1. Mẹ thì ko thích đọc truyện cổ tích công chúa hoàng tử cho con (và mẹ cũng rất ít kể). Lý do là mẹ ko thích những thứ như "công chúa xinh đẹp nên hoàng tử yêu", hay là "cô gái xinh đẹp chỉ yêu hoàng tử". Mẹ cảm thấy yếu tố giáo dục trong những câu chuyện đó hơi có phần... lệch lạc. Nhưng mà hôm qua mẹ đọc đc mẩu chuyện này, thấy rất hay. Đúng là 1 câu chuyện có nhiều khía cạnh để phân tích và giáo dục đc nhiều điều, chứ ko chỉ là hoàng tử và công chúa. Mẹ viết lại đây, để sau này con đọc và suy ngẫm, nhé.
Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.
Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.
Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa.
Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng
yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tệ với Cinderella.
Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu,
lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!
Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu
không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình
mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc
luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các
em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn
gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy
(Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác.
Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ
hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!
HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.
Thầy: Vì sao thế?
HS: Vì … vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.
Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều
chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi,
chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người
xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà
thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella
đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế
tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp
nhất trong vũ hội?
HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella
mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột
thành người hầu của Cinderella.
Thầy: Đúng, các em nói rất
đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella
không thể đi dự vũ hội được, phải không?
HS: Đúng ạ!
Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?
HS: Không ạ!
Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý:
Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè.
Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy
mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.
Bây giờ, đề nghị các
em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà
Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử
được không?
HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.
Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù
bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi
nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định
Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
HS: Chính là Cinderella ạ.
Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu
thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm
cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy
mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có
em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế
không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế
nào?
HS: Phải biết yêu chính mình ạ!
Thầy: Đúng lắm!
Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy
người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu
người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ
hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình
mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé
đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành
hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!
Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?
HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng
như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ
cũ.
Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa,
ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô
Bé Lọ Lem – chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ.
Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này
có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có
tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như
thế không?
Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.
2. Như đã nói thì mẹ đang trong quá trình packing. Trong đó có 1 vấn đề là sách của con. Mẹ cũng phân vân ko biết cái nào đem theo, cái nào để lại. Dạo này, cô cho con đem đồ chơi và sách về nhà buổi tối. Mẹ coi thì thấy... có lẽ sách của con nên để lại hết quá!! =)
Vì mẹ thấy sách ở trường con rất hay. Còn sách của con hơi có vẻ... con nít quá!!
Như hôm kia, mẹ thấy cô cho con mượn sách "Don't be selfish!". Trong đó dạy các bé làm sao để share đồ chơi và đồ ăn cho bạn bè. Có 1 trang làm mẹ hơi ngạc nhiên, vì ghi thế này: Nếu mình share đồ chơi với bạn, mà bạn ko biết giữ gìn đồ chơi của mình, thì trước tiên, mình phải chỉ cho bạn cách bảo quản và cách chơi, nhưng nếu bạn làm hư hoặc ko quý trọng đồ của mình, thì lần sau mình ko cần share.
(chứ ko giáo điều kiểu như lúc nào hay là gặp ai cũng phải share).
Hôm qua, thì con lại đc cô cho mượn quyển sách "I'm special. I'm ME", kể về bạn Milo có thân hình thấp bé, cận thị, và ko đẹp trai. Cho nên, khi ở trường, Milo thường ko vui. Chẳng hạn khi cả lớp chơi Jungle thì Milo ko đc làm Lion mà phải làm Monkey... Mỗi lần như vậy, về nhà, thì mẹ của Milo lại chỉ cho Milo rằng làm Monkey thú vị như thế nào, chứ ko cần phải là Lion. Và sau nhiều lần như vậy, mẹ Milo chỉ cho Milo cách nhìn ra "Con ko cao, bị cận thị, nhưng con cũng giống các bạn, con có 2 mắt, 1 mũi, 1 miệng. Nhưng điều đặc biệt là con là chính con. Và vì vậy mọi ng sẽ yêu quý con như mẹ yêu quý con vì con chính là con!!" Và từ đó, Milo trở nên tự tin hơn trong lớp học. Khi cả lớp chơi trò chơi, Milo ko còn đòi làm Lion, hay Captain nữa, Milo tự đề nghị mình làm con cá nhỏ, nhưng đặc biệt là con cá nhỏ đó biết cách tạo ra niềm vui cho cả 1 đại dương, và thế là cả lớp rất thích, còn luân phiên nhau đóng vai con cá nhỏ của Milo nữa.
