Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

29 thg 1, 2011

Ngày cuối tuần ấm áp

Hôm nay tự nhiên trời ấm vô cùng SuBin à. Cho nên sáng nay mẹ con mình đã ra sân sau chơi. Chu chao, lâu lắm rồi mẹ mới mở cửa ra sân sau chơi đấy. Mấy miếng gỗ ba dựng nơi góc tường đã bị té ngang ngửa tùm lum. Đôi giày bốt mẹ quên mang vào nhà chắc cho "lên đường" luôn rồi.

Con chơi rất vui. Sau đó vào nhà ăn cơm và đi ngủ. Con ko ngủ nhiều và ăn nhiều. Sau đó con dậy, mẹ cho đi Walmart châm nước với mẹ, rồi 2 mẹ con mình sang nhà chị Hân chơi. Hôm nay Tú Uyên cũng đang ở chơi nhà chị Bông.

Đến lúc gần về, tự nhiên con nghịch cái quạt con voi của chị Bông, thế là nó quay vù vù, con sợ quá. Từ đó, con cứ bám dính mẹ. Về nhà, con ăn cơm xong, thì ko chịu chơi 1 mình, cứ nhất định bám dính mẹ đòi bế, ko thì gào lên. Mẹ bực quá, nên cho con vào phòng ngủ, bắt con ngồi trên cái ghế rocker, phạt con.

Khi mẹ nói:
- SuBin ko đc khóc!!

Con lập tức im, nhưng nước mặt vẫn chảy, con lấy tay lau, mà nước mắt vẫn cứ chảy ra, rồi con úp mặt vào tay. Nhưng mà vẫn ko có tiếng nào phát ra cả. Lát sau, con lấy tay ra, rồi nhìn mẹ, mặt mếu đi nhưng ko khóc.

Rồi mẹ giải thích cho con, rằng mẹ rất bận, phải dọn dẹp, phải làm việc nhà, ba cũng đang rất bận, nên con phải tự chơi 1 mình. Khi mẹ làm xong việc thì mẹ sẽ chơi với con.

Khi mẹ giải thích, ko biết con có hiểu gì ko, nhưng con im lặng nghe, rồi ko mếu nữa. Mẹ bảo con leo xuống ghế đi. Rồi lại ôm mẹ 1 cái cho đỡ tủi thân. Ai dè, con lại ôm mẹ, rồi lại ko chịu buông ra. Mẹ gỡ con ra, con lại líu ríu ôm chầm lấy mẹ. Mẹ lại phải tiếp tục giải thích cho con hiểu, rằng mẹ phải làm việc nhà, và khi mẹ làm xong thì mẹ sẽ chơi với con. Con ko đc khóc nhè. Xong rồi mẹ chỉ tay cho con ra ngoài phòng khách chơi.

Mẹ đang lu bu dọn dẹp đồ trong phòng ngủ, cất cái khăn, dọn cái tả, quay qua, thấy con đang đứng sau lưng nhìn mẹ rồi.

Mẹ đi ra ngoài phòng ăn dọn "bãi chiến trường" của con, thì con đứng ngay hàng rào, con lại khóc. Mẹ đến, bắt con xoè tay ra, mẹ lại khẽ tay con, nhẹ thôi, nhưng hiệu quả vô cùng, con lại nín, lại quay qua chơi đồ chơi của con 1 mình.

Đôi khi, mẹ thiệt ko muốn đánh mắng con chút nào đâu, SuBin à. Nhưng có nhiều khi con thật là ko ngoan chút nào. Hôm nay thì con có vẻ đã hiểu rất nhiều. Từ giờ con mà ko ngoan là con sẽ bị time-out đấy.

Rồi mẹ cho con đi ngủ và con ngủ rất nhanh. Đây là hậu quả của việc ngày hôm nay con dậy rất sớm nhưng trưa lại ngủ quá ít đấy.

Bây g là 10:30 rồi. Mẹ vừa dọn dẹp xong, bây g vào tắm và đi ngủ đây. Mẹ cũng oải quá rồi!!! Hy vọng ba thi xong sớm để gia đình mình mau mau quay về nếp sinh hoạt cũ.

27 thg 1, 2011

SuBin ngoan hay ko ngoan?

Tự nhiên hôm nay sếp giao cho mẹ mấy công việc research chán quá, nên mẹ cứ vừa làm vừa nghĩ lung tung. Và tất nhiên người mà mẹ nghĩ đến nhiều nhất là bé SuBin của mẹ. Mẹ nghĩ đến gương mặt mếu xẹo đi của con lúc sáng. Mẹ nhớ đến cái tiếng ư e trong đêm của con đòi uống nước. Mẹ nhớ cả hình ảnh ban đêm sau khi bị la, con lăn lộn trong... im lặng 1 lúc, rồi đến khi mẹ thức dậy, thì thấy con đang quỳ dưới đất, gối đầu lên giường và ngủ. Mẹ có làm đúng ko?

