Buồn cười lắm nhé, dạo này con nói chuyện, mà ba mẹ khen, là con lại gật gật đầu, và nói "đúng, đúng" như ông cụ non vậy
. Nhiều lúc con còn chơi trò "nói thì thầm" với ba mẹ, và cứ gật gật đầu, thì thào "OK, OK", làm như là đang bàn chuyện bí mật gì ghê lắm vậy. Cười chết với con!!
Hôm qua cả nhà qua nhà chú Thành cô Tiếm chơi, con cũng bi bô gọi "chú Thành, cô Tiếm" thật tíu!!
Hôm qua, con cũng biểu diễn nhiều trò, như là con chỉ các đồ xung quanh và gọi tên màu sắc rất chính xác nhé, rồi con đem thùng nước, ly nước cất lên bàn trên,... làm xong, mọi ng vỗ tay khen, con khoái ơi là khoái, con vỗ tay nhiệt tình, la hét um sùm, làm ko khí rất vui và náo nhiệt
.
Nhớ tiếng bi bô của con quá à!!
Dạo này mẹ hay chỉ cho SuBin nói 1 câu hoàn chỉnh, đại loại như: con chào ông bà/ chúc ba Trung/ mẹ Trâm ngủ ngon/ chúc ăn ngon/ SuBin yêu ba/mẹ... Đó là những câu khá dài, bình thường, mẹ phải nói từng từ, hay 2 từ cùng lúc để con lặp lại. Giỏi nhất là con chỉ nói đc "Chúc ngủ ngon" thôi. Vậy mà hôm qua, lúc đi ngủ, con uống đến bình thứ 2, thì bị no quá, nên hơi ọc ra 1 tí, nên mẹ ko cho uống nước nữa. Thế là con ngồi dậy, nhìn mẹ, nói "SuBin yêu mẹ!". Trời ơi, mẹ sung sướng quá sức luôn 
!!! Khỏi nói, lúc đó con thê thảm luôn, bị mẹ đè ra hun tới tấp, tơi tả luôn, haha
!!
Hôm qua thì con cũng đc mẹ cho ngồi bô rồi. Có 1 điểm tiến bộ là con ngồi gọn gàng, ko la khóc, ngồi rất vui vẻ. Có 1 điều vẫn ko đc, là con đang rặn, mà mẹ cho vào bô, là nín luôn. Có lẽ do con ko quen "thoáng mát" chăng??!!
Hôm qua, mẹ thưởng cho con ngồi bô giỏi bằng cách cho con đọc sách Y tá. Lúc xong, mẹ nói để mẹ cất sách vào, con liền lật đật ôm sách, và ... liếc mẹ 1 cái, kiểu như "thôi nha, mẹ đừng hòng nha" vậy đó
.
Tối đi ngủ, dạo này con hay chui xuống giường nằm với mẹ, ê a bi bô đủ chuyện trên trời dưới đất, cho đến khi mẹ ngủ thiếp đi luôn. Ko biết sau đó con ngủ thế nào nữa, nhưng khi nửa đêm mẹ dậy thì con cũng ngủ mất rồi.
Con cũng nhận đc nhiều màu sắc hơn. Các màu như là vàng, đỏ, xanh dương, xanh lá, tím, nâu, trắng, đen, cam,... con nhận đc khá tốt. Ngoài ra, con còn tự biết liên hệ các màu sắc với các món đồ xung quanh. Thí dụ như màu đen, thì con chạy ra chỉ cái bàn, cái bục bóng rổ, bóng đá... vì các màu đó là đen. Cô Melinda khen con quá chừng cái khoản này, vì theo cô thì sau 2 tuổi các bé mới có khái niệm màu sắc, nhưng mà con chưa 2 tuổi đã học đc màu, và còn biết phân biệt đồ vật và màu sắc. Thí dụ chỉ bàn, hỏi "Cái gì đây?" thì con nói "Bàn", nhưng mà hỏi "Màu gì đây?" thì con nói "Black".
Qua nay mẹ cũng bắt đầu dạy con clean up nhà cửa. Lúc đầu con cũng lơ lơ lắm. Nhưng mà sau đó thì khi mẹ khuyến khích, cổ vũ, và có phần hơi nghiêm giọng thì con cũng hoàn thành nhiệm vụ của mình xuất sắc lắm. SuBin giỏi quá!!
Cuối tháng sau mẹ đi công tác, mẹ nghĩ là con sẽ nhớ mẹ lắm. Ba nói sáng nào dậy, ko thấy mẹ con cũng hỏi "mẹ đâu rồi" hết đó. Thật ra con ko nói "đâu rồi", mà con hay nói thành "lâu quà", kiểu như "ba lâu quà, mẹ lâu quà, máy bay lâu quà", hihi. Con còn có 1 cái tật là khi con nói cái gì, thì con muốn ba mẹ lặp lại điều đó, hoặc là trả lời câu hỏi đó. Thí dụ như con chỉ cuốn sách, và nói "sư tử", thì con muốn ba mẹ nói lại là "đúng rồi, sư tử" thì con mới làm chuyện khác hoặc nói sang cái khác, chứ trả lời chung chung, kiểu như "đúng rồi", hay là nghe ko rõ nói sang chữ khác là con ko chịu, con sẽ kiên nhẫn lặp đi lặp lại cho tới khi ba mẹ nói đúng thì mới thôi.
