Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

14 thg 6, 2013

Những câu chuyện về giáo dục

1. Mẹ thì ko thích đọc truyện cổ tích công chúa hoàng tử cho con (và mẹ cũng rất ít kể). Lý do là mẹ ko thích những thứ như "công chúa xinh đẹp nên hoàng tử yêu", hay là "cô gái xinh đẹp chỉ yêu hoàng tử". Mẹ cảm thấy yếu tố giáo dục trong những câu chuyện đó hơi có phần... lệch lạc. Nhưng mà hôm qua mẹ đọc đc mẩu chuyện này, thấy rất hay. Đúng là 1 câu chuyện có nhiều khía cạnh để phân tích và giáo dục đc nhiều điều, chứ ko chỉ là hoàng tử và công chúa. Mẹ viết lại đây, để sau này con đọc và suy ngẫm, nhé.

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?

Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tệ với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!

HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế?

HS: Vì … vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

HS: Đúng ạ!

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?

HS: Không ạ!

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.

Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?

HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

HS: Phải biết yêu chính mình ạ!

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?

HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem – chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.


2. Như đã nói thì mẹ đang trong quá trình packing. Trong đó có 1 vấn đề là sách của con. Mẹ cũng phân vân ko biết cái nào đem theo, cái nào để lại. Dạo này, cô cho con đem đồ chơi và sách về nhà buổi tối. Mẹ coi thì thấy... có lẽ sách của con nên để lại hết quá!! =)

Vì mẹ thấy sách ở trường con rất hay. Còn sách của con hơi có vẻ... con nít quá!!

Như hôm kia, mẹ thấy cô cho con mượn sách "Don't be selfish!". Trong đó dạy các bé làm sao để share đồ chơi và đồ ăn cho bạn bè. Có 1 trang làm mẹ hơi ngạc nhiên, vì ghi thế này: Nếu mình share đồ chơi với bạn, mà bạn ko biết giữ gìn đồ chơi của mình, thì trước tiên, mình phải chỉ cho bạn cách bảo quản và cách chơi, nhưng nếu bạn làm hư hoặc ko quý trọng đồ của mình, thì lần sau mình ko cần share.
(chứ ko giáo điều kiểu như lúc nào hay là gặp ai cũng phải share).

Hôm qua, thì con lại đc cô cho mượn quyển sách "I'm special. I'm ME", kể về bạn Milo có thân hình thấp bé, cận thị, và ko đẹp trai. Cho nên, khi ở trường, Milo thường ko vui. Chẳng hạn khi cả lớp chơi Jungle thì Milo ko đc làm Lion mà phải làm Monkey... Mỗi lần như vậy, về nhà, thì mẹ của Milo lại chỉ cho Milo rằng làm Monkey thú vị như thế nào, chứ ko cần phải là Lion. Và sau nhiều lần như vậy, mẹ Milo chỉ cho Milo cách nhìn ra "Con ko cao, bị cận thị, nhưng con cũng giống các bạn, con có 2 mắt, 1 mũi, 1 miệng. Nhưng điều đặc biệt là con là chính con. Và vì vậy mọi ng sẽ yêu quý con như mẹ yêu quý con vì con chính là con!!" Và từ đó, Milo trở nên tự tin hơn trong lớp học. Khi cả lớp chơi trò chơi, Milo ko còn đòi làm Lion, hay Captain nữa, Milo tự đề nghị mình làm con cá nhỏ, nhưng đặc biệt là con cá nhỏ đó biết cách tạo ra niềm vui cho cả 1 đại dương, và thế là cả lớp rất thích, còn luân phiên nhau đóng vai con cá nhỏ của Milo nữa.

Nói chung là sau khi đọc những câu chuyện con đem từ lớp về, mẹ thấy đã đến lúc dẹp đi mấy quyển sách thiếu nhi ở nhà, và tìm cho con những quyển sách hay ho như mấy quyển bữa g con đem ở lớp về rồi ^^.

Kể chuyện 1 tuần qua của SuBin

Mấy nay mẹ quá bận và mệt nên ko thường xuyên viết Blog cho con đc, nhìn lại thì đã hơn 1 tuần. Mai mốt, công việc mới chắc còn bận hơn. Nhưng mẹ cũng sẽ cố gắng duy trì thói quen viết Blog cho con, nhé.

1. Hôm thứ 7 tuần trước, mẹ phải dọn dẹp để chuẩn bị dọn nhà. Quy trình của mẹ là đồ nào cần "ra đi" (cho, dục, donate...) thì làm trước. Nên thứ 7 vừa rồi là ngày mẹ gom đồ đi dục. Mà cái này thì cần thảnh thơi đầu óc để suy nghĩ (lỡ dục lộn đồ thì toi), nên mẹ nhờ cô Ruby sang chơi với con từ 4g chiều đến 7g tối để mẹ làm việc.

Cô Ruby sang lúc 4g, 2 mẹ con còn đang ngủ trưa. Nhưng mà vừa thấy cô Ruby là con mừng lắm, quay qua chơi ngay chứ ko mất thời gian làm quen gì cả. Cô Ruby còn mang cả bịch rau câu cho con luôn. 2 cô cháu chơi giỡn vui lắm. Sau đó tầm 6g rưỡi, mẹ cũng đã dọn xong phòng học và nhà tắm, thì chú Sơn sang rủ SuBin đi dạo cùng Tú Uyên. Thế là SuBin, Tú Uyên, chú Sơn, cô Ruby, và mẹ cùng nhau đi. Con và Tú Uyên đạp xe đạp. Sau đó về nhà chú Sơn thì 2 bạn còn hái dâu nữa.

Tối đó nhà mình đi ra Hibachi ăn thì gặp cô Ruby và chú Quốc ở đó nữa. Lúc đầu con kêu mẹ "cô Ruby kìa mẹ", mẹ còn bảo con nhìn nhầm, ai dè cô Ruby tới chỗ nhà mình thì mẹ mới biết con nhìn đúng, hihi (tại cứ ai tóc ngắn là con hay gọi cô Ruby lắm!!).

Sáng chủ nhật thì mẹ chở con đi OKC ăn. Con cứ đòi đi Hibachi, con nói vầy:
SuBin: con muốn gặp cô Ruby. Ko biết cô Ruby ăn Hibachi xong chưa hen?
(Chắc SuBin nghĩ cô Ruby ngủ đêm ở Hibachi luôn quá :P)
Mẹ: cô Ruby ăn xong tối qua, về nhà ngủ rồi con.
SuBin: Vậy ko biết cô Ruby có... cao chưa hen??
Mẹ: Ủa, sao con hỏi vậy?
SuBin: thì mẹ nói con ăn nhiều cho mau cao lớn. Cô Ruby ăn nhiều vậy cô Ruby có cao chưa hen?
Mẹ: Cô Ruby cao rồi, đâu cần cao nữa đâu?
SuBin: Con thấy cô Ruby có chút ét à.


2. Tiếp theo là những mẩu chuyện nho nhỏ trong tuần qua, mẹ viết lại. Càng ngày, mẹ càng thấy con đúng là 1 em bé biết cách quan tâm ng khác 1 cách rất tỉ mỉ. Và điều đó làm mẹ thấy rất tự hào về con!!
2.1. Mẹ bưng tô canh nóng, bảo SuBin: SuBin, ko ra ngoài bếp, mẹ đang bưng tô canh nóng nha.
SuBin chạy vào phòng, lát chạy ra, hỏi: mẹ bưng tô canh nóng rồi tay mẹ có bị phỏng ko?

2.2. Bình thường cô cho SuBin đem 1 thùng đồ chơi về, hôm qua cô cho 2 thùng. SuBin thấy mẹ xách 2 thùng thì hỏi: Mẹ bưng có nặng ko?
Mẹ: Nặng. Con bưng dùm mẹ thùng ở trên đc ko?
(Hỏi thôi, chứ ko hy vọng gì vì con "miệng mồm đỡ chân tay", làm biếng lắm!!)
Ai dè, SuBin bảo: ok!
Rồi khệ nệ bưng cái thùng ở trên. Sáng hôm sau còn dành xách ra xe, rồi xách vào lớp nữa. Mẹ xách ra xe dùm mà con khóc lóc đòi "để con làm!!"


2.3. Tối qua, mẹ than đau lưng. SuBin hỏi: mẹ đau lưng vậy mai mẹ có lái xe đc ko?
Sáng dậy, con chưa mở mắt ra nổi, thấy mẹ vô hò hét dậy đi học, cũng ráng ngóc đầu lên hỏi: Mẹ hết đau lưng chưa?
Mẹ: hết rồi con.
Nghe xong con gục xuống ngủ tiếp... 45 phút nữa!!!

 (Hôm nào mẹ cần đi sớm thì mẹ dặn con từ tối, thì sáng con dậy sớm. Hôm nào ko nói gì cả, thì hò hét 1 tiếng đồng hồ con mới dậy!!)

Chủ nhật tuần sau là nhà mình lên đường đi North Carolina rồi. Hy vọng nhà mình sẽ có 1 cuộc sống mới với nhiều niềm vui, con nhé!! Yêu con!!

6 thg 6, 2013

Where are my friends?

Hôm qua cô Phương Anh thông báo ở Reeves Park có International Family Event và cả free food, thế là nhà mình, nhà cô Linh chú Ánh, cô Phương Anh chú Chương, và nhà cô Trà chú Đức dắt díu nhau ra đó chơi và ăn. Ai dè chẳng thấy tăm hơi food phiếc gì cả. Nhưng bù lại con đc chơi playground với em Pu và chị Bông rất vui, còn ba mẹ cũng đc 8 thả ga với các cô chú, hihi. Sau đó mọi ng tính "plan B" là ra Van's Pig Stand ăn BBQ.

Lúc về nhà, mẹ rỉ rả liên hồi là con phải nhanh nhanh đi ngủ vì xe mẹ đem đi sửa (vì hơi bị trầy đợt hail), bây g mẹ đi xe ba nên mai mẹ đưa con đi học sớm. Thế mà loay hoay 10g hơn tí 2 mẹ con mới ổn định đội hình.

Buồn cười lắm nhé, dạo này con cứ đòi ngủ phía bên ngoài chứ ko chịu nằm bên trong. Nên mẹ nằm trong. Đêm khuya đang ngủ, nghe cái bịch nho nhỏ, sau đó nghe con cằn nhằn "mẹ ơi con bị té". Mắt nhắm mắt mở quay qua thì thấy con lồm cồm bò dậy rồi nằm sát mẹ luôn (đó là lý do tại sao nhà mình vẫn nằm nệm trải dưới đất chứ ko dám nằm giường, hix).

Sáng, tầm 6:50, mẹ quay qua thủ thỉ với SuBin: SuBin ơi, dậy đi con, hôm nay mẹ đưa con đi học.

Vừa nghe, con bật dậy, hăng hái đi ra ngoài. Con còn quay lại, ra dấu "suỵt" với mẹ, rồi chỉ chỉ ba đang ngủ. Thế là mẹ lại thủ thỉ: con lại nói nhỏ nhỏ với ba vầy nè "ba ơi, ba dậy thay đồ cho con đi học đc ko ạ" đi!

Thế là con lại chỗ ba nói nho nhỏ vậy đó, rồi ba ngồi dậy thay tả, lau chùi, làm vệ sinh cho con xong rồi 2 mẹ con mình 7:15 là ra khỏi nhà. Mẹ đưa con đến trường khá sớm. Sau đó con vào, thì thấy chỉ có mỗi bạn Heaven đang ở trong lớp, nên con hỏi cô Karen: Miss Karen, where are my friends? I don't see them!!

Haha, tại bình thường có bao g con đi sớm vậy đâu chứ!!

Vài ngày tới con sẽ đi học sớm như vầy luôn nè. Mẹ hy vọng con quen và có 1 ngày đi học thật vui, nhé!!!

5 thg 6, 2013

Chuyện các cô của SuBin ở Middle Earth

Hôm thứ 2 mẹ đưa con đi học, con khóc. Mẹ có nói với cô do di chuyển nên con hơi stress, cộng thêm mẹ pack hết đồ chơi của con rồi.

Hôm thứ 2 ba đi đón về, đem về 1 thùng đồ chơi, nói Ms. Robbin nói con cầm về chơi, sáng đem trả.

Chiều thứ 3 hôm qua mẹ đi đón con về, Ms. April quắc mẹ vào, nói: từ g mỗi ngày con về, cô Robbin sẽ chuẩn bị 1 thùng đồ cho con đem về để con ko bị stress. Từ g cho đến ngày con đi luôn!!

Các cô làm mẹ... cảm động hết sức!!! Thật là chu đáo quá, con hen.

3 thg 6, 2013

Sau tornado, nhà mình ăn chơi xả láng luôn!!!

Hôm thứ 6, mẹ đang làm, tầm 4g hơn, thì mọi ng trong office bảo mẹ về đi vì sắp có bão. Mẹ thấy trời đang nắng trong xanh, nhưng vẫn vui vẻ đi về. Còn ba thì cũng đc mọi ng trong office cảnh báo y vậy nên cũng về sớm. Mẹ đón SuBin về nhà là tầm 5g30. Rồi sau đó SuBin và ba tắm, mẹ lấy bún hôm thứ 5 còn dư đem theo ăn. Sau đó cả nhà tức tốc chạy vào Sarkeys.

Đến cổng Sarkeys thì thấy chú Sơn và Tú Uyên. Hỏi thì thấy chú Sơn đang cho Tú Uyên đi chơi và cũng ko có vẻ gì nghiêm trọng về bão cả. Nên ba mẹ cũng băn khoăn ko biết mình có bị "lố" ko. Sau đó ba đi vào garage để xe, còn mẹ dẫn con xuống chơi với Tú Uyên. Lát tầm 7g hơn gì đấy thì chú Sơn với Tú Uyên về. Nhà mình thì sau 1 hồi phân vân, vì con cũng đang đòi đi ăn đậu hũ ở Tea Cafe, nên ba mẹ cũng ko biết là nên ở hay nên đi ăn. Nhưng cuối cùng thì mẹ cũng quyết định là trở lên office của ba để ăn cho hết tô bún rồi coi sao.

Cả nhà cũng ăn hết tô phở xào, coi như yên tâm khâu cái bụng rồi. Tầm 8g thì trời bắt đầu mây đen kịt rất nhanh, và siren bắt đầu vang lên. Ba vào weather coi thì thấy tornado bắt đầu giăng khắp nơi. Ba vừa bảo "Thật ra nhà mình nên xuống basement, chứ ở đây cũng còn hơi nguy hiểm" (vì office của ba ở tầng 5 mà), thì cả Sarkeys bị tắt điện tối om, càng làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn. Cũng may cả nhà mình đã ăn uống xong xuôi. Thế là dắt díu nhau đi bộ xuống basement. Đc 1 lát thì điện dự trữ mở đèn cầu thang và hành lang cho mọi ng. Cả nhà mình xuống basement thì tìm đến văn phòng chú Sơn để tìm nhà chú Sơn. Xuống đến nơi thì thấy đã đông ng lắm rồi. Vào phòng chú Sơn thì thấy chú Sơn và cô Hương đem theo đồ ăn đang ngồi ăn. Chú Sơn kể vừa về đến nhà là nghe báo động, lật đật quơ đồ rồi ôm Tú Uyên chạy thẳng lên Sarkeys lại, vượt cả đèn đỏ, chẳng có chỗ đậu xe nên vứt đại xe bên ngoài để chạy vào luôn.

Nghĩ lại thấy may mà nhà mình ko đi ra ngoài, "nếu ko thì đã chết vì đi ăn đậu hũ", ba mẹ còn đùa như vậy.

