Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

30 thg 5, 2012

Ngày hôm qua

Ngày hôm qua, nhà mình đã trải qua 1 việc mà nghĩ lại, ba mẹ vẫn còn hơi hoảng sợ.

Chuyện là vầy, như mẹ đã kể trong bài trước, là lúc mình đi từ Dallas về Norman, ngoài trời, mưa rất to, như là có bão vậy. Nhưng do khi đến Norman, trời quang, mây tạnh nên ba mẹ cũng ko lấy làm bận tâm nhiều.

Hôm qua trời nắng, nhìn cũng bình thường. Mẹ lại bệnh. Nên cả nhà lái xe lên OKC ăn tối và đi chợ. Đang ăn, thì vợ chồng chủ quán (do ba mẹ ăn quen nên quen với 2 bác chủ quán luôn) bảo đang có tornado và bão, kêu ba mẹ ăn lẹ rồi về đi. Thế là ba mẹ lập tức lái xe về. Mẹ gọi cho cô Hương nhờ check dùm thì cô Hương bảo I-35 đang clear, ko thấy tornado đi ngang qua.

Lái xe đc 1 lát, thì mưa rất to, mà còn kèm mưa đá nữa, cứ dội vào xe rầm rầm, rất sợ. Ba mẹ thấy các xe đều tấp vào nấp dưới gầm cầu hết, nên ba mẹ cũng tấp vào. Ba dò đài radio nghe tin tức. Trời đang trong xanh, vậy mà chỉ trong tích tắc tối sầm lại, đen kịt, nhìn rất đáng sợ.

Cứ ngớt trận mưa đá, là nhà mình lại chạy. Đc 1 đoạn, lại có mưa đá lại núp... Cứ như thế... cho đến khi về đến nhà. Công nhận là sợ thật! Đài radio cứ liên tục nhắc nhở mọi ng ko nên ra đường vì đá rất lớn, to hơn cả quả banh bóng chày nữa, có thể gây bị thương và chết người. Nhưng nhà mình lại đang ở ngoài đường, biết sao g... May mà nhà mình về đến nhà an toàn, ko bị sao cả.

Vào coi thời tiết mới thấy tornado giăng khắp nơi, rồi mưa đá, rồi bão... sợ thật!!! Nhà mình may thật đấy!!

Cũng hôm qua, SuBin làm 1 chuyện mẹ rất mắc cười nhé. SuBin mang dép lên giường ngủ, làm mẹ rất bực, nên mẹ đã la SuBin:
- SuBin, tại sao mang dép lên giường? Mang xuống ngay!!
SuBin đang nằm trên giường, nghe mẹ la, thì lật đật lồm cồm bò dậy, miệng lẩm bẩm: Oh my Goodness!!
Rồi liền chạy tới mẹ, vừa ôm, vừa vỗ mẹ: Sorry, I'm sorry, ok? Sorry mà...
Làm mẹ đang bực mình mà cũng phải phì cười với con. Trời ơi sao mà lém thế ko biết??!!

Còn nữa nha, hôm đi chơi, ngày nào mẹ cũng thấy con gọi điện thoại, có hôm mẹ hỏi:
- SuBin gọi điện cho ai đấy?
SuBin: SuBin gọi điện cho cô Linh đây!
Mẹ: Vậy hả.
SuBin: Yeah! Alo, cô... Hương đó hả? Tú Uyên ngủ chưa? À há, à há, that's right, yeah...
Bó tay!!

Còn có hôm thì mẹ lại nghe SuBin nói chuyện như vầy: Alo, cô Hương đó hả? Cô Hương muốn nói chuyện hả? Good bye cô Hương nha!!

Còn có khi thì cứ ôm điện thoại rù rì: à há, à há (mỗi lần à há là gật gù như ông cụ non vậy), oh yeah, that's right, ơ ơ đi chơi san antonio (thật ra con ko nói đc chữ San Antonio, con nói cái gì mà san nhô nhô, nghe mắc cười lắm, cứ như đang "báo cáo" cho ai vậy đó!!), ơ ơ ăn cơm chưa,...

Nói chung là nhớ lại mẹ còn thấy mắc cười con!! SuBin đúng là Tứ lợi khẩu đó mà!!

À, nhà mình cũng nhận đc thùng đồ bà nội SuBin gửi qua rồi. SuBin có quá chừng áo đẹp luôn. Cứ 2-3 tháng 1 lần, bà nội lại đóng 1 thùng đồ gửi qua cho SuBin. Lần này thì SuBin có quần áo đẹp vừa đúng lúc mặc đi chơi. SuBin mặc cái áo màu vàng vào, vuốt vuốt, rồi nói "SuBin đẹp trai quá!" Ặc!!!

Bó tay SuBin luôn, hehe!!

San Antonio trip

Thế là kỳ nghỉ lễ 3 ngày vừa qua cả nhà mình đi San Antonio chơi, và có nhiều kỷ niệm. Quyết định đi San Antonio đc đưa ra khá chóng vánh. Thứ 4 quyết định, thứ 5 plan và đặt khách sạn. Thứ 6 khởi hành, thứ 2 đi về.

