Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

25 thg 7, 2009

Stickers

Mọi người cùng đếm ngược ngày với gia đình SuBin nha. Ba mẹ mong SuBin khoẻ mạnh và ngoan, chào đời đủ ngày đủ tháng con nhé!

Lilypiepregnancy week by week

20 thg 7, 2009

Lại test

Sáng nay 2 mẹ con SuBin lại ghé thăm Goddard để làm tiếp 3 cái test: Glucose, CBC, với lại Antibody screen. Mẹ chỉ biết cái đầu tiên là thử đường thôi. Còn lại thì hok bít là cái gì nhưng bác sĩ kêu đi làm thì cứ làm thôi. Nghe đâu là bắt buộc.

Lần này khác với mấy lần trước. Hồi trước khám hay lấy máu đều ko cần nhịn ăn. Nhưng lần này bác sĩ dặn từ đêm hôm trước khi làm test là ko đc ăn uống gì hết ngoài nước lọc thôi. Sáng dậy ba chở mẹ đến Goddard khám (Mẹ đòi đi xe bus cho tiện nhưng ba nhất định đòi chở đi). Rồi ba đi làm. Mẹ vào làm test 1 mình. Hên quá hôm nay gặp bà y tá. Hình như ở đây có 2 ng thôi, 1 ông 1 bà. Mà ông y tá thì lấy máu đau lắm, bà thì mát tay hơn nhiều.

Rồi sau khi làm thủ tục chừng 5 phút, bà y tá đưa cho mẹ 1 chai nước cam tăng lực kêu uống hết. Uống xong ngồi chờ 1 tiếng đồng hồ. Mẹ vừa uống chai nước vô đc chừng 1 phút là SuBin bắt đầu quậy. Đã mấy hôm rồi SuBin ko quậy là vì mẹ cứ uống thuốc cảm hoài, mẹ còn buồn ngủ ngây ngất nói chi con. Nhưng vừa uống nước vô là SuBin đấm đá, trườn tới trườn lui... Đúng là "nc tăng lực", hehehe.

Hết 1 tiếng sau bà đó ngoắt vô phòng trong lấy máu. Rút ra tổng cộng 3 ống máu. Rồi về. Mai kết quả sẽ đc chuyển qua trực tiếp cho bà Waterman là bác sĩ đỡ đẻ chính. Bà này công nhận làm "ngọt" thiệt. Bả làm xong rồi mà mẹ ko hay biết gì luôn. Mẹ đang gồng mình, làm bộ ngó ngó cái bản đồ bên trái (lấy máu tay bên phải), he hé mắt qua nhìn coi thế nào thì thấy bà y tá đang băng bó luôn rồi. Hok bít bả lấy hồi nào luôn, hehehe.

Chiều nay ba mẹ đăng ký học lớp Tiền sinh và Chăm sóc em bé để sau này ko bỡ ngỡ khi chăm SuBin. Hok hỉu sao mẹ hên quá. Lớp tiền sinh tự nhiên offer 2 suất free dành cho ng lần đầu có bầu (mà cũng hok phải khoá nào cũng đc cái promotion này nhá). Thía là mẹ gọi lên, nó offer luôn cho mẹ suất đó (chứ mẹ là tính gọi lên đóng tiền lớp học luôn đó chứ). Bớt đc đến những 40$. Thích ơi là thích!!! Hok bít seo hên quớ SuBin ha !!!

Xong mẹ cũng lăn quăn Sooner Mall mua ít quần áo cho SuBin vì bà ngoại nhắc đã gần 7 tháng rồi (thứ 5 tuần này là đã đc 27 tuần). Thế là SuBin đã có khá đầy đủ đồ rồi nhá. Cho nên SuBin của mẹ phải hết sức ngoan và nhất là phải khoẻ mạnh, biết ko con ??


