Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

29 thg 6, 2011

29/6/2011

Hôm qua ba in mấy cái bảng chữ về, mẹ dạy con 3 chữ: Nam, áo, và xe. Nhưng xem ra con nhận đc tốt nhất là chữ "áo", còn hỏi "Xe đâu?", là con... chạy ra chỗ cái xe của con, vỗ vỗ vào . Thôi, ko sao, từ từ hen.

Mẹ phát hiện ra SuBin của mẹ ko thích cà nanh tị nạnh đâu nhé. Mẹ có bế bạn khác thì con cũng ko tị nạnh chút nào. Mẹ thấy tính như vậy là rất tốt đó. Theo mẹ, thì mỗi người có 1 hướng đi và mục đích của mình, tị nạnh với người khác cũng chẳng giúp gì đc cho mình. Thường mà thi cử, mẹ vẫn hay thường so kết quả của mình với năng lực của mình hơn là so với bạn bè. Hồi lúc học môn Principle in Planning, hay là Subdivision Planning, môn thì bắt mẹ học bài, môn thì đòi mẹ vẽ, mà cả 2 điều đó mẹ đều yếu hết, nên mẹ đặt chỉ tiêu cho mình ko cao, nên mẹ ko buồn gì cả. Nhưng mà những môn khác, nhất là môn tính toán, thì mẹ lại ko cho phép mình bị điểm thấp. Có lẽ điều này hơi khác. Vì 1 số bạn của mẹ thì lại thích so điểm mình với người khác. Chẳng hạn như có 1 ng bạn mẹ nói "Bạn X còn đc điểm A, tại sao mình lại bị điểm B?", hay là "Môn đó cả lớp chỉ 1 người A, còn thì ai cũng B, nên mình B cũng đc". Mẹ thì ko đồng ý lắm với quan điểm này, vì theo mẹ, mỗi người có 1 năng khiếu và sở trường riêng. Nói chung khi gặp những thứ liên quan đến sở đoản, thì mình cố hết sức, nhưng cũng phải biết giới hạn của mình. Còn những thứ liên quan đến sở trường thì mình phải biết tận dụng và phát huy tối đa. Theo mẹ, miễn là mình luôn cố gắng hết sức trong từng công việc của mình, và cảm thấy điều mình đạt đc xứng đáng với công sức mình bỏ ra, thì mình nên vui. Ng khác thế nào thì cũng ko cần ganh tỵ, con hen.

Hôm qua nay, trời âm u, mưa gió. Sáng nào mẹ đi làm, trời cũng mưa và sấm sét. Hôm qua thì con có vẻ ngủ ko có ngon. Chắc do cái cửa ngoài ba gài ko chặt nên gió đập đùng đùng. Khoảng 5g sáng, mẹ ra ngoài đóng cửa lại, con có vẻ sợ nên khóc quá chừng. Mà đêm qua con ngủ ko ngon nha, có khi mẹ dậy, thấy con nằm trên giường con, có khi mẹ thấy con đang nằm chung với mẹ. Mà con ko ngủ đc, con cũng ko kêu mẹ, chỉ là lâu lâu mẹ giật mình dậy thì thấy con nằm những chỗ khác nhau. Thương con lắm!! Ba nói sáng nay con dậy đi học, mắt mở ko lên, buồn ngủ ghê lắm, nhưng mà gặp cô vẫn cười. Tội ghê. Chắc do hôm qua ngủ ko ngon nè. Hôm nay về mình đi ngủ sớm nha con trai!!

Ba mẹ đã mua cho con 1 cái light stroller để cuối tuần đi Houston chơi nè, cũng chuẩn bị mấy cái khác như quần áo, đồ đạc để chuẩn bị chuyến road trip đi xa đầu tiên của gia đình.

Ôi, mẹ hy vọng sáng thứ 6 mẹ phỏng vấn tốt, chiều thứ 6 khởi hành đi chơi suôn sẻ.

28 thg 6, 2011

28/6/2011

Hôm qua, ăn cơm xong, cả nhà đi Mall chơi. Con thích ơi là thích. Trong lúc mẹ đi mua đồ, con chơi ở khu vui chơi với ba rất vui.

