SuBin à, hôm qua nhà mình có 1 tin vui ơi là vui, là mẹ đã đc chỗ làm trên Shawnee nhận vào làm rồi. Mẹ rất vui vì như vậy gia đình mình ko cần phải chia ra. Nếu ko xin đc chỗ làm gần nhà, mà làm ở Bang khác, thì chắc là nhà mình sẽ phải sống xa nhau. Mà như vậy mẹ ko muốn tí nào. Nhưng cơ hội việc làm của mẹ ở Bang này ko nhiều, cho nên, có thể nói, đc nhận vào làm việc ở đây là 1 may mắn lớn cho mẹ và gia đình mình.
Ông bà nội, ngoại, và ba con rất vui. Cũng có rất nhiều bạn bè của ba mẹ chúc mừng gia đình mình. Vui quá, SuBin hen.
Hôm qua cô kể, bố của bạn August, lúc đưa August đến lớp, nghe con đọc bảng Alphabet đã vô cùng sửng sốt. Vì bạn August đã 3 tuổi rưỡi nhưng vẫn chưa đọc đc, còn con chỉ mới 17 tháng rưỡi thôi. Hồi đó cô nói khi các bé 18 tháng là có thể đọc đc bảng Alphabet, 1 vài số, và hình, thì mẹ cũng thấy điều đó khó, nhưng thực tế chứng minh qua con và bạn Uyên, là điều đó vốn có thể và bình thường. Con đã đọc đc bảng Alphabet, số thì con đọc đc số 1, 2, 5, 6, 7, 8, 9, và 10 (ko hiểu sao con nhất quyết ko đọc số 3 và 4). Nhưng rành rọt nhất thì vẫn là số 2, 6, 9, và 10. Hình thì con nhận đc hình tròn, tam giác, Oval, và ngôi sao. Còn về các đồ vật thì con nhận dạng đc nhiều lắm, cả thú vật, đồ ăn... con cũng nói đc rất nhiều. Con cũng nói rất rành rọt, chữ tiếng Anh có chữ gồm 3 âm như Triangle, con vẫn nói đc. Còn từ tiếng Việt thì con cũng nói đc từ 2 âm như "cà chua" rất rõ ràng. Mẹ thật là tự hào về con ghê luôn!!!
Con xem việc đọc sách, học những cái đó như 1 trò chơi thú vị, chứ ko phải bị ép. Con thích đọc sách, và con yêu sách từ khi còn bé tí. Con chẳng bao giờ xé sách. Mẹ nhớ lần đầu tiên "tiếp thị" quyển sách truyện ông ngoại gửi cho con, con đập đập tay vào bìa sách, rồi giở từng trang, từng trang. Con chẳng bao giờ xé sách và mẹ thấy đó là điều rất khác. Cho nên mẹ cứ để con thoải mái tiếp xúc với sách mà chẳng bao giờ sợ sách hư hay mất mát gì cả.
Vậy là mẹ chỉ làm ở chỗ OKC này đến hết tuần sau, rồi cả nhà mình đi Seattle chơi, rồi về là mẹ bắt đầu làm việc ở chỗ Shawnee.
Bên cạnh việc phấn khởi vì công việc mới, mẹ cũng hơi buồn khi ko còn làm việc ở OKC nữa. Con biết ko, mẹ yêu quí từng thứ ở OKC này, từng con người ở chỗ làm này. Nó ko chỉ đơn thuần là nơi mẹ đến, ngồi, rồi chờ lãnh lương, mà đây như 1 thế giới của mẹ, với công việc mà mẹ vô cùng yêu thích, 1 chút thử thách nhưng cũng thật nhiều ý nghĩa, cùng với những người sếp rất tuyệt vời và những đồng nghiệp cực kỳ dễ thương. Mẹ thấy xúc động vô cùng khi mà hôm trước mẹ nghỉ vì con bệnh, hôm sau vào làm gặp ai cũng hỏi thăm, thì ra họ thấy trên bảng In-Out, có ghi mẹ Out vì con bệnh. Rồi hay khi cả 1 dàn sếp của mẹ can thiệp vào chuyện Visa của mẹ, cái nhìn thất vọng của Ken khi nói về Human Resources, và cả giọt nước mắt tức tối của Susan khi nói rằng đã ko thể giữ đc mẹ vì những điều vớ vẩn như thế... Nghĩ đến việc ko còn thuộc về nơi này nữa, mẹ lại thấy lòng trĩu buồn... Hơn 1 năm gắn bó với nơi này, với những con người ở đây, thật ko dễ dàng chút nào khi phải nói lời chia tay...
Đôi nét về gia đình bé Su
- Gia đình bé Su
- Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).
31 thg 3, 2011
27 thg 3, 2011
SuBin hết bệnh
Trộm vía, mừng quá. Đợt bệnh này của SuBin ko đến nỗi vất vả lắm. SuBin vẫn chơi, ăn, ngủ bình thường. Trộm vía ngàn lần con trai là con ăn còn tốt hơn ko bị bệnh nữa. Sáng hôm qua con ăn tới 5-6 vốc cereal lận, trưa và chiều ăn cơm, nui, mì ngọt, tôm, cá... vèo vèo. Sáng nay và buổi trưa con ăn ko tốt bằng hôm qua nhưng cũng thuộc loại tốt, có lẽ do hôm qua con chưa đi ị đc ý mà. Trưa nay con đã đi ị đc, hy vọng chiều cũng ăn tốt như vậy.
Sáng qua, mẹ bế con ra bàn ăn, bốc 1 nắm cereal, rồi tính tang ngồi lên mạng. Lát nghe con la í ới, tưởng con đòi coi phim, ai dè con ăn hết cereal rồi, mẹ lại lấy 1 vốc, con lại ăn hết ngay vèo vèo... cứ vậy mà hết 3-4 vốc. Mẹ "đổi ca" cho ba để đi chợ. Đi về, ba nói, ba phải "tiếp tế" thêm cereal cho con mới hết buổi sáng. Tức là con ăn cũng phải 5-6 vốc cereal. 1 sự ngạc nhiên lớn. Bình thường 1 vốc mà con nhơi lên nhơi xuống. Nhưng mà sáng nay dậy cũng chỉ ăn có 1 vốc thôi. Hôm qua đúng là bất ngờ thật! Vậy mà trưa con vẫn ăn hết phần nui, tôm, và nấm 1 cách ngon lành luôn ý chứ. Chiều và xế con cũng ăn giỏi. Có điều con nhớ sữa nên lâu lâu còn nhõng nhẽo đòi sữa mà ko đc uống. Tội ghê!!!
Nhớ mấy hôm trước nhà hết sữa. Ba mẹ bảo con uống đỡ sữa chocolate, mà con ko chịu, khóc um lên, thế là mẹ phải vội chạy ra đầu đường mua gấp cho con hộp sữa nhỏ để uống. Vậy mà mấy nay ko đc uống sữa, nhớ sữa, cứ nhớ là lại la, tội ghê. Trưa nay thì con đã đc uống sữa lại. Con uống nhìn mặt rất phê, hihi.
Dạo này con biết gọi tên đồ ăn rồi, nên con cũng biết gọi tên đồ ăn mà con thích. Như "nấm", hay "tôm", "cơm", "nui",... Tối qua, cho con ăn yogurt, con ko chịu, chỉ tay kêu "mì mì", thế là xé miếng bánh mì ngọt cho con, con ăn ngon lành. Thôi, thế là giờ cũng khoẻ rồi. Cứ thế mà con thích ăn gì thì lấy cho ăn thôi. Mà 2 hôm nay mới thấy con ghiền ăn nấm ghê luôn. Nấm là quất vèo vèo.
Ráng khoẻ mạnh nha, con trai!
Sáng qua, mẹ bế con ra bàn ăn, bốc 1 nắm cereal, rồi tính tang ngồi lên mạng. Lát nghe con la í ới, tưởng con đòi coi phim, ai dè con ăn hết cereal rồi, mẹ lại lấy 1 vốc, con lại ăn hết ngay vèo vèo... cứ vậy mà hết 3-4 vốc. Mẹ "đổi ca" cho ba để đi chợ. Đi về, ba nói, ba phải "tiếp tế" thêm cereal cho con mới hết buổi sáng. Tức là con ăn cũng phải 5-6 vốc cereal. 1 sự ngạc nhiên lớn. Bình thường 1 vốc mà con nhơi lên nhơi xuống. Nhưng mà sáng nay dậy cũng chỉ ăn có 1 vốc thôi. Hôm qua đúng là bất ngờ thật! Vậy mà trưa con vẫn ăn hết phần nui, tôm, và nấm 1 cách ngon lành luôn ý chứ. Chiều và xế con cũng ăn giỏi. Có điều con nhớ sữa nên lâu lâu còn nhõng nhẽo đòi sữa mà ko đc uống. Tội ghê!!!
Nhớ mấy hôm trước nhà hết sữa. Ba mẹ bảo con uống đỡ sữa chocolate, mà con ko chịu, khóc um lên, thế là mẹ phải vội chạy ra đầu đường mua gấp cho con hộp sữa nhỏ để uống. Vậy mà mấy nay ko đc uống sữa, nhớ sữa, cứ nhớ là lại la, tội ghê. Trưa nay thì con đã đc uống sữa lại. Con uống nhìn mặt rất phê, hihi.
Dạo này con biết gọi tên đồ ăn rồi, nên con cũng biết gọi tên đồ ăn mà con thích. Như "nấm", hay "tôm", "cơm", "nui",... Tối qua, cho con ăn yogurt, con ko chịu, chỉ tay kêu "mì mì", thế là xé miếng bánh mì ngọt cho con, con ăn ngon lành. Thôi, thế là giờ cũng khoẻ rồi. Cứ thế mà con thích ăn gì thì lấy cho ăn thôi. Mà 2 hôm nay mới thấy con ghiền ăn nấm ghê luôn. Nấm là quất vèo vèo.
