Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

28 thg 10, 2011

Halloween

Hôm thứ 4 mẹ đưa SuBin đi mua đồ Halloween vì mấy hôm trước bận bịu quá. Vậy mà cả Walmart và ToysRUs chỉ còn có đúng 1 cái size của SuBin, nên mẹ cũng ko có lựa chọn gì cả. Mẹ mua cho SuBin bộ đồ Super Man, mặc cũng hơi buồn cười.

Mấy nay mẹ áp dụng chiến thuật ko cho con uống nước nhiều trước khi đi ngủ nữa. Con cũng mè nheo dữ lắm, còn oà khóc tủi thân nữa. Mẹ thương ghê, nhưng mà ko đc... vì con phải cai tả đêm từ từ, hiểu ko bé con?

Ba dạy con bài đồng dao Rồng rắn lên mây và chỉ sau 1 ngày là con thuộc. SuBin của mẹ giỏi ơi là giỏi!!!

Ba đem bộ xếp hình puzzle bản đồ nước Mỹ ra chơi với con. Ba chỉ con cách chơi. Mẹ thì nghĩ là ba làm vậy hơi quá sức của con vì cái đó nó cũng khó, mà trên hướng dẫn cũng ghi là bé hình như 4 hay 5 tuổi gì đó mới chơi đc. Vậy mà SuBin của mẹ làm mẹ bất ngờ kinh khủng.

Sau khi ăn cơm xong, vì máy rửa chén bị hư nên ba rửa chén bằng tay, mẹ thì ngồi chơi với SuBin. Buồn tay, mẹ lấy bộ xếp hình ra ngồi coi. Mẹ cầm 1 mảnh lên, loay hoay nhìn coi để ở đâu, miệng lẩm bẩm "cái này ở đâu ta??" thì SuBin chỉ cho mẹ đúng vị trí của mảnh ghép. Mẹ cũng hơi choáng, nhưng mà mẹ cũng thử tiếp, thì mảnh tiếp theo và tiếp sau nữa SuBin đều chỉ đúng vị trí. Chẳng những thế, SuBin còn tự ghép 2 mảnh vào đúng vị trí luôn. Choáng!! Vì ba chỉ mới đem bộ puzzle đó ra vào trước g cơm chừng 15 phút thôi à. Wow, SuBin của mẹ giỏi ơi là giỏi luôn đó!!!

Ba nói mẹ vầy, lúc ba chỉ cho SuBin cách chơi, ba xếp puzzle vào, với mỗi mảnh ghép hình ba để vào, SuBin cầm lên, nhìn nhìn mảnh ghép, nhìn nhìn vị trí ghép, rồi để xuống (mặc dù ba ko hề kêu SuBin làm vậy!). SuBin của mẹ đúng là giỏi quá, hihi.

Cuối tuần này sẽ là 1 chuỗi các hoạt động của nhà mình nè nha: trưa thứ 7 sang nhà bác Hoạt ăn giỗ 49 ngày của bố bác Hiển nè, chiều thứ 7 dự Halloween của hội SVS này, rồi chiều Cn thì các gia đình hẹn nhau đi Zoo cho các bé dự Halloween ở Zoo rồi đi ăn. Mẹ đề xuất đi Hibachi ăn vì mẹ ghiền Sushi ở đó và món bánh gì như bánh chưng ấy, ngon lắm!! Thứ 2 thì con sẽ đón Halloween ở lớp, nhé!

Ba còn bảo mẹ khoảng giữa tháng sau thì ông nội có chuyến công tác sang bên này, và chắc là bà nội sẽ đi theo và 2 ông bà sẽ ghé thăm con.

Vậy là năm nay là năm thứ 2 con đón Halloween cùng với các bạn, các cô, chú, bác ở Norman. Mẹ chúc con trai của mẹ có 1 Halloween thật vui, và thật nhiều kỷ niệm cùng với mọi người, con nhé!!

24 thg 10, 2011

Truyện cổ tích

Dạo này trước khi đi ngủ, mẹ vẫn hay thường kể truyện cổ tích cho SuBin nghe. Và sau đó đã nảy sinh khá nhiều tình huống bi hài kịch...

SuBin thích nhất là truyện Tí Hon (mà SuBin ko phát âm đc chữ "h" nên SuBin toàn gọi là Tí On ko à, nghe dễ thương lắm). Sau đây là câu chuyện của 2 mẹ con nè:
Mẹ: Ngày xửa ngày xưa, có 1 bác...
SuBin: ... nông dân...
Mẹ: Bác nông dân thì...
SuBin: ... nghèo khổ.
Mẹ: Bác nông dân có 7 người con trai, người nhỏ nhất tên là...
SuBin: ... Tí On...
Mẹ: Tí hon thì...
SuBin:... bình chĩnh (bình tĩnh)...
Mẹ: ... 1 hôm 7 người con vào rừng và lạc mất ba mình. Các anh của Tí Hon thì...
SuBin: ... khóc nhè...
Mẹ: Còn Tí Hon thì...
SuBin: ... bình chĩnh...
Mẹ: Tí Hom trèo lên cây, nhìn ra...
SuBin:... đằng xa...
Mẹ: thì thấy có 1...
SuBin: ... ngôi nhà...
Mẹ: Tí Hon và các anh đến xin ở nhà, chẳng may đó là nhà của...
SuBin:... lão yêu tinh...
Mẹ: Lão yêu tinh thì...
SuBin: ... gian ác...
Mẹ: ... Lão dự định sẽ ăn thịt các anh em Tí Hon vào buổi sáng. Tí Hon gọi các anh dậy và chạy trốn. Nhưng mà lão yêu tinh có...
SuBin: ... đôi giày thần...
Mẹ: ... Lão chạy khắp khu rừng tìm các anh em Tí Hon. Mệt quá, lão lăn ra...
SuBin:... ngủ...
Mẹ: Tí Hon nghĩ ra 1 cách, mang đôi giày thần và chạy đi tìm nhà...
SuBin: Vua...
Mẹ: Tí Hon bẩm tấu với nhà vua. Nhà vua nghe xong, phái quân lính bắt nhốt lão yêu tinh, giải thoát các anh Tí Hon và ban thưởng cho Tí Hon.

Tí Hon cũng thích truyện Lọ Lem lắm lắm, mai mốt rảnh mẹ ghi lại nhé.

Tới truyện bi nè nha.

Hôm trước mẹ thay tả cho SuBin, mà SuBin cứ ngọ nguậy hoài à, nên mẹ bực, la SuBin, và SuBin nhìn mẹ, rồi nói "Độc ác". Ặc!!! Sau đó mẹ phải "chấn chỉnh" SuBin ko đc nói như thế, not nice!!

Hôm qua, cả nhà đang chuẩn bị ăn trưa thì Tú Uyên và mẹ Tú Uyên đến chơi. SuBin mừng ơi là mừng!!! SuBin lăng xăng đem đồ chơi cho bạn Uyên. SuBin quýnh quáng nháo nhào, dọn sạch sẽ nguyên 1 tủ đồ chơi cho bạn Uyên luôn. Hai bạn còn silly đội mấy cái tủ trên đầu nữa. Nhìn buồn cười dễ sợ luôn!!

Con còn lấy truyện ra, đọc cho Tú Uyên nghe. Con đọc vậy nè "Ngày xửa ngày xưa...", làm cô Hương cười quá chừng!!!

