Hôm nay thì mẹ đi làm với 1 tâm trạng rất vui vẻ, vì hôm qua SuBin của mẹ ngoan, và làm nhiều trò cho ba mẹ cười. Nhưng sau đó thì niềm vui của mẹ bị tắt ngúm bởi những người "ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm". Nhưng sau khi mẹ suy nghĩ rất nhiều vấn đề, trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc của ngày hôm nay, làm chủ cảm xúc của mình để vẫn hoàn thành công việc, mẹ muốn viết lại cho con vài dòng.
Để mẹ kể lại vì sao hôm qua con làm mẹ vui nhé.
Mẹ đi làm về, mệt, nằm nghỉ trên sofa, con chạy ra, hỏi "Mẹ mệt. Mẹ hết mệt chưa?" Khi con đòi đọc sách, mẹ nói "Mẹ mệt lắm, lát đọc nha", thì con lấy sách lại và ngồi đọc 1 mình.
Mẹ ôm SuBin nằm trên ghế, mẹ nói "Yêu SuBin quá à", con quay lại, hun mẹ, rồi nói "Yêu... Su Mama quá à!!"
. Chẳng biết con tại sao lại nghĩ ra chữ Su Mama nữa, haha.
Tối, con ôm điện thoại, nói "Alo, nghe ko?" rồi nhăn mặt ra vẻ quan trọng, gật gật đầu, rồi thở dài, nói "Bye bye", rồi giơ điện thoại ra bấm nút, như là tắt điện thoại vậy đó.
Vậy đó, yêu SuBin của mẹ lắm lắm!!!!
Thế là gia đình nhỏ của chúng ta đã trải qua 1 mùa lễ Tạ Ơn ấm áp, nhiều niềm vui, và nhiều kỷ niệm. Tuần trước Thanksgiving thì mẹ hơi bị cảm, nhưng thứ 7 thì nhà mình, nhà cô Linh và bác Hoạt cũng làm 1 chuyến Dallas. Sau khi đến nơi, ghé vào ăn trưa, thì các mẹ đi shopping, còn các ông bố thì dẫn con đi Museum chơi. Con thì tỏ ra rất thích.
Tối đó mọi ng đi về khá khuya, trên đường về thì con ngủ, nhưng đc 1 lúc, con mệt quá, dậy, thì khóc. Khóc xong lại ngủ tiếp. Ngủ 1 lát lại khóc. Thương SuBin quá đi à!! Nhà mình về đến nhà là 1:30 sáng. Con mệt, nên khóc, khóc mãi ko ngừng. Sau đó ba mẹ phải đem sách ra dụ dỗ con thì con mới nín, đọc sách, chơi bowling với ba 1 lúc rồi con đi ngủ.
Sau đó thì mẹ bị cảm, đến thứ 3 mới hết.
Hôm thứ 5 (Thanksgiving), nhà mình sang nhà bà Hà ăn tiệc cùng với các cô chú. Mẹ nấu xoi vò cho mọi người, ai cũng khen ngon, ăn hết vèo luôn. Hôm đó chơi cũng vui lắm, chỉ có điều là cứ ai bế con là con lại mếu máo khóc. SuBin thiệt là "làm giá" quá đi đó mà!!
Sau đó về, ba cho con đi ngủ, mẹ cùng với cô Linh, bác Hoạt, và chú Thành đi shopping Black Friday. Mẹ mua đc cho SuBin cũng khá nhiều quần áo, nhưng mẹ ưng ý nhất là cái áo lạnh Oshkosh, có thể mặc đc 4 kiểu, trông rất ấm áp, lại đẹp nữa. Ai nhìn thấy con mặc áo đó cũng khen hết trơn!! Mẹ cũng mua cho ba 2 cái quần jeans. Còn mẹ thì mua 1 cái áo khoác, 1 cái túi, và 1 cái bóp. Chuyến đi shopping của mọi người "càn quét" qua 3 Mall lớn là Outlet, Penn Square, và cuối cùng là Sooner Mall, bắt đầu từ 12g đêm, và về đến nhà là 10g30 sáng
.