Nói chung là sau khi đọc những câu chuyện con đem từ lớp về, mẹ thấy đã đến lúc dẹp đi mấy quyển sách thiếu nhi ở nhà, và tìm cho con những quyển sách hay ho như mấy quyển bữa g con đem ở lớp về rồi ^^.
Đôi nét về gia đình bé Su
- Gia đình bé Su
- Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).
14 thg 6, 2013
Kể chuyện 1 tuần qua của SuBin
Mấy nay mẹ quá bận và mệt nên ko thường xuyên viết Blog cho con đc, nhìn lại thì đã hơn 1 tuần. Mai mốt, công việc mới chắc còn bận hơn. Nhưng mẹ cũng sẽ cố gắng duy trì thói quen viết Blog cho con, nhé.
1. Hôm thứ 7 tuần trước, mẹ phải dọn dẹp để chuẩn bị dọn nhà. Quy trình của mẹ là đồ nào cần "ra đi" (cho, dục, donate...) thì làm trước. Nên thứ 7 vừa rồi là ngày mẹ gom đồ đi dục. Mà cái này thì cần thảnh thơi đầu óc để suy nghĩ (lỡ dục lộn đồ thì toi), nên mẹ nhờ cô Ruby sang chơi với con từ 4g chiều đến 7g tối để mẹ làm việc.
Cô Ruby sang lúc 4g, 2 mẹ con còn đang ngủ trưa. Nhưng mà vừa thấy cô Ruby là con mừng lắm, quay qua chơi ngay chứ ko mất thời gian làm quen gì cả. Cô Ruby còn mang cả bịch rau câu cho con luôn. 2 cô cháu chơi giỡn vui lắm. Sau đó tầm 6g rưỡi, mẹ cũng đã dọn xong phòng học và nhà tắm, thì chú Sơn sang rủ SuBin đi dạo cùng Tú Uyên. Thế là SuBin, Tú Uyên, chú Sơn, cô Ruby, và mẹ cùng nhau đi. Con và Tú Uyên đạp xe đạp. Sau đó về nhà chú Sơn thì 2 bạn còn hái dâu nữa.
Tối đó nhà mình đi ra Hibachi ăn thì gặp cô Ruby và chú Quốc ở đó nữa. Lúc đầu con kêu mẹ "cô Ruby kìa mẹ", mẹ còn bảo con nhìn nhầm, ai dè cô Ruby tới chỗ nhà mình thì mẹ mới biết con nhìn đúng, hihi (tại cứ ai tóc ngắn là con hay gọi cô Ruby lắm!!).
Sáng chủ nhật thì mẹ chở con đi OKC ăn. Con cứ đòi đi Hibachi, con nói vầy:
SuBin: con muốn gặp cô Ruby. Ko biết cô Ruby ăn Hibachi xong chưa hen?
(Chắc SuBin nghĩ cô Ruby ngủ đêm ở Hibachi luôn quá :P)
Mẹ: cô Ruby ăn xong tối qua, về nhà ngủ rồi con.
SuBin: Vậy ko biết cô Ruby có... cao chưa hen??
Mẹ: Ủa, sao con hỏi vậy?
SuBin: thì mẹ nói con ăn nhiều cho mau cao lớn. Cô Ruby ăn nhiều vậy cô Ruby có cao chưa hen?
Mẹ: Cô Ruby cao rồi, đâu cần cao nữa đâu?
SuBin: Con thấy cô Ruby có chút ét à.
2. Tiếp theo là những mẩu chuyện nho nhỏ trong tuần qua, mẹ viết lại. Càng ngày, mẹ càng thấy con đúng là 1 em bé biết cách quan tâm ng khác 1 cách rất tỉ mỉ. Và điều đó làm mẹ thấy rất tự hào về con!!
