Quay qua quay lại thì cuối cùng cũng đã đến cuối tuần. Cuối tuần này các cô chú ở Hội VN trường OU có làm 1 buổi văn nghệ, cho nên nhà mình sẽ đi coi văn nghệ. Năm ngoái đi coi, SuBin cũng rất thích và vỗ tay rất nhiệt tình, làm các cô rất khoái!!
Dạo này ba mẹ phải uốn nắn SuBin từng câu chữ SuBin nói, vì con đã lớn rồi, đã nói đc câu dài, cho nên ba mẹ dạy con nói chuyện có chủ ngữ, vị ngữ. Chẳng hạn như mẹ hỏi: SuBin ăn xong chưa? Thường thì SuBin chỉ trả lời: Xong, hay là Chưa. Nhưng bây g SuBin biết nói: Dạ xong rồi, hay Dạ chưa ạ. Hồi trước SuBin muốn coi Umizoomi, thì nói "Coi Umizoomi", nhưng bây g có thể nói "Mẹ ơi, SuBin muốn coi Umizoomi ạ". Nhiều lúc nghe con nói chuyện thiệt cưng gì đâu luôn!!! 
Con vẫn bị cô "mắng vốn" những chuyện trong lớp, kiểu như giựt đồ chơi của bạn. Nhưng chắc con làm thế cho vui thôi. Mẹ ko biết là vì sao con thay đổi như vậy, vì trước đó con rất là ngoan, ko bao g đánh bạn, ko bao g giựt đồ của bạn... Mà ngay cả khi con đi chơi Gym với mẹ, mẹ cũng thấy con chơi với bạn rất nhường nhịn mà...
Ba kể con đi choi Gym rất là tỏ ra... hiểu biết. Con cứ đứng chỉ cho các em nhỏ phải chơi như thế này thế kia...
Chơi xếp hình thì con cứ hỏi ba mẹ "Để đây đúng ko? Đúng rồi, phải để ở đây nè... Choa, giỏi quá ta ơi..." nghe mắc cười kinh khủng! Hôm qua con còn đố mẹ "Mẹ biết cái này để ở đâu ko? Phải ở đây ko? Ko phải đâu, để ở đây nè..." mắc cười ghê luôn!!!
Buổi tối thì trong nhà hay có mấy cái con gọi là May flyer bay tới bay lui làm con sợ, thế là đi ngủ cứ ôm rịt mẹ, bảo "Mẹ ơi, SuBin sợ". Vậy mà tắt đèn đi ngủ, ko thấy mấy con đó, thì SuBin lại quay qua hỏi mẹ "Mẹ còn sợ ko?"
.
Chúc con 1 cuối tuần thật vui và ngoan nhé!!! Iu con!!!
Mấy nay thì chiều chiều đi học về thì con lại đc ba hoặc mẹ đưa đi chơi Gym, con tỏ ra rất thích thú. Bây g con đã có thể trèo lên các nấc thang, và hầu như chơi đc hết các trò trong Gym. Lớp vẽ thì con bắt đầu hứng thú với đất sét. Con cũng thích vẽ phấn, vẽ màu nước, nhưng nhìn chung cũng chỉ là nguyệch ngoạc 1 cách ngô nghê nhưng dễ thương. Con cũng bắt đầu có bạn bè ở lớp Gym. Nói chung các bé ở đây đa dạng, nhiều lứa tuổi, các bé cũng thích giành giựt đồ chơi của nhau, nhưng đc cái ba mẹ bé nào cũng luôn chạy lẹt đẹt đằng sau các bé, và giải quyết các vụ giành giựt xảy ra
.
Hôm qua thì ba mẹ cũng bàn bạc 1 số việc, và mẹ cũng quyết địng ngưng xin việc chỗ khác. 1 phần là do chỗ làm của mẹ cũng đã ký đc hợp đồng với ODOT, cho nên cũng ổn định. 1 phần là do sắp tới mẹ cần tập trung nửa năm ôn thi certificate, nếu mẹ đổi sang chỗ khác thì 1 mình mẹ trông con, đi làm, mẹ sẽ ko thể ôn thi đc. Và nữa là ba mẹ cũng bàn bạc quyết định dời ngày tốt nghiệp của ba sang cuối năm, như vậy là đến cuối năm nay, nhà mình vẫn ở chỗ cũ, mẹ vẫn đi làm chỗ cũ, và đến cuối năm thì ba học xong PhD, còn mẹ thì sẽ cố gắng lấy cái AICP Certificate.
Mặc dù có những việc ở chỗ làm làm cho mẹ đôi lúc cảm thấy ko vui, bất mãn, nhưng xét cho cùng nó cũng có rất nhiều ưu điểm. Chẳng hạn như sếp luôn tạo điều kiện cho mẹ đi Hội thảo, học Workshop nâng cao nghiệp vụ, công việc của mẹ cũng do mẹ chủ động thời gian nên có thể ôn bài đc, lại đc gần nhà nên ba mẹ đều có điều kiện chăm sóc và dạy dỗ con. Nói chung, phân tích mọi thứ, hoạch định mọi thứ xong thì mẹ thấy vui vẻ và dễ chịu hơn những ngày vừa qua... Bây g ba chỉ tập trung làm cho xong research, còn mẹ thì tập trung làm việc và ôn thi. Mọi thứ như thế là ổn. Đợi đến cuối năm thì lại tính tiếp vậy.
Mấy nay con tỏ ra hơi ngoan hơn 1 chút, biết nghe lời mẹ hơn, sợ mẹ giận. Hôm trước SuBin ăn cơm ko ngoan, mẹ giận, bỏ đi nằm ngủ. Lát, SuBin vào, ôm mẹ, nói "Mẹ khỏi giận nữa, thôi mẹ đừng giận SuBin" thấy thương gì đâu
.
Mẹ chúc SuBin của ba mẹ ngày càng ngoan và đáng iu hơn nha. Hun con chụt chụt
.
Cuối tuần rồi nhà mình, nhà chị Bông, chị Bon Bon, bạn Uyên, và em Pu đi Dallas. Chiều hôm thứ 6 thì mọi ng hẹn nhau lúc 7g ở Osaka ăn cua và sushi. Sau đó thì mọi ng về phòng khách sạn. Con ngủ suốt đường đi nên ko có vấn đề gì cả. Đến Osaka, con cũng ăn đc 1 dĩa đồ ăn, rồi cũng ăn cua. Con thích ăn càng cua Osaka để lạnh (chứ hâm nóng thì con ko thích). Hôm đó con ăn cũng khá ổn. Sau đó thì con đi tới đi lui chơi. Về phòng khách sạn thì trước tiên, nhà mình vào phòng thì rất thích (mình ở Couryard Marriot). Nhưng khi đi ngủ (tầm 12g30) thì phát hiện máy heat ko điều chỉnh đc. Ba gọi điên xuống tiếp tân kêu nó lên sửa, rồi cả nhà đi ngủ. Ai dè nó chẳng thèm lên sửa, kết quả là sáng dậy SuBin bị cảm luôn, ho và sổ mũi quá chừng!! Nhưng chẳng hiểu "thần giao cách cảm" thế nào mà Tú Uyên (ở khác khách sạn) cũng 1 đêm thức dậy bị cảm y chang SuBin luôn. Thế ta mới nói 2 bạn này đúng là linh thông tương ứng ghê đó mà!! 
Sáng thứ 7 mọi ng đi vườn hoa, nhưng mẹ bận đi thi nên ko đi cùng mọi ng. Nghe ba kể là con và bạn Uyên nắm tay nhau đi chơi, làm mọi ng trong vườn hoa ai cũng nhìn cả, có ng còn đến xin chụp hình 2 bạn nữa chứ
. Mẹ cũng có coi mấy tấm ba chụp cho 2 bạn, nhìn yêu lắm!!