Khi về nhà, mẹ lấy quần áo ra cho SuBin thử, thì mẹ cứ bảo "SuBin mặc thử coi có vừa ko?", SuBin cũng rất "điệu" nha, nhiệt tình hợp tác mặc thử quần áo cho mẹ coi. Đến tối, SuBin đem quần áo vào, ướm lên người ba mẹ, rồi nói "mặc thử coi có vừa không?", yêu vô cùng yêu luôn!!! 
Mẹ mặc đồ mới vào thử, SuBin chạy lại, sờ sờ rồi nói "Mẹ đẹp!". Thấy mẹ kẹp tóc, thì chạy lại sờ tóc mẹ nói "Tóc mẹ đẹp". Thương SuBin quá luôn!!! 
Mẹ hỏi SuBin "Mẹ đẹp ko?" SuBin nói "Mẹ đẹp", hỏi "Ba đẹp ko?", SuBin nhìn nhìn rồi nói "Ba no đẹp", haha
.
SuBin cũng biết "thương hoa tiếc ngọc" lắm nhé. Ba nói SuBin đấm lưng cho ba, thì SuBin ngồi lên người ba mà nhún. Nhưng mẹ kêu đấm lưng cho mẹ, thì SuBin chỉ lấy tay đấm nhè nhẹ thôi. Nói thế nào SuBin cũng ko chịu ngồi lên người mẹ nhảy tưng tưng như ba đâu.
Hôm thứ 7 thì ba bị mệt. Ba nằm ra ghế, SuBin chạy lại hỏi "Ba mệt hả? Hết mệt chưa? Có sao ko?", sau đó chạy đi chơi đồ chơi 1 mình, lát lại quay lại hỏi ba "Ba mệt hả? Hết mệt chưa? Có sao ko?" Yêu, yêu, yêu lắm!!!! 
Hôm qua conc ũng biểu diễn, xếp bản đồ nước Mỹ vào 1 cách hoàn hảo trong sự ngỡ ngàng của ông bà nội. Khỏi nói, ông bà nội khoái ơi là khoái luôn!! Mẹ thấy trong các khả năng học chữ, số, và hình của con, thì con thể hiện rõ năng khiếu với hình học hơn cả. Ba bảo, con cũng tỏ ra thích lược, đồ cột tóc, cho nên sau này tương lai biết đâu là thợ tạo mẫu tóc. Mà cắt tóc thẳng hay tròn là xưa rồi, mai mốt SuBin chế ra quả đầu triangle, hay hexagon mới là "độc", haha
.
Chiều chủ nhật thì cả nhà mình sang nhà cô Tiếm chú Thành ăn giỗ. Con cũng lịch sự và ngoan ơi là ngoan. Nhưng mà con ăn hơi ít. Lúc về, con khoanh tay "Con chào bà ạ, con chào chú Thành ạ, con chào cô Tiếm ạ, con chào chú Thái ạ" làm mọi người thích quá chừng, cứ khen con ngoan suốt!!
Tuần rồi mẹ cũng nhận đc tin từ Hội Thảo America Planning Association là bài báo cáo mẹ gửi đã đc chọn để báo cáo trong hội thảo rồi. Điều này làm mẹ rất vui. Hôm trước mẹ về thăm các đồng nghiệp cũ, đc biết các mô hình mẹ làm cho dự án sidewalk cũng đc nhiều nơi như ACOG, Norman đem vào ứng dụng rồi. Mẹ vui quá!!!
Thế là nhà mình lại trải qua những ngày lễ Thanksgiving vô cùng ấm áp và tràn ngập tiếng cười, hạnh phúc. Cảm ơn Chúa đã mang đến cho gia đình mình sức khoẻ, hạnh phúc, và những thành công trong công việc trong năm vừa qua.Cầu mong năm tới gia đình mình cũng sẽ có đc nhiều niềm vui, hạnh phúc, khoẻ mạnh, và thành công, con nhé!!! Thương yêu SuBin của ba mẹ rất rất nhiều!!!
Dạo này SuBin rất tình cảm nhé.