Mẹ lại đi 1 vòng quanh các Blog của các mẹ khác để xem. Đọc xong, mẹ thấy, SuBin của ba mẹ ngoan quá đi. Vậy mà sao ba mẹ vẫn chưa hài lòng nhỉ? Để mẹ liệt kê cho con xem con ngoan như thế nào nhé:

- Sáng dậy, con chỉ ư e 1 chút xíu, nhưng ba mẹ nói thì con biết nghe, im lặng thay đồ đi học. Con chỉ là ư e đòi bình nước thôi mà.
- Ra khỏi nhà, con biết khoanh tay ạ ba đi học.
- Con đến nhà cô, vui vẻ theo cô, khoanh tay ạ mẹ.
- Chiều đón về, con chỉ là muốn chạy đến ôm mẹ, đc mẹ bế, và nhặng xị chỉ ra cửa. Chẳng qua là con đòi về nhà, con đòi ăn thôi mà.
- Về nhà, con ngoan ngoãn cởi đồ lạnh, tháo giày, ngoan ngoãn chơi. Đến bữa ăn, đói thì con ăn nhiều, no thì con ăn ít, rồi tầm 8-9g con lại đòi ăn thêm. Khi ăn thì con ăn rất ngoan và dạo này ăn rất nhanh.
- Con cũng ko quấy mẹ, con ngoan ngoãn chơi cho mẹ làm việc nhà. Con ngoan ngoãn chơi cho mẹ giải trí. Con ngoan ngoãn đứng nép mình trước của nhà tắm chờ mẹ ra.
- Con ngoan ngoãn đi tắm, đánh răng, vệ sinh.
- Tối đi ngủ, con chỉ là ư e đòi bình nước thôi. Con ko ham chơi. Tắt đèn là con biết tự động chạy đến chỗ nằm của mình.
- Con rất dễ thương, rất tình cảm. Thấy ba mở cửa phòng học đi ra, là con chạy đến ôm chầm chân ba, bi bô "ba Trung, ba Trung". Con đang chơi, lại hay chạy đến, ôm mẹ nhè nhẹ ở phía sau lưng, dựa đầu lên lưng mẹ...

Mẹ liệt kê ra hết những điều này, mới thấy, con trai 15 tháng rưỡi của ba mẹ thiệt ngoan. Con ngoan hơn những em bé khác mà mẹ nghe bạn ba mẹ kể rất là nhiều. Con biết vâng lời, con biết ko làm cho ba mẹ giận, ba mẹ buồn. Khi con ko ngoan, ba mẹ nói là con ngưng ngay. Có thể nói chuyện ăn, ngủ, chơi của con ko mấy là làm phiền ba mẹ gì cả.

Vậy mà đôi khi ba mẹ vẫn chưa hài lòng với con... Ko phải lỗi ở con đâu, con trai à. Là ba mẹ đã quá kỳ vọng vào con, phải ko? Có nhiều khi, mẹ đã quên mất con chỉ là 1 em bé 15 tháng. Nhiều bé đã 18 tháng, hay 2 tuổi, vẫn chưa có tính tự giác như con đâu...

Có lẽ là do dạo gần đây, ba bận thi, mẹ thì lu bu việc nhà, căng thẳng việc cơ quan, nên đối với con có phần nóng nảy và thiếu kiên nhẫn. Ba thi xong, nhà mình về nếp cũ, ba mẹ sẽ dành nhiều thời gian hơn cho con, con nhé.

Mẹ thương con!

Mẹ đang ở chỗ làm và nhớ SuBin

Mẹ vừa đến chỗ làm SuBin à, và nhớ con ghê. Nghĩ lại thương con nữa.

Đêm qua, con cứ ư e hoài, làm ba mẹ phát bực. Con nhõng nhẽo. Con cứ đòi uống nước. Mà lúc con uống hết bình, mẹ rót, thì con cứ ư e hoặc gào lên. Đến khi ba la, mẹ phát vào mông con 1 cái nhẹ thôi, là con im ngay, lại lăn ra ngủ. Con nhõng nhẽo cả đêm như vậy đấy.

Sáng ra con vẫn còn ọ ẹ ư e. Đòi cái gì là cứ ư e nhõng nhẽo cho đến khi bị ba mẹ la thì con mới ngưng, nằm im cho mẹ thay đồ đi học.

Đến chỗ nhà cô, lúc mẹ tháo seat belt ra cho con, thì con cũng vẫn quen tật, lại ư e khóc nhè đòi xuống mau. Thế là con bị mẹ la cho 1 trận tơi bời ngoài xe. Dù giọng nói ko gắt gỏng, ko cau có, mẹ cũng ko đánh đòn con, nhưng có lẽ qua nét mặt của mẹ, con cũng biết mẹ đang ko vui vì con. Thế là mặt mũi con méo xẹo đi, nhưng ko dám khóc. Khi mẹ bế lên, thì con ôm chặt mẹ, ngoan ngoãn, ko la ó gì cả.

Khi vào nhà cô, con vừa định quen tật ư e thì mẹ nghiêm giọng lại, con lại im ngay. Con đứng im re dưới chân mẹ, mà ko dám khóc la. Khi mẹ cởi áo lạnh, con cũng ko nhõng nhẽo như mọi hôm. Có lẽ mẹ phải nghiêm khắc hơn với con, chứ dạo này mẹ thấy con khi đòi cái gì cứ ư e nhõng nhẽo hoài. Mai đi khám, mẹ sẽ hỏi thăm bác sĩ rằng con có cần uống nước ban đêm hay ko, chứ con càng ngày càng phụ thuộc vào bình nước, mẹ thấy ko ổn chút nào.