Chiều, mẹ tắm cho con (ba đi thi cầu lông), sau đó mẹ bảo con ra, mà con ko ra, nên mẹ nói vầy "SuBin ra đi, mình qua nhà chị Bông chơi. Có chị Bông nè, chị Bống nè, Tú Uyên nè", thì con... phán vầy "Tú Uyên xinh đẹp". Ặc!!! Mẹ nghe xong, mém... xỉu!!!

Vậy là SuBin cũng đã biết cách áp dụng các nhân vật cổ tích vào cuộc sống hằng ngày rồi đó.

Chúc mừng SuBin!!

19 thg 10, 2011

Những trò mới của con

Dạo này con có nhiều trò buồn cười lắm nhé:
1. Con đi học về, thấy mẹ cũng vừa về thì hồ hởi la ó "vui cười, vui cười!!" sau đó bảo "tưới cây" rồi te te chạy ra vặn vòi nước đi ra vườn sau tưới cây.

2. Hôm trước, sinh nhật con, cả nhà thấy con chạy ra chỗ Tú Uyên, đưa bạn Uyên cái remote, rồi vừa chỉ ti vi, vừa bảo "rì mốt mở lên, rì mốt mở lên" chắc con đang nói bạn Uyên remote này để mở ti vi lên. Nhưng mà bạn Uyên lại ko hiểu, cầm cầm 1 tí, xoay xoay rồi... trả lại cho con . Khi về, con và bạn Uyên còn... kiss nhau nữa .

3. Hôm thứ 6 tuần trước cô Melinda tổ chức sinh nhật ở lớp cho con. Con rất vui. Con cứ cầm bóng rồi tung lên trời. Bạn Uyên lon ton đằng sau cầm lên, đưa con, rồi con lại tung lên. Con bị ngã, thế là chị Bông chạy lại hỏi "Are you OK?", còn bạn Uyên cũng chạy lại hỏ "OK, OK?", thiệt là dễ thương!!

4. Bây g con cứ nghêu ngao hát Happy birthday to Nam hoài à.

5. Mắc cười nhất là SuBin mở sách ra, rồi chỉ, hỏi "ai đây? ai xé đây? SuBin chứ ai! SuBin hư quá!!" rồi liếc liếc, ra chiều bực mình cái thằng SuBin nào đó lắm, dám làm hư sách mình, làm như đang nói ai đó chứ ko phải đang nói mình vậy!

6. Con hay lôi nón ra đội, nghiêng nghiêng đầu, rồi tự khen "dễ thương chưa? dễ thương quá!", bó tay thiệt!!

7. Dạo này con hay cảm thán kiểu như "trời ơi nhiều chim chưa kìa" "trời ơi bồn nước cao chưa kìa"...

8. Ba mẹ bảo lấy báo thì con rất sợ. Nhưng buồn cười 1 nỗi là khi ba mẹ hỏi "báo đâu rồi ta?" thì con lại te te chạy ra chỉ chỗ lấy báo cho ba mẹ, rồi te te chạy vô nhà làm theo điều ba mẹ yêu cầu. Mẹ mắc cười tối con ko ngủ, cứ leo xuống giường chạy tới chạy lui. Mẹ liền lấy báo, con vừa chạy te te vào giường, vừa lom nhom quay đầu lại dòm tờ báo. Iu lắm, mắc cười lắm nhưng vẫn phải làm mặt "hình sự" thì con mới chịu ngủ!!!

9. Con có thể kể cùng mẹ 1 vài chuyện. Trong đó, "ruột" của con là Lọ Lem và Tí Hon. Buồn cười, con ko nói đc chữ "h", nên con nói "Tí On, cá eo, út bụi", nghe iu gì là iu!!! Còn bà tiên trong truyện Lọ Lem, mặc nguyên bộ đồ tím, nên con "phối" luôn, gọi là "cà tím", haha. Còn Lọ Lem thì hiền lành, mà con cũng gọi thành "Lọ Lem thì tủ lạnh", haha .

10. Con cũng bắt đầu nói những câu bắt chước ba mẹ dù ba mẹ ko dạy, chẳng hạn như:
- Tối, con mò xuống giường mẹ, mẹ buồn ngủ nên bảo con lên Elmo ngủ đi, thì con nói: "Nằm mẹ chơi 1 chút".
- Bắt chước mẹ, mẹ đếm "1, 2, 3", thì con chạy lại, rồi nói "Cứ vậy ko à!"
- Hôm nọ đang chơi iPod, con đưa cho ba và nói "hết pin, sạc pin", làm ba cũng mém té xỉu!!! Thì ra ý con nói là máy hết pin rồi và nhờ ba sạc pin dùm, hehe.
- Cô và mẹ đang nói chuyện, con chạy vào, nói "somebody's here" thế là cô ra mở cửa thì ra chú Sơn và chú Minh đang đứng ngoài cửa.
- Ba mở cửa sổ xe, con nói "ba ơi, lạnh!"

11. Thương con nhất là hôm thứ 7 làm tiệc, con ăn uống hơi xáo trộn, nên tối lại bị ói. Cũng may mẹ có kinh nghiệm, nên vừa nghe con húng hắng ho là cho vào nhà tắm nên cũng ko có "hậu quả nghiêm trọng" gì cả. Sáng con đói, nên con dậy, con lay mẹ, rồi nói "mẹ ơi, bắp. Mẹ ơi, bắp", chắc con thèm ăn bắp, con trai hả??!!

12. Nhắc đến chuyện con bị ói, mẹ nhớ có 1 dạo con hay ói đêm. Có nhiều nguyên nhân, có hôm con nhõng nhẽo khóc tới ói, có hôm con bị ho và bị đàm trong cổ, có hôm con bị uống nước quá nhiều tức bụng. Có 1 đêm, con bị ho có đàm, thế là con ói, con ói trên giường, con ói trong nhà tắm, nói chung ói nhiều lắm. Rồi con khóc. Khi ba thay đồ, tắm cho con, con cứ ôm ba, vừa khóc, vừa nấc "ba ơi, ba, ba ơi" nghe thật thương và... thảm!!! Giống như là con than thở với ba con bị mệt vậy!! Lúc đó, mẹ thấy con nhỏ bé trước ba mẹ biết chừng nào!!!

Sắp tới mẹ sẽ cho con potty training. Cho đến khi con có thể tự đi potty đc, và tự tắm đc thì chắc ba sẽ đỡ lắm đấy, hihi (vì hiện g 2 nhiệm vụ này là của ba, hehe).

Mừng con 2 tuổi

Thế là con đã bước qua "đầu 2". Hôm qua mẹ ngồi làm clip cho con, tổng kết lại những gì con đã trải qua và đã đạt được trong 2 năm qua, và ba mẹ đều thấy vô cùng xúc động khi coi lại đoạn clip đó.

Còn nhớ, lúc còn chưa có con, ba mẹ cùng nhau coi bộ phim "Nỗi lòng của cha", thấm thía câu nói triết lý "tuổi thơ của con đã trôi qua không thể trở lại", ba mẹ đã cùng hứa khi có con, nhất định sẽ cùng nhau dõi bước theo từng giai đoạn của con.

2 năm qua, ba mẹ đã cố gắng thực hiện lời hứa này. Cũng có khi vô cùng vất vả, khi ba ôn thi, mẹ 1 mình đi làm, chăm con, làm việc nhà... cũng có khi vô cùng bức bối, khi không còn không khí tự do muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi... nhưng cho đến hôm nay, ba mẹ đều vui, và tự hào, vì mỗi giai đoạn trong cuộc đời của con đều có sự hiện diện của ba mẹ, yêu thương và chở che cho con trong suốt 2 năm đầu đời của con...