Dạo này lên bàn ăn, con cứ hay thích gài seat belt, có khi bị vướng tay, con lại cáu, la, thế là ba mẹ bảo con "bình tĩnh, bình tĩnh", con cũng lặp lại y chang "bình chĩnh, bình chĩnh", nghe buồn cười lắm. Bà nội nói nghe con nói giống như ng Mỹ nói tiếng Việt vậy, nó cứ líu lo. Mà mắc cười nhất là con đó, lúc đầu con học nói từ nào, thì con nói rất chuẩn, nhưng đến khi quen rồi, thì con bắt đầu điệu. Con luyến láy, rồi lên giọng, xuống giọng... thiệt là mắc cười, điệu ơi là điệu, có khi còn echo, hay là ngân nga nữa chứ.

Mấy nay con thích nghe Xuân Mai lắm nha. Về nhà, chơi 1 lát, là con cứ đòi nghe nhạc. Ba mẹ mà bảo thôi, ko mở, con chơi đồ chơi đi, thì con liền khoanh tay, nhỏ nhẹ "nhạc ạ, nhạc ạ", làm ba mẹ ko thể nào khỏi mềm lòng đc mà phải mở nhạc cho con nghe.

Có khi con đòi nghe nhạc Xuân Mai, thì con sẽ nêu "đích danh" "Xuân Mai" ra luôn . Bài hát con thích nhất là bài "Thể dục buổi sáng", và bài "Hổng dám đâu".

Buổi tối, trước khi đi ngủ, mẹ thích ôm SuBin vào lòng, 2 mẹ con nằm thủ thỉ thù thì 1 hồi, hun hít chán chê rồi "vào vị trí" đi ngủ. SuBin cũng thích vậy nữa.

Đi chơi, mà ko thấy ba (như là ba đi lấy xe đẩy, hoặc đang cất đồ sau cốp xe) là con lại la ầm lên "Ba ơi ba, ba đâu rồi ba, ba ơi", thấy ba là liền nói "À, ba nè".

Hôm qua thì mẹ nhận đc 1 cú điện thoại hẹn lịch pv chỗ ACOG. Thật ra mẹ thích công việc ở ACOG hơn chỗ hiện tại. Nhưng mà ACOG thì nó cũng giống như OKC vậy, nó ko thích giải quyết vấn đề Visa, nên ngay từ đầu mẹ đã ko muốn nộp đơn, nhưng mà ông Ken và Geoff ở OKC cứ gửi mail bảo mẹ nộp đơn đi, nên mẹ nộp, phần lớn là do nể nang. Ngoài ra, do "kinh nghiệm" về vị trí Planner I ở OKC, cộng thêm vốn hiểu biết kiến thức về cơ cấu tổ chức của government, nên mẹ cũng nghĩ rằng biết đâu lần này sẽ khác... Nói chung, nếu đc làm ở 1 chỗ như ACOG thì vẫn thích hơn, và mẹ vẫn thích công việc ở đó hơn ở chỗ này. Nhưng nếu ko đc nhận hoặc ko giải quyết đc vấn đề Visa thì theo mẹ làm chỗ hiện tại cũng tốt thôi, vì ở chỗ làm này vẫn có nhiều thứ cho mẹ học hỏi. Vậy là bây g mẹ phải tập trung cho việc "văn ôn võ luyện" để tiếp tục "chinh chiến" tiếp.

Mũi con đã bớt sụt sịt nhiều. Tối, mẹ bảo con "SuBin nằm xuống cho mẹ nhỏ mũi", là con ngoan ngoãn nằm xuống à. Thương lắm!!!

27 thg 6, 2011

Cuối tuần tạm biệt nhà em Tôm

Dạo này con rất buồn cười nha. Con làm cái gì hay ho, là liền chạy ra, la ầm lên "Hay chưa?! Hay chưa?!", vẻ mặt dương dương, tự hào, nhìn buồn cười ghê lắm!!

Bây g mấy cái seat belt trong nhà con đều có thể "giải quyết" hết rồi. Con ko biết mở ra. Mẹ liền bảo con "chưởng" cái khóa, rồi mẹ nhấn cái khóa cho nó mở ra. Thế mà có lúc mải nói chuyện hay quên, con liền giựt giựt cái tay của mẹ, bảo mẹ "bùm bùm" để khóa nó bật ra, haha.