Vậy thôi, mẹ làm việc đây. Mẹ nhớ gương mặt méo xẹo đi của con sáng nay quá. Con hãy ngoan hơn nhé, con trai. Ba mẹ thương con!!

26 thg 1, 2011

23 tháng Chạp

SuBin à, hôm nay là 23 tháng Chạp, đưa ông Táo về trời. Con nhìn thấy nhang bay lên thì chỉ trỏ, trố mắt nhìn, lạ lắm.

Dạo này con nói đc nhiều ơi là nhiều. Con coi phim, học đc rất nhiều chữ mới, nhiều khái niệm mới. Chẳng hạn như, con nghe đọc chữ "Marble" (bi), con lập lại "Mông mông". Và khi thấy những thứ nhiều màu sặc sỡ như bi và diều, là con lại gọi "mông mông".

Thấy chim bay, con gọi "bi" (bird).

Con cọp, thì con gọi "gơ" (tiger).

Hôm nay con còn gọi "Baby Uyên" nữa.

Mắc cười, mẹ dạy con nói chữ "diều", thì con nói ko đc, nên mẹ nói chữ "kite" có âm "t" đằng sau. Thì con cũng lập lại "cai tờ", nghe buồn cười quá chừng.

Sáng đi học, thay đồ xong, là con nói "giày giày" (tức mang giày cho con).

Con cũng biết sử dụng (biết nói, nói đúng lúc, và nghe mẹ nói thì hiểu và làm) những động từ trong những hoàn cảnh rất thích hợp, như "mở ra", "cất vào", "bỏ vô", "đóng lại".

Con cũng tỏ ra rất gọn gàng, con cất đồ vô tủ, đóng lại mà thấy còn lòi ra là con mở ra, nhét lại, đóng lại, cho đến khi ko lòi ra nữa thì thôi.

Bây g trước khi đi học, ba mẹ tập cho con biết "ạ" ba. Mấy nay sáng nào con cũng ạ ba rồi đi học với mẹ.

Đến nhà cô đón về, mà mẹ nói chuyện với cô 1 lát, con muốn về, là con quay qua cô, giơ tay nói "bye" rồi chỉ ra cửa, la lối đòi đi về, còn nói "nhà nhà" giống như đòi về nhà vậy.

Cô nói con ko thích ăn đậu tí bo, nhưng con vẫn ăn. Nhưng khi nuốt vào thì con rùng mình như là cái gì ghê lắm vậy. Cô khen con là cho gì con cũng ăn hết. Con nói bình thường thì con và bạn Uyên ăn, 30 phút đầu là 2 bạn tự ăn, còn 30 phút sau là cô tới đút. Nhưng mà hôm nay con đã tự ăn và ăn hết trong 35 phút.

Ở nhà thì con ăn tuỳ hứng, phải ăn đồ con thích con mới chịu nhé. Nếu ko con chẳng chịu ăn đâu. Dạo này con thích ăn bánh mì lắm. Cứ "mì mì". Ăn cơm, hay nui gì thì ăn, nhưng đến tối là con đòi ăn bánh mì xong mới chịu đi ngủ.

Dạo này mẹ áp dụng đúng phương châm con thích thì ăn, ko thì thôi, cho nên cả nhà khá khoẻ chuyện ăn uống của con lắm. Đến buổi ăn, mà con đói, thì con ăn rất là nhiều. Con ko đói (do dậy trễ, cô cho ăn xế trễ), thì con ăn ít thôi, nhưng tầm 8-9g tối thì con đói, là con đòi ăn. Cứ chỉ tay ra phòng ăn, miệng kêu "măm măm" ầm ĩ. Có hôm con ăn đc 2 chén cơm người lớn đấy. Hôm nay con đã ăn buổi tối với ba mẹ khá no rồi, mà tầm 9g tối, con vẫn đòi ăn. Con vừa ăn hết nửa chén cơm, trộn trứng hấp thịt, 2 hũ yogurt, và 1 lát "mì mì". Bây g bụng con đi lắc lư như ông địa vậy, trông rất đáng iu và dễ thương.

Dạo này con ăn đc, nên mặt mũi đã tròn trịa hơn. Để thứ 6 đi khám bác sĩ cân xem thế nào, con nhé.