Điều bất mãn nhất chuyến đi là khách sạn ở quá gớm. Cái này là do mẹ lên priceline bid khách sạn, đã chọn 3 sao ở khi River Walk, mà nó cho vào ở khách sạn Menger, giới thiệu là khách sạn lâu đời nhất ở đây. Đành rằng lâu thì nó cũ, cũng chấp nhận đc, nhưng mà nó dơ kinh khủng, cộng thêm nhân viên thì cực kỳ bất lịch sự. Nói chung là bất mãn toàn tập, ko có điểm nào gỡ gạc lại đc. Cái tệ hại nhất của khách sạn này là vấn đề tiền bạc. Mẹ đã book khách sạn cho 2 adults và 1 child, vậy mà lúc check in, nó bảo là 3 ng phải ở trong phòng 1 double size bed. Nếu muốn ở phòng king size bed thì phải trả thêm $20/đêm. Tất nhiên là cả nhà phải upgrade lên vì làm sao 3 ng ở cái giường bé thế đc. Nhưng mà đây là lần đầu tiên nhà mình đi du lịch mà bị "gạt" trắng trợn kiểu này. Còn nữa, khi mẹ hỏi nhân viên ở đây có nhà bếp ko, thì họ rất nhiệt tình bảo có, hỏi mẹ order đồ ăn gì blah blah blah. Cho đến khi mẹ nói mẹ chỉ muốn nhờ họ hâm nóng sữa lại dùm 1 chút vì sữa lạnh con ko uống đc, thì cái mặt của cái thằng lễ tân đó chảy dài xuống, bĩu môi mà chẳng thèm che giấu gì luôn, kiểu như rất thất vọng ý. Sau đó nó thẳng thừng nói "No, we can't help you!". Nói chung, đây là cái khách sạn gúm ghiếc nhất trên thế giới này!! Vậy mà đc 3 sao, đc công nhận là di tích văn hóa lịch sử (trong khi nhân viên vô văn hóa thấy sợ luôn!!!). Tốn cho 4 ngày 3 đêm gần $500 mà chỉ toàn mua bực mình vào người!! Thật là càng nghĩ càng thấy ko đáng chút nào!!!

Ngoài điều đó ra thì nhà mình đi chơi rất vui nhé! Nhà mình ghé qua Dallas ăn tối. Đến trễ 45' do kẹt xe quá chừng. Sau đó thì đi San Antonio, đến nơi là 3:30 sáng. Ngủ 1 giấc dài đến trưa dậy đi ăn. Lúc đi ra ngoài khách sạn thì có xe ngựa chạy lọc cọc, SuBin rất thích, nên cả nhà quyết định thuê 1 chiếc xe ngựa chạy lòng vòng thành phố chơi.

 

Sau đó thì ba mẹ cho SuBin lên phòng ngủ trưa. Thức dậy thì cả nhà đi lòng vòng tham quan Alamo và River Walk. Ở đây, khu River Walk rất nổi tiếng vì sự độc đáo. Ba mẹ cũng rất thích chỗ này vì nó yên bình, thơ mộng, nhưng cũng sầm uất với các hoạt động buôn bán 2 bên dòng sông.


 
Sau khi thả bộ dọc dòng sông, tham quan chán chê các gian hàng dọc 2 bên bờ sông, ba mẹ và SuBin đi thuyền 1 vòng ngắm cảnh.

Sau đó nhà mình cũng ăn tối ở 1 trong các quán bên bờ sông. Quán của mình lại gần ngay khu ca nhạc biểu diễn, nên vừa ăn, vừa nghe nhạc luôn.


SuBin đi chơi cũng rất chịu khó giao lưu. Ai đi qua đi lại SuBin cũng tìm cách bắt chuyện, say Hi, hoặc là vẫy tay, gặp những lúc dừng lại chụp hình, gặp ai đang đi phía trên cũng say Hi, rồi nói "It's up so high", rồi cười này nọ. Cho nên nhiều ng giao lưu lại và khen SuBin lắm.

Tối đó nhà mình về khá trễ, nhưng cũng bù lại chơi khá vui. SuBin về nhà cũng mệt, nên ngủ 1 giấc ngon lành.

Theo kế hoạch thì ngày Chủ nhật nhà mình đi Six Flags. Mẹ đã mua vé online (vì rẻ hơn mua ở chỗ đó). Nhưng hôm đó ba lại khó ngủ nên đi hơi trễ 1 chút. Mình đến đó là tầm 2:30 chiều. Wow, chỗ này rộng ơi là rộng, lại quá chừng trò chơi. Khỏi nói, SuBin mê tít luôn. Mà cũng may là mấy trò chơi cho con nít mà SuBin chơi đc thì cũng ko cần xếp hàng (chứ mấy trò motorail này nọ xếp hàng dài cả tiếng luôn á). Có mấy trò như máy bay, cưỡi ngựa... SuBin chơi đi chơi lại chục lần luôn mà ko biết chán. Mà SuBin cũng chẳng sợ gì hết, trò nào mà SuBin đủ chiều cao chơi là SuBin leo lên chơi tuốt tuột luôn .

Nói chung là ba mẹ cảm thấy rất thích khu Six Flags, vì có rất nhiều trò chơi. Vé thì chỉ bán 1 lần vé vào cổng, dù hơi cao 1 chút, nhưng so với dịch vụ trong đó thì rất xứng đáng. Ba mẹ thấy ở Dallas cũng có Six Flags, cho nên có khi lâu lâu lại xuống Dallas vào khu Six Flags chơi nữa cũng nên, hihi .