Ráng khoẻ mạnh nha, con trai!
24 thg 3, 2011
Cập nhật con bệnh
Chiều nay mẹ vừa đưa con đi khám bác sĩ. Bác sĩ nói con bị viêm phổi. Về nhà con vừa đói vừa mệt do ở nhà với ba ngủ trái giờ, nên con ngủ mà gay gắt. Lát ba về, ba ghé lấy thuốc và mua hoành thánh cho con. Mẹ làm chả cá cho con ăn với nui. Con ăn khá ngon, trộm vía con.
Mau khoẻ nha con!!
Mau khoẻ nha con!!
Con bệnh
Chán quá, SuBin à. Con cứ đc nuôi mũm mĩm lên 1 tí là lại lăn quay ra ốm. Chiều qua con còn rất vui vẻ đi ăn với ba mẹ. Vậy mà sáng ra, mẹ kêu ba thay đồ cho con thì ba báo "SuBin nóng quá!". Đo nhiệt độ thì con 101.2 độ. Đến khi mẹ chuẩn bị đi làm, đo lại cho con thì 101.4 độ nên ba mẹ để con ở nhà với ba, mẹ đi làm. Trưa mẹ về chuẩn bị đưa con đi bác sĩ thì ba nói con đã hơn 102 độ rồi.
SuBin ráng khoẻ mau mau nha con! Thương ghê!!
SuBin ráng khoẻ mau mau nha con! Thương ghê!!
22 thg 3, 2011
Ẹ
Hôm nọ, ba chưa cạo râu mà chơi với SuBin, nên bị SuBin "phê bình" hàm râu tua tủa của ba bằng cách chỉ và nói "Ẹ", haha.
Hôm kia, mẹ dậy thay tả lúc nửa đêm cho SuBin, SuBin nằm nói mớ "măm măm... ùm... măm măm... ùm", chắc là đang mơ cảnh ăn uống đây, hihi.
Hôm qua mẹ bệnh nên mua phở ăn, mẹ làm cho SuBin 1 tô mà trộm vía SuBin cũng khoái nên ăn cũng đc gần hết 1 tô luôn.
Bây g mà ở phòng khách, kêu SuBin "vào vị trí", là SuBin biết chạy lại ghế sofa, đập đập tay xuống ghế kêu "dị chí, dị chí" rồi trèo lên. Ở trong phòng ngủ mà kêu SuBin "vào vị trí", là SuBin chạy lại gối kêu "dị chí, dị chí" rồi ình lên gối, rất tếu!!
Con cũng để ý và học đc 1 số từ mà mẹ cũng hơi bất ngờ. Như hôm qua, qua nhà cô, con chạy lại tủ đồ, chỉ bịch tả, và nói "tả". Có lẽ ngày nào con cũng bị ba mẹ kêu ầm ĩ "thay tả, thay tả" nên con biết và học đc từ "tả" đó mà. SuBin giỏi quá!!
Tối, con dậy, đòi uống nước, mà mẹ kêu "ừ, con chờ chút để mẹ rót nước" là con nằm im, ko có la ó nữa. Thường mẹ đưa bình nước cho con xong, mẹ lại ngủ thiếp đi. Con cứ uống xong rồi để bình xuống giường, cũng ngủ tiếp. Đến lần sau con thức đòi uống nước, mẹ hỏi "ủa, bình đâu SuBin?", là con liền quay qua lấy bình đưa cho mẹ. SuBin bây g nghe hiểu nhiều ghê ta ơi!!!
Con tình cảm lắm. Mẹ nói "Chà, đau lưng quá", là con lại lon ton đến đấm lưng cho mẹ. Khi chơi đồ, con cũng chơi 1 chút rồi chạy lại ôm mẹ. Con thích luồn 2 tay xuống dưới nách mẹ, dụi đầu vào ngực mẹ. Thương ơi là thương!! Con cũng hay ôm mẹ từ sau lưng, rồi mẹ quay ra sau thì con lại nghiêng đầu nhìn mẹ. Khi đc ba mẹ bế, con cũng hay nhìn ba mẹ rất trìu mến, rồi kề miệng hun ba mẹ. Thương con quá chừng luôn!!
Ba dự định quay lại 1 bộ phim của SuBin, tựa đề là "các cách di chuyển của SuBin", để con coi, con có nhiều "cách" di chuyển buồn cười và đáng iu như thế nào, nha. Yêu con!!!!
Mẹ vừa cắt tóc cho con hôm chủ nhật. Ta nói... con gào khóc và ôm mẹ chặt cứng cứ như thể bị tra tấn chứ ko phải cắt tóc. Bình thường là ba ôm con, mẹ cắt, mà hôm đó, ta nói... ko tài nào "tháo" đc con ra khỏi mẹ nên đành đổi, mẹ ôm con cho ba cắt. Cắt xong thì con có cái đầu mát mẻ, sạch sẽ, gọn ghẽ, và tất nhiên là rất đẹp trai, haha.
Hôm kia, mẹ dậy thay tả lúc nửa đêm cho SuBin, SuBin nằm nói mớ "măm măm... ùm... măm măm... ùm", chắc là đang mơ cảnh ăn uống đây, hihi.
Hôm qua mẹ bệnh nên mua phở ăn, mẹ làm cho SuBin 1 tô mà trộm vía SuBin cũng khoái nên ăn cũng đc gần hết 1 tô luôn.
Bây g mà ở phòng khách, kêu SuBin "vào vị trí", là SuBin biết chạy lại ghế sofa, đập đập tay xuống ghế kêu "dị chí, dị chí" rồi trèo lên. Ở trong phòng ngủ mà kêu SuBin "vào vị trí", là SuBin chạy lại gối kêu "dị chí, dị chí" rồi ình lên gối, rất tếu!!
Con cũng để ý và học đc 1 số từ mà mẹ cũng hơi bất ngờ. Như hôm qua, qua nhà cô, con chạy lại tủ đồ, chỉ bịch tả, và nói "tả". Có lẽ ngày nào con cũng bị ba mẹ kêu ầm ĩ "thay tả, thay tả" nên con biết và học đc từ "tả" đó mà. SuBin giỏi quá!!
Tối, con dậy, đòi uống nước, mà mẹ kêu "ừ, con chờ chút để mẹ rót nước" là con nằm im, ko có la ó nữa. Thường mẹ đưa bình nước cho con xong, mẹ lại ngủ thiếp đi. Con cứ uống xong rồi để bình xuống giường, cũng ngủ tiếp. Đến lần sau con thức đòi uống nước, mẹ hỏi "ủa, bình đâu SuBin?", là con liền quay qua lấy bình đưa cho mẹ. SuBin bây g nghe hiểu nhiều ghê ta ơi!!!
Con tình cảm lắm. Mẹ nói "Chà, đau lưng quá", là con lại lon ton đến đấm lưng cho mẹ. Khi chơi đồ, con cũng chơi 1 chút rồi chạy lại ôm mẹ. Con thích luồn 2 tay xuống dưới nách mẹ, dụi đầu vào ngực mẹ. Thương ơi là thương!! Con cũng hay ôm mẹ từ sau lưng, rồi mẹ quay ra sau thì con lại nghiêng đầu nhìn mẹ. Khi đc ba mẹ bế, con cũng hay nhìn ba mẹ rất trìu mến, rồi kề miệng hun ba mẹ. Thương con quá chừng luôn!!
Ba dự định quay lại 1 bộ phim của SuBin, tựa đề là "các cách di chuyển của SuBin", để con coi, con có nhiều "cách" di chuyển buồn cười và đáng iu như thế nào, nha. Yêu con!!!!
Mẹ vừa cắt tóc cho con hôm chủ nhật. Ta nói... con gào khóc và ôm mẹ chặt cứng cứ như thể bị tra tấn chứ ko phải cắt tóc. Bình thường là ba ôm con, mẹ cắt, mà hôm đó, ta nói... ko tài nào "tháo" đc con ra khỏi mẹ nên đành đổi, mẹ ôm con cho ba cắt. Cắt xong thì con có cái đầu mát mẻ, sạch sẽ, gọn ghẽ, và tất nhiên là rất đẹp trai, haha.
20 thg 3, 2011
20/3
SuBin thương ba, thương mẹ lắm nha.
Mẹ nói: Chà, đau lưng quá. Thế là thấy SuBin đang chơi, chạy lẹt bẹt lại đấm lưng cho mẹ. Chu choa, SuBin giỏi ghê luôn!!
Ba đi chợ, 2 mẹ con đi ngủ. SuBin cứ nằm đó rồi nói "ba dề, ba dề". Lát, con thiu thiu ngủ, ba đi vào coi 2 mẹ con, tự nhiên con choàng dậy, chạy te te lại ôm ba thắm thiết. Thương ghê luôn!!
Dạo này đọc sách xong, con lại xếp sách dưới... gấm ghế. Con xếp rất ngay ngắn nha. Mà mẹ cũng ko biết tại sao con lại có thói quen này nữa.
Dạo này con ko chịu ạ nữa, con ko ngoan gì hết à. Mai mốt con phải ạ thiệt ngoan, giống như trước giờ con làm nghen, SuBin!
Mẹ nói: Chà, đau lưng quá. Thế là thấy SuBin đang chơi, chạy lẹt bẹt lại đấm lưng cho mẹ. Chu choa, SuBin giỏi ghê luôn!!
Ba đi chợ, 2 mẹ con đi ngủ. SuBin cứ nằm đó rồi nói "ba dề, ba dề". Lát, con thiu thiu ngủ, ba đi vào coi 2 mẹ con, tự nhiên con choàng dậy, chạy te te lại ôm ba thắm thiết. Thương ghê luôn!!
