Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

31 thg 12, 2010

Một ngày cuối năm vô cùng xui

Hôm nay mẹ xui lắm SuBin à. Chuyện là mẹ đi Mall mua mấy cái quần nỉ cho con. Vì dạo này con đi học, trời lạnh, mà chỉ toàn quần jean, mẹ thấy con khó chịu, nên đi mua mấy cái quần nỉ cho con mặc, ấm mà thoải mái. Ai dè lúc quay xe ra về, thì xe lại lao lên lề, ủi 2 cái xe khác. Mẹ buồn quá chừng!!! Cuối năm mà còn bị xui, hix hix hix...

Nhưng mẹ hy vọng chuyện xui rủi qua đi, chuyện tốt lành năm mới sẽ đến, con hen.

Chúc con 1 năm mới ăn ngoan, chóng lớn, ngủ ngoan, và nghe lời ba mẹ.

Ba mẹ và cả nhà yêu con!

Ăn tối nhà thầy Jason

Hôm nay cả nhà mình sang nhà thầy hướng dẫn của ba ăn tối. Mẹ rước con về khá sớm nên con ko dự đc sinh nhật của chị Macy, tiếc nhỉ. Mẹ đến thì con đang ăn bánh buổi xế. Con ăn thiệt là nhiều luôn vậy đó. Mà con còn muốn ăn nữa, nhưng mà mẹ bắt con về cho kịp giờ.

Cô kể hôm nay con ăn tốt lắm, chỉ có điều con buồn ngủ, vừa ăn vừa ngủ gục trên ghế Highchair luôn . Cô còn kể, hôm nay Tú Uyên tới, thấy cô đang bế con thì khóc, đòi cô bế, con để con xuống, bế Uyên, thì con khóc. Mẹ bạn Uyên bế con lên thì bạn Uyên khóc, leo xuống, đẩy con ra .

Hôm nay con bận bộ đồ cô Ruby và cô Hương tặng SN cho con ý. Nhìn con người lớn ghê.

Đến nơi, con chơi 1 lúc, rồi chạy vào bếp, e e gọi mẹ, chỉ lên bàn ăn, chắc con đói rồi. Mẹ cho con lên, con ăn hết 1 suất rưỡi đồ ăn luôn. Sau đó ăn bánh ngọt, con cũng ăn khá nhiều, hết là con lại e e chạy ra xin thêm. Về nhà, bụng con no lặc lè luôn.

Bây g con đã ngủ. Ba cũng vừa về, mẹ cũng chuẩn bị đi ngủ đây.

29 thg 12, 2010

Có nhiều chuyện để kể

Mấy hôm rồi mẹ ko viết lách gì cho con đc, vì mẹ đi ngủ sớm.

Mấy nay nhà mình đã đi vào quỹ đạo rồi, cũng khá hoàn chỉnh và gọn gàng. Chiều, mẹ lái xe về nhà, rồi tranh thủ tắm, hoặc là tranh thủ làm cơm cho ba mẹ, rồi đi đón con. Đón con về, mẹ dọn cơm cho ba mẹ, lấy đồ ăn của con ra hâm nóng. Dạo này con ăn đồ ăn Mỹ, cho toddler, đóng hộp sẵn, con đc ăn chung bàn với ba mẹ. Mà mẹ cũng ko cần phải xay nhuyễn nữa, con đã có thể ăn nguyên đc rồi. Con cũng đã cho đc muỗng vào mồm để đưa thức ăn vào, mặc dù chỉ làm ít thôi, khi con đói meo, chứ khi lưng lửng bụng rồi thì toàn cầm muỗng quơ quào lung tung. Ngoài ra con còn uống 4 - 5 oz sữa sau khi về nhà. Nói chung, trộm vía, chuyện ăn uống của con đã làm mẹ đỡ vất vả rất là nhiều .

Có hôm về nhà, con đói, con còn nhất nhất chỉ tay lên cái Highchair, đứng ôm chân ghế Highchair đòi leo lên ngay. Cho con lên thì con chỉ tay vô cái tô đồ ăn của con. Đút cho con thì hết rất nhanh vì con đói, đút chậm là con la oai oái .

Hôm nay con ăn ở nhà cô, đc khen là ăn "very good", cô còn bảo ăn hết suất, còn xin cô thêm đồ ăn nữa, nên về nhà ko đói lắm, nên ăn uống từ tốn hơn . Dạo này con đã vào nề nếp rồi. Lúc đầu, ở nhà cô, con chỉ ăn đồ mẹ gửi, rồi ăn thêm 1 bữa trưa, rồi thêm bữa sáng, rồi bây g ăn luôn bữa xế. Lúc đầu con chỉ uống sữa, bây g uống sữa và uống cả 6oz nước trái cây. Túm lại, hôm nay, con đã ăn đủ chuẩn ở nhà cô, đủ 3 bữa ăn sáng, trưa, xế, uống đủ sữa, ăn đủ trái cây, uống đủ juice, và còn xin thêm cô đồ ăn . Con chơi cũng rất ngoan. Cô khen con và Tú Uyên chơi với nhau rất là thân. Cô nói 2 bạn thích nhau lắm, mà ba mẹ và bố mẹ bạn Uyên cũng thấy vậy.
Cô kể: Tú Uyên đi theo Nam, Nam đi đâu, Uyên đi đó, Nam làm gì, Uyên làm theo. Nam và Uyên chuyền đồ chơi cho nhau, ko hề giành đồ chơi của nhau gì hết, cùng nhau ngồi xem phim... rất là dễ thương. Thậm chí còn thể hiện tình thương mến thương bằng cách ôm nhau nữa .

À, buồn cười lắm. Con ở nhà, đc dạy nói tiếng Việt ko à. Giờ đi học, cô nói tiếng Anh, con cũng hiểu. Con nói tiếng Việt, mẹ phiên dịch cho cô. Bây g con nói tiếng Việt, cô cũng hiểu luôn, cứ như con đang chỉ cô tiếng Việt vậy. Bây g cô đã quen với từ "chó", "cá", "đâu có gì đâu" của con. Buồn cười lắm, vì ở nhà, đến giờ cơm, con hay chỉ trỏ lung tung, bảo "cho, cho" (nhưng mà thật ra ko cần cho con gì cả, con chỉ là chỉ trỏ thế thôi), con làm cô bối rối quá chừng . Khi mẹ đến đón, cô nói mẹ rằng: lúc ăn, con hay chỉ trỏ, bảo cái gì đó, có phải là con nói "xong" hay ko .

Dạo này con nói thêm 1 số chữ nữa, hôm nọ đi khám bác sĩ, đc cô y tá tặng cho sticker hình chim cánh cụt, dạy con nói chữ "penguin", con thích lắm. Qua giờ cứ "bơ gơ, bơ gơ" suốt.

Ăn xong, mẹ đi tắm, rồi dọn chén vô trong máy rửa chén trong lúc con ngồi coi TV. Công việc này bây g cũng khá nhanh vì mẹ đã dọn cái máy rửa chén trước khi con về nhà rồi (nếu ko thì vất vả đây vì con sẽ nghịch cái máy ko cho mẹ làm ăn gì cả). Sau đó thì mẹ ngồi chơi với con. Rồi mẹ chuẩn bị đồ cho mẹ đi làm, cho con đi học. Xong rồi thì 2 mẹ con mình vào giường ngủ.

Thường thì vào ngủ con uống nước rất dữ, có khi uống hết 8oz nước luôn. Nhưng dạo gần đây do con đã uống sữa lại, cho nên khi vào giường là bụng con đã no lắm rồi, mẹ ko cho uống nhiều nước. Thế là con khóc . Mẹ la con, thế là con ko dám khóc nữa, con nằm rên rỉ ư ư. Sau đó, thấy ko lay chuyển đc mẹ, thế là con có 1 hành động dễ thương vô cùng, mà mẹ ko biết con học ở đâu nữa: Con quay qua, ôm mẹ, và nói 1 tràng "ạ ạ ạ ạ" . Con làm mẹ mắc cười quá nên cho con uống thêm 1 ngụm nữa rồi cho con lên ghế rocker ru ngủ.

Dạo này con ngủ, cứ đi tè, tràn ra cả ngoài tả, nên đêm đến là bị ướt và lạnh. Đêm nào mẹ cũng phải thức giấc thay tả và quần cho con, vất vả cho cả 2 mẹ con mình, mà còn sợ con bị cảm nữa. Nên mẹ vừa mua tả Huggies overnight cho con, hy vọng nó sẽ giúp 2 mẹ con mình ngủ ngon giấc hơn. Mẹ cũng vừa chuyển thử sang tả Huggies cho con, lý do là con mặc Pampers cứ hay bị cấn 2 bên đùi, mẹ muốn thử Huggies xem có đỡ hơn ko.

Ngày mai là sinh nhật của chị Mercy, con gái của cô. Ngày mai thầy của ba cũng mời cả nhà mình đến chơi, dùng bữa tối với gia đình thầy. Mai mẹ định mặc bồ đồ cô Ruby tặng cho con ý. Trộm vía dạo này con có vẻ lớn nhanh, đồ mặc chưa gì đã chật và ngắn. Đồ cô Ruby tặng sinh nhật, cứ tưởng lâu lắm mới vừa, ai dè đâu giờ đã vừa rồi.