Nghe nói cô Hương có đem mấy quả trứng gà cho Tú Uyên, con cũng xin ăn ké 1 quả. Con và bạn Uyên đc bóc trứng. Nghe ba kể con bóc rất cẩn thận và ăn ngon lành luôn
. Sau đó mọi ng ra quán ăn (nhà bác Hoạt thì ko ăn trưa cùng mà về sớm), con cũng ăn đc lưng chén cơm chiên và 1 chén phở gà. Con và bạn Uyên còn cùng nhau coi phim trên iPad, Tú Uyên còn khoát vai con, lâu lâu vỗ vỗ đầu của con, nhìn 2 bạn buồn cười hết sức!!
Sau đó các nhà ra về, kết thúc chuyến đi. Trên đường về thì kẹt xe quá chừng, nên đến 8:30 nhà mình mới về đến nhà. Sau đó mệt quá nên ba mẹ ra Hibachi ăn tối luôn.
Chuyến đi chơi này SuBin khá là ngoan. Chỉ có điều buổi tối ở khách sạn, có lẽ do phòng quá rộng, nên con cứ lăng xăng chạy nhảy, ko chịu đi ngủ nên bị la. Nhưng còn lại thì con trộm vía ăn ngoan, chơi giỏi, đi xe cũng ko mè nheo.
Hôm qua thì cả nhà chỉ ở nhà, mẹ cũng chỉ nấu ăn đơn giản do cả nhà cùng mệt đứ đừ. Con bị cảm nên cả ngày cứ đòi mẹ. Mẹ đi ra khỏi cái hàng rào là con bắt đầu khóc. Nhưng đc cái trộm vía hôm qua cho con ngủ khá nhanh.
Vậy đó, thế là đã hết Spring Break rồi, ba mẹ cũng quay trở lại với công việc.
Thật ra thì mẹ rất muốn có 1 ngày nghỉ ngơi cho riêng mình, để dọn dẹp nhà cửa, để nghỉ ngơi, để refresh... Chứ quay cuồng trong cái thời khoá biểu đi làm - chăm con - việc nhà, đôi khi mẹ cũng thấy thật là... mệt!! Tháng tới nữa là mẹ đc 1 năm làm việc chỗ này rồi. Lúc đó mẹ sẽ có Vacation, hy vọng sẽ đc nghỉ ngơi nhiều hơn năm vừa qua.
Chúc con trai mau hết bệnh và ngoan, nhé!!!
Thế là cũng mong chờ đc đến ngày cuối tuần rồi, SuBin uiii!!! Cuối tuần này cả nhà mình đi Dallas chung với các cô chú nhà chị Bông, Tú Uyên, chị Bon Bon, em Pu... chắc chắn là sẽ rất vui, con nhỉ!!!
Dạo này con có nhiều tiến bộ, ko còn tỏ ra hung hăng nữa. Chắc do con đã đỡ xì trét sau khi đc ba mẹ chịu khó đưa đi Gym "giải toả" bớt sự năng động của con, cộng thêm mẹ bây g hay thủ thỉ thì thầm kể chuyện cho con nghe, rồi thêm là SuBin của mẹ vốn ngoan, nên chắc là cũng "thâm thấm" chút đỉnh, haha.
Mẹ chúc nhà mình và mọi người có 1 chuyến đi an bình và vui vẻ.
P.S: trong lúc mọi ng tung tăng vườn hoa sáng thứ 7 thì mẹ phải đi thi tới trưa mới xong, huhu oà oà... Sao mà tui vẫn còn gánh nặng học hành quá dzị nè??!!
Tiếp theo chủ đề bài trước về nghệ thuật nuôi dạy con. Hôm qua thì cô lại than với ba là con ko có "follow instruction". Chẳng hạn như các bé khác thì rất sợ time-out, nhưng con thì ko. Cô cho time-out, thì con sẽ đứng gõ tường, múa may quay cuồng... Cho nên cô có vẻ ko hài lòng với con.
Có lẽ vì SuBin là con mẹ, nên mẹ "bênh" con thế này. Theo mẹ ý, thì SuBin của mẹ là em bé khá cá tính (ngay từ khi con 1 tuổi, mẹ gửi con cho cô, thì cô đã bảo con là bộc lộ rất sớm tố chất của 1 leader). Con ko thích bị ép buộc, ko thích bị hăm doạ, đe nẹt. Điển hình là con rất sợ tối. Tắt đèn tối thui là con rất sợ. Có 1 hôm con đòi uống nước, bình nước thì để ngoài phòng khách. Trong phòng ngủ và phòng khách đều tắt đèn tối thui. Mẹ thì bực mình là vì trước khi ngủ mẹ đã cho SuBin uống nước, và nhắc SuBin khi tắt đèn là ko uống nước đâu nhé, vậy mà vừa tắt đèn là con đòi nước. Cho nên mẹ ko lấy cho SuBin và bắt SuBin ngủ. SuBin nằm 1 hồi, mẹ nghe SuBin hít thở sâu, rồi ngồi dậy, lần lần mò mò thành giường ra ngoài phòng khách uống nước. Sau đó mẹ dậy, mở đèn, cho con uống nước rồi con lại ngủ ngay.
Còn nhiều câu chuyện khác về SuBin, để thấy rằng các hình thức phạt, đe doạ SuBin là vô dụng.
Có 1 lần như vầy, con ra ngoài sân chơi với ba, tới khi ba kêu vô nhà thì con ko vô. Sau đó ba giận quá, lôi vào nhà, bắt đứng phạt. Sau đó ba bảo SuBin xin lỗi, nhưng SuBin nhất quyết ko chịu (dù lúc đó ba rất hung hăng đáng sợ). Sau đó mẹ kêu ba vào trong, rồi mẹ kéo SuBin vào giải thích lý do vì sao, blah blah blah... SuBin nghe xong thì gật đầu, rồi tự động xin lỗi ba.
Cho nên mà nói, mẹ nghĩ là SuBin của mẹ là 1 ng rất reasonable, rất biết điều, cho nên có những việc, cấm con, mà ko giải thích, hoặc giải thích mà con ko hiểu, thì con sẽ ko làm theo đâu.
Hôm qua ba cũng bày tỏ sự lo ngại của ba mẹ về chuyện cho con coi Yo Gabba Gabba, nhưng cô lại bảo cô ko nghĩ là con ko hiểu. Cái này hoặc cô chủ quan, hoặc cô... quá đề cao SuBin rồi
. Vì cô Tú Anh kể chị Minh Anh coi mà còn có lúc ko hiểu nữa, làm sao con hiểu đc hết chứ! Nhưng mà hôm qua, thì ba mẹ cũng bàn bạc và thống nhất 1 điều, rẳng là vẫn cho con coi tiếp Yo Gabba Gabba, nhưng mà sẽ coi cùng con và giải thích cho con hiểu. Có 2 lý do mà mẹ phải làm như vầy. Thứ 1, là vì ba mẹ ko cho con coi, thì cô cũng cho con coi. Cốt lõi ko phải là con có đc coi hay ko, mà cốt lõi là con cần phải hiểu nội dung mà chương trình truyền tải đến. Cho nên "cấm" ko phải là hình thức tốt nhất, mà dạy cho con hiểu đúng/ sai mới là điều cốt lõi của vấn đề. Thứ 2, sâu xa hơn, ko chỉ là Yo Gabba Gabba, mà sau này, còn rất nhiều điều khác trong xã hội, ba mẹ ko thể cấm hết tất cả, và cũng ko kiểm soát đc hết mọi thứ trong cuộc sống của con. Điều mà ba mẹ cho con chỉ có thể là cho con nhận thức để con sàng lọc cái gì hay, tốt thì tiếp thu, mà xấu, dở thì bỏ đi. Chính vì 2 lý do đó mà ba mẹ quyết định sẽ dành tiếp nhiều thời gian cho con hơn để cùng coi phim, cùng giải thích, và cùng dạy con.