2.1. Mẹ bưng tô canh nóng, bảo SuBin: SuBin, ko ra ngoài bếp, mẹ đang bưng tô canh nóng nha.
SuBin chạy vào phòng, lát chạy ra, hỏi: mẹ bưng tô canh nóng rồi tay mẹ có bị phỏng ko?
2.2. Bình thường cô cho SuBin đem 1 thùng đồ chơi về, hôm qua cô cho 2 thùng. SuBin thấy mẹ xách 2 thùng thì hỏi: Mẹ bưng có nặng ko?
Mẹ: Nặng. Con bưng dùm mẹ thùng ở trên đc ko?
(Hỏi thôi, chứ ko hy vọng gì vì con "miệng mồm đỡ chân tay", làm biếng lắm!!)
Ai dè, SuBin bảo: ok!
Rồi khệ nệ bưng cái thùng ở trên. Sáng hôm sau còn dành xách ra xe, rồi xách vào lớp nữa. Mẹ xách ra xe dùm mà con khóc lóc đòi "để con làm!!"
2.3. Tối qua, mẹ than đau lưng. SuBin hỏi: mẹ đau lưng vậy mai mẹ có lái xe đc ko?
Sáng dậy, con chưa mở mắt ra nổi, thấy mẹ vô hò hét dậy đi học, cũng ráng ngóc đầu lên hỏi: Mẹ hết đau lưng chưa?
Mẹ: hết rồi con.
Nghe xong con gục xuống ngủ tiếp... 45 phút nữa!!!
(Hôm nào mẹ cần đi sớm thì mẹ dặn con từ tối, thì sáng con dậy sớm. Hôm nào ko nói gì cả, thì hò hét 1 tiếng đồng hồ con mới dậy!!)
Chủ nhật tuần sau là nhà mình lên đường đi North Carolina rồi. Hy vọng nhà mình sẽ có 1 cuộc sống mới với nhiều niềm vui, con nhé!! Yêu con!!
1. Hôm thứ 7 tuần trước, mẹ phải dọn dẹp để chuẩn bị dọn nhà. Quy trình của mẹ là đồ nào cần "ra đi" (cho, dục, donate...) thì làm trước. Nên thứ 7 vừa rồi là ngày mẹ gom đồ đi dục. Mà cái này thì cần thảnh thơi đầu óc để suy nghĩ (lỡ dục lộn đồ thì toi), nên mẹ nhờ cô Ruby sang chơi với con từ 4g chiều đến 7g tối để mẹ làm việc.
Cô Ruby sang lúc 4g, 2 mẹ con còn đang ngủ trưa. Nhưng mà vừa thấy cô Ruby là con mừng lắm, quay qua chơi ngay chứ ko mất thời gian làm quen gì cả. Cô Ruby còn mang cả bịch rau câu cho con luôn. 2 cô cháu chơi giỡn vui lắm. Sau đó tầm 6g rưỡi, mẹ cũng đã dọn xong phòng học và nhà tắm, thì chú Sơn sang rủ SuBin đi dạo cùng Tú Uyên. Thế là SuBin, Tú Uyên, chú Sơn, cô Ruby, và mẹ cùng nhau đi. Con và Tú Uyên đạp xe đạp. Sau đó về nhà chú Sơn thì 2 bạn còn hái dâu nữa.
Tối đó nhà mình đi ra Hibachi ăn thì gặp cô Ruby và chú Quốc ở đó nữa. Lúc đầu con kêu mẹ "cô Ruby kìa mẹ", mẹ còn bảo con nhìn nhầm, ai dè cô Ruby tới chỗ nhà mình thì mẹ mới biết con nhìn đúng, hihi (tại cứ ai tóc ngắn là con hay gọi cô Ruby lắm!!).
Sáng chủ nhật thì mẹ chở con đi OKC ăn. Con cứ đòi đi Hibachi, con nói vầy:
SuBin: con muốn gặp cô Ruby. Ko biết cô Ruby ăn Hibachi xong chưa hen?