Chúc con 1 đêm khô ráo và ngon giấc. Mẹ cũng đi ngủ đây .

27 thg 12, 2010

Bà nội ko xin đc Visa

Thế là hôm nay, bà nội đã ko phỏng vấn thành công và ko quay lại đc với gia đình của mình rồi. Điều này làm ba mẹ thấy bối rối và buồn, nhưng bà chắc là còn buồn và lo hơn. Nhưng may mắn quá là cô Melinda hứa sẽ tiếp tục nhận con làm ba mẹ cũng yên tâm phần nào. Mẹ cũng tương đối sắp xếp công việc ổn thoả, nên chắc cũng sẽ xoay sở đc thôi.

Cũng may con ngoan, đáng iu, nên cô Melinda cũng thương con mà giữ con lại. Điều đó cũng có nghĩa em Pu sẽ ko đc gửi chỗ cô. Mẹ cũng thấy áy náy...

Hôm nay con đến chỗ cô ăn ngoan, ngủ giỏi. Điều đó chứng tỏ con đã quen với nhà cô. Lúc 3g mẹ đến đón đưa con đi khám bác sĩ, con đang ngủ ngon ơi là ngon. Mẹ lay mãi mà con vẫn ko chịu dậy.

Bác sĩ nói tai con đã hết, vết đỏ trên người con cũng ko sao, xức lotion là đc.

À, hôm nay đưa con đi khám bác sĩ, lúc chờ vào khám, mẹ thấy con chơi với bạn khá là nhường nhịn. Bạn giựt đồ chơi, thì con quay qua chơi cái khác. Mẹ cũng thấy điều này ở nhà cô. Khi anh Ryder giựt đồ chơi của con, con ko khóc, cũng ko giành lại, con quay qua chơi cái khác. Mẹ nói với ba, ba cho là tính đó tốt. Mẹ cũng ko rõ tính đó có tốt hay ko, nhưng qua đó mẹ thấy con trai của mẹ hiền lành quá chừng.

Khám bác sĩ xong, 2 mẹ con mình đi chợ, rồi về nhà. Con chắc đói lắm nên 1, 2 chỉ lên cái Highchair. Lên Highchair ngồi thì ư e chỉ cái dĩa đồ ăn của mình, ăn khá ngon lành. Con ăn hết 1 suất ăn, rồi thêm 1/2 trái bơ. Dạo này con uống sữa lạnh trong cup trộm vía khá tốt.

Chúc con ăn ngoan, ngủ ngoan, chơi ngoan để ba có nhiều thời gian học bài, con nha.

26 thg 12, 2010

Chuyện tíu của con

Ba: Sao mắt SuBin bị đỏ vậy, có phải mẹ quẹt trúng mắt con ko?
Mẹ: Đâu có.
SuBin: Có!!

24 thg 12, 2010

Noel của con

Hôm nay là Noel thứ 2 trong đời của con. Noel năm ngoái, con chỉ biết mặc bộ đồ Noel, nằm yên 1 chỗ, nhoẻn miệng cười duyen dáng cho mẹ chụp hình. Noel năm nay, con đc mẹ thay đồ đẹp, cho ra Mall chơi cùng cô Ruby, cô Hương, và cô Phương. Noel năm nay, con đã biết giơ tay ý kiến, đòi người này người kia bế con. Noel năm nay, con đc ăn bữa Noel vui vẻ cùng ba mẹ, các cô, đc chơi cùng các cô, đc nhăn mặt "cười quyến rũ" cho các cô "chết" ngất ngư...

Chúc con trai cưng của mẹ 1 mùa Giáng sinh an lành, hạnh phúc, bình an, và nhiều sức khoẻ, con nhé.

23 thg 12, 2010

Đi học cùng con

Sáng nay, con dậy sớm hơn mẹ, con quanh quẩn chơi ở cạnh giường của mẹ, điện thoại báo thức reo thì con cầm đưa cho mẹ.

Chừng 8g thì mẹ dậy. Như thường lệ, ba dậy giúp con thay đồ, thay bỉm, rửa mặt... trong lúc mẹ làm đồ ăn, xay sinh tố cho con. Sau đó, con ra, việc đầu tiên của con là cầm đôi giày đưa cho mẹ. Dạo này, khi biết chuẩn bị đi đâu, việc đầu tiên của con là mang giày.

Khi mẹ đưa con đến chỗ cô, mẹ ở lại cùng con, coi con ăn sáng. Cô lấy 1 cái khay nhựa có hình Gấu Panda, trút cereal vào cho con ăn. Bên trái chỗ con ngồi là Jonathan, còn bên phải là bạn Ryder. Tú Uyên thì vẫn ngồi Highchair trong khi con và các bạn khác ngồi booster ăn trên bàn. Tú Uyên sáng nay rất buồn cười con ạ , bạn vừa ăn vừa ngủ gục, trông rất dễ thương. Con ăn cũng hết nửa phần cô đưa, rất tiến bộ . Sau đó, là giờ chơi của các con. Mẹ cũng ra chỗ chơi quan sát con thế nào. Con chơi với các bạn cũng dễ thương, và ngạc nhiên là khi con thấy 2 anh Jonathan và Ryder chơi khối xếp hình, con cũng bắt chước và chơi rất tốt mặc dù đó là lần đầu con chơi Lego. Tú Uyên sau khi đc cô thay bỉm thì cũng tỉnh táo từ từ và ngồi dậy chơi . Con chạy lăng xăng, chơi cái này, bốc cái kia, rất dễ thương.

Chừng 1 tiếng thì mẹ về (ôi, mẹ mong mẹ có nhiều thời gian hơn để ngồi đó nhìn con chơi cả ngày!! ). Khi mẹ về, con khóc, sau đó mẹ đứng ngoài cửa nghe, thì con khóc chỉ chừng 1 phút à, rồi con nín. Chắc cô lại bày đồ chơi cho con nên con ko khóc nữa.

Chiều, cả ba và mẹ đi đón con. Đến nơi thì đã thấy chú Sơn và cô Hương ở đó chơi với Tú Uyên, Ryder đã về, Jonathan thì đang chơi điện thoại, Mercy đang chơi búp bê. Ba mẹ ngồi chơi, nhìn con chơi với các bạn. Có lúc, con và Tú Uyên chơi cùng nhau, thì thầm trao đổi gì đó ra vẻ rất thích và hiểu nhau . Con còn "cười quyến rũ" cho mọi người coi nữa. Buồn cười nhất là con lôi cái bình sữa đồ chơi ra, nhìn rất thích thú, rồi đút vô miệng. Sau đó, con còn lấy búp bê, đút bình vào miệng búp bê, hihi. Chắc con thấy chị Mercy chơi nên con bắt chước phải ko?

Cô nói buồn cười lắm, lúc có khách đến nhà cô, các bé khác đều nói "Hi", riêng con, thì nói "Hello", làm ba mẹ ngạc nhiên quá chừng luôn đó, vì ba mẹ đâu có bao giờ dạy con nói chữ này trong hoàn cảnh này. Nhưng bây g mẹ đã hiểu, con đã học đc chữ "Hello", "Baby", "Monkey" trong đĩa Baby Einstein ba mẹ cho con coi. SuBin hay quá !!!

Ngạc nhiên nhất trong ngày hôm nay của mẹ, là cô nói trưa, cô ko xay đồ ăn, mà chỉ cắt nhỏ đồ ăn ra thôi, và con ăn hết. Nhưng vẫn chưa làm ba mẹ ngạc nhiên, hay nói cách khác, sửng sốt, là cô nói con đã uống sữa bằng sippy cup, và con rất thích, uống hết 6oz sữa . Và cô nói, đó là sữa lạnh. Mẹ ngạc nhiên, mẹ vui mừng quá !! SuBin của mẹ giỏi quá!!! Vậy là chỉ trong 1 tuần đi học, con đã bắt đầu thay đổi cách ăn uống. Ngày đầu, con nôn hết đồ ăn ra. Ngày hôm sau, con chỉ ăn đồ mẹ gửi. Ngày tiếp, con ăn 1 ít đồ của cô và toàn bộ đồ mẹ gửi. Và hôm nay, con ăn đc đồ ăn của cô và uống sữa .

Về nhà, ba mẹ lật đật lấy cái cup của Nuk mà ba mẹ đã khoét cái lỗ cho con dễ uống, cho sữa lành vào, con liền uống, ước chừng từ lúc về nhà đến khi đi ngủ, con cũng đã uống chừng 4oz sữa. Mẹ lấy phần ăn nuôi sao của con, cho cheese vào, rồi hâm nóng cho con ăn, ko xay nhuyễn, thì con cũng ăn hết, bằng với thời gian ba mẹ cũng vừa ăn xong cơm. Điều tuyệt với nhất là con đã thỉnh thoảng chỉ cup sữa, và đưa, thì con uống rất ngon lành !!

Có biết ko con, nếu con cứ như vậy, thì con chính là em bé rất tuyệt trong mắt ba mẹ đấy !!!