Cúp điện nên cũng ko rõ tình hình bên ngoài như thế nào, mọi ng chỉ tụ tập lại nói chuyện, nghe gió hú bên ngoài và mưa đổ ầm ầm trên đầu. Thiệt là 1 trải nghiệm... rất Oklahoma!!!!

Con thì chơi với Tú Uyên thì đã vui rồi, nên cũng ko quan tâm đến tornado gì nữa cả.

Chừng 9g thì bão tan, điện có lại, mọi ng lục đục đi về. Chú Sơn chở ba đi lấy xe, con thì chạy chơi với chị Minh Anh và Tú Uyên trong lúc chờ ba và chú Sơn.

Cả nhà mình về đến nhà thì cũng hơn 11g. Mẹ đi tắm, rồi sau đó lục đục 1 hồi cũng hơn 12g nhà mình mới đi ngủ. Nghe nói trên OKC cũng bị ngập lụt dữ dội, và trận thiên tai này cũng làm chết 1 vài người. Haizzz...

Sáng thứ 7 thì cả nhà dậy hơi trễ, rồi dắt díu nhau lên OKC ăn Dim Sum. Sau đó ghé chợ 1 vòng rồi lại về nhà ngủ. Chủ nhật thì sáng mình đi Tea Cafe cho con ăn đậu hũ, trưa ngủ, chiều thì qua nhà bà Hà ăn tiệc cá mọi người đi câu hôm trước. Con chơi với Tú Uyên cũng rất vui. Buồn cười là con mà khuất mắt 1 cái là Tú Uyên liền gọi ngay "Nam ơi Nam" :).

Lúc Tú Uyên về, con mắc đi potty trong toilet, mà Tú Uyên cứ tìm con. Mẹ bảo: Nam đi potty rồi. Uyên liền hỏi: tại sao Nam đi potty? Nam đi potty làm gì? =)).

2 bạn còn có "cảnh" chui vào cái ghế xoay của bà Hà, rồi nằm trong đó, còn ôm nhau nữa, haha ^^.

Nhưng mà sáng nay mẹ đưa con đi học thì con lại khóc nhè và ko muốn đi học. Lúc đầu mẹ cũng thấy thương, muốn đón về nhà hôm nay, nhưng các cô bảo mẹ cứ về đi, để con lại cho cô, nên thế là mẹ về. Kể cho ba mà thương con ghê. Càng nghĩ càng bực cái thằng receipt. Gì mà g này chưa thấy tăm hơi, làm bao nhiêu thứ trường học nè, nhà cửa nè... bị trì trệ!!! Ghét ghê!!!

Chắc chiều nay phải cho con đi xe đạp để đỡ xì trét!! Cố lên, con hen!!

31 thg 5, 2013

Y như cũ

Đc 1 ngày con ăn nhanh (sau khi bị mẹ la tơi bời), và cả nhà đi ngủ sớm đc 1 hôm, thì hôm qua lại đâu vào đấy.

Hôm qua con lại lên bàn ăn 1 cách uể oải, lại vật vã than buồn than mệt. Thế là lúc đầu ba định vỗ về dỗ dành con, nhưng mẹ kiên quyết ko cho. Lúc đầu mẹ cho con ra ghế đằng sau ngồi, nhưng sau đó thấy ko tác dụng, thế là mẹ cho con ra góc tường đứng. Mẹ nói: đứng đây đến khi nào con thấy hết buồn, thấy vui vẻ thì trở lại bàn ăn. Con đứng đó chừng 5 phút thì lại thỏ thẻ với mẹ con hết buồn rồi, thế là con leo lên bàn ăn và ăn nhanh chóng, chứ ko uể oải như trước.

Lý do mà mẹ "rắn" với con là vì như vầy.
Thứ 1, từ 14 tháng mẹ đã luyện cho con tự ăn. Và con làm rất giỏi. Vậy ko có lý do gì mà 3 tuổi rưỡi mình lại đi thụt lùi bằng cách ba mẹ đút cho con ăn, con nhỉ??!!

Thứ 2, ăn là trách nhiệm của con, chứ ko phải quyền lợi của ba mẹ. Cho nên mẹ thấy việc ba mẹ nài nỉ dỗ dành cho con ăn là ko đúng.

Thứ 3, lên bàn ăn là phải ăn với 1 tinh thần hăng hái vui tươi, chứ ko phải leo lên đó là tra tấn. Cho nên nếu con thấy ko vui thì con nên xuống bàn ăn, và trở lên lại với 1 tinh thần hăng hái.

Và vì vậy nên mẹ kiên quyết ko "thoả hiệp" với ba để "dụ dỗ" con ăn nữa. Từ g mẹ sẽ rèn luyện lại để con có thể tự ăn, và còn phải ăn nhanh, ăn hào hứng mới đc.

Chuyện thứ 2 mẹ muốn kể ra, đó là mẹ cũng đang rèn luyện cho con có trách nhiệm. Hễ mà chuyện gì ko cho con làm, thì con ham muốn làm lắm, nhưng khi quen rồi, thì con chẳng thèm làm, cứ lơ lơ. Thí dụ như chuyện dọn nhà, hay lau bàn chẳng hạn. Cho nên mẹ bây g hay bảo SuBin "tuổi nhỏ làm việc nhỏ", và cho SuBin làm những việc như lau bàn, tắt đèn, dọn dẹp,... Thật ra có khi SuBin lau cũng ko sạch đâu, hoặc có khi còn dơ thêm, mẹ phải làm lại, nhưng mẹ muốn điều đó thành 1 thói quen cho con, để con có thêm phần trách nhiệm. Thậm chí nhiều khi con ăn đổ ra nhà quá nhiều mẹ cũng bắt con tự dọn chỗ bề bộn đó, để con bớt quơ muỗng đũa và làm đổ cơm ra nhà.


Khi nào dọn sang nhà mới, mẹ sẽ luyện tiếp cho con 1 số tính khác nữa, con nhé!!

Nhân cái chuyện bắt con lau bàn thì để mẹ kể 1 câu chuyện vui như vầy:

Hôm đó mẹ bắt con lau bàn, mẹ chỉ con là phải gấp cái khăn lại làm 4 như vầy, rồi lau vòng vòng cái bàn. Hôm sau, mẹ kêu con lau bàn, rồi đi vào bếp. Lát nghe con đang "chỉ đạo": ba, ko phải, lau vòng vòng, ba lau vòng như vầy, ba lau vòng vòng chỗ này.

Thế là mẹ quay ra, thì ra ba sợ con lau bàn dơ nên "dành" luôn, thế là con đứng đó "chỉ đạo", còn ba lụi cụi lau. Thiệt là... Cũng y như lần mẹ bắt con dọn nhà, lát sau quay lại, thì thấy con đang đứng kế bên cổ vũ ba: ba dọn nhà hay quá ta!!

Bó tay 2 ba con luôn. Làm mẹ nhiều khi thấy mình giống... mẹ mìn ghê!!!

Chuyện thứ 3 mẹ muốn nói là về chuyện dọn nhà của mình.

Thật sự thì chuyện này làm mẹ stress kinh khủng ý. Vì vẫn chưa có ngày cụ thể. Nhưng điều làm mẹ stress nhất là đồ chơi của con đã đc pack hết rồi, nên bên ngoài, ngoài những quyển sách cũ thì cũng ko có gì cho con chơi, nên con cũng buồn. Điều này làm mỗi khi mẹ thấy con và nghĩ đến chuyện dọn nhà, mẹ lại thấy áy náy vô cùng. Ba thì cũng đang bận, con thì than buồn, nhưng 2 ba con vẫn ko tỏ ra trách móc gì chuyện dọn nhà lần này (toàn là vì tương lai công việc của mẹ), mà còn rất ủng hộ mẹ, làm mẹ thấy rất vui. Và mẹ bỗng nghĩ ngợi xa xôi, và thấy ấm áp khi nghĩ về điều này.

Mỗi khi mẹ đi phỏng vấn, có khi đi 1, 2 đêm mới về, thì ba vẫn chăm sóc cho con và nhà cửa rất chu đáo, và luôn động viên ủng hộ mẹ. Có những khi mẹ thất bại, hay có những lúc lực bất tòng tâm với những thứ hầm bà lằng hồ sơ giấy tờ, thì ba và con vẫn là nguồn động viên tinh thần cho mẹ. Cảm ơn con và ba đã luôn bên mẹ, chịu đựng những cơn stress của mẹ, động viên mẹ, và là chỗ dựa tinh thần cho mẹ.

Mẹ hy vọng sau cơn mưa trời lại sáng, hy vọng sẽ sớm nhận đc receipt, và sẽ nhanh chóng bắt đầu cuộc sống mới. Mẹ đang hy vọng và ấp ủ rất nhiều điều trong lòng về 1 cuộc sống mới. Ở đó, ko chỉ mẹ có công việc thú vị hơn, mà còn là con có môi trường học năng động hơn, mà còn xây dựng gia đình của mình nề nếp, gọn gàng hơn, tổ chức lại cuộc sống ngăn nắp hơn... Và vì vậy, mẹ hy vọng cuộc sống đó sẽ nhanh chóng đến với gia đình mình, con nhé!!

Yêu và thương con và ba thật nhiều nhiều nhiều!!!

Trước khi kết thúc bài viết này, thì mẹ cũng kể luôn chuyện hôm qua là cô Hương gọi điện rủ nhà mình chủ nhật qua nhà bà Hà ăn cá (chắc do chú Sơn đi câu). Thế là con dành điện thoại nói chuyện với cô Hương, hỏi han cô Hương, rồi hỏi luôn Tú Uyên nữa chứ, hihi ^^. Cưng ghê!!!

30 thg 5, 2013

Kỷ lục của mọi kỷ lục

Hôm qua cả nhà mình ăn cơm, tắm rửa xong vào lúc 7:45 tối, và 2 mẹ con lên giường tắt đèn là 9:30 tối. Thiệt là kỷ lục ghê!! Bình thường 10:30 tối 2 mẹ con mới lọ mọ lên giường, còn lăn lộn thủ thỉ với nhau nữa thì đến 11g hơn mới chợp mắt. Haizz... ước gì ngày nào cũng như hôm qua thì khoẻ quá, con ha!!!

Hôm qua lên bàn ăn SuBin lại bắt đầu ca bài ca "con buồn, con mệt" rồi bắt đầu vật vã, mẹ nhắc nhiều lần coi chừng rớt chén cơm, mà y rằng, thiệt, rớt chén cơm (may mà rớt vào túi Doremon cái yếm của con), thế là mẹ giận quá, cho SuBin xuống, la cho 1 trận tơi bời vì cái tội "ko có tinh thần ăn uống". Sau đó thì SuBin ăn vèo vèo hết trơn, cho nên nhà mình mới đc 1 bữa nghỉ ngơi sớm vậy đó. Mà nhờ xong xuôi sớm nên hôm qua mẹ đọc với SuBin tới tận 8 quyển sách luôn. Đó, thấy ko, nếu mà ngày nào con cũng ăn nhanh, ăn lẹ, ăn sớm như hôm qua thì 2 mẹ con sẽ có nhiều thời gian chơi với nhau, đọc sách với nhau, và đi ngủ sớm cùng nhau đó :). Cứ ráng giữ tinh thần như vậy, SuBin hen!!! ^^

29 thg 5, 2013

Mẫu đối thoại của SuBin

1. SuBin kể cho ông bà ngoại nghe chuyện Samuel như vầy: Nhà của bạn Samuel bị bay lên trời rồi, bạn Samuel ko có giường để ngủ, ko có đồ để ăn. Tội nghiệp lắm!! Đâu có ai thích tornado đâu!! Đâu có ai thích lốc xoáy đâu!!

2. Hôm qua mẹ đón về, mẹ hỏi: SuBin, hôm nay bạn Samuel đi học chưa?
SuBin: dạ, rồi.
Mẹ: con có nói chuyện, có an ủi bạn Samuel ko?
SuBin: Dạ có.
Mẹ: con nói gì?
SuBin: you're so silly boy!!!
Mẹ: ???

3. Dạo này, hễ ba mẹ la SuBin xong, là lát sau, thấy ba mẹ bớt giận rồi, thế nào SuBin cũng thỏ thẻ: Mai mốt ba/mẹ đừng có la SuBin như vậy nữa nha.

4. Mấy nay con hơi bị bón dù ba mẹ cho uống juice khá nhiều. Hôm qua con rặn đỏ mặt mới "cục" ra đc, sau đó con ngồi trên bồn cầu khóc tu tu luôn, thương gì đâu!! Sau khi vệ sinh xong, mẹ ôm SuBin, hỏi con có đau ko, con nói: con có bị đau, nhưng mà đau tí xíu hà, ko có sao hết!
Nghe mà cưng gì đâu.

5. Mẹ bưng tô canh nóng ra bàn, mẹ nói: SuBin, xích ra nha, tô canh nóng.
Con đi vào trong, lát ra con hỏi: mẹ bưng tô canh có nóng ko? Mẹ có bị sao ko?
Sao mà con trai mẹ biết cách quan tâm ng khác quá vậy ta??!!

6. SuBin: Mẹ, trong lớp con bị buồn, nên con nói "leave me alone".
Mẹ: con buồn con ko muốn chơi với cô và bạn hả?
SuBin: dạ. Bây g con cũng buồn nữa.
Mẹ: vậy con có muốn "leave alone" ko?
SuBin: Ko, con muốn mẹ chơi với con. Con chỉ muốn "leave alone" ở lớp thôi.

7. Dạo này con còn biết hay chạy ra mét mẹ nữa. Nhất là giỡn với ba, mà ba thì hay giỡn dai. Lần nào giỡn xong cũng chạy ra mét mẹ để mẹ la ba thì mới chịu, còn làm ra vẻ "là ng bị hại đáng thương" nữa chứ! Haizz...

Dì Ti của SuBin

Ông ngoại SuBin hôm trước gửi cho mẹ cái link này trên báo về dì Ti của SuBin nè. Dì Ti ngày trước giỏi văn lắm, mọi ng trong nhà vẫn cứ thắc mắc ko biết sau này dì Ti sẽ làm gì... Vậy mà dì Ti đã tìm đc con đường đi của mình và thành công. Dì Ti giỏi quá, SuBin hen!! Mẹ cũng hy vọng sau này SuBin của mẹ cũng sẽ tìm đc cho mình 1 điểm mạnh, 1 ước mơ, và cố gắng đạt đc ước mơ của mình, con nhé!!!

Cuốn chick lit hài hước của tác giả Việt cho người trẻ

Những câu chuyện về các cô nàng thành thị đỏng đảnh được kể lại qua giọng văn hài hước của nữ tác giả Khánh Linh.