(Chắc SuBin nghĩ cô Ruby ngủ đêm ở Hibachi luôn quá :P)
Mẹ: cô Ruby ăn xong tối qua, về nhà ngủ rồi con.
SuBin: Vậy ko biết cô Ruby có... cao chưa hen??
Mẹ: Ủa, sao con hỏi vậy?
SuBin: thì mẹ nói con ăn nhiều cho mau cao lớn. Cô Ruby ăn nhiều vậy cô Ruby có cao chưa hen?
Mẹ: Cô Ruby cao rồi, đâu cần cao nữa đâu?
SuBin: Con thấy cô Ruby có chút ét à.
2. Tiếp theo là những mẩu chuyện nho nhỏ trong tuần qua, mẹ viết lại. Càng ngày, mẹ càng thấy con đúng là 1 em bé biết cách quan tâm ng khác 1 cách rất tỉ mỉ. Và điều đó làm mẹ thấy rất tự hào về con!!
2.1. Mẹ bưng tô canh nóng, bảo SuBin: SuBin, ko ra ngoài bếp, mẹ đang bưng tô canh nóng nha.
SuBin chạy vào phòng, lát chạy ra, hỏi: mẹ bưng tô canh nóng rồi tay mẹ có bị phỏng ko?
2.2. Bình thường cô cho SuBin đem 1 thùng đồ chơi về, hôm qua cô cho 2 thùng. SuBin thấy mẹ xách 2 thùng thì hỏi: Mẹ bưng có nặng ko?
Mẹ: Nặng. Con bưng dùm mẹ thùng ở trên đc ko?
(Hỏi thôi, chứ ko hy vọng gì vì con "miệng mồm đỡ chân tay", làm biếng lắm!!)
Ai dè, SuBin bảo: ok!
Rồi khệ nệ bưng cái thùng ở trên. Sáng hôm sau còn dành xách ra xe, rồi xách vào lớp nữa. Mẹ xách ra xe dùm mà con khóc lóc đòi "để con làm!!"
2.3. Tối qua, mẹ than đau lưng. SuBin hỏi: mẹ đau lưng vậy mai mẹ có lái xe đc ko?
Sáng dậy, con chưa mở mắt ra nổi, thấy mẹ vô hò hét dậy đi học, cũng ráng ngóc đầu lên hỏi: Mẹ hết đau lưng chưa?
Mẹ: hết rồi con.
Nghe xong con gục xuống ngủ tiếp... 45 phút nữa!!!
(Hôm nào mẹ cần đi sớm thì mẹ dặn con từ tối, thì sáng con dậy sớm. Hôm nào ko nói gì cả, thì hò hét 1 tiếng đồng hồ con mới dậy!!)
Chủ nhật tuần sau là nhà mình lên đường đi North Carolina rồi. Hy vọng nhà mình sẽ có 1 cuộc sống mới với nhiều niềm vui, con nhé!! Yêu con!!
6 thg 6, 2013
Where are my friends?
Hôm qua cô Phương Anh thông báo ở Reeves Park có International Family Event và cả free food, thế là nhà mình, nhà cô Linh chú Ánh, cô Phương Anh chú Chương, và nhà cô Trà chú Đức dắt díu nhau ra đó chơi và ăn. Ai dè chẳng thấy tăm hơi food phiếc gì cả. Nhưng bù lại con đc chơi playground với em Pu và chị Bông rất vui, còn ba mẹ cũng đc 8 thả ga với các cô chú, hihi. Sau đó mọi ng tính "plan B" là ra Van's Pig Stand ăn BBQ.
Lúc về nhà, mẹ rỉ rả liên hồi là con phải nhanh nhanh đi ngủ vì xe mẹ đem đi sửa (vì hơi bị trầy đợt hail), bây g mẹ đi xe ba nên mai mẹ đưa con đi học sớm. Thế mà loay hoay 10g hơn tí 2 mẹ con mới ổn định đội hình.