Mà mẹ đi mua đồ cho SuBin mới thấy con trai thiệt thòi quớ. Gian hàng bán đồ bé trai á, chỉ bằng 1/2 bé gái. Quanh đi quẩn lại toàn áo thun, quần sort. Chỉ khác màu, hoặc khác hình trên áo mưh thui. Nhưng có 1 điều mẹ thấy ngộ, là cả Gymboree và Children Place đều có hẳn riêng 1 góc hàng chuyên bán đồ China, và các khu còn lại thì bán đồ của các nc khác. Hok bít là tại siêu lại có sự "phân biệt đối xử" như thía nhưng nhờ vậy mà mẹ mua đồ rất thoải mái vì đã dẹp cái thằng China qua 1 bên, hehehe.

19 thg 7, 2009

Mình giống ai nhỉ?



Hôm nay ông bà ngoại mới xem tấm hình này của mình nà. Bà ngoại khen mình xinh (trộm vía), khen mình có gương mặt trái xoan (ba mẹ mình mặt trái xoan thì mình phải trái xoan thôi ý mà). Bà ngoại nói nguyên "khuôn" trên là y chang ba Trung, nhất là cái trán trợt và cái mũi. Nhưng bà khen mũi mình cao (lại trộm vía). Bà nói giống đc mẹ Trâm cái cằm lẹm. Túm lại bà ngoại bảo giống ba Trung đến 80 - 90%.

Mẹ Trâm hỏi sao kỳ vậy, mang nặng quá chừng mà đc giống có mỗi cái cằm là siêu ???

Ba Trung thì cứ săm soi mãi mà cứ luôn miệng kêu: Có thấy gống gì đâu ta? Sao mẹ và bà ngoại hay thế? Sao nhìn ra giống vậy ta? ...

Nhưng mình biết là ba mà nghe khen giống ba là ba rất khoái chí . Ba mẹ mình bon chen quá. Ai cũng đòi cũng giành mình phải giống mới đc. Dành xong rồi cứ săm soi mấy tấm hình rồi lại hỏi có phải thiệt giống hay không ?

Để ba mẹ hồi hộp chơi. Mình thì 3 tháng nữa mới chào đời. Lúc đó sẽ biết mình giống ai thôi , hihihi...

Bà ngoại hỏi mẹ có mua đồ cho mình chưa. Ko biết các bạn khác mua chưa, sao ba mẹ mình mãi vẫn chưa chịu đi mua đồ cho mình nữa kìa , hix...

18 thg 7, 2009

Chúc mừng ba mẹ SuBin nha



Đây là hình hôm ba mẹ SuBin làm đám hỏi cách đây 4 năm nè .
Hồi đó ba mẹ mình có nhiều kế hoạch cho "5 năm lần 1" lắm. Nhưng bây g ba mẹ mình đã quên gần hết . Nhưng mẹ nói có 1 kế hoạch lớn đã thực hiện xong là đã có mình (là SuBin bụ bẫm đáng iu nà) trong cuộc sống của ba mẹ . Cho nên mình hứa sẽ ngoan, sẽ mạnh khoẻ để ba mẹ mình vui .

Tấm hình ở trên là ba mẹ mình chụp với ông bà ngoại, cậu Tí, và dì Ti. Lúc này bác Quân ko có về nên ko đc chụp hình chung với ba mẹ của mình. Nhìn hình vậy thôi nha, nhưng bây g mẹ nói cậu Tí đã cao lắm rồi. Hy vọng mình sẽ đc sớm về VN thăm mọi người .



Còn tấm này là ba mẹ mình chụp với ông bà nội và cô Vân Anh nè.

17 thg 7, 2009

Lần đầu bị uống thuốc

Từ hồi mẹ có bầu SuBin tới giờ, tính ra bệnh lai rai hơi bị nhiều. Tháng nào cũng có vấn đề cả. Từ dị ứng, cho đến ho, viêm họng, sỗ mũi, tiêu chảy, đau lưng, nhức mỏi... Nói chung bị đủ thứ. Nhưng mọi hôm thì mẹ ráng dùng sức đề kháng của mình để qua cơn bệnh. Nhưng lần này thì ko chống nổi.