Có 1 điều rất thú vị là lúc đang đi loanh quanh, thì có 1 chỗ chơi rút thăm. May mắn cả nhà mình đã trúng bốc thăm. Bao gồm 1 chuyến tham quan khu Water park resort ở gần Tyler miễn phí, và thêm $100 cash để đổ xăng. Ngoài ra còn có 1 cặp vé may bay 2 chiều, khách sạn 3 ngày 2 đêm ở 1 trong 5 địa điểm: DC, Las Vegas, Miami, Orlando, và San Diego. Cuối cùng thì ba mẹ chọn Miami. Nói chung là ba mẹ cảm thấy rất vui và phấn khích!! Đúng là may mắn quá, SuBin hen!!

Nhà mình cũng ăn tối trong Six Flags luôn rồi mới về.

Kết thúc chuyến đi về là gần 10g tối. Trước khi về cả nhà còn đc coi 1 màn bắn pháo bông (ai bắn, bắn dịp gì thì mẹ cũng ko rõ, haha ). Nói chung là 1 chuyến đi trọn vẹn, vui, may mắn, mà lại ko quá mệt!!

Ngày hôm sau thì mình check out khách sạn đi về. Trên cả đường đi và về trộm vía SuBin rất là ngoan, ko khóc la, đòi hỏi gì cả. Nhưng có lẽ chuyến đi chơi của mình quá mệt, vì đi cả khu River Walk và chơi cả ngày ở công viên có lẽ cũng quá sức với SuBin, nên trên đường về SuBin bị ói. Ba mẹ phải tấp vào trong, thay đồ cho SuBin và lau dọn 1 chút. Cũng may mà mẹ có mang nhiều đồ cho SuBin nên cũng có đồ thay. Cả nhà dừng ở Dallas ăn tối. Sau đó lái về. Trên đường về thì mưa rất to, cũng may nhà mình về đến nơi an toàn.

Lúc về đến Norman thì ba mẹ ghé qua Walmart mua sữa cho SuBin. Lúc ba vào trong, mẹ ngồi ở ngoài. Vậy mà chừng 5 phút sau là thấy 1 xe cảnh sát đỗ xịch ngay cạnh xe mình. Theo lời chú cảnh sát đó thì do có ng thấy có con nít trong xe nhưng ko thấy ng lớn (chắc mẹ ngồi khuất nên họ ko thấy), nên báo cảnh sát. Tính ra như vậy thì cảnh sát đến cũng khá nhanh đó chứ!! Cũng may mẹ ngồi trong xe nên ko bị sao cả (mà thật ra ba mẹ cũng chưa bao g nghĩ và chưa bao g dám để con rời khỏi mắt chứ đừng nói để lại 1 mình trong xe mà vào trong mua đồ, hehehe ).

Nhìn chung, cả nhà mình đã có 1 chuyến đi khá vui (nếu ko bị vụ khách sạn thì cũng xem ra là 1 chuyến đi khá trọn vẹn), ba mẹ cũng đc refresh lại bản thân để tiếp tục vác cuốc cày cáy kiếm tiền đi chơi tiếp, hehe. Bất ngờ nhất là thật ra năm nay nhà mình ko định đi chơi, vậy mà tuần sau lại phải đi ra khu resort ở Tyler, hoặc là đến khu Dallas đề nghe presentation. Rồi còn plan cho chuyến đi Miami nữa. Cha, xem ra cũng khá bận rộn lịch chơi bời, con hen .

Chuyến đi này ba mẹ cũng "khám phá" ra thêm về SuBin là có lẽ SuBin có "máu" ăn chơi của mẹ, nên trò nào cũng thử, trò nào cũng thích, trò nào cũng chơi hết. Ba thì nhát hơn 1 chút, mấy trò hơi thử thách 1 chút là ba ngại.

Ngoài ra sau chuyến đi chơi này thì mẹ đã chính thức bị bệnh, viêm họng, ho, sỗ mũi... nói chung là khá te tua!!

24 thg 5, 2012

Nói nhiều quá!

Dạo này SuBin nói quá nhiều. Nhưng đa phần là nói tiếng Anh mặc dù ở nhà ba mẹ đều nói tiếng Việt. Có lẽ do SuBin coi phim, với lại đi học nữa. Có nhiều chuyện mắc cười lắm, để mẹ ghi lại nha:
- SuBin đang chơi với ba, thì quay qua, nhấn ba ngồi xuống ghế, nói: Suỵt! Be quiet, ok? Stay in there, be quiet, ok?
- Hôm nọ mẹ bảo SuBin tắt đèn, SuBin đang ngồi dậy, thì thấy ba cũng ngồi dậy (ba định đi lấy chai dầu cho SuBin), SuBIn chắc sợ ba "giành" hết việc của mình, nên kéo ba ngồi xuống, nói: Wait there, ok? SuBin đi tắt đèn, wait there, ok?
- Hôm nọ 2 mẹ con đi đâu đó, lúc về nhà, thấy ba đang đi vào, SuBin lật đật chạy theo, vừa chạy vừa nói: ba, SuBin's coming!
- Nhưng mà ba đã vào nhà, ko đóng cửa nhưng cái cửa tự động đóng lại. Thế là SuBin chạy theo ko kịp, ở ngoài thở dài cái sượt vậy đó! kiểu như, đã bảo chờ mà sao ko chờ? Mắc cười gì đâu.
- Dạo này SuBin cũng hay thở dài lắm nha. Như hôm qua ngồi ăn cơm mà cứ đòi coi phim, mẹ ko cho, vì con vừa ăn vừa coi thì ăn lâu ơi là lâu. Thế là mỗi lần đòi ko đc, con lại thở dài cái sượt vậy đó.
- SuBin mà đang mải chơi hay coi cái gì, mà ba mẹ gọi SuBin làm việc khác (như là đi tắm, đi thay đồ...) là SuBin cứ ngồi đó, cho tới khi ba mẹ hỏi: SuBin đâu rồi? thì SuBin trả lời ngay: SuBin mất tiêu rồi!!