Trong cộng đồng bạn đọc tuổi teen, Khánh Linh là cái tên không xa lạ. Cô được biết đến như một "chuyên gia tâm lý" trên một tạp chí dành cho tuổi hoa niên. Quyết định sáng tác văn chương và viết truyện ngắn là một hướng rẽ bất ngờ của cô gái trẻ này.
Khánh Linh vừa ra mắt tập sách gồm 12 câu chuyện về 12 cung hoàng đạo và series về Bgirl (Bad girl), có tên gọi chung là BGirl và Haharoscope.
khanh-linh-2-1369356609_500x0.jpg
Trang bìa "BGrirl và Haharoscope".
"B-girl" vốn là cách gọi những cô nàng thành thị xinh đẹp, giàu có, xấu tính. Họ bị đóng mộc “quái vật” từ lâu. Dưới ngòi bút của Khánh Linh, bạn sẽ được dẫn vào một thế giới mà ở đó, những cô nàng B-girl xấu tính nhưng đáng yêu, độc ác nhưng đáng được thông cảm, chơi bẩn nhưng có lý do. Cách dẫn chuyện hóm hỉnh của tác giả trẻ khiến người đọc có cái nhìn thông cảm hơn về những cô gái đỏng đảnh này.
Còn "Haharoscope" là một cách chơi chữ giữa “Haha” và “Horoscope” (tử vi). Những câu chuyện về 12 cung hoàng đạo vốn rất được giới trẻ quan tâm giờ trở nên gần gũi hơn qua lối kể sinh động của cây bút nữ.
Cây bút Khánh Linh.
Cây bút Khánh Linh.
Trong những năm gần đây, chick lit - dòng văn học dành cho phái nữ, đã trở nên quen thuộc với giới trẻ trên khắp thế giới. Ở Việt Nam, một vài tác giả cũng đã cho ra mắt các sáng tác thuộc thể loại văn học này, hầu hết đều đi theo mô tuýp lãng mạn. Nhưng B-girl & Haharoscope - cuốn sách đầu tay của tác giả Khánh Linh, ngoài yếu tố lãng mạn dành cho phái đẹp còn được chăm chút về phần tri thức và nhất là yếu tố hài hước để phù hợp với những người trẻ muốn được cười, muốn cuộc sống vui vẻ, lạc quan.
“Bgirl và Haharoscope” phát hành tại Hà Nội từ ngày 21/5. Từ ngày 26-27/5, cuốn sách phát hành tại Sài Gòn.
Bạch Tiên

 

28 thg 5, 2013

Nghỉ lễ

Thế là sau 1 chuỗi sự kiện thiên tai, thiên hoạ, thư từ be bét của mẹ thì cuối cùng nhà mình cũng thảnh thơi đón 3 ngày lễ trong ko khí khá là thoải mái.

Chiều thứ 6 mẹ đã đc cơ quan cho nghỉ rồi. Thế là mẹ về nhà, tranh thủ quơ quào dọn dẹp cái tủ bự (để thứ 7 ngta đến mua đó mà). Sau đó mẹ đem xe đi ra chỗ bảo hiểm estimate và lấy check, sau đó đi đón con. Hôm CN vừa rồi lúc qua nhà thầy của ba ăn tiệc, xe bị "dính" trận mưa đá nên bể kiếng. Thế là phải đem đi sửa, hix. Mà vì vừa qua đọt tornado nữa nên hầu hết các nơi đều kín lịch hết trơn, thành ra tới ngày 5/6 mới đến hẹn sửa xe. CHo nên bữa g nhà mình toàn đi xe của ba ko à.

Thứ 7 thì cả nhà đi OKC đi chợ nè. Rồi CN thì sang nhà bác Lê ăn tiệc. Chiều thứ 2 thì bạn Yasmine rủ con ra Andrews park gần thư việc chơi splash pad.

SuBin hôm CN và thứ 2 làm 2 chuyện... xí hổ lắm nhé.

Chuyện hôm CN là sang nhà bác Lê, các bạn nhỏ ra sân chơi. SuBin thấy mấy con bug thì liền gọi "Uyên ơi, Uyên, bug kìa, đạp nó đi!", thế là Tú Uyên chạy lại đạp mấy con bug cho SuBin. Haizzz...

Chuyện hôm thứ 2 là lúc con nghe nói Yasmine rủ ra công viên chơi thì con rất thích, còn hăng hái đòi chơi nước này nọ. Ai dè đến khi ra thì co rúm lại, ko chịu chơi, làm Yasmine cứ chạy lại mét cô Margaret "Nam does not want to go into the water with me". Lát sau con hơi hơi quen thì con mới nhúng cái chân vô nước tí xíu. Haizzz...

Bữa g mẹ cũng đang cố gắng tập lại cho con tự ăn. Nói chung chặng đường cũng ko dễ dàng, mà sao mẹ rầu rĩ chuyện ăn uống của con thế nhỉ??!!

Mẹ hy vọng tuần này sẽ nhận đc receipt, và hy vọng sẽ có plan cụ thể, con nhé :))).

23 thg 5, 2013

Suy luận của con

SuBin thấy school bus và hỏi ba mẹ: Mẹ, con muốn đ xe school bus màu yellow.
Mẹ: Con mới 3 tuổi à, con còn nhỏ lắm. Khi nào con 6 tuổi, lớn bằng chị Bon Bon thì con mới đi xe school bus đc.
Sau đó SuBin im, và ba mẹ cũng ko để ý.

Hôm qua ba mẹ bán cái giường Elmo của con. Nhưng cũng làm "tư vấn tâm lý" vì con thích cái giường đó lắm: SuBin lớn rồi, SuBin ngủ giường lớn, giường Elmo để lại cho các em bé nhỏ nha.
SuBin: nhưng con chỉ mới 3 tuổi à. Con còn nhỏ xíu mà, con chưa đi xe school bus màu yellow đc, nên con phải nằm giường Elmo chứ.

A!!! Ba mẹ đứng hình luôn, ko biết nói sao. Nhưng vẫn nhai đi nhai lại là giường Elmo dành cho em bé nhỏ hơn.

Chiều qua đi học về, đang đi trên đường là con hỏi: mẹ, ko biết mình còn giường Elmo ko hen? Con nghĩ là còn!

Mẹ buồn cười quá, vì thật ra hồi sáng hôm qua là ngta đã đến mua giường rồi. Nên mẹ nói lảng đi là để về nhà coi, rồi nói sang chuyện khác.

Chiều qua thì con và cả nhà đi ăn ở Tea Cafe, vì con 1 mực đòi ăn đậu hũ. Con cũng ăn 1 bụng no cành hông đậu hũ và mì Udon luôn. Cho nên về nhà uống chút sữa là con đã no ngắc ngứ nên mẹ cho đi ngủ luôn. Hôm qua con đã bình tĩnh hơn và cũng ko nhắc gì đến Tornado hay sợ cái này cái kia nữa.


Mặc dù hồ sơ của mẹ bị gửi lại, nhưng những thắc mắc trong lòng mẹ như là họ gửi có đúng Center ko, hay là làm có đúng ko... đều có câu trả lời thoả đáng hết. Cho nên mẹ tin là tuần sau sẽ có receipt và nhà mình có thể bắt đầu cuộc sống mới nhanh thôi, con nhé!!! Mẹ mong cho đến ngày đó, để gia đình mình ko sống trong cái nhà lộn xộn như bây g, nào là đồ bán, rồi đồ pack up,... Tội nghiệp con ko có đồ chơi, cứ dòm dòm, lôi cái gì trong thùng ra là cũng bị la, bắt bỏ vô. Ráng chịu thêm vài tuần nữa, con nhé!!

22 thg 5, 2013

Nick Vujicic

SuBin thân mến! Ngày hôm nay, đọc tin tức trên mạng, mẹ mới biết đến cái tên này: Nick Vujicic. Càng đọc, càng tìm hiểu, mẹ mới khâm phục ý chí sắt đá của 1 con người. Mẹ nghĩ như vầy, mỗi ng sinh ra đã mang trong mình 1 sứ mệnh, và 1 số phận ko thay đổi và cũng ko đc lựa chọn. Chỉ khác nhau là chúng ta đón nhận số phận đó như thế nào và làm sao hoàn thành sứ mệnh của chính mình.

Cuộc sống của mỗi ng, dù có sinh ra lành lặn hay khuyết tật thì cũng phải đối diện với khó khăn của mình. Và cái cách mà con ng đối diện với khó khăn, và tìm cách vượt qua nó mới chính là điều khẳng định mình, chứ ko phải vẻ bề ngoài của mình, con nhé. Mẹ lưu lại đây vài điều. Sau này, nếu con hứng thú, hãy tìm các cuốn sách của chú ấy để đọc thêm, để hiểu thêm về sức mạnh và ý chí, con nhé.

Câu chuyện cuộc đời của chàng trai không chân tay qua ảnh

(TNO) Nick Vujicic sinh ra đã không có cả tay lẫn chân. Nhưng anh vẫn cố gắng vượt qua số phận bằng nghị lực sống cùng với nụ cười luôn nở trên môi. Anh trở thành người truyền cảm hứng đến cho mọi người trên thế giới bằng những bài diễn văn kể về câu chuyện cuộc đời mình.

Nick Vujicic sinh ngày 4.12.1982 tại Melbourne, Úc mà không có cả tay lẫn chân. Nghĩa là anh đã phải chiến đấu với số phận của mình kể từ khi chưa hoàn toàn ý thức được nó sẽ khó khăn đến thế nào. Câu chuyện về Nick được kể thông qua những hình ảnh xuyên suốt cuộc đời anh dưới đây phần nào có thể mang lại cho bạn đọc một hình dung...

Nick tên đầy đủ là Nick James Vujicic, sinh ngày 4.12.1982 tại Melbourne, Úc. Từ khi sinh ra Nick đã chịu nhiều thiệt thòi so với những đứa trẻ khác, tuy nhiên Nick vẫn thể hiện niềm lạc quan... Dù không có cả tay lẫn chân nhưng Nick vẫn chơi các trò chơi rất khéo

Mẹ cậu đã nghĩ ra nhiều cách để cậu có thể chơi được các trò chơi. Năm 6 tuổi, cậu được bố dạy cách đánh máy vi tính

Cậu được đến trường học bình thường như bạn bè cùng lứa. Đây là điều Nick luôn cám ơn bố mẹ mình

Chỉ với bàn chân nhỏ xíu, Nick tự sinh hoạt trong cuộc sống hằng ngày như đi lại, trả lời điện thoại, cạo râu, uống nước...

Thậm chí, anh có thể bơi lội, đá bóng, gõ bàn phím, chơi tennis, lướt ván, đánh gôn…

Năm 2009, Nick được cả thế giới biết đến từ bộ phim ngắn Gánh xiếc bươm bướm (The Butterfly Circus), với 20 phút kể về câu chuyện vượt qua nghịch cảnh của con người - Ảnh: Chụp từ clip

Vào tháng 2.2012, những bữc ảnh về đám cưới ngọt ngào của anh và người bạn gái Kanae Miyahara lan truyền trên mạng xã hội, lại một lần nữa truyền đi thông điệp về cảm hứng và nghị lực sống mạnh mẽ đến mọi người

Ngày 13.2.2013, Nick và vợ hân hoan chào đón đứa con trai Kiyoshi James Vujicic chào đời hoàn toàn lành lặn

Nick tốt nghiệp ĐH năm 21 tuổi với 2 chuyên ngành Kế toán và Kế hoạch tài chính

Hiện nay, Nick là một nhà hùng biện giỏi với khoảng 1.600 bài phát biểu trước đám đông tại hơn 20 quốc gia trên thế giới. Ngoài ra, anh còn điều hành Life Without Limbs, một tổ chức phi lợi nhuận hướng về những người khuyết chi

Trong ca khúc cảm động Something more do anh thể hiện, Nick đã nói rằng với cơ thể khiếm khuyết của mình, anh được sinh ra để truyền cảm hứng đến cho người khác thông qua câu chuyện của bản thân - Ảnh: Chụp từ clip

Những tác phẩm Nick viết được nhiều người biết đến như Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng (Unstoppable), Cuộc sống không giới hạn (Life Without Limits), Sống cho điều ý nghĩa hơn (Limittless)


Mớ

Hôm qua, mẹ có những suy tư riêng nên trằn trọc ko ngủ đc (ko hiểu sao mẹ chưa già mà hễ có việc gì bận tâm hay bực mình là lại ngủ ko đc). Và trong lúc nằm trằn trọc đó, mẹ nghe con mớ 2 lần.

Lần 1, chỉ 1 tiếng "tornado", rồi ngủ tiếp.

Mẹ nghe mà vừa buồn cười vừa thương con. Hôm chủ nhật và thứ 2 vừa rồi bang OK bị tornado quét qua. Rất nhiều bạn nhỏ trong trường tiểu học bị chết, nhiều ng chết, và nhà cửa bị bay mất. 1 ng bạn trong lớp của con là Sammuel cũng bị bay mất nhà. Con chỉ coi tin tức với ba mẹ nhưng có vẻ như con sợ lắm. Hôm qua mẹ đưa con đi học mà con khóc rất thương, nên mẹ cho về nhà với mẹ nghỉ ngơi.

Hôm qua mẹ con mình cũng lấy bỉm dư của con, và ghé Walmart mua 1 ít đồ ăn như bánh mì, cereal,... rồi đến nhà thờ quyên góp.

Lần thứ 2 con mớ, thì con nói cả câu "Mẹ ơi, con có chút xíu à, con chưa có cao".

Lần này mẹ nghe mà thấy thương con quá chừng!!! Ko biết con mơ thấy gì nhỉ??!! Hôm qua lúc đi ngủ con cứ ôm chặt mẹ mặc cho mồ hơi ướt cả tóc. Lát sau mẹ hỏi: con sợ gì, thì con nói con sợ con ẹ. Mẹ nói: con đã rửa tay khi về nhà, đã tắm, đã súc miệng, vậy thì con ẹ sẽ ko cắn con. Con lại nói con sợ tornado. Mẹ nói: thứ 1 là tornado đã bay lên trời rồi; thứ 2 là nếu có tornado thì mẹ sẽ bảo vệ cho con, vì con còn nhỏ và con là con của mẹ!!

Nghe vậy thì con yên tâm ra gối của mình nằm và ngủ. Thương gì là thương con trai của mẹ!!!

Hôm qua, nói với con xong, nhìn con ngủ, tự nhiên 1 cảm giác tràn về trong lòng mẹ, cứ như là ngày đầu tiên mẹ con mình gặp nhau vậy đó. 1 cảm giác kiểu như: mình sẽ nuôi đứa trẻ này như thế nào?? Rất nhiều thứ đã xảy ra và đan xen vào cái khoảng cách 3 năm rưỡi đó, ko gian và hoàn cảnh đã khác nhau. Mẹ ko còn lóng ngóng chẳng biết con uống bao nhiêu sữa là đủ. Mẹ ko còn vất vả thay bỉm cho con thường xuyên, cho con ăn liên tục... Nhưng có lẽ trách nhiệm đối với con thì vẫn nguyên vẹn như vậy: mình sẽ nuôi đứa trẻ này như thế nào??

Thiên tai, nhân hoạ vẫn xảy ra hằng ngày xung quanh chúng ta. Mẹ đã biết đau lòng và khóc khi đọc 1 tin tức về chuyện ko hay xảy ra cho 1 đứa trẻ khác, hoặc xúc động và khóc khi nhìn cảnh ông bố, bà mẹ tìm lại đc đứa con trong đống vỡ vụn ở trường học... Cái cảm xúc đồng cảm của 1 ng làm mẹ mà thật sự mẹ ko hề có trước khi có con... Cảm giác mình đang sở hữu 1 thứ mong manh dễ vỡ. Lại sợ mình bao bọc quá con ko cứng cáp vững vàng tự bước đi. Lại sợ mình ko đủ chở che cho con trước sóng gió cuộc đời...

Ngày trước mẹ làm công tác Đoàn, có khi sáng sớm đi đến tối mịt về nhà. Rồi những lần rong ruổi đi chơi xa cùng bạn bè, cắm trại cùng Đoàn Hội... Mẹ ko vui khi ông bà ngoại la rằng ko biết tìm mẹ nơi đâu (nhưng vẫn cho mẹ "thoả chí tung hoành"), hay mẹ cũng ko hiểu những gia đình mà ba mẹ cấm tiệt ko cho hội hè gì, nhất là qua đêm... Nhưng g có con rồi, mẹ cũng băn khoăn rằng liệu mẹ sẽ cho con đi như mẹ hay ko?? Liệu rằng làm sao để con luôn bình an trong vòng tay ba mẹ??!!