Hôm qua mẹ làm cơm, mời nhà em Tôm sang chơi trước khi nhà em Tôm về VN. Con cũng tỏ ra hiếu khách. Khi mẹ bảo con nhường trái banh cho em, con cũng nhường. Chỉ có 1 lúc buồn cười, là con và em Tôm chạy thế nào ấy, hình như là va vào nhau (lúc đó ai cũng lo nói chuyện nên ko rõ thế nào), thế là con cáu quá, con quay qua em Tôm, la "Đau, đau", rồi chạy lại mẹ, chỉ em Tôm, "mét" "đau, đau". Thế là mẹ xoa xoa cho con, con vẫn ko chịu, con vẫn chỉ em Tôm, nên mẹ giải thích là em còn bé, em vô tình... thế là con mới chịu, và bỏ đi chơi đồ chơi. Ngoài "sự cố" đó ra thì 2 anh em chơi với nhau rất là dễ thương. 2 anh em ú òa với nhau nè, nhìn nhau cười nè... Lúc ăn cơm, em Tôm nhìn qua mẹ với SuBin cười, mẹ bảo con "Em Tôm cười với con này", thế là con cũng nghiêng đầu, nhìn em Tôm và nhăn mũi cười lại. Yêu ơi là yêu!!

Nhưng mà SuBin giỏi lắm nha, ko có giành đồ chơi với em đâu. Giỏi ơi là giỏi luôn!!

Dạo này con ngủ nhiều tư thế rất là buồn cười nha, có khi mẹ thức dậy, thấy con cứ nửa ng trên giường con, nửa ng dưới giường mẹ, rồi con nằm xoay ngang xoay dọc đủ kiểu hết à.

Dạo này mẹ tập cho con nói nguyên 1 câu. Mẹ đọc từng từ và con lặp lại khá chuẩn. Cuối tuần rồi thì SuBin nói đc câu "Con chào bà nội/ con chào ông nội/ Chúc cô chú mạnh khỏe/ Chúc ngủ ngon/ Bin thương mẹ..." Nghe yêu lắm!!

Mũi con còn sụt sịt lắm. Ba mẹ cũng rất tích cực hút mũi và nhỏ nước muối cho con. Chúc con mau hết sổ mũi nha!!!

23 thg 6, 2011

Cô Melinda mắc cười con!!

Hôm qua về, thì ba kể mẹ nghe ngay, là cô Melinda bảo rằng con đã làm cô đc 1 trận cười vỡ bụng. Chuyện là cô bật nhạc cho các bé nhảy, vừa nghe nhạc, thì con là người nhảy đầu tiên. Con ngồi nhún nhún theo nhạc (kiểu này thì mẹ biết, vì ở nhà mà nghe bài nào con thích con cũng nhún nhún như vậy). Sau đó cô cho các bạn đứng lên "nhảy tự do", thì mọi người bắt đầu nhảy rất hăng. Còn con thì mắc cười nhất, con chỉ đứng, khụy đầu gối xuống 1 chút, rồi con đứng chắp tay sau đít, nhịp nhịp chân chứ ko nhảy tưng tưng như mọi người. Cô nói cô nhìn con nhịp chân mà cười đau cả bụng .

Bây g chào mọi người về, ngoài "Bye Uyên", con bây g còn "bye Melinda, bye Macy" nữa .

Mẹ đang tập cho con nói 1 câu hoàn chỉnh. Con có thể nói 1 câu hoàn chỉnh kiểu như "Ai vậy? Cái gì vậy? (Món đồ/ con vật/ người) đâu rồi? À, (món đồ/ con vật/ người) đây rồi, đây nè"... Ba mẹ tập cho con nói những câu yêu cầu lịch sự hơn, thí dụ con muốn uống sữa, lúc trước, con nói "sữa" và lên cao giọng, hoặc muốn nghe nhạc cũng thế, con cũng hét lên "nhạc". Ba mẹ dạy cho con nói "sữa ạ", "nhạc ạ", "xuống ạ"... và bây g, con ngoan lắm, con nói rất nhỏ nhẹ những yêu cầu của mình. Khi mẹ bảo "Mẹ đang bận tay chút, xong rồi mẹ sẽ lấy sữa/ mở nhạc cho con", thì con đứng yên đợi ngoan ơi là ngoan!! Bây g, ba mẹ đang tập cho con nói 1 câu dài hơn, thí dụ như con ko nói "sữa ạ" nữa, mà con nên nói "Uống sữa ạ/ Nghe nhạc ạ/ Ẵm xuống ạ"... Rồi từ từ sẽ ghép thêm "Con muốn..." cho nó hoàn chỉnh câu. Hôm qua thì con nói đc "uống sữa ạ, nghe nhạc ạ", rồi từ từ mẹ sẽ tập tiếp cho con nối dài câu chữ ra. Mà mẹ tin chuyện đó ko làm khó SuBin đc đâu, hen. SuBin mẹ giỏi lắm đó mà!!