Dạo này đọc sách xong, con lại xếp sách dưới... gấm ghế. Con xếp rất ngay ngắn nha. Mà mẹ cũng ko biết tại sao con lại có thói quen này nữa.
Dạo này con ko chịu ạ nữa, con ko ngoan gì hết à. Mai mốt con phải ạ thiệt ngoan, giống như trước giờ con làm nghen, SuBin!
18 thg 3, 2011
18/3
Hôm trước, nhà mình bị hư cái máy sưởi, mà gọi hoài mà ông Paul vẫn chưa tới sửa. Hôm kia thì mẹ xoay cái giường dọc lại để tránh cái cửa sổ lùa gió lạnh vào. Hôm qua, như thường lệ, cho con đi ngủ, mẹ bảo "SuBin, vào vị trí!", con liền quay qua, hỏi mẹ "dị chí, dị chí", làm mẹ buồn cười quá! Chắc con muốn hỏi "dị chí" của con giờ là ở đâu, hả? Tại cái giường bị đổi vị trí nên con cũng ko biết con nằm ở đâu luôn, haha. Con vẫn chưa quen với giường giữa nhà, nên đêm con ngủ cứ hay lăn xuống nệm, rồi la oai oái, đêm cứ vậy mấy lần luôn, nhưng mẹ cho lên giường thì con vẫn ngủ ngon lành.
Đêm trước nữa thì con ngủ ko ngon. Có lẽ do con bị lạnh, con cứ nằm, lẩm nhẩm bảng chữ cái "en-nớ, em-mớ, bi, đi, i..." rất buồn cười.
Dạo gần đây, mọi người đang rất quan tâm đến chuyện Nhật Bản bị 1 thiên tai rất khủng khiếp là động đất và sóng thần. Chỉ 1 trận thiên tai, mà bao nhiêu gia đình lâm vào cảnh khốn khó, biết bao gia đình mất đi người thân. May mắn là gia đình bác Quân-Tú và chị Nghi bên Nhật ko bị gì cả. Nghe nói tuần sau bác Tú và chị Nghi sẽ về VN 1 thời gian.
Còn đây là 2 mẫu tin mẹ đọc đc trên mạng. Mẹ nghĩ nó thật nhân văn và cảm động, nên mẹ lưu lại cho SuBin. Một việc làm lớn, hy sinh bản thân mình để cứu hàng triệu người, hay 1 việc làm nhỏ bé, nhường phần thức ăn của mình cho những người khác (dù bản thân mình cũng đang đói) đều là những hành động cao cả, đáng trân trọng, và mang đậm tình "người".
Mọi người đều tin tưởng, cho rằng Nhật rồi sẽ hồi sinh mạnh mẽ và nhanh chóng hơn bất cứ 1 quốc gia nào, bởi vì chính những con người như thế này, những người từ nhỏ đến lớn, từ việc làm nhỏ đến sự hy sinh to lớn là những nguồn tài nguyên giá trị mà mẹ nghĩ rằng bất cứ 1 quốc gia nào cũng khao khát có đc, nhưng khan hiếm vô cùng. Họ đã làm như những lời Nhật Hoàng Akihito kêu gọi "nắm tay nhau, đối xử với nhau trong tình thương”. Và cũng qua những thiên tai thế này, mẹ mới thấu hiểu rằng hạnh phúc nhất của con người chính là đc sống trong cảnh thanh bình, ko chiến tranh, ko thiên tai.
Nhật trong đại họa: Bài học từ một đứa trẻ
Cho tới giờ phút này, đất nước Nhật Bản vẫn đang chìm trong những dư chấn và những đe dọa của hiểm họa hạt nhân. Nhưng điều quan trọng nhất mà thế giới chợt nhận ra là có một Nhật Bản thật kiên cường giữa tai biến, tang thương. Điều gì phía sau bí ẩn đó của xứ sở Phù tang?
Tuổi Trẻ mời bạn lắng nghe những câu chuyện từ trong lòng nước Nhật. Đầu tiên là chuyện của một cảnh sát gốc Việt đã sống ở đất nước này hơn 50 năm.
TT - Trong ngày hôm nay 17-3, nếu không đưa hết người ra khỏi khu vực này thì nguy quá. Trong thư gửi cho Tuổi Trẻ, anh Hà Minh Thành, một cảnh sát người Nhật gốc Việt, tỏ ra lo lắng cho số phận những tu nghiệp sinh VN được cho là vẫn còn quanh khu vực gần Nhà máy điện nguyên tử Fukushima 1 và thành phố Sendai.
Anh Thành là cảnh sát tỉnh Saitama nhưng được điều động đặc biệt xuống hỗ trợ tỉnh Fukushima. Khu vực anh đang làm việc chỉ cách Nhà máy điện nguyên tử Fukushima 1 khoảng 25km.
“Ngày tận thế”
Vừa mới hết phiên trực xong. Mệt rã rời. Hôm nay tôi vừa tìm được một em nữa tên là Dương Thị Thanh Thảo, du học sinh VN tại tỉnh Fukushima, và gửi em lên đường di tản sang tỉnh khác với một gia đình người Nhật. Thảo đã rời khỏi khu vực phóng xạ nguy hiểm ở Fukushima.
Sự cố nhà máy điện nguyên tử chắc đã bắt đầu vào mức độ nguy hiểm, hi vọng toàn bộ người VN còn sống sót ở vùng Fukushima và Sendai được sơ tán sớm trong ngày hôm nay. Các nước Indonesia, Singapore đã thuê trực thăng tư nhân từ Tokyo xuống đưa hết người của họ đi. Riêng Mỹ dùng luôn trực thăng quân sự bốc người ra tàu sân bay Hạm đội 7, như trường hợp kỹ sư Mỹ gốc Việt tên Toàn được cứu mà chúng tôi đã thông tin.
Tôi đang cố gắng hết sức tìm hết số người còn lại. Theo thông tin cảnh sát có được, trong số người sống sót có báo cáo cho cảnh sát, không có tên của người Việt nào.
Chính bản thân tôi không nghĩ rằng trận động đất này kinh hoàng đến như vậy. Toàn bộ đường lên Fukushima bị đóng cửa và hư hại nên chúng tôi được đưa đến thành phố Sendai, thủ phủ của tỉnh Miyagi, bằng trực thăng, rồi sau đó mới xuống Fukushima bằng đường bộ. Từ chỗ đáp trực thăng trên nóc sở cảnh sát tôi chỉ có thể nói là kinh hoàng, phải dùng đến từ “ngày tận thế của Nhật” mới diễn tả được.
Thành phố Sendai kể như tan nát, ngoại trừ Đại học Tohoku do nằm trên núi nên không hư hại gì. Giao thông của thành phố hỗn loạn vì bị cắt điện, nhưng người Nhật ý thức nhường nhịn tốt nên chưa có tai nạn nào đáng tiếc xảy ra dù không có đèn tín hiệu giao thông và cảnh sát hướng dẫn.
Ở Fukushima tình hình rất tồi tệ, người chết không đếm xuể. Cảnh sát phải trực 20 giờ/ngày. Lương thực và nước sạch gần như không đủ. Chính phủ đang lập cầu không vận để đưa thực phẩm lên cứu trợ vùng này. Hi vọng tình hình Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 không trở nên tồi tệ hơn.
Việc cứu người rồi đưa về Tokyo bằng đường bộ rất khó khăn. Từ khu vực Fukushima và Sendai về Tokyo hiện nay chỉ có quốc lộ số 4 là thông suốt. Tuy nhiên, nếu lái xe đi thì hơi mạo hiểm vì hiện tại tình trạng kẹt xe rất lộn xộn, tốc độ di chuyển khoảng 3-4km/giờ. Với cự ly 260km thì xăng không đủ để chạy xe. Toàn bộ các cây xăng trong khu vực này đều đã đóng cửa do hết xăng hoặc không có điện để bán. Người ta vứt xe dọc đường rất nhiều do hết xăng.
Nhà máy điện hạt nhân đã ở trong tình trạng nguy hiểm trầm trọng rồi. Cảnh sát chúng tôi từ sáng đến giờ được phát khẩu trang loại dày và áo nilông để bảo vệ. Chúng tôi đang công tác trong phạm vi 25km tính từ Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1.
Cậu bé và gói lương khô
Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong số những người rồng rắn xếp hàng có một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà cậu lại xếp hàng cuối cùng, sợ đến phiên của em thì chắc chẳng còn thức ăn, tôi lại hỏi thăm.
Cậu bé kể đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần xảy ra, cha của cậu làm việc gần đó chạy đến trường. Từ bancông lầu 3 của trường cậu nhìn thấy chiếc xe và người cha bị nước cuốn trôi. Chắc chắn ông đã chết rồi. Hỏi mẹ đâu, cậu bé nói nhà nằm ngay bờ biển, mẹ và em của mình chắc cũng không chạy kịp.
Cậu quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến người thân. Nhìn thấy cậu bị lạnh, tôi cởi áo khoác cảnh sát trùm lên người. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài. Tôi nhặt lên đưa cho bé và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.
Đứa bé nhận túi lương khô, khom người cảm ơn. Tưởng cậu sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem đặt vào đó? Bé trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.
Đến lúc này tôi phải vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hi sinh.
Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hi sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang ở vào những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hi sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
HÀ MINH THÀNH - LÊ NGUYÊN MINH (ghi)
“Anh sẽ vắng nhà một lát!”
TTO - Mang trong mình lượng phóng xạ có thể gây chết người bất cứ lúc nào, một “cảm tử quân” 59 tuổi động viên vợ bằng những dòng e-mail vội vàng: “Em và con hãy tiếp tục sống khỏe nhé, anh sẽ phải vắng nhà một lát. Mọi người ở nhà máy đang chiến đấu”.