Cũng chính vì dạo gần đây mẹ cảm thấy nuôi dạy 1 con người sao mà khó khăn, gian nan quá, nên mẹ quyết định sẽ delay kế hoạch có em SuSu lại, để dành nhiều thời gian cho SuBin hơn, và cũng để mình thư thả enjoy life trước khi bước vào cuộc "chiến đấu" mới.
Đúng thật là "sự nghiệp trăm năm trồng người" ko hề đơn giản và cũng chẳng lý thuyết nào bao quát đc hết cả. Nhưng dù sao, mẹ cũng tự hào về SuBin. Theo mẹ, con có 1 bản chất tốt, và ngoan. Chỉ là hơi cá tính chút xíu thôi (thì 2 xoáy mà lại!!!)
.
Bây g con đã lớn, đã biết xì trét, biết giận dỗi, và biết hờn tủi.
Hôm thứ 6 mẹ đi làm về, thì chờ lâu ơi là lâu mà ko thấy 2 ba con về. Mẹ tắm rửa xong xuôi, gần 6:30 rồi mà 2 ba con cũng chưa về. Lát, tầm 6:40 thì 2 ba con về. Ba bảo nãy g ngồi nói chuyện với cô. Rằng thì là hôm đó cô bảo "Nam is not himself today", con tỏ ra rất là bạo lực, cứ cầm đồ chơi, đi vòng vòng quanh lớp, gặp ai con cũng lấy đồ chơi đánh ngta hết. Sau đó thì con đánh Tú Uyên, rồi Tú Uyên cũng đánh lại con. Kết quả là 2 bạn đều bị "thương tích", con bị bầm tím 1 vết ngay má và bị xưng cái môi 1 chút. Thiệt là... Rồi sau đó con cũng có 1 số hành động khác thường như giật đồ chơi của bạn, xô bạn ngã...
Mẹ nghe mà thấy hơi bất ngờ vì trước g con vốn ko phải như thế. Sau đó mẹ suy nghĩ lại, và phát hiện ra thì ra những hành động này của con là do con bắt chước trong Animation Yo Gabba Gabba. Thật ra thì đây là chương trình dạy đạo đức cho thiếu nhi. Chẳng hạn như 2 bạn giành đồ chơi của nhau, sau đó sẽ có 1 bạn ra phân giải, và giải thích là ko đc giật đồ chơi của nhau, rất xấu. Nhưng mà có lẽ con đã ko hiểu đc phần nội dung phía sau, mà chỉ bắt chước theo hành động thôi nên mới làm theo trong phim như là đánh bạn, giành đồ chơi...
Mà cái này cũng là lỗi ba mẹ. Đáng lẽ phải giải thích cho con hiểu, nhưng mẹ cũng nghĩ là con đã hiểu rồi nên cũng ko giải thích gì cả. Sau lần này thì ba mẹ đều rút ra kinh nghiệm, cần dành nhiều thời gian cho con hơn, và nhất là gặp chuyện gì cũng nên giải thích rõ ràng với con.
Sau đó nhà mình ra Hibachi ăn, thì gặp nhà chị Minh Anh và Tú Uyên ở đó luôn. Khi mà mẹ có nhắc đến chuyện 2 bạn đánh nhau và xin lỗi cô Hương thì cô Hương cũng bảo ko sao, thương nhau lắm cắn nhau đau thôi, hehe.
Hậu quả nữa là ngón út của con chắc là do đánh nhau nên bị bong gân, xưng lên. Mỗi lần chơi, đụng đến là con lại than đau. Mỗi lần như thế thì mẹ lại nhắc nhở SuBin ko đc đánh bạn, đánh bạn thì sẽ bị đau như thế đấy. Con cũng gật đầu (nhưng chẳng biết có hiểu gì ko??!!).
Bây g mà ba mẹ kêu con làm gì mà con ko chịu là con giận. Chẳng hạn như con đòi chơi game, mà đến g ngủ trưa rồi, mẹ ko cho chơi, thế là giận, bỏ vào giường nằm. Mẹ kêu cũng ko thèm nhìn, ko thèm lên tiếng. Xong rồi mẹ cũng lơ, cũng vào nằm ngủ, thì SuBin lại ngồi dậy oà khóc tức tưởi kiểu như rất tủi thân ý.
Trưa qua ba mẹ kêu SuBin ăn cơm, mà SuBin ko chịu ăn, ko chịu cho bế, làm ba nổi sùng phết 1 cái vào mông, thế là khóc, giận dỗi, ko thèm nói chuyện với ba luôn. Sau đó mẹ ra bế, dỗ SuBin thì phát hiện thì ra SuBin đang... ị. Hèn chi mà SuBin ko cho bế. Thế là ba phải xin lỗi SuBin thì SuBin mới chịu cho bế vào trong rửa đít (thì lỗi của ba mà, con đang ị, con đâu muốn bị làm phiền đâu, đúng ko nè??).
Túm lại là mấy ngày hôm nay ba mẹ mới thấy thật sự là làm ba làm mẹ khó ghê luôn. Ngoài chuyện "nuôi" con, cho con ăn uống, lo con ăn thiếu chất, lo con gầy ốm yếu, còn phải lo "dạy" cho con, uốn nắn con từng câu từng chữ, từng hành động, từng cử chỉ, quan tâm từng niềm vui, nỗi buồn của con... Bởi vậy, làm ba mẹ thật chẳng dễ dàng chút nào!!
À, cô cũng bảo, trong lớp, SuBin là bé ăn 1 bữa ăn cân bằng nhất (balanced meal). Về chất, con ăn đầy đủ, từ rau, trái cây (cô nói điều này ko thường thấy ở con nít đâu, vì hầu như con nít ko thích ăn rau và trái cây), cho đến protein và tinh bột. Về lượng, con ăn gần bằng bạn Jonathan (lớn nhất lớp). Nhưng mà vì sao con ko mập thì cô cũng ko hiểu. Mà ba mẹ và cô đều cho rằng con hoạt động quá nhiều nên chắc hầu như năng lượng bị đốt cháy hết rồi. Nhưng mà mẹ thì nghĩ, miễn con ăn đủ chất, khoẻ mạnh, là đc. Còn chuyện mập ốm ba mẹ cũng chẳng quan trọng lắm.
Ở nhà, 1 phần ăn của con cũng có đủ tinh bột, protein, rau, và cuối buổi là trái cây. Nói chung là con thích rau và trái cây lắm. Con thích ăn dâu, táo, và nhất là quít. Rau thì con ăn Broccoli, cauliflower, đậu que, rau cải (con chỉ thích ăn cùi), rau mồng tơi, rau muống. Nói chung là theo mẹ thì con ăn 1 bữa cũng rất balanced.
Hôm thứ 7 thì mẹ vẫn đưa con đi Gym chơi. Nghe nói đi Gym thì con rất thích. Con cũng chơi bạo dạn hơn. Khi cô giăng cái lều lên thì con cũng dám chui vào rồi. Sau lớp Gym thì con đc học lớp Nhạc. Lúc đầu con ko thích lắm, nhưng sau đó cô lấy cái lục lạc xuống thì con lại rất thích, con múa, gõ, làm động tác theo cô rất chuẩn. Cuối cùng là khi chơi tự do, thì con nhất định chỉ... ôm cái trống thôi. Gõ trống, con còn giơ lên cao lấy nhịp làm cô mắc cười quá chừng luôn!!