Con bây giờ "bắt" và học các từ rất nhanh. Có những từ ba mẹ ko hề dạy con, nhưng con cũng biết xài, thí dụ, muốn lấy cái gì, thì con chỉ tay và kêu "Lấy", chứ ko kêu "cho" nữa. Đòi ẵm thì giơ 2 tay lên, kêu "ẵm". Buồn cười nhất là bây giờ con kêu "ghế" là "ngồi". Chắc con nghe chữ "ngồi" nhiều hơn chữ "ghế" nên bay g cứ thấy ghế là con lại kêu "ngồi"
. Cho nên phải cẩn thận với con, vì con đang tuổi học nói và bắt chước, nên câu từ dùng trong nhà bây g ko đc nói linh tinh.

Con buồn cười lắm nha. Ko biết là con sợ mẹ hơn, hay con thích nghịch với ba hơn, nhưng mà mẹ thay đồ cho con, thì con rất ngoan ngoãn hợp tác. Mẹ kêu "Thay tả SuBin ơi", là con te te chạy vào phòng, lấy tả, để lên giường, rồi nằm xuống, giơ chân lên sẵn sàng cho mẹ thay tả. Chứ ba mà thay tả, là con cứ chạy vòng vòng, ko chịu, còn khóc lóc ỉ ôi nữa . Hôm qua, mẹ cầm cái chai thuốc muối nhỏ mũi, mẹ bảo SuBin vào nhỏ mũi, ko hiểu sao, con nhìn thấy là biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng mà con cũng vừa khóc, vừa nằm xuống giường sẵn sàng cho mẹ nhỏ mũi và hút mũi. Tội ghê chưa??!! Ko thích nhưng mà cũng ko có kháng cự gì hết trơn, còn ngoan ngoãn hợp tác nữa chứ.

Hôm qua con làm 1 chuyện, mà ba mẹ cũng hơi bị bất ngờ. Chuyện là con bé tí thế kia, mà đã tỏ ra có 1 số tính theo mẹ là tốt, trong đó có kiên nhẫn và sáng dạ. Đặc biệt mẹ rất là thích tính kiên nhẫn của con. Tính kiên nhẫn của con đã thể hiện từ bé. Con mà thích làm gì, thì con kiên nhẫn ngồi làm, làm chăm chú, làm ko đc, thì nhờ ba mẹ chỉ, rồi con tự ngồi mày mò, làm cho đến khi đc thì thôi. Trước đây thì con chơi trò xếp hình, con cũng kiên nhẫn xếp các khối cho khớp lại với nhau. Hoặc xếp các hình vào khuôn cũng vậy, mẹ chỉ cho con, rằng nếu con xếp ko đúng khớp, thì con xoay xoay nhẹ nhẹ các hình, thế là từ sau đó, hình nào con cũng có thể xếp đc khớp với nhau 1 cách dễ dàng (trước đó, con biết phải xếp hình nào vào vị trí nào hết rồi, con chỉ ko biết cách sao cho hình có thể khớp vừa vặn vào khuông thôi, nhưng sau khi mẹ chỉ con cách xoay xoay nhẹ các hình cho vào khuông khổ, thì con đã chơi mấy cái trò đó "trùm" luôn).

Cách đây 2 hôm, con tỏ ra thích chơi với cái seat belt của cái ghế rocker. Con cứ loay hoay tìm cách gắn cái seat belt đó vào mà ko biết làm sao. Ngày nào con cũng chui xuống gầm ghế rocker rồi loay hoay ở đó. Hôm kia, thì ba chỉ cho con cách gắn vào, ba biểu đễn 1 lần, chầm chậm từng thao tác. Chỉ vậy thôi, mà hôm qua con đã gắn cái khóa seat belt 1 cách thành thục, nhuần nhuyễn. Lúc ba ra làm vườn, mẹ dọn chén, mẹ thấy con im lặng nên vào phòng coi con làm gì, thì thấy con đang ngồi, loay hoay dưới gầm cái rocker, kiên nhẫn ráp cái seat belt vào đúng vị trí. Tối, ba thấy, hỏi là mẹ cài cái seat belt hay SuBin, thì mới biết SuBin đã làm thành công. Mẹ cho rằng ráp đc cái seat belt đòi hỏi con kiên nhẫn dữ lắm, tại vì theo mẹ, nó đòi hỏi kỹ năng khéo hơn nhiều so với chuyện con ráp mấy cái hình.