Trong câu chuyện của New York Times, đó là một trong 180 người cuối cùng ở lại nhà máy, được chia ra các tổ đội để đảm bảo có 50 người luôn làm việc tại hiện trường và người ta gọi đó là đội quân Fukushima 50. Họ không được Công ty Điện lực Tokyo nêu tên, hình ảnh hay bất kỳ chi tiết nào khác nhưng có thông tin từ Jiji Press cho biết hầu hết những người này đều trên 50 tuổi và sắp đến tuổi nghỉ hưu.
“Tôi phải nuốt nước mắt vào trong khi nghe tin bố tôi, dù sẽ nghỉ hưu sau sáu tháng nữa, đã tình nguyện ở lại - con gái ông bày tỏ trên Twitter - Ở nhà bố có vẻ như không phải là người làm được việc lớn, nhưng hôm nay tôi thật sự tự hào về bố”.
“Mẹ tôi chưa bao giờ khóc nấc lên như vậy. Bố đã đi đến nhà máy hạt nhân. Mọi người ở đó đang hi sinh bản thân để bảo vệ tôi và các bạn. Cầu cho bố còn sống trở về!”
Đài truyền hình Nhật Bản NHK cũng trích đọc một lá thư thổ lộ: “Bố cháu vẫn làm việc ở nhà máy dù chẳng còn gì để ăn. Bố nói bố đã chấp nhận số phận sẽ kết thúc ở đó”.
Không phải đến khi có sự cố nổ ở lò phản ứng các chuyên gia Nhật Bản mới lao vào xử lý. Michiko Otsuki, một nhân viên nữ của Công ty Điện lực Tokyo, nói rằng ngay cả khi vừa động đất, họ đã bất chấp cảnh báo sóng thần giữ vững vị trí tại nhà máy Fukushima.
“Lúc đó vào khoảng 3g đêm, dù không còn thấy gì nữa chúng tôi vẫn tiếp tục công việc tuy biết chắc điều này sẽ liên quan đến mạng sống - Michiko kể lại - Giờ đây họ đang chiến đấu, không lùi bước, không chạy trốn ngay cả khi phải hi sinh”.
Vài công nhân nhà máy đã chết trong các vụ nổ ở Fukushima Daiichi và giờ đây lượng phóng xạ lên cao sẽ khiến 70% nhân viên trong phòng tuyến cuối cùng này có thể chết sau hai tuần nữa.
“Những nhân viên này đang tham gia vào một sứ mệnh anh hùng - cựu quan chức Bộ Năng lượng Mỹ Robert Alvarez, bình luận - Ngoài phóng xạ, sẽ có nguy cơ nổ khí hydro rất lớn, đủ để đánh bay hai tòa nhà”.
Tiến sĩ Ira Helfand đến từ Tổ chức Các nhà vật lý vì trách nhiệm xã hội của Mỹ nói: “Những nhân viên cứu hộ này được đào tạo để hiểu các mối nguy hiểm. Họ biết rằng nếu lò phản ứng tan chảy hoàn toàn, sẽ có thảm họa lớn tác động đến nhiều vùng rộng lớn và rất nhiều người. Tất cả chúng ta biết ơn họ”.Thế giới đã biết đến và tôn vinh tinh thần của người Nhật Bản, đất nước nổi tiếng với tinh thần võ sĩ đạo “khi nằm xuống như hoa anh đào rơi, cánh vẫn vẹn, màu vẫn tươi”. Thật không quá lời khi nói rằng sự an toàn của hàng nghìn người Nhật Bản đang nằm trong tay của đội ngũ cảm tử này.
Tất nhiên, “phòng tuyến” cuối cùng này là những chuyên gia về hạt nhân và họ hiểu hơn ai hết mối nguy hiểm của phóng xạ đối với sức khỏe. Dù có trong tay những thiết bị bảo vệ tối tân nhất, họ vẫn biết rằng các phân tử phóng xạ có thể xuyên qua bất kỳ quần áo bảo hộ nào, thấm qua da, vào máu, vào phổi…
Nhưng họ vẫn bò qua những hệ thống thiết bị phức tạp của nhà máy để làm nhiệm vụ. Xung quanh họ là bóng tối và với chiếc đèn pin trong tay, họ lắng nghe tiếng nổ đều đều khi khí hydro thoát ra khỏi lò phản ứng và tác động với không khí bên ngoài.
Trên lưng họ là những bình oxy, máy trợ thở nặng nề, trên người họ là bộ quần áo bó sát có khả năng ngăn chặn một phần phóng xạ. Nếu họ không tiếp tục công việc, lò phản ứng sẽ có nguy cơ tan chảy hoàn toàn, khiến hàng nghìn tấn bụi phóng xạ sẽ bay vào không khí, làm hàng triệu đồng bào của họ gánh chịu thảm họa.
Đến hôm nay đội ngũ này vẫn dùng các phương án khác nhau để làm nguội lò phản ứng ở Fukushima Daiichi như dùng trực thăng đổ nước biển xuống. Nhưng vẫn chưa có kết quả. Dù vậy, Nhật Bản đang được hỗ trợ của các chuyên gia hạt nhân quốc tế để chống chọi với thảm họa này. Hôm qua, Mỹ đã chuyển tới đây các bơm cao áp để chung sức làm nguội lò phản ứng.
Sẽ không có một thảm họa Chernobyl thứ hai ở Nhật Bản nhưng sự cố đến nay vẫn khiến nhiều người so sánh nó với Chernobyl. Khi thảm họa xảy ra vào năm 1986, 176 nhân viên của nhà máy điện đã phơi nhiễm lượng lớn phóng xạ và nhiều người đã chết vài tuần sau đó, 28 người chết trong 3 tháng sau đó, 106 người bị bệnh liên quan đến phóng xạ như nôn ói, tiêu chảy, giảm tế bào máu, ung thư máu.
Những nhân viên ở Chernobyl bị phơi nhiễm lượng phóng xạ lớn hơn nhiều lần so với Fukushima Daiichi hiện nay, nhất là những phi công lái trực thăng bay trên lò phản ứng để đổ chất dập lửa xuống.
Hiện nay, lượng phóng xạ ở Fukushima Daiichi vào khoảng 400 millisievert/giờ sau khi có vụ nổ bên trong lò phản ứng số 2 và hỏa hoạn ở lò phản ứng số 4. Khi mức phóng xạ đạt 1.000 millisievert, nó có thể gây ra các bệnh về phóng xạ kể trên. Trong khu vực có mức phóng xạ cao, các nhân viên sẽ đổi ca liên tục trong vòng vài phút.
“Những nhân viên này đang tham gia vào một sứ mệnh anh hùng - cựu quan chức Bộ Năng lượng Mỹ Robert Alvarez, bình luận - Ngoài phóng xạ, sẽ có nguy cơ nổ khí hydro rất lớn, đủ để đánh bay hai tòa nhà”.
Tiến sĩ Ira Helfand đến từ Tổ chức Các nhà vật lý vì trách nhiệm xã hội của Mỹ nói: “Những nhân viên cứu hộ này được đào tạo để hiểu các mối nguy hiểm. Họ biết rằng nếu lò phản ứng tan chảy hoàn toàn, sẽ có thảm họa lớn tác động đến nhiều vùng rộng lớn và rất nhiều người. Tất cả chúng ta biết ơn họ”.
Đêm trước nữa thì con ngủ ko ngon. Có lẽ do con bị lạnh, con cứ nằm, lẩm nhẩm bảng chữ cái "en-nớ, em-mớ, bi, đi, i..." rất buồn cười.
Dạo gần đây, mọi người đang rất quan tâm đến chuyện Nhật Bản bị 1 thiên tai rất khủng khiếp là động đất và sóng thần. Chỉ 1 trận thiên tai, mà bao nhiêu gia đình lâm vào cảnh khốn khó, biết bao gia đình mất đi người thân. May mắn là gia đình bác Quân-Tú và chị Nghi bên Nhật ko bị gì cả. Nghe nói tuần sau bác Tú và chị Nghi sẽ về VN 1 thời gian.
Còn đây là 2 mẫu tin mẹ đọc đc trên mạng. Mẹ nghĩ nó thật nhân văn và cảm động, nên mẹ lưu lại cho SuBin. Một việc làm lớn, hy sinh bản thân mình để cứu hàng triệu người, hay 1 việc làm nhỏ bé, nhường phần thức ăn của mình cho những người khác (dù bản thân mình cũng đang đói) đều là những hành động cao cả, đáng trân trọng, và mang đậm tình "người".
Mọi người đều tin tưởng, cho rằng Nhật rồi sẽ hồi sinh mạnh mẽ và nhanh chóng hơn bất cứ 1 quốc gia nào, bởi vì chính những con người như thế này, những người từ nhỏ đến lớn, từ việc làm nhỏ đến sự hy sinh to lớn là những nguồn tài nguyên giá trị mà mẹ nghĩ rằng bất cứ 1 quốc gia nào cũng khao khát có đc, nhưng khan hiếm vô cùng. Họ đã làm như những lời Nhật Hoàng Akihito kêu gọi "nắm tay nhau, đối xử với nhau trong tình thương”. Và cũng qua những thiên tai thế này, mẹ mới thấu hiểu rằng hạnh phúc nhất của con người chính là đc sống trong cảnh thanh bình, ko chiến tranh, ko thiên tai.
Nhật trong đại họa: Bài học từ một đứa trẻ
Cho tới giờ phút này, đất nước Nhật Bản vẫn đang chìm trong những dư chấn và những đe dọa của hiểm họa hạt nhân. Nhưng điều quan trọng nhất mà thế giới chợt nhận ra là có một Nhật Bản thật kiên cường giữa tai biến, tang thương. Điều gì phía sau bí ẩn đó của xứ sở Phù tang?