Mẹ vẫn còn nhớ như in cái cảm giác nhìn thấy 2 vạch hồng trên chiếc que thử thai. Những cảm xúc lẫn lộn giữa vui mừng và lo lắng...

Mẹ vẫn còn nhớ như in ngày 15/4/2009, lần đầu tiên ba mẹ nhìn thấy con trên màn hình vào ngày siêu âm đầu tiên, nghe nhịp tim của con đều đặn phát ra trong máy làm mẹ xúc động vô cùng... Mẹ nhớ ba đã đứng ngây người, tay vẫn ôm 1 mớ áo lạnh, túi xách... quên cả để xuống ghế!!!

Mẹ vẫn còn nhớ vào lần siêu âm chính thức, nhìn con ngọ nguậy, ba đã tưởng rằng con đang mắc sặc trong bụng mẹ... Mẹ vẫn còn cảm thấy buồn cười khi nhớ cô y tá đã nói con "He's so busy" khi cố gắng đếm xem con có đủ ngón tay, ngón chân hay không...

Mẹ vẫn còn nhớ như in cái cảm giác con bơi qua bơi lại, đấm đá lung tung trong bụng mẹ. Có hôm con còn giơ nấm đấm lên rồi để luôn như vậy đến 15 phút. Bụng mẹ lúc đó nhọn hoắc lên, trông đến là buồn cười...

Mẹ vẫn còn nhớ sáng sớm tinh sương ngày 16/10/2009, ba mẹ ra khỏi nhà đến bệnh viện khi trời còn mờ sáng và đèn đường vẫn chưa tắt. Mẹ nhớ cái cô y tá "buồn cười", đã chẳng chịu kêu mẹ lấy mẫu nước tiểu trước, mà sau khi bắt mẹ gắn dây nhợ, chai lọ linh tinh đầy người mới nhớ ra, làm mẹ phải đi vào restroom cầm theo 1 đống bùi nhùi chai lọ, dây nhợ để lấy mẫu nước tiểu, miệng càm ràm không ngớt...

Mẹ vẫn còn nhớ khoảnh khắc đầu tiên được nhìn thấy con, vui vì con khoẻ mạnh, mừng vì con lành lặn.

Mẹ vẫn còn nhớ cảm giác lo sợ, hoang mang khi cùng con rời khỏi bệnh viện. Cái suy nghĩ làm sao chăm con, làm sao nuôi con... Cảm thấy trách nhiệm của mình trước 1 sinh linh bé nhỏ phụ thuộc hoàn toàn vào mình làm mẹ thấy hoảng sợ vô cùng!!! Nhưng mà trộm vía con ăn ngoan, ngủ tốt những ngày đầu trong lúc mẹ chờ "viện binh" là bà dì và bà nội làm ba mẹ cũng đỡ vất vả và lo lắng!!

Rồi con bắt đầu lớn... từng ngày... nhanh... đến nỗi mẹ có cảm giác như cái ngày mẹ đem con về từ bệnh viện chỉ mới là hôm qua thôi... mà nay con đã 2 tuổi. Mẹ nhớ những ngày đầu tiên, bà ngoại đã an ủi mẹ "Ráng lên, nuôi con đến 2 tuổi là khoẻ lắm!" Lúc đó, mẹ cảm thấy khoảng thời gian 2 năm đó sao mà đằng đẵng... Vậy mà giờ đây, cái mốc đó mẹ đã chạm được rồi!! Nhưng mà mọi thứ không như bà ngoại vẫn nói... Vì mẹ nhận ra rằng chẳng có giai đoạn nào nuôi con là khoẻ cả. Là vì với mẹ, con lúc nào cũng bé nhỏ như vậy thôi...

Ba mẹ hạnh phúc khi chứng kiến từng giai đoạn... con chào đời... con khóc... con cười... con chơi... con lật... con bò... con ngồi... con đứng... con đi... con biết đọc... con biết viết... con biết nói... biết hát... biết đọc thơ... con đi học... con có bạn bè... Ba mẹ lo lắng, xót xa mỗi khi con bệnh, mỗi lần con sốt...

Ba mẹ hiểu rằng những khó khăn vất vả mà ba mẹ trải qua đều xứng đáng khi mỗi ngày đều nhìn thấy con, nghe con cười, nghe con nói... Ba mẹ hiểu rằng không có hạnh phúc nào đơn giản mà quý giá bằng khi con kề môi thơm ba mẹ, khi con bập bẹ nói yêu ba, yêu mẹ, khi con vòng tay ôm choàng lấy ba, mẹ...

Và con hãy tin rằng, ba mẹ sẽ tiếp tục cùng con đi tiếp quãng đường của con... sẽ cùng con bước qua những dấu mốc khác quan trọng trong cuộc đời của con...

Mừng con lên 2... Chúc mừng chàng trai nhỏ của ba mẹ!!!

13 thg 10, 2011

13/10/2011

Thật ra hôm nay mẹ có chuyện chưa giải quyết xong, và có chuyện không vui nơi chỗ làm, nhưng mẹ đang nghĩ về SuBin, nhìn hình SuBin, và mẹ thấy có 1 chút vui vẻ.

Hôm qua SuBin hát đc gần như nguyên cả bài Twinkle twinkle little star, làm mẹ bất ngờ kinh khùng. Chính xác thì SuBin 2 ngày nay toàn nghe nhạc bài này, và từ chỗ chỉ thuộc lõm bõm, bây g con hát mà mỗi câu chỉ thiếu có 1 từ à. Con hát vầy (trong ngoặc là từ SuBin bị miss):

Twinkle twinkle little star
How (I) wonder what you are
Up above (the world) so high
Like a diamond in the (sky)
Twinkle twinkle little star
How (I) wonder what you are

Con trai của mẹ giỏi ơi là giỏi luôn!!!

Hôm qua mẹ thử dạy con hát bài Happy Birthday. Khi mẹ hát Happy birthday to you, con quay qua nói "Happy birthday to Nam", hihi.

Hôm qua, 2 mẹ con ngồi coi hình, lúc coi tới tấm Tú Uyên đang khóc, SuBin chỉ, nói "Uyên khóc nhè". 2 mẹ con đang ngồi, SuBin chạy lại, đưa mẹ bình nước, nói "mẹ uống miếng nước", mẹ nói mẹ ko uống, SuBin đưa bình sữa, nói "uống miềng sữa". Ko biết con học đc những cụm từ này lúc nào mà iu quá ko biết??!!

Giờ con cũng biết nhiều. Hễ con ko ngoan, ba mẹ nói "báo đâu rồi ta?", là con liền nín khe, và cứ nói "ba la, báo kìa". Mẹ mong con ngoan hơn để đừng có bị ăn đòn hoài như vậy, nha!

Dạo này con khá sành điệu với đồ Hi-tech. Cụ thể là con có thể Unlock điện thoại của mẹ, có thể mở, dọc, và bật trò chơi trong iPhone thành thạo.

Hôm qua, đi ngủ mà con khóc, bị mẹ la, nên con ko thèm ngủ mẹ, mà giận, đang nằm ở dưới, con xách gối lên Elmo ngủ luôn. Haha... con trai cũng biết giận đó nha!!