Sao mẹ mong đến lúc về nhà nghe con bi ba bi bô quá à!
Hôm qua 2 mẹ con mình đi ToysRUs mua quà tặng SN chị Bông. Chỉ có 2 mẹ con thôi. Suốt đường đi con cứ hỏi "Ba đâu rồi? Ba đâu rồi?" và ko có vui bằng những ngày cuối tuần đi cả nhà. Mắc cười là con thấy búp bê, thì cứ la "búp bê, búp bê", rồi chỉ trỏ, vậy mà lấy bụp bê lại gần con, con nhìn giống như là "cái quái gì đây trời??" rồi nhất định là đẩy nó ra, ko chịu.
Sau khi lựa xong xuôi, mẹ còn dẫn con qua nhà sách kế bên mua thiệp. Khỏi nói con thích nhà sách quá chừng, tính tiền xong, kêu đi ra còn khóc, ko chịu ra nữa luôn. Hôm nào thong thả thời gian hơn thì 2 mẹ con lại đi chơi nhà sách, SuBin hen!!
Tối về ngủ mới là giai đoạn "cao trào" của ngày hôm qua nè. Con cứ lăng xăng chạy, ko chịu thay tả, thay quần áo đi ngủ (do quá vui và quá phấn khích). Mẹ thì quá bực mình, nên liền la cho con 1 tăng. Con thấy mẹ la, thì phản ứng đầu tiên là trố mắt nhìn mẹ (tại mẹ ít khi la lắm), rồi sau đó lật đật răm rắp làm theo mẹ rất là mắc cười. Kêu "thay đồ", là lập tức giơ 2 tay lên trời, kêu "thay tả" là lật đật nằm xuống giường, giơ 2 chân lên, haha. Con làm mẹ đang bực mà cũng phải phì cười.
Vẫn chưa hết. Đi ngủ, con uống xong 4 bình nước, mà ko chịu ngủ, đòi uống thêm. Mẹ cũng cho uống thêm. Đc 1 hồi, con trả bình nước rồi, mà vẫn ko chịu ngủ, cứ trằn trọc thao thức. Mà đã khuya quá rồi, con ko ngủ đc làm mẹ cũng ko ngủ đc, nên mẹ thiệt là bực mình con. Nhưng mà theo kinh nghiệm, mẹ đoán là con bị gì rồi nên mới ko chịu ngủ. Thế là mẹ ngồi dậy kiểm tra. Y như rằng, con nghịch cái bình nước, làm đổ nước ra giường, ra quần áo, nên ướt nhẹp. Hèn chi con đâu có ngủ. Thế là phải tìm miếng vải lót giường cho con, thay quần áo, rồi cho lên giường ngủ lại. Lên giường rồi, con lại mò xuống giường mẹ, ôm mẹ, thủ thỉ gì đó. Mẹ nói "thôi, mẹ ngủ đây, con nằm chút rồi lên giường ngủ đi nghen", rồi mẹ ngủ luôn. Con cũng nằm trên tay mẹ 1 hồi, rồi lên giường ngủ lúc nào mẹ cũng ko hay.
Giờ nghĩ lại, thấy mẹ "tiến bộ" đc 1 bước là mẹ đã ko có cáu mà mắng con lúc con ko ngủ đc. Đã hiểu con thêm đc 1 bước là khi con ko ngủ chắc chắn là con bị vấn đề gì rồi, phải giải quyết xong thì con mới ngủ. Vậy đó, mẹ giỏi ghê, SuBin hen! 
Hôm qua, mẹ kể cho ba nghe chuyện con năn nỉ mẹ uống nước. Ba bảo nếu con khát cứ cho con uống nước thoải mái, nên tối qua con đc uống nước thả giàn luôn. Tối con uống hết 4 bình đầy. Đến bình thứ 4 là con cũng chìm vào giấc ngủ rồi. Sáng thì tầm 5-6g gì đó là con dậy đòi uống nước nữa, và con khóc hức hức, chỉ vào môi trên, nói "ẹ ẹ", thì ra con bị lở miệng nữa rồi. Tội nghiệp ghê
!!! Con dậy, uống 1 hơi 5, 6 bình nước gì luôn. Rồi con dậy luôn, ko chịu ngủ nữa. Con cứ lăng xăng hỏi "ba đâu rồi, ba đâu rồi" cho đến khi thấy ba lững thững đi ra. Thế là cả nhà cùng dậy luôn. Mẹ chuẩn bị đi làm. Lúc mẹ đi làm rồi thì lúc đầu con bye bye mẹ mà mặt méo xẹo à. Sau đó con có vẻ vui hơn 1 chút. Chắc thế nào hôm nay con đi học cũng buồn ngủ cho coi, tại dậy sớm quá mà. Thương con quá đi!!!