Sau đó mẹ chơi với con. Con biết chỉ trong sách và nói thêm chữ "nhà".

Mẹ vừa quyết định chuyển cho con sang xài bỉm Huggies, và đêm xài Huggies Overnight, vì đêm nào con ngủ, cũng đi ướt hết tả, ướt luôn cả quần, nên đêm con hay dậy khóc vì ướt và lạnh, mẹ phải thay bỉm, thay quần thì con mới ngủ tiếp đc. Mẹ hy vọng sắp tới con sẽ ngủ ngon giấc hơn, nhé!

Chúc con ngày mai cũng ăn ngoan, ngủ và chơi giỏi như hôm nay nhé. Ngày mai có cô Ruby và cô Hương sang chơi với nhà mình đấy. Mẹ chắc là con sẽ rất vui, con

Mẹ thương con

Hôm nay, mỗi lần nghĩ đến con, mẹ lại thấy thương quá!!

Đêm qua con ngủ, con cứ e e rồi khóc. Bình thường, con e e, mẹ đút bình nước vào, con uống rồi thì sẽ ngủ lại. Đêm qua, con e e rồi ko chịu uống nước, mà nằm khóc. Mẹ kiểm tra, thấy con đâu có gì khác, mà con cứ khóc. Mẹ bực quá, phần thì mệt, ko khoẻ, nên phát vào mông con 1 cái, con lập tức im bặt. Vì cái phát đó, mẹ thấy ân hận, và thương con suốt cả ngày hôm nay. Mẹ nghĩ, nếu mẹ cố gắng ngồi dậy, bế con trên vai, đi tới đi lui, thì có lẽ con đã có thể quay lại giấc ngủ êm đềm hơn là cú phát vào mông đó, phải ko con? Nhưng mẹ thật là mệt quá. Mấy ngày nay, mẹ lại thấy mệt, cổ lại bị đau lại và có vẻ hơi to hơn chút rồi. Cộng thêm thiếu ngủ dồn dập. Bình thường, mẹ sẽ cho con ăn, cho cả nhà ăn, rồi chơi chút, con lại ăn, rồi mới đi ngủ. Dỗ con ngủ xong, mẹ lại phải ra ngoài dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị đồ cho con mai đi cô, mẹ đi làm... Loay hoay, đến khi lên giường thì cũng đã 12g, sáng thì phải dậy sớm, rồi xay sinh tố đưa cô cho con ăn trong ngày...

Nói chung là bận rộn, loay hoay suốt. Ba thì quá bận, thi cử thì đã sát ngay gần bên, nên ba có đòi giúp thì mẹ cũng ko cho giúp, nên vừa mệt, vừa thiếu ngủ, vừa stress, nên mẹ ko thể chăm sóc con tốt như mẹ mong muốn...

Vậy mà sáng ra, con vẫn theo mẹ, con vẫn đòi mẹ. Dạo này con đòi mẹ ghê lắm, ko thích theo ba, ko chịu cho ba bế. Con bám chân mẹ, ba đưa tay là con gạt ra, lắc đầu, nhất định là mẹ mà thôi.

Ngày mai, mẹ đc nghỉ làm. Mẹ định là sẽ đưa con đến nhà cô, rồi xin cô cho mẹ đút con ăn sáng xong mẹ mới về nghỉ ngơi. Mẹ cũng định là khi bà nội sang, mẹ sẽ nấu ăn cho con để bà nội cho con ăn. Mẹ sẽ nấu tiếp các món Mỹ cho con ăn như bữa giờ con vẫn ăn vậy đó, đc ko SuBin?

À, dạo này ba dạy đc cho con nói thêm chữ "quạt". Chuyện là hôm qua mở heat to quá, nên nhà hơi nóng. Ba liền ra mở quạt cho mát chút. Thấy quạt quay, con ngạc nhiên lắm, chỉ trỏ. Ba chỉ con nói chữ "quạt", con liền nói theo, trong âm điệu có pha lẫn chữ "bạt" và "quạt", nhưng đại khái theo mẹ là rất giỏi, vì âm "qu" khó nói mà con nói thế là giỏi lắm lắm lắm luôn đó!! Ngoài ra hôm nay con còn nói đc theo ba chữ "ngỗng", là 1 điều đáng khen. Lúc ba dạy, mẹ cứ nói "ba bày vẽ quá, chữ đó khó sao con nói theo đc", nhưng ko ngờ con rất thích thú, vì ba vừa nói, vừa chỉ con ngỗng trên cái dĩa ăn của con, và sau vài lần chăm chú nghe, chăm chú nhìn miệng của ba phát âm, con nói đc chữ "ngỗng". Đúng là con nít nên over educate con, chứ ko nên đánh giá con thấp. Cứ nói, cứ làm, rồi con sẽ theo, ko theo đc lần này thì lần khác, con nhỉ.

Sáng đến nhà cô, con lại khóc, mặc dù sau đó thấy đồ chơi con cũng chơi bình thường. Cô nói con thích cái đồ thả trái banh xuống. Mẹ nói cô coi BabyEinstein, thấy trò đó con cũng rất thích. Ngoài ra cô còn nói con nghe nhạc, còn có thể nhún nhảy theo nhạc nữa. SuBin của mẹ đúng là rất thích âm nhạc đấy!!

Chiều mẹ về sớm, định đón con sớm. Đến nhà cô, thì thấy cô đang cho con và các bạn ra ngoài chơi rồi. Mẹ vòng ra sân. Thấy mẹ, con lập tức chạy lại ôm chân mẹ. Mẹ bảo con cứ chơi tiếp, mẹ ngồi chờ, con lại chạy ra chơi rất vui vẻ. Mẹ cho con chơi cầu tuột, con rất thích. Con cũng quan sát các anh chị lớn chơi trò của các anh chị. Chắc ko lâu sau con cũng sẽ bắt chước quá. Hôm nay thì con đã ăn ở nhà cô nhiều hơn hôm qua, ngủ cũng nhiều hơn. Có vẻ như con đang quen dần mọi thứ ở nhà cô, nhỉ. Con ăn hết phần sinh tố mẹ đưa cô (sáng nào mẹ cũng xay 2 ly sinh tố, gồm có sữa, yogurt, 1 phần thì trộn 1/4 trái bơ, chuối, và táo, 1 phần thì 1/2 trái bơ), ngoài ra hôm nay con cũng ăn đồ ăn của cô, con ăn thêm apple sauce và bánh chỗ cô. Thôi, ko sao, mỗi ngày nhiều hơn 1 chút là tốt, con hen. Trưa con ngủ 3 tiếng. Hôm nay Tú Uyên bệnh nên ko đi học, con có vẻ buồn vì các anh chị kia lớn quá, ko chơi với con đc. Chiều về con vẫn quấn quít quanh mẹ.

Mẹ định ngày mai mua mấy cái chốt chặn cửa tủ lại, rồi mở cổng rào cho con qua chơi luôn khu phòng ăn và bếp, chứ trông chừng con như hiện tại thì còn làm mẹ đuối hơn...

Mẹ thương con trai!! Chúc con tối nay ngủ ngon, ngủ giỏi nhé!!

22 thg 12, 2010

Ngày thứ 2 đi học

Hôm nay là ngày thứ 2 đi học. Hôm nay đến nhà cô thì con khóc . Có lẽ do con còn buồn ngủ, hoặc trong nhà hơi tối do mùa đông trời âm u, hoặc cũng có thể con bám mẹ.

Đến trưa mẹ gọi cho cô lúc 12 giờ thì cô nói con tốt. Chiều mẹ đón về, có trao đổi với cô về con. Cô nói con ăn hết 2 phần sinh tố mẹ đưa, nhưng đồ ăn của cô thì con ko ăn. Cô khen con là ngoan, giỏi . Cô hỏi mẹ mỗi lần cho con ăn, con hay chỉ trỏ và nói gì đó, có phải con nói ăn xong rồi ko , thì mẹ nói với cô ko phải, là do trong nhà, đến giờ ăn, con hay vòi vĩnh "cho, cho", đòi lấy cái này cái khác, cô có thể lấy 1, 2 cái cho con, còn thì cứ nói "No", con sẽ ko đòi đâu. Cô khen con là "well educated" vì con ngoan, cô nói "No" là con ngừng lại, ko nghịch nữa. Cô nói khi cô gọi "Nam" thì con nhìn cô, con biết lúc đó cô đang gọi con. Điểm này thì mẹ khen con, vì ở nhà toàn gọi con là "SuBin", vậy mà đi học, con vẫn biết Nam là tên của con . SuBin giỏi quá!! Cô nói "Phải bà nội SuBin đừng qua, cô rất vui đc giữ con, vì con là 1 em bé happy boy và ngoan quá chừng, trông con chẳng vất vả gì cả" làm mẹ thấy cũng vui . Cô còn bảo sáng cô cho con và các bạn ra ngoài chơi, con rất phấn khích và vui. Con còn đá banh vòng vòng quanh sân nữa.