Buồn cười lắm nhé, dạo này con cứ đòi ngủ phía bên ngoài chứ ko chịu nằm bên trong. Nên mẹ nằm trong. Đêm khuya đang ngủ, nghe cái bịch nho nhỏ, sau đó nghe con cằn nhằn "mẹ ơi con bị té". Mắt nhắm mắt mở quay qua thì thấy con lồm cồm bò dậy rồi nằm sát mẹ luôn (đó là lý do tại sao nhà mình vẫn nằm nệm trải dưới đất chứ ko dám nằm giường, hix).
Sáng, tầm 6:50, mẹ quay qua thủ thỉ với SuBin: SuBin ơi, dậy đi con, hôm nay mẹ đưa con đi học.
Vừa nghe, con bật dậy, hăng hái đi ra ngoài. Con còn quay lại, ra dấu "suỵt" với mẹ, rồi chỉ chỉ ba đang ngủ. Thế là mẹ lại thủ thỉ: con lại nói nhỏ nhỏ với ba vầy nè "ba ơi, ba dậy thay đồ cho con đi học đc ko ạ" đi!
Thế là con lại chỗ ba nói nho nhỏ vậy đó, rồi ba ngồi dậy thay tả, lau chùi, làm vệ sinh cho con xong rồi 2 mẹ con mình 7:15 là ra khỏi nhà. Mẹ đưa con đến trường khá sớm. Sau đó con vào, thì thấy chỉ có mỗi bạn Heaven đang ở trong lớp, nên con hỏi cô Karen: Miss Karen, where are my friends? I don't see them!!
Haha, tại bình thường có bao g con đi sớm vậy đâu chứ!!
Vài ngày tới con sẽ đi học sớm như vầy luôn nè. Mẹ hy vọng con quen và có 1 ngày đi học thật vui, nhé!!!
Lúc về nhà, mẹ rỉ rả liên hồi là con phải nhanh nhanh đi ngủ vì xe mẹ đem đi sửa (vì hơi bị trầy đợt hail), bây g mẹ đi xe ba nên mai mẹ đưa con đi học sớm. Thế mà loay hoay 10g hơn tí 2 mẹ con mới ổn định đội hình.
Buồn cười lắm nhé, dạo này con cứ đòi ngủ phía bên ngoài chứ ko chịu nằm bên trong. Nên mẹ nằm trong. Đêm khuya đang ngủ, nghe cái bịch nho nhỏ, sau đó nghe con cằn nhằn "mẹ ơi con bị té". Mắt nhắm mắt mở quay qua thì thấy con lồm cồm bò dậy rồi nằm sát mẹ luôn (đó là lý do tại sao nhà mình vẫn nằm nệm trải dưới đất chứ ko dám nằm giường, hix).
Sáng, tầm 6:50, mẹ quay qua thủ thỉ với SuBin: SuBin ơi, dậy đi con, hôm nay mẹ đưa con đi học.
Vừa nghe, con bật dậy, hăng hái đi ra ngoài. Con còn quay lại, ra dấu "suỵt" với mẹ, rồi chỉ chỉ ba đang ngủ. Thế là mẹ lại thủ thỉ: con lại nói nhỏ nhỏ với ba vầy nè "ba ơi, ba dậy thay đồ cho con đi học đc ko ạ" đi!
Thế là con lại chỗ ba nói nho nhỏ vậy đó, rồi ba ngồi dậy thay tả, lau chùi, làm vệ sinh cho con xong rồi 2 mẹ con mình 7:15 là ra khỏi nhà. Mẹ đưa con đến trường khá sớm. Sau đó con vào, thì thấy chỉ có mỗi bạn Heaven đang ở trong lớp, nên con hỏi cô Karen: Miss Karen, where are my friends? I don't see them!!
Haha, tại bình thường có bao g con đi sớm vậy đâu chứ!!
Vài ngày tới con sẽ đi học sớm như vầy luôn nè. Mẹ hy vọng con quen và có 1 ngày đi học thật vui, nhé!!!