Hôm qua mẹ làm su su xào, con khoái, ăn quá chừng luôn. Lúc ba mẹ vào bếp lấy đồ, con còn tranh thủ bưng cái dĩa đó lại gần và quất tới tấp luôn, hihi. Cô Melinda thì hay khen con ăn rau rất giỏi. Ba bảo chắc cho con lên chùa ở đc rồi .

Viết vài dòng cho con, mẹ cũng thấy người khuây khoả, nhẹ nhõm nhiều. Cuối tuần ba mẹ làm sinh nhật cho con. Chúc con yêu vui, thêm tuổi mới nhiều niềm vui, và mang lại cho ba mẹ thêm nhiều niềm vui, nha!! Yêu con!!!

11 thg 10, 2011

Cuối tuần của con

Thế là con lại trải qua 2 ngày cuối tuần khá vui vẻ và bận rộn.

Sáng thứ 7 thì nhà lại tiếp tục bể show thư viện, nên mẹ cho con đi Mall, mua đồ cho Katie (bạn học chung lớp Daycare với con), rồi cho con ra đằng sân chơi của Mall chơi luôn. Con chơi cũng khá vui. Khi mẹ kêu về thì con cũng hơi luyến tiếc, nhưng cũng ko có vùng vằng gì cả.

Về nhà thì cả nhà ăn hủ tíu Nam Vang. Buồn cười lắm, tuần trước ăn hủ tíu, con chỉ ăn tôm, nhất định ko ăn trứng cút, còn tuần này thì nhìn tôm là lắc đầu, còn trứng cút thì quất luôn 1 hơi... 5 quả . Bởi, ba nói con "hành tung bất định, sở thích bất chợt" là đúng, ko có sai mà .

Buổi chiều thì 2 mẹ con mình ôm nhau ngủ khèo đến... 6g luôn. Mẹ định cả nhà ra ngoài ăn, mà trời mưa tầm tã, nên đành lôi đồ ra nấu mì ăn. Con ăn cũng rất nhiệt tình.

Sau đó cả nhà chat với bà ngoại. Mà máy nhà dì Ti ko chat voice đc, làm con cả buổi cứ "alo alo, bà ngoại đâu rồi, alo alo, xin chào bà ngoại", haha.

Cuối cùng mẹ đành gọi điện về để nói chuyện. Dạo này con thích nói chuyện điện thoại ghê lắm nha. Bình thường ko có gì thì con cũng làm bộ đưa tay lên như là nghe điện thoại, rồi cũng bắt đầu bằng "alo", xong rồi xí xa xí xồ 1 hồi rồi kết thúc bằng "bái bai", buồn cười kinh khủng. Có hôm mẹ kêu con đi vào súc miệng. Con đứng ngoài cửa, làm như đang nói chuyện điện thoại với ai vậy đó, "alo... xí xa xí xồ..." rồi con còn chỉ tay vào phòng tắm kêu "súc miệng... bái bai", giống như bảo bây g SuBin phải đi súc miệng rồi, bái bai nha, haha. Cười đau bụng với con.

Nhưng mà ai gọi điện hay mẹ gọi điện cho ai thì con cũng giành điện thoại nói, nói xong rồi bye bye, tắt điện thoại luôn. Bó tay con!!!

Chiều chủ nhật thì mẹ cũng vào nằm với con. Nhưng mẹ nằm mà ko buồn ngủ nên mẹ dậy, ra ngoài bàn công chuyện với ba. Đc nửa tiếng sau thì con dậy, lập tức con te te chạy sang phòng làm việc "kêu" mẹ về. Thế là mẹ dẫn con về phòng ngủ. Vừa vào tới phòng là con... oà lên khóc nức nở ra chiều tủi thân ghê lắm, kiểu như sao mẹ bỏ con ngủ 1 mình vậy đó.

Nói đến ngủ, thì cũng nhắc luôn chuyện đi ngủ buổi tối của con nha!! Dạo này con ngoan ngoãn ngủ trên Elmo lắm. Bây g đi ngủ, mẹ sẽ lấy quyển sách ngày trước ông ngoại mua gửi cho con, đọc cho con nghe 2 truyện. Bây g con đã khá quen thuộc với Tí Hon, Lọ Lem, Quàng Khăn Đỏ, và Bạch Tuyết rồi. Con còn biết chỉ con chó sói, hỏi con chó sói sao, con nói "gian ác!", haha . Sau khi nghe kể 2 truyện xong, mẹ sẽ bảo con đi ngủ. Thường con ko chịu đâu, cứ đòi "đọc truyện, đọc truyện", thế là mẹ phải xoè tay đếm: mình đã đọc truyện Tí Hon này, Lọ Lem này,... liệt kê ra hết rồi con mới chịu đi ngủ đấy.

(Viết đến đây thì mẹ phải về nhà, tại nghỉ lễ nên hôm nay (thứ 3) mẹ lại viết tiếp cho con).

Rồi, mẹ lại viết tiếp chuyện con đi ngủ cái nha. Tối thì con lên giường ngủ ngoan lắm. Mẹ bảo con "uống 2 bình nước thôi nha", uống xong, con đều chạy xuống "nằm mẹ", mẹ bảo "nằm 1 chút thôi rồi nằm Elmo nha", rồi con nằm gối đầu lên bụng mẹ, nói bu lu ba la đủ chuyện trên trời dưới đất hết, rồi sau đó lên giường Elmo, rồi hỏi mẹ "thêm nước mama", mẹ bảo "uống 2 bình rồi mà", con bảo "3 nước mama, 3 nước", thế là mẹ cho con thêm 1 bình nữa, rồi sau đó bảo "rồi, xong rồi nha, uống xong rồi đi ngủ đi nha", là con sẽ nằm ư a hát, đọc đồng dao, rồi... mẹ ngủ trước SuBin luôn, hihi .

Đoạn này mới thương nè. Tối thì con lại hơi lạnh (nhà mở heat 78 độ, mở to hơn thì con lại ra mồ hôi nhiều), thế là tối mẹ lăn qua, thấy con đang nằm sát mẹ, chau cái lưng vào người mẹ (để cho ấm đó mà). Có hôm đầu chắc con sợ mẹ la, nên con nằm mà nằm ngang, co ro 1 góc trong giường giữa cái giường của con và cái gối nằm của mẹ, thương ơi là thương!! Tối chủ nhật, lúc đêm con đòi uống nước, thì ba cũng nói mẹ cho con xuống giường mẹ nằm đi vì máy heat ko hiểu sao ko chạy, nên mẹ kêu con, mà con buồn ngủ nhắm tịt mắt, cứ quay qua quay lại, đến khi mẹ nói "SuBin ơi, xuống ngủ mẹ nha", thì con lật đật nhào dậy (mà mắt vẫn nhắm tịt), leo xuống, thương lắm!! Thế là bữa g, cứ tầm khuya khuya là mẹ cho con xuống giường mẹ nằm cho ấm, nhưng tối thì con vẫn ngủ trên giường con.

Đến đoạn đọc truyện nè, buồn cười lắm, mẹ hỏi con "Chó sói sao?" thì con gằn giọng, nhăn mặt, nói "Gian ác!!!", "mụ dì ghẻ sao?" SuBin liền chỉ ngoắt cái tay ra đằng trước (y chang cái hình mụ dì ghẻ chỉ tay bắt Lọ Lem lau nhà), rồi chun mũi lên, gằn giọng "mụ dì ghẻ độc ác", haha. Yêu ơi là yêu!!!!