Dạo này mẹ thấy con ngoan ơi là ngoan. Chẳng hạn như con đang mải chơi iPod nhé, mà mẹ bảo tắt đi ngủ, mẹ nói: can I have it please? là con cầm đưa cho mẹ ngay, chứ ko có ỉ ôi khóc lóc hay chống đối gì cả mặc dù đang mê mải chơi. SuBin ngoan thiệt luôn đó nha!!!

Hôm cuối tuần chú Sơn cô Hương dẫn Tú Uyên sang nhà con chơi. Lúc đó con đang tắm, nhưng nghe tiếng, con cứ nói vọng ra: cô Hương ơi, SuBin nè!! Cứ như sợ khách về mất. Chẳng những thế, hôm đó, con còn ko thèm chơi nước mà tắm thiệt nhanh để còn ra chơi với bạn Uyên. Gặp bạn Uyên con mừng lắm. Cứ hỏi: Uyên ăn bánh Tiramisu ko? Uyên chơi xếp hình ko? nghe rất dễ thương và ngọt ngào nhé. Con cứ chạy lòng vòng quanh bạn Uyên, thế là bạn Uyên quay qua bảo "Suỵt!", trông mắc cười quá chừng!!!

Dạo này con đã tiến bộ hơn trong việc đọc chữ. Con đã có đc khái niệm rằng các chữ đứng chung với nhau sẽ tạo thành từ rồi. Con cũng nhận đc 6 từ: Sam, Mat, apple, table, sun, và sat. Nghe nói chị Bông (hơn con 1 tuổi) thì hiện đã biết 12 từ, còn Macy thì 10 từ. Như vậy là con cũng giỏi rồi, hen! Về đếm thì con đã đếm đc khá rành rọt 1 đến 12. Về khoảng 13 đến 20 thì con còn nhầm lẫn đoạn từ 13 đến 15 1 chút, nhưng từ 16 trở đi thì con đếm rất thành thục (có lẽ cái đoạn 13, 14, 15 nó ko có theo quy luật của 1, 2, 3 nên con chưa quen). Ngoài ra bây g nếu mẹ đọc 20, 21 thì con sẽ đọc đc tiếp đến 29. Nếu mẹ đọc tiếp 30, 31 thì con cũng sẽ tự ráp đuôi lại. Nói chung với mẹ như vậy là giỏi rồi!

Ba cũng mua cho con 1 bộ bút nước viết bảng. Con thích lắm, vẽ vời đủ thứ. Mẹ bày cho con viết chữ H. Con viết đc. Rồi đến chữ A, thì con viết vầy: con viết chữ H, rồi vẽ 1 đường nối 2 đầu của chữ H lại, nói rằng đó là chữ A. Haha, con thông minh ghê, lại sáng tạo nữa!!

Mấy nay bạn Jonathan (lại là cái nhà này??!!) bị cảm, thế là lây hết cho cả lớp. Con cũng bị "dính" luôn, người thì hơi hầm hầm, mũi thì chảy re re. Ba mẹ định cuối tuần nghỉ lễ đi San Antonio mà cũng chưa dám đặt khách sạn. Cứ sợ con bị bệnh. Hôm nay thì ba quyết định cho con ở nhà, đến g ăn trưa thì cho vào lớp ăn trưa để ba đi dạy. Dạy xong lại đón về. Haizz... khổ thân ghê!!

Chúc con trai mau hết bệnh để cuối tuần cả nhà đi chơi, nhé! Yêu con!!

17 thg 5, 2012

Cậu bé dỗi hờn

Dạo này SuBin rất hay giận nhé. Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Nhưng đc cái mau quên, và khi giận mà ai ko để ý là chạy lại trước mặt ngta "thông báo" luôn .
- Mẹ đi công tác mấy ngày, về, giận, ko cho mẹ đụng vào ng. Khều khều SuBin thì bị SuBin đẩy ra "thôi khỏi mẹ đi!!".
- Bị la, giận, quay mặt vào ghế.
- Đòi nằm ngủ trên tay mẹ, nhưng thủ thỉ nhiều quá làm mẹ ngủ ko đc, bị nhắc nhở, giận, bỏ vào góc giường hoặc leo lên Elmo ngủ 1 mình, mẹ khều khều thì nhắc "thôi khỏi, mẹ ngủ đi!"
- Leo trèo bị té, ba ko dỗ, còn mắng 1 trận. Tủi thân. Mẹ vừa dỗ xong, thấy ba đi ngang qua, là òa nức nở, kiểu "sao ba ko thương SuBin??", ba phải ôm dỗ thì mới nín!

Hihi, nhưng mà SuBin cũng thiệt thòi lắm. Vì là con trai nên có khi giận, mẹ cũng ít khi dỗ lắm (thường là vờ đánh lạc hướng sang cái khác ko à. Nếu mà là con gái chắc đc dỗ dành nhiều hơn rồi, hihi). Ai mà làm con trai lại nhỏ nhặt thế, đúng ko nào?