Tuổi Trẻ mời bạn lắng nghe những câu chuyện từ trong lòng nước Nhật. Đầu tiên là chuyện của một cảnh sát gốc Việt đã sống ở đất nước này hơn 50 năm.
TT - Trong ngày hôm nay 17-3, nếu không đưa hết người ra khỏi khu vực này thì nguy quá. Trong thư gửi cho Tuổi Trẻ, anh Hà Minh Thành, một cảnh sát người Nhật gốc Việt, tỏ ra lo lắng cho số phận những tu nghiệp sinh VN được cho là vẫn còn quanh khu vực gần Nhà máy điện nguyên tử Fukushima 1 và thành phố Sendai.
Anh Thành là cảnh sát tỉnh Saitama nhưng được điều động đặc biệt xuống hỗ trợ tỉnh Fukushima. Khu vực anh đang làm việc chỉ cách Nhà máy điện nguyên tử Fukushima 1 khoảng 25km.
“Ngày tận thế”
Vừa mới hết phiên trực xong. Mệt rã rời. Hôm nay tôi vừa tìm được một em nữa tên là Dương Thị Thanh Thảo, du học sinh VN tại tỉnh Fukushima, và gửi em lên đường di tản sang tỉnh khác với một gia đình người Nhật. Thảo đã rời khỏi khu vực phóng xạ nguy hiểm ở Fukushima.
Sự cố nhà máy điện nguyên tử chắc đã bắt đầu vào mức độ nguy hiểm, hi vọng toàn bộ người VN còn sống sót ở vùng Fukushima và Sendai được sơ tán sớm trong ngày hôm nay. Các nước Indonesia, Singapore đã thuê trực thăng tư nhân từ Tokyo xuống đưa hết người của họ đi. Riêng Mỹ dùng luôn trực thăng quân sự bốc người ra tàu sân bay Hạm đội 7, như trường hợp kỹ sư Mỹ gốc Việt tên Toàn được cứu mà chúng tôi đã thông tin.
Tôi đang cố gắng hết sức tìm hết số người còn lại. Theo thông tin cảnh sát có được, trong số người sống sót có báo cáo cho cảnh sát, không có tên của người Việt nào.
Chính bản thân tôi không nghĩ rằng trận động đất này kinh hoàng đến như vậy. Toàn bộ đường lên Fukushima bị đóng cửa và hư hại nên chúng tôi được đưa đến thành phố Sendai, thủ phủ của tỉnh Miyagi, bằng trực thăng, rồi sau đó mới xuống Fukushima bằng đường bộ. Từ chỗ đáp trực thăng trên nóc sở cảnh sát tôi chỉ có thể nói là kinh hoàng, phải dùng đến từ “ngày tận thế của Nhật” mới diễn tả được.
Thành phố Sendai kể như tan nát, ngoại trừ Đại học Tohoku do nằm trên núi nên không hư hại gì. Giao thông của thành phố hỗn loạn vì bị cắt điện, nhưng người Nhật ý thức nhường nhịn tốt nên chưa có tai nạn nào đáng tiếc xảy ra dù không có đèn tín hiệu giao thông và cảnh sát hướng dẫn.
Ở Fukushima tình hình rất tồi tệ, người chết không đếm xuể. Cảnh sát phải trực 20 giờ/ngày. Lương thực và nước sạch gần như không đủ. Chính phủ đang lập cầu không vận để đưa thực phẩm lên cứu trợ vùng này. Hi vọng tình hình Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 không trở nên tồi tệ hơn.
Việc cứu người rồi đưa về Tokyo bằng đường bộ rất khó khăn. Từ khu vực Fukushima và Sendai về Tokyo hiện nay chỉ có quốc lộ số 4 là thông suốt. Tuy nhiên, nếu lái xe đi thì hơi mạo hiểm vì hiện tại tình trạng kẹt xe rất lộn xộn, tốc độ di chuyển khoảng 3-4km/giờ. Với cự ly 260km thì xăng không đủ để chạy xe. Toàn bộ các cây xăng trong khu vực này đều đã đóng cửa do hết xăng hoặc không có điện để bán. Người ta vứt xe dọc đường rất nhiều do hết xăng.
Nhà máy điện hạt nhân đã ở trong tình trạng nguy hiểm trầm trọng rồi. Cảnh sát chúng tôi từ sáng đến giờ được phát khẩu trang loại dày và áo nilông để bảo vệ. Chúng tôi đang công tác trong phạm vi 25km tính từ Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1.
Cậu bé và gói lương khô
Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong số những người rồng rắn xếp hàng có một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà cậu lại xếp hàng cuối cùng, sợ đến phiên của em thì chắc chẳng còn thức ăn, tôi lại hỏi thăm.
Cậu bé kể đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần xảy ra, cha của cậu làm việc gần đó chạy đến trường. Từ bancông lầu 3 của trường cậu nhìn thấy chiếc xe và người cha bị nước cuốn trôi. Chắc chắn ông đã chết rồi. Hỏi mẹ đâu, cậu bé nói nhà nằm ngay bờ biển, mẹ và em của mình chắc cũng không chạy kịp.
Cậu quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến người thân. Nhìn thấy cậu bị lạnh, tôi cởi áo khoác cảnh sát trùm lên người. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài. Tôi nhặt lên đưa cho bé và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.
Đứa bé nhận túi lương khô, khom người cảm ơn. Tưởng cậu sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem đặt vào đó? Bé trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.
Đến lúc này tôi phải vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hi sinh.
Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hi sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang ở vào những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hi sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
HÀ MINH THÀNH - LÊ NGUYÊN MINH (ghi)
“Anh sẽ vắng nhà một lát!”
TTO - Mang trong mình lượng phóng xạ có thể gây chết người bất cứ lúc nào, một “cảm tử quân” 59 tuổi động viên vợ bằng những dòng e-mail vội vàng: “Em và con hãy tiếp tục sống khỏe nhé, anh sẽ phải vắng nhà một lát. Mọi người ở nhà máy đang chiến đấu”.
Trong câu chuyện của New York Times, đó là một trong 180 người cuối cùng ở lại nhà máy, được chia ra các tổ đội để đảm bảo có 50 người luôn làm việc tại hiện trường và người ta gọi đó là đội quân Fukushima 50. Họ không được Công ty Điện lực Tokyo nêu tên, hình ảnh hay bất kỳ chi tiết nào khác nhưng có thông tin từ Jiji Press cho biết hầu hết những người này đều trên 50 tuổi và sắp đến tuổi nghỉ hưu.
“Tôi phải nuốt nước mắt vào trong khi nghe tin bố tôi, dù sẽ nghỉ hưu sau sáu tháng nữa, đã tình nguyện ở lại - con gái ông bày tỏ trên Twitter - Ở nhà bố có vẻ như không phải là người làm được việc lớn, nhưng hôm nay tôi thật sự tự hào về bố”.
“Mẹ tôi chưa bao giờ khóc nấc lên như vậy. Bố đã đi đến nhà máy hạt nhân. Mọi người ở đó đang hi sinh bản thân để bảo vệ tôi và các bạn. Cầu cho bố còn sống trở về!”
Đài truyền hình Nhật Bản NHK cũng trích đọc một lá thư thổ lộ: “Bố cháu vẫn làm việc ở nhà máy dù chẳng còn gì để ăn. Bố nói bố đã chấp nhận số phận sẽ kết thúc ở đó”.
Không phải đến khi có sự cố nổ ở lò phản ứng các chuyên gia Nhật Bản mới lao vào xử lý. Michiko Otsuki, một nhân viên nữ của Công ty Điện lực Tokyo, nói rằng ngay cả khi vừa động đất, họ đã bất chấp cảnh báo sóng thần giữ vững vị trí tại nhà máy Fukushima.
“Lúc đó vào khoảng 3g đêm, dù không còn thấy gì nữa chúng tôi vẫn tiếp tục công việc tuy biết chắc điều này sẽ liên quan đến mạng sống - Michiko kể lại - Giờ đây họ đang chiến đấu, không lùi bước, không chạy trốn ngay cả khi phải hi sinh”.
Vài công nhân nhà máy đã chết trong các vụ nổ ở Fukushima Daiichi và giờ đây lượng phóng xạ lên cao sẽ khiến 70% nhân viên trong phòng tuyến cuối cùng này có thể chết sau hai tuần nữa.
“Những nhân viên này đang tham gia vào một sứ mệnh anh hùng - cựu quan chức Bộ Năng lượng Mỹ Robert Alvarez, bình luận - Ngoài phóng xạ, sẽ có nguy cơ nổ khí hydro rất lớn, đủ để đánh bay hai tòa nhà”.
Tiến sĩ Ira Helfand đến từ Tổ chức Các nhà vật lý vì trách nhiệm xã hội của Mỹ nói: “Những nhân viên cứu hộ này được đào tạo để hiểu các mối nguy hiểm. Họ biết rằng nếu lò phản ứng tan chảy hoàn toàn, sẽ có thảm họa lớn tác động đến nhiều vùng rộng lớn và rất nhiều người. Tất cả chúng ta biết ơn họ”.Thế giới đã biết đến và tôn vinh tinh thần của người Nhật Bản, đất nước nổi tiếng với tinh thần võ sĩ đạo “khi nằm xuống như hoa anh đào rơi, cánh vẫn vẹn, màu vẫn tươi”. Thật không quá lời khi nói rằng sự an toàn của hàng nghìn người Nhật Bản đang nằm trong tay của đội ngũ cảm tử này.