Sau đó mẹ đưa con về, ngang Ross, mẹ ghé vào mua đôi giày cho con. Nhưng mà ngang hàng đồ chơi, thì mẹ thấy nó bán 1 bộ gồm cây đàn điện tử và bộ trống điện tử, mẹ thấy con rất thích nên mẹ mua về cho con. Ngoài ra mẹ còn mua cho SuBin 1 bộ xếp hình bằng gỗ (chứ bằng giấy là te tua với con cho coi) có 48 miếng. Mẹ còn mua cho SuBin 1 đôi giày rất đẹp. Đáng lẽ mẹ mua thêm 1 đôi sandal nữa, nhưng mà lại ko có size của SuBin, nên ko mua đc. Thôi để mẹ mua chỗ khác cho SuBin, hen.
Về nhà, con rất thích chơi bộ trống. Ngoài ra con cũng thích cây đàn và cái micro gắn vào cây đàn. Con ca hát suốt. Mẹ quay phim đc khi con hát bài ABC và bài Twinkle twinkle little star rồi. Đã vậy, con còn la hét um sùm vào micro "Alo alo dừa khô lên giá, ai có má đổi dừa khô", làm ba mẹ cười bể cả bụng!!
Mẹ lại down thêm vài trò chơi vào iPod cho con rồi. Có 1 trò Lego xếp hình con rất thích, nhưng mà con lại... sợ cái con robot trong trò đó, nên cứ bắt mẹ chơi rồi con ngồi coi thôi.
Trò xếp hình mẹ mua về, ba cũng dã bày ra cho con chơi. Con tỏ ra rất thích. Chơi xong rồi, con lại đòi "Some more" nữa chứ. Con cũng tỏ ra rất thông minh, con có thể liên tưởng và xếp đc 1 số mảnh vào đúng vị trí của nó luôn.
Bây g tối mẹ ko cho con uống nước nữa. Mẹ bảo SuBin uống nước đi, rồi đi ngủ. Vậy mà 2 hôm nay cũng xảy ra "sự cố" là SuBin ham chơi, lúc kêu uống nước thì con ko uống. Đến khi tắt đèn đi ngủ rồi thì lại đòi ra uống nước. Mẹ bực quá nên ko cho. Thế là lại nghe SuBin thít tha thút thít, 1 lát, lại thấy con ngồi dậy, lần lần mò mò ra ngoài phòng khách (tắt đèn tối thui, con sợ lắm, nhưng mà vẫn chui ra) để lấy cái bình nước để trên bàn học uống nước. Sau đó mẹ thấy tội quá nên cho con mở đèn ra lấy bình nước uống, ko quên nhắc con lần sau là uống 1 lần thôi, uống đủ rồi thì vào ngủ luôn. Con cũng gật đầu vâng dạ ok, mà cũng ko biết là con có hiểu gì ko.
Ngta nói ai có xoáy là... cá tính dữ lắm. Nào g mẹ nghĩ đâu có phải, SuBin ngoan lắm mà. Nhưng g mới "nếm mùi" đây. Chẳng hiểu sao các nguyên tắc lập ra với con, con chỉ vâng dạ, nghe theo trong 1 thời gian rất ngắn. Chẳng hạn như cô bảo, cô đã dạy con đi bộ, ko đc chạy, cũng time-out, cũng nhắc nhở con cả năm trời mà ko hề tác dụng gì cả. Mẹ cũng ko cho con quăng đồ chơi qua hàng rào, nhưng cũng chỉ tác dụng trong thời gian rất ngắn, rồi đâu lại hoàn đấy. Hay là tuổi này nó như thế nhỉ??
Ba kể, là mẹ ko cho con xé giấy báo nữa. Sau đó có lần ba thấy con xé giấy. Đang xé, thì con thấy ba, con liền lật đật quăng tờ báo... chạy mất!! Tức là con cũng biết ko đc làm như vậy, nhưng ko hiểu sao con vẫn làm??!!
Nói chung, với 1 vài vấn đề nho nhỏ xảy ra bữa g, mẹ nhận thấy việc làm ba mẹ là 1 công việc thiệt là khó khăn vô cùng. Cho nên, mẹ lại càng phải gần gũi con hơn nữa, giúp đỡ con nhiều hơn nữa để con sau này có thể trở thành 1 ng tử tế, tốt bụng, và có ích cho xã hội sau này!!!
Chuyện là hôm qua sau khi ăn cơm xong, mẹ làm biếng dọn dẹp, nên vào phòng nằm, còn ba thì đi ra Sam mua sữa cho SuBin. Lát, SuBin cũng vào phòng, nhưng mà chỉ làng xàng dưới chân giường chứ ko nhắng nh ít nhào lên lộn xuống như mọi hôm. Chán chê, mẹ rủ SuBin lên giường cho mẹ hun hít, nhưng SuBin kiên quyết lắc đầu. Năn nỉ, doạ nạt ko đc, mẹ quyết định "cưỡng ép", ai è SuBin la ó quá chừng. Nghe kỹ, thì ra SuBin nói "Mẹ đừng, SuBin đang... ị!". Mẹ nghe mà buồn cười quá nên thả SuBin ra cho SuBin "hành sự"
.
Nhưng mà sau đó thì SuBin có vẻ mất hứng, nên mặt mày rất bực bội. Ba về đem SuBin đi rửa đít. Sau đó SuBin ko cho ba mặc tả vào, SuBin nói "Thôi khỏi mặc tả, SuBin đang... ị". Nhưng mà cuối cùng thì ba cũng mặc đc tả cho SuBin sau khi cho SuBin chọn "ngồi bô hay mặc tả".
Trong lúc "hành sự" thì SuBin rất khó chịu, cứ đứng im, mặt "đần thối" ra, hỏi gì cũng lắc. Làm vậy cho đến khi SuBin xong xuôi thì SuBin lại vui vẻ trở lại, lại đòi uống sữa. Nhưng mà hôm qua 2 mẹ con bị đi ngủ hơi trễ do phải chờ SuBin... hành sự xong, hihi
.
Hôm qua SuBin thấy cọng chỉ đen dưới sàn thì rất sợ, khóc toáng lên. Sau đó cả tối cứ thẫn thờ (chắc chưa hoàng hồn), nhưng mà vẫn cứ lắc lắc tay rồi nói "chỉ thôi mà, có gì đâu mà sợ", haha
. Cho nên là vẫn bị ba mẹ gọi là "chàng trai 11 kí ốm nhom nhát hít".
Hôm qua mẹ bày cho con chơi trò Match Game trên iPod, thì con đã chơi đc đến cấp độ 8 cái rồi. Nhiều lúc 2 mẹ con giành chơi game đến độ ba phải ra, nói "Sao mẹ ko chơi HP đi, cứ giành iPod với con", nhưng ghét 1 cái là thằng HP mấy cái application của nó rõ chán lắm, hehe.
Cả nhà đang lên kế hoạch cuối tuần sau đi Dallas chơi. Nhưng tình hình sáng thứ 7 trong lúc mọi ng vui chơi thì mẹ phải đi thi, huhu
. Lý do là kỳ thi đó ko còn mở ở OKC nữa mà mẹ lại ko muốn ra OSU thi. Mà may quá ở Dallas có 1 center có thi ngày thứ 7 nên mẹ quyết định đi thi sáng hôm thứ 7 luôn. Thôi thì cố gắng 1 chút cho 1 tương lai tốt đẹp hơn cho gia đình mình, con hen!!!
Ngày mai, SuBin lại đc đi Gym nữa rồi, thích quá, SuBin hen
.
1. Nghe ba kể cô bảo hôm thứ 3 con đi học, lúc đón về đc cô khen con rất ngoan, hôm đó ko hề la hét, chạy nhảy gì cả. Ba kể sáng đó, khi ba đưa con đến lớp thì thấy Caleb đang bị cô bắt ngồi yên giữa lớp, lý do là bạn đó phấn khích quá hay sao đó mà la hét, đập đồ tùm lum. Sau đó con vào lớp, đi ngang qua Caleb thì Caleb làm gì con đó ba ko thấy nhưng cô thấy, thế là cô cho Caleb vào trong phòng trong time-out luôn. Chắc do con thấy "tấm gương" ngời ngời đó nên cả ngày lại rất ngoan (nhưng chỉ đc 1 hôm đó thôi, haha).