Dạo này chắc do mẹ làm đồ ăn ngon, nên SuBin ăn rất nhiệt tình. Ăn chưa hết cơm, nhưng mà phim thì hết rồi, nên mẹ bảo "hết rồi" (ý là phim hết rồi), SuBin còn nhắc mẹ "chưa hết cơm mà mẹ, SuBin đang ăn cơm mà mẹ". Vậy đó. Mấy hôm nay ngày nào cũng tự giác ăn hết dĩa cơm luôn.

Hôm qua mẹ lại lôi truyện Bob Reading ra đọc chung với con, thì con đã tiến bộ hơn hôm trước 1 chút xíu. Mẹ cũng có mua 1 quyển truyện Sleepy Dog, con có vẻ đọc quyển đó nhanh hơn, mẹ nghĩ có lẽ do các từ trong đó quen thuộc với con hơn. Mẹ cũng vừa mua 1 bộ đĩa Your baby can read cho con coi. Nói chung là cố gắng "đầu tư", nhưng theo kiểu học mà chơi. Đc cái con rất thích đọc sách, đang khóc, mà bảo "thôi đọc sách nha" là nín ngay lập tức!!

Dạo này con cũng nói đc rất nhiều câu hoàn chỉnh, cả tiếng Anh và Việt.
- Hôm qua, trước khi đi dạo với ba, ba ra vườn hái ít lá cây, con táy máy tìm cách đóng cái máy rửa chén. Đóng hoài ko đc, con quay qua nói với mẹ "it's not working!".
- Đi dạo với ba, thấy con chó sủa, con bảo "ơ ơ a a đi dạo" (chắc ý là SuBin đang đi dạo), thấy cho vẫn sủa, con đứng lại nhìn, rồi quay qua nói với ba "he's not coming".
- Đi dạo về, ba cởi cái quần của con ra (lúc đó chắc con ko để ý), nên loay hoay chơi 1 hồi, con hớt hải chạy ra hỏi mẹ "SuBin bị mất tiêu cái quần rồi. Ủa, quần SuBin đâu rồi??"

Còn nữa nha, đã mình cái số sợ ma, mà gặp SuBin lại hay hù. Hôm trước ba vào trường, 2 mẹ con ở nhà tắt đèn đi ngủ. Tự nhiên SuBin đòi uống nước. Mẹ bảo SuBin tự mở đèn ra lấy nước uống. Tự nhiên SuBin cứ đứng ngập ngừng trước cửa phòng, còn chỉ ra ngoài phòng khách, nói:
- Mẹ, SuBin sợ. Who's that?


Dạo này mẹ tập nhảy Wii lại. Nảy sinh vấn đề là nhà chỉ có 1 remote, thành ra là mẹ nhảy, con chỉ ngồi coi, rồi nảy sinh cái sự giành giựt. Bình thường thì mẹ nhảy ko, nhưng tại cái đĩa mới có tính calorie burn, nên mẹ giữ cái remote, con chơi chán lại chạy ra ôm chân mẹ đòi... đi ngủ!! Cho nên cuối cùng hôm qua ba đã phải lên mạng mua 1 cái remote khác cho con cầm chơi. Haizzz... bó tay SuBin ghê!!!

16 thg 5, 2012

Tự giác

Hôm qua SuBin giỏi lắm, tự giác làm nhiều việc.
- Hôm qua cô close Day care sớm có việc, 2:45 ba đón SuBin về, 2 ba con đi Mall và đi chợ chơi. Đi 1 lúc thì SuBin tự giác đòi đi về. Con ko ham chơi quá đà, mà khi mệt là biết tìm về nhà. Như thế là tốt, con trai hen! Sau này, cứ khi mệt, khi buồn, thì cũng tự giác mà về nhà như hôm qua, nhé!
- Hôm trước nữa SuBin tự giác đòi đi ngủ khi đồng hồ chỉ 10g, và hôm qua cũng như thế. Có lẽ do con mệt vì nhà mình hôm cuối tuần đã có 1 lịch dài dằng dặc các chương trình ăn chơi ngày graduation của các cô chú, rồi BBQ hôm Mother's Day nữa. Nhưng mà mẹ cũng vui, vì con cũng biết quý sức khoẻ của mình, chứ ko phải "chơi tới bến ko biết đường về", hihi .

Vậy thôi mà mẹ cũng thấy vui, hihi.

Mấy nay mẹ bắt đầu trở lại tập nhảy Wii cho ốm bớt, và cho khoẻ hơn. Con coi rất thích. Sau đó, cô kể, vào lớp, con nhảy rất mắc cười và diễn tả, thì thấy y choang bài nhảy của mẹ luôn. Vậy mà ở nhà thì ko chịu nhảy, toàn ngồi coi mẹ nhảy ko thôi (ừ, thì phải coi rồi mới biết vào lớp "biểu diễn", chứ, hen!!).

Cả tháng nay con mọc cái răng hàm, má con sưng vều, ăn uống khó khăn, nên mặt lại hóp vào.

Dạo này con còn hay hỏi đánh đố ba mẹ, kiểu như hỏi "What's this?", nhưng nếu ba mẹ trả lời sai là con "chỉnh" ngay, hehe.