Dạo này ba ko cho con coi TV nhiều nữa. Tối chỉ đc coi 1 lần và coi 1 phim thôi. Hết phim thì thôi. Còn thì ba bắt con vận động cho nó dễ ngủ. Mà con đi ngủ, con uống nước nhiều ghê lắm. Cứ khóc đòi nước thôi. Nửa đêm dậy cũng đòi uống nước. Tả Huggies Overnight mà đêm cũng phải thay 2 lần cho con. Vậy mà thỉnh thoảng cũng bị ướt ra quần áo. Mẹ đang định ba thi xong thì ráp lại cái cũi cho con. Con đã lớn, đã ý thức đc tầm nguy hiểm của việc leo ra khỏi crib, nên mẹ nghĩ cho con ngủ lại trong crib là đc rồi. Từ ngày con ra ngoài giường ngủ với mẹ, mẹ thấy con ko độc lập như trước. Hoặc cũng có thể con lớn, có nhiều đòi hỏi hơn chăng? Nhưng mà dù sao, mẹ cũng cố tập lại cho con thói quen ngủ trong crib và phải ngủ suốt đêm như trước thôi, chứ con như bây g ko ngoan như lúc trước chút nào. Trước đây con có thể tự ngủ, bây g con đòi dỗ, đòi uống nước, đòi nằm rocker...

Có hôm con thức dậy,ko thấy mẹ, nhưng con cũng ko dám khóc, con ngồi dậy, chạy ra phòng ngoài tìm mẹ. Mẹ thấy con mặt ngái ngủ chạy đi tìm mẹ, thương quá chừng!! Khi thấy ba mẹ, là con sà vào ôm. Thương lắm!!!

À, con thích đánh răng lắm. Mẹ mà nói "SuBin đi đánh răng" là con lập tức chạy ra trước cửa nhà tắm la chí choé. Mẹ bế lên thành la-va-bô, cho con ngồi trên bục, là con lập tức 1 tay chụp cái bàn chải, 1 tay chụp ống kem đưa mẹ, rồi há miệng chờ đánh rắng.

Thôi hôm nay mẹ chỉ nhớ có thế. Con đang khóc. Mẹ dỗ con ngủ đây.

23 thg 1, 2011

Cuối tuần của gia đình mình

Cuối cùng thì ba cũng đã thi xong phần thi viêt hôm thứ 6, nên weekend này của gia đình mình cũng khá tươm tất. Ba giúp mẹ cho con ăn sáng, chơi với con. Cả nhà mình hôm thứ 7 cũng ra Golden Palace ăn. Con ăn rất ngoan. Mẹ làm cho con 1 dĩa nào tôm, nấm, bánh mì, cơm, hoành thánh... Con ăn rất ngon lành và ngoan lắm.

Con thấy ba mẹ lấy khăn giấy xì mũi. Con cũng lấy 1 cái khăn, cũng bịt mặt lại, rồi... thổi phì phì vô cái khăn cho giống ba mẹ (chứ con chưa biết xì mũi, hihi). Trông yêu kinh khủng! Con phun phì phì xong còn nhìn ba mẹ cười lém lỉnh nữa.

Dạo này con ăn đc tốt nên 2 cái má lại phính ra rồi, trong ghét lắm!

Hôm nay mẹ vừa cắt tóc cho con, nhìn rất đáng iu nhé.

Trộm vía bây g con ngoan lắm, nói gì là con cũng nghe lời làm theo. Con cũng tỏ ra thương ba mẹ và sợ bị la. Hôm nay con còn "phụ" mẹ xếp đồ nữa. Con lăng xăng chạy qua chạy lại, lấy đồ này chồng lên đồ kia.

Dạo này con hay có thói quen lấy những món đồ con thích để ngay trước cửa nhà tắm, chỗ mà con hay đợi mẹ khi mẹ đi vào nhà tắm ý. Ko hiểu sao, nhìn thấy hình ảnh đó, mẹ thấy thương con ghê. Mẹ nghĩ ko biết có phải con để đó, để khi mẹ vào, thì con có sẵn đồ để ngay chỗ đó cho con ngồi chơi và chờ mẹ ko?? Ba thì thích hình ảnh con cầm cái đồ kéo, kéo tới kéo lui trong nhà.

À, dạo này mẹ nghĩ như vầy: ko biết kiếp trước có phải con là... con cá ko nhỉ? Vì mới sinh mà con đã "chân tôi đạp, tay tôi bơi", gồng bụng, lại còn rất yêu nước cũng như các món lạnh nữa chứ. Mẹ nghĩ chắc kiếp trước con là cá thật rồi, hihi.

Thôi, mẹ con mình đi ngủ nhé. Chúc con ngủ ngon nha SuBin con cá, hihi.

19 thg 1, 2011

Hôm nay con bị té

Hôm nay mẹ đi làm về, đón con sớm. Lúc đó, lớp đang chơi ngoài sân. Mẹ vào sân, thấy con đang đá và chạy theo quả bóng... rổ. Khi đó, mẹ thấy dưới mũi con có 1 đường trầy, mẹ nghĩ là do con bị sổ mũi, lau mũi nhiều nên trầy. Nhưng cô ra kể với mẹ rằng hôm nay con bị té. Đại khái là dạo này con rất thích ăn, nghe cô nói "Let's eat!!" là con vui sướng nhảy tưng tưng. Hôm nay đang nhảy tưng tưng thì con vấp, té cái oạch, đập mặt xuống đất, chẳng may dưới đất còn có đồ chơi, nên con bị té ụp vào đồ chơi, trầy 1 đường ngay mũi, tai, và cổ. Cô bảo lúc đó cô tưởng con chảy máu nữa cơ, nhưng may mà con ko có bị. Cô nói cô thấy feel bad, tại vì lúc đó con đang rất excited vì sắp đc ăn, mà lại xảy ra tai nạn. Nghe cô nói lúc ra sân, chị Hân đẩy cái xe nhanh quá, cũng bị té trầy đầu gối, còn Katie thì chạy nhanh quá nên bị té luôn. Túm lại, là 1 ngày đầy tai nạn.