Hôm thứ 7, sáng, mẹ cho con lên ghế ăn sáng, rồi vào thay đồ đưa con đi thư viện đọc sách. Lúc mẹ quay ra, con đang ăn, ngước lên nhìn mẹ, rồi chỉ vào áo mẹ, nói "Mẹ đẹp"
.
Chiều thứ 7, mẹ thay đồ đưa con sang nhà bác Hoạt ăn sinh nhật chị Bống. Vừa thấy mẹ, con nói "Mẹ xinh đẹp".
Hôm qua, đang ăn cơm, thì con nói "Thương ba mẹ quá hà!", ba mẹ hơi bất ngờ, tại có bao g dạy con nói như vậy đâu, mà cũng ko nhớ là có bao g nói "Thương SuBin quá hà" ko nữa, hoặc có khi nói nựng con nhưng ko để tâm chăng??!! Để chắc ăn, ba mẹ hỏi "SuBin nói gì?", thì con nói lại, rõ ràng từng chữ "Thương ba mẹ quá hà!!" làm ba mẹ sung sướng ngất ngây luôn!!
Tối, mẹ đang nằm, con xuống, nâng đầu mẹ dậy, rồi đi ra đằng sau, ôm hôn... tóc của mẹ
. Mẹ nằm xuống, con lại bắt mẹ dậy, lại vòng ra sau, ôm cổ và hôn lên tóc của mẹ, rồi ôm mẹ trìu mến. Ôi, chàng trai 25 tháng của tôi sao đáng iu đến thế này??!!
Hôm nọ thì mẹ đang nằm trên ghế sofa coi ti vi, con lại gần, ôm mẹ, rồi nói "Mẹ, mẹ đẹp trai quá!!"
, haha. Chắc tại mẹ hay khen con đẹp trai đây nên g con cũng nịnh mẹ y vậy!!
Ăn cơm xong, ba gọt trái cây cho 2 mẹ con mình ăn, con lấy tay chống cằm nhìn ba, y như ông cụ non. Tối, con bắt chước mẹ, lấy cái gối ôm chồng lên cái gối nằm, rồi nằm xuống, kéo mền lên, để 2 tay sau đầu, rồi nằm lim dim ra chiều đang relax thoải mái lắm!!
Mẹ kể chuyện Hansel và Gretel cho con nghe, đến đoạn
'Em Gretel sợ, anh hai Hansel nói: Có gì đâu mà sợ, có anh hai Hansel đây!"
Hôm sau, con "chế" vầy:
"Có gì đâu mà sợ! Có anh đây, anh Hai SuBin đây!!" Ôi, chết cười mất với con!!!
Bây g con chơi trò xếp hình bản đồ nước Mỹ thành thạo lắm rồi.
Ôi, thương quá, chàng trai 25 tháng của ba mẹ sao mà đáng iu đến thế này!!!
Hôm qua mẹ lập ra 1 kỷ lục là mẹ... ko hề la SuBin 1 tiếng nào cả buổi chiều và tối cả, hehe.
Chiều qua office mẹ bị đóng cửa do mất điện nên mẹ về sớm. Mẹ liền chạy lên OKC đi chợ. Sau đó về nhà, dọn dẹp tí chút, giải trí tí chút, thì ba gọi điện nhờ mẹ đón SuBin, ba đi Walmart. Mẹ đi đón, SuBin vui lắm. Lần nào mẹ đi đón SuBin, SuBin cũng chạy ra, chỉ mẹ, và nói với mọi người "Mẹ nè!", như là khoe mẹ đi đón SuBin đấy.
Sau đó về, mẹ cho con vào trong chơi, mẹ nấu cơm. Đc 1 lúc con cũng ư e đòi mẹ, nhưng mẹ giả lơ, con ư e 1, 2 tiếng, thấy mẹ lơ, con cũng im, chơi đồ của con. Sau đó 2 mẹ con ăn cơm, vừa ăn thì ba về, vào ăn chung luôn.