Dạo này bắt đầu than buồn, mệt. Nhưng con chưa biết cách dùng các từ chính xác để diễn đạt, nên tất tần tật những cảm giác làm con khó chịu như sợ, buồn, mệt thì con đều gọi chung là "SuBin sợ".

Mấy nay, chiều mà con đi dạo với ba mẹ, ngang nhà Tú Uyên, thấy cô Hương hay chú Sơn, là con kêu ầm từ xa, rồi chạy lại ôm, còn chỉ vào nhà để chơi với Tú Uyên nữa chứ. Mà lần nào cũng toàn lúc Tú Uyên ngủ ko (tại Tú Uyên đang bệnh đó mà!!).

Dạo này ba mẹ cho con đi chơi với các anh chị nhiều, mới thấy con hiền và ngoan ơi là ngoan. Con chẳng dành đồ chơi với bạn, lại biết nhường các em, cũng ko đánh bạn. Mẹ thấy như vậy là ngoan lắm!! Hôm CN con sang nhà bác Hoạt, còn đc chơi nhảy Jumpoling, lúc đầu con hơi sợ nhưng sau lại rất thích. Mẹ mua cho con đôi dép nhựa màu xanh để con đi chơi trong vườn hay đi dạo quanh nhà. Con mang nhìn dễ cưng lắm!!

Dạo này con còn ko biết bắt chước ai, mà đi hay đứng cứ bỏ tay vào túi quần, nhìn tếu ơi là tếu!!

Mẹ cũng theo lời cô, bày cho con đọc chữ và học làm toán. Con thì đã biết đếm tới 20 (chính xác là 29, nhưng xét về khái niệm thì mẹ nghĩ con chỉ hình dung đc tới 20 thôi). Chữ cái thì con đã biết từ lâu. Nhưng có vẻ như con hiện tại thì chỉ sẵn sàng để học toán thôi, chứ chưa hình dung đc học từ. Có lẽ vì con coi Umizoomi, nên con có khái niệm toán nhanh hơn. Mẹ cũng mua cho con 1 bộ Bob Reading để học chữ. Nhưng con lại bị 1 vấn đề như vầy, thí dụ như chữ "sun", thì con có thể đọc từng chữ cái, nhưng con lại ko hiểu khái niệm là các chữ ghép lại với nhau thì sẽ thành 1 từ. Cho nên cũng từ từ, con hen. Đc cái SuBin thì rất ham học và ham đọc, nên nhiều khi đối với SuBin chuyện học lại là 1 niềm vui. Hôm trước mẹ cũng mua cho SuBin 1 cái bảng, đợi ba mua mấy cái chữ và số nam châm về rồi mẹ bày cho SuBin chơi, hen.

11 thg 5, 2012

"Cục thịt" của ba mẹ

Hôm nay, lên trang mạng, mẹ thấy bạn mẹ (còn độc thân và vẫn đang theo đuổi sự nghiệp bên Hàn Quốc) viết vầy:
"tại sao chỉ là " 1 cục thịt" dài hơn 51 cm, nặng hơn 3.5 kg tí xíu mà có thể khiến cho ta phải họat động liên tục từ sáng tới tối. cần phải cân nhắc lại việc lấy chồng sinh con thui. hehehe"

Thật sự là trước khi có con, ba mẹ cũng ko thể lường trước đc cái "cục thịt" lại có thể làm cuộc sống ba mẹ đảo điên, mất tự do nhiều đến như thế này. Con ốm có cái lo của con ốm mà con khỏe có cái mệt của con khỏe. Con còn nhỏ có cái cực của con còn nhỏ, con lớn thì có cái phiền của con lớn. Nói chung lại là còn mệt hơn làm việc full-time rất nhiều!

Nhưng mà bù lại, cái gì cũng có trade-off. Chẳng hạn như có 1 thời gian mẹ bị stress công việc kinh khủng. Nhưng 4 tiếng đồng hồ mỗi tối chơi với con giúp mẹ refresh lại bản thân rất nhiều. Con lại tiếp cho mẹ 1 năng lượng để có thể tiếp tục "chiến đấu" với những căng thẳng và mệt mỏi ngoài cuộc sống.

Hôm qua ba kể với mẹ, là hôm thứ 4, con bị nôn nên trưa ba phải đi đón con về. Hôm đó ba rất mệt vì hôm trước ngủ ko ngon. Lại phải về cho con ăn trưa, rồi dỗ con ngủ. Nhưng mà ba nói chẳng hiểu sao, đang rất mệt, mà cho con ăn xong, chơi với con 1 tí, mà lại thấy khỏe ra rất nhiều. Ba nói, trước khi đón con thì mệt tới nỗi ko buồn nhấc người ra ngoài ăn cơm. Vậy mà lại có sức đón con về, làm đồ ăn cho con, dỗ con ăn, chơi với con. Nhìn con đáng iu, lại quên hết ngay mệt mỏi!!

Nhiều khi mẹ hay than phiền con chẳng chịu ngồi chơi 1 mình cho ba mẹ rảnh rỗi làm chuyện khác. Nhiều khi tối về, mẹ muốn tranh thủ học bài 1 tí để cuối năm thi, hay là tranh thủ làm nốt mấy bộ hồ sơ xin việc, nhưng mà con cứ quấy rầy mẹ ko thể làm gì đc cả. Nhưng bù lại, con lại cho mẹ những giờ phút nghỉ ngơi hoàn toàn rất đúng nghĩa của nó. Ba mẹ lại cười lăn cười bò trước những câu nói ngô nghê của con, hay là khoái chí nhìn những hành động đáng iu của con. Những niềm vui từ "cục thịt" của ba mẹ có lẽ ko điều gì và ko ai khác có thể làm đc.