5 thg 6, 2013
Chuyện các cô của SuBin ở Middle Earth
Hôm thứ 2 mẹ đưa con đi học, con khóc. Mẹ có nói với cô do di chuyển nên con hơi stress, cộng thêm mẹ pack hết đồ chơi của con rồi.
Hôm thứ 2 ba đi đón về, đem về 1 thùng đồ chơi, nói Ms. Robbin nói con cầm về chơi, sáng đem trả.
Chiều thứ 3 hôm qua mẹ đi đón con về, Ms. April quắc mẹ vào, nói: từ g mỗi ngày con về, cô Robbin sẽ chuẩn bị 1 thùng đồ cho con đem về để con ko bị stress. Từ g cho đến ngày con đi luôn!!
Các cô làm mẹ... cảm động hết sức!!! Thật là chu đáo quá, con hen.
Hôm thứ 2 ba đi đón về, đem về 1 thùng đồ chơi, nói Ms. Robbin nói con cầm về chơi, sáng đem trả.
Chiều thứ 3 hôm qua mẹ đi đón con về, Ms. April quắc mẹ vào, nói: từ g mỗi ngày con về, cô Robbin sẽ chuẩn bị 1 thùng đồ cho con đem về để con ko bị stress. Từ g cho đến ngày con đi luôn!!
Các cô làm mẹ... cảm động hết sức!!! Thật là chu đáo quá, con hen.
3 thg 6, 2013
Sau tornado, nhà mình ăn chơi xả láng luôn!!!
Hôm thứ 6, mẹ đang làm, tầm 4g hơn, thì mọi ng trong office bảo mẹ về đi vì sắp có bão. Mẹ thấy trời đang nắng trong xanh, nhưng vẫn vui vẻ đi về. Còn ba thì cũng đc mọi ng trong office cảnh báo y vậy nên cũng về sớm. Mẹ đón SuBin về nhà là tầm 5g30. Rồi sau đó SuBin và ba tắm, mẹ lấy bún hôm thứ 5 còn dư đem theo ăn. Sau đó cả nhà tức tốc chạy vào Sarkeys.
Đến cổng Sarkeys thì thấy chú Sơn và Tú Uyên. Hỏi thì thấy chú Sơn đang cho Tú Uyên đi chơi và cũng ko có vẻ gì nghiêm trọng về bão cả. Nên ba mẹ cũng băn khoăn ko biết mình có bị "lố" ko. Sau đó ba đi vào garage để xe, còn mẹ dẫn con xuống chơi với Tú Uyên. Lát tầm 7g hơn gì đấy thì chú Sơn với Tú Uyên về. Nhà mình thì sau 1 hồi phân vân, vì con cũng đang đòi đi ăn đậu hũ ở Tea Cafe, nên ba mẹ cũng ko biết là nên ở hay nên đi ăn. Nhưng cuối cùng thì mẹ cũng quyết định là trở lên office của ba để ăn cho hết tô bún rồi coi sao.
Cả nhà cũng ăn hết tô phở xào, coi như yên tâm khâu cái bụng rồi. Tầm 8g thì trời bắt đầu mây đen kịt rất nhanh, và siren bắt đầu vang lên. Ba vào weather coi thì thấy tornado bắt đầu giăng khắp nơi. Ba vừa bảo "Thật ra nhà mình nên xuống basement, chứ ở đây cũng còn hơi nguy hiểm" (vì office của ba ở tầng 5 mà), thì cả Sarkeys bị tắt điện tối om, càng làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn. Cũng may cả nhà mình đã ăn uống xong xuôi. Thế là dắt díu nhau đi bộ xuống basement. Đc 1 lát thì điện dự trữ mở đèn cầu thang và hành lang cho mọi ng. Cả nhà mình xuống basement thì tìm đến văn phòng chú Sơn để tìm nhà chú Sơn. Xuống đến nơi thì thấy đã đông ng lắm rồi. Vào phòng chú Sơn thì thấy chú Sơn và cô Hương đem theo đồ ăn đang ngồi ăn. Chú Sơn kể vừa về đến nhà là nghe báo động, lật đật quơ đồ rồi ôm Tú Uyên chạy thẳng lên Sarkeys lại, vượt cả đèn đỏ, chẳng có chỗ đậu xe nên vứt đại xe bên ngoài để chạy vào luôn.