Thật ra mẹ cũng có 1 phần lo khi giữ con ở nhà, mẹ lo rằng con sẽ ko đc học nhiều như các bạn, ko biết nhiều như bạn, ko phát triển đc đúng với khả năng cũng như lứa tuổi của con. Nhưng xem ra ở nhà, con đc bà nội, ba, và mẹ dạy cho khá nhiều thứ bổ ích và cũng ko tỏ ra kém gì hơn so với các bạn đi học. Đó là điều mà mẹ thấy rất vui . Mẹ hy vọng mẹ có nhiều sức khoẻ hơn nữa để có thể chơi với con và dạy con nhiều điều khác .

Về nhà, con ăn hết trọn 2 phần nui và mì, ăn 1 hũ yogurt rồi mới đi ngủ. Lúc đầu, con ngủ ko đc, con cứ ngứa cái chân. Mẹ phải tháo đôi vớ, gãi chân cho con 1 lúc thì con cũng ngủ đc. Tội nghiệp quá, cả ngày mang vớ khó chịu lắm hả con?

Dạo này mẹ lại ko đc khoẻ, nên mẹ cũng ko nấu nướng gì cả. Phần con thì mẹ cứ mua đồ ăn Mỹ làm sẵn, xay ra, cho cheese, thêm sữa cho con ăn. Ngoài ra mẹ xay sinh tố yogurt, sữa, bơ, trái cây cho con. Xem ra con cũng ăn khá đủ chất mỗi ngày. Chỉ có điều ở chỗ cô con có vẻ ăn ít hơn ở nhà...

Ba mẹ thì cũng ăn qua loa, có khi ăn ngoài vì mẹ cũng mệt quá, lại bận bịu với con... Mẹ hy vọng mấy ngày nghỉ lễ sắp tới, mẹ sẽ có nhiều thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức để tiếp tục trông con, chơi với con. Mẹ mong ngày mai đến lớp, con ăn nhiều, ăn no, ăn giỏi cho mẹ vui, con nhé .

20 thg 12, 2010

Ngày đầu đi học

Hôm nay là ngày đầu con đi học. Thật ra hồi 6 tháng con đã đi học rồi, chính xác là gửi trẻ Home Care, cô giáo Mỹ (Kelly). Nhưng sau khi bà nội quay lại thì con đã ở nhà. Bây giờ mẹ gửi con chỗ cô chị Bông, cũng là cô giáo Mỹ tên Melinda. Ko hiểu sao lần này mẹ thấy vui hơn lần trước, là vì mẹ thấy yên tâm với cô Melinda hơn, phần vì con có bạn VN ở đó (Tú Uyên).

Mẹ đưa con đến cùng với ba. Ba mẹ dặn dò cô 1 số sở thích về con, như là ăn đồ ăn xay nhuyễn (mẹ cho con ban ngày ăn đồ xay nhuyễn để nạp năng lượng, chiều thì cho tự ăn cơm), sau bữa ăn nhờ cô cho ăn sinh tố mẹ xay sẵn. Mẹ quên dặn cô cho con uống nước, chắc con khát lắm vì chiều mẹ đón về, thấy bình nước, con tu liền 1 hơi hết trơn. Lúc mới đến, con hơi e e 1 chút, cô dẫn vô chơi đồ chơi thì con nín. Ba mẹ đưa con đến là hơn 8g sáng 1 chút mà chỗ đó chỉ mới có con đến thôi, Tú Uyên cũng chưa thấy đến.

Tầm trưa 12g mẹ gọi cho cô hỏi thăm con, thì cô nói con chơi với bạn rất vui, nhất là Tú Uyên. Con ăn tốt lắm. Nhưng con ăn xong, cô đặt con xuống thay tã, thì con khóc, rồi con ói ra hết trơn. Cô đút lại cho con thì con ko ăn nữa, con đòi ngủ. Mẹ dặn cô chiều 3g mẹ đến đón con đi khám bác sĩ.

Tầm 2g rưỡi, mẹ ghé Walmart, gọi lại cho cô nói 3g20 mẹ mới đón. Khi mẹ đến đón, con đang chơi rất vui vẻ. Thấy mẹ, con chạy lại ôm chân mẹ, rồi lại chạy đi chơi đồ chơi tiếp. Cô nói với mẹ con ngủ rất ngon cho đến khi mẹ gọi điện thoại. Cô khen con là "good boy" vì con nghe lời cô, ko quấy khóc trừ cái lần ói, chắc là con gắt ngủ vì sáng dậy sớm hơn bình thường. Bình thường 9-10g con mới dậy, mà sáng nay 7g30 là con đã dậy rồi.

Cô nói con và Tú Uyên chơi với nhau rất vui. 2 bạn chuyền đồ chơi nhau, chia sẻ đồ chơi, cùng nhau đi vòng vòng (thật ra con đi, còn Tú Uyên bò theo hoặc đi men theo đồ). 2 bạn rất dễ thương làm cô cũng ngạc nhiên vì Tú Uyên hay khóc khi gặp người lạ nhưng lại chơi với con rất vui vẻ.

Mẹ thấy rất vui vì đã lâu con ko đi học, mà đi học lại con vẫn duy trì phong độ. Xa mẹ mấy tiếng nhưng con vẫn vui vẻ, hiếu động. Mẹ cũng hơi lo lo vì ở nhà mọi người nói tiếng Việt với con đã quen, mẹ sợ con ko giao tiếp đc với bạn và cô nhưng xem ra mẹ đã quá lo xa. Con vẫn giao tiếp tốt với các bạn và cô. Như vậy làm mẹ thấy yên tâm lắm.

Sau đó mẹ đưa con đi khám bác sĩ. Bác sĩ nói tai của con đã hết. Còn da bị sần có lẽ do tiếp xúc với cái gì đó, có nhiều khả năng là quần áo. Mẹ ko biết có phải do ba mẹ ko giặt đồ bằng Dreft cho con nữa mà giặt chung xà bông với ba mẹ làm con bị dị ứng ko. Bác sĩ khuyên mẹ chuyển qua giặt Dreft cho con tiếp. Ôi, xin lỗi con trai nhé!

Chiều về, con đói quá (trưa nôn ra hết còn gì) nên về đến nhà là mẹ lôi ngay hộp nuôi ra cho con ăn liền. Con ăn hết vèo trong vòng 5 phút. Mẹ thả xuống cho chơi. Sau đó mẹ làm tiếp 1 hộp Spaghetti cho con, con lại làm vèo hết trong vòng 10 phút. Lát sau mẹ cho ăn 1 chén sinh tố, con lại hết vèo. Mẹ nghĩ nếu mẹ đút tiếp thì con sẽ ăn nhưng mẹ ko dám đút. Mẹ sợ con nôn ra thì lại khổ con mà cực ba mẹ, nên mẹ cho đi ngủ. Con cũng buồn ngủ quá nên nằm xuống là ngủ luôn.

Ngày mai mẹ lại cho con đi học tiếp nhé. Mẹ vui vì chỗ gửi con cô giáo tốt, con đc chơi rất vui vẻ. Cô cũng đã rút kinh nghiệm chuyện hôm nay con ói, nên có lẽ mai cô sẽ cho con đi ngủ sớm. Con ăn ở nhà cô mà tốt nữa, là coi như mẹ vui lắm lắm luôn đó. Chúc con đêm nay ngủ ngon, sáng mai dậy sớm đi học với cô, với bạn vui vẻ nha con trai!!

17 thg 12, 2010

SuBin 14 tháng

Vậy là SuBin của mẹ đc 14 tháng 1 ngày rồi, con nhỉ. Thời gian đúng là trôi qua nhanh thật.

Khuya qua có lẽ do thời tiết ẩm và lạnh, con khó ở trong người nên con cứ ư e rên rỉ, khóc lóc. Mẹ phải nằm xoa lưng cho con cả đêm để con ngủ ngon giấc, nên sáng ra mẹ đuối quá. Ba phải cho con dậy, cho con ăn sáng. Đến trưa thì mẹ cho con ăn Mac n Cheese, mà con ăn lâu, lại buồn ngủ, nên mẹ xay ra, cho thêm sữa vào cho con ăn nhanh rồi đi ngủ. Rồi mẹ nấu cơm cho ba mẹ, xong rồi cũng vào ngủ với con. Ba mẹ định chiều đưa con đi bác sĩ khám tai tiếp, nhưng mà ko hẹn đc, nên đành để tuần sau vậy. Khi con dậy, mẹ cho con ăn chút bánh ăn dặm. Sau đó buổi chiều con cũng đc lên bàn ăn cơm chung với ba mẹ. Thức ăn vẫn như cũ là xúc xích gà, cơm, và rau. Sau bữa cơm, mẹ cho con ăn nửa trái chuối. Bữa cơm của cả gia đình chỉ diễn ra trong vòng nửa tiếng làm mẹ thấy rất vui . Con ăn đc cũng rất nhiều và ít đổ tháo ra ngoài hơn hôm qua.

Đến tối, mẹ đổ yogurt, sữa tươi, và 1/4 trái bơ vào xay sinh tố cho con, rồi cho con ăn. Sau đó mẹ cho con thêm 1 ly sữa đậu nành (chắc cũng đc 4-5 oz gì đó) để con chắc bụng đi ngủ. Ko biết kiếp trước con có thù oán gì với con bò hay ko mà sao bây g con ghét uống sữa thế mẹ cũng ko biết nữa . Mẹ phải dùng muỗng đút từng muỗng sữa cho con, mà con vẫn ăn lâu lắc lâu lơ, còn phải dụ ép đủ điều.