Ba mẹ tháo ra, rồi SuBin nhào vô, gắn lại, nhanh và chuẩn ko ngờ luôn. Sau đó thì SuBin đòi mẹ mở ra, và đang háo hức học cách mở ra lắm, nhưng đòi hỏi sức phải mạnh. Mẹ ko thể nhịn đc cười, rằng con đã đặt tay vào đúng khớp, mẹ bảo "SuBin dùng sức, nhấn mạnh lên", thì con liền gồng mạnh đến mức rung bần bật cả người luôn, haha . Nhưng mà nói chung con còn yếu sức, nên chưa mở đc cái seat belt đó. Nhưng mà con ý, phàm là cái gì con muốn làm, con cứ muốn tập trung làm cho đến khi đc thì thôi. Nhưng mà hôm qua đến giờ đi ngủ, nên ba mẹ dụ con đi ngủ, ko cho làm nữa. Thế là con cũng òa khóc nức nở y như cái hôm mẹ ko cho đọc sách mà bắt đi ngủ vậy. Phải dỗ 1 hồi con mới chịu nín. Nhưng mà bắt mẹ phải ôm 1 lúc lâu sau mới chịu rời ra, leo lên giường ngủ.

Con vẫn còn hơi sụt sịt sỗ mũi. Mong con mau hết sổ mũi hen!!

22 thg 6, 2011

Dịu dàng hay hung dữ??

Hôm nọ, ba mẹ nói chuyện với nhau, và sau đó đi đến thống nhất là từ g sẽ bớt la con, và thay vào đó là sẽ nói năng dịu dàng đầy tính "dụ dỗ" con trai cưng.

Nói chung là ba mẹ cố gắng hết sức làm điều đó, và nó gây ra 1 vài tác động vô cùng tích cực.

- Con trở nên thân thiện với ba hơn. Bình thường thì ba hay đóng vai "dữ", nhường vai "hiền" cho mẹ, nên con thích mẹ hơn ba. Nhưng mà dạo này ba đóng vai hiền, lại "chịu chơi", nên con trở nên quấn quít với ba hơn. Đi đâu mà ba biến mất (như là đi ra vườn tưới cây, hay là bận đi lấy xe đẩy ở siêu thị...) là con ngơ ngác hỏi "Ủa, ba đâu rồi?", thấy ba là kêu "À, ba đây nè".
- Con ko còn tỏ vẻ lì nữa (dù rằng trước đây con cũng rất ít khi lì). Nói dịu dàng với con, con rất thích và hợp tác trên mọi phương diện, trừ phương diện đi ngủ (mẹ sẽ nói sau).
- Đêm hôm kia, con ko chịu ngủ, mà đòi đọc sách, nhưng mà mẹ kêu tắt đèn, đi ngủ, thế là con tắt đèn, sau đó lên giường nằm, rồi chắc tủi thân quá hay sao (kiểu như sao con đòi đọc sách mà mẹ cứ bắt đi ngủ??) thế là con òa lên khóc nức nở. Bình thường chắc là bị mắng rồi đấy, nhưng mà mẹ vì trong giai đoạn "dịu dàng", nên mẹ liền ngồi dậy, ôm con, và dỗ, dụ con mai mẹ sẽ đọc sách chung với con. Con nghe chăm chú, chẳng biết có hiểu gì ko, thì nín, ôm mẹ hôn rồi lên giường nằm. Mà cũng ko biết con có nhớ gì ko, nhưng mà hôm sau vừa đi học về đến nhà là luôn miệng hỏi "cá sấu đâu rồi? cá sấu đâu rồi?" , rồi lật lật sách, chỉ ba "Nè, cá sấu đây nè!".

Nói chung là mẹ thấy cách này cũng khá hay. Nhưng có 1 điều, là con thấy ba mẹ thương quá, nên tối đến ko chịu ngủ. Bình thường, mẹ hắng giọng, bảo "Ngủ đi", là con ôm bình nước, uống chừng 2-3 bình là ngủ khò. Nhưng mà hôm kia và hôm qua, con đã ko làm như vậy. Con cứ nằm 1 chút, là lại xuống giường mẹ, ôm mẹ. Mẹ ôm con 1 hồi, tưởng con ngủ, đang lim dim, thì con lại bò lên giường con. Rồi 1 hồi, con lại mon men bò xuống, chui vào lòng mẹ nằm... Cứ vậy, nói sao cũng ko chịu ngủ dùm cho. Hôm qua, mẹ phải "hung dữ" lại, bảo "SuBin ngủ đi!", giọng gằn xuống, 5' sau con ngủ khèo. Vậy đó! Nhiều khi phải nhu, cương phối hợp cùng lúc thì mới đc .