Hôm qua đi học con ăn cũng rất tệ. Chiều về thì con ăn cơm, cứ khóc. Ba mẹ đoán con bị đau răng (vì con đang mọc 2 cái răng), nên mẹ làm nui cho con ăn. Con ăn hết 1 chén nui, rồi con ăn thêm 1 miếng phô mai đầu bò, rồi thêm 1/2 trái chuối, thêm 1/4 trái bơ. Có lẽ con ăn trái cây mềm, dễ ăn, ko bị đau nên con ăn khá nhiều làm mẹ cũng yên tâm.
Có 1 điều là tối nào cũng "chiến đấu" với con để dẹp sách vở đi ngủ hết trơn. Tối là con cứ ham đọc sách, ko chịu đi ngủ. Cất sách vào là con khóc, ta nói... ôi thôi, nức nở nghẹn ngào luôn. Mẹ vui vì con có 1 thú vui, 1 thói quen tốt, nhưng cũng làm mẹ đau cái đầu vì ko biết nên chìu con như thế nào trong tình huống này hết trơn, vì ngủ trễ thì sáng con ko dậy đi học đc, mẹ thì sẽ lái xe trong tình trạng thiếu ngủ. Cho nên phải dỗ dành, dụ khị con thôi. Sáng ra, con dậy, câu đầu tiên của con lúc nào cũng là "one, two, three..."
, còn ko thì "a trời, a cây" (mặt trời, cây).
Mấy nay mẹ cũng in mấy cái chữ con quen thuộc ra giấy, như Áo, Đầu, Bàn, Xe, Nam,... để bắt chước Your Baby Can Read để chỉ cho con. Bây g cơ bản thì chữ con dễ nhận ra nhất là chữ "Áo".
Hôm trước mẹ mua cái miếng Aquadoodle cho con viết chữ bằng nước, con cũng thích lắm. Mấy nay con giấu đâu mất cây bút, ko viết đc. Hôm qua ba tìm ra cây bút con giấu trong cái xe hơi đồ chơi (con mà giấu đồ là khỏi tìm luôn đó. Hôm rồi mẹ còn phát hiện con cất cả 1 kho đồ chơi ở dưới gầm ghế sofa luôn đó!). Thế là con cũng hăm hở viết, vẽ dữ lắm. Con tỏ ra thích lắm. Ba mẹ cũng rất hài lòng vì món đồ chơi này, vì con viết chữ bằng nước lọc, ko độc hại gì hết, mà cũng ko cần ngồi canh chừng như khi cho con viết bằng màu sáp (vì sợ con cắn cây bút màu).
Chiều nào về, ba chở con tới nhà là con đều nhắc ba "tưới cây" hết đó. 2 cha con ra vườn, tưới cây, ngắm cây 1 hồi rồi mới lững thững đi vô trong nhà. Dạo này ba cũng chỉ cho con tắm xong, nằm ra nước thư giãn, con thích lắm. Cho nên con cũng hăng hái đi tắm lắm.
Sáng nay dậy mẹ đau mình nhức mẩy quá. Phải mà có SuBin ở đây đấm bóp cho mẹ, hen
?!!
Cùng 1 hành động, mà con có nhiều phản ứng rất buồn cười nha.
- Khi mẹ mệt, mẹ nằm dưới sàn phòng khách, con ân cần ghé sát mặt mẹ, sờ mặt mẹ, gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ!"
.
- Khi mẹ làm bộ nằm, hi hí mắt nhìn con, con liền... giựt đầu mẹ lên, lấy cái xe hơi chơi tiếp bình thường (cho chừa tật làm bộ)
!
- Khi ba nằm, con hớn hở leo lên người ba, lúc thì phi ngựa, lúc thì bắt chơi xích đu... Nói chung là hạnh hạ đủ điều, hehehe
.
Dạo này con triệt để sử dụng từ "Ba đừng". Khi mà ba chơi giỡn quá, là con liền vừa chạy trốn, vừa la "ba đừng, ba đừng" (thật ra nghe như là "ba đần, ba đần" hơn
).
Sau khi làm việc nhà xong, mẹ ngồi chơi với con. Có vẻ con rất sung sướng vì điều đó. Nên con đến gần bên mẹ, nâng mặt mẹ lên (vì lúc đó mẹ đang cắm cúi vô cái ipod), đắm đuối nhìn mẹ (đúng là dùng từ đắm đuối, vì mắt con nhìn mẹ rất trìu mến), rồi sau đó mi mẹ (mi môi đàng hoàng nha, haha), rồi lại nhìn mẹ, rồi mi lên 2 má của mẹ. Ôi, ta nói... nó sung sướng ngất ngây luôn
!!!!!!!!
Thường con đi ngủ, mẹ chỉ cho con bú 3 bình nước thôi. Vì con uống nhiều quá, đêm con sẽ đái trôi giường luôn, sáng dậy ướt nhẹp thì mẹ sợ con bị lạnh. Hôm qua, mẹ chỉ cho con uống 3 bình. Hết bình thứ 3, con năn nỉ "thêm, thêm" mà mẹ ko chịu. Thế là con liền mon men bò xuống giường của mẹ, thủ thỉ đủ thứ chuyện.
- Con nằm lên tay mẹ, kéo tay mẹ xuống ôm con.