Có 1 lần, bạn của mẹ đăng 1 câu chuyện lên như thế này. 1 ngày đẹp trời, chị của bạn ấy quyết định dậy sớm chạy bộ. Cả nhà ngạc nhiên, vì "con sâu ngủ nướng" chịu dậy sớm mà còn chạy bộ nữa chứ. 6g sáng, chị ấy dậy, thay đồ, và ra khỏi nhà. Cả nhà ngồi chờ. 8g, rồi 9g mà vẫn ko thấy chị về. Cả nhà đã hơi lo. Tầm 10g, chị ấy về trên chiếc... xích lô!! Chị ấy bảo, mãi chạy, chạy xa quá, mệt, về ko nổi. Đợi mãi mới đón đc chiếc xích lô này về nhà. Mẹ của chị ấy đã nói như vầy: Có đi cũng đừng quá xa, để mà còn có thể trở về nhà đc, con nhé!!!

Mẹ lo xa quá, con nhỉ??!! Nhưng mà mẹ hy vọng rằng sau này, dù có đi xa nơi đâu, có mệt thế nào, thì hãy nhớ về nhà, con nhé. Và sau này, dù con có cao thế nào, thì với mẹ, con cũng ko lớn đâu, nhé!!! Yêu con nhiều!!!

17 thg 5, 2013

Những "phát ngôn" của SuBin

1. Chiều qua, đi đón con, vừa vào cửa, bà April đã ngoắc mẹ vào, hỏi: Nhà bạn định về Việt Nam hả?
Mẹ (ngạc nhiên): Ko, nhà tui chỉ sắp dọn lên NC thôi.
April: Vậy mà Nam khoe với tui là Nam sắp đi máy bay bay về VN thăm bà nội. (bà nói vầy, he said: I'm going to take the air plan and fly to Viet Nam to visit my grandmom).
Về kể ba nghe. Sau đó con nói: Mình về VN thăm bà nội rồi ông nội luôn.
Ba: Thăm ông ngoại bà ngoại nữa. Vậy là 4 người.
SuBin: Đúng rồi, mình về thăm... 5 người!
Ba: Ko, 4 chứ. Sao 5?
SuBin: thì em Khánh nữa.
Ba mẹ ngớ người luôn ^^.

Rồi ba mẹ cũng hỏi: con sắp bay về VN hả?
SuBin: đúng rồi đó!
Mẹ: vậy con về 1 mình hả?
SuBin: con về 1 mình rồi ba mẹ nhớ con rồi làm sao? Ba mẹ phải đi VN chung với con chứ!!

2. Hôm qua cả nhà đi lên Golden Palace ăn tối. Lúc đi thì nói chuyện gì đó mẹ quên rồi, nhưng sau khi nói qua nói lại thì SuBin có hỏi đại khái là con thích làm cái này, tại sao mẹ lại ko thích.
Mẹ trả lời: con thích là chuyện của con. Nhưng mẹ ko thích.
SuBin: vậy mẹ ko thích là chuyện của mẹ hả?
Mẹ hết hồn, im luôn. Đúng là tuổi này ko phải muốn nói với con sao thì nói đâu nhé!!!

3. Hôm qua lúc đang đi thì ba mẹ nói chuyện, SuBin nói: Ba mẹ im lặng 1 chút đc ko, con bị mệt. Con muốn nghỉ ngơi.
Thế là ba mẹ im lặng. Lát ba mở nhạc nghe, con hò hát theo. Mẹ hỏi: SuBin hết mệt rồi hả?
Thật ra mẹ chỉ hỏi quan tâm thôi, mà con nói vầy: dạ, con hết mệt rồi. Ba mẹ nói chuyện với nhau tiếp đi!!
@@ Biết liên hệ dữ dội ta!!!

4. Hôm qua thì mẹ đi OKC có việc nên ko đi sớm như mọi hôm. Con ra thấy mẹ thì ôm hôn này nọ xong, quay qua nói: ba nói chuyện mẹ đi, mẹ nói chuyện ba đi.
Hôm trước thì ba mẹ giận nhau, ko thèm nói chuyện. Mà con cứ hỏi: ba microwave xong chưa mẹ. Ba hết giận chưa... thiệt tình à!!
Có hôm con đang hỏi thăm ba mà bị ba la, thế là con chạy vô phòng ngủ, thấy mẹ thì con oà khóc nức nở ra chiều rất tủi thân... Ba thiệt là!!!!

Nói chung thì bây g con nói chuyện già đời lắm, nhưng phải công nhận là con rất tình cảm. Có những điều con nói ra làm cả nhà phải giật mình hết hồn luôn đó!!!

Hôm nay thì cả nhà mình đi Dallas chơi vì cả ba mẹ cần xả stress. Dạo này quá nhiều việc xảy ra đối với gia đình mình làm ai cũng căng thẳng và mệt mỏi cả. Mẹ dự định là tuần sau sẽ dọn lên NC nhưng vẫn chưa nhận đc 1 tờ giấy quan trọng nên kế hoạch vẫn chưa có tiến triển gì cả, và cả nhà vẫn đang... nín thở chờ tờ giấy. Hy vọng sẽ sớm nhận đc.

Cũng còn may mắn là có con bên cạnh. Những khi mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy con, nghe con nói, là đời đủ vui, con hen!!! Yêu con!!!

13 thg 5, 2013

SuBin tình cảm & sâu sắc

Điều này chắc mẹ đã nói rất nhiều lần, rằng con là 1 em bé giàu tình cảm. Giàu đến nỗi những ng xung quanh đôi khi bất ngờ vì những câu nói hay hành động của em bé 3 tuổi như con. Và bây g, bà nội ở đây với con mới 1 tháng rưỡi, mà cũng phải "tâm phục khẩu phục" với nhận xét này của ba mẹ.

Con là 1 bé trai hiếu động. Nhìn con chơi với các bạn cùng lứa mới thấy con hoạt động bằng 200% ng khác. Nhưng con lại tinh tế, để ý, và suy nghĩ nhận thức rất sâu sắc. Hay như bà nội nói "già hơn tuổi".

Sáng hôm qua, ba mẹ nói "Bà nội chỉ còn ở đây hôm nay với ngày mai thôi đó SuBin. Thứ 3 bà nội về VN rồi". Con ko nói gì cả, vẫn vui vẻ. Nhưng khi chỉ có 2 bà cháu, con kéo bà nội vào hỏi nhỏ "Sao bà nội về VN? Bà nội về với em Khánh hả?" làm bà nội cũng bất ngờ. Bà nội bảo "Bà nội có việc nên bà nội về VN" và cũng ko "dám" nhắc đến em Khánh sợ con suy nghĩ bà nội thương em Khánh mà ko thương con.

Lúc vào ăn cơm, bà nội kể, con quay qua nói: Bà nội đem con về VN đi.
Mẹ: Con về VN mẹ nhớ con sao??!!
SuBin: Mẹ cũng về VN với SuBin luôn. Cả nhà mình cùng về VN luôn!
Nghe thương dễ sợ luôn!!!

Buổi tối vào ngủ, con qua giường bà nội thủ thỉ "Mai con muốn ở nhà chơi với nội". Điều này cũng bất bình thường vì con thích đi học lắm. Nghỉ học ở nhà 2 ngày là con nhớ lớp ngay. Bà nội cũng ừ hử, mẹ cũng thấy hơi lạ nhưng nghĩ chắc con nói vậy thôi. Lát ba vào ngủ, con lại nhắc lại "Ba, ngày mai con muốn ở nhà chơi với bà nội". Chứng tỏ thật ra con có chủ ý rất rõ ràng chứ ko phải nói cao hứng.

Hôm qua ba mẹ tặng bà nội tấm thiệp. Ba kêu con vào phòng, cho con dán mấy trái tim vào tấm thiệp, rồi nhờ con "đại diện" nhà mình ra đưa thiệp cho bà nội. Con đưa, xong rồi chỉ: trái tim này của con, cái này của mẹ, cái này của ba. Còn lại của bà nội hết luôn!
Bà nội còn đang coi coi, thì con "phán" tiếp: Nhớ lấy về Việt Nam ha!
Làm cả nhà bất ngờ té ngửa luôn, haha. SuBin thiệt là... ^^ Mà ba mẹ ko hề dạy con nói thế đâu nhé, haha.

Sáng hôm qua, con để chai nước ko đóng lại, ba đi qua làm đổ, thế là ba cáu, la SuBin. SuBin liền cúi đầu xuống, lầm bầm trong miệng: giận nữa rồi!!
Haha... SuBin ơi là SuBin!!! Ba Trung có cái nóng tính, lại kỹ tính nên hay la. Mẹ với bà nội góp ý hoài mà ko thay đổi. Chắc chỉ có SuBin mới "trị" đc quá, haha. Thiệt là...

Hôm thứ 6 vừa rồi nhà mình ra sân vận động OU để dự lễ tốt nghiệp ở trường của ba Trung. Lúc cuối có bắn pháo bông, con vẫn còn sợ nhưng xem ra đã khá hơn ngày xưa nhiều rồi. Lúc vào sân con gặp Miss Maria, Claudia, và Janet dạy ở trường. Các cô học ở OU và làm part time giữ trẻ chỗ con. Lúc gặp, con cứ trố mắt ra nhìn, kiểu như: ủa, tại sao mấy cô này ko ở trong lớp mà đi đâu đây??!! Con ăn mặc trịnh trọng lắm, mặc nguyên bộ vest đỏ, trông bảnh lắm, nên các cô gọi con là "Mr. Nam", haha ^^. Hôm đó có mấy cô xung quanh còn xin mẹ cho chụp hình con nữa.

Hôm thứ 7 thì nhà mình dự lễ tốt nghiệp ở khoa của ba. Lúc ba lên nhận bằng, con kêu to lắm "Ba ơi ba", mà vì làm trong hội trường kín, mọi ng lại im lặng, nên ai cũng quay lại nhìn con, rồi... vỗ tay cho ba, haha ^^. Lúc con vô ngồi, có bác kế bên sợ con bị... lọt ghế nên lấy tay giữ ghế cho con suốt buổi luôn. Công nhận SuBin đi đâu cũng có ng thương quý mến hết, hay ghê luôn!!! Sau khi làm lễ thì mọi ng ra Sam Noble Museum dự tiệc ở khoa. Con còn giúp ba giao lưu với các thầy nhiệt tình nữa chứ. Haizz... có con trai Tứ lợi khẩu hay ghê luôn đó nha!!!!

Sáng hôm qua có chú Chương đưa em Pu qua nhà mình chơi và chào bà nội. Con thấy em Pu qua thì rất vui, đón chào từ ngoài cửa. 2 anh em còn lấy xe đạp và scooter ra ngoài chạy lòng vòng nữa.

Dạo gần đây nhà mình cũng có nhiều biến động cả nhỏ và lớn. Ba mẹ cũng có những bận rộn của riêng mình. Nhưng mỗi khi nghĩ về con, ba mẹ lại cảm thấy ấm áp và tự hào vô cùng. Vì con là em bé chẳng những ngoan, mà còn biết suy nghĩ, và sống rất tình cảm. Mẹ hy vọng con trai của mẹ sẽ giữ mãi tính này cho đến mãi về sau, con nhé!!! Yêu con trai rất nhiều!!!

9 thg 5, 2013

Mẹ bị mất tiếng

Hôm qua mẹ bị mất tiếng, nói thều thào. Hôm nay tiếng vẫn chưa về, hix.

Hôm qua lúc mẹ nói chuyện với SuBin, SuBin thấy mẹ thều thào thì nói: Mẹ nói ra tiếng đi.
Mẹ: Mẹ bị mất tiếng.
SuBin: mẹ hắng giọng vậy nè (hắng giọng "hớ hớ")
Mẹ cũng làm theo nhưng cũng ko nói ra đc tiếng nào.
SuBin: mẹ làm mạnh lên "hớ hớ hớ hớ"
^^
Nói chung mẹ vẫn ko phát ra đc tiếng nào nhưng mà con trai của mẹ cưng lắm luôn ý!!!

Chủ nhật này bà nội về VN. Chắc là con sẽ nhớ nội lắm, nhỉ??!! Mẹ nhắm 2 tuần sau là nhà mình sẽ dọn lên NC rồi. Cho nên sắp tới mẹ cũng sẽ bận lắm. Với lại sắp tới nhà mình bắt đầu cuộc sống mới, hy vọng con sẽ quen và mau chóng thích nghi, nhé!!!

7 thg 5, 2013

SuBin tình cảm với bà nội

Hôm thứ 7, ba mẹ đi đãi tiệc chia tay các gia đình ở Norman. Do hôm thứ 4 đang đạp xe, trời chuyển gió nên con bị ho, thứ 7 con với bà nội ở nhà nghỉ ngơi. Bà nội chat với ông nội, ông nội than ở nhà buồn. Bà nội an ủi: Thôi cố lên, còn 1 tháng nữa bà nội về VN rồi.
SuBin ngồi chơi kế bên, nói: Con ko muốn bà nội về VN.
Bà nội hơi giật mình, bảo: Ko, bà nội còn 1 tháng nữa mới về VN.
SuBin ngồi kế bên ko nói gì, chơi tiếp.

Hôm qua, 2 bà cháu lại đi xe đạp. Đang đạp, SuBin quay qua hỏi bà nội: Bà nội, bà nội có thương con ko?
Bà nội: Nội thương con, nên nội mới bay từ VN qua chơi với con nè.
SuBin: Con muốn về VN với bà nội và em Khánh.
Bà nội: Vậy nội bế con về VN nha.
SuBin: Nhưng ba mẹ con đâu có về VN đâu.
Bà nội: Vậy thôi khi nào ba học xong cả nhà SuBin về VN chơi với nội hen.
SuBin im lặng, ko nói gì hết. Bà nội cũng im lặng luôn...
Tối về, bà nội kể cho ba mẹ nghe, SuBin còn "phụ hoạ": con muốn bay về VN với nội.
Mẹ nói: Nhưng mà ba mẹ đâu có về VN đâu. SuBin về ba mẹ nhớ SuBin sao??
Thì SuBin lại im lặng, ko nói gì hết.
 SuBin làm bà nội xúc động rụng rốn luôn, còn ba mẹ thì tròn xoe xoe mắt ko biết mấy câu này lấy đâu ra mà già đời dữ vậy trời???!!!
 Cũng từ câu chuyện trên, mẹ suy nghĩ những việc như thế này.
1. Đừng coi thường nhận thức và tư duy của 1 em bé lên 3. Con đã có thể suy nghĩ độc lập và thể hiện điều mình yêu, thích, ghét rất rõ ràng. Cũng đừng vì thế mà cứ nói chuyện vô tư trước mặt con nhỏ. Các anh chàng này rất nhạy cảm, và hiểu hết chuyện ng lớn đang nói đấy. Nhất là con là 1 ng rất giàu tình cảm.
2.  Cũng đừng nghĩ trẻ em là những vật vô tri, ko cảm xúc. Dạo này con hay nói với mẹ "Con ghét máy bay", mẹ cũng ko để ý. Nhưng bây g nghĩ lại, mẹ nghĩ mẹ lơ mơ hiểu vì sao. Vì mỗi lần có ai đó "đi máy bay", là con sẽ ko gặp họ 1 thời gian. Như là ba đi conference, mẹ đi công tác, hay lúc ông nội bên này vậy. Mẹ đi công tác về, con cứ hay hỏi đi hỏi lại "Mẹ có đi máy bay nữa ko?", "Mẹ đi máy bay xong chưa?". Hay là lúc ông nội đi công tác ngắn ngày bên này, con cũng hỏi "Ông nội đi máy bay xong chưa?", còn khi ông nội bay về VN thì con thấy ông nội trong webcam, con hỏi "Chừng nào ông nội mới đi máy bay về đây??" (chỉ tay xuống nhà). Sau đó mọi ng bảo "Ông nội đi máy bay về VN rồi". Thì sau đó con cứ hay nói "Máy bay đưa ông nội về VN rồi". Cả tháng sau con đều hay nói vậy, và khi vào đánh răng thì con hay hỏi bàn chải của ông nội đâu??
Nói chung, 1 cách vô tình, có lẽ con đã bị ám ảnh 2 chữ "máy bay", nên dạo này, khi mẹ nói với con là con, mẹ, và bà nội sắp đi máy bay thì con nói "Con ko thích máy bay". Có lẽ, con đã cảm nhận đc "máy bay" là chia ly.
3. Đừng nghĩ trẻ em mau quên và đừng nên nói những điều hờn dỗi. Như lần trước bà nội dỗi SuBin, đòi về VN, làm SuBin nghĩ: bà nội về VN là do bà nội giận hoặc ko thương mình nữa. Mặc dù sau đó bà nội ko bao g nói như vậy nữa, nhưng cũng đã làm SuBin có suy nghĩ đó. Cộng thêm SuBin có phần quý bà nội hơn ông nội. Do bà nội dành nhiều thời gian chơi với SuBin, mỗi chiều đều đạp xe chung với SuBin, rồi còn cho SuBin làm những thứ mà ba mẹ ko bao g cho làm, nên SuBin thích bà nội lắm. Chính vì thích nên SuBin lại càng ko muốn xa bà. Thương ghê!!! Đó là con chỉ mới gặp ông bà nội. Ở VN còn có ông bà ngoại, dì Ti, cậu Tí, cô Ba, ông bà, cô bác, cậu dì... khác nữa. Ai cũng mong con về VN cả. Con mà về, đc mọi ng yêu thương cưng chiều, chắc con... khỏi muốn quay lại đây luôn quá!!! @.@
Nói như vậy để thấy trẻ con thật là "lợi hại" hơn chúng ta tưởng nhiều.
Kết thúc bài viết hôm nay là câu chuyện vui của con. Hôm trước cả nhà đang ăn cơm thì con "đi cục". Cho nên mẹ cho con vào trong "cục", xong rồi rửa đít, mặc quần cho con... Xong xuôi mẹ nói để mẹ ra ngoài phụ bà nội dọn dẹp. Con liền đẩy mẹ xuống, nói: Thôi đi, bà nội tự dọn 1 mình đc mà. Mẹ nằm đây chơi với SuBin đi!!!
Ặc!!! SuBin thiệt là... hihihi.