2. 2 ngày nay thử nghiệm chuyện cho con "cai nước". Kết quả là 2 mẹ con ngủ sớm hơn (do lúc trước con cứ uống nước, nằm chơi, uống nước, nằm chơi... mà quy trình là càng về đêm con càng hưng phấn mới mệt chứ! Nhưng mà 2 hôm nay ko uống nước nên nằm 1 hồi chán chê thì con ngủ khèo, mẹ ko phải rót nước cho con nên cũng ngủ sớm luôn), ngủ ngon hơn (đêm cũng chỉ dậy uống nước 1, 2 lần thôi chứ ko thường xuyên như trước), ngủ dài hơn. Tóm lại là tốt hơn, hihi.
3. Hôm qua thì ba mẹ đã cho con chơi iPod mới sau 1 tháng tìm kiếm cái iPod cũ ko ra. Con cũng tỏ ra thích thú. Tối mẹ mở Youtube nghe nhạc, mà con cứ đòi "để SuBin cầm cho" ko thôi.
4. Hôm qua con đang coi tivi, tự nhiên khóc lên, thế là mẹ ra bế SuBin, SuBin nói với mẹ "Sợ!", mà mẹ ko nghe, mẹ đang loay hoay làm gì đó, thế là con lại nói "Mẹ, I said sợ!", thế là mẹ phải nói "Ko sao, có mẹ đây" thì con mới thôi!
5. Tối con giỡn với ba, ba đè con, thì con la lên "Ba đừng, ba kỳ quá!", mẹ chỉ SuBin nói "Ba đừng đè SuBin như vậy! SuBin ko thích!", con nói, xong rồi ba ko đè SuBin nữa. Ai dè lát sau SuBin lại nói "Ba đè SuBin", rồi chỉ lên bụng, "gợi ý" cho ba đè mình giỡn tiếp mới ghê chứ!!!
6. Dạo này con chắc là bắt chước Caleb, tự nhiên ko nói chuyện, mà cứ ư ư e e chỉ trỏ. Hôm qua bị ba mẹ la cho 1 trận thì mới chịu nói chuyện lại. Thiệt là...
Cuối tuần này ba mẹ lại dẫn con đi Gym chơi tiếp, nhé. Bây g mà nghe nói chơi Gym là con thích lắm, hehe. Chắc trong nhà chỉ có 1 mình mẹ là ko thích Gym quá, hehehe.
1. Hôm qua nhà mình đã "thử nghiệm" 1 ngày đưa SuBin đi học lớp Art. Nói chung là mặc dù mẹ về sớm 15', nhưng cũng hơi cập rập tí. Nhưng bù lại, SuBin đã có 1 tiếng đồng hồ cực vui ở lớp. SuBin đc trải nghiệm vẽ màu nước, nặn đất sét, cắt dán, tô màu, trang trí... Trò chơi yêu thích nhất của SuBin là... câu cá. Cô Julie để mấy con cá bằng mút vào trong cái chậu lớn, cho nước xâm xấp, rồi để 3 cái vợt trong đó. SuBin chơi mê mẩn luôn. Mẹ nhìn thấy SuBin chơi vui vẻ như vậy, mẹ cũng thấy sự bận rộn cũng... xứng đáng!
2. Khi đang chơi câu cá, có 1 bạn nam khác (tên Dylan) cũng lại "câu" chung với SuBin. 2 bạn câu bằng vợt,rồi còn vớt cá ra bằng... tay nữa. Có 1 "pha" SuBin và Dylan cùng chụp lấy 1 con cá. Tất nhiên là phần thắng thuộc về... Dylan rồi. Ba mẹ Dylan thấy thế liền la, bảo Dylan share, nhưng mà SuBin thì ko care lắm (tính con trước g vẫn vậy, ko thích chụp giựt mà). Sau đó SuBin lấy con cá khác, rồi... để vào trong vợt cho Dylan. Ba mẹ Dylan đang la, cũng giựt mình, im lặng vài giây nhìn 2 đứa... cười! Dylan cũng mất chừng 1 phút nhìn con... hết hồn khi thấy con đang nhiệt tình cho cá vào vợt của Dylan, sau đó thì 2 bạn cùng nhau vớt hết cá vô... vợt của Dylan luôn! Sau màn "bắt cá" kiểu đó, mẹ thấy Dylan... bỏ đi luôn, nhường cho con nguyên chậu cá để con chơi 1 mình, haha
. SuBin của mẹ giỏi quá, ko giành đồ với bạn, mà còn rất biết cách chơi với bạn nữa. Đáng khen ghê!!!
3. Con đã chơi đc thêm 1 số trò ở Gym ở mức độ khó trung bình. Nhưng 1 số trò khó thì con vẫn chưa dám chơi.
4. Tối ngủ mẹ đã dẹp cái thùng nước và bình nước đi luôn rồi. Lý do là con cứ đòi uống nước hoài, con phải nút bình thì mới ngủ đc, mà như vậy ko tốt chút nào, nên mẹ quyết định cho con "cai nước". Trước khi đi ngủ mẹ rót bình nước đầy cho con uống, xong rồi lên giường ngủ. Con ko thấy bình nước, nên cũng nằm ì èo đòi 1 lát, ko đc thì thôi, lát đã thấy ngủ khèo
. Lúc đầu mẹ cũng thấy tội quá, nhưng mà cũng dằn lòng nằm yên, ko lấy nước cho con, nên 1 lát sau là con chán quá nên cũng ngủ luôn.
5. Hôm qua đưa con đi Gym, con rất thích. Trên đường đi nghe nói đi Gym là con phấn khích, xong rồi kêu về còn ko chịu về nữa chứ. Cho nên mẹ thấy cũng xứng công ba mẹ tất bật chuẩn bị cho con đi.
6. Mấy nay con bắt chước Umizoomi, cứ hay hỏi: this one, or this one? Mẹ chọc SuBin, hỏi: (chỉ mẹ) this one, or, (chỉ ba) this one? SuBin liền chỉ SuBin, bảo "this one!!"
Nó chẳng có nghĩa gì cả, nhưng mà rất vui, mà hễ mẹ chỉ SuBin và mẹ, thì SuBin sẽ chỉ ba. Điều đó cho mẹ thấy rằng với con, 3 người trong nhà mình lúc nào cũng phải "dính" vào nhau như thế!!
Còn vài chuyện linh tinh nữa nhưng hôm nay mẹ buồn ngủ quá, chỉ nhớ đc nhiêu đây chuyện thôi.
Hôm thứ 7 mẹ đã dẫn SuBin ra Gymboree học thử 2 lớp Gym và Music. Nhưng do tới 11g chỗ đó mở Open House cho Pre-School nên SuBin ko học Music mà chỉ học đc Gym, và chơi Gym cũng như chơi đất sét, tô màu... Lúc đầu SuBin sợ lắm, ôm rịt mẹ, nhưng mà sau đó dạn hơn, SuBin bắt đầu chạy loanh quanh khắp nơi.Nhưng mà con chỉ mới chơi những trò dễ thôi, chưa dám chơi những trò khó hoặc trèo cao. Thôi từ từ, con hen.