Đầu tiên là mẹ bị đau bụng hôm thứ 2. Chẳng biết ăn phải cái gì mà đau ơi là đau. Đau suốt 1 ngày thì sang hôm sau đỡ cái vụ đau bụng, chuyển sang viêm họng. Rồi chiều tối chuyển sang ho, sổ mũi. Đến thứ 4 thì quá mệt vì "bộ 3" ho, viêm họng, sổ mũi bắt đầu phát huy tác dụng mạnh mẽ. Nhưng mẹ nghĩ thôi ráng, nếu không hết thì ngày thứ 5 dù sao cũng đã có hẹn khám định kỳ hằng tháng cho SuBin. Đến thứ 5 vẫn không đỡ chút nào còn đc "khuyến mãi" thêm cái "anh" dị ứng nữa.
Chẳng những thế mẹ bị cái gì ko biết mà cứ khát nước. Uống bao nhiêu nước cũng không đỡ khát. Thế là đi khám.

Bác sĩ của SuBin hôm qua đi đỡ đẻ cho người ta nên bác sĩ khác vào khám cho mẹ. Thật ra bên này chế độ khám bệnh rất hay. Bệnh lý, tình trạng của mình, các kết quả xét nghiệm, siêu âm... đều gửi cho bác sĩ, và bác sĩ lưu vào hệ thống máy tính. Mỗi bác sĩ, y tá ở đây có 1 cái tablet, trong đó lưu đầy đủ hồ sơ bệnh án của tất cả các bệnh nhân. Cho nên nếu bác sĩ của mình bận, ng khác vào khám thì chỉ cần 5 phút lướt sơ qua hồ sơ là có thể hiểu hết tình trạng bệnh lý của mình.

Vừa vào nhìn thấy mẹ là bà đó hỏi liền bệnh thế nào (chắc mặt mày mẹ bơ phờ quá nên nhìn là biết ngay đang bệnh). Mẹ miêu tả xong bả trố mắt nhìn mẹ hỏi sao bệnh bữa giờ mà bây giờ mới tới, rằng sau này có vấn đề gì hay bệnh gì thì cứ gọi điện hoặc tới lấy thuốc chứ không nhất thiết phải chịu đựng. Mẹ bảo sợ thuốc ảnh hưởng đến em bé nhưng bác sĩ bảo có 1 số thuốc không ảnh hưởng đến em bé. Sau đó bác sĩ ghi cho toa thuốc uống.

Đến lúc đó thì con vẫn khoẻ lắm. Con đạp hăng hái. Cô y tá đo nhịp tim thai cho con là 155 lần/phút. Lúc cô y tá đo thì con lập tức "phản ứng" lại bằng cách đá mẹ binh binh, nhìn thấy rất rõ (dạo này con mà đá hay đấm, đạp mẹ là cái bụng mẹ lại trồi lên rất rõ) thế là cô y tá cười quá chừng, cô bảo là đã thấy con "active" như thế nào rồi .

Sau đó ba mẹ về đi mua thuốc. Sau khi uống cữ đầu tiên thì mẹ cũng thấy bắt đầu buồn ngủ (mặc dù ngoài bao thuốc ghi rõ là thuốc này không có chất gây buồn ngủ). Còn con thì đang hoạt động sung sức thế cũng xìu lơ, rồi ngủ luôn. Mỗi lần con ngủ là mẹ thấy cái bụng rất nặng, vì con bắt đầu lặn xuống dưới, đè bụng dưới của mẹ. Mà trộm vía con mẹ thì đâu có nhẹ. Mặc dù mẹ đã mang đai lưng nhưng vẫn nặng bụng lắm. Tối mẹ uống thêm 1 cữ nữa (cữ này có trị sổ mũi nên có thuốc ngủ) rồi 2 mẹ con nằm ngủ liền tù tì đến trưa hôm nay luôn. Mặc dù mẹ không ăn cữ khuya con cũng không đạp hay làm phiền gì mẹ hết (bình thường thì đừng hòng nhá!!!).