À, dạo này con đã ăn đc nhiều thứ khác cơm, như phở nè. Con thích ăn phở và ăn khá ngoan đó nha. Ngoài ra, hôm qua, mẹ cho con ăn thử Udon, con cũng thích và ăn hết phần luôn. Nhưng mà những thứ khác có mắm thì mẹ chưa cho con ăn. Lớn chút nữa rồi tha hồ thưởng thức "món ngon vật lạ" với ba mẹ nha .

20 thg 6, 2011

Ngày cuối tuần sôi động của con

2 ngày cuối tuần trôi qua thật nhanh, mà đôi khi nghĩ lại mẹ lại thấy như lâu rồi vậy vì con có quá nhiều hành động đáng nhớ với ba mẹ. Nói như ông nội của con thì 1 tuần của con trôi qua, ngày nào cũng nhộn nhịp và bận rộn cả. 5 ngày trong tuần thì con đi học nhé, cuối tuần thì sáng đóng phim với ông bà nội, chiều đóng phim với ông bà ngoại, rồi còn đi chợ, đi chơi với ba mẹ nữa, hehehe.

Chiều thứ 6, ba ko đi đánh cầu lông nên cả nhà ra O ăn tối. Mẹ thì chén Sushi đã đời, Sushi cực cực ngon. Nhất là sau khi mẹ coi xong bộ "Ván bài gia nghiệp" thì cực thèm Sushi. Ba cũng ăn phần cơm chiên rất ngon. Chỉ tội SuBin lắm, ko ăn đc gì hết, cứ chỉ vô miệng kêu "ẹ ẹ". Về nhà, mẹ khám miệng cho SuBin, thì thấy SuBin bị nổi đẹn trong miệng rồi. Tội ơi là tội luôn!!! Thế là mẹ cho SuBin ăn bánh mì ngọt và luộc 1 ít cá mềm cho SuBin ăn. SuBin ăn rất ngon lành. Tội ghê, đói bụng mà bị đau miệng nên SuBin ăn ko đc. Có những món SuBin thích lắm nha, nhưng SuBin nhìn nhìn, rồi đưa tay sờ miệng, tội gì đâu luôn!!!

Thứ 7 thì cả nhà ăn tiệc Farewell của nhà chú Liêm và cô Vân Anh. Có nhiều chuyện buồn cười lắm. Như là con chỉ em Tôm, hỏi "Ai vậy?", rồi con vỗ ngực, nói "Nam!", giống như kiểu làm quen "Bạn là ai vậy? Mình là Nam nè" vậy, haha.

Rồi mẹ xoa xoa tay em Pu vì mẹ em Pu kể em Pu đi học bị bạn cắn, thế là con cũng bắt chước mẹ xoa xoa tay cho em Pu.

Lúc mẹ đang nói chuyện với bác Hoạt, con cứ đòi ẵm, mẹ bảo con sang chơi với ba đi cho mẹ nói chuyện, thế mà con cũng giận mẹ 1 lúc.

Con cũng "thu hút" hết tất cả các cô hôm ăn tiệc, các cô ngồi xung quanh chơi giỡn với con, làm em Tôm và Pu cũng phải "lên tiếng" về "độ hút" của con, haha. Sau đó đang ngồi chơi mà em Tôm vỗ vỗ vai con, thế là con liền lật đật bỏ chạy . Em Pu giựt đồ chơi của con, con cũng chỉ lườm lườm rồi đi lấy đồ khác mà chơi. Hiền ơi là hiền vậy đó!!! Lúc mọi ng tụ tập ăn kem, em Pu đứng, lườm lườm con, rồi đập bàn 1 cái để "thị uy" với con. Thế là con đứng nhìn, rồi cười hăng hắc, sau đó thì con đập bàn bộp bộp như đánh trống vậy. Em Pu thấy thế, trố mắt nhìn, rồi cũng gõ bộp bộp theo luôn .

Dạo này con đi ăn tiệc rất là ngoan, cúi chào ạ, blow kiss, bye bye... rất là giỏi luôn!!