- Thủ thỉ: ba đâu rồi?
- Mẹ ơi, mẹ ơi.
- Chúc ngủ ngon.
- Mẹ ơi, thêm nước ạ, nước ạ...
Nghe thương quá, thế là mẹ cho bú thêm 1 bình nước nữa. Lúc mẹ rót nước, con nằm vỗ tay. Thương ghê!!
Con bú xong bình thứ 4, muốn uống thêm, nhưng mẹ ko chịu, lát sau, quay qua, thấy con ngủ khèo. Đc 1 lát, mẹ đi vào nhà tắm. Lúc đi vào, nghe con lục đục ngoài giường. Lúc quay vô, thấy con đang... ôm bình nước ngủ. Thương chưa??
Tối, con có dậy vài lần để uống nước. Có lần mẹ rót nước cho con, con buồn ngủ híp mắt mà cũng ráng... vỗ tay
. Tội nghiệp ghê. Mẹ... kỳ quá hen!!!
Hồi chiều qua, ba mẹ ăn bánh tráng cuốn. Con giỡn thế nào mà làm đổ chén nước mắm của ba, làm ba quạu quá trời luôn. Thế là con cũng biết lỗi, cũng khoanh tay ạ ba, rồi cứ len lén nhìn ba cười làm hòa.
Đọc sách vẫn là sở thích Number One của con. Hôm rồi mẹ đưa cho con cuốn sách All this world, chỉ cho con biển, đá, chuông... con thích lắm, cứ đọc hoài, còn chỉ cho ba mấy cái mới nữa. Con cũng đã phân biệt đc màu sắc. Cơ bản là con đã học đc các màu vàng, xanh dương, xanh lá, đỏ, tím, và trắng. Con còn biết các từ như "bự quá", "tí xíu". Khi mà nói "tí xíu", con minh họa bằng cách chun cái tay lại, chu mỏ, nhíu mắt, nhìn rất tếu!!!
Hôm thứ 7 đưa con đi ăn, gặp vài ng quen thì ai cũng chê con nhỏ con hết. Ba mẹ định là sẽ vô chế độ ăn bồi dưỡng cho con. Nhưng sau đó mẹ quyết định là ko bị áp lực chuyện này nữa. Mẹ sẽ để ý đến chế độ ăn của con, nhưng mà vẫn trên tinh thần con thích thì ăn, ko thì nghĩ cách khác, chứ ko để chuyện đó làm ảnh hưởng.
Haizaa... sao mẹ nhớ SuBin kêu "mẹ ơi mẹ" quá đi hà!!!
Đã nghe nhiều ng nói, nhưng khi trải nghiệm, ba mẹ cũng ko ngờ là nghe con bi bô nói chuyện lại iuuuuuuu đến như thế
.
Tối hôm kia, ba đi vô trường chạy thí nghiệm, con đi ngủ, uống 2 bình nước rồi thì mò xuống giường mẹ nằm, bi bô hỏi:
- Ba đi đâu rồi?
- Ba đi vô trường rồi con.
- Ba đâu rồi?
- Ba ở trong trường
- Ba đâu mất tiêu rồi?
- Mẹ gọi điện cho ba nha.
- (gật đầu lia lịa, chồm lên lấy cái điện thoại) Ba ơi, ba đi đâu rồi? dạ dạ khỏe khỏe khỏe...
Ko biết 2 cha con nói gì, mà hôm qua ba kể lại, nói giọng con trong điện thoại nghe iu hết sức luôn!!!
Hôm qua, mẹ bị đau bao tử. Trong lúc ba dọn dẹp nhà bếp, mẹ chơi với con, mệt quá nên mẹ nằm xuống sàn. Con chạy lại mẹ, cúi mặt sát xuống chỗ mẹ, vừa lay lay mẹ, vừa hỏi:
- Mẹ ơi, mẹ, mẹ
(Giống như con hỏi mẹ có sao ko vậy đó?)
Thấy mẹ mở mắt nhìn con, con nhìn mẹ cười. Ta nói... thương con gì đâu luôn
!!!
Tối qua 2 mẹ con đi ngủ, con lại ôm mẹ, hỏi:
- Ba đâu rồi?
Nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, con liền nói luôn.
- Ba đi tắm.
Bây g gọi ba, thì con gọi "Ba Trung ơi", làm ba mẹ ngớ người, vì đâu có dạy con kêu vậy đâu nè
.
Đang ngồi chơi với mẹ, nghe ba xả nước trong nhà tắm, con lật đật chạy vào, nói "đi tắm, đi tắm", rồi đóng cửa, vui vẻ đi tắm với ba
.
Con biết xài chữ "thêm" và "nữa". Thí dụ như uống sữa, uống nước, con uống xong, mà muốn uống thêm, con đưa bình cho mẹ và nói "thêm". Giơ tay hi-fi với con, rồi lại giơ tay tiếp, thì con sẽ nói "five nữa". Lỡ dại mà đưa 2 bàn tay ra, mà nói "hi-fi", là con sẽ "chỉnh" ngay "Ten", rồi mới đập tay mình vào
.