2 thg 5, 2013

Sinh nhật mẹ

Hôm qua là sinh nhật Mẹ. Khi mẹ đi làm về thì thấy bà nội đã nấu 1 nồi súp nấm tuyết và chiên cơm rồi. Ba thì làm 1 dĩa trái cây hoành tráng và tặng mẹ 1 hộp chocolate, hihi. Con thì sau khi nghe nói sinh nhật mẹ thì cũng liền quay qua hát Happy Birthday, hihi.

Nhưng mà hôm qua mẹ đuối quá nên đi ngủ từ rất sớm. Sáng dậy hơi trễ mà cũng ko mở mắt dậy nổi luôn, hix hix.

Mấy nay ngày nào con và Tú Uyên cũng chạy xe đạp chung với nhau hết. Bình thường thì chú Sơn dẫn Tú Uyên đi, bà nội dẫn con đi. Hôm trước thì chú Sơn bận đi lên chùa, nên cô Hương dẫn Tú Uyên đi với con và bà nội. Con liền về nhà kể với mẹ: Mẹ ơi, hôm nay cô Hương đi với Tú Uyên, chú Sơn ở nhà nấu cơm.
Mẹ bảo: ko phải, chú Sơn đi lên chùa nên cô Hương dẫn bạn Uyên đi chơi với con đó.
SuBin: ủa, sao chú Sơn đi lên chùa, vậy ai ở nhà nấu cơm cho Tú Uyên ăn???
Haha ^^.

Nghe nói bây g con đạp xe nhanh lắm, bà nội phải chạy theo con mới kịp.


Hôm bữa con đòi mẹ đọc sách, mẹ đọc vài trang thì hơi chóng mặt nên mẹ nói mẹ mệt, ko đọc đc, thế là con quay qua xoa xoa mắt cho mẹ, rồi kêu: mẹ hết mệt rồi đó, mẹ đọc tiếp đi!!
Ặc!!!

Dạo này ba cũng thong thả hơn chút, thứ 3 bảo vệ là xong, với lại bà nội phụ mẹ nhiều việc nên mẹ có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn. Chuyến đi tuần qua do di chuyển, lái xe liên tục, cộng thêm ngủ ko đủ giấc nên đến g mẹ vẫn còn đuối tả tơi, hix hix... Hy vọng hết tuần này thì mẹ sẽ nhanh chóng hồi phục để chơi với con nhiều hơn, nhé!!

30 thg 4, 2013

Họp phụ huynh

Hôm qua, mẹ đến thăm nhà bác Huy - Hảo. Chiều về thì nhà mình có ngồi lại cùng nhau 1 chút để tâm sự 1 vài chuyện. Ba cũng kể cho mẹ nghe về chuyện họp phụ huynh của con hôm thứ 6 tuần trước.

Thứ 1 là cô khen con biết quan tâm tới ng khác. Cụ thể là có bạn bị té, con đỡ bạn dậy, an ủi "It's ok", rồi dìu bạn đến chỗ cô Karen để cô chăm sóc bạn.

Thứ 2 là cô khen con thông minh, có nhiều biểu hiện của bé 4 tuổi (dù con chỉ 3.5 tuổi). Thí dụ như có 1 lần cô đem máy thổi bong bóng xà phòng vào lớp để mọi ng chơi, thì con đã chạy đến và hỏi cô "How does it work?". Sau đó cô phải tắt máy, mở ra, chỉ cho con máy hoạt động như thế nào. Con tỏ ra chăm chú nghe và rất thích thú.

Thứ 3 là cô khen con đã đọc đc nhiều. Cái này là do mẹ hay đọc sách với con và giúp con nhận dạng đc 1 vài chữ, như You, I, Me, Friend, School, Bus, Dog, Duck, ...

Cô còn đưa cho ba các bảng đánh giá của con. Mẹ đọc qua thì thấy các cô giáo phê con rất tốt (mỗi 1 mặt phát triển thì có 1 Observer khác nhau). Nói chung lại, thì mẹ vui vì con tỏ ra hoà đồng với tập thể, biết quan tâm mọi người, về thể chất, kỹ năng, và trí tuệ phát triển bình thường. Điều đó làm mẹ thấy hài lòng và biết ơn các cô giáo cũng như bạn bè trong ngôi trường của con.

Chiều qua mẹ đến đón con về, con lại ngồi trong góc phòng (có 1 cái ghế dạng như rocker vậy), và chăm chú nghe cô Robbin đọc sách. Cảm giác con đang rất relax, rất hưởng thụ vậy. Sau đó mẹ đưa con ra xe, con nói nhiều câu mà mẹ thấy con... già đời hơn hẳn.
- Mẹ ơi, em Tig sang nhà mình. Nhưng mà em Tig chỉ bò thôi. Tại sao em Tig lại biết bò??
- Em Tig thích ăn cá nữa. Ko biết em Tig ăn cá có ngon ko ta??
- Mẹ đi máy bay xong chưa? Mẹ còn đi máy bay nữa ko? Mẹ với bác Hoạt có đi máy bay ko?
(hỏi 3 câu khác nhau để xác định là mẹ ko đi máy bay nữa mới chịu thôi).
Về nhà, con lập tức đòi vào rửa tay: Nếu ko là con "rút" nó cắn SuBin đó (ý là con vi-rút).
Sau đó còn nhún vai, trợn mắt, kiểu hù doạ: Đâu có ai thích con vi rút đâu?? Con rắn nữa, đâu có ai thích con rắn đâu nè!!!

Mẹ nói con ra đi xe đạp với bà nội, mẹ đi công chuyện tí (đi thăm bác Huy - Hảo). Con liền hốt hoảng quay qua hỏi mẹ: Mẹ đi công chuyện gì??
(chắc sợ mẹ đi luôn cho 1 lèo mấy ngày nữa nè).
Mẹ nói: Mẹ đi tí xíu mẹ về à.
Con liền thở phào ra: Ok, mẹ đi đi.

Ba kể mấy hôm mẹ ko có ở nhà, con cũng bám ba lắm. Thấy ba là con hỏi: Ba vô trường làm gì? Con ko muốn ba vô trường. Ba chơi với SuBin đi!!!

Từ g, hy vọng ba bảo vệ xong, mẹ ổn định công việc, cả nhà mình sẽ dành nhiều thời gian bên nhau hơn, con yêu nhé!!!! Yêu con nhiều nhiều nhiều!!!! :)

29 thg 4, 2013

1 tuần nhiều sự kiện

Tuần vừa qua có rất nhiều sự kiện, cả vui và buồn, và dù hôm nay thật tình mẹ rất mệt nhưng vẫn muốn viết lại đây cho con vài dòng để tâm sự.

Đầu tiên, mẹ nói chuyện vui trước nha.
Tuần rồi mẹ đi công tác từ thứ 3 đến khuya chủ nhật mới về. Vì chuyến đi này dài hơn bình thường 1 chút, nên mẹ đã "chuẩn bị tâm lý" cho con rồi. Mẹ nói đi nói lại nhiều lần là "Tuesday mẹ đi, Sunday mẹ về". Ngày nào 2 mẹ con cũng gọi điện và chat webcam. Vậy mà khi mẹ về, thì bà nội và ba kể 2 chuyện xúc động như vậy nè:
- Khuya, con đang ngủ, ngồi dậy, bò bò kiếm mẹ, luôn miệng nói: con muốn nằm mẹ, mẹ đâu rồi mẹ ơi!!
- Từ chiều chủ nhật, con đã mặc sẵn áo lạnh để ra sân bay đón mẹ. Con háo hức suốt từ chiều. Vậy mà ra sân bay thì con ngủ mất tiêu (lý do là trưa con đã ko ngủ, còn vì sao ko ngủ thì liên quan đến câu chuyện buồn mẹ sẽ kể sau).

Chuyến đi công tác này của mẹ đến trưa thứ 6 thì chính thức kết thúc, nhưng thực ra sáng thứ 5 trở đi thì đã ko còn sự kiện gì để tham gia rồi. Cho nên trưa thứ 5 mẹ ra sân bay, thuê xe, và chạy 3 tiếng đồng hồ lên Greensboro (nơi mà giữa tháng 5 này nhà mình sẽ dọn đến). Vì 1 số trục trặc nên 4g chiều mẹ mới đến nơi, trễ hơn 1-2 tiếng so với mẹ dự định. Trước chuyến đi này mẹ cũng đã làm 1 nghiên cứu về các trường học và khu nhà ở. Mẹ còn làm cả bản đồ nữa. Dựa trên 1 số thông tin thì mẹ "khoanh vùng" 3 khu là khu West (gần chợ), khu North (nghe nói rất đẹp), và khu South (thật ra khu South ko đc an toàn lắm nhưng mẹ thích 1 khu nhà ở chỗ đó nên muốn đi coi thử). Khu West thì có 2 daycare, và 3 khu nhà. Khu South thì 1 daycare và 1 khu nhà. Khu North thì 1 daycare và 3 khu nhà. Đó là những nơi mẹ cần đi.

Chiều thứ 5 thì mẹ cũng đã tham quan đc 3 trường học khu West và South trong số 4 trường trong list dự kiến của mẹ. Sau khi tham quan thì mẹ cũng đã quyết định đc là mẹ sẽ gửi con đi đâu rồi, nhưng mẹ đợi thứ 6 đi thêm 1 trường cuối cùng nữa (là nhà thờ ở khu North) để có quyết định cuối cùng.

Chiều thứ 5 mẹ cũng nhận đc tin vui từ chỗ làm mới là hồ sơ trên Department of Labor đã thông qua. Sáng thứ 6 mẹ lên chỗ làm mới chào mọi người, làm việc 1 chút với sếp mới, và hoàn tất giấy tờ với phòng Nhân sự. Trưa thứ 6 thì mẹ đi tham quan thêm trường cuối cùng ở khu North. Mẹ quyết định là tham quan hết Daycare trước rồi mới coi nhà. Vì chọn trường cho con vẫn là ưu tiên hàng đầu của ba mẹ. Sau khi tham quan xong thì mẹ gọi cho ba hội ý, và quyết định gửi con vào trường "Creative Day School" ở khu West. Lý do là mẹ thấy ở chỗ mới, xét về cơ sở vật chất thì các nơi như nhau cả, nhưng ở CDS này thì có nhiều chương trình ngoại khoá (Computer, Gymnastic, và Spanish), đồng thời mẹ cảm thấy (cái này hơi cảm tính) là các cô ở đây quan tâm tới các bạn hơn những chỗ khác mẹ coi. Cho nên mẹ quyết định chọn chỗ này. Mẹ cũng đăng ký nhập học cho con luôn rồi. Nếu ko có gì thay đổi thì ngày 14/5 con đi học ở đây, nhé!!!

Sau khi quyết định chỗ học xong thì mẹ đi coi nhà. Và vì trường con nằm ở khu West nên mẹ chỉ coi nhà ở đây. Sau khi coi xong, mẹ cũng chọn đc nhà, và trưa thứ 7 mẹ quay lại đặt cọc và làm các thủ tục nhà cửa hết luôn. Đồng thời mẹ cũng tham quan 1 số chỗ bán đồ furniture. Rồi chiều thứ 7 lái xe về lại chỗ South Carolina.

Chuyến đi này tuy ngắn ngày, nhưng nhờ mẹ đã nghiên cứu kỹ trước khi đi, nên có hiệu quả cũng khá tốt. Mẹ hài lòng với chỗ ở và trường học mới. Hy vọng gia đình mình có 1 sự thay đổi với nhiều điều mới mẻ và tốt đẹp!!

Bây g, mẹ nói chuyện buồn nhé.

Hôm thứ 5, mẹ đọc trên mạng thì biết bé Việt (Henry) con trai út 15 tháng nhà bác Huy - Hảo bị bệnh. Mẹ nghĩ đó là bệnh thôi và sẽ chữa đc. Nhưng sáng sớm thứ 6 thì em bé đã ko qua khỏi và đã ra đi... Mẹ cảm thấy cuộc sống này vô thường biết bao!!! Mẹ ko biết phải nói gì với 2 bác về sự mất mát to lớn này... Mẹ đã oà khóc khi đọc đc tin này, và phải gọi cho những ng bạn khác để xác định nó là đúng...

Mẹ còn nhớ, ngày đi siêu âm con, ba mẹ chỉ cầu mong con lành lặn, con khoẻ mạnh... Mẹ nhớ mẹ đã lo đến phát khóc lần đầu tiên con bị sốt... Mẹ nhớ mẹ đã hoảng loạn khi lần đầu con bị sốt siêu vi, nằm trên người mẹ cả ngày, mắt lờ đờ, 2 má và môi thì đỏ rực... Mỗi ngày trôi qua, những kỳ vọng cao siêu "con làm kỹ sư, bác sĩ..." cứ lui dần trong trí óc của mẹ. Mẹ chỉ mong con khoẻ mạnh, con vui vẻ.

Hôm đi tham quan trường CDS, cô có hỏi mẹ: Bà kỳ vọng gì ở chúng tôi khi gửi bé ở đây? (What are you looking from us?). Mẹ nhớ khi ba mẹ tham quan các trường ở Norman, ba mẹ luôn quan tâm hỏi đến chương trình học, con sẽ biết thêm gì, nhưng theo thời gian, quan điểm của mẹ đã thay đổi. Mẹ chỉ nói vầy: Tôi chỉ mong con tôi đc vui vẻ ở đây. Trường học là nơi bé sẽ ở hơn nửa ngày, là 1 phần quan trọng trong ký ức tuổi thơ của con tôi, và tôi muốn cố hết sức có thể để cho bé 1 ký ức tuổi thơ tốt đẹp để sau này khi lớn lên, nghĩ về nó, con tôi sẽ hạnh phúc!!