Cô khen con có những advance hơn tuổi của con. Như là con hầu như nghe và hiểu hết những gì cô nói. Con biết thể hiện cái con muốn rất rõ ràng, như đòi ăn, đòi uống, đòi chơi, thích thú với 1 sự vật,...

Con coi Baby Einstein, học đc rất nhiều chữ. Như bông vụ, thì con biết chỉ và nói "vui vui vu vu", mặt trời thì con nói đc "trời", thấy hiện bong bóng là con nói "bóng", thấy con khỉ là con nói "monkey".

Hôm nay con buồn ngủ, nên mẹ cho đi ngủ sớm. Nghe nói khuya nay trời đổ tuyết đến tận trưa mai. Vậy là mai mẹ con mình sẽ lội tuyết mà đi học và đi làm đấy. Có nghĩa là mẹ phải dậy sớm hơn để đi từ từ cho nó an toàn. Haizaa... đang có project làm gấp!!! Chắc mai phải lên OKC mua đồ ăn rồi, chứ ba ăn đồ hộp với mẹ hoài ba cũng ngán, hehe.

Vậy nhé. Chúc con ngủ ngon, con trai cưng.

18 thg 1, 2011

Vui

Hôm nay mẹ vui. Sếp chính thức hỏi mẹ thủ tục làm Working Visa . Mẹ hy vọng mọi việc suôn sẻ và mẹ có 1 việc làm ổn định nhưng gia đình mình vẫn ở gần bên nhau. Còn gì tuyệt hơn, con nhỉ ?

Mẹ vui, hôm nay về nhà, chưa kịp cởi áo lạnh cho con, con đã hét ầm ĩ "măm măm măm măm", rồi lao ra ôm chặt chân ghế Highchair. Mẹ đút con ăn hết 1 tô spaghetti. Rồi con ăn hết 1 phần trứng hấp thịt nữa. Vậy là ăn gấp rưỡi bình thường. Tối, mẹ đút con ăn 1 hũ yogurt theo "tiêu chuẩn". Mà sau đó, con thấy ba ăn yogurt, con liền nhào tới, la ó, đòi ăn. Con ăn hết hũ yogurt của ba. Ba lấy hũ khác, con thấy, lại nhào tới la ó đòi... ăn tiếp. Mẹ lấy hũ khác ra hỏi con có ăn ko, con vẫn luôn miệng "măm măm" và... ăn hết sạch!!

Dạo này cô nói con đã nói thêm đc chữ "cheese". Ở nhà, con nói đc chữ "monkey", "ồng hồ" (đồng hồ), "bóng",...

Hôm nay, mẹ thật vui!!

17 thg 1, 2011

Một ngày yên tĩnh của mẹ

Thế là, cuối cùng, mẹ cũng đã có 1 ngày yên tĩnh cho riêng mình, SuBin ạ. Sau những ngày con ốm, sau những ngày mẹ ốm, và sau những ngày ba vừa tất bật chuẩn bị thi, và cũng bị ốm. Sau những ngày mẹ vừa quay cuồng nấu đồ ăn cho ba, nấu đồ ăn cho con, dọn dẹp cho con, ôm con cả buổi, thuốc men cho con. Cuối cùng, mẹ cũng có 1 ngày cho riêng mình trong lúc con đang vui vẻ đi học ở nhà cô Melinda, và ba đang bù đầu làm bài thi trong Sarkeys.

Những ngày vừa qua, con sốt ghê lắm, làm mẹ thiệt sợ. Hôm thứ 6, mẹ đón con về sớm vì cô báo con sốt. Đến sáng thứ 7, con chơi và ăn bình thường. Tầm 3-4g chiều thứ 7, thì con lại sốt cao, mê man. Đến 8g tối thì đã lên hơn 104 độ, nên ba mẹ liền đưa con đi cấp cứu. Đến nơi, bác sĩ đo con đc 104.4 độ, nên đặt thuốc cho con, và tiêm thuốc. mãi 2 tiếng sau, con hạ xuống 103 độ, nên bác sĩ cho về. Bác sĩ bảo con bị viêm họng và hơi viêm tai, có lẽ thế nên con bị sốt.

Sáng Chủ nhật con lại chơi bình thường, đến tầm chiều tối là lại sốt. Bây g thì mẹ mới nghi ngờ rằng con ko phải bị cảm, hay viêm tai gì cả, mà có lẽ bị virus. Mà khi con sốt, môi con đỏ chót, 2 má con hồng lên, mắt lim dim lờ đờ, người hừng hực, sợ lắm cơ. Những biện pháp thông thường như uống Motrin và Tylenol, hay là ngâm con vào nước ấm, con vẫn ko hạ nhiệt. Chỉ chờ mấy con virus đó nó hành xong, nó mệt, nó nghỉ thì nhiệt độ mới hạ.