Ăn cơm, mà món nào ngon, tâm đắc, là con gật gật đầu, bảo "ngon". Đang khát, mà cho uống nước lạnh, là con kêu "đã". Ba mẹ cùng ngồi chơi chung với con, thì thế nào con cũng kêu "vui vui" hay là "mắc cười quá".
Đêm qua giật mình dậy, mẹ thấy con nằm dưới đuôi giường của mẹ, mẹ bế con nằm kế mẹ. Con đang mơ màng, cũng thều thào "dị chí, dị chí". Chắc là ý con nhờ mẹ bế con lên giường của mình. Mẹ bế con lên "dị chí" của con, thì con nằm yên ngủ tiếp say sưa. Mẹ vui vì con đã biết yêu quí thế giới riêng của mình.
Con bắt chước ba dạy, cứ hay leo lên gối ôm của mẹ, rồi làm bộ phi ngựa, miệng thì cứ la "cà lộc cà lộc cà lộc". Con còn "chế" thêm cái khúc lấy 2 tay chống nạnh nữa. Nhìn rất là mắc cười luôn. Thấy ba là con kêu "Ba bay", rồi leo lên lưng ba, bắt ba cõng đi vòng vòng. Mẹ thấy thường bé khác thì hay kêu là "cưỡi ngựa", chỉ có con là kêu "máy bay bay" thôi à
.
Dạo này con đang học màu sắc khá tốt. Con còn phân biệt đc hình vuông và hình chữ nhật nữa. Cô nói thường sau 2 tuổi mới học phân biệt màu sắc, và có bé 3 tuổi vẫn ko phân biệt đc hình vuông và hình chữ nhật. Con trai mẹ giỏi thật đấy!!!
Ba mẹ vừa mua cái hàng rào Playard về, rào xung quanh cái TV lại. Khổ nỗi cái TV stand nhà mình thấp quá. Bây g lại phải mua thêm cái TV stand khác thì mới coi TV đc.
Tuần này thì mình chỉ chat với ông bà nội thôi, ông bà ngoại thì đi Nha Trang chơi rồi. Cậu Tí vừa thi lớp 10 xong, điểm thi khá tốt. Cậu Tí đc ông bà ngoại thưởng cho 1 chuyến đi Nha Trang, ba mẹ thì thưởng cho cậu 1 cái iPod Touch, 2 bác Quân Tú thì thưởng 1 chiếc xe máy, còn dì Ti thì hứa thưởng mà chưa biết mua gì. Sau này SuBin về, thưởng cậu Tí 1 cái "thơm", hen
.
Chỉ có 1 điều mà mẹ để ý thấy dạo này con ko đc ngoan lắm, là con hay cáu lắm. Ba mẹ cũng thấy mình có lỗi trong việc này, vì thật tình là ba mẹ cũng hơi nóng tính, nên có lẽ con cũng đã kịp thấy điều này trong cư xử hằng ngày của ba mẹ và bắt chước. Cho nên từ giờ ba mẹ lại nhẹ nhàng hơn nữa để điều chỉnh tính nóng cho con. Mẹ nghiệm ra 1 điều, là con dạy ba mẹ rất nhiều điều trong cuộc sống, như là tính nhẫn nại, tính chịu đựng, và tính kiên nhẫn. Cách dạy con tốt nhất chính là ba mẹ làm trước, rồi con làm theo sau. Nhưng mà, dù thế nào, trong mắt ba mẹ, con vẫn là 1 em bé cực kỳ, cực kỳ ngoan và đáng iu luôn đó!!!!!!!
Hôm qua, mẹ vào nhà tắm. Con đang chơi trong phòng, thấy mẹ đi qua, con mừng lắm, chạy theo sau mà mẹ ko biết. Mẹ vào phòng tắm, đóng cửa lại. Con hớn hở chạy theo sau, bị cụt hứng. Lúc mẹ tắm xong, ra chơi với con mà con ngó lơ, ko thèm cười, ko thèm cho mẹ bế, mẹ nựng. Ba nói lúc mẹ đóng cửa trước mặt con, con tiu nghỉu đi vô phòng, mặt buồn so
. Vậy là ba mẹ biết con giận mẹ rồi.
Mẹ phải giải thích rằng mẹ ko thấy con, blah blah blah. Rồi rủ con chơi ú òa, đọc sách... một hồi sau con mới hết giận. Rồi mẹ con mình đi ngủ, ba thì tranh thủ mua đồ và gửi đồ cho bạn đem về cho cô Ba. Có vẻ như hôm qua con ko chơi với mẹ nhiều, nên tối, con tự động nằm ở giường dưới chung với mẹ, ôm mẹ cả buổi tối. Hình như mẹ ngủ trước con luôn thì phải, hihi
.
Con trai mẹ thiệt là... 
Còn 4 ngày nữa, con sẽ thành chàng trai 21 tháng. Mẹ nghĩ, có lẽ, sẽ nhanh thôi, con sẽ thành chàng trai 21 tuổi...
Vậy mà, mẹ vẫn thích ngắm cái gáy tóc của con, nó nhắc mẹ nhớ đến ấn tượng đầu tiên của mẹ về con: tóc phía sau gáy của con ko bao giờ mọc thẳng, cứ cong sang 2 bên, nên nhìn từ phía trước rất ngộ, mà theo mẹ, là rất lạ và rất đáng iu.