Đến chiều mẹ đi làm, người vẫn ngất ngây trên mây. Con vẫn nằm đè cái bụng dưới của mẹ nặng chình chịch. Bệnh tình có thuyên giảm 1 chút nhưng vẫn húng hắng ho, và mũi vẫn sụt sịt nên thế là chiều nay vẫn phải dứt thêm 1 cữ thuốc và tối trước khi ngủ vẫn phải dứt thêm 1 cữ nữa. Cũng đồng nghĩa 2 mẹ con mình sẽ típ tục ngủ liên tu tù tì vào ngày mai cho xem .

Chiều nay mẹ cũng tranh thủ đăng ký các lớp học tiền sản ở bệnh viện nhưng vẫn chưa đăng ký đc vì cái bà phụ trách đã đi vắng, còn những ng khác thì ko biết gì hết. Thứ 2 thì mẹ sẽ đăng ký. Mẹ đang sợ là cái lớp tháng 8 đã hết chỗ, phải học cái lớp tháng 9 mà trong khi tháng 10 thì con dự sinh. Mà lớp học kéo dài đến những 5 tuần. Ko khéo học chưa xong thì con đã chui ra. Lúc đó chỉ có "bắt đền" ba Trung thôi á !!!

Mẹ định tuần này rảnh thì xem lại danh sách soạn đồ đi sinh (haha, lo xa quá!!). Mẹ tham khảo các list danh sách đồ chuẩn bị đi sinh trên mấy diễn đàn, xong rồi coi trong mấy cuốn sách ở đây thì khác nhau nhiều. Ở đây đi sinh mà mẹ thấy ng ta toàn kêu đem theo các thiết bị... điện tử như đồ sạc pin điện thoại, máy chụp hình, quay phim, đồ sạc pin ko à. Nếu ko thoải mái thì đem quần áo ở nhà theo. Chỉ vậy thôi. Thì ra ở đây em bé sinh ra ng ta có quần áo cho em bé trong bệnh viện, có đồ cho mẹ, sữa, bình sữa, tả... cho bé ng ta cũng cấp luôn. Thành ra cũng ko cần đem cái gì hết. Mà mẹ cũng nhớ ra là SuBin của mẹ chưa có quần áo gì hết. Thôi để từ từ rồi sắm sửa sau con hén. Còn ko thì SuBin cứ bắt đền ba Trung nhé vì mẹ đã nhắc rồi nhưng ba cứ nói từ từ rồi mua .

Còn chuyện này của con nữa nè. Dạo này con rất "chảnh" nhá, hay nói theo ba Trung thì là "chướng" . Con đang đá mẹ. Mà mẹ thử đưa tay vô sờ chỗ đó, là con im, rồi con chùi sang chỗ khác đá, mẹ lại đưa tay sang thì con lại im, đá chỗ khác . Ngộ không??? Mà dạo này con đá, đạp, hích, di chuyển... rất nhiều và rất rõ trong bụng mẹ.

Con được 26 tuần 1 ngày. Mẹ lên 26lbs (12kg). Hiện g mẹ và con cân nặng 63.5kg.

8 thg 7, 2009

Khi mẹ ngủ SuBin làm gì???

Khi mẹ ngủ, mẹ nằm nghiêng bên phải, SuBin sẽ thúc vào bên hông của mẹ nhột ơi là nhột.

Khi mẹ ngủ, mẹ nằm nghiêng bên trái, SuBin sẽ đạp mẹ nhè nhẹ.

Khi mẹ ngủ nằm ngửa, SuBin sẽ gồng lên 1 cục cứng ngắc hoặc nẩy ngẩy người lên.

Hôm nay khi mẹ ngủ trưa, mẹ ôm gối ôm hơi chặt và còn nằm hơi xấp về bên phải, SuBin ko có chỗ di chuyển nên đấm đá túi bụi tùm lum chỗ hết. Mẹ đang ngủ say mà cũng phải giật mình rồi nằm lại tư thế khác để SuBin có chỗ di chuyển. Buồn cười ko chịu nổi.