Thứ 2 mẹ lại có phần vất vả hơn vì con hầu như sốt cả ngày chứ ko phải chỉ mỗi buổi chiều. Thứ 3 mẹ cho đi khám bác sĩ, bác sĩ cho biết sau khi làm test, thì con ko phải bị flu, mà chính là bị virus. Có 1 điều tốt là bác sĩ nói virus thì thông thường sẽ hết sốt trong vòng 5 ngày, mà thứ 3 chính là ngày thứ 5 con bị ốm. Đến chiều tối thứ 3 thì con mát lại, lại chơi đùa bình thường.

Lẽ ra thứ 4 con đã có thể đi học lại, nhưng hôm đó trời quá lạnh nên mẹ để con ở nhà với ba, rồi mẹ đi làm. Chiều về, thì con đã đỡ bệnh nhiều, ba thì bệnh trở nên nặng hơn. Con ở nhà với ba ko quấy như ở nhà với mẹ.

Thứ 5 và 6 thì con đi học lại bình thường. Mẹ bị sổ mũi và viêm họng, ba thì chắc là bị sốt siêu vi.

Sáng thứ 7 mẹ gửi con nhà cô Tiếm để đi lên Edmond, chiều thì 2 mẹ con đi dự sinh nhật em Pu. Chủ nhật thì 2 mẹ con ở nhà chơi...

Và hôm nay thì mẹ lại có thể thong thả 1 chút, để enjoy cho mình những giây phút yên tĩnh hiếm hoi...

Chúc ba có kết quả thi tốt đẹp. Chúc con khoẻ mạnh, ăn trở lại, và ngoan hơn, nhé.

7 thg 1, 2011

SuBin bị bệnh

Hôm qua con về, mẹ thấy hơi hầm hầm, mẹ đo nhiệt độ thì con chỉ có 99.7 độ. Sáng ra, con dậy, mẹ cũng thấy con hơi hầm hầm, đo nhiệt độ thì chỉ có 99.4 độ, nên mẹ vẫn cho con đi học.

Đến 4g chiều, cô gọi, báo con sốt 102.6 độ. Mẹ về nhà đón con ngay. Cô nói con ko sao cho đến khi ngủ dậy. (Khi vào lớp, mẹ thấy 1 cảnh tượng rất dễ thương, mẹ sẽ ghi lại sau nhé).

Mẹ đón con về, cho con ăn. Con ăn chỉ đc nửa phần như thường ngày thôi. Con cũng ko đc uống sữa, hay ăn yogurt, cheese gì cả vì nóng hơn 101 độ. Chơi 1 lát khoảng 8g thì mẹ cho con đi ngủ. Trước khi đi ngủ mẹ đo nhiệt độ, con đc 100.5 độ nên mẹ cũng đỡ lo. Con bị ho có đàm, viêm họng, và cả sổ mũi nữa. Thương lắm!!!

Tối qua, con ngủ ngon cho đến gần sáng thì hơi quấy. Mẹ cho lên ghế rung, mà con cứ o e, mẹ bực quá, nói "SuBin ngủ đi", thì con tủi thân, ôm mặt nằm khóc. Thương quá là thương!!! Lần đầu tiên mẹ thấy con như thế đấy!! Nên mẹ ôm con vào lòng, con ôm chặt mẹ, ngủ đến sáng.

Sáng, con ngủ còn ngon lắm. Mẹ rón rén dậy, thay đồ, chuẩn bị xong xuôi, thì thay đồ cho con, con dậy từ từ theo. Khi mẹ dẫn ra phòng ngoài, để con xuống, mặc áo cho con. Rồi ba ra giữ con 1 chút cho mẹ ra ngoài nổ máy xe, mà con tủi thân, mẹ vào, cứ ôm chặt mẹ khóc nấc lên. Haizaa... con càng ngày càng bám mẹ ghê.

Bây g con dậy mà ko thấy mẹ, là con lập tức chạy ra phòng ngoài tìm mẹ. Thương lắm!!!

Chúc con trai cưng của mẹ mau hết bệnh, nha con!!

6 thg 1, 2011

Baby của con

Dạo này con thích nói từ "baby" lắm. Tú Uyên con cũng gọi "baby", chị Hân con cũng gọi "baby", mà hôm nay gặp cô Linh đến đón chị Bông con cũng gọi "baby" luôn. Thế là cô giáo bảo: thôi, cô biết rồi, ai xinh là Nam đều gọi "baby" hết .

Hôm nay mẹ tăng khẩu phần ăn cho con, mẹ làm rất nhiều rau cải, thêm đậu tí bo và 2 miếng baby carrot. Thịt thì tăng từ 2 stick lên 3 stick, và 1 mẩu bánh mì thay vì ăn cơm. Mẹ cũng hồi hộp lắm nhưng mẹ dặn con "SuBin ăn đc bao nhiêu thì ăn, ăn ko hết thì thôi", mà may quá, con ăn rất ngon lành và ăn hết luôn. Tối trước khi ngủ con còn uống hết 5oz sữa mẹ rót nữa. Mẹ để sữa nguội mới cho con uống bởi vì con hôm nay bị ho đấy, mẹ sợ viêm họng thì khổ thân. May mà con vẫn uống hết. SuBin giỏi quá hà .