Dạo này kêu con làm gì, con ko làm theo, mẹ đếm "1, 2..." là con kêu "3" rồi chạy lại. Chạy lại xong, con còn bắt chước mẹ, càm ràm "cứ vậy không", mà kiểu nói cũng kéo dài y như mẹ, buồn cười chết với con nha!!!

Mẹ thì quán tính, có chuyện thì mẹ hay cảm thán "trời ơi!!". Hôm qua, con về nhà, lấy 3 cái đồ charge pin điện thoại ra nghịch, mẹ la "trời ơi!!", thế là con đứng ra 1 bên cho mẹ dọn. Thì vừa lúc ba đi chợ về, con chạy ra chỉ ba, và nói "trời ơi!!!", haha . (Nhưng ba ko chịu 2 mẹ con mình nói chữ này đâu đấy!!!)

Chiều qua thì mẹ đi đón con. Đang đứng nói chuyện với cô, thì con đang đứng ở cửa, rồi con chạy vào chỉ cô, nói gì đấy, cô ra mở cửa thì thấy chú Sơn và chú Minh đang đứng đấy (nhưng 2 chú đang nói chuyện với nhau và chưa gõ cửa). Cô "dịch" giúp mẹ là con nói "somebody here" để cô ra mở cửa. Haha, con giỏi ghê!!!

Lúc về, Uyên chạy ra ôm con, mà chị Hân cũng chạy ra ôm Uyên, nên cô bảo các bạn, gồm cả con và chị Minh Anh nữa làm 1 cái "group hug". Sau đó, bạn Uyên vẫn muốn hug con, nên con và bạn Uyên quay qua hug nhau. So sweet!!!!!

Ôi, kể chuyện của SuBin đến bao g mới hết nhỉ??? Thôi, mẹ chuẩn bị làm 1 món quà tặng con vào sinh nhật này, con chờ xem nhé!!! Yêu con!!!!

6 thg 10, 2011

Twinkle twinkle little star

Tối qua con nghêu ngao hát bài này hoài. Mẹ mở clip bài này cho con coi. Sau đó, con học theo khá nhanh, bắt đc vài keyword của bài này và hát như vầy:
Twinkle twinkle little (chỉ nghe đc âm đầu của từ này) star
How (I) wonder (what you) are (trong ngoặc là con ko hát đc, chỉ ư e hoặc "chế" cho kịp với nhịp điệu bài, hehe)
Up above (the sky so) high
(Like a diamond in a sky)
Twinkle twinkle little (chỉ nghe đc âm đầu của từ này) star
How (I) wonder (what you) are

SuBin của mẹ giỏi ghê luôn!! Lại còn hát hay nữa chứ !! Hôm qua mẹ quay phim, mà con buồn cười lắm nha, con cứ đòi coi chứ ko chịu đóng phim. Ko đóng phim thì lấy gì mà coi, hả con??

Hôm qua con nhõng nhẽo, bị ba phạt, con sợ lắm. Sau đó, con hư, là mẹ nói "Con có muốn ba phạt nữa ko nào?" là con lập tức ngoan lại ngay. Lúc bị ba phạt, con cứ dòm mẹ đòi cứu bồ, mẹ cũng làm ngơ cho ba dạy con. Xem ra khá hiệu quả với con. Ba mẹ thương con nhưng nhiều khi cũng thiệt mệt với trò nghịch của con ghê!! Mà đêm qua con lại còn tự nhiên ko chịu đi ngủ, cứ đòi chơi dù đã 11g đêm. Thử hỏi xem vậy có ngoan ko nào???

Nhớ con trai quá, quá đi à!!!

Steve Jobs - Hãy luôn khao khát, hãy luôn dại khờ!!

Hôm qua Steve Jobs, ng sáng tạo ra iPod mà SuBin hằng ngày vẫn coi phim, chơi bi đấy, đã qua đời rồi. Việc mà 1 người đc gọi là "huyền thoại", tất nhiên cuộc đời phải có rất nhiều điều đáng cho chúng ta suy ngẫm, con nhỉ. Cho nên, mẹ lưu lại đây bài viết mẹ cho là hay nhất về Steve Jobs để con sau này lớn lên có thể tham khảo. Sau khi đọc xong bài này, mẹ có 1 vài suy nghĩ như vầy.

- Steve Jobs là ng đã vận dụng thành công câu nói trong sách của Dale Carnegie "Cuộc đời chỉ cho tôi 1 trái chanh? Hãy pha 1 ly nước chanh thật ngon!!". Cuộc đời của ông ko phải trải thảm hoa hồng, mà phải nói đầy chông gai, ngay cả khi ông vừa chào đời. Sự nghiệp của ông cũng ko phải xuôi chèo mát mái thẳng 1 đường mà đi. Nhưng ông luôn biết dừng lại, suy nghĩ, rút đc kinh nghiệm sau những lần thất bại đó. Cái cách ông nhìn những vấp váp, khó khăn trong cuộc đời mình bằng câu nói "May mà tôi đã như thế... đó là điều may mắn của tôi..." làm cho mẹ có cảm nghĩ rằng ông ta là 1 người cực kỳ lạc quan!

- "Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đừng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn." Đây là câu nói của ông mà mẹ thích nhất. Con hãy sống bằng ước mơ, bằng niềm vui của chính bản thân con, ko phải của ba mẹ hay ai khác cả.

R.I.P, Steve Jobs!!

3 câu chuyện kinh điển về Steve Jobs

Thứ Năm, ngày 06/10/2011, 15:56
Sự kiện: Steve Jobs qua đời
(Lang sao) - Lần đầu tiên, Steve Jobs nói về cuộc đời mình, về lý do ông bỏ học đại học, về tình yêu, cuộc sống và cả về cái chết.

Năm 2005, Steve Jobs được mời tham dự lễ trao bằng tốt nghiệp cho các sinh viên của trường Đại học Stanford với tư cách là khách mời danh dự. Tại đây, trước hàng ngàn sinh viên, Steve Jobs đã có một bài diễn văn dù chỉ kéo dài chưa đến 15 phút nhưng những gì ông nói đã trở thành “kinh điển”. Lần đầu tiên trong cuộc đời đầy những biến cố thăng trầm, vinh quang và cay đắng của mình, Steve Jobs đã tiết lộ những chuyện mà ông chưa từng nói như lý do vì sao ông bỏ học, về tình yêu, cuộc sống và cả về cái chết. Đến nay, những câu nói của ông vẫn được những nhiều người trích dẫn, sử dụng như những “kim chỉ nam” cho cuộc đời của họ.

Ngày 5/10/2011, Steve Jobs đã vĩnh viễn ra đi ở tuổi 56. Để tưởng nhớ Steve Jobs, chúng ta hãy cùng nghe lại bài diễn văn và 3 câu chuyện về cuộc đời ông.

Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực nhất thì thực ra, tôi chưa bao giờ học đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu chuyện đã từng xẩy ra trong cuộc đời tôi. Chỉ như vậy thôi, không có gì to lớn, chỉ đơn giản là ba câu chuyện.

Câu chuyện thứ nhất là về việc kết nối những dấu chấm

Tôi đã bỏ học chỉ sau sáu tháng theo học trường cao đẳng Reed, tôi lưu lại đó tạm thời trong vòng 18 tháng nữa trước khi tôi chính thức rời trường Reed.

Tại sao tôi lại bỏ học?