Tất nhiên, “phòng tuyến” cuối cùng này là những chuyên gia về hạt nhân và họ hiểu hơn ai hết mối nguy hiểm của phóng xạ đối với sức khỏe. Dù có trong tay những thiết bị bảo vệ tối tân nhất, họ vẫn biết rằng các phân tử phóng xạ có thể xuyên qua bất kỳ quần áo bảo hộ nào, thấm qua da, vào máu, vào phổi…
Nhưng họ vẫn bò qua những hệ thống thiết bị phức tạp của nhà máy để làm nhiệm vụ. Xung quanh họ là bóng tối và với chiếc đèn pin trong tay, họ lắng nghe tiếng nổ đều đều khi khí hydro thoát ra khỏi lò phản ứng và tác động với không khí bên ngoài.
Trên lưng họ là những bình oxy, máy trợ thở nặng nề, trên người họ là bộ quần áo bó sát có khả năng ngăn chặn một phần phóng xạ. Nếu họ không tiếp tục công việc, lò phản ứng sẽ có nguy cơ tan chảy hoàn toàn, khiến hàng nghìn tấn bụi phóng xạ sẽ bay vào không khí, làm hàng triệu đồng bào của họ gánh chịu thảm họa.
Đến hôm nay đội ngũ này vẫn dùng các phương án khác nhau để làm nguội lò phản ứng ở Fukushima Daiichi như dùng trực thăng đổ nước biển xuống. Nhưng vẫn chưa có kết quả. Dù vậy, Nhật Bản đang được hỗ trợ của các chuyên gia hạt nhân quốc tế để chống chọi với thảm họa này. Hôm qua, Mỹ đã chuyển tới đây các bơm cao áp để chung sức làm nguội lò phản ứng.
Sẽ không có một thảm họa Chernobyl thứ hai ở Nhật Bản nhưng sự cố đến nay vẫn khiến nhiều người so sánh nó với Chernobyl. Khi thảm họa xảy ra vào năm 1986, 176 nhân viên của nhà máy điện đã phơi nhiễm lượng lớn phóng xạ và nhiều người đã chết vài tuần sau đó, 28 người chết trong 3 tháng sau đó, 106 người bị bệnh liên quan đến phóng xạ như nôn ói, tiêu chảy, giảm tế bào máu, ung thư máu.
Những nhân viên ở Chernobyl bị phơi nhiễm lượng phóng xạ lớn hơn nhiều lần so với Fukushima Daiichi hiện nay, nhất là những phi công lái trực thăng bay trên lò phản ứng để đổ chất dập lửa xuống.
Hiện nay, lượng phóng xạ ở Fukushima Daiichi vào khoảng 400 millisievert/giờ sau khi có vụ nổ bên trong lò phản ứng số 2 và hỏa hoạn ở lò phản ứng số 4. Khi mức phóng xạ đạt 1.000 millisievert, nó có thể gây ra các bệnh về phóng xạ kể trên. Trong khu vực có mức phóng xạ cao, các nhân viên sẽ đổi ca liên tục trong vòng vài phút.
“Những nhân viên này đang tham gia vào một sứ mệnh anh hùng - cựu quan chức Bộ Năng lượng Mỹ Robert Alvarez, bình luận - Ngoài phóng xạ, sẽ có nguy cơ nổ khí hydro rất lớn, đủ để đánh bay hai tòa nhà”.
Tiến sĩ Ira Helfand đến từ Tổ chức Các nhà vật lý vì trách nhiệm xã hội của Mỹ nói: “Những nhân viên cứu hộ này được đào tạo để hiểu các mối nguy hiểm. Họ biết rằng nếu lò phản ứng tan chảy hoàn toàn, sẽ có thảm họa lớn tác động đến nhiều vùng rộng lớn và rất nhiều người. Tất cả chúng ta biết ơn họ”.
14 thg 3, 2011
SuBin con vẹt ẹt ẹt
Dạo này SuBin rất thích bắt chước ba mẹ. Ba mẹ nói hay làm gì là SuBin bắt chước ngay.
Sáng nay mẹ kể với ba, "Tối con cứ lăn lội ko ngủ, mẹ nói nhỏ nhẹ "SuBin ngủ ngoan đi con", thì con càng nhõng nhẽo hơn. Cho đến khi mẹ gằn giọng "SuBin ngủ đi!" (giọng gằn xuống) thì SuBin mới ngủ ngoan". Vừa nói xong, là SuBin cũng bắt chước, giọng gằn xuống y như mẹ "ngủ đi!!" làm ba mẹ buồn cười quá sức, còn con thì cười rất... láu cá (??).
Mẹ nói SuBin "SuBin là con vẹt ẹt ẹt ẹt", SuBin liền nói "ẹt ẹt".
Dạo này SuBin hay đi chắp tay... sau đít, đi tới đi lui (ba nói giống ông ngoại của ba quá chừng). SuBin cũng thích vừa uống sữa, hoặc nước (nói chung là trạng thái uống), còn tay kia... mò rún. Ngay cả hôm thứ 7 đưa con đi công viên chơi, con cũng vừa uống nước, vừa kéo áo... mò rún, trông mặt rõ phê!!
Hôm cuối tuần, con đc ba mẹ cho đi công viên chơi vì trời ấm. Mà con chỉ thích chơi cầu tuột cho bé nhỏ thôi, chứ mấy trò khác còn sợ lắm. Trong khi vào thư viện thì con rất thích. Ba nói con giống thư sinh quá, chỉ thích sách chứ ko thích vận động, hihi.
Hôm qua nhà mình đi ăn sinh nhật em Tôm, mà con bị gắt ngủ, do đổi giờ lên sớm 1 tiếng, nên đến nơi con cứ bám mẹ, ai bế con cũng mếu hết. Vậy mà baby Tú Uyên khóc thì con lại nhìn nhìn, giống như "Có gì đâu mà khóc??" (??) Nghe chú Sơn kể, sáng nào đưa Tú Uyên đến nhà cô, Uyên cũng khóc, con cứ nhìn Tú Uyên, kiểu như "Có gì đâu mà khóc??". Còn khi mẹ đến đón, mặc áo lạnh cho con, con hay khóc, baby Uyên lại nhìn con, cười nửa miệng, cũng kiểu như "Có gì đâu mà khóc??", haha.
Con chơi với bạn cũng rất hiền và nhường bạn. Tú Uyên lấy bóng của con, con chỉ nhìn theo, rồi lấy bóng khác chơi. Hay chị Hân chạy lại giành quả banh của con, con chỉ "Ơ..." 1 tiếng, rồi thôi, con quay qua chơi cái khác. Ba bảo con hiền quá, nên đi đâu để ý xung quanh, coi chừng con bị... ăn hiếp, haha.
À, dạo này con vẫn thích đọc sách lắm. Con đã đọc đc các chữ sau "D, E, F, G, H, I, L, M, N, O, R, S, U, V, W". Về hình thì con cũng chỉ phân biệt đc các hình tròn (circle) và ngôi sao (star, con đọc thành "ta-sờ", mà nói chung các từ nào bắt đầu từ âm sờ con đều "quăng" ra đằng đuôi hết, như là xe thì con đọc "xe-xờ", sách thì "xách xờ"). Số thì mẹ nói "One", con nói đc "Two", mẹ nói "Five", con nói đc "Six". Còn về gọi tên các đồ vật hoặc con vật thì con cũng nói đc khá nhiều. Đặc biệt là con thấy con bò thì con liền hát "Í á i a ồ" như trong bài "Old McDonald had a farm" vậy. Con muốn coi phim, con thường leo lên ghế, chỉ Ti vi, nói "cai cai" (tức là coi).
Con thích đọc sách, nhiều lúc thương lắm. Thí dụ hôm qua, ba mẹ đang tập thể dục, con cũng tập với ba mẹ, chạy tới chạy lui 1 lúc, rồi con lại cầm sách chạy đưa cho ba mẹ. Ba mẹ nói "Đang tập thể dục mà con, lát mới đọc nha". Con kỳ kèo ko đc, rồi con tự mở ra, đọc 1 mình luôn. Vừa đọc vừa nhìn ba mẹ. Con đọc sách, là phải xác nhận lại với con là con đọc có đúng hay ko, nếu ko, con sẽ hét ầm ĩ cái từ đó lên cho đến khi có ai đó xác nhận "ừ đúng rồi", hoặc là "ko phải, cái này đọc như vầy..." thì con mới thôi.
Con còn mắc cười nữa. Con chơi với ba, thì cứ thích trèo lên người ba rồi tìm cách đè ba, xô cho ba ngã. Ba mà ngã thì con rất thích, cười hăng hắc rồi... leo xuống vỗ tay. Chơi với mẹ thì con thích ra đằng sau, ôm mẹ từ phía sau, hoặc mẹ đang nằm trên ghế sofa thì con leo lên ghế, nằm lên người mẹ, vòng tay ôm mẹ rất tình cảm. Nói chung con chơi với mẹ khá nhẹ nhàng và tình cảm.
Thôi, mẹ làm việc đây. Mai mốt cho khi chỉ viết Blog đc cho con ở Office thôi, vì tối nào về nhà cũng bận túi bụi. Suốt từ 6g chiều đến 10g đêm, chỉ có các việc tắm cho con, ba mẹ đi tắm, nấu cơm, ăn cơm, dọn dẹp, mà cũng 2 người loay hoay mãi mới xong đấy. Đó là rửa chén bằng máy rồi đấy, mà còn bận như thế này. Mà mẹ nói chuyện với cô Linh, mới biết nhà nào cũng thế thôi. Với lại còn phải dành thời gian mà chơi với con nữa. Ta nói... ko còn đâu thời gian cho bản thân mình luôn!!