Chiều hôm qua mẹ ngồi ngoài phòng khách, thì thấy con nẩy người lên khá mạnh, rồi cứ thế đều đặn nẩy người lên. Mẹ đọc sách thì thấy ghi triệu chứng nấc cụt của bé trong bụng mẹ cũng giống thế nên mẹ băn khoăn ko biết con đang nẩy người di chuyển hay đang nấc cụt nữa, hihihi. Mẹ kêu ba sờ thử bụng mẹ thì ba cũng cảm nhận đc con đang nẩy lên từng hồi rất đều đặn. Đến tối lại bị như vậy thêm 1 lần nữa.

Có lẽ những điều này với 1 ng mang thai cũng bình thường thôi. Nhưng đối với mẹ, lần đầu mang thai, những di chuyển, những chuyển động của con đều rất đáng yêu và đáng nhớ. Mỗi chuyển động của con đều đc mẹ "phiên dịch" lại nghe cũng "sống động" phết con nhỉ, hihihi. Nhưng mẹ rất vui khi con cử động nhiều, chứng tỏ con khoẻ mạnh, và bác sĩ đã nói bé nào hiếu động thì cũng sẽ thông minh, hihihi.

4 thg 7, 2009

Hôm nay cả nhà bị bể sô, tự tổ chức sô riêng ở nhà =D

Chuyện là hôm nay đáng lẽ cả nhà SuBin cùng với Hội sinh viên Việt Nam ăn mừng lễ Quốc khánh Mỹ bằng BBQ rồi xem bắn pháo bông. Mọi ng hẹn hò nhau ở công viên lúc 7h tối. Thì đột nhiên 6h tối trời đổ mưa ầm ầm. Thế là pháo bông cũng chả bắn mà BBQ cũng phá sản. Nhưng ba mẹ SuBin đã "lên đồ" hết trơn nên tiếc công quá, thế là tự mở 1 slideshow luôn, hehehe. Còn lôi đồ đạc của SuBin (đã bọc nilon, đóng thùng... hết trơn, cũng lôi ra làm kiểu chụp hình, hehehe). (Muốn coi hình size lớn thì click con chuột vào hình là có thể coi đc.)

Đầu tiên show lại hình hồi đi siêu âm lần 3 cho SuBin.

Cái chỗ này chơi trốn tìm dzui lắm nà


Đây là phòng và tên của bác sĩ siêu âm cho SuBin nà: Charles Mirable

Gương mặt hớn hở của ba mẹ SuBin sau khi siêu âm xong, biết SuBin khoẻ mạnh bình thường và là con trai.

In dấu tay lên tường làm kỷ niệm

Bên ngoài bệnh viện siêu âm

Khoe xe mới mua luôn nè, hihihi...

Hôm nay bị bể show nên ba mẹ SuBin tự ở nhà làm show luôn. Đây là cái đầm bầu bà ngoại SuBin gửi cho mẹ SuBin "làm điệu" đây =D. Quên khoe luôn là cái áo bầu đỏ đỏ ở trên cũng là quà của bà ngoại gửi qua cho mẹ SuBin đấy. Còn cái quần jeans thì bây g đã cho vào tủ vì ko còn vừa nữa, hix hix...

Bà bầu xì tin!!

Nhí nhảnh tập 2 chỗ bàn học.

Thấy bụng mẹ SuBin bự chưa nè??? SuBin chỉ mới có 24 tuần thôi đó. Còn vòng eo mẹ SuBin đã "leo" lên đến 100cm rùi. Khiếp chưa??!! hix hix...

Mẹ con SuBin làm dáng trong phòng ngủ.