Tôi đã bắt đầu điều đó khi tôi mới được sinh ra. Mẹ ruột của tôi là một nữ sinh viên trẻ, độc thân và bà đã quyết định cho tôi đi làm con nuôi. Bà thực sự muốn tôi được làm con nuôi của những người đã tốt nghiệp đại học. Vì thế, tất cả mọi chuyện đã được sắp đặt để tôi trở thành con nuôi của một cặp vợ chồng luật sư. Tuy nhiên, tất cả chuyện đó đã bị thay đổi ở phút cuối cùng khi tôi vừa cất tiếng khóc chào đời, họ đã đổi ý và muốn nhận một đứa bé gái làm con nuôi chứ không phải tôi.

3 câu chuyện kinh điển về Steve Jobs, Làng sao, Bai dien van Steve Jobs, Steve Jobs, Steve Jobs qua doi, Steve Jobs mat, chuyen sao, sao hot

Chính vì thế, bố mẹ nuôi của tôi hiện giờ đã nhận được một cú điện thoại vào lúc nửa đêm hỏi có muốn nhận tôi, một đứa bé trai được sinh ra không mong đợi, làm con nuôi hay không. Bố mẹ tôi đã trả lời rằng tất nhiên rồi. Tuy nhiên, sau đó, mẹ ruột của tôi biết được mẹ nuôi tương lai của tôi chưa tốt nghiệp đại học và bố nuôi của tôi chưa tốt nghiệp trung học, bà đã từ chối ký vào giấy tờ giao nhận con nuôi. Một vài tháng sau bà mới đồng ý khi bố mẹ nuôi của tôi hứa sẽ cho tôi đi học đại học.

17 năm sau, tôi cũng vào đại học, nhưng tôi đã rất ngây thơ khi chọn một trường đại học danh giá ngang hàng với Stanford. Tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi đã phải dành để đóng học phí cho tôi. Sau sáu tháng, tôi chẳng thấy được ích lợi gì của việc học đại học. Tôi chẳng có một câu trả lời nào về việc tôi sẽ làm gì với cuộc đời của mình và cũng chẳng tin rằng trường đại học có thể giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Tôi đã tiêu tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi dành dụm phòng khi về hưu vào trường đại học. Vì vậy tôi đã quyết định bỏ học và tin tưởng rằng rồi mọi chuyện cũng sẽ tốt đẹp thôi. Tại thời điểm đó, mọi việc dường như có vẻ rất khó khăn nhưng khi nhìn lại, tôi lại thấy rằng đó là một quyết định đúng đắn nhất của tôi. Giây phút mà tôi bỏ học, tôi đã từ bỏ những môn học mà tôi không hề thích, thay vào đó, tôi bắt đầu tìm hiểu những môn học khác có vẻ như thú vị hơn rất nhiều.

Mọi chuyện không diễn ra nhẹ nhàng một chút nào. Tôi không có phòng trọ vì thế, tôi phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng trọ của các bạn tôi. Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng 5 USD, tiền công trả lại các chai Coca-cola và mỗi tuần tôi đi bộ 7 dặm qua phía bên kia thành phố để có được một bữa ăn ngon ở trại Hare Krishna. Tôi rất thích những món ăn ở đó. Sau này, tôi mới biết được rằng những gì mà tôi đã phải trải qua khi cố gắng theo đuổi niềm đam mê của mình là vô giá. Tôi sẽ lấy một ví dụ cho các bạn:

Có lẽ ở thời điểm đó, trường Reed là trường duy nhất của cả nước giới thiệu nghệ thuật viết chữ đẹp. Ở tất các các khu học xá, tất cả các poster, tiêu đề của tất cả các tranh vẽ đều được viết tay rất đẹp. Vì tôi đã thôi học và không phải tham gia vào những khóa học bắt buộc thông thường nên tôi đã quyết định tham gia khóa học nghệ thuật viết chữ đẹp. Tôi học cách viết các chữ có nét ở chân, những biến đổi về khoảng cách giữa các nét chữ, học cách trình bầy một bản in lớn sao cho đẹp. Tôi nhận thấy rằng đây là một môn học mang tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh vi mà khoa học không thể làm được.

Những thứ đó dường như chẳng có ý nghĩa thực tế gì cho cuộc sống của tôi. Tuy nhiên, 10 năm sau này, khi chúng tôi đang thiết kế thế hệ đầu tiền của máy tính Machintosh, tất cả những điều đó dường như lại trở lại với tôi và chúng tôi đã thiết kế để cài đặt tất cả những mẫu chữ đó vào máy tính, Machintosh là máy tính đầu tiên có những mẫu chữ nghệ thuật rất đẹp. Nếu như tôi không tham gia vào khóa học đó ở trường thì Mac sẽ chẳng bao giờ có nhiều phông chữ như vậy. Kể từ khi Windows copy những mẫu chữ đó của Mac thì không có một máy tính cá nhân nào không có những phông chữ đó. Nếu tôi không bỏ học và không tham gia vào khóa học viết chữ đẹp thì tất cả các máy tính cá nhân bây giờ có thể chẳng có được chúng. Tất nhiên là khi tôi đang ở trường đại học thì tôi không thể kết nối những điểm mốc đó khi nó còn đang ở tương lai phía trước. Nhưng 10 năm sau thì những điều đó rất, rất rõ ràng.

3 câu chuyện kinh điển về Steve Jobs, Làng sao, Bai dien van Steve Jobs, Steve Jobs, Steve Jobs qua doi, Steve Jobs mat, chuyen sao, sao hot

Một lần nữa tôi muốn nói với các bạn rằng, chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai không, các bạn chỉ có thể biết những điều đó khi nhìn lại mà thôi. Vì thế, các bạn hãy tin tưởng rằng, theo một cách nào nó, những điểm mốc sẽ nối kết với nhau trong tương lai của bạn. Các bạn cũng cần phải tin vào một số thứ khác như: sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả hoặc bất cứ cái gì. Phương pháp đó chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo ra những thay đổi trong cuộc sống của tôi.

Câu chuyện thứ hai của tôi là về tình yêu và sự mất mát

Tôi đã rất may mắn khi tôi đã muốn bắt đầu làm việc từ rất sớm. Woz và tôi đã bắt đầu những trang đầu tiên cho lịch sử của Apple trong gara của bố mẹ tôi khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để sau 10 năm, từ chỗ chỉ có 2 người, trong cái gara bé nhỏ, Apple đã phát triển thành một công ty trị giá 2 tỷ đô la Mỹ với hơn 4000 nhân viên. Một năm trước đây, chúng tôi vừa mới bỏ đi sáng tạo đầu tiên của mình, máy tính Macintosh và tôi vừa mới bước sang tuổi 30. Sau đó, tôi bị sa thải. Làm sao mà bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà bạn đã sáng lập ra nó ? Oh, khi mà Apple đã phát triển lớn hơn, tôi đã thuê một người mà tôi đánh giá là có khả năng cùng tôi lãnh đạo công ty.

Khoảng một năm gì đó, tình hình có vẻ rất khả quan. Nhưng sau đó, quan điểm của chúng tôi về tương lai bắt đầu khác nhau, thậm chí chúng tôi còn trở nên bất hòa. Khi có mối bất hòa đó xảy ra giữa chúng tôi, hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, và tôi, ở tuổi 30, đã bị sa thải một cách rất rõ ràng. Những điều mà tôi theo đuổi trong suốt cuộc đời đã biến mất, chúng đã bị phá hủy.