Thành ra là vẫn phải cảm ơn "cục thịt" 11kg, dài 80 hay 90 mấy gì đó cm, đã giúp cho cuộc sống của ba mẹ thêm phần thú vị, mặc dù cũng lắm phiền toái và vất vả. Nhưng trade-off hoàn toàn xứng đáng, "cục thịt" cưng, hen!!!

Đối đáp lượm lặt

Hôm qua, mẹ đc về sớm 2 tiếng. Ba lại mệt do hôm trước soạn đề thi và đứng canh thi. Thế là mẹ đi đón SuBin. Mẹ có treo mấy cái đầm của Tú Uyên trong xe do hôm trước lấy đồ drop off bên JBF cho nhà Tú Uyên luôn mà nhà Tú Uyên lại đi chơi nên chưa ghé lấy đc. Thế là SuBin hỏi:
- Whose is that mẹ?
Mẹ: Của Tú Uyên đó con.
SuBin: cha, xinh đẹp quá ta! Wow, xinh đẹp dữ ta ơi!
Mẹ mắc cười quá: Đừng đụng vào coi chừng dơ áo bạn Uyên nha con!
SuBin: Nhưng mà xinh đẹp mà mẹ!
Mẹ bó tay: Ừ, đẹp!
Thế là cả đoạn đường về cứ nghe con trầm trồ khen áo của bạn Uyên mãi thôi, hehe. Kiểu này lớn lên mà gặp ai cũng khen xinh đẹp nức nở kiểu đó chắc bị "mắng vốn" nhiều lắm cho coi!!

Tối, ngủ, ba mẹ nghe SuBin đánh rắm. Ba chọc: what's that noise, SuBin?
SuBin trả lời lại rất nhanh: I don't know!!
Haha, xạo ớn!!!

9 thg 5, 2012

Ăn vạ

Hôm qua, mẹ đi vào trong để đồ con vào máy sấy, thì hình như con chơi ở ngoài bị té (thật ra là nhẹ thôi),t hế là con nằm đó, la oai oái. Ba ra coi, hỏi: SuBin có sao ko?
SuBin: SuBin bị té!
Ba: Vậy hả, SUBin ok chưa?
SuBin: OK!

Nhưng chàng vẫn chưa chịu đứng lên, vì thấy mẹ đi ngang qua. SuBin thấy mẹ đi ngang qua mà ko hỏi thăm gì, bèn hỏi: Mẹ, SuBin bị té!
Mẹ: à, vậy hả, tội chưa, SuBin có sao ko?
SuBin: Bị té rồi!
Rồi sau đó, ngay lập tức, SuBin đứng dậy, chạy lòng vòng quanh nhà chơi . Ăn vạ thế là cùng!!!

Dạo này con còn có cái màn, ngồi với mẹ, rồi khoát tay lên vai mẹ, nghiêng đầu, nháy mắt, gọi "Em ơi!!" Ặc!! Còn tình tứ hơn ba Trung nữa chứ, haha . Ko biết hằng ngày đi học có "tình cảm" thế với Tú Uyên ko ta???

8 thg 5, 2012

Bi ba bi bô

Tình hình rất ư là tình hình. Con dạo này bi bô quá nhiều, đôi khi làm ba mẹ cũng bất ngờ và buồn cười.

Hôm đi Dallas, đi ngang qua 1 đoạn đường xấu, xe chạy dưới đường kêu ù ù. Mẹ hỏi SuBin:
Mẹ: What makes this sound?
SuBin ngay lập tức nhún vai trả lời: I don't know!

Đi chơi công viên, ngang qua chỗ đạp vịt, SuBin qua qua hỏi: Mình đi chơi duck ko ba?
(cũng biết gợi ý lắm đó nha!!)

SuBin ăn cơm, đòi coi backyardguardian (SuBin hay gọi là da da), mẹ ko cho. Thế là SuBin ngoái cổ vào trong nhà, gọi: ba Trung ơi, coi da da ko ba?
(cũng biết kêu cứu ghê luôn, từ đó trở đi muốn coi cái gì toàn gọi ba ko à).

Ba đi đón về, gặp ba là hỏi ngay.
SuBin: Mình đi chơi gym ko ba?
Ba: Hôm nay gym đóng cửa rồi con.
SuBin: Mình đi dạo ko ba?
Ba: hôm nay trời mưa ko đi dạo đc con.
SuBin: Mình đi chợ ko ba?
Ba: Hôm qua mình đi chợ rồi, hôm nay ko đi đâu con.
SuBin: Mình đi nhà hàng ko ba?
Ba: Hôm nay mình ko đi nhà hàng đâu con.
Hết câu hỏi rồi, SuBin hỏi luôn: mình... đi ăn cơm ko ba?
Ba mắc cười quá, bảo: OK, mình về nhà ăn cơm.
Chỉ vậy thôi mà SuBin vui quá chừng!! Đúng là... con nít, haha .