Còn ở nhà, bây g con lại thích coi Xuân Mai hát rồi nhé. Hôm thứ 7, mẹ mở Xuân Mai cho con nghe. Mẹ ít mở vì lúc trước mở, con ko thích. Nhưng bây g con lại thích, con chăm chú nghe đc 1, 2 bài thì liền chỉ tay hỏi ba mẹ "Ai vậy?" . Con lại bắt chước Xuân Mai nghiêng đầu, hoặc nhún nhảy rất là mắc cười. Đến bài "Hổng dám đâu", con còn nhún nhảy, vỗ tay theo nữa, trông rất là buồn cười. Khen con, thì con liền cười, lấy tay che miệng (bắt chước mẹ) trông buồn cười kinh khủng!!! Con coi Baby Einstein Head to Toe, thích bài "Head shoulders", cứ đợi mẹ hát thì con lại múa theo động tác mẹ bày cho, rất là thích thú. Con cũng thích đoạn chiếu mấy bàn chân chạy nhảy, con coi ko rời mắt và còn nhảy nhót theo nữa. Con có 1 ưu điểm là con làm gì mà tập trung, là con ko rời mắt khỏi cái đó. Con cứ chăm chú, say sưa vào việc con đang làm thôi.

Dạo này con đang học đếm, và con rất tập trung. Sáng vừa mở mắt dậy, là con liền đếm "one, two, three...", cả ngày cứ ôn tới ôn lui từ 1 tới 10 (nhưng mà hôm kia con đã "bày đặt" đếm 11, 12 luôn rồi đấy!!), rồi trước khi đi ngủ cũng ê a one, two, three... cho đến khi ngủ luôn. Yêu ghê ko??

Chở con đi chơi, chỉ cần thấy ba quẹo cua vô, là con biết la lên "tới rồi", rồi lật đật trả bình sữa cho mẹ để chuẩn bị leo xuống. Dạo này rất là mắc cười nha. Ba hay trêu con, cứ làm bộ "chưởng" cái cốp xe, rồi lén nhấn công tắc cho cái cốp xe bật lên. Thế là con cũng bắt chước, mỗi làn cốp xe bật lên, con lại quay qua nói "Hay chưa??" . Đi ngang qua mấy cái cửa tự động, mẹ cũng làm bộ "chưởng" nó, thế là con cũng trố mắt, nói "Hay chưa??" .

Hôm qua cả nhà lại đi ra ngoài ăn, vì con ko ăn đc gì cả vì miệng còn đau. Mẹ thử kêu phở cho con ăn, thì con ăn ngon lành lắm, hết 1 tô nhỏ luôn đấy. SuBin giỏi ghê!! Mau mau hết bệnh nha con.

Dạo này con nói nhiều lắm, mà có khi con học đc từ trong quá trình ba mẹ nói với nhau,cho nên nhiều khi con "bật" ra những từ rất buồn cười, làm cả ba mẹ "hết hồn" luôn. Thí dụ như giỡn với ba mẹ, xong rồi con cứ nói "buồn cười quá, mắc cười quá" , hay là mẹ nói "nước", thì con liền nói "water" (cái này do con coi Baby Einstein Neptune nè), hay là bây g muốn lấy cái gì thì con lại nói "lấy", chứ ko còn nói "cho" nữa,...

Dạo này khi con muốn uống sữa, con đã biết nói "sữa ạ", chứ ko còn nói trổng ko "sữa" nữa. Hay là muốn nghe nhạc, thì con cũng nói "nhạc ạ. Có khi con quên, chỉ nói "nhạc", thế là mẹ hỏi "SuBin phải nói sao nào?", thì con liền sửa lại "nhạc ạ", nghe thương gì đâu!!

Hôm cuối tuần mẹ cũng mua đc cho SuBin nhiều quần áo đẹp lắm để mặc mùa hè.

Thôi bây g mẹ phải làm việc tiếp. Hy vọng chiều nay mẹ về thì miệng con đã hết, lại ăn ngoan, chơi ngoan, con nhé!

16 thg 6, 2011

SuBin làm ba mẹ bất ngờ ghê

Hôm nay, vào office, mẹ phải lập tức viết lại vài dòng cho con. Hôm qua con làm ba mẹ (nhất là ba) bất ngờ cái đùng luôn.

Tối hôm qua, cả nhà quây quần trong phòng ngủ, ba chỉ cho con học đếm. Dạo này con đếm đc từ 1 đến 10, nhưng thỉnh thoảng còn hay quên số 5. Sau đó mẹ cho con đọc cuốn sách First Words của Baby Einstein. Sau khi đọc xong 2 cuốn sách, chuẩn bị đi ngù, thì con chỉ tay lên kệ sách, í ới nói cái gì đó, ba mẹ ko hiểu. Mẹ nhìn lên đầu tủ, thì thấy có 2 chiếc xe tu tu nhỏ, thế là mẹ lấy xuống, con nhìn nhìn 2 chiếc xe, rồi lại nói cái từ đó nữa. Con cứ kiên trì chỉ tay lên kệ, và lập đi lập lại cái từ 2 âm đó. Ba mẹ ngẩn ngơ nhìn nhau. Lát sau, mẹ mới nhận ra, thì ra con nói từ "y tá" . Thì ra con nhớ trên kệ có cuốn sách Baby Einstein có hình các bạn mặc đồ y tá, bác sĩ... mẹ có chỉ SuBin. Thế là mẹ lấy cuốn sách đó xuống cho SuBin. Khỏi nói là ba bất ngờ đến cỡ nào. Ko ngờ con nhớ dai đến như vậy.