Mẹ thích cầm tay của con. Bàn tay bàn chân, cùm tay cùm chân của con lúc nào cũng tròn ủm.
Mẹ thương cái tính chịu đựng của con.
Mẹ thương con cứ hay ra cửa hàng rào "canh me" mẹ làm xong việc nhà. Khi mẹ nói mẹ phải làm việc nhà, thì con sẽ ko khóc. Con tự chơi. Khi con thấy mẹ rảnh, là con sẽ đòi mẹ chơi với con. Hằng ngày, đọc sách ít 1 chút là con cũng khóc lóc, đòi đọc sách. Như hôm qua, vì bận bịu, nên 2 mẹ con chỉ đọc sách chừng 10 phút, mẹ bảo cất đi ngủ, con khóc quá chừng luôn và nhất định ko chịu đi ngủ.
Con cứ thích đòi mẹ. Đi ị cũng nhất định đòi mẹ thay tả, thấy ba thì cứ đẩy ra nói "đừng, đừng". Nhưng mà đi ngủ thì cứ thích lên giường mình ngủ thôi, ko thích nằm chung nữa.
Mẹ thích con hỏi "ba đâu rồi? Nội đi đâu rồi (sau khi chat, tắt máy tính)? Mẹ đâu mất rồi? Chúc ba mẹ ngủ ngon!" Yêu lắm, biết ko bé con??
Dạo này, hỏi con "Nách đâu?" là con lại lòn tay vào trong áo chỉ cái nách, cả nhà cười lăn, cười bò với con. Mỗi lần con sờ rún, thấy ba mẹ nhìn, là con lấy tay ra, còn nói "ko đc sờ rún, ko đc sờ rún". Ta nói... iu ko chịu đc!!!
Hôm qua, đi ngủ, chừng 2-3 g sáng, mẹ dậy, thấy con đang ngồi trên giường của mình. Con ngồi đó, im lặng, nhìn mẹ. Mẹ quắc tay con xuống giường mẹ. Con bò xuống, ôm mẹ. Đc 1 lúc, con lại bò lên trên giường của mình. Mẹ mệt quá nên lại ngủ. Lát, mẹ dậy, lại thấy con đang còn thức. Thương nhất, là con ko ngủ đc, nhưng con ko la ó, làm phiền mẹ gì hết. Thương gì là thương luôn!!!
Có thể do con đang mọc răng nên đau. Có thể do con bị lạnh vì đầu hôm con ra mồ hôi nên mẹ mở máy lạnh hơi lớn. Có thể do con bị nghẹt mũi... Nói chung là mẹ nghĩ mà thương con ghê!!
Mong SuBin của mẹ khỏe mạnh, ăn ngoan, ngủ ngon nha!!
Con đã có 2 ngày cuối tuần đầy sự kiện. Thứ 7 thì con và mẹ dậy lúc 10g sáng. Sau đó con đc ba cho ăn sáng, rồi chơi, rồi ăn cơm và tôm luộc với ba mẹ trong lúc ba mẹ ăn cá bống trứng chiên. Trưa đó cả nhà cùng ngủ đến tận gần 5g chiều mới dậy. Tắm rửa, rồi đi OKC ăn uống, đi chợ. Chiều về thì chat với ông bà ngoại. Lúc con thấy hình ông ngoại trên webcam, con chỉ vào, hỏi "Ai vậy?", cho tới khi mẹ chỉ con nói "ông ngoại, bà ngoại, SuBin chào ông ngoại, SuBin chào bà ngoại", làm ông bà khoái quá trời luôn! Một lát sau, con chơi đồ chơi, rồi quay lại, chỉ vào webcam, nói "ngoại, bà ngoại" làm bà ngoại khoái ngất ngây luôn
!
Tối thứ 7 mình còn chat với nhà cô Ba nữa, đến 12g đêm luôn. Nên sáng hôm sau tới 11g trưa cả nhà mới dậy chat với ông bà nội đc. Mà con dậy hôm CN, con bám dính mẹ luôn. Thấy ba là con khóc, con đẩy ba ra, ko chịu cho ba lại gần. Mẹ bế con vào nhà tắm, con nhìn quanh, cười hắc hắc, kiểu như "Sướng quá, mình đc mẹ bế nè!!". Mẹ cười, lấy tay che miệng, con cũng làm bắt chước y chang. Ta nói... nó ghét ko chịu nổi luôn
!!!!
Ba nói hôm qua con "bám dính" mẹ chắc con biết là ngày CN rồi, vì trong tuần thì con dính với ba nhiều hơn do mẹ đi làm sớm. Ko biết phải vậy ko hen??
Chiều thì nhà có cô Tiếm sang chơi, ăn Sushi với nhà mình. Lúc cô về, con còn nói "bye cô Tiếm", làm cô... hết cả hồn
!!