Ăn xong, mẹ dọn chén xuống cho ba rửa (mấy nay máy rửa chén nhà mình bị hư nên ba phải rửa tay), ba cho con đi tắm. Lúc ba tắm cho con, mẹ bật máy tính coi tình hình tornado. Ba tắm cho con xong, ra, 2 ba con giỡn với nhau, thì mẹ lại thấy nhà rung nữa. Thế là mẹ la lên "Có động đất", đang tính chạy ra thì lại hết, nên mẹ nghe ngóng 1 chút, gọi cho nhà cô Linh và cô Hương, rồi quyết định xem tin tức tiếp, thì thấy tình hình cũng ko đến nỗi.
Tối đó, 2 mẹ con vẫn chơi đùa, đọc sách, đọc truyện như bình thường. Lúc chuẩn bị đi ngủ thì trời đổ mưa to, kèm sấm chớp, SuBin hoảng hồn, khóc quá chừng. Sau đó, SuBin cứ tự trấn tĩnh mình như vầy:
- Có gì đâu mà sợ... mưa thôi mà... có gì đâu mà sợ...
nhưng vẫn run bần bật ôm ba, mẹ. Sau đó, mẹ ôm SuBin ngủ, mà cái tay hơi lỏng 1 chút là SuBin níu chặt lại ngay, cứ nắm đó lẩm bẩm "có gì đâu mà sợ..." mà vẫn cứ run bần bật, mỗi lần sấm chớp là lại co quíu người lại, lắp bắp "mưa thôi mà...", thương lắm!!! Sau đó ba vào, thì SuBin quyết định là ôm ba thì... an toàn hơn ôm mẹ nên chuyển qua ôm ba ngủ. SuBin bắt ba phải dựa đầu vào mặt của SuBin thì mới đc, gục xuống là SuBin "chỉnh" lại ngay. Buồn cười con ghê!!!
Thành ra hôm qua ba mẹ đặt cho con biệt danh mới là "chàng trai 2 tuổi ốm nhom nhát hít", haha... (thật ra biệt danh của con dài hơn, nhưng mà thôi, xí hổ lắm, mẹ ko ghi ra, hihihi, sau này con lớn, muốn biết thì hỏi, mẹ sẽ nói, hen
).
Sau khi ba mẹ bàn tính, cuối cùng nhà mình quyết định lái xe đi Talihina vào sáng sớm thứ 7. Nghĩ cũng may, vì chỉ có 1 ngày thứ 7 thôi mà xem ra lịch sinh hoạt của SuBin cũng bị xáo trộn ghê gớm lắm rồi.
Sáng sớm thứ 7, ba mẹ dậy lúc 4g. Ba thay đồ cho SuBin, 1 lúc sau thì SuBin cũng dậy luôn. Tầm 5g nhà mình ra khỏi nhà, ghé qua Sonic mua burger ăn. Rồi sau đó cứ thế mà lái. Đc 1 đoạn thì SuBin lăn khèo ra ngủ. Cả nhà mình lái, vì chủ yếu là đi đường trong nên lái 4 tiếng mới tới. Tới nơi thì tầm 9h hơn, 10h gì đấy. Lúc đấy mọi người trong đoàn cũng vừa dậy, lục đục ăn sáng... SuBin tới nơi cũng chỉ ăn 1 vài miếng chả, cũng chẳng ăn gì. Sau đó mọi ng bắt đầu chụp hình, lái xe lên núi, rồi lại chụp hình. Tới trưa thì dừng lại trong rừng để ăn trưa. Ba mẹ phải "nhốt" SuBin trên stroller thì SuBin mới ăn đc 1 chút xíu đồ ăn.
Sau đó mọi người lái xe về nhà. Kết thúc 1 chuyến đi ngắm cảnh mùa thu trên núi rất vui và nhiều kỷ niệm. Buồn cười nhất là lúc chụp hình tạo cảnh "mùa thu lá vàng bay", chú Thắng gom lá, giúp mọi ng tạo cảnh lá vàng bay, có những tấm chụp ra rất đẹp, nhưng mà cũng có 1 vài sự cố, thí dụ như lá "bay" vào mặt cô Hương thay vì rơi lả tả xung quanh như kịch bản.