Mà Subin cũng ko thích theo đám đông, cứ 1 mình 1 phách tự chơi vậy thôi. Nhưng mà nói chung thì mẹ cũng khá hài lòng. Coi như con có 1 ngày cuối tuần vận động vui chơi thoải mái nhưng cũng bổ ích. Tình hình là học phí mỗi lớp như vậy là $60, nhưng mà mẹ mua luôn 1 package $99, con có thể học thoải mái, bao nhiêu lớp cũng đc hết. Cho nên mẹ định mỗi sáng thứ 7 thì con sẽ học 2 lớp Gym và Music từ 10g đến 12g. Còn lớp Art tối thứ 3 thì khi nào rảnh mẹ sẽ dẫn con đi, nhé. Mẹ định ngày mai sẽ "thí nghiệm" thử xem coi có bận rộn lắm hay ko. Mà để đưa con đi học lớp Art như vậy, thì ba phải đưa con về nhà lúc 5g này, tắm rửa cho con này, 5:45 mẹ về, mẹ tắm này, xong rồi mẹ đưa con đi học từ 6:30 đến 7:30 rồi về ăn cơm này. Thứ 2 thì mẹ cũng phải làm sẵn đồ ăn này, để thứ 3 là ba chỉ hâm sẵn đồ ăn rồi 2 mẹ con về, ,rửa tay là ăn luôn thôi. Để tuần này mình "thử nghiệm", hen SuBin hen.
Lý do mà mẹ muốn con đi học các lớp này, như mẹ đã nói, mẹ chẳng trông mong con thành thiên tài gì cả, chỉ là vì thứ 1, dạo gần đây con bát đầu thích tô màu, thích vẽ, thích đánh trống, thích hát... cho nên mẹ muốn đưa con đi học cho nó "bài bản" hơn. Thứ 2 là mẹ muốn con tiếp xúc môi trường bên ngoài nhiều hơn, cho con nhìn thấy thế giới xung quanh ko chỉ gói gọn trong gia đình, hội SVS, hay là Day care. Thứ 3 là mẹ muốn con sau này có thể biết thưởng thức 1 bức tranh đẹp và biết hưởng thụ 1 bản nhạc hay. Vậy đó!!
Chiều qua mẹ làmm bò lúc lắc khoai tây chiên cho cả nhà ăn do hôm trước ba bảo thèm "hoả diệm sơn". Con thì khoái khoai tây chiên (bình thường ra ngoài ăn ba mẹ ko cho con ăn đồ chiên xào, vì chẳng biết nó chiên dầu gì,độc hại lắm!), ăn quá chừng. Từ ngày con bệnh xong, ăn rất kém, hôm qua ăn thế là theo mẹ rất tốt rồi.
Hôm qua trong lúc ba đi vào trường rồi ghé đi chợ, ở nhà con đã bị mẹ "nổi trận lôi đình". Lý do là con quăng vứt đồ lung tung, xé giấy dục khắp nhà, rồi thêm nhõng nhẽo, quơ đồ, rồi cứ tiện tay là dục đồ làm cái nhà vừa dọn xong đã thành như chuồng heo. Thế là sau khi bị mẹ "xử lý", thì con cũng lật đật líu ríu dọn sạch sẽ cái nhà. Nhưng con cũng lo ra lắm. Hễ mẹ lơ là 1 tí là con lảng lảng sang chỗ khác ngay. Sau khi dọn nhà sạch sẽ thì ba về, ba cũng "choáng" sao tự nhiên "cái chuồng heo lại biến thành sạch sẽ như thế này.
Nhiều khi nghĩ đến con thì thương ghê. Sau khi hết giận thì nghĩ là sau này ko làm thế nữa. Nhưng mà hễ mà "lơ là" với con 1 chút là con lại lờn ngay.
Thôi mẹ đi field trip đây. Thương con nhiều nhiều nhiều!!!
Hôm qua, mẹ về đến nhà, hơi mệt, nên mẹ nghĩ: hay là cho cả nhà ăn Pizza nhỉ? Nhưng nghĩ lại, thấy cũng làm biếng đi ra ngoài, nên thôi. Rồi cũng như thường lệ, mẹ đi tắm. Tắm xong, đang ngồi nghỉ ngơi chuẩn bị đi nấu cơm thì con trai chạy ra thỏ thẻ "Ăn Pizza ko mẹ?", thế là ba mẹ nhìn nhau, hỏi "Con thích ăn Pizza hả?", SuBin gật đầu "Ăn Pizza đi mẹ", thế là cả nhà ròng rắn ra ăn Pizza luôn. Làm như 2 mẹ con mình có thần giao cách cảm ý, con hen
.
Ăn xong thì nhà mình còn ghé qua Walmart để mua cái iPod khác cho con. Bực thật, chẳng biết cái iPod con để ở đâu. Nhưng giá ở store lại ko giống online nên ba mẹ quyết định mua online cho con.
2 hôm nay, cứ tầm 5-6g sáng, là con dậy, đòi uống nước, rồi hỏi:
- Ba đâu rồi mẹ?
Mẹ: Ba ngủ rồi, SuBin ngủ đi!
SuBin ngóc đầu dậy, thấy ba ngủ: Ba ngủ, SuBin ngủ, mẹ ngủ luôn!
Lát, SuBin lại thỏ thẻ: Coi umizoomi ko mẹ? Hay là coi Yo Gabba Gabba?
Phải đợi mẹ la, bắt đi ngủ thì con mới chịu nằm yên và ngủ.
Đáng lẽ cuối tuần này mọi ng sẽ đi Dallas chơi. Nhưng vừa thông báo là bác Hoạt bận, rồi nhà cô Phương Anh cũng ko khỏe,... nên đã bị hủy. Chán ghê!! Làm mẹ mơ tưởng về mấy chú cua nữa chứ, hihi.
Ko biết chiều nay về SuBin có thỏ thẻ muốn ăn gì ngoài ăn cơm nữa ko, hen?? 
Dạo này mẹ ko viết Blog cho con, bởi vì mẹ muốn dành 1 thời gian thích đáng, trong 1 tâm trạng thoải mái để có thể viết đầy đủ hơn về những sự kiện vừa xảy ra.
Hôm thứ 6, ngày 17/2, mẹ đc về sớm, nên tranh thủ về nhà làm mấy cái JBF để đi drop. Sau đó 2 ba con về, mẹ rủ đi Hibachi ăn tối. Về đến nhà thì chat với ông bà nội. Đang chat thì con có biểu hiện mệt, nên mẹ sờ thử, thì thấy con rất nóng, đo nhiệt độ thì hơn 101 độ, nên mẹ cho con uống thuốc giảm sốt, và đi ngủ. Đến tầm 5g sáng thì ba gọi mẹ dậy vì lúc đó con sốt rất cao, tầm 104 độ, ba mẹ thay nhau chườm mát, cho con uống giảm sốt tiếp, nhưng con vẫn ko hạ nhiệt, nên ba phải nhúng con vào trong chậu nước, thì con hạ đc 1 chút. Cứ thế cho đến tầm 7-8g gì đấy thì con hơi hạ nhiệt 1 chút, nên cả nhà đi ngủ, đến tầm 10g thì dậy. Mẹ nấu cháo cho con ăn, và cả nhà quyết định đưa con đi Urgent Care vì con vẫn ko hạ nhiệt đc. Mẹ gọi cho cô Hương thì cô Hương cũng bảo Tú Uyên đêm qua cũng sốt y như con, mà sốt còn cao hơn nên phải đi Emergency Room đêm hôm qua.
Khi vào khám, thì bác sĩ làm 1 vài test cho con, thì con ko bị flu, ko bị viêm nhiễm, đưa con đi chụp X-Ray thì may mà con cũng ko bị viêm phổi. Bác sĩ bảo con bị viêm hô hấp trên, nên cho thuốc kháng sinh về uống. Cả ngày thứ 7, chủ nhật con mệt và sốt liên tục dù mẹ vẫn đều đặn cách 4 tiếng 1 lần cho con uống Motrin và Tylenol xen kẽ.