Sáng nay mẹ kể với ba, "Tối con cứ lăn lội ko ngủ, mẹ nói nhỏ nhẹ "SuBin ngủ ngoan đi con", thì con càng nhõng nhẽo hơn. Cho đến khi mẹ gằn giọng "SuBin ngủ đi!" (giọng gằn xuống) thì SuBin mới ngủ ngoan". Vừa nói xong, là SuBin cũng bắt chước, giọng gằn xuống y như mẹ "ngủ đi!!" làm ba mẹ buồn cười quá sức, còn con thì cười rất... láu cá (??).
Mẹ nói SuBin "SuBin là con vẹt ẹt ẹt ẹt", SuBin liền nói "ẹt ẹt".
Dạo này SuBin hay đi chắp tay... sau đít, đi tới đi lui (ba nói giống ông ngoại của ba quá chừng). SuBin cũng thích vừa uống sữa, hoặc nước (nói chung là trạng thái uống), còn tay kia... mò rún. Ngay cả hôm thứ 7 đưa con đi công viên chơi, con cũng vừa uống nước, vừa kéo áo... mò rún, trông mặt rõ phê!!
Hôm cuối tuần, con đc ba mẹ cho đi công viên chơi vì trời ấm. Mà con chỉ thích chơi cầu tuột cho bé nhỏ thôi, chứ mấy trò khác còn sợ lắm. Trong khi vào thư viện thì con rất thích. Ba nói con giống thư sinh quá, chỉ thích sách chứ ko thích vận động, hihi.
Hôm qua nhà mình đi ăn sinh nhật em Tôm, mà con bị gắt ngủ, do đổi giờ lên sớm 1 tiếng, nên đến nơi con cứ bám mẹ, ai bế con cũng mếu hết. Vậy mà baby Tú Uyên khóc thì con lại nhìn nhìn, giống như "Có gì đâu mà khóc??" (??) Nghe chú Sơn kể, sáng nào đưa Tú Uyên đến nhà cô, Uyên cũng khóc, con cứ nhìn Tú Uyên, kiểu như "Có gì đâu mà khóc??". Còn khi mẹ đến đón, mặc áo lạnh cho con, con hay khóc, baby Uyên lại nhìn con, cười nửa miệng, cũng kiểu như "Có gì đâu mà khóc??", haha.
Con chơi với bạn cũng rất hiền và nhường bạn. Tú Uyên lấy bóng của con, con chỉ nhìn theo, rồi lấy bóng khác chơi. Hay chị Hân chạy lại giành quả banh của con, con chỉ "Ơ..." 1 tiếng, rồi thôi, con quay qua chơi cái khác. Ba bảo con hiền quá, nên đi đâu để ý xung quanh, coi chừng con bị... ăn hiếp, haha.
À, dạo này con vẫn thích đọc sách lắm. Con đã đọc đc các chữ sau "D, E, F, G, H, I, L, M, N, O, R, S, U, V, W". Về hình thì con cũng chỉ phân biệt đc các hình tròn (circle) và ngôi sao (star, con đọc thành "ta-sờ", mà nói chung các từ nào bắt đầu từ âm sờ con đều "quăng" ra đằng đuôi hết, như là xe thì con đọc "xe-xờ", sách thì "xách xờ"). Số thì mẹ nói "One", con nói đc "Two", mẹ nói "Five", con nói đc "Six". Còn về gọi tên các đồ vật hoặc con vật thì con cũng nói đc khá nhiều. Đặc biệt là con thấy con bò thì con liền hát "Í á i a ồ" như trong bài "Old McDonald had a farm" vậy. Con muốn coi phim, con thường leo lên ghế, chỉ Ti vi, nói "cai cai" (tức là coi).
Con thích đọc sách, nhiều lúc thương lắm. Thí dụ hôm qua, ba mẹ đang tập thể dục, con cũng tập với ba mẹ, chạy tới chạy lui 1 lúc, rồi con lại cầm sách chạy đưa cho ba mẹ. Ba mẹ nói "Đang tập thể dục mà con, lát mới đọc nha". Con kỳ kèo ko đc, rồi con tự mở ra, đọc 1 mình luôn. Vừa đọc vừa nhìn ba mẹ. Con đọc sách, là phải xác nhận lại với con là con đọc có đúng hay ko, nếu ko, con sẽ hét ầm ĩ cái từ đó lên cho đến khi có ai đó xác nhận "ừ đúng rồi", hoặc là "ko phải, cái này đọc như vầy..." thì con mới thôi.
Con còn mắc cười nữa. Con chơi với ba, thì cứ thích trèo lên người ba rồi tìm cách đè ba, xô cho ba ngã. Ba mà ngã thì con rất thích, cười hăng hắc rồi... leo xuống vỗ tay. Chơi với mẹ thì con thích ra đằng sau, ôm mẹ từ phía sau, hoặc mẹ đang nằm trên ghế sofa thì con leo lên ghế, nằm lên người mẹ, vòng tay ôm mẹ rất tình cảm. Nói chung con chơi với mẹ khá nhẹ nhàng và tình cảm.
Thôi, mẹ làm việc đây. Mai mốt cho khi chỉ viết Blog đc cho con ở Office thôi, vì tối nào về nhà cũng bận túi bụi. Suốt từ 6g chiều đến 10g đêm, chỉ có các việc tắm cho con, ba mẹ đi tắm, nấu cơm, ăn cơm, dọn dẹp, mà cũng 2 người loay hoay mãi mới xong đấy. Đó là rửa chén bằng máy rồi đấy, mà còn bận như thế này. Mà mẹ nói chuyện với cô Linh, mới biết nhà nào cũng thế thôi. Với lại còn phải dành thời gian mà chơi với con nữa. Ta nói... ko còn đâu thời gian cho bản thân mình luôn!!
12 thg 3, 2011
SuBin, Tú Uyên, và nhà Khiết Nghi
Hôm qua lên mạng đọc Tsunami bên Nhật kinh quá. Gọi điện về nhà mà mẹ bảo may quá cả nhà chị Nghi ko sao cả. Thiên tai kinh khủng quá! Rồi đây cả ngàn gia đình sẽ phải làm lại từ đầu. Kinh khủng thật!!!
Sáng nay thì nhà SuBin có bạn Tú Uyên sang chơi. Nghe ba kể (vì lúc đó mẹ còn đang ngủ), SuBin thấy bạn Uyên, thì lật đật cười mỉm chi ỏn ẻn, xấu hổ chạy lại ôm chân ba. 2 bạn chơi với nhau dễ thương ơi là dễ thương mà mẹ tiếc quá, cái máy chụp hình, card bị đầy ko chụp hình hay quay phim lại đc. Tú Uyên thì thích cái bong bóng của SuBin lắm. Cứ cầm chạy tới chạy lui. Rồi có lúc mải chơi, để quên bóng, SuBin còn cầm bóng tới đưa cho bạn Uyên nữa. Mặc dù "sân nhà", nhưng SuBin ngoan ơi là ngoan, ko có dành đồ chơi với bạn Uyên. 2 bạn chơi chung với nhau, bắt chước nhau. SuBin nói "ta-sờ" (star), Tú Uyên cũng nói theo "ta sờ", Tú Uyên nói "vuông", SuBin cũng nói theo "vuông". 2 bạn chơi cùng nhau, coi phim cùng nhau, dễ thương lắm. Lúc về, 2 bạn blow kiss nhau khí thế luôn, hihi.
Ba bảo thấy cô Hương và Tú Uyên sang chơi, ba mừng quá, vì sáng giờ con cứ ngầy ngật. Có Tú Uyên, con năng động hẳn. Chạy tới chạy lui, la hét, chơi giỡn, ko có mè nheo khóc nhè như ở nhà với ba mẹ gì hết. Kiểu này chắc weekend cho các bạn nhỏ tụ lại chơi với nhau cho bố mẹ đỡ mệt quá, hihi.
Sáng nay thì nhà SuBin có bạn Tú Uyên sang chơi. Nghe ba kể (vì lúc đó mẹ còn đang ngủ), SuBin thấy bạn Uyên, thì lật đật cười mỉm chi ỏn ẻn, xấu hổ chạy lại ôm chân ba. 2 bạn chơi với nhau dễ thương ơi là dễ thương mà mẹ tiếc quá, cái máy chụp hình, card bị đầy ko chụp hình hay quay phim lại đc. Tú Uyên thì thích cái bong bóng của SuBin lắm. Cứ cầm chạy tới chạy lui. Rồi có lúc mải chơi, để quên bóng, SuBin còn cầm bóng tới đưa cho bạn Uyên nữa. Mặc dù "sân nhà", nhưng SuBin ngoan ơi là ngoan, ko có dành đồ chơi với bạn Uyên. 2 bạn chơi chung với nhau, bắt chước nhau. SuBin nói "ta-sờ" (star), Tú Uyên cũng nói theo "ta sờ", Tú Uyên nói "vuông", SuBin cũng nói theo "vuông". 2 bạn chơi cùng nhau, coi phim cùng nhau, dễ thương lắm. Lúc về, 2 bạn blow kiss nhau khí thế luôn, hihi.
Ba bảo thấy cô Hương và Tú Uyên sang chơi, ba mừng quá, vì sáng giờ con cứ ngầy ngật. Có Tú Uyên, con năng động hẳn. Chạy tới chạy lui, la hét, chơi giỡn, ko có mè nheo khóc nhè như ở nhà với ba mẹ gì hết. Kiểu này chắc weekend cho các bạn nhỏ tụ lại chơi với nhau cho bố mẹ đỡ mệt quá, hihi.
8 thg 3, 2011
Trẻ con hàng xóm...