Dạo này, đi ngủ, con ko có chịu nằm chung giường với ba mẹ nữa. Con chỉ thích nằm ở giường của con thôi. Con thích giường của con lắm. Đến g ngủ, con giúp mẹ châm nước, bật đèn ngủ, tắt đèn lớn, rồi con vào "dị chí" của mình. Nói thế nào con cũng ko chịu xuống giường mẹ nằm cho mẹ hun hít như hồi xưa. Con trai của mẹ đã lớn rồi!!
Dạo này con có thể nói đc 1 câu rồi nhé, như là "Chúc ngủ ngon, ba đâu rồi, máy bay đâu rồi, à ba này,..." Mẹ thương ơi là thương tối nào con cũng nói "chúc ngủ ngon".
À, mỗi thứ 4 và 6 cô cho cả lớp chơi nước. Hôm thứ 6 vừa rồi thì ba ở lại chung với con để chụp hình con và các bạn. Dạo này ba đang "thử nghiệm" máy chụp hình. Ba chụp cho con và các bạn rất nhiều hình đẹp và dễ thương. Ba kể, con đang chơi, thì bố bạn Uyên bế bạn Uyên vào (bạn Uyên đi trễ). Con đang chơi, thấy Uyên, con la lên "Uyên ơi, Uyên", rồi con chạy lạch bạch lại chỗ bạn Uyên
. 2 bạn còn dắt nhau đi chơi trong sân nữa. Lúc mẹ chép hình ra máy, load lên mạng. Con ngồi coi kế bên, hễ có hình bạn Uyên là con lại bảo "Ý, Uyên nè", coi tới hình khác ko có bạn Uyên, thì con nói "Ủa, Uyên đâu mất tiêu rồi?"
.
Mỗi ngày, ba đón con về, thì 2 cha con lại vòng ra cửa sau tưới cây xong rồi mới vào nhà. Cho nên sáng dậy, là con nhắc ba "tưới cây", đi đâu về, con cũng nhắc "tưới cây".
Hôm thứ 7 chat với bà ngoại, bà ngoại còn bảo có ai về gửi con về chơi vài ngày đc ko? Haha... làm gì có chuyện đó, con hen. Bảo bối của ba mẹ mà!! Ba mẹ đều công nhận với nhau rằng nhà mình vui hơn rất nhiều từ khi có con. Mỗi ngày, nhìn con chạy lăng quăng trong nhà, nghe con bi bô nói chuyện, ba mẹ đều cảm nhận đc sự hạnh phúc tràn ngập trong ngôi nhà của mình, Là nhờ con đó, biết ko bé con đáng iu của ba mẹ???!!!
Cuối tuần qua, nhân dịp lễ July 4th, cả nhà mình đi Houston chơi 1 chuyến rất là vui.
Hôm thứ 6 thì mẹ xin nghỉ 1 ngày, 1 phần vì phải chuẩn bị cho buổi interview, 1 phần muốn thong thả chuẩn bị đồ đi chơi. Trưa ba đi đón con về sau khi con đã ăn trưa ở nhà cô. Khỏi nói, con khoái quá chừng. Nhất là cái khúc về nhà thấy va li đc đem ra ngoài, ko còn "hàng rào" ngăn con vào cái chỗ tivi nữa
.
Vậy mà cũng loay hoay 1 lúc cho đến 3g trưa nhà mình mới khởi hành đc. Con lên xe, đi đc 1 chút là ngủ ngay. Lái xe đến khoảng 6g hơn, qua khỏi khu trung tâm Dallas thì cả nhà xuống xe, nghỉ ngơi, ăn uống 1 chút. Sau đó lại lên xe. Con chơi 1 chút là lại ngủ cho đến khi đến Houston luôn.
Đến Houston thì nhà mình ngủ ở nhà cô Châu bạn hồi Đại học của mẹ. Nhà cô Châu, chú Hiếu rộng ơi là rộng. Lúc đầu con có vẻ hơi sợ chỗ lạ, nhưng đc 1 lúc thì con chạy lăng quăng khắp nhà. Nhưng mà con ko có cho ai bế hết á, chỉ có mẹ và ba thôi.
Sau đó nhà ăn phở gà, con cũng ăn 1 chén, rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau thì nhà cô Châu bận, nhà mình loay hoay 1 lúc, rồi đi ăn trưa, xong rồi đi tham quan NASA. Con đc vào phòng banh chơi nữa. Con thích lắm. Lẽ ra mẹ định đi Houston thì mình đi NASA và đi biển, nhưng trời nóng quá, lại đông đúc, nên cuối cùng chỉ đi NASA thôi. Lúc đầu mẹ nghe chú Liêm bảo NASA ko có gì coi, nên định ở đó 1-2 tiếng. Ai dè đâu con thích lắm, nên nhà mình ở đó đến 4 tiếng luôn, gần 5g mới ra.
Sau đó nhà mình qua nhà cô Hà (cũng là bạn đại học của mẹ) chơi. Bé Na con cô Hà nhỏ hơn con 1 tuổi mà nhìn bụ bẫm, dễ thương lắm (trộm vía). Sẵn sang nhà cô Hà, có dụng cụ tắm, nên ba mẹ tranh thủ tắm cho con 1 phát luôn. Buồn cười lắm nha, con ở nhà cô Hà, vừa uống sữa, vừa đi chắp tay sau đít, nhìn như ông già vậy đó
. Cô Hà lấy ra 1 túi thú nhồi bông, hỏi con thích con nào thì lấy, mà con mắc cỡ, con lắc đầu lia lịa. Vậy mà cô Hà vừa quay đi, là con trút nguyên túi thú nhồi bông ra chơi luôn
.