Tối, mẹ chuẩn bị lấy bình nước cho SuBin uống. SuBin: Mình ăn bánh Chocopie ko mẹ?
Mẹ: Mình sắp đi ngủ rồi con, ko ăn đâu.
SuBin: SuBin muốn ăn bánh Chocopie ạ.
(Xin xỏ nhưng lại rất lịch sự nhé! Ko cứng rắn là "dính chưởng" em ấy liền).
Mẹ: bây g chỉ có "ăn đòn" thôi, ăn ko?
SuBin: OK!
Mẹ: Vậy lấy báo ra mẹ cho ăn đòn.
SuBin: thôi khỏi đi!
Đc 1 phút sau, SuBin lại ỉ ôi: Ăn chocopie ko mẹ?
Mẹ: ko, súc miệng rồi, ko ăn bánh nữa đâu.
SuBin: Hồi nãy mẹ nói ăn mà!
(Trời ơi, ghê gớm chưa, ko ngờ biết nói câu này!!)
Mẹ: Hồi nãy mẹ chỉ nói ăn đòn thôi, chứ ko có nói ăn Chocopie.
Vậy rồi mới im.

Mà đã hứa với bạn cái gì là phải làm nhé. Nếu ko, lát sau bạn sẽ bảo: hồi nãy ba/mẹ nói XYZ mà! Chẳng hạn hôm qua ba bảo cho SuBin đi ăn cơm, mà lúc về, thì trời tạnh mưa, nên ba bảo: Đi dạo ko SuBin?
SuBin liền trả lời ngay: Hồi nãy ba nói đi ăn cơm mà!! (??)
Cho nên nhiều lúc cũng dở khóc dở cười với bạn lắm kìa!!

Mấy nay trời nóng rồi, thế là SuBin mà đi chơi, vừa ra khỏi nhà, là chạy ù tới xe, miệng thì la ơi ới: trời ơi, nóng quá, nóng quá!
Vào xe, thì cái ghế xe cũng nóng, nên cũng la: chết cha, nóng, nóng!

Ba kể, sáng chủ nhật, 2 cha con dậy mà mẹ còn ngủ, con ngồi, mắt lim dim, tay chống cằm, như ông cụ non, ghét ko chịu nổi!!

Dạo này còn có màn leo tuốt lên đỉnh ghế sofa, ngồi chễm chệ trên đó, hay là leo lên, đứng lên đó để coi hình SuBin. Hôm qua thì con để SuMickey trên đỉnh ghế sofa, rồi leo lên ngồi (khi đó thì ko mặc quần mà chỉ mặc cái tả), rồi gọi ba mẹ: hey guys, come look!
Ta nói... cười chết với con!!

Nhiều lúc đi trong nhà, SuBin chỉ kiếm đc 1 chiếc dép, cứ đi loanh quanh hỏi ba mẹ: Ủa, chiếc dép kia đâu rồi? Đâu mất chiếc dép của SuBin rồi!!

Hôm nọ, mẹ choàng tay qua gầm ghế đằng sau xe để lấy cái túi đồ ăn của SuBin, vướng chân làm SuBin bị đau, nên g mỗi lần thấy mẹ choàng tay qua lấy túi là SuBin la lên: coi chừng, coi chừng cái chân!

Đi ra ngoài, thấy Stop sign là "thông báo" với ba liền: stop sign, phải dừng lại! Red, phải dừng lại! Green, let's go!

SuBin bây g rất thích chuyện Chú lính chì dũng cảm, chỉ vì trong đó có 1 cô vũ công xinh đẹp. Bây g toàn bảo "SuBin muốn đọc truyện xinh đẹp", là hiểu truyện chú lính chì, hehe. Nhỏ mà biết thưởng thức ghê!!

Hôm trước con hết sữa, nên ba đi mua sữa cho con. Thấy ba đi, con liền líu ríu leo lên hàng rào đòi đi theo, tội và thương gì đâu!!

Hôm trước nhà mình đi chơi Dallas cũng rất vui và thoải mái. Cả nhà khởi hành trễ hơn dự kiến, sau khi con đã ngủ nghê đầy đủ ở nhà cô Melinda. Lúc đầu mẹ cũng hơi lo là con sẽ quậy trên xe (vì những lần trước toàn canh giờ con ngủ để khởi hành, con ngủ luôn trên xe thì đỡ phiền hơn), nhưng ko ngờ con ngoan ơi là ngoan, chẳng quấy, chẳng khóc gì cả. Con ngồi chơi 1 mình ngoan ơi là ngoan!!

Vào khách sạn, thì con đã ko còn sợ đi thang máy nữa, mà còn rất thích. Vào phòng, thì do phòng quá bự, nên con chạy nhảy suốt. Buổi tối con ngủ thẳng 1 giấc ngon lành luôn. Thứ 7 thì nhà mình đi Fairpark chơi, rồi coi Aquarium, con cũng rất thích. Nhà mình cũng ra ngoài bờ hồ ngồi hóng mát, con thích lắm. Mà con đi chơi ngoan, lại dễ thương, nên nhiều ng nhìn vào cũng thích. Lúc con ngồi bờ hồ chụp hình với ba mẹ, có 1 bà kia ngồi gần đó, cứ chạy ra khen miết, còn đòi chụp hình chung với con nữa. Con đi ăn buffet, thì cô phục vụ bảo rằng do con ăn ít quá nên khỏi tính tiền con luôn, haha . Nói chung là nhà mình đã có 1 chuyến đi vô cùng thoải mái và thú vị mừng SN của mẹ, hihi .