Một số bạn của mẹ cho rằng con ăn cơm lúc 14 tháng là quá sớm, và nên duy trì cho con ăn cháo. Mẹ thì ko thích cái quan niệm này 1 chút nào hết. Như các món Mỹ làm sẵn cho em bé, tuổi toddler của con đã có thể ăn đc cái loại nuôi, mì sợi lớn rồi. Với lại, bác sĩ cũng bảo cơm cũng ko sao, có thể ăn đc. Và quan trọng nhất, với mẹ, là con thích ăn cơm. Mà mẹ nghĩ, cái gì con thích thì nên khuyến khích cho ăn. Tại sao cứ phải nhai cái món cháo chán ngắt đó 18 tháng trời trong khi con cũng ko phải là đứa hảo cháo? Với lại, 1 chén cháo, so ra, cũng chỉ có vài ba hạt gạo, sao bằng chén cơm đầy con ăn đc? Cho nên, mẹ vẫn giữ quan điểm cho con ăn cơm và ăn cùng cả nhà.

14 tháng, con đã nói đc nhiều chữ. Hôm nay con còn bập bẹ đc chữ "cảm ơn" nữa.

14 tháng, con đã thể hiện tình cảm rất rõ. Con thích chơi với mẹ và con cũng rất yêu ba. Khi ba đóng cửa học bài, con muốn vào chơi, mà mẹ nói ko đc, thì con gọi với vào "ba Trung ơi, ba Trung ơi", thế là ba phải ra mở cửa cho con vào chơi 1 chút vì ko kiềm lòng đc.

Tối, vào ngủ với mẹ, con chủ động bày trò chơi với mẹ. Khi phấn khích, con còn ôm mặt mẹ, nhìn trìu mến, và hôn mẹ.

Mẹ bây g chỉ mong con có thể cầm ly uống sữa 1 mình mà ko cần mẹ đút từng muỗng, cũng như con có thể ăn giỏi, ăn ngoan, và có thể tự ăn 1 mình 1 cách gọn gàng. Đồng thời, mẹ cũng mong con trai mẹ sẽ khoẻ mạnh hơn, ít bệnh hơn, và lanh lẹ hơn, con hen!

16 thg 12, 2010

Hơn 1 tuần vắng bà nội

Tính đến hôm nay đã hơn 1 tuần vắng bà nội rồi, SuBin nhỉ. 3 hôm nay con đc mẹ gửi sang nhà cô Tiếm chú Thành. Mẹ nghe cô chú khen con ngoan mà mẹ cũng vui . Cô chú cũng rất yêu và quý con .

Ngày đầu tiên, mẹ đưa con sang, khi mẹ về thì con khóc. Ngày thứ 2 thì ba đưa đi, đón về nên mẹ ko rõ lắm. Hôm nay thì khi ba mẹ đưa con đến nhà cô chú, con ko khóc, mà theo cô chú vào nhà. Khi ba mẹ đón về, vừa nghe tiếng, con đã "u u", vẫy tay phấn khích, mừng rỡ vô cùng. Sau đó con lăng xăng pha trò làm mọi người cười rộn ràng. Con "cười quyến rũ", rồi vỗ tay, rồi chạy tới chạy lui... Chú Thành bảo nhìn con ngủ, chú rất thích, và chú cũng mong mau mau có 1 đứa dễ thương như con vậy .

Mẹ vừa phát hiện hình như hôm nọ cái món con thích ko phải là Mac n Cheese, mà là potatoes gì đó nấu với cheese và sữa, nên mẹ hỏi thăm đồng nghiệp, thì Aubrey có chỉ cho mẹ có lẽ đó là món Potatoes Au gratin, mẹ có coi hình thì thấy có vẻ giống hơn là cái Mac n Cheese. Mẹ ra Walmart coi thì thấy ko có bán sẵn Potatoes au gratin, nhưng mà có món Potato khác, nên mẹ mua về thử. Đọc công thức trên mạng, mẹ thấy cũng ko khó lắm nên mẹ nghĩ món Potatoes Au gratin mẹ có thể làm cho con đc.

Vì cô Yvonne cứ nhắc tới nhắc lui là con đã đến tuổi tập tự ăn, nên mẹ bàn với ba, và quyết định cho con tự ăn từ bây giờ, đồng thời có lẽ mẹ sẽ ngưng cháo 1 thời gian. Mẹ đọc trên mạng (trang babycenter của Mỹ và mevabe của Việt Nam), thì thấy có rất nhiều bà mẹ đau đầu vấn đề ăn uống của con. Mẹ định thời gian này sẽ thử nghiệm phương pháp mới như sau nè SuBin:

  • Cho con tự ăn, mẹ dòm chừng, và đút thêm cho con.
  • Cho con ăn chung bàn với ba mẹ, và ba mẹ có thể dạy thêm cho con cái gì được làm và ko đc làm trên bàn ăn.
  • Nấu những thức ăn đa dạng và phong phú hơn cho con, tăng cường cho con ăn đồ Mỹ để bổ sung nhiều calorie, cheese, và sữa vào người con.
  • Bên cạnh đó, theo các mẹ trên diễn đàn chỉ, thì mẹ sẽ xay sinh tố cho con để bổ sung rau và sữa cho con. Mẹ thấy cách này rất hay vì theo mẹ thì con hơi bị thiếu sữa và rau.
  • Để con tự quyết định chuyện ăn uống của mình. Khi con lắc đầu ko ăn, thì mẹ ngưng, ko cho ăn nữa, hoặc chuyển qua ăn cái khác. Điều này có thể sẽ làm mẹ vất vả lúc đầu vì mẹ nghĩ rằng như vậy thì con sẽ mau đói, sẽ ăn nhiều bữa. Nhưng theo các chuyên gia và bác sĩ ở đây, thì cho rằng ép ăn sẽ tạo ra 1 thái độ cứng đầu và chống đối ở trẻ, hoặc là thái độ vòi vĩnh vì biết giờ ăn mọi người sẽ chiều chuộng nên đòi hỏi yêu sách. Ngoài ra bác sĩ cho rằng 1 tuổi là đã đến lúc các bé nên đc quyền quyết định khi nào mình đói và khi nào mình no. Nếu mình tước đi cái quyền này của bé, thì sẽ dẫn đến nhiều vấn đề sau này, như rối loạn tiêu hoá, lười ăn tâm lý... Cho nên mẹ quyết định cho con ăn theo năng lực và sở thích của con.
Hôm nay, áp dụng điều này, ba mẹ đã thu đc thành quả như sau:

  • Mẹ cho con ăn 1 chén cơm, mẹ xới 2 muỗng, sau đó ba bổ sung thêm 2 muỗng, cộng thêm 2 stick gà, và 2 stick baby carrot. Kết quả là con ăn đc khoảng 1.5 stick gà, 1.5 stick carrot, và nhiều cơm. Mẹ chỉ ước chừng thế dựa trên đồ ăn còn sót lại trong tô, cũng như rơi vãi dưới sàn.
  • Lúc đầu, con dùng tay bốc cơm và đồ ăn, nhưng sau đó, thấy mẹ lâu lâu lại quay qua đút cơm bằng muỗng cho con, con cũng tự lấy muỗng đút cơm vào miệng, dù chuyện này chỉ xảy ra 1-2 lần suốt bữa ăn nhưng cũng chứng tỏ con có thể làm đc điều đó.
  • Bình thường, đút cho con ăn nửa tiếng đến 1 tiếng, rồi thả con chơi, ba mẹ ăn. Nhưng khi ba mẹ ăn, có khi con buồn, cứ đòi leo qua, leo qua, thì ko có việc gì làm, nên con nghịch lung tung. Nay con ngồi ăn với ba mẹ, con vui, con ăn, ba mẹ ăn. Khi con lắc đầu ko chịu ăn nữa và đòi leo xuống chơi cũng là lúc mẹ ăn xong luôn. Mẹ thấy việc này tiết kiệm đc khá nhiều thời gian của 2 mẹ con mình, và cả công sức nữa. Khi mẹ đút, thì con mở miệng ra ăn rất ngon lành .
  • Quan trọng nhất là mẹ kiểm tra bụng cho con thì thấy bụng con vẫn no căng như khi mẹ đút ăn cháo.
  • Con ngồi ăn chung với ba mẹ, mẹ để 1 cái tô đồ ăn và cơm, 1 ly sữa cho con. Mẹ rất lo là con sẽ vứt cái ly sữa xuống sàn, nhưng trên mạng cũng có nói, đây là lúc dạy con cái gì đc và ko đc. Chẳng hạn vứt đồ ăn xuống sàn là "no", đưa đồ ăn vào miệng là "yes"... Nên mẹ nghĩ hôm nay con đã học đc 1 số điều, như là con biết cơm thì ko đc lấy ra trây trét ra bàn. Chỉ có điều buồn cười là con ko vứt bình sữa xuống sàn như mẹ lo, mà con có 1 hành động... kỳ quái là đưa bình sữa vào để trong cái tô cơm .
Nói chung, trộm vía, hôm nay mẹ cho rằng buổi ăn như thế là thành công, và mẹ sẽ cố gắng phát huy điều này. Chỉ tội ba con, ăn xong dọn dẹp bãi chiến trường ngổn ngang của con. Nhưng ba mẹ cũng ko ngại vất vả, chỉ mong con ăn nhiều, ăn đúng, có thái độ đúng đắn trong bữa ăn là ba mẹ đều rất hài lòng và rất vui .