Uống kháng sinh 2 ngày mà con bị đi tước dữ quá, nên thứ 2 mẹ ngưng, vì mẹ nghĩ năm ngoái con bị virus trong 5 ngày, mẹ hy vọng lần này cũng thế. Mẹ cũng gọi điện hẹn bác sĩ nhưng bác sĩ đã kín lịch nên ko hẹn đc. Mà mẹ nghĩ con cũng ko sao nên cũng thôi.
Vậy mà tối đó con sốt đùng đùng, cả ngày hôm sau thì chỉ nằm trên tay mẹ thôi. Cho nên ba mẹ gọi điện cho bác sĩ. Thật ra bác sĩ cũng full lịch rồi, nhưng mà nghe tình trạng của con, với lại may là có 1 bệnh nhân bỏ hẹn, nên bác sĩ hẹn con khám lúc 3:50 chiều. Đi khám thì bác sĩ cho biết con bị viêm phế quản, cho con 1 loại kháng sinh khác để bảo vệ phổi cho con, đồng thời cho con thở mặt nạ để thông đường thở. Lúc đầu đem cái mặt nạ vào, con khó chịu lắm, cứ khóc, nhưng mà chắc cả ngày ngột ngạt ko thở đc, đeo vào, thở dễ dàng nên con rất thích, nằm lim dim rất sảng khoái. Lát, cô y tá vào, cô hỏi:
- Do you like it?
Con gật đầu.
- Do you want some more?
Con lại gật đầu.
- Can I turn it off?
Con lắc đầu.
Vậy là chắc con cũng hiểu hết đó hen!!
Về nhà thì bác sĩ cũng cho ba mẹ mua 1 cái mặt nạ và thuốc xịt thông đường thở cho con như vậy đó.
Đến thứ 4, nhờ thuốc bác sĩ cho nên con đỡ 1 chút, nhưng vẫn li bì.
Thứ 5 thì ba đi New York, 2 mẹ con ở với nhau thôi. Con vẫn mệt dù đả hết sốt, nhưng vẫn ngủ li bì.
Đến thứ 6 thì con tỉnh táo 1 chút. Mẹ đưa con đi Walmart mua đồ ăn. Đi đc 1 lát thì con than mệt nên 2 mẹ con về. Thứ 7 thì con ăn đc đồ ăn bình thường. Chủ nhật thì con gần như khoẻ đc 80%.
Rồi, còn đây là nhận xét của mẹ về SuBin trong đợt bệnh năm nay nè.
Thứ 1 là suốt cả mùa đông năm nay, lớp của SuBin cứ bệnh suốt, nhẹ thì ho hen sổ mũi, nặng thì là 1 đợt tummy virus và đợt virus này. Những đợt trước, SuBin đều "thoát" hết. Cả 1 mùa đông SuBin chẳng chảy mũi hay ho 1 chút nào, là vì hễ nghe thông báo có bạn bệnh, là mẹ liền nấu phở cho SuBin ăn ngay để ngừa bệnh. Phở mẹ nấu cho rất nhiều gừng và hành, ăn ấm người, giải cảm, nên hầu như cả 1 mùa đông SuBin đều chẳng nhảy mũi cái nào (cô Melinda cũng rất ngạc nhiên về khả năng ngừa bệnh này của nhà mình đấy!!). Đợt tummy virus thì ba mẹ giữ SuBin ở nhà 1-2 ngày gì đấy rồi mới cho đi học lại, cộng thêm tối về ngày nào ba mẹ cũng cho SuBin uống nước gừng và tỏi xay ra, cho nên SuBin cũng may mắn "thoát". Nhưng mà lần này, thứ 1, ba mẹ cũng hơi bận và mệt, nên ko nấu phở cho SuBin đc. Thứ 2, ba mẹ nghĩ bạn của con chỉ bị cảm thường, chứ ko nghĩ bị nặng như thế. Thật ra sau khi con và bạn Uyên bệnh, chị Minh Anh cũng sốt, con cô giáo, chị Macy cũng bệnh như thế, nhưng còn nặng hơn vì Macy bị asthma, lúc đó mọi ng mới biết thì ra cái bệnh mà nhà bạn Jonathan mang vào lớp là nghiêm trọng như thế!! Thậm chí chú Minh và chú Sơn vì chăm chị Minh Anh và bạn Uyên cũng bị lây và sốt luôn. May mắn thế nào nhà mình lại ko bị sao cả.
Nói thật là ba mẹ rất giận nhà cái bạn Jonathan đó. Bởi vì năm ngoái con bị sốt cao cũng bị lây bởi nhà này, mà năm nay, tất cả các bệnh trong lớp, từ nặng tới nhẹ đều xuất phát từ nhà này. Mà mẹ ko hiểu sao con mình bệnh mà vẫn cứ thích tống vào lớp. Thật là... (Sau đợt bệnh đó, sau đó nhà Jonathan lại bị tiếp 1 đợt ear infection khác nữa, may mà con ko bị lây, ghét thật đấy!!!)
Thứ 2, là mẹ phải nói rằng mẹ thấy... tự hào về con trai của mẹ ghê luôn!!! Con ngoan ơi là ngoan!!! Mỗi khi con ho, mẹ hỏi "SuBin có sao ko?", con đang lim dim, cũng ngóc đầu dậy thì thào "OK, thank you mẹ!". Khi bệnh, con cứ đòi mẹ bế. Mẹ cũng bế SuBin, nhưng khi mẹ phải đi nấu cơm, hay có việc, thì mẹ đặt SuBin xuống giường, hoặc ghế sofa, mẹ nói "SuBin nằm đây nha, mẹ đi nấu cơm/ làm việc/ ra ngoài 1 chút mẹ vào nha", SuBin cũng OK, và mẹ lại đi ra ngoài làm việc của mình, chỉ lâu lâu ghé vào thăm coi SuBin thế nào thôi. Khi SuBin đòi cái gì, như là đòi coi TV, mẹ chỉ cần nhẹ nhàng giải thích: à, ko đc đâu con, vì con đang mệt, con đi ngủ nha, ngủ dậy khoẻ rồi mẹ cho coi, thì con cũng ok vui vẻ đi nằm, ko mè nheo khóc lóc gì hết trơn.
Khi mà con ói, con cứ chỉ mẹ, rồi nói "SuBin ói đằng kia kìa, SuBin ói ra giường, dơ giường rồi", thương gì là thương!! Bình thường, khi ói, con sẽ khóc (mẹ nghĩ tại con thấy... dơ quá, chứ ko phải gì hết, haha
), nhưng mẹ giải thích cho con là: ko sao hết, SuBin mệt nên SuBin mới ói, ói ra rồi ng khoẻ, dơ thì mình rửa, ko sao hết con! Thế là SuBin ko khóc nữa, ngoan gì mà ngoan thế này??!!
Khi mà con muốn gì, con hỏi vầy: mẹ ơi, uống nước ko? mẹ ơi, coi phim ko? mẹ ơi, uống sữa ko?... Lịch sự quá chừng!!
Thậm chí, có những việc, mẹ biết con ko hề thích chút nào, như là nhỏ mũi và hút mũi. Nhưng mà khi mẹ nói với con như thế này, "SuBin cho mẹ nhỏ mũi 4 cái nhé", thì con cũng nằm im chấp nhận, rồi "SuBin cho mẹ hút mũi ra 10 cái nhé", con cũng đồng ý. 2 mẹ con vừa hút mũi, vừa đếm, có khi hút 10 cái rồi mà mẹ vẫn còn muốn hút thêm, thế là lại xin xỏ "SuBin cho mẹ hút thêm 4/5 cái nhé", con cũng chấp nhận. Ta nói... SuBin ngoan gì là ngoan, mẹ cưng SuBin gì là cưng luôn đó nha!!!