Đây là góc phòng khách đang "trưng dụng" để đồ của SuBin. Mọi ng thấy SuBin còn bé mà đã đc ba mẹ và các cô chú mua tặng nhiều đồ ghê ko???
Để mẹ SuBin thuyết minh sơ nhé: cái màu xám là cái xe đẩy, và cái car seat để trên xe hơi (có thể tháo rời ra, khi đi chơi thì mới gắn thế này), cái cục màu xám bên dưới là cái base, để trên xe hơi, dành để gắn cái car seat vào xe; cái màu trắng trắng xanh xanh là cái chậu tắm của SuBin (chú Shawn bạn ba tặng); cái ghế màu xanh dương đằng sau cái chậu là cái ghế nhún (chú Ánh cô Linh tặng); cái khung xanh xanh ở phía sau và cái ghế xanh xanh ở trên đống tả trên đầu tủ là cái võng lắc (cô chú Phương Phương tặng); cái thùng ghi Jumper Roo là cái bộ ghế nhún nhảy (bác Dương bác Hoài tặng-Bộ này cồng kềnh quá nên làm biếng lôi ra); cái trắng trắng bẹp bẹp nằm kế bên cái chậu tắm là cái xe đi, cũng mắc công gắn vô quá nên để vậy luôn. Ngoài ra cái tủ 5 ngăn này là ba mẹ mua riêng để đựng đồ của SuBin, ở trên là tả dự định cho SuBin xài đến tận 1 tuổi =D.

Slideshow đến đây là kết thúc.

Ý quên, nãy g cứ lo show hình ba mẹ SuBin (chủ yếu là khoe mẹ thôi, chứ ba SuBin chỉ "ăn ké", hihihi) mà quên show hình nhân vật chính nhỉ =P.

Đây, em ý mắc cỡ quá nên cứ úp mặt vô trong người mẹ như thế này này chứ nhất quyết ko chịu xoay cái mặt ra cho bác sĩ khám. Dụ dỗ mãi mà em ấy chỉ xoay hơi hơi nhưng tay vẫn úp vào mặt chứ nhất quyết ko chịu cho ba mẹ và bác sĩ coi mặt. Chảnh lắm!!! Mà mọi người thấy ko, SuBin lúc này trông skinny (gầy) quá, chỉ có da với xương thôi. Nhưng mà trung bình ở tuần 19 em bé nặng 7 oz, thì SuBin nhà mình nặng tới 10 oz lận. Mẹ SuBin mà ăn ít hay ăn trễ là "biết tay" SuBin ngay!!! Tuy trông xương xương thế mà mỗi lần SuBin nẩy người hay đấm đá là cũng "ra trò" lắm đấy, hihi (cái này chỉ mỗi mẹ SuBin là "chịu trận" với em ấy thôi.)

Đây, cô y tá siêu âm loay hoay mãi ko coi đc mặt, bác sĩ phải vào "ra tay" thì em ấy chỉ cho coi thế này thôi nè. Đây là tấm bác sĩ nhanh tay chộp trong lúc em ấy quơ tay đấm vào bụng mẹ đấy, hihihi. Nhưng mà nhìn cũng yêu quá chừng, con nhỉ!!!

2 thg 7, 2009

Một bài học về sự yêu thương

SuBin à, hôm nay mẹ đã nhìn thấy 1 hình ảnh vô cùng đáng yêu tại ngay chỗ làm của mình. Cho nên mẹ phải ghi lại ngay, để hy vọng sau này mẹ sẽ có thể dạy con trở thành 1 người tốt như cảnh tượng hôm nay mẹ nhìn thấy.

Hôm nay có 1 người đến lấy sách, dắt theo 2 cậu con trai, 1 bé khoảng chừng 3 tuổi, và 1 bé chừng 5, 6 tuổi. Cả 3 đều là người Mỹ. Ấn tượng đầu tiên của mẹ là người đàn ông này rất lịch sự và 2 cậu con trai có vẻ rất ngoan. Khi mẹ lấy sách ra cho ông ta, đang check out sách, thì mẹ thấy bé con 3 tuổi nói gì với bố nó rồi chạy ra cổng. Mẹ nghĩ chắc con nít chờ lâu chồn chân thì chạy đi chơi. Nhưng mẹ bất ngờ quá.