Trong một vài tháng, tôi đã thực sự chẳng biết phải làm cái gì. Tôi cảm giác rằng mình đã làm cho những thế hệ đi trước tôi thất vọng và rằng tôi đã đánh rơi lá cờ khi nó đã được chuyền đến tay tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi cho việc cư xử không hay của mình. Tôi đã thua một cách rõ ràng và thậm chí, tôi đã có ý định bỏ cuộc. Nhưng có một cái gì đó bắt đầu chậm chậm sáng lên trong tôi. Tôi vẫn rất yêu quý những gì tôi đã tạo ra. Sự việc xẩy ra ở Apple có thay đổi tình yêu đó một chút nhưng trong tôi, tình yêu ấy vẫn còn. Chính vì thế, tôi đã quyết định bắt đầu lại.

Ngay lúc đó tôi không nhận thấy, nhưng sau này, tôi mới biết rằng việc tôi bị Apple sa thải hóa ra lại là một việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Gánh nặng của sự thành công đã được thay thế bằng ánh sáng của sự bắt đầu mới tuy không có điều gì chắc chắn. Tôi đã để cho mình tự do bước vào một quãng đời đầy những sáng tạo của cuộc đời mình.

3 câu chuyện kinh điển về Steve Jobs, Làng sao, Bai dien van Steve Jobs, Steve Jobs, Steve Jobs qua doi, Steve Jobs mat, chuyen sao, sao hot

Trong khoảng 5 năm sau đó, tôi đã bắt đầu xây dựng công ty NeXT và một công ty khác tên là Pixar. Tôi gặp và đã yêu một người phụ nữ tuyệt vời, chính là vợ tôi sau này. Pixar đã sáng tạo ra phim truyện hoạt hình máy tính đầu tiên trên thế giới, câu chuyện đồ chơi. Hiện tại, nó đã trở thành xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới. Một sự kiện thay đổi đáng ghi nhớ đã xẩy ra khi Apple mua NeXT, tôi trở lại Apple, những kỹ thuật mà NeXT đã phát triển trở thành nguồn sinh khí cho thời kỳ phục hồi của Apple.

Tôi và Laurene cũng có một gia đình hạnh phúc.

Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng tất cả những điều đó sẽ chẳng bao giờ xẩy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Đó là một viên thuốc đắng nhưng tôi chắc bệnh nhân sẽ rất cần đến nó.

Đôi khi cuộc sống dường như muốn cố tình đánh ngã bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng tin. Tôi biết chắc chắn rằng, điều duy nhất đã giúp tôi tiếp tục bước đi chính là tình yêu của tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra được cái các bạn yêu quý. Điều đó luôn đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những việc mà bạn tin rằng đó là những việc tuyệt vời. Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là bạn hãy yêu việc mình làm. Nếu như các bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng bỏ cuộc bởi vì bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ giống như bất kỳ một mối quan hệ nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào bạn tìm ra được tình yêu của mình, đừng từ bỏ.

Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết

Khi tôi 17 tuổi, tôi đã đọc được một câu châm ngôn như sau: "Nếu bạn sống mỗi ngày đều như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin tưởng rằng bạn đã đúng". Câu châm ngôn đó đã để lại ấn tượng rất sâu trong tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi mình: nếu ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì và tôi chuẩn bị làm gì hôm nay? Và nếu trong nhiều ngày, câu trả lời vẫn là “không” thì tôi biết, tôi cần phải thay đổi điều gì đó.

3 câu chuyện kinh điển về Steve Jobs, Làng sao, Bai dien van Steve Jobs, Steve Jobs, Steve Jobs qua doi, Steve Jobs mat, chuyen sao, sao hot

Suy nghĩ rằng mình sắp chết chính là điều quan trọng đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn cho cuộc đời mình. Bởi vì tất cả mọi điều từ sự kỳ vọng của mọi người vào bạn, tất cả mọi niềm tự hào cho đến nỗi sợ phải đổi mặt với sự xấu hổ hay thất bại, tất cả sẽ biến mất khi bạn phải đổi mặt với cái chết. Khi đó, chỉ còn lại điều gì thực sự quan trọng.Ý nghĩ rằng chúng ta đang đối mặt với cái chết, khi chúng ta sắp chẳng còn gì nữa, là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh khỏi việc chúng ta cảm thấy sợ hãi khi sắp đánh mất đi thứ gì đó.

Chẳng có lý do gì để bạn không lắng nghe sự mách bảo của trái tim mình.

Khoảng một năm trước đây tôi đã bị chẩn đoán là bị ung thư. Tôi đã chụp cắt lớp lúc 7giờ30 sáng và trên phim hiện rõ ràng một khối u trong tuyến tụy. Thậm chí tôi chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Các bác sỹ nói với tôi rằng đây là một dạng của ung thư và bệnh này không chữa được, rằng tôi nên chuẩn bị tinh thần mình sẽ chỉ sống được từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác sỹ của tôi khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại các công việc của mình, đó là cách họ nói khi khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho cái chết. Điều đó có nghĩa là hãy về và sử dụng mấy tháng còn lại để nói với các con bạn những gì mà bạn dự định sẽ nói với chúng trong khoảng mười năm tới. Điều đó cũng có nghĩa là hãy cố gắng kín đáo để gia đình bạn có thể chấp nhận điều này một cách dễ dàng hơn. Điều đó có nghĩa là bạn hãy nói lời vình biệt.

Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn sâu xuống dạ dày, sâu xuống ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy của tôi để lấy mẫu một số tế bào của khối u. Khi đó, tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi, người có mặt lúc đó đã kể với tôi rằng khi các bác sỹ phân tích những tế bào đó dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra rằng đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Đó là cảm giác mà tôi đã có khi phải đối mặt với cái chết và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cái cảm giác đó một vài thập kỷ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, tôi có thể nói với các bạn một cách chắn chắn hơn là chỉ đơn thuần nhắc đến cái chết như là một điều hữu ích nhưng chỉ hoàn toàn là một nội dung mang tính trí tuệ mà thôi.

Không ai muốn chết. Thậm chí những người muốn được lên thiên đàng cũng không muốn chết chỉ vì muốn được lên đó. Và cái chết là cái đích mà tất cả chúng ta đều phải đến, không ai trong chúng ta thoát khỏi nó. Và đó là cách mà nó phải diễn ra bởi lẽ cái chết chính là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Đó chính là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại đi những người già để mở đường cho những người trẻ. Ngay lúc này, các bạn đang là những người trẻ tuổi, nhưng sẽ không lâu nữa, khi các bạn tốt nghiệp, rồi trở nên già đi, và sẽ bị loại bỏ.

3 câu chuyện kinh điển về Steve Jobs, Làng sao, Bai dien van Steve Jobs, Steve Jobs, Steve Jobs qua doi, Steve Jobs mat, chuyen sao, sao hot

Tôi xin lỗi vì có vẻ như tôi hơi xúc động nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đừng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn.

Điều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Người sáng tạo ra cuốn sách này là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park, cách đây không xa. Anh ta đã tạo ra nó bằng cảm giác đầy tính thi sỹ của mình. Thời điểm đó là vào cuối thập kỷ 60, trước khi có máy tính cá nhân và máy tính xách tay. Tất cả cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy vậy, 35 năm trước khi có trang Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

Steward và các đồng sự của ông đã xuất bản một số tập của Cẩm nang toàn thế giới và sau đó, họ xuất bản tập cuối cùng. Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 và tôi chỉ bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở trang bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ“. Đó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách. “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ”. Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình. Ngày hôm nay, các bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.