Và đó là sự thật. Mẹ đã ko còn quan tâm những thứ như curriculum, hay là study program gì gì nữa. Mỗi ngày đón con đi học về, câu đầu tiên mẹ luôn hỏi con "Hôm nay con đi học có vui ko?". Mẹ muốn con có 1 tuổi thơ vui vẻ, và bên những ng bạn, ng thầy, ng cô mà con yêu quý. Mẹ yêu những câu chuyện con kể, như là: con và Heaven chơi trò hát và quay vòng vòng "We are silly, mom. But I have fun!!".

Hôm qua ba đi dự đám tang bé Việt xong, về, có kể với mẹ, bác Huy có nói với ba như vầy: Sau chuyện này, anh sẽ phải ngồi lại tự kiểm điểm mình. Anh có nhiều điều hối hận lắm!!

Câu nói của bác Huy là mẹ có thật nhiều cảm xúc... Thật ra, mỗi 1 gia đình đi du học như nhà bác Huy, hay nhà mình, có gia đình, rồi con cái, rồi công việc... mẹ nghĩ là đều có 1 hoàn cảnh như nhau cả. Mọi ng ko gần bên gia đình lớn, để có sẻ chia về công việc, về trách nhiệm, về tình cảm. Mọi thứ phải tự làm. Có khi bản thân của mẹ cũng từng hoài nghi về con đường mình đang đi... Vì sao lại thay đổi như vậy. Nếu cứ ở VN, cứ đi làm, cứ sống bên cạnh mọi ng thân yêu... Vì sao phải ra đi, vì sao phải thay đổi???

Thật ra, mỗi 1 sự thay đổi cần những ng tiên phong, và khi tiên phong, sẽ có những sai lầm, những kinh nghiệm, và có thể là cả sự mất mát nữa... Khi thay đổi, mọi ng nghĩ tới những điều tốt đẹp hơn, vì bản thân, vì gia đình. Ba mẹ cũng đang mỗi ngày cố hết sức để hướng tới 1 tương lai ko chỉ cho ba mẹ, mà cho cả con, và cả gia đình mình. Câu chuyện của bé Việt là 1 sự cố ngoài ý muốn. Có thể, dù ko ở hoàn cảnh ở xa gia đình, nếu Chúa gọi, thì mọi ng đều phải về bên Chúa. Sự mất mát này như 1 cục đá trên đường đi làm mọi ng vấp phải trên con đường của mình vậy. Để mọi ng dừng lại, xoa vết thương, và suy nghĩ về con đường của chính mình. Mình đang làm gì, tại sao làm chuyện đó, và vì sao lại ở đây???

Mẹ nhớ có coi 1 bộ phim "On call 36", có 1 câu nói mà mẹ rất thích: "Mỗi ng khi ra đường, ko ai chắc chắn mình sẽ về nhà bình yên. Cô có biết những ng ra đi đột ngột đó mang theo bao nhiêu tiếc nuối hay ko??" Cuộc sống vô thường biết bao, chúng ta chỉ sống cho khoảnh khắc hiện tại, và vì vậy, đừng để tiếc nuối 1 điều gì cả, con nhé!!! Hãy yêu thương bản thân của mình, trân trọng những ng xung quanh con, và đeo đuổi những ước mơ của chính mình!!! Đó là 3 điều mẹ tin rằng nếu sống trọn vẹn với nó, con sẽ ko thấy hối hận hay nuối tiếc gì cả, con nhé!!!

Điều cuối cùng về câu chuyện buồn này mẹ muốn nói với con, đó là bản thân mẹ cũng sẽ tự nhắc nhở với chính mình. Rằng con đường mẹ đi, dù hướng về những thay đổi tốt đẹp, cũng phải luôn tự nhắc chính mình đừng quên vì "những bông hồng diễm lệ nơi xa xôi mà quên đi những bó cúc dại ven đường trước mắt". Mẹ vẫn sẽ duy trì thói quen đọc sách cho con nghe, chơi với con, tâm sự cùng con, viết nhật ký cho con, và đồng hành cùng con trong cuộc sống, con nhé!!!

Kết thúc Blog ngày hôm nay, là 1 câu chuyện chiều chủ nhật ở nhà mình. Vì mọi ng đi dự tang lễ nên các bé đc chia làm 2 nhóm, và em Tig nhà cô Phương Anh chú Chương, và bạn Tú Uyên thì đc gửi sang nhà mình nhờ bà nội trông dùm, và 1 nhóm đc gửi sang nhà bác Hoạt. Con với Tú Uyên chơi chung thì thích lắm rồi. Chiều cô Hương đến đón về mà Tú Uyên còn ko chịu đi về luôn nữa chứ. Bà nội cũng kể con thích em Tig lắm. Cứ ngồi với em, còn lăng xăng đòi lau miệng cho em...

Trưa đó con đang ngủ thì em Tig khóc nên bà nội bế em Tig, cho em ăn, nên con dậy luôn. Thành ra chiều con buồn ngủ nên ra sân bay là ngủ ko mở mắt dậy nổi luôn dù thấy mẹ con rất vui và cứ ôm chặt mẹ.

Bà nội cũng kể chiều nào con cũng đạp xe sang nhà Tú Uyên. Có 1 hôm con đang đứng ở trước nhà Tú Uyên thì cả nhà Tú Uyên bước ra ngoài. Con thích lắm, lập tức bỏ xe chạy ù lên. Sau đó Tú Uyên đòi đi xe đạp chung với con nên chú Sơn lấy xe đạp của Tú Uyên ra cho 2 bạn cùng đạp. Nghe nói con đạp xe rất rành rồi.

Hôm qua cô Hương khen 2 má con phúng phính nên cân thử thì con đc 13.4kg rồi (cuối cùng con cũng chịu vượt qua "ngưỡng" kiêng kỵ 13 rồi, hihi, là nhờ bà nội chăm, chịu khó cho con ăn đấy!!!). Tú Uyên thì đc 12.7kg.

Theo kế hoạch thì 2 tuần sau nhà mình dọn đi rồi. Chắc là con sẽ nhớ mọi ng ở đây lắm, con nhỉ??!! Mẹ cũng vui vì con có 1 tuổi thơ với những ký ức êm đẹp với Norman, với những bạn "nối khố" như em Pu, chị Bông, chị Bon, chị Sắn, ... và cả cô bạn gái xinh xắn "thanh mai trúc mã" Tú Uyên nữa... Mẹ hy vọng trong cuộc sống sau này, con cũng sẽ có những ký ức êm đẹp như thế này, và sẽ có duyên gặp lại những ng bạn tuổi thơ, con yêu nhé!!! Và mẹ mong con trai của mẹ sẽ mạnh khoẻ và mãi vui vẻ, hạnh phúc!!! Yêu con trai cưng của mẹ rất rất nhiều!!!!


22 thg 4, 2013

SuBin của mẹ!!

Hôm thứ 7 mẹ bị đau bao tử cả đêm. Sáng CN, mẹ có nói với cả nhà mẹ bị đau, nhưng uống thuốc thì hết rồi. Lát sau, đang ngồi ăn cơm, mẹ ngồi cho SuBin ăn lâu quá nên vươn vai 1 cái. SuBin liền quay qua nói: Con nghĩ mẹ còn mệt!!
Cả nhà im lặng 1 giây trước câu nói... già đời của con, sau đó mọi ng phá lên cười thích thú, làm con cũng khoái chí!! Ôi, SuBin của mẹ!!!

Buổi chiều hôm qua, mẹ ăn cơm dọn dẹp xong, mẹ vào phòng ngủ ngồi lướt web, con sà vào lòng mẹ, hỏi: Mẹ bị mệt hả? Mẹ hết mệt chưa?
Mẹ nói: Mẹ ok con.
SuBin: Vậy mẹ có muốn ra ngoài coi nhà cao tầng của SuBin ko??
Ôi, sao mà... cưng thế??!! Mấy nay con hay ngồi xếp hình Lego nhà cao tầng với bà nội. Mỗi ngày con xếp 1 kiểu khác nhau và đầy sáng tạo luôn đó!!! Thương con lắm!!!

Hôm thứ 4 tuần trước thì ở OK có báo động tornado. Cả nhà tầm 6g30 là chạy hết vào Sarkeys. Lúc đầu thì con đòi đi xe đạp, mẹ ko cho, con lại ko vui. Thế là mẹ mở đoạn Youtube có tornado, con xem xong thấy mọi ng và mọi thứ bị bay lên trời thì sợ lắm. Thế là sau đó cứ cuống quít lên, cho đến khi vào đc trong Sarkeys rồi thì mới yên ổn. Bà nội trước khi đi thì cũng nhanh tay xào 1 chảo bún với thịt đem theo, vào trong Sarkeys ngồi ăn. Đang ăn thì cũng gặp cô Uyên, cô Thảo, rồi nhà chú Thịnh nữa. Ăn xong thì mọi ng ra office nhà chú Thịnh ngồi nghỉ. Ở đó cũng gặp chú Minh và nhà chú Sơn. Con và Tú Uyên lâu ngày ko gặp thì thích lắm, chơi với nhau rất vui. Mẹ thích Tú Uyên cứ mỗi lần tìm con thì gọi "SuBin ơiiiiii", nghe so sweet. Còn con thì cứ chạy lăn tăn hỏi "Tú Uyên ơi, Tú Uyên đâu rồi??!!". Tầm hơn 10g thì trời hết mưa, báo động cũng tắt, mọi ng về. Vừa lúc ba Trung đi Conference cũng vừa về tới Sarkeys nên về chung với nhà mình luôn.

Dạo này con cái gì cũng đòi tự làm hết. Giỏi lắm!!!

Hôm qua con đi ị, con khoe: Con đi cục đc rồi. Nhưng ko có thúi.
Mẹ với bà nội mắc cười quá, hỏi: vậy thơm hả?
SuBin: Cũng ko có thơm. Đc đc thôi à!!

Con cũng ngọt ngào với bà nội lắm. Thấy bà nội lấy đồ của con trong máy sấy ra, con hỏi: Bà nội giặt đồ cho SuBin hả? Cảm ơn bà nội nha!!
Làm bà nội bảo: xúc động rụng rún luôn!!
Haha :D.

Con tự nhiên thích cái áo lạnh mà em Pu tặng sinh nhật cho con lắm. Cứ thấy là con lại mặc vào, dù nóng nực.

Ngày mai mẹ đi công tác, tới CN mới về lận. Nhân chuyến đi này mẹ cũng ghé lên chỗ mình sắp dọn làm 1 số việc như là tìm trường và nhà cho con luôn. Nói chung là hứa hẹn rất bận rộn. Đến CN mới về lận. Mẹ mong là chàng thanh niên 3 tuổi của mẹ ở nhà ngoan, nghe lời bà nội và ba nha!!! Yêu con!!!!

17 thg 4, 2013

Chuyện lượm lặt linh tinh

Dạo này mẹ hơi bận nên ít ghi chú gì trong Blog cho con, mặc dù mẹ cũng có cập nhật trên FB để khi nào viết Blog cho con thì gom lại. Trí nhớ mẹ cũng ko còn tốt, mà để sót chuyện của con thì mẹ tiếc, hihi. Mà dạo này con lại có rất nhiều điều dễ thương để ghi lại nữa chứ.

1. Chuyện chạy xe đạp của con:
Mấy nay trời cũng đã ấm áp, bà nội rửa sơ cái xe đạp cho con, rồi cho con ra ngoài đạp. Tính ra từ hôm ông nội sang, thì con vẫn chưa đạp tới cái bàn đạp ở dưới, nhưng bây g thì con thậm chí còn có thể chống chân xuống luôn, chứng tỏ là con đã cao hơn trước 1 khúc đáng kể rồi (trộm vía). Con thích chạy xe đạp lắm, và con cũng rất hãnh diện vì điều đó. Con khoe mẹ "Con đạp xe đạp, con làm người lớn".

Lúc chạy xe đạp, có những lúc quẹo cua gấp, xe bị ngã (con nhảy ra khỏi xe trước khi xe ngã ko à nên ko sao hết), thì con cằn nhằn: Sao mà xe đạp của SuBin cứ té hoài vậy??!!

Khi đạp xuống dốc thì con khoái lắm, hét ầm ĩ luôn, nhưng lên dốc thì thở hì hụi nhìn rất buồn cười.

Có 1 lần con chạy qua nhà Tú Uyên, chạy vào kêu Tú Uyên. Sau đó thì mấy lần sau, lần  nào đạp xe con cũng chạy qua nhà Tú Uyên nhưng bà nội ko cho vào vì sợ cô Hương bận nấu cơm (con đạp xe tầm 6-7g ko à). Hôm CN thì nhà Tú Uyên đi vắng, con chạy qua chạy lại mấy lần mà xe cô Hương vẫn chưa về, con cũng nói: Sao Tú Uyên đi đâu mà lâu dữ vậy??!!

Có hôm mẹ về, nói với con mẹ thấy chú Sơn và Tú Uyên đang ở ngoài kia hái hoa, thế là con cầm điện thoại lên: Alo, chú Sơn hả, chú Sơn hái hoa xong chưa??
Lúc đạp xe qua nhà Tú Uyên, bà nội ko cho vào, con nói: Vậy con đứng đây chờ Tú Uyên.
Rồi leo xuống xe chờ ^^.

Hôm CN, con chạy xe dưới đường (đường nhà mình nhỏ, khu dân cư nên ít xe chạy qua lại). Hôm đó xe ko hiểu sao hơi nhiều, nên bà nội kêu con leo lên sân chạy cho khỏi xe. Con nói: Trời đất ơi, xe gì mà nhiều quá trời quá đất vậy nè??!!
Haha, đúng là ông cụ non Nam Bộ!!!

2. Đối đáp lượm liền với bà nội.
Bà nội với SuBin ở nhà, SuBin kêu gì đó, mà gọi bà nội là "Mẹ".
Bà nội: Nè, nhìn kỹ nghen, nội chứ ko phải mẹ à.
SuBin: Thì bà nội cũng giống như mẹ vậy.

SuBin đi ngủ, đòi bà nội kể chuyện gì đó, bà nội buồn ngủ quá, nên kể chuyện rất ngắn gọn, rồi kết luận: Hết!
SuBin: "Hết hồn" với bà nội luôn à!!


Đang ăn cơm, SuBin nói: Bà nội với mẹ mai mốt đừng có ăn xương nữa nha.
Bà nội: Tại sao?
SuBin: Tại xương cũ rồi, ăn ko tốt cho sức khoẻ.
Bà nội với mẹ chưa kịp phản ứng thì bạn lại "bồi" tiếp: Mà sao mẹ nói chỉ có chó mới ăn xương thôi??!!


Bà nội lăn bột cá đem chiên, món khoái khẩu của con. Lên bàn ăn, bà nội với SuBin ăn trước còn mẹ chờ ba về. Tưởng như mọi hôm con sẽ gắp lấy gắp để vào chén của mình, ai dè con gắp 1 cái cho... bà nội trước, rồi bảo: Bà nội ăn đi! Làm bà nội khoái quá!! Hổng ngờ đc trai trẻ galant với mình dữ vậy, hehe.

 Buổi tối trước khi đi ngủ, bà nội nằm kể chuyện cho SuBin. Vừa kể đc 1 vài câu, chắc SuBin ko muốn nghe nữa, thế là con liền ngắt lời bà nội: Câu chuyện đến đây là hết rồi!!! Thôi, mình đi ngủ thôi!!!
Rồi thế là bắt đầu... lăn lộn hò hét.