Trên đường về thì mẹ và SuBin ngủ khò khò, ba lái xe (tội ba ghê!!). Sau đó mọi ng lái xe về Golden Palace ăn chiều. SuBin cũng chẳng ăn gì cả.
Tối về nhà, trong lúc mẹ chuẩn bị đi tắm, SuBin và ba ngồi ngoài ghế salon coi hình, thì đột nhiên, căn nhà lắc lư dữ dội, di chuyển đi tới, đi lui 3-4 lần, làm ba mẹ hoảng cả hồn, SuBin thì quăng luôn bình sữa đang uống. Thì ra là động đất. Mọi ng đc 1 phen khiếp vía!! Ba SuBin đi kiểm tra điện, gas trong nhà thì phát hiện chỗ bình nước nóng có 1 sợi dây dẫn bị rớt ra nên lập tức gọi chủ nhà để kêu khoá gas.
Chủ nhật thì nhà mình sang nhà Tú Uyên ăn sinh nhật bạn Uyên. Con ăn đc 2 miếng sandwich, mẹ chưa kịp mừng thì con chạy giỡn quá sức nên bị nôn ra, may mà mẹ và chú Sơn hứng kịp nên cũng ko có hậu quả gì nghiêm trọng lắm.
Nói chung cuối tuần rồi con ăn uống hơi thất thường, làm mẹ cũng hơi mệt 1 tí, nhưng nhìn chung thì con khá ngoan. Tối qua ngủ, con hơi sợ cái gì đó, nên con cứ bắt mẹ ôm con ngủ mới chịu. Đc 1 lát, con ngủ ngon, thì con lại bực mình mẹ vì mẹ ôm con làm con nóng. Haizaaa...
Hôm nay office mẹ đóng cửa sớm vì mưa bão và động đất nên họ sẽ cắt điện để kiểm tra. Để mẹ nghĩ coi 1 ngày như thế này mẹ nên làm gì để hưởng thụ đây, hihi.
Theo kế hoạch thì đáng ra chiều nay nhà mình sẽ lên đường đi Talihina ngắm lá vàng mùa thu. Nhưng kế hoạch bị bể um sùm, nên cuối cùng túm lại chỉ còn nhà mình, nhà em Pu, nhà chị Bống, nhà bác Hoạt, và 1 vài cô chú Undergrad đi thôi. Chị Bông và Tú Uyên bị bệnh nên 2 nhà đó ko đi đc.
Lúc đầu tính là hôm nay mẹ lái xe đi làm, chiều nhờ chú Thành chở 2 ba con lên đây, rồi đi từ Shawnee, thì đến nơi là 7g, vẫn kịp cho con ăn uống, ngủ nghỉ mà ko bị xáo trộn. Nhưng chú Thành lại bận. Nên suy nghĩ tới lui, cuối cùng ba mẹ quyết định sáng mai nhà mình sẽ khởi hành sớm, tầm 4g. Đến nơi thì tầm 7g sáng. Như vậy, cả nhà vẫn đc ăn ngủ đàng hoàng tối hôm nay.
Hôm qua buồn cười lắm. Mẹ soạn đồ đi chơi (vì nghĩ là sẽ qua đêm ở Talihina), thì ba và mẹ giỡn. Mẹ chọc ba "giơ 2 tay lên trời" thì ba dùng dằng ko chịu. Quay lại, thấy con đang uống nước, nghe mẹ nói thế thì cầm bình nước giơ luôn lên trời, rất buồn cười và dễ thương
.
Dạo này con thích mặc quần lắm, cứ hay lấy quần ra xỏ 2 chân vào.
Dạo này con cũng xếp hình khối với những chủ đề rất rõ ràng: tu tu, máy bay (còn chỉ mẹ đâu là cánh máy bay nữa), nhà, lên dốc - xuống dốc,...
Dạo này con có 1 chuyện ko ngoan. Là con ăn, cứ hay nhè ra. Con biết con ko thể ko ăn, nên con vẫn há miệng ra ăn, rồi làm bộ nhai nhai xong nhè ra hết. Hư ơi là hư!!