Sau bữa ăn, con ăn hết 1 stick craker có nhân dâu và chuối. Con có vẻ thích cái này lắm. Cứ há miệng ư ư đòi ăn. Mẹ đút hết rồi thì con lấy cái bao, lật lật coi nữa.

Mẹ rất mong con trai của mẹ sẽ sớm biết cách ăn uống, con có thể ăn uống 1 mình, và ăn uống gọn gàng sạch sẽ. Ngoài ra, điều mẹ mong mỏi nhất là con sẽ tự giác trong việc ăn uống, ăn nhiều thật là nhiều để mau lớn, con trai nha .

Sáng nay, khi mẹ thay đồ cho con, mẹ hát "Anh em ta về cùng nhau ta sum họp này, 1-2-3-4-5", thì con nói "một hai..." làm mẹ cũng bất ngờ. Con coi Baby Einstein, thấy con chuột hát "tăng tăng tăng tằng", thì con cũng "tăng tăng ư ừ". Nói chung mẹ cho rằng trong các khả năng của con, thì khả năng nhận biết và lập lại ngôn ngữ của con có vẻ như là trội hơn những năng khiếu khác. Mẹ sẽ mua cho con bộ "Your baby can read", và "Bé yêu biết đọc" cho con coi nhé. Mẹ ko phải là ép con học. Mẹ muốn con phát triển 1 cách tự nhiên và bình thường như bao đứa trẻ khác, nhưng mẹ cũng muốn với sự hiểu biết và khả năng của ba mẹ, ba mẹ muốn con sẽ phát huy, bộc lộ sở trường của mình và phát triển 1 cách tốt nhất.

Yêu SuBin của ba mẹ!!!

15 thg 12, 2010

Ngày thứ 2 mẹ đi làm lại

Hôm nay là ngày thứ 2 mẹ đi làm lại. Mà mẹ lại phải take cái training class mà City đã đóng tiền, ko vắng đc. Mẹ đi thì con còn ngủ, sau đó sáng con ở nhà với ba, ba cho ăn sáng. Sau đó ba lấy stroller đẩy con qua nhà cô Tiếm, chú Thành rồi ba lên trường. Nghe nói con ở nhà cô chú rất ngoan, ăn hết đồ ăn mẹ gửi, nhưng có điều con ngủ trưa thì con ôm rịt cô Tiếm, ko cho cô đi đâu hết.

Chiều mẹ về muộn vì cái class đó kết thúc muộn. Về, mẹ cho lấy pasta hộp mua ở Walmart xay nhuyễn, cho con ăn, kèm với nửa ly sữa và 1 hũ yogurt. Tối mẹ cho ăn thêm 1/4 cái pancake, 9g tối là đi ngủ luôn. Mẹ thấy bụng con cũng bự quá chừng, ăn nữa là sẽ ói như mấy hôm trước thì mệt mỏi lắm.

Dạo này đa số là con ăn đồ hộp ở Walmart vì ban bận ko phụ mẹ đc nhiều. Mẹ phải trông con, nấu cơm cho ba mẹ, rồi đút cho con ăn, cho con ngủ... nên mẹ ko có nhiều thời gian để làm việc khác như nấu ăn cho con. Nấu ăn cho con phải đầu tư dữ lắm, ko phải nấu 1 món, mà phải nấu nhiều thứ, vì con ko thích món này là phải có món khác thay thế liền. Mai mẹ đi làm về sớm, rồi mẹ nghỉ ở nhà đến hết cuối tuần luôn, rồi mẹ sẽ nấu đồ ăn cho SuBin nhé.

Con coi Baby Ensitein, thấy chiếu các em bé, con biết chỉ, và nói "Bé bi", rồi con cười nhè nhẹ, nghiêng đầu ngó baby.

Bảo con "SuBin cười quyến rũ đi" là con sẽ nhắm mắt, cười chúm chím, nghiêng nghiêng đầu rất dễ thương.

Hồi sáng nghe ba nói con trèo qua bàn bị lọt vô cái hốc bàn, trầy 1 đường ở bụng.

Ngày mai con qua nhà cô Tiếm thêm 1 ngày nữa cho mẹ làm xong việc nhé. Tuần sau thì đi cô Melinda rồi, thích nhé. Mẹ nghĩ con đi học sẽ vui lắm. Con sẽ có bạn, con sẽ đc cô dạy cho nhiều điều, con sẽ đc chơi... Nghĩ đến đó là mẹ thấy rất vui!!

14 thg 12, 2010

Mẹ đi làm lại

Hôm nay mẹ đi làm lại, làm cho nốt cái project trong tay mẹ cho rồi. Hôm nay con gửi nhà ôc Tiếm và chú Thành. Lúc mẹ đón về, cô khen con chơi ngoan, chú khen con ăn giỏi. Vừa thấy mẹ là con khóc oà lên như trách móc mẹ vậy.

Chiều về con ăn ngoan và nhanh, chắc do đói bụng vì mẹ đón hơi trễ. Rút kinh nghiệm mấy hôm trước, con ăn nặng bụng hay là bụng khó tiêu sao mà con cứ hay ói, mẹ chỉ cho uống sữa đậu nành và ăn yogurt thôi. Vậy mà sơ xảy chút con cũng ói tùm lum. Nên mẹ xức dầu cho đi ngủ luôn. Từ mai mẹ sẽ ko cho con ăn đêm nữa, để con khoẻ hẳn rồi mới ăn đêm. Mẹ cho ăn tối, chơi chút rồi đi ngủ thôi. Ngày nào dọn dẹp bãi chiến trường cho con cũng làm mẹ mệt, đuối hơi sức quá!!!

13 thg 12, 2010

Cười quyến rũ!!

Bảo con:
- Cười quyến rũ đi SuBin!

Là con sẽ cười, nhíu con mắt lại, nghiêng nghiêng đầu. Chết người!!!

Nhất định hôm nay mẹ phải quay clip lại mới đc!!

12 thg 12, 2010

SuBin, con chó, và con cá

SuBin biết gọi tên 1 số con vật, như chó, cá, chuột, cọp... Nhưng tận mắt nhìn thấy thì chỉ thấy con chó nhà hàng xóm và con cá chỗ nhà bác Hoạt và chỗ khám bác sĩ thôi. Cho nên, khi coi phim hoạt hình hay Baby Einstein, SuBin hay gọi các con vật theo cách rất SuBin như sau:

- Con vật to (như ngựa, bò) là con chó.
- Con vật nhỏ (như kiến, bọ) là con cá.

Có 2 trường hợp đặc biệt:
- Con cọp, vì có màu vàng giống con cá SuBin thấy, nên đc gọi là con cá mặc dù con cọp to đùng.
- Con rùa, mặc dù to đùng nhưng bơi trong nước nên cũng đc SuBin gọi là con cá.

Nói chung mẹ ko phàn nàn gì hết, vì chứng tỏ SuBin đã phân biệt, nhận xét đc 2 khái niệm: to và nhỏ, trên cạn và dưới nước. Ngoài ra, con còn cho thấy 1 điều: cái gì mà con thấy ngoài đời thực thì sẽ dễ đi vào não hơn là hình ảnh, dù con cọp hay con ngựa có sinh động cách mấy thì cũng ko thể bằng con chó sủa gâu gâu kế bên nhà, hay con cá bơi tới bơi lui, SuBin hen!

11 thg 12, 2010

Mẹ, con, và ngày thứ 4

Ôi, thời gian trôi qua nhanh quá, mới đây mà đã ngày thứ 4 ko bà nội rồi.

Mẹ vừa nhờ đc cô Tiếm trông con giúp mẹ tuần sau vào ngày thứ 3, 4, và có thể là thứ 5 để đi làm vì mẹ ko thể nghỉ làm nhiều như vậy để chờ bà nội qua. Tuần tới nữa thì mẹ sẽ gửi con cho cô chị Bông. Mẹ mong con iu của mẹ đến lúc đó sẽ hết bệnh nha, hết bệnh thì mới gửi cô đc, biết ko nào?

Hôm nay ở nhà, mẹ thấy con chăm chú coi Baby Einstein, mẹ rón rén mở máy tính. Con lập tức phát hiện ra, lập tức nhảy lên ghế, trèo qua bàn, đòi "tham gia" với mẹ.

Hôm nay con cũng có 1 "phát minh" vĩ đại, con đã biết đứng lên cái ghế hồng nhỏ để đứng cao hơn, phá đc nhiều đồ hơn.