Hôm qua bà nội cho con ăn cơm, mà con ăn chậm, bà nội giận, bảo: Thôi SuBin ăn chậm bà nội về Việt Nam luôn.
SuBin: Bà nội về VN với em Khánh hả?
Bà nội: Ừ, sao con biết??!!
Vậy thôi, mà SuBin giận bà nội luôn. Buổi trưa đi ngủ, SuBin ko cho bà nội ngủ chung, hờn bảo: Con muốn bà nội về VN với em Khánh.
Tối mẹ về, đang chơi con cũng nói: SuBin muốn bà nội về VN với em Khánh.
Haizz... đúng là con sống tình cảm nên cũng nhạy cảm hơn ng khác. Còn bà nội thì nói với mẹ: Mình giận SuBin, mà cuối cùng bị SuBin giận lại.
@.@

Hôm trước ba mẹ dẫn con đi coi Eve of Nations. Lúc đầu ngồi bên dưới khán đài hơi ngộp, con ko thích. Sau đó ba mẹ đưa con lên trên ngồi, thoáng mát con thích hơn.

À, hôm qua cân, con đã lên đc 12.9kg. Để coi con có ráng "nhảy" qua con số "kiêng kỵ" 13 ko nhé!!! Cưng con trai nhiều!!! Bây g tối nào trước khi đi ngủ con cũng hôn má mẹ rồi mới nắm xuống, lim dim nhìn mẹ, cười cười rồi ngủ. Vậy mà sao ko "ghiền" con cho đc à!!!!

5 thg 4, 2013

SuBin & bà nội

Thế là bà nội đã ở nhà mình đc hơn 1 tuần rồi. Bây g cứ tối là SuBin chơi với bà. Mà 2 bà cháu có những mẩu nói chuyện vui lắm nhé.

SuBin: Bà nội ơi, xe của bà nội đâu?
Bà nội: Bà nội ko có xe.
SuBin: Tại sao?
Bà nội: Tại bà nội ko biết lái xe.
SuBin: Tại sao??

Tối bà nội nằm kể truyện cho SuBin nghe, đang kể, SuBin có vẻ ko muốn nghe nữa, liền cắt ngang: Câu chuyện đến đây là hết rồi!! Mình đi ngủ thôi!!!

Hôm qua trong lúc chờ ba về, mẹ với bà nội cho SuBin ăn trước. Vậy mà SuBin chưa ăn, SuBin... gắp 1 miếng cá cho bà nội ăn trước là bà nội hơi... hết hồn vì SuBin galant quá ^^.

3 thg 4, 2013

It's OK mom. I'm here!!!

Hôm qua thì mẹ nhận đc 1 email, hơi buồn 1 chút vì sự chậm trễ trong kế hoạch. Thế là mẹ nằm ra giường, than vãn "Ôi, tui buồn quá!!!"

Thế là chàng trai 3 tuổi đáng cưng của mẹ đang chơi với bà nội ngoài phòng khách liền chạy vào trong, nằm kế bên mẹ, vòng tay ôm mẹ, vỗ vỗ vai mẹ, nói "It's ok mom. I'm here!!!"

Có biết ko, chỉ 1 cử chỉ nhỏ, 1 câu nói đơn giản của con, mà bao nhiêu buồn phiền trong lòng mẹ vơi đi rất nhiều!!! Cảm ơn con, con trai của mẹ, đã biết cách sẻ chia cùng mẹ. Ừ nhỉ, có gì đâu, phải ko con?? Mẹ có con, thế là đã đủ!!! Mẹ trải qua nhiều khó khăn, nhiều phiền muộn trong cuộc sống, để đánh đổi lấy điều gì, khi hạnh phúc thì rất gần bên mẹ đấy thôi!!!

Mẹ cắt tóc đến nay đã gần 1 tuần, nhưng con vẫn ko ngớt khen mẹ "Mom, I like your new hair cut!". Tối hôm kia, mẹ đang lim dim ngủ, thì con lăn qua chỗ mẹ, sờ tóc mẹ, thủ thỉ như vầy nè "Mom, I like your hair cut. And I love you too!!" Hí hí, ôi, con trai của mẹ!!!

Chiều qua mẹ đi đón con. Đến nơi, cô Robbin kể vầy: Vừa cách đây 1, 2 phút gì thôi, Nam hỏi tôi: Where is the clock? Thế là tôi chỉ đồng hồ cho bạn coi, rồi bạn nói: My mom is coming here soon!! ^^

Hôm qua lúc đi về, ngang qua lớp Discoverers, mẹ thấy Yasmine đang nhảy tưng tưng trên Jumper, mẹ Yasmine đang kêu về mà Yasmine vẫn nhảy. Con ló đầu vào, kêu "Yasmine!", thế là Yasmine liền chạy ra, nắm tay con, hỏi "Nam, play with me!". Mẹ Yasmine thấy Yasmine hết nhảy rồi thì mừng quá, kêu bạn thay boot rồi đi về. Yasmine vừa buông tay ra thì con nói "Yasmine, can I hold your hand?" thế là 2 bạn lại đứng nắm tay nhau rủ rỉ rù rì gì đấy ^^. Sau đó mẹ vô văn phòng đóng tiền, lát ra thì thấy 2 bạn vẫn đang nắm tay nhau coi cá, rồi nắm tay nhau cùng ra về rất thân thiết.

Hôm qua thì con đã thuộc bài Con vỏi con voi bà nội dạy:
Con vỏi con voi
Cái vòi đi trước
2 chân trước đi trước
2 chân sau đi sau
Còn cái đuôi thì đi sau rốt

Câu cuối, con vừa nói, vừa nghiêng đầu, chỉ tay, nhíu mắt lại, trông dễ thương lắm, ai thấy cũng phải cười haha.

Có con nhiều khi cũng rất bận rộn và stress. Nhưng sự thật là con lại chính là nơi "xả" stress hữu hiệu nhất của cả nhà, và là ng mang lại niềm vui và hạnh phúc bất tận cho gia đình. Cảm ơn con vì đã đến với cuộc sống gia đình mình, và mang lại cho ba mẹ rất nhiều niềm vui và hạnh phúc!! Yêu con rất nhiều!!! ^^

2 thg 4, 2013

Bị đau

Hôm tuần trước, trong lúc chờ mẹ nấu cơm, con chơi quanh quẩn thế nào mà quẹt vào ghế, bị trầy 1 chút. Thế là con đòi dán band aid.

Hôm thứ 6 vừa rồi nhân tiện mẹ nghỉ làm nên đưa con đi khám bác sĩ khám con bị sổ mũi và ho. Lúc khám ngực và lưng cho con, bác sĩ hỏi con có ho ko, con nói "yeah". Rồi bác sĩ hỏi con có bị đau ko, con cũng nói "yeah". Thế là bác sĩ lật đật sờ nắn đầu, ngực của con, hỏi: bị đau ở đâu, thế là con đưa ngón tay hôm trước bị trầy ở ghế ra nói "I hurt my finger, hix hix", làm bác sĩ và mẹ mắc cười quá chừng :D. Khám xong, bác sĩ còn quay qua nói "You're so great today. Very good boy!", hihi ^^.

Hôm qua mẹ đi đón con về, thì gặp cô giáo mới. Cô tự giới thiệu tên là Robbin, là co-teacher (vì cô Sarah bận học, nên chuyển qua làm part time, cô Karen từ vị trí co-teacher chuyển lên làm primary teacher, còn cô Robbin này thay thế vị trí cô Karen). Cô gặp mẹ thì nói: Nam made me so happy today!
Mẹ nghĩ là cô nói con rất ngoan (bình thường thì các cô cũng hay khen con ngoan lắm). Nhưng mà sau đó cô lại nói tiếp vầy: Cả lớp ngày hôm nay chỉ có 1 mình Nam (sau đó còn nhấn mạnh lại "only Nam, yes, only him) là gọi tôi bằng tên Ms. Robbin, còn mấy bé khác chỉ gọi là "teacher" thôi.

Hihi, con đúng là "tứ lợi khẩu" đó nghen!!!

Hôm qua về thì mẹ lại như thường lệ, hỏi con đi học có vui ko, con nói vui. Sau đó con lại hỏi: Sao ba mẹ với bà nội ko đi Middle Earth với SuBin?
Thì mẹ giải thích là mỗi ng phải làm 1 việc khác nhau, SuBin đi Middle Earth, ba mẹ đi làm, bà nội ở nhà nghỉ ngơi. Nghe xong thì mẹ hỏi con có hiểu ko, con nói: dạ, con hiểu rồi! ^^

Thương và yêu con nhiều!!!

1 thg 4, 2013

1/4/2013

Hôm thứ 7 thì cả nhà mình đi coi Vietnight (ba ko đi, chỉ có bà nội, mẹ, và SuBin thôi). Con lúc đầu hơi sợ, nhưng về sau thì thích lắm. Lúc coi tiết mục đánh trống, con nói mẹ "It's so loud!". Còn coi mấy cô múa thì con vỗ tay nhiệt tình lắm, còn đưa tay lên cao vỗ nữa, lịch sự lắm. Về nhà, con cứ bắt chước mọi người múa, rồi nhảy hip hop trông rất buồn cười, con co chân lên, nhảy, lắc hông... rất điệu nghệ ^^.

Coi ca nhạc xong thì mọi người cùng nhau ăn tối. Mọi ng chọn 1 căn phòng để ăn chung với nhau. Con ăn cũng đc kha khá. Sau đó thì con xuống chơi với em Pu, chị Bông, và chị Bon. Sau đó thì con và em Pu ngồi vẽ với bà nội (trong lúc các bố mẹ ngồi chit chat với nhau). Lúc về thì con cũng ko quên ôm chào tạm biệt bạn Uyên rất tình cảm :).

Chủ nhật thì mẹ cho con ra Reeves Park chơi với em Pu và Tú Uyên. Con thích lắm. Sau đó mẹ "thả" cho con chơi với em Pu và chú Chương, mẹ với cô Phương Anh đi bộ, thì con cũng chẳng ý kiến gì cả.

Mấy nay con ở nhà với bà nội cũng đã quen rồi. Cũng có nhiều chuyện buồn cười lắm nhé. Hôm trước, bà nội cho con vào trong rửa tay. Xong rồi con chạy ra, nói với mẹ: Mẹ, bà nội mở nước có xíu xíu hà. ^^
Haha... thì ra bà nội sợ mở nước to làm con bị văng ướt áo nên mở nước nhỏ, thế là con chạy ra kể lại cho mẹ ngay.

Hôm qua đi chơi với em Pu về con cũng tranh thủ kể cho bà nội với ba nghe "Hôm nay SuBin đi chơi với em Pu với Tú Uyên nữa" :). À, mẹ cũng phải kể lại thêm là con rất ngoan nhé. Lúc con đang chơi swing với em Pu và chú Chương rất vui ở playground, mẹ nói con đi về. Con nói mẹ "Mẹ chờ chút, con chưa xong". Thế là mẹ đứng chờ, vừa lúc swing hết lắc thì con nói "Con chơi xong rồi mẹ ơi. Mình đi về thôi". Con làm mẹ hơi bất ngờ, ko ngờ kêu con đi về lại dễ như vậy. Kể cho ba nghe, ba bảo: SuBin của ba mẹ ngoan nhất nhà mà ^^.

Hôm thứ 6 mẹ nghỉ làm nên đi chợ và sẵn thì cắt tóc luôn. Mẹ vừa vào cửa, là SuBin đã hỏi "Mẹ mới cắt tóc hả? Do you have a new hair cut? I like it, Mom!". Rồi thế là cả ngày hôm đó con cứ khen tóc mẹ đẹp cũng chục lần, và đến hôm qua con vẫn con vuốt tóc mẹ và khen "I like you new hair cut, mom!" ^^. Cưng quá à!!!

Con cũng đã hết ho nhưng vẫn còn sổ mũi lắm. Hy vọng tuần này con sẽ hết sổ mũi, và lúc nào cũng ngoan nhé ^^.
 

28 thg 3, 2013

28/3/2013

Đầu tiên để mẹ kể lại 1 vài chuyện vui vui về con trước hen.

1. Bình thường, khi mẹ đón con về nhà là tầm 6g chiều. Từ 6g đến 7g30 tối thì mẹ tranh thủ làm 1 số việc như là nấu cơm và nếu còn thời gian thì đi tắm. Còn con thì quanh quẩn tự chơi. Mà con đi học về thì hơi đói nên mẹ cho ăn 1 viên chocolate Hershey, hoặc vài ba viên kẹo Chocolate M&M cho cầm hơi trong lúc chờ ăn cơm. Mấy hôm nay là Easter nên có trò lượm trứng, thì trong 1 vài trứng có bịch Chocolate M&M be bé, con thích lắm. Hôm trước mẹ đưa cho con 1 bịch M&M nhưng chỉ cho con 3-4 cục gì để ăn thôi. Hôm sau mẹ đưa cho con bịch M&M, mà lúc đó mẹ đang bận nghe điện thoại hay gì gì đó. Lát xong, quay ra, con nói mẹ vầy.

SuBin: Mẹ, có phải con ăn nhiều thì con sẽ mau lớn và mạnh khoẻ ko?
Mẹ: Đúng rồi con. Con ăn nhiều thì con sẽ mau lớn, mạnh khoẻ, sẽ làm người lớn.
SuBin: Dạ đúng rồi. Cho nên SuBin ăn hết bịch kẹo M&M rồi.
Mẹ: @.@
Bó tay luôn!!!

2. SuBin: Mẹ ơi, có phải em bé nào hư thì chú cảnh sát sẽ bắt time-out ko?
Mẹ: Đúng rồi con. Chú cảnh sát ghét mấy em bé hư lắm. Nên bé nào hư là chú bắt time-out hết.
SuBin: Bất lịch sự!!! Chú cảnh sát bất lịch sự quá, mẹ đừng cho chú cảnh sát vô nhà mình nha!
Mẹ: ??!!
Hahaha...

Sơ sơ mẹ nhớ 1 vài chuyện như vậy. Rồi, tiếp theo là tình hình trong nhà dạo gần đây nhé.

Bà nội đã sang đây từ hôm thứ 2 rồi. Vì ba mẹ thấy bà vẫn còn jet lag nên con vẫn đi học bình thường. Ban ngày thì bà ở nhà nghỉ ngơi, dọn dẹp nhà cửa. Chiều tối thì chơi với con. Nhà có thêm người đông vui nên con rất thích. Nhưng mà từ thứ 3 đến g con bị bệnh nặng hơn. Con sổ mũi và ho nhiều, kiểu ho như là con "sea lion" vậy. Mẹ nghĩ là con lại bị virus gì rồi vì tối là con hơi hầm hầm (tầm 99 độ). Đáng lý thì mẹ cũng nên đưa con đi bác sĩ, nhưng vì 1 số chuyện linh tinh, cộng thêm thứ 6 mẹ đc nghỉ Good Friday nên mẹ quyết định là mai mới đưa con đi bác sĩ luôn.

Hôm qua thì mẹ chở con và bà nội đi Museum chơi Egg Hunting và face painting. Lúc đi đón con ở trường con đã khoái chí, gặp ai con cũng khoe "I play face painting at the Museum" ^^.

Đến g mẹ vẫn chưa có "cái ngày" để có kế hoạch cụ thể. Nhưng mẹ ước tính là khoảng 1/5 mẹ mới bắt đầu đi làm chỗ mới đc. Cho nên hiện g mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ. Mà ngay cả bây g dời lại 1/5 thì mọi thứ trong kế hoạch vẫn khít rịt với nhau, mẹ cũng lo ko biết có kịp giải quyết 1 số việc hay ko... Nhưng thôi kệ. Chứ g cũng đâu biết làm sao...