Khi mẹ nhìn ra cửa, mẹ thấy cậu ta đang tìm cách mở cánh cửa bên ngoài thư viện, giúp cho 1 người già tàn tật đang loay hoay tìm cách không biết làm cách nào để mở cửa vào trong thư viện. Có lẽ ông già đó không biết rằng có 1 cánh cửa dành riêng cho người tàn tật ở phía bên hông. Rồi cậu nhóc 3 tuổi thì giữ cánh cửa bên ngoài, cậu nhóc lớn thì giữ cánh cửa bên trong (thư viện có 2 lớp cửa) để giúp ông lão đó vào thư viện.

Mẹ cảm thấy thật bất ngờ trước 1 nghĩa cử rất galant của 2 cậu bé nhỏ tuổi. Ko phải galant với 1 cô gái đẹp (mà bé tí thế thì biết đẹp xấu gì con nhỉ), hay 1 người thân quen. Mà 1 hành động rất tự nhiên, rất hồn nhiên, và rất tự giác: Giúp đỡ người khó khăn trong tầm sức của mình. Mẹ tin là sau này, 2 cậu bé kia chắc chắn sẽ trở thành 1 người tốt, và là 1 người đàn ông có trách nhiệm với bản thân và gia đình, xã hội. Việc làm của 2 cậu bé kia nhỏ bé thôi, nhưng mẹ nghĩ chắc chắn là phải trong 1 gia đình được dạy dỗ kỹ lưỡng thì mới có 1 hành động tốt xuất phát 1 cách tự nhiên như thế.

Cho nên mẹ hy vọng sau này, mẹ có thể như ông bố đó, hay như bà mẹ của 2 đứa bé đó, có thể dạy đc cho SuBin trở thành 1 người tốt như vậy. Đây chính là bài học về sự yêu thương, biết quan tâm, và giúp đỡ những người xung quanh mình đó, SuBin à.

1 thg 7, 2009

Những "vũ khí bí mật" của SuBin ;)

SuBin bây g còn thiếu 1 ngày nữa là tròn 24 tuần, tính ra là 6 tháng. Con chỉ bé xí xi thôi thế nhưng cái chuyện làm nư làm nũng của con thì quá chừng. Mà mẹ cũng phải đoán, cũng phải mày mò rồi cuối cùng cũng tìm ra quy luật của con. Có khổ ko, đã mang nặng, rồi khó ngủ, rồi phù nề, còn phải lo dỗ dành, nịnh nọt con nữa. Haizaa... làm mẹ khó thật đấy!!!

Cách đây khoảng vài tuần, ba mẹ mày mò đổi mới cách làm thịt bò bằng cách nêm ít rượu vào trong thịt cho mềm và thơm. Sau hôm đó, con im re à. Ko mó máy gì hết. Ngay cả khi mẹ đi nằm con cũng im re làm mẹ sợ quá chừng ko biết con có sao ko. Đi khám bác sĩ thì tim thai vẫn đập 150 lần/phút. Thế là đi về. Nghỉ ngơi ăn uống thì con mọ mạy lại.

Cách đây vài hôm, mẹ lại làm món thịt bò nữa. Và con lại im re. Mẹ đoán là con bị "xỉn", hahaha. Mẹ kể bà ngoại nghe thì bà ngoại chê: vậy là thằng này tửu lượng yếu giống ba nó rồi, chứ tửu lượng cỡ ông ngoại thì đâu có xỉn mau dữ vậy. Hahaha...