Nghĩ lại thấy may mà nhà mình ko đi ra ngoài, "nếu ko thì đã chết vì đi ăn đậu hũ", ba mẹ còn đùa như vậy.
Cúp điện nên cũng ko rõ tình hình bên ngoài như thế nào, mọi ng chỉ tụ tập lại nói chuyện, nghe gió hú bên ngoài và mưa đổ ầm ầm trên đầu. Thiệt là 1 trải nghiệm... rất Oklahoma!!!!
Con thì chơi với Tú Uyên thì đã vui rồi, nên cũng ko quan tâm đến tornado gì nữa cả.
Chừng 9g thì bão tan, điện có lại, mọi ng lục đục đi về. Chú Sơn chở ba đi lấy xe, con thì chạy chơi với chị Minh Anh và Tú Uyên trong lúc chờ ba và chú Sơn.
Cả nhà mình về đến nhà thì cũng hơn 11g. Mẹ đi tắm, rồi sau đó lục đục 1 hồi cũng hơn 12g nhà mình mới đi ngủ. Nghe nói trên OKC cũng bị ngập lụt dữ dội, và trận thiên tai này cũng làm chết 1 vài người. Haizzz...
Sáng thứ 7 thì cả nhà dậy hơi trễ, rồi dắt díu nhau lên OKC ăn Dim Sum. Sau đó ghé chợ 1 vòng rồi lại về nhà ngủ. Chủ nhật thì sáng mình đi Tea Cafe cho con ăn đậu hũ, trưa ngủ, chiều thì qua nhà bà Hà ăn tiệc cá mọi người đi câu hôm trước. Con chơi với Tú Uyên cũng rất vui. Buồn cười là con mà khuất mắt 1 cái là Tú Uyên liền gọi ngay "Nam ơi Nam" :).
Lúc Tú Uyên về, con mắc đi potty trong toilet, mà Tú Uyên cứ tìm con. Mẹ bảo: Nam đi potty rồi. Uyên liền hỏi: tại sao Nam đi potty? Nam đi potty làm gì? =)).
2 bạn còn có "cảnh" chui vào cái ghế xoay của bà Hà, rồi nằm trong đó, còn ôm nhau nữa, haha ^^.
Nhưng mà sáng nay mẹ đưa con đi học thì con lại khóc nhè và ko muốn đi học. Lúc đầu mẹ cũng thấy thương, muốn đón về nhà hôm nay, nhưng các cô bảo mẹ cứ về đi, để con lại cho cô, nên thế là mẹ về. Kể cho ba mà thương con ghê. Càng nghĩ càng bực cái thằng receipt. Gì mà g này chưa thấy tăm hơi, làm bao nhiêu thứ trường học nè, nhà cửa nè... bị trì trệ!!! Ghét ghê!!!
Chắc chiều nay phải cho con đi xe đạp để đỡ xì trét!! Cố lên, con hen!!
Đến cổng Sarkeys thì thấy chú Sơn và Tú Uyên. Hỏi thì thấy chú Sơn đang cho Tú Uyên đi chơi và cũng ko có vẻ gì nghiêm trọng về bão cả. Nên ba mẹ cũng băn khoăn ko biết mình có bị "lố" ko. Sau đó ba đi vào garage để xe, còn mẹ dẫn con xuống chơi với Tú Uyên. Lát tầm 7g hơn gì đấy thì chú Sơn với Tú Uyên về. Nhà mình thì sau 1 hồi phân vân, vì con cũng đang đòi đi ăn đậu hũ ở Tea Cafe, nên ba mẹ cũng ko biết là nên ở hay nên đi ăn. Nhưng cuối cùng thì mẹ cũng quyết định là trở lên office của ba để ăn cho hết tô bún rồi coi sao.