Hôm nay cả nhà mình sang nhà thầy ba Trung ăn tiệc. Ở đó con gặp đc 1 số bạn cũng trạc tuổi của con. Con tỏ ra khá dạn dĩ. Lúc đầu con hơi e lệ 1 chút. Nhưng sau chừng 10-15 phút quan sát xung quanh, rồi là con tụt xuống, bắt đầu chương trình "hiếu động" của mình. Con chui vô gầm bàn lôi cái hộp ra nghịch. Con đi ra cửa sổ nghịch cái rèm cửa, con lăm le chạy vô bếp, chạy vòng vòng. Con phát hiện ra cây thông Noel trang trí, con nghịch cái đèn, con tháo mấy cái quả châu xuống. Con còn làm rớt 1 cái quả châu, may mắn mẹ chụp đc, nếu ko đã vỡ tan tành rồi.

Có 1 bạn gái 19 tháng và 1 bạn trai khác 15 tháng là cùng lứa với con. Con cũng tỏ ra thân thiện với 2 bạn ấy. Nhưng con cũng có cái chưa ngoan là con lại gần và thò tay lấy cái đồ chơi của bạn 19 tháng làm bạn khóc quá chừng. Khi mẹ bảo con trả lại cho bạn thì con cầm đưa cho bạn rất lịch sự. Cả buổi đi chơi con ko khóc nhè chút nào hết. Chỉ có lúc về, con buồn ngủ nên cự nự ba chút xíu thôi à.

Con còn ngồi chung, chơi đánh đàn chung với 2 bạn đó nữa. Con còn nhỏ mà tỏ ra rất thích các loại âm thanh. Điển hình là con ngồi đánh đàn mà mắt lim dim, mơ màng, rất thích thú. Con cũng thích nhạc. Bật nhạc vui nhộn là con nhảy. Ngoài ra, con học ngôn ngữ cũng khá nhanh so với lứa tuổi của con.

Các bạn của ba cũng rất thích con. Con ko khóc nhè, tỏ ra rất dạn dĩ. Con còn chơi hi-fi với bạn ba nữa. Khi về thì con có nói "bye bye" mặc dù nhỏ xíu, chỉ có mẹ là nghe thôi, con vẫy tay tạm biệt mọi người về nữa nè.

Con tỏ ra thích ơi là thích món "Macaroni and cheese". Con ăn ngon lành hết 1 phần to luôn. Mẹ cho con ăn chiều ở nhà rồi mới đi. Mà đến đó con cũng chén đc 1 phần to, nên về mẹ ko cho ăn tối, chỉ cho con ăn yogurt và sữa rồi thôi. Vậy từ giờ, mẹ sẽ làm món này cho con nhé. Chắc chắn sẽ rất tốt, vì món này nấu có cả cheese và sữa. Bỗng nhiên mẹ nghĩ, ừ, sao mẹ ko nấu món Mỹ cho con ăn nhỉ. Bởi vì món Mỹ đa số nhiều bơ, cheese, sữa, với lại nấu lại rất nhanh. Đa số toàn cho vô lò nướng để bake, tiện lợi mà lại ngon. Đc, đc, từ giờ mẹ sẽ nghiên cứu cho SuBin nha!!!

À, người của con bị nổi dề, thấy thương lắm. Mẹ coi lại thì tay của mẹ cũng bị nổi dề y như cái lưng của con. May mắn là con còn ko bị nặng bằng mẹ đấy. Mẹ cũng thường xuyên xức lotion cho con. Có lẽ mẹ phải mau mau đi mua cái humidifier thôi, con nhỉ.

Hôm nay mẹ có nhiều niềm vui, là SuBin của mẹ đã đỡ sổ mũi nè, trong lúc chơi có nhiều sáng tạo nè, đi ra ngoài đường có khả năng giao lưu tốt nè. Chúc con mau mau hết bệnh, ăn nhiều, mau khoẻ mạnh nha!!!

Mẹ, con, và ngày thứ 3

Hôm nay là ngày thứ 3 hai mẹ con mình chiến đấu với nhau. Các hiệp buổi sáng, trưa, chiều, và tối diễn ra tốt đẹp, đến phút thứ 89 thì 1 tai nạn to oạch đã xảy ra.

Sáng, con dậy lúc 10 giờ. Chắc con đã đói chịu hết nổi nên 1, 2 lôi mẹ ra khỏi giường. Ba chiên cho con cái trứng, con rất thích ăn lòng đỏ trứng. Ba cầm cái dĩa, con theo ba sát nút. Mẹ đưa tay mà ko thèm theo (trong khi buổi tối thì đeo rịt mẹ, ba giơ tay là con gạt ra). Đến khi mẹ cần cái dĩa trứng, thì con lại chuyển qua theo mẹ. Suy ra là con theo cái dĩa chứ ko phải theo mẹ hay ba gì hết .

Sau đó cô Yvonne tới, cân, đo cho con. Con đc 18lbs 12oz, tuy vẫn suy dinh dưỡng nhưng cũng đã có chiều hướng cải thiện. Chiều cao con đc 77.5cm (hay 78.5cm nhỉ, mẹ đạ quên mất), đc 50%, đã tăng nhiều so với lần đo trước (chỉ có 25%).

Sau đó 2 mẹ con chơi với nhau, đến 12g thì mẹ cho con ăn trưa. Con ăn 1 chén cháo với tôm và cá, rồi 1 hũ yogurt, 1 ly sữa. Sau đó con ngồi coi Baby Einstein nursing numbers rồi đi ngủ. Con ngủ 1 giấc đến gần 5g mới dậy nhé. Mẹ cho con ăn 1/2 lát bánh mì, 1 ít cereal, rồi 2 mẹ con thay đồ ra ngoài chơi. Con chơi 1 lát, mẹ thấy hơi lạnh, nên kêu con vào, mà con lắc đầu, ko chịu vào. Mẹ cho đi 1 vòng nữa rồi bế con vào nhà.

Con lại chơi 1 chút, rồi mẹ tắm cho con, cho con ăn. Hôm nay mẹ nấu bò kho, nên để cho con 1 bát, đút cho con mà mẹ hồi hộp quá vì ko biết con có thích ko, ai dè con rất ưa . Con ăn hết nhanh ơi là nhanh, rồi lại ăn 1 hũ yogurt, và 1 ly sữa.

Hôm nay rút kinh nghiệm hôm qua. Hôm qua, mẹ cho con ăn khuya rồi mới uống thuốc, mà sau đó con ói tùm lum, phải cho ăn và uống thuốc lại, nên mẹ đợi con ăn chiều xong chừng 1 lát là mẹ cho uống thuốc. Sau đó chơi 1 lát rồi mẹ mới cho ăn tối. Con ăn 1 chén cháo, cho 1 ít đậu tí bo, mẹ cũng trộn 1 ít khoai lang nữa, rồi 1 hũ yogurt và 1 ly sữa. Ăn xong lại chơi. Chơi xong thì mẹ thay đồ cho đi ngủ.

Mẹ đang nghĩ, chà, 1 ngày trôi qua suôn sẻ quá. Con nằm trên tay mẹ ngủ. Đc chừng nửa tiếng, mẹ nghe con thở khó nhọc, mẹ hỏi "Con sao vậy SuBin?", con ngồi dậy, lắc lắc tay "Đâu có gì đâu" rồi là ói phun đầy người mẹ. May mắn là người con ko bị dính dơ, nếu ko phải thay đồ cho con mà con đang hầm hầm nữa, ko tốt chút nào, chỉ có mẹ là lãnh đủ. Sau đó con khóc quá chừng , mà ba lại ko có nhà . Mẹ cũng ko bế con đc. Nên mẹ lập tức bưng con qua phòng bên, lấy áo của mẹ, nhanh chóng thay cái áo rồi bế con lên. Mà con vẫn sợ, run bần bật. Mẹ phải dỗ mãi, đem cây đàn ra dụ con 1 lát sau thì con mới nín, nhưng con vừa chơi đàn, mà vừa ôm mẹ, ko cho mẹ đi đâu hết. Mãi sau con mới bình tĩnh lại, mới tự chơi 1 mình. Thương con gì đâu!! Chắc SuBin của mẹ mệt và sợ lắm, con nhỉ.

Tội SuBin quá. Chúc con mau khoẻ nha!!!

9 thg 12, 2010

Mẹ, con, và ngày thứ 2

Sáng sớm hôm qua thì bà nội đã bay về VN gấp vì hay tin ông cố của con đã qua đời. Vì bà nội đi gấp quá nên mẹ ko gửi con đc, chỗ mẹ hỏi sớm nhất thì cũng 20/12 mới nhận, mà 25/12 thì bà nội quay lại, nên mẹ sẽ ở nhà với con ít nhất là 2 tuần. Nếu chỗ gửi chị Bông ko chịu nhận con 1 tuần thì mẹ ở nhà với con 3 tuần (thiệt là kỳ nghỉ dài cho 2 mẹ con mình, con hen).