Đến tầm thứ 6 là con nhớ lớp lắm rồi, suốt ngày cứ hỏi mẹ: mẹ ơi, đi Melinda ko? Cô Melinda đâu rồi?
Còn 1 chuyện nữa, là hôm thứ 6, con khoẻ chút, con dậy chơi. Con cầm điện thoại của con đưa cho mẹ, nhờ mẹ sạc pin dùm. Sạc xong, mẹ đưa con, thấy con bấm bấm gọi, mẹ hỏi "SuBin gọi ai thế?", SuBin liền bảo 'Gọi cho Tú Uyên đây!". Rồi ngày nào cũng "gọi Tú Uyên đây" vài bận vậy đó, chứ chẳng hỏi gì ba hết. Mẹ hỏi: "Ba đâu rồi SuBin?", SuBin đều trả lời "Ba đi mất tiêu rồi/ Ba đi làm rồi/ Ba đi vô trường rồi/ Ba đi học bài rồi"
, sau đó thì mẹ nói "Ba đi New York rồi", cho nên về sau thì SuBin cũng bổ sung "Ba đi New York rồi".
Đến thứ 2, thì con mới phát hiện ra thiếu ba, nên khi ăn cơm, con hỏi mẹ "Ba đâu rồi mẹ?", mẹ nói "Ba đi New York rồi". Thế là ăn xong, con lại cầm điện thoại bấm bấm gọi, mẹ hỏi "SuBin gọi cho Tú Uyên hả?", con nói "Ko phải đâu, SuBin gọi cho ba đây"
.
Khuya thứ 3 thì ba về. Sáng thứ 4 ba đưa SuBin đi học, nghe ba kể SuBin tự nhiên muốn khóc, chắc là nghĩ: lâu quá mới gặp ba mà phải đi học, con nhỉ??!! Nhưng mà con mếu thôi, rồi nhìn nhìn ba, chứ ko khóc!! Thương con trai ghê!!!
Lần này con bệnh, 1 phần do mẹ cũng có chút kinh nghiệm hồi năm ngoái, 1 phần là con đã lớn, con cần gì thì con sẽ nói cho mẹ nghe, cũng 1 phần là con ngoan ơi là ngoan, nên mẹ cũng cảm thấy ko vất vả lắm, nhưng mà cũng stress kinh khủng!!
Bệnh xong, con nói nhiều hơn trước, lý sự cùn nhiều hơn trước, và... hiếu động nhiều hơn trước!! Chúc con lúc nào cũng khoẻ mạnh và ngoan nha!!! Thương con quá chừng chừng!!!!
Có vài chuyện linh tinh vầy, để mẹ ghi lại, nếu ko sau này sẽ bị quên mất!
Tối đi ngủ, sau khi cho SuBin uống 2 bình nước (đặc điểm của con là rất thích uống nước, đặc biệt là khi đi ngủ, cho bao nhiêu cũng uống đc hết, cũng may là nhờ thế nên khi con bệnh hầu như ko bị mất nước). Sau đó mẹ bảo:
Mẹ: Từ g SuBin ko đc xin thêm nước, ko đc nói chuyện, ko đc làm phiền mẹ ngủ, ok?
SuBin: OK!
Lát, SuBin ê a hát.
Mẹ: SuBin ko đc nói chuyện, ngủ đi!
SuBin: Ko phải đâu mẹ, SuBin... hát mà mẹ!
Mẹ: Hát cũng ko đc, ngủ đi!!
Đc 1 lát, SuBin: 1, 2, 3,...
Mẹ: SuBin ko đc nói chuyện, ngủ đi!
SuBin: Ko dám đâu nha mẹ, SuBin... đếm mà!! (??)
Mẹ: đếm cũng ko đc, ngủ đi!
SuBin: OK!
Lát, SuBin đập tay đập chân đùng đùng
Mẹ: SuBin nằm yên ngủ đi!
SuBin: Mẹ, ko đc nói chuyện, mẹ ngủ đi!! (??)
Ặc!! Con tôi!!!
SuBin và mẹ ngồi coi ti vi, đến đoạn vui, 2 mẹ con cười phá lên. Tự nhiên SuBin quay qua, bảo: Mẹ ko đc hét lên như vậy!! (??)
Bây g cần nhờ ai làm gì, SuBin lại bảo: I need help!!
Ba kể, đi đón SuBin, thấy cả lớp đang chơi ngoài sân. Tú Uyên thấy con bướm đậu trên hoa, liền nói với chú Sơn: Bướm!
SuBin tài lanh, chạy lại, rồi nói: Ko phải đâu, ko phải bướm đâu, flowers mà!!
Hôm qua ba chở SuBin đi học về, SuBin nói gì đó, rồi bảo: OK!
Ba lái xe, cũng chọc SuBin, bảo: Ê cô!
SuBin liền bảo: Ko phải đâu, I said "OK".
Haha, cho ba chừa cái tật nói lung tung nghen!!!
Con ăn cơm hay làm mấy chuyện gì đâu ko, như là quơ muỗng, lấy muỗng gõ lên dĩa, lên bàn, tay dơ mà cứ vỗ đầu... làm ba mẹ cáu lên, bảo: SuBin còn làm nữa là ba mẹ khẽ tay nhé!
Nghe nói thế thì con lập tức... co tay lại, hoặc đan tay vào nhau (chắc để khỏi xoè tay ra bị ăn đòn đây nè, hehehe
).
Tối ngủ, có 1 hôm mẹ thấy SuBin vỗ đầu, mẹ hỏi "SuBin nhức đầu hả? Hết nhức đầu chưa?" SuBin bảo "SuBin còn nhức đầu" (hok bít nói thiệt hay nói chơi đây), thế là mẹ mát xa đầu cho SuBin. SuBin lim dim, khoái lắm, còn chỉ cho mẹ "mát xa đây nè mẹ, mát xa đây nữa nè mẹ", trông rất phởn, hihi
.
Từ ngày đi coi múa lân, con rất thích khua chiêng đánh trống, con gõ bàn, gõ ghế, gõ cửa... ầm cả ngày, làm ba mẹ nhức hết cả đầu. Hôm qua con còn chui vô trong áo của ba đòi ba múa lân nữa chứ!!
Dạo này mẹ hay cho con xem Team Umizoomi và Yo Gabba Gabba, nên con cũng học đc khá nhiều từ trong đó, cũng như học đc 1 vài thứ hay ho. Nhưng mỗi tối con chỉ đc coi 1 tập thôi, chừng 20 phút, rồi thôi.
Dạo này, khi muốn con làm 1 điều gì đó, ba mẹ thường bảo con vầy 'Con muốn chọn A, hay chọn B", thí dụ như con gõ muỗng lên bàn, ba mẹ sẽ hỏi "SuBin muốn ngưng gõ, hay muốn ăn đòn", thường thì con sẽ ko chọn ăn đòn đâu, haha
. Cho nên mẹ thấy cách này cũng khá hay. Mà hễ ba mẹ cầm báo lên là con rất sợ, mặc dù con chỉ mới bị báo quất có 1-2 lần gì thôi, mà cũng chẳng đau, nhưng con lại rất sợ, hehe. Nhưng mà suy cho cùng, như mẹ vẫn thường hay nói với ba, chẳng qua ba mẹ hên quá vì con rất là ngoan đấy thôi!!!
Vậy đó, con đã cho ba mẹ có những khoảnh khắc vô cùng đáng iu như thế đấy!! Mẹ mong SuBin của mẹ lúc nào cũng khoẻ mạnh và đáng iu như vầy, nhé!! Ba mẹ thương SuBin thiệt là nhiều ghê luôn!!! À, ba đi NY về, còn mua cho SuBin 1 hộp bút chì màu nữa nghen vì ba biết dạo này SuBin rất thích tô màu. SuBin sướng quá, hen!!