22 thg 3, 2013

Cô Ruby

Trong hội VN bên này có 1 cô tên Ngọc, hay gọi là Ruby, rất dễ thương. Mà cô Ruby thì cũng rất quý SuBin.

Mẹ đã kể chuyện hôm cuối tuần trước cô Ruby sang nhà mình chơi với con rồi, hen. Từ hôm đó tới giờ con nói hoài, con kêu mẹ rủ cô Ruby qua chơi chung với SuBin đi.

Hôm qua thì lúc mẹ lái xe trên đường về thì cô Ruby gọi điện hỏi xem là mấy g mẹ về vì cô muốn đưa chút quà đi chơi Houston cho con. Lúc mẹ đi đón con thì mẹ có nói với con là cô Ruby sắp tới nhà mình. Lúc đầu tiên thì con rất thích, sau đó lại "làm giá": Con ko thích cô Ruby!!
Mẹ: Vậy mẹ gọi nói cô Ruby khỏi qua nha.
SuBin: Thôi, đừng. Con thích chơi với cô Ruby, với cô Hương, với chú Quốc nữa!
(vậy đó, làm giá kiểu đó sau này thúi giá nha con!!!)

Sau đó tầm 7g rưỡi hơn gì đó thì cô Ruby và chú Quốc tới. Con vui lắm. Mà lúc đó con đang ăn cơm nên cô chú ngồi chỗ phòng ăn chơi với nhà mình luôn. Cô Ruby tặng cho con 2 cái bánh. Lúc lấy cái bánh con cua ra, thì mọi ng hỏi con là con gì đây, con nói "Spider", làm mọi người cùng buồn cười!!

Tối qua khi mẹ đọc sách cho con ngủ, thì mẹ với con nói chuyện vầy.
SuBin: Mẹ nhét SuBin vô bụng mẹ đi.
Mẹ: Sao con lại muốn vô bụng mẹ? Mẹ nhét con vô bụng cho con làm em bé nha.
SuBin: Dạ. Mẹ nhớ nhét cô Ruby vô bụng chung với SuBin luôn nha!

Haha... ^^
Còn chuyện nhét vô bụng là do hồi xưa mẹ có làm 1 cái clip mừng con sinh nhật 2 tuổi, mẹ có giải thích là tấm này là lúc mẹ có bầu SuBin nè, lúc đó SuBin trong bụng mẹ... SuBin nghe xong sợ lắm, hôm nào cũng nói "SuBin ko muốn bị nhét trong bụng của mẹ" ^^.

Cưng con trai quá!! Nói chuyện ngây thơ hồn nhiên gì đâu!!! ^^

21 thg 3, 2013

Bận rộn

Dạo này nhà mình đang trong cao điểm của sự bận rộn. Ba thì cắm mặt trên lab miết vì 7/5 là ba bảo vệ luận án Tiến sĩ rồi. Mẹ thì vừa làm việc nhà, vừa cáng đáng luôn phần việc nhà của ba như là tắm cho SuBin, làm vệ sinh cho SuBin, v.v... cộng thêm mẹ wrap up công việc hiện tại, và chuẩn bị cho chuyến di chuyển.

Chuyến di chuyển này làm mẹ bận rộn kinh khủng luôn đó. Bao nhiêu thứ cần phải làm nhé:
1. Tìm trường cho con: là ưu tiên hàng đầu của ba mẹ. Hôm trước đi lên đó phỏng vấn mẹ cũng đã tham quan 3 trường ở đó rồi, nói chung mẹ cũng khá hài lòng với cơ sở vật chất và thiết bị dạy học ở đây. Nhưng cũng còn 1 số vấn đề lưu ý nên lần này mẹ phải đi thêm. Hôm trước tìm trường ở Norman cho con mẹ đi mất 3 ngày. Lần này mẹ định đi 1 ngày nhưng ko biết có kịp hết ko.

2. Tìm nhà ở: cũng là 1 vấn đề băn khoăn. Mặc dù nơi mình sắp dọn đến, theo mẹ, là khá an toàn, yên bình, và đẹp, nhưng chọn 1 nơi ở phù hợp (bao gồm cả ko gian sống, neighborhood, tiện nghi, giá cả...) cũng là cả 1 vấn đề. Mẹ cũng gom góp thông tin mẹ tìm đc trên mạng về các vấn đề tệ nạn, khu vực an toàn, khu vực nguy hiểm, v.v... cộng thêm ý kiến mẹ hỏi sếp mới và đồng nghiệp mới nữa. Rồi mẹ cũng cặm cụi ngồi đưa hết các vị trí nhà, apartment mà sau khi đọcreview cũng như email, điện thoại hỏi han, vị trí day care, khu vưc nguy hiểm/ an toàn... vào trong map.

Nói chung mẹ cũng hơi cầu kỳ và cầu toàn. Nhưng mẹ nghĩ: an cư thì mới lạc nghiệp đc. Mẹ ko thích cả nhà cứ phải dọn nhà tới lui, vì tốn tiền, tốn thời gian, và ko ổn định. Từ lúc ba mẹ sang Mỹ tới giờ chỉ dọn nhà 3 lần: lần đầu dọn từ khu trong trường ra ngoài để tiết kiệm tiền mà khu ở cũng sạch sẽ hơn; lần 2 là vì có con, căn nhà ba mẹ ở 680 sq ft ko đủ cho con bò, chơi, sinh hoạt nên mẹ chuyển tiếp sang căn nhà đang ở hiện tại. Và lần chuyển nhà lần này.

Mẹ cũng băn khoăn, ko biết nên ở apartment hay nhà, lầu 1 hay lầu 2, v.v... Ở apartment thì là biện pháp nhanh nhất, nhưng cũng băn khoăn vì hầu như khu apartment nào ở đó cũng cho phép nuôi pet cả. Mà ba mẹ thì ko thích, lỡ mà gặp hàng xóm nào có chó bự quá, hay là nó sủa suốt đêm, hay mèo chui vô góc nhà ị, v.v... thì sẽ rất dơ. Chưa kể lông bay tùm lum... Nói chung là mẹ cũng cứ suy nghĩ tùm lum. Cộng thêm là vẫn chưa xác định thời điểm cụ thể ngày sẽ dọn đi  nên mặc dù liên lạc với chủ nhà nhưng chưa có đc lịch hẹn coi nhà. Haizz...

3. Ngoài ra mẹ còn liên hệ với nhiều dịch vụ khác nữa như là vận chuyển xe lên chỗ mới, xe tải chở đồ, rồi dịch vụ khuân vác... Tìm dịch vụ, đọc review, chọn dịch vụ... cũng ngốn của mẹ 1 đống thời gian và công sức. Hôm trước cả nhà 3 người mình cũng ghé qua Penske để ba thử xe tải rồi. Báo giá cũng đã có hết, chỉ có điều ba mẹ chưa gút lại đc cái ngày (lại là vấn đề "cái ngày")!!!!

4. Ngoài ra còn rất nhiều thứ khác liên quan đến vụ chuyển nhà như là tìm coi dịch vụ internet, chuyển địa chỉ, đổi biển số xe, đổi bằng lái, v.v...

Nói chung hầm bà lằng những thứ linh tinh đó làm mẹ bận tối tăm mặt mũi. May là thứ 2 tuần sau bà nội sang rồi. Vậy là mẹ có thời gian để pack đồ, dọn đồ. Chứ mẹ đi rồi bà nội đâu biết cái nào cần đem, cái nào bán, cái nào cho, cái nào dục bớt đâu!!!

Tuần trước SuBin lại còn bệnh 1 trận nữa. Hôm thứ 2 thì con hơi hầm hầm rồi. Nhưng thứ 3 thì cả ba và mẹ đều ko đưa con đi bác sĩ đc. Mà mẹ cũng nghĩ là thứ 4 mẹ sẽ dẫn con đi vì mẹ thấy đợi 1 ngày chắc cũng ko sao vì con vẫn chơi bình thường, mà chỉ hơi hầm hầm 99 độ thôi. Ai dè khuya thứ 3 con sốt, ói. Sáng thứ 4 mẹ cho đi khám, thì bác sĩ nói con bị virus. Lần này con sốt tầm 102 độ chứ ko cao như năm ngoái.

Thế là thứ 4 con ở nhà với mẹ, sáng thứ 5 ở nhà với ba, rồi chiều thứ 5 và ngày thứ 6 con ở nhà với mẹ. Ngoài sốt ra thì con bị ho nữa. Ho tới nỗi bị ói ra luôn. Bác sĩ nói ho khan như vầy là do con bị cảm lạnh thôi, ko phải viêm phế quản hay viêm phổi, rồi chỉ cho mẹ ra counter ở nhà thuốc mua thuốc ho. Bác sĩ bảo thuốc ho thì ko khuyến khích cho bé dưới 6 tuổi, nhưng nếu uống 1 tablespoon 1 ngày thì vẫn đc. Nhưng mẹ nghe thế thì vẫn hơi lo. Rồi cuối cùng mẹ liều, mẹ quyết định... ko mua thuốc ho. Mỗi ngày mẹ pha cho SuBin 1 ly nước chanh mật ong ấm. Vậy mà uống 1 tuần thì hết hẳn ho. Hihi...

SuBin bị bệnh mà ngoan ơi là ngoan, ngoan cực kỳ ngoan, mẹ thương ơi là thương luôn vậy đó!!! Vì ban đêm con sốt, nên thường thì đêm mẹ ko ngủ, lo canh con, rồi chườm mát cho con. Tới sáng thì con hết sốt (virus toàn hoạt động về đêm ko à), lúc đó thì mẹ đuối, mẹ ngủ. Mẹ để 1 tô cereal và 1 bình nước ngoài chỗ con chơi, rồi đi ngủ. Đói thì con múc cereal ăn, khát thì con uống nước. Con cứ tẩn mẩn chơi xếp hình. Có 4 bộ, con cứ xếp cái này xong rồi cất, lôi cái khác xếp tiếp. Cứ vậy đó mà ko có mè nheo gì hết. Khi nào mệt thì con chui vô phòng, nằm kế bên mẹ ngủ ^^. Mẹ có dặn, nếu con thấy người nóng, hay mệt thì phải nói mẹ. Thành ra khi con sốt lên thì con nói mẹ, mẹ dậy chườm mát cho con (nhưng  mà ban ngày con ít sốt lắm).

Nói chung ở nhà với con lần này mẹ rất khoẻ và vui ^^ (vui vì con ngoan, chứ ko vui vì con bệnh). Chỉ có 1 điều khó khăn duy nhất là 5 ngày ở nhà (từ thứ 4 tới chủ nhật) con cứ luôn miệng hỏi mẹ là chừng nào con mới đc đi học lại. Haizzz...

Hôm thứ 6 thì nhà mình đi ăn với bác Sally bạn ba mẹ ở Texas lên thăm. Con cũng rất vui, và trò chuyện với bác ấy. Cao trào của chuyện vui hôm đó, đó là khi bác Sally hỏi:
- Trung, Tram, do you plan to have another baby?
Ba mẹ chưa kịp trả lời thì con đã nhanh nhẹn quay qua nói rất to: Yeah!! rồi gật đầu lia lịa ^^.
Làm cả 3 người bất ngờ và cười rất vui, haha.

Còn nữa nè, vì bà nội sắp qua, và mẹ sắp đi xa con 1 tháng, nên mẹ cũng làm công tác tư tưởng cho con vì mẹ biết con sẽ nhớ mẹ lắm. Mẹ nói vầy: SuBin, mai mốt bà nội sang con ngủ với bà nội nha.
SuBin: Ủa, vậy mẹ ngủ ở đâu?
Mẹ: mẹ ngủ với ba.
SuBin: thôi, đừng. Như vậy ba mẹ sẽ bị sợ đó. Để SuBin ngủ với mẹ cho, ba ngủ với bà nội đi.
Mà mẹ nghĩ hoài, hổng biết ba mẹ sợ gì luôn, haha ^^.

Còn chủ nhật thì  cô Ruby và cô Lan Hương sang nhà mình chơi, thăm con bệnh. Lúc qua thì con còn ngủ, nhưng đc 5 phút thì con dậy, con te te đi thẳng từ phòng ngủ ra ngoài, nằm tiếp trong lòng mẹ nhìn 2 cô. Đc 1 hồi thì con quen, con lân la chơi với 2 cô. Con còn đc cô Ruby chỉ cho chơi game trên iPad của cô Ruby nữa. Thành ra là bữa g con cứ đòi mẹ kêu cô Ruby với cô Hương sang chơi với con hoài luôn.

Mấy nay mẹ hay nói với SuBin như vầy, mỗi lần SuBin ngoan, tối mẹ sẽ đọc cho 1 quyển sách. Rồi SuBin tối đến là ngồi kể cho mẹ nghe hôm nay đã ngoan những gì: mẹ đến đón thì mặc áo lạnh ngoan, ra đường nắm tay mẹ ngoan, về nhà ăn cơm ngoan, đi tắm ngoan, v.v... Cứ mỗi chuyện "ngoan" thì đổi ra 1 quyển sách nên dạo này SuBin rất hăng hái "ngoan" làm mẹ đỡ quá chừng, hihi. Lý do là vì ba bận nên mẹ phải làm việc nhà của phần mẹ và phần ba luôn. Cho nên mẹ cần sự "hợp tác" của SuBin lắm ^^. Nhớ hôm đầu làm mọi thứ, 10g30 mẹ mới đc đi tắm, rồi đến gần 12g đêm 2 mẹ con mới đi ngủ đc. Sáng hôm sau 2 người đều mệt nhưng SuBin đc ở nhà ngủ nướng, còn mẹ phải đi làm, huhu :((.

Hôm thứ 3 thì 2 mẹ con đi mua trứng, rồi về 2 mẹ con bỏ chocolate vào trong, dán băng keo lại, rồi để vào xô để thứ 4 con đem vào trường chơi egg hunting với mọi người. Con làm rất hăng hái và vui. Con thì chỉ đc cái ham vui, thấy ba mẹ làm gì thì đòi làm chung vậy, chứ mà quy ra thành trách nhiệm cho con, thì con cứ hay nói "thôi SuBin đang bị mệt quá, mẹ làm đi" ko à ^^. Ba kể sáng thứ 4, con dậy cũng ko nổi (lý do là vì 5 ngày tuần trước con ăn ngủ thả ga quen rồi, đến khi đi học lại thì con dậy ko nổi dù tối ngủ cũng ko trễ). Vậy mà ba vừa nhắc tới "SuBin có vô trường chơi nhặt trứng với các bạn ko" là con lập tức ngồi bật dậy, hăng hái thay đồ, rồi xách xô trứng vào trường. Ba nói con rất tự hào với xô trứng của mình, gặp ai con cũng khoe hết ^^

Mà con cũng rất ngọt ngào với mẹ. Vì dạo này suốt ngày chỉ có 2 mẹ con với nhau, thành ra 2 người cứ "bám" lấy nhau. Hôm mẹ giặt đồ, sấy đồ xong, thì mẹ lấy cái khăn trong mấy sấy ra cho con lau mặt. Con quay qua nói với mẹ: "Mẹ giặt đồ cho SuBin hả? Thank you mamy for washing clothes for me!!" Nghe mới ngọt ngào và dễ cưng làm sao!! ^^

Thôi mẹ than thở tí vậy thôi, để con biết rằng con cũng đang cùng ba mẹ trải qua những giai đoạn trong cuộc sống gia đình của mình ở nơi xứ lạ này như thế nào. Dù có vất vả 1 chút, gian nan 1 chút, nhưng chỉ cần cả nhà mình bên nhau và yêu thương nhau, ba mẹ thấy như vậy là cũng đáng.

Chúc cả nhà mình luôn bình yên bên nhau như thế này hoài, con hen. Yêu con!!!