Ở nhà với con, cho con ăn, chơi với con mới cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc của mẹ. Con thích coi Baby Einstein lắm. Mẹ ra thư viện mượn 3 cái đĩa Einstein và 1 cái đĩa phim hoạt hình Giai nhân & quái vật, nhưng con tỏ vẻ ko thích cái phim hoạt hình chút nào hết. Còn bộ Einstein, con thích nhất coi đĩa Beethoven, con coi say sưa, coi chăm chú, cười hăng hắc, trầm trồ, vỗ tay theo nhạc... Nhưng con sẽ vui hơn rất rất nhiều nếu mẹ ngồi coi cùng con. Con sẽ lim dim con mắt, cười rất thích thú nhìn mẹ . Con chỉ cho mẹ coi con chó, coi con hươu (mỗi lần con hươu đánh đàn là con phùng mang, trợn má lên y như con hươu vậy, mắc cười lắm), con chỉ cho mẹ con sâu...

Khi mẹ tắm cho con, mẹ thấy rất thú vị khi thả con vào thau nước, con ngồi xuống, lấy cái bàn tay nhỏ xíu của mình mà chùi chùi, kì kì ngón chân. Khi mẹ nói "mẹ xối đầu con nha", thì con lại cúi cái đầu xuống để nước ko vào mắt .

Mẹ yêu khi cho con ngủ, con choàng cánh tay nhỏ xíu của con để ôm cổ mẹ. Trưa nay, cho con ngủ, con nằm đâu lưng về phía mẹ, nhưng chốc chốc con lại chồm dậy, nhìn qua coi mẹ còn nằm đó ko. Con muốn nằm lên cánh tay của mẹ, con còn biết "gợi ý" mẹ nữa. Con nằm lăn qua đụng mẹ, rồi lăn qua 1 bên, nhìn mẹ cười cười, con cứ làm vậy hoài. Mẹ ôm con, cho nằm lên cánh tay của mẹ là con ôm cánh tay của mẹ, nằm ngủ rất hạnh phúc (mẹ đang viết đến đây, nghe cái "cộp", vào xem thì ra con ngủ say quá, lăn lộn, đụng cả vào tường )

Cho con ăn, thì phải "bày binh bố trận" ghê lắm. 1 chén cháo, 1 hũ yogurt, 1 ly sữa. Vậy mà con ăn cũng thật là lâu mới hết. Bữa nào nhanh nhất thì cũng nửa tiếng, nếu ko thì cũng 1 tiếng. Trưa nay con nhất định ko chịu ăn cháo, ăn vào là nhè ra ngay. Mẹ phải lấy khoai tay xay nhuyễn, trộn với đậu, trộn với cá, sữa và cheese cho con ăn, may mà con cũng ăn hết 1 chén.

Chơi với con cũng rất vui. Hồi trước mẹ bày cho con chơi trốn tìm, mẹ trốn, con tìm. Nay thì con trốn, rồi la "ơi ơi" cho mẹ đi tìm .

Sáng nay 2 mẹ con nằm chơi trong phòng, mẹ nói, rồi con lại bi bô nói theo. Mẹ nói "cất cất cất", con cũng nói lại y chang "cất cất cất". Mẹ chọc con, nói "SuBin chưa biết nói chữ con chuột đâu hen, chữ đó khó", thì con nói "con chuột" làm mẹ vừa bất ngờ vừa sung sướng. Còn đây là cuộc đàm thoại của 2 mẹ con tối qua nè:

- Ba gì?
- Ba Trung
- Mẹ gì?
- Mẹ Trâm

Hôm qua mẹ đưa con đi khám bệnh. Con cân đc 8.5kg (khoảng 19lbs), coi như lên đc cũng 1kg rồi đấy. Dạo này trộm vía bà nội chăm con, cho con ăn tốt nên con nhìn tròn hơn rồi.

Bác sĩ nói con bị viêm tai, nên cho thuốc kháng sinh con uống. Tội nghiệp SuBin quá, cứ bị viêm tai hoài. May mà con ko đi học đấy. Nếu ko chắc còn bệnh vặt nhiều hơn.

Tối qua, mẹ hỏi con "nội đâu rồi, sao hổng thấy nội SuBin hen", thì con nhìn quanh nhà, mặt buồn hiu, cúi xuống. Sau đó thì con chỉ lên tấm hình có bà nội. Tội nghiệp SuBin quá chừng!! Con ở với bà thì tha hồ nhõng nhẽo, ở với ba mẹ thì ko đc nhõng nhẽo như ở với bà. Buổi sáng hôm qua, sau khi bà đi sớm (6g sáng là ra khỏi nhà rồi), sau đó con có dậy 2 lần, đều nhìn vào chỗ bà nội hay nằm, rồi khóc, mẹ phải dỗ, cho lên người mẹ nằm rồi con mới nín.

Khuya qua thì con ngủ với mẹ, con ngủ luôn 1 giấc từ 10g tối tới 9g sáng. Con ngủ với bà thì đêm con hay thức, nhõng nhẽo nhì nhằng. Mẹ cũng ngạc nhiên vì trước giờ con ngủ đâu có thức đêm. Mà đêm qua con ngủ luôn đến sáng làm mẹ cũng mừng quá. Trộm vía, cứ thế phát huy, con hen.

Tối qua ba vào trường download dữ liệu, chỉ có 2 mẹ con ở nhà với nhau thôi. Mẹ dặn con "Con ở đây chơi, mẹ vào nhà tắm 1 lát nhé", lát mẹ ra, thấy con ko có khóc, mà con đứng nép sát ngay cánh cửa phòng tắm chờ mẹ, thấy mẹ ra, con liền ôm chân của mẹ. Sáng nay cũng vậy. Mẹ vào nhà tắm, là con đứng ở ngoài, nép sát cửa nhà tắm chờ mẹ ra. Thấy mẹ ra là con liền ôm chân mẹ.

Chỉ có mở Beethoven cho con là mẹ đc rảnh tay, còn ko là mệt với con lắm. Con ko phải là đeo mẹ, nhưng mẹ phải luôn canh chừng để ý con vì con cứ leo trèo, hiếu động suốt . Để con chỗ phòng khách chơi, mẹ làm bếp, thì con trèo lên ghế salon, trèo ra bàn, còn đứng lên bàn nhún nhảy nữa. Cho con ra luôn chỗ phòng ăn và bếp để con khỏi leo, thì con phá đủ thứ. Con lôi thùng gạo ra giộng ầm ầm, quăng quật cái thùng gạo (tại còn ít gạo nên thùng đó nhẹ). Dẹp thùng gạo thì con vô mở tủ, lấy mấy cái rổ ra nghịch. Chán chê con mở máy rửa chén, lôi cái rổ đựng muỗng đũa ra, rồi cứ lấy ra, cất vào, rồi ko để ý là con còn âm mưu leo vô trong cái máy đó ngồi luôn .

Mắc cười lắm, con đang chuẩn bị leo lên cái bàn, mẹ nhìn con hắng giọng:

- Đó, đó

Thì con trèo xuống, rồi con lắc lắc cái tay:

- Đâu có gì đâu

cứ như là mình vô tội ngây thơ lắm ý.

1 ngày của con như sau:

Sáng: 9-10 g dậy (ôi, mẹ yêu nhất cái khoảng này nhé, nhờ thế mà mẹ có nhiều thời gian để ngủ, hì hì).
Ăn sáng: 1 chén cháo (trộn cá, hoặc thịt), 1 hũ yogurt, 1 ly sữa 2oz

Chơi

Trưa: 11g rưỡi ăn trưa. Lượng ăn tương tự bữa sáng

Ngủ trưa đến 4g

Dậy ăn xế: nửa trái chuối, hoặc 1 ít đậu, hoặc cereal

Chiều: 6g ăn chiều. Lượng ăn ương tự như ăn sáng và trưa

Tối: 8g rưỡi -9g: ăn khuya, lượng ăn tương tự

Nói là lượng ăn tương tự, chứ đồ ăn phải thay đổi liên tục và đa dạng à. Mới ăn cháo cá có hôm qua với sáng nay mà trưa con đã nhất quyết ko ăn nữa rồi đấy . Thôi mẹ đành chuyển qua cho ăn tôm vậy.

Lần này ông cố con qua đời, ba mẹ cũng buồn quá, mà ko thể về được... Cũng may, chơi với con, bận rộn với con nên mẹ cũng quên bớt chuyện buồn. Ba mẹ định hè năm sau cho con về VN chơi, thăm ông bà, người thân... Vậy mà ông cố chưa gặp đc con thì đã đi... Ba con cứ tiếc nuối vì ước nguyện của ba là để ông bà cố gặp đc con trước khi ra đi... Cuộc sống ngắn ngủi quá, con nhỉ. Ba mẹ đang đợi để đặt vé cho con về VN chuyến hè này. 17/5 thì mẹ mới làm xong, còn 5/7 thì ba đã đi dạy. Có thể 2 mẹ con mình sẽ ở Vn lâu hơn 1 chút rồi qua sau, hoặc là cả nhà mình về từ 18/5 tới 3/7... Nhưng chắc chắn là cả nhà mình sẽ đi chơi 1 chuyến, con hen.

Chúc con ăn ngoan, ngủ ngoan, lên kí nhiều nhiều để bà nội vui, con hen (mà ba mẹ cũng vui nữa ).