Hôm nay, trong lúc mẹ cho con ăn cơm, ba đi Walmart châm nước, thì tự nhiên có ai đó gõ cửa phía vườn sau của mình đùng đùng, làm con hoảng, mà mẹ cũng hết hồn. Sau đó con bám mẹ luôn. Cho đến ba về, con cũng vẫn khư khư ngồi trong lòng mẹ thôi. Ba ra coi thì thấy lại là cái đám con nít hàng xóm đang chạy đi đập cửa nhà người khác. Thiệt là bực hết sức. Hôm trước cũng mấy cái đám đó lôi mấy cái thùng rác ra, để nằm chỏng chơ giữa đường chơi vậy đó (rồi sáng ra thấy nằm gọn gàng chỗ cũ lại, ko biết ai dẹp bãi chiến trường cho bọn chúng nhỉ??). Làm mẹ thấy thiệt là...
Trời thì vừa lạnh, vừa tối, mà mấy đứa con nít đó cứ chạy nhong nhong ngoài đường, làm những chuyện dở hơi, phá làng phá xóm. Chẳng hiểu sao bố mẹ lại cho ra đường giờ đó nhỉ? Nhỡ mà chạy tới chạy lui, xe ko thấy, đâm vào thì có phải phiền ko?
Rồi, đến SuBin nè. Dạo này mẹ cũng ko biết nên đối xử với chuyện ăn uống của con sao luôn. Đơn giản là vì mẹ ko biết con ăn bao nhiêu thì đủ. Có khi mẹ thấy con ăn vậy là ít, nhưng mẹ sờ bụng thì thấy no căng rồi. Ba mẹ cứ sợ con ăn thiếu chất, ko lớn đc.
Dạo này SuBin giỏi lắm nhé, con đã phân biệt đc đúng các hình circle, và star rồi. Có khi con đọc đc rectangle nữa cơ. Chữ cái thì con đọc đc chữ M, N, O, F, H, và W. Mẹ yêu ghê luôn khi con đọc "Em mờ", "Ên nờ", "đúp bơ chiu"
. Yêu lắm luôn ý
!! Nghe rất ngộ và dễ thương. Ngoài ra con còn đọc đc "ếp pồ" (Apple), nghe rất dễ thương. Mà con hay đọc điệu lắm nha. Con kéo dài giọng, con lên giọng, xuống giọng... nghe rất là tíu lâm và đáng iu.
Sáng dậy, là con chạy ngay ra lấy sách đọc. Về nhà cũng vậy nữa. Mẹ mong con giữ mãi thói quen tốt này, con nhé.
Trời thì vừa lạnh, vừa tối, mà mấy đứa con nít đó cứ chạy nhong nhong ngoài đường, làm những chuyện dở hơi, phá làng phá xóm. Chẳng hiểu sao bố mẹ lại cho ra đường giờ đó nhỉ? Nhỡ mà chạy tới chạy lui, xe ko thấy, đâm vào thì có phải phiền ko?
Rồi, đến SuBin nè. Dạo này mẹ cũng ko biết nên đối xử với chuyện ăn uống của con sao luôn. Đơn giản là vì mẹ ko biết con ăn bao nhiêu thì đủ. Có khi mẹ thấy con ăn vậy là ít, nhưng mẹ sờ bụng thì thấy no căng rồi. Ba mẹ cứ sợ con ăn thiếu chất, ko lớn đc.
Dạo này SuBin giỏi lắm nhé, con đã phân biệt đc đúng các hình circle, và star rồi. Có khi con đọc đc rectangle nữa cơ. Chữ cái thì con đọc đc chữ M, N, O, F, H, và W. Mẹ yêu ghê luôn khi con đọc "Em mờ", "Ên nờ", "đúp bơ chiu"
. Yêu lắm luôn ý
!! Nghe rất ngộ và dễ thương. Ngoài ra con còn đọc đc "ếp pồ" (Apple), nghe rất dễ thương. Mà con hay đọc điệu lắm nha. Con kéo dài giọng, con lên giọng, xuống giọng... nghe rất là tíu lâm và đáng iu.Sáng dậy, là con chạy ngay ra lấy sách đọc. Về nhà cũng vậy nữa. Mẹ mong con giữ mãi thói quen tốt này, con nhé.
6 thg 3, 2011
SuBIn 16 tháng 3 tuần
Dạo này con làm đc khá nhiều thứ, mẹ muốn viết lại đây, mà loay hoay mãi ko có thời gian.
1. Con vẫn thích đọc lắm. Bây g con ko thích đọc sách hình nhiều, mà con thích đọc chữ. 4 chữ cái con đọc đc là "O, M, N, và W". Còn những chữ khác thì con cứ chỉ, rồi đọc "Đi bi i" loạn cả lên
. Đi học, về nhà là con chạy ngay đến cái bàn học ba mẹ mua cho con, rồi ngồi vào, la ó um sùm bắt ba mẹ đến đọc chung với con. Ngủ dậy, chạy ra ngoài, là con vớ ngay quyển sách đầu tiên, rồi đọc.
2. Con thích chơi trốn tìm, nhất là với ba. Mà bây g con trốn, còn ba tìm. Con nấp sau cửa chơi trốn tìm với ba. Con thích lắm.
3. Qua nay, con hay nói "Oh, no", rất buồn cười. Chắc là học đc ở lớp đây. Ba giỡn dai, con la lên "Oh, no"
.
4. Hôm nọ mẹ mệt nên con ngủ với ba. Sau hôm đó, con thành keo dính của mẹ, cứ bám mẹ ko ngừng. Mà trộm vía sau hôm đó, con đi ngủ ngoan hơn hẳn. Bây g đêm con ko thức nhiều nữa. Con chỉ e e khi khát nước thôi.
5. Con dạo này lại lười ăn lại. Con có thể ăn nhiều món, nhưng mỗi món chỉ ăn 1 ít thôi. Con làm mẹ suy nghĩ chuyện ăn uống cho con mệt quá chừng à.
6. Khi mẹ hát "Old MacDonald had a farm", thì con biết minh hoạ đoạn "Í á i a ồ", thiệt là dễ thương!
7. Con chơi với bạn rất là hiền, biết nhường bạn lắm. Bạn dành đồ chơi thì con quay đi chơi cái khác. Chơi cái gì hay, con còn chạy lại đưa cho bạn chơi chung nữa. Như vậy mới giống anh Hai, làm gương cho các em nè, đúng ko Nhật Nam?
8. Con dạo này biết nghe lời ba mẹ (trộm vía). Con đòi chơi xe tu tu, mà mẹ bảo xe ồn quá, thôi, hôm khác chơi, là con thôi ko đòi, chơi cái khác. Con ko chịu ngủ, cứ la hét quậy quọ, ba bảo: SuBin ngủ ngoan, mai dậy chơi với cô Melinda và bạn Jonathan, là con nằm im ngủ luôn. SuBin của ba mẹ giỏi ơi là giỏi vậy đó!!!
Nói chung, con càng lớn, càng tỏ ra là 1 em bé dễ thương, ngoan, và biết nghe lời. Con chỉ lười ăn quá chừng. Con mà ăn ngoan hơn, là thành em bé Number One đấy!!!
1. Con vẫn thích đọc lắm. Bây g con ko thích đọc sách hình nhiều, mà con thích đọc chữ. 4 chữ cái con đọc đc là "O, M, N, và W". Còn những chữ khác thì con cứ chỉ, rồi đọc "Đi bi i" loạn cả lên
. Đi học, về nhà là con chạy ngay đến cái bàn học ba mẹ mua cho con, rồi ngồi vào, la ó um sùm bắt ba mẹ đến đọc chung với con. Ngủ dậy, chạy ra ngoài, là con vớ ngay quyển sách đầu tiên, rồi đọc.2. Con thích chơi trốn tìm, nhất là với ba. Mà bây g con trốn, còn ba tìm. Con nấp sau cửa chơi trốn tìm với ba. Con thích lắm.
3. Qua nay, con hay nói "Oh, no", rất buồn cười. Chắc là học đc ở lớp đây. Ba giỡn dai, con la lên "Oh, no"
.4. Hôm nọ mẹ mệt nên con ngủ với ba. Sau hôm đó, con thành keo dính của mẹ, cứ bám mẹ ko ngừng. Mà trộm vía sau hôm đó, con đi ngủ ngoan hơn hẳn. Bây g đêm con ko thức nhiều nữa. Con chỉ e e khi khát nước thôi.
5. Con dạo này lại lười ăn lại. Con có thể ăn nhiều món, nhưng mỗi món chỉ ăn 1 ít thôi. Con làm mẹ suy nghĩ chuyện ăn uống cho con mệt quá chừng à.
6. Khi mẹ hát "Old MacDonald had a farm", thì con biết minh hoạ đoạn "Í á i a ồ", thiệt là dễ thương!
7. Con chơi với bạn rất là hiền, biết nhường bạn lắm. Bạn dành đồ chơi thì con quay đi chơi cái khác. Chơi cái gì hay, con còn chạy lại đưa cho bạn chơi chung nữa. Như vậy mới giống anh Hai, làm gương cho các em nè, đúng ko Nhật Nam?
8. Con dạo này biết nghe lời ba mẹ (trộm vía). Con đòi chơi xe tu tu, mà mẹ bảo xe ồn quá, thôi, hôm khác chơi, là con thôi ko đòi, chơi cái khác. Con ko chịu ngủ, cứ la hét quậy quọ, ba bảo: SuBin ngủ ngoan, mai dậy chơi với cô Melinda và bạn Jonathan, là con nằm im ngủ luôn. SuBin của ba mẹ giỏi ơi là giỏi vậy đó!!!
Nói chung, con càng lớn, càng tỏ ra là 1 em bé dễ thương, ngoan, và biết nghe lời. Con chỉ lười ăn quá chừng. Con mà ăn ngoan hơn, là thành em bé Number One đấy!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)