5 thg 10, 2011

Tháng 10

SuBin biết ko, trong 1 năm, mẹ thích nhất là mùa thu. Trong mùa thu, mẹ thích nhất là tháng 10, và con đã ra đời trong tháng này như món quà tặng cho mẹ vậy.

Mẹ thích nhìn những chiếc lá thu dần đổi sang vàng và đỏ. Mẹ thích khoác những chiếc áo khoác điệu đà trong cơn gió mát mẻ, chứ ko phải là những chiếc áo dày cộm trong tiết trời mùa đông.

Những ngày này mẹ vẫn luôn nghĩ về những món mẹ sẽ làm cho SuBin trong ngày sinh nhật sắp tới của con với 1 tâm trạng phấn khởi. Đôi khi niềm phấn khởi, những cảm xúc phơi phới tháng 10 của mẹ bị con dập tắt tơi bời qua những hành động... vô cùng khó hiểu. Đôi khi, con lại nhân lên cái cảm xúc phơi phới lâng lâng của mẹ bằng ánh mắt trẻ thơ trong trẻo vô tư. Đôi khi, con lại cộng vào những cảm xúc ngộ nghĩnh khó tả khi bắt đầu đồi đáp lại với mẹ những điều ngô nghê rất con nít.

Nhưng khi tất cả những cảm xúc qua đi, mẹ vẫn cảm thấy niềm vui và hạnh phúc khi mỗi ngày nhìn thấy con khoẻ mạnh, đáng iu, và... siêu quậy!!!

Dạo này, con hay bướng, hay lắc đầu và nói "No". Chẳng hạn con uống sữa xong, bình thường, con sẽ đưa mẹ, hoặc là để lên bàn. Nhưng dạo này con cứ hay vứt lung tung. Ba mẹ bảo con cất lên bàn, thì con sẽ lờ tịt đi như ko nghe, ko hiểu, hoặc là con để lên chỗ khác như là ghế salon... Phải la con thì con mới chịu để bình sữa đúng chỗ. Thật tình mà nói, mẹ chẳng muốn nặng lời với con chút nào, nhưng mà con vẫn cứ hay bướng ra như thế.

Hôm qua mẹ làm tôm rang me, ngon đến nỗi ba ăn 3 chén cơm, còn con thì vét sạch dĩa cơm mà ko hề có 1 tiếng la mắng nào suốt cả buổi ăn. Đúng là 1 kỷ lục!!!

Tối mẹ ko cho con uống nước nhiều nữa. Mẹ nói "2 bình nước thôi nha", con liền giơ 3 ngón tay lên, nói "3 bình nước", haha, còn trả giá nữa chứ.

Dạo này con ư a hát theo đc nhiều bài lắm nha. Tối qua mẹ còn nghe con ư a hát bài "Twinkle twinkle little star" nữa đó.

Dạo này con thích Mickey Mouse lắm. Tối tối còn đc mẹ đọc truyện cho nghe dù mẹ thấy hình như con có vẻ ko thích nghe kể truyện và xem phim hoạt hình lắm??!!

Bây g mẹ lại suy nghĩ tiếp chương trình sinh nhật cho chàng trai tháng 10 của mẹ đây, hihi.

3 thg 10, 2011

Chỉ là bắt đầu

Dạo gần đây, con đã bắt đầu có những thay đổi khá rõ, thể hiện nhiều hơn cá tính của mình và 1 chút nổi loạn của tuổi lên 2.

Bây g, muốn con làm gì, là phải hỏi con, và con đồng ý thì con sẽ tự làm vui vẻ, còn ko thì con sẽ khóc ngằn ngặt. Thí dụ cho con ăn cơm, bình thường thì mẹ sẽ bế con đi rửa tay và cho vào Highchair. Nhưng bây g làm vậy là con la ngay. Trước tiên là phải hỏi con "Do you want to go eat?", con gật đầu OK, thì con sẽ để đồ chơi ở đó, và chạy vào nhà tắm cho rửa tay rồi ra ăn. Con mà lắc đầu thì chịu. Chứ cố ép thì con sẽ khóc. Nếu con ko chịu, thì ba mẹ sẽ nói "thôi ba mẹ ăn trước", thì thế nào chừng 1-2 phút sau con cũng sẽ chạy ra ăn chung, nhưng mà ép là con ko chịu.

Dạo này con ăn cơm cứ bắt ba phải đóng vai "người ác" con mới chịu ăn. Ba phải hằm hè, rồi la con, con mới ăn. Có lúc con ko ăn, lắc đầu, rồi chợt nhớ ra gì, con lật đật mở miệng ra ăn, còn nói "ba la, ba la kìa", haha, tội ba ghê!!

Hôm thứ 6 thì con hư, ko chịu ngủ, khóc lóc um sùm làm ói tùm lum, nên thứ 7 cả nhà ko dậy sớm đc để kịp g nghe kể chuyện. Nhưng mẹ vẫn cho con đi thư viện chơi, con thích lắm, ko chịu đi về luôn.

Chiều thứ 7 cả nhà đi Golden Palace ăn, con ăn trộm vía cũng khá, nhưng chủ yếu là ăn chay, hihi.

Tối thứ 7 cho con đi Walmart, con tung tăng chạy khắp nơi, hứng chí lắm, ai đi qua cũng ngoáy nhìn con cả. Dạo này trộm vía con (bị ép) ăn cũng tốt, nên 2 má cũng hơi bầu bĩnh ra chút rồi, nhìn muốn nựng lắm.

Con lại mở tủ đồ ra, lấy cái nón đỏ ra đội, và nghiêng đầu. Ba mẹ khen "dễ thương quá!", thế là sau đó con cứ đội nón, và nghiêng đầu, rồi tự khen "dễ thương quá!!" trông đáng iu vô cùng!!

Hôm qua ba cũng lấy cho con bộ xếp hình bằng gỗ ra, con thích ghê lắm!!! Thích đến nỗi trưa qua mẹ cho đi ngủ, mà con ngủ chừng 1 tiếng à, rồi là dậy (dạo này dậy, là con dậy trước, bò bò mà miệng là "dậy, dậy", thấy thương lắm!!), định chạy ra ngoài chơi bộ xếp hình tiếp, nhưng 1 phần là con buồn ngủ, 1 phần là mẹ cũng còn ngủ, nên con lại chạy vào nằm với mẹ rồi ngủ tiếp. Sáng nay cũng vậy, tầm hơn 6g là con đòi "dậy, dậy", rồi chạy ngay ra ngoài, kêu mẹ mở đèn, con lôi ngay bộ xếp hình bằng gỗ ra đòi "chơi xếp nhà". Thật ra tầm g đó thì cũng đã đến lúc mẹ đi làm rồi, nhưng chỉ tội ba con là phải dậy sớm để chơi với con. Đã thế hôm nay cô lại bận buổi sáng nên sáng nay ba cũng phải trông con, buồn ngủ quá, tội ba ghê!!

Dạo này con bắt đầu biết nói từ sở hữu, kiều như "của ba, của mẹ, của SuBin". Mẹ đọc sách và thấy ghi là tầm 2 tuổi thì bé bắt đầu hay nói các từ như "No" và "Mine". Và mẹ thấy SuBin bắt đầu có những biểu hiện như vậy rồi.

Chúc con hôm nay 1 ngày mới nhiều niềm vui và ăn nhiều, chơi tốt, nhé!! Yêu con trai của mẹ lắm!!!