Dạo này con đã có thể tự kể chuyện lại đc rồi. Con kể chuyện rất dễ thương. Mẹ buồn cười con minh hoạ đoạn các bạn khóc, nhìn tiếu lâm ghê. Con cũng hay đòi kẹo M&M lắm, bây g ba mẹ coi đó như phần thưởng để khuyến khích con làm 1 số chuyện, trong đó có potty training.
Thôi mẹ làm việc. Mẹ chúc con trai của mẹ khoẻ mạnh và ngày mai đi chơi với ba mẹ vui vẻ, con nhé!!!
Thế là con đã trải qua 1 mùa lễ Halloween với khá nhiều chương trình vui tươi và phong phú. Con cũng đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp với các bạn và mọi người trong mùa lễ này. Mẹ tóm tắt lại như vậy nè nha:
- Sáng thứ 7 cả nhà mình đi ăn đám giỗ bố chồng bác Hoạt. Đến nơi thì hơi muộn tí vì ba bận chở bác Bình và chú Long đi mua đồ. Đến nơi thì con đc xếp ngồi cạnh bạn Uyên. 2 bạn thi nhau ăn, 2 mẹ thì cứ "nè, con nhìn bạn Uyên ăn ngoan chưa kìa" "Con nhìn bạn Nam ăn giỏi chưa kìa". Trưa con ăn cũng khá nhiều. Trong lúc ăn thì 2 bạn chụm đầu vào, thì thầm to nhỏ, gật đầu lia lịa, chỉ trỏ gì ở dưới cái ghế đó ko biết nữa. Ăn xong thì 2 bạn đc thả xuống đất... chạy. Chạy tới chạy lui thôi, mà bạn nào cũng cười khanh khách, và nói "vui quá". Sau đó chị Bông, Uyên, và con đi ra vườn bác Hoạt chơi. Chơi 1 lúc thì mẹ cho về nhà ngủ.
- Chiều, cả nhà ngủ 1 giấc, rồi đi dự tiệc Halloween của hội SVS. Con đc hoá trang thành Super Man, Uyên thì Chó đốm, Pu thì Hươu cao cổ, chị Bông thành Bạch Tuyết, chị Minh Anh làm Lọ Lem, chị Bống làm Minnie, chị Bon làm mèo... Chiều đó con vận động ko ngừng nghỉ. Chạy, giỡn,... sau đó mệt quá ko ăn uống gì cả. Tối đó mọi người qua nhà bác Hoạt làm "tăng 2". Con ko ăn gì, nhưng vẫn chơi với các bạn (em Pu thì ba mẹ cho về nhà rồi vì em Pu than mệt).
- Tối, tạm biệt về, mẹ mang giày cho con xong, thì... bạn Uyên dắt tay con đi ra xe. 2 bạn nắm tay nhau đi ra ngoài, còn dừng lại trước sân nhà bác Hoạt để... hái hoa tặng nhau nữa chứ, haha. Thiệt là dễ thương!!
- Đáng lẽ sáng CN ba mẹ đi ăn với nhà chú Sơn, nhưng nghĩ lại con hồi chiều thứ 7 chẳng ăn gì nên ba mẹ cho ăn trưa ở nhà để chiều còn đi Sở thú. Cả buổi con cứ rên rỉ mệt mỏi, đau chân. Đúng thôi, con chạy quá chừng mà. Con làm mẹ vừa buồn cười vừa bực mình vì cứ rên rỉ cả ngày.