Cả nhà cũng ăn hết tô phở xào, coi như yên tâm khâu cái bụng rồi. Tầm 8g thì trời bắt đầu mây đen kịt rất nhanh, và siren bắt đầu vang lên. Ba vào weather coi thì thấy tornado bắt đầu giăng khắp nơi. Ba vừa bảo "Thật ra nhà mình nên xuống basement, chứ ở đây cũng còn hơi nguy hiểm" (vì office của ba ở tầng 5 mà), thì cả Sarkeys bị tắt điện tối om, càng làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn. Cũng may cả nhà mình đã ăn uống xong xuôi. Thế là dắt díu nhau đi bộ xuống basement. Đc 1 lát thì điện dự trữ mở đèn cầu thang và hành lang cho mọi ng. Cả nhà mình xuống basement thì tìm đến văn phòng chú Sơn để tìm nhà chú Sơn. Xuống đến nơi thì thấy đã đông ng lắm rồi. Vào phòng chú Sơn thì thấy chú Sơn và cô Hương đem theo đồ ăn đang ngồi ăn. Chú Sơn kể vừa về đến nhà là nghe báo động, lật đật quơ đồ rồi ôm Tú Uyên chạy thẳng lên Sarkeys lại, vượt cả đèn đỏ, chẳng có chỗ đậu xe nên vứt đại xe bên ngoài để chạy vào luôn.
Nghĩ lại thấy may mà nhà mình ko đi ra ngoài, "nếu ko thì đã chết vì đi ăn đậu hũ", ba mẹ còn đùa như vậy.
Cúp điện nên cũng ko rõ tình hình bên ngoài như thế nào, mọi ng chỉ tụ tập lại nói chuyện, nghe gió hú bên ngoài và mưa đổ ầm ầm trên đầu. Thiệt là 1 trải nghiệm... rất Oklahoma!!!!
Con thì chơi với Tú Uyên thì đã vui rồi, nên cũng ko quan tâm đến tornado gì nữa cả.
Chừng 9g thì bão tan, điện có lại, mọi ng lục đục đi về. Chú Sơn chở ba đi lấy xe, con thì chạy chơi với chị Minh Anh và Tú Uyên trong lúc chờ ba và chú Sơn.
Cả nhà mình về đến nhà thì cũng hơn 11g. Mẹ đi tắm, rồi sau đó lục đục 1 hồi cũng hơn 12g nhà mình mới đi ngủ. Nghe nói trên OKC cũng bị ngập lụt dữ dội, và trận thiên tai này cũng làm chết 1 vài người. Haizzz...
Sáng thứ 7 thì cả nhà dậy hơi trễ, rồi dắt díu nhau lên OKC ăn Dim Sum. Sau đó ghé chợ 1 vòng rồi lại về nhà ngủ. Chủ nhật thì sáng mình đi Tea Cafe cho con ăn đậu hũ, trưa ngủ, chiều thì qua nhà bà Hà ăn tiệc cá mọi người đi câu hôm trước. Con chơi với Tú Uyên cũng rất vui. Buồn cười là con mà khuất mắt 1 cái là Tú Uyên liền gọi ngay "Nam ơi Nam" :).
Lúc Tú Uyên về, con mắc đi potty trong toilet, mà Tú Uyên cứ tìm con. Mẹ bảo: Nam đi potty rồi. Uyên liền hỏi: tại sao Nam đi potty? Nam đi potty làm gì? =)).
2 bạn còn có "cảnh" chui vào cái ghế xoay của bà Hà, rồi nằm trong đó, còn ôm nhau nữa, haha ^^.
Nhưng mà sáng nay mẹ đưa con đi học thì con lại khóc nhè và ko muốn đi học. Lúc đầu mẹ cũng thấy thương, muốn đón về nhà hôm nay, nhưng các cô bảo mẹ cứ về đi, để con lại cho cô, nên thế là mẹ về. Kể cho ba mà thương con ghê. Càng nghĩ càng bực cái thằng receipt. Gì mà g này chưa thấy tăm hơi, làm bao nhiêu thứ trường học nè, nhà cửa nè... bị trì trệ!!! Ghét ghê!!!
Chắc chiều nay phải cho con đi xe đạp để đỡ xì trét!! Cố lên, con hen!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)