9g, mẹ thấy con ngáp. Thường là giờ này con hay ngáp. Mẹ đọc trên mạng, thấy có ghi là khi bé buồn ngủ thì cho ngủ liền, quá giấc sẽ khó ngủ, nên mẹ lật đật cho đi súc miệng và đi ngủ. Con đi vào giấc ngủ rất là nhanh chứ ko như mọi hôm .

À, dạo này con thích đánh răng lắm nhé. Mà đánh răng là con đòi trét kem của con cơ, chứ đánh ko với nước là con ko chịu. Nhìn con đánh răng rất đáng iu .

Hôm qua cô Hải và cô Phương qua chào mẹ vì hôm nay cô Phương về lại Tulsa. 2 cô khen con có vẻ béo lên, làm mẹ vui quá . Mẹ thấy 2 cái má của con phính ra thấy ghét lắm rồi nha. Ngày nào mẹ cũng hun và nựng nát bấy cái má của con hết à, hihi. Kể với cô Melinda, cô cũng rất vui . Cô nói con rất thích ăn chứ ko phải lười ăn. Đồ ăn con thích là con ăn rất nhiều và nhanh. Về điều này thì mẹ đồng ý với cô.

À, hôm nay, mẹ lấy 2 cái áo lạnh lớn mà bà dì Hương gửi cho con ra mặc. Hồi đó cứ nghĩ năm sau con mới mặc vừa, mà nay con đã mặc vừa rồi đấy. Nếu ko mặc là mấy tháng sau chật ních luôn đó.

Chúc con ngày nào cũng ăn ngoan, ngủ tốt như hôm nay nha con trai iu quí.

5 thg 1, 2011

Con nói khá nhiều

Dạo này con đi học, đc cô dạy cho nói khá nhiều. Thí dụ như:
- Con biết chỉ bàn chân, nói "feet".
- Con biết chỉ bánh, nói "cracker".
- Con biết nói "juice".
- Ở nhà, con biết nói "quạt".
- Coi Baby Einstein, con biết lập lại "ma-bồ" (là trái banh, mà tiếng nước gì thì mẹ cũng chịu, ko biết), "baby" (con thích nói baby lắm, coi hình, coi phim mà thấy là la lên, gặp bạn bé lớn gì cũng gọi là "baby" hết. Con còn gây 1 "hiệu ứng" baby trong lớp. Mẹ đi đón con, thấy mọi người chỉ trỏ nhau gọi "baby", chị Hân chỉ Tú Uyên gọi baby, con chỉ chị Hân, gọi baby...), "mama", "daddy"...

Còn chuyện này mẹ ghi lại cho con nhé. Khi mẹ đưa con đến nhà cô, đậu xe trước sân, con luôn chỉ ra ngoài, nói "cá". Mẹ ko hiểu tại sao như vậy, nhưng con lần nào đến sân nhà cô, cũng chỉ ra ngoài và nói như vậy hết.

Hôm nay mẹ đến đón con, lúc đang seat belt cho con, con chỉ lên trời, nói "chó". Mẹ nhìn mà ko thấy gì, nên nói con "đâu có gì đâu", con vẫn kiên trì chỉ tay lên, nói "chó". Mẹ để ý, nhìn thật kỹ, thì ra là máy bay đang bay. Con tinh mắt quá!! (điều này càng làm mẹ tò mò, ko biết buổi sáng đến nhà cô con thấy gì mà ngày nào cũng gọi "cá" hết.

À, mẹ thấy con rất giữ vững lập trường nhé. Con chỉ con gấu, nói "chó". Cô Melinda bây g đã hiểu con nói "chó" là "dog", nên cô sửa lại cho con là "bear", nhưng con vẫn kiên quyết là "chó" mà ko hề nao núng.

Cô kể hôm qua con cầm điện thoại đồ chơi, đi vòng vòng khắp nhà, vừa đi, vừa cầm ống nghe nói xí xa xí xô gì đó rất buồn cười. Nhưng điều làm cô ngạc nhiên là con cầm ống nghe, để rất đúng mặc dù chỗ cô bữa g ko có ai làm vậy hết. Mẹ mới nói cô rằng hồi trước con cầm ống nghe, cứ hay quay ống nghe ra ngoài, hoặc để sai vị trí. Nhưng con coi Baby Einstein, con thấy 2 con khỉ cầm điện thoại nói chuyện với nhau, và con tự sửa lại. Bây g cầm điện thoại là con để lên nghe rất đúng.

Vậy thôi, mẹ ngừng để chơi với con 1 lát rồi đi ngủ, con hen. (con đang lay mẹ và gọi "mama má má" nè, thương lắm). À, dạo này ba sang phòng 2 mẹ con mình, chơi với con rồi ngủ tầm 8g tối. Ba nói ba đang thi, bị mất ngủ, mà chơi với con chừng 5 phút là quay ra ngủ ko biết trời trăng gì luôn. SuBin giỏi ghê, chữa đc bệnh mất ngủ cho ba nè. Mà là vầy, ba chơi với con trong lúc mẹ tắm, mẹ ra, thì ba đã ngủ, con chỉ ngồi yên nhìn ba, chứ ko làm phiền ba. SuBin lịch sự ghê luôn!!