- Chiều CN, dưới sự hối thúc của mẹ thì nhà mình cũng may mắn đến nơi đúng giờ. Mình đi vào cổng thì cũng lần lượt gặp nhà Tú Uyên, chị Bông, chị Minh Anh, và Pu. Nói chung các bạn đi cũng khá vui và chủ yếu là chụp hình. Con đi chơi cũng ngoan lắm, và cũng khá hợp tác chụp hình. Sau đó mọi người ra Hibachi ăn Buffet. Lần đầu ăn chỗ này nhưng ai cũng thích và ăn khá ngon. Con cũng ăn đc khá nhiều. Hôm đó đi thì có 1 vài chuyện của các bạn nhỏ khá vui, để mẹ kể lại nhé:
- Em Pu vì ăn quá nhiều cracker và uống sữa nên vào nhà hàng ko ăn gì cả. Cô Phương Anh hỏi "Con muốn ăn hay time-out?", thì em Pu chọn "time-out"
. - Trong lúc mọi người ăn thì em Pu liên tục pha trò, em Pu vừa biểu diễn vừa thuyết minh "Pu gật đầu, Pu lắc đầu, Pu nghiêng đầu" làm distract mọi người vì cứ phải nhìn em biểu diễn, hihi.
- Chị Bông thì sau khi ăn hết hũ kem thì quay qua bảo chú Ánh "Daddy ăn hết kem của Bông rồi", làm chú Ánh chọc chị Bông "Bông kỳ quá!!"
- Hôm thứ 2 thì con đón Halloween ở nhà cô. Nghe ba kể con đc chơi 2 trò chơi là quăng đồ vật vào đúng vị trí, và bịt mắt dán đuôi mèo. SuBin cũng tham gia chơi rất vui.
- Dạo này con cũng đã cùng mẹ đọc đc khá nhiều truyện cổ tích. có 1 vài chuyện mắc cười để mẹ ghi lại. Vì khi ăn cơm, con cứ hay ngân nga "ngày xửa ngày xưa" nên mẹ hay hỏi SuBin nội dung truyện, SuBin có mấy cái dễ thương lắm.
Mẹ: Lọ Lem đi dự tiệc. Cả đêm, hoàng tử và Lọ Lem...
SuBin:... nhảy Zumba
(thay vì nhảy đầm)
Mẹ: Bà tiên tặng cho Lọ Lem...
SuBin:... quả bí
Mẹ: Bà tiên "bùm", quả bí biến thành...
SuBin:... xe ngựa
Mẹ: Bà tiên "bùm", Lọ Lem biến thành...
SuBin:... quả bí (??)
(thay vì xinh đẹp)
Mẹ: Bà dì ghẻ có cho Lọ Lem đi dự tiệc ko?
SuBin: (vẻ mặt nghiêm trọng, ngồi thẳng người ngay ngắn, mặt đanh lại, khoa tay): Không được!!!
Mẹ: Rồi Lọ Lem...
SuBin:... khóc hu hu (đưa tay quẹt mặt như là đang khóc vậy)
Vậy đó, nên tối nào mẹ cũng kể chuyện cho SuBin và có rất nhiều điều hay ho mẹ phát hiện ra ở SuBin.
- Hôm qua đi khám bác sĩ. Bác sĩ cho biết con đã chích ngừa đầy đủ, 4 tuổi mới chích tiếp. Con cũng đc chích Flu shot. Năm ngoái mẹ ko cho con chích, nhưng sau đó con bị virus, lần đó mẹ cứ tưởng con bị Flu, nên cứ ray rứt mãi, sau thì biết ko phải bị Flu, nhưng năm nay ba mẹ vẫn cho con chích Flu để phòng trường hợp. Hôm qua con hơi sốt nhẹ. Hy vọng ko sao.
- Dạo này con thuộc các bài đồng dao rất nhanh. Có bài chỉ cần dạy vài ba lần là con thuộc. Con cũng hay chế bài hát, thí dụ như bài Kìa con bướm vàng, câu cuối thì mẹ dạy con là "Bin nhìn theo/ Bin nhìn theo", con cứ hay chế, hôm trước ăn súp, trong súp có nấm, thì con hát "Bin nhìn nấm", hay là "Bin nhìn Trung".
Cuối tuần này nhà mình lại dày đặc lịch đi chơi rồi. Thứ 6 thì khởi hành đi Talihina ngắm mùa thu vàng đến thứ 7. Chủ nhật thì ăn SN Tú Uyên.
Hy vọng SuBin khoẻ để còn đi chơi vui, nha!!