Sau đó thì nhà mình và nhà cô Hà đi ăn bò 7 món. Công nhận Houston nhiều chỗ bán đồ ăn thiệt. Tối đó con ngủ cũng khá ngoan.
Hôm sau thì làm BBQ ở nhà cô Châu, có nhà cô Hà, cô Chi, và cô Trân qua chơi nữa. Mọi người ăn uống, ôn chuyện xưa, bàn chuyện "thời sự", hát karaoke cũng rất là vui. Cô Châu làm mấy món ăn, cô Hà, cô Chi, và cô Trân cũng đem đồ ăn tới ăn rất ngon. Con có vẻ "kết" món sườn Đại Hàn của cô Châu, ăn lia lịa luôn.
Con với em Na chơi với nhau cũng khá vui. Con thì vẫn hiền lành và nhường em. Em mà giật đồ của con thì con cũng nhìn theo rồi chơi cái khác thôi à. Có lúc 2 anh em còn "hợp tác", con mở tủ nhà cô Châu, em Na thì lôi đồ trong tủ ra
.
Chiều thì chú Tuân đưa em Na về nhà nghỉ ngơi, còn "phái đoàn" nhà mình, nhà cô Châu chú Hiếu, cô Chi, cô Hà thì đi shopping. Ở chỗ shopping, có 1 cái khu cho con nít, có cá sấu, voi, khỉ... giả, nhưng mà cử động đc. Con rất thích xem, nhưng sợ lại gần. Bế con lại gần 1 tí là con co quắp người lại.
Sau đó mọi ng đi ăn buffet. Ta nói... hôm đó con ăn no lặc lè luôn. Con "xơi" nào là cơm chiên, cá, thịt, rồi 3 miếng dưa hấu luôn. No đến nỗi phải tháo luôn cúc quần ra. Ăn xong, còn "tăng 2", đi ăn tráng miệng nữa. Tội lắm, mẹ biết con mệt, nhưng mà ba mẹ dỗ con đi theo chơi, con cũng vẫn đi, "chiều" ba mẹ quá chừng, thương lắm!!
Tối đó về, con mệt quá, nên ngủ bị thức giấc mấy lần, khóc toáng lên, phải lên người mẹ nằm con mới nín. Thương lắm luôn đó!!!
Sáng thứ 2 thì con với mẹ, chú Hiếu, cô Châu, cô Hà, và cô Chi đi ăn, ba ở nhà ngủ. Lúc ăn, con thấy cô Châu có ly sinh tố dâu, con cũng "đua đòi" 1 ly "juice" như vậy. Sau đó mọi người đưa mẹ ra chợ mua mực (vì hải sản chỗ mình thì mắc mà hiếm, còn ở Houston thì rẻ hơn, dù ko bằng Seattle, nhưng vẫn hơn chỗ mình, hihi). Sau khi đi chợ xong thì nhà mình về nhà cô Châu, thu dọn hành lý, về lại Norman. Chuyến đi về con cũng lên xe ngủ y chang hồi chuyến đi. Về nhà con mệt nên cũng ngủ khá ngon. Hôm thứ 3 thì con vẫn mệt nên ngủ nhiều, và ít ăn. Hôm qua (thứ 4) thì cô cho con và các bạn chơi nước ngoài sân, con cũng đã trở về trạng thái ăn ngủ bình thường.
Tóm lại, lần này, mẹ cho SuBin 10/10 điểm vì đi chơi rất, rất, rất là ngoan. Ngoài ra, thêm 1 điểm cộng vì chiều ba mẹ kinh khủng, nên đc 11/10 luôn
. Lần này đi chơi, con cũng tỏ ra rất đáng iu nha. Con theo mẹ, nhưng mà ko thấy bóng dáng của ba là con lại hỏi "ba ơi ba, ba đâu rồi ba? Ba đâu mất tiêu rồi, ba ơi ba?" Nghe cưng ơiiiiiiiiii là cưnnnnng luôn đó!! Hồi trước mẹ nói với ba, mà vì ba ko có ở đó nên ko đâu có đc nghe, nhưng mà hôm bữa, vì ba chỉ ra phòng kế bên lấy đồ, nên ba nghe đc SuBin gọi hỏi ba, khỏi nói luôn, ba khoái ơi là khoái!!!! Kêu con ạ ai, là con khoanh tay, cúi gập người xuống ạ, ai cũng khoái hết trơn đó. Con cũng "biểu diễn" đọc chữ cái cho các cô chú nghe nữa. Uống sữa thì con chắp 1 tay sau đít, đi tới đi lui, buồn cười chết đi đc! Con cũng thích mấy cái ghế nhà cô Châu lắm.
Nói chung chuyến đi chơi lần này của cả nhà mình thiệt là vui!!