Nhưng chỉ hôm đầu thôi, 2 hôm sau mẹ vẫn ăn món đó thì con lại hoạt động trở lại bình thường. Như vậy có lẽ ko phải là món thịt bò. Hoặc là do con đã "tăng đô", hoặc đã quen với món này, hoặc nghe bà ngoại chê nên tự ái lại đấm đá lung tung cũng ko chừng, hihihi. Nhưng bác sĩ và cả cô y tá của mẹ cũng nói là nêm ít rượu vào đồ ăn ko vấn đề gì nên mẹ vừa thăm dò con vừa ăn. Con đã máy lại mẹ cũng yên tâm... ăn tiếp, hihihi.

Rồi mấy hôm nay con lại tắt ngúm. Chả thèm mó máy gì hết, mẹ lại lo. Mẹ đoán có lẽ do buổi ăn tối, mẹ ko còn ăn nhiều như trước. Bình thường 1 ngày mẹ ăn 4 bữa: sáng, trưa, chiều, và tối trước khi ngủ. Nhưng dạo này ba mẹ ko khoẻ và quá bận nên tối lười làm đồ ăn. Có hôm mẹ chỉ ăn chips với tostitos rồi đi ngủ. Vậy đó mấy hôm liền là mấy hôm con dỗi, ko thèm di chuyển gì hết. Hôm qua mẹ nói ba mua về 1 cái bánh Pizza cho mẹ. 1 bữa tối mẹ ăn hết 4 slice, là nửa cái Pizza luôn. Thế là đi ngủ, con hăng hái đạp, hăng hái trườn tới trườn lui, bơi lội tung tăng trong bụng mẹ. Ghét gì đâu là ghét!!!!

Hôm nay mẹ cũng ăn Pizza rồi đi làm (chứ ko ăn qua loa bánh ngọt như mọi hôm), rồi trưa chiều ăn uống đầy đủ, thế là con lại hoạt động mạnh mẽ, đạp hăng say dữ dội trong bụng mẹ. Ghét thế ko biết??!!

Mẹ chợt nhớ, hồi mới cấn bầu con, hễ ăn trễ, hay bụng đói, là con gồng lên 1 cục cứng ngắt trong bụng mẹ. Bây g con đổi "chiêu bài" rồi. Bây g mẹ mà ăn ko đủ, là con lập tức im re cho mẹ sợ chết khiếp chơi. Đến khi mẹ ăn no đủ rồi thì con tha hồ quậy quọ, hehehe. Biết tẩy con rồi nha!!! Mà sao con bé tí ti mà đã biết mè nheo nhõng nhẽo kiểu này nhỉ. Bà mụ nào mà dạy con ranh thế ko biết??!!

Nhưng con đc cái là chỉ cần ăn đủ là con sẽ khoẻ, còn chuyện ngủ nghỉ, hay chuyện mẹ ngồi lâu, hay những chuyện khác con lại ít quan tâm, hehehe. Bác sĩ nói con nặng cân nhưng ko có mỡ. Toàn da với xương ko à. Thế sao con lại cần nhiều thức ăn như thế nhỉ?? Hay tại con quá hiếu động nên cần mẹ nạp nhiều năng lượng nhỉ??? Sau này ra đời hy vọng con ko phải là 1 em bé biếng ăn để mẹ đỡ vất vả trong chuyện ăn uống của con nhé.

Bây g biết rồi, phải ăn uống theo nhu cầu của SuBin. Mà bây g mẹ đã bắt đầu ăn nhiều hơn trước đây rồi. Mấy hôm trước mẹ bận bịu viết cái Đề cương để hôm qua nộp cho thầy, đa số mẹ chỉ mua bánh ngọt về ăn chứ làm gì có thời gian nấu nướng nhiều. Vậy mà lúc nào mẹ cũng thèm ăn và muốn ăn. Nhưng ráng kiềm chế ko ăn nhiều thế là con "biểu tình" như thế đấy. Sợ lắm!!! Mặc cho tối tối mẹ nịnh nọt, dỗ dành, uống nc trái cây nạp năng lượng, nghe nhạc... con cũng nhất quyết ko thèm máy 1 cái cho mẹ yên tâm. Mới tí mà cứng đầu thế ko biết là giống ai đây ta???!!!