PS: À, con tỏ ra thích âm nhạc lắm nhé.

3 thg 1, 2011

Mẹ có tin vui

Chào con,

Hôm nay mẹ vui lắm nhé . Vì sếp của mẹ nói với mẹ là sẽ bổ nhiệm mẹ làm full-time luôn, ko phải làm intern nữa. Nhưng mà OPT của mẹ 17/5 này hết hạn rồi, cho nên sếp của mẹ có hỏi mẹ xem coi vấn đề chuyển đổi Visa thế nào. Mẹ sẽ gọi cho luật sư ngày mai để hỏi. Hy vọng là City đồng ý làm paper work cho mẹ. Nói chung mẹ thấy cũng khó, bởi vì chỗ mẹ làm là city government mà, ngta ko chịu làm paper work cho mẹ thì cũng chịu. Nhưng lời đề nghị này làm mẹ thấy thật vui. Bởi vì công sức mẹ bỏ ra đã đc ghi nhận và mẹ vui vì trong số 3 intern đang làm, chỉ có mẹ là international, mà mẹ lại đc bổ nhiệm vào vị trí này. Vui, tự hào, con nhỉ. Cho nên, nếu cho dù ko đổi Visa đc, chỉ đc làm full-time 1 thời gian ngắn thì mẹ cũng vui rồi, hì hì .

Hôm nay con đi học ăn ngoan, ngủ ngoan, và chơi ngoan. Lúc mẹ đón về, con còn chỉ chị Hân nói "baby", thiệt tình...

Chúc con ngủ ngon giấc nha, con trai cưng!!

2 thg 1, 2011

SN cô Linh

Mẹ định đi ngủ, vì mẹ cũng mệt và mai phải đi làm sớm, nhưng mà cũng cố gắng ngồi đây viết vài dòng cho con.

Mẹ và con vừa đi SN cô Linh về. Có 1 vài chuyện vui, để mẹ ghi ra đây.

- Lúc mẹ đi tắm và chuẩn bị, mẹ dặn con "ở đây chờ mẹ nhé". Bình thường, con chỉ chờ chừng 1-2 phút thôi, nhưng hôm nay mẹ vào trong nửa tiếng mà con ko la ó gì cả. SuBin của mẹ thật ngoan, biết nghe lời, và can đảm thật đấy!!

- Hôm nay đến nhà cô Linh, có rất nhiều các bé khác, như Tú Uyên này, em Pu, em Tôm này, chị Bông này, chị Sắn và Bon Bon này, đông đúc và rộn ràng như 1 nhà trẻ ấy. Và đông các em như vậy, nên có rất nhiều điều dễ thương:

- Lúc ăn, con ngồi giữa bạn Tú Uyên và em Pu. Đang ăn, tự nhiên thấy con thò tay qua ghế bạn Tú Uyên, và nắm tay bạn Tú Uyên .

- Bạn Pu cứ thò tay qua... sờ đầu con . Nghe mẹ bạn Pu nói rằng may mà đầu con ko có tóc, nếu ko thì đã bị giựt te tua .

- Em Pu làm đủ trò: nghiêng đầu, làm khủng long, làm mặt xấu... Tú Uyên thì cười nhăn lỗ mũi. Em Tôm thì gặp ai cũng cười toe toét. Con thì cười quyến rũ và cúi đầu ạ.

Nhưng mà cũng có 1 số tai nạn nho nhỏ xảy ra, như các bạn giựt tóc của nhau, xô đẩy nhau, giành đồ chơi của nhau, té vào người nhau... Nhưng mà cũng vui, con nhỉ.

Con có 1 tai nạn nho nhỏ là bốc quả nho nuốt tủm vào mồm, làm chú Ánh lật đật dốc ngược con xuống vỗ ầm ầm, mà vẫn ko ra. Mẹ ra thọt tay vào mồm móc quả nho đó ra. Con làm mọi người hết cả hồn đấy. Mà con là cứ hay bốc bỏ vào mồm tất tật mọi thứ, bực lắm cơ!!

Trưa nay con ngủ ít, nên đi về là con ngủ ngay. À, dạo này đi ngủ mẹ ko cho uống nhiều nước nữa, nên sáng dậy con khô ráo hà. Mấy nay con ở nhà với mẹ, sáng nào 2 mẹ con mình cũng ngủ đến... 10 giờ, hihi. Cũng may thế, vì mẹ đc ngủ đủ giấc nên cũng ko vất vả lắm. Nhưng quẩn quanh ở nhà với con, mẹ thấy cũng stress. Mà biết sao giờ, ngoài trời lạnh quá, mẹ đâu dám cho con ra đường, mà bản thân mẹ cũng lười đi nữa cơ.

Chúc con ngủ ngon, mai dậy đi học với ba nha.