Lấy cuốn sách xuống, con hỏi ngay "Y tá đâu rồi?" thế là mẹ giúp con mở trang có các bạn mặc đồ y tá, bác sĩ... này nọ, rồi con chỉ đc y tá, bác sĩ, kỹ sư... (ba bất ngờ trố mắt nhìn con luôn ý ). Rồi tới mẹ hết hồn nè. Con hỏi "Balloon đâu rồi?" Mẹ lật tới lật lui, rồi ko thấy balloon, mẹ hỏi "con có chắc Balloon trong cuốn sách này ko?" Con liền chỉ quyển sách, nói rất cứng rắn "Balloon đâu rồi?" Mẹ lại tìm mà ko thấy, nên bảo "chắc con nhớ lộn quá SuBin, mẹ đâu có thấy balloon đâu ta??" Nhưng mà con vẫn kiên trì "Balloon đâu rồi?" Thế là mẹ lại tìm 1 lần nữa. Ba bảo "để coi 2 mẹ con ai có trí nhớ tốt hơn nha". Cuối cùng mẹ cũng tìm ra trang có balloon. Con thích lắm, la ầm lên "Balloon nè, balloon đây nè", còn ba mẹ thì cũng khoái quá, ko ngờ con có trí nhớ tốt như vậy, nhớ sách nào có cái gì, sách để ở đâu...

Ba cứ trầm ngâm "Ko biết hồi nhỏ mình có giỏi như SuBin ko ta?? Chắc ko đc như SuBin đâu." Rồi ba mẹ thắc mắc ko biết có phải hồi lúc mẹ có bầu con, mẹ hay nói chuyện với con, và hay cho con nghe nhạc thính phòng nên con giỏi vậy ko, hihihi. Nhưng mà ba mẹ vui lắm.

À, dạo này mẹ về nhà, là con chạy ra cửa, la lên "Hello", nghe mắc cười gì đâu. Bế con lên, con cứ hay lấy tay vỗ vỗ vai, lưng của người bế con. Cô Melinda thì thích vậy lắm. Cô cứ bảo "Oh, he pads me, he pads me", haha .

Hôm trước mẹ nghĩ con ko thích coi đĩa Baby Einstein nữa nên ko mượn cho con. Nhưng sau đó mẹ thấy con học đc 1 số thứ từ đĩa, nên mẹ mượn lại và con thích thú lắm. Con đang coi đĩa Neptune, Head to Toe, và On the way. Con học nhanh, và biết ứng dụng thực tế lắm nha. Thí dụ như mẹ chỉ cho con cái Stroller trên phim, là con chỉ tay ra cái stroller của con, ba dạy con chữ "giường" trong sách, là con chạy ra giường của mình, và chỉ, nói "giường". Con liên hệ luôn tới cái "crib" là giường. Ba mẹ thấy điều đó cũng tốt, vì con đã tự hiểu chỗ ngủ là "giường", cũng ko muốn con overwhelm, nên cũng đồng ý luôn .

Hôm qua ba đi chợ, mua về 1 tảng sườn nấu sẵn, vì ba nói dạo này thấy con ít ăn, sợ con ko đủ chất nên mua món ngon vật lạ về cho con bồi dưỡng. Thấy ba thương con chưa nào??!!

15 thg 6, 2011

Sáng nay con bị té

Sáng nay, mẹ đang ở chỗ làm, thì ba gọi cho mẹ, bảo hôm nay ở nhà cô, do sàn nhà hơi trơn, con chạy bị té đập đầu xuống đất. Mẹ nghe mà lo quá chừng, nhưng mà mẹ gọi cho cô Melinda thì cô bảo con ko sao, vẫn chơi bình thường. Cô còn khen con cứ đếm hoài, lúc nào cũng luôn miệng one, two, three... Mẹ cũng kể cô nghe là con ở nhà cũng làm như vậy. Cô rất vui, mẹ cũng vậy. Hy vọng là con ko sao nha .

Còn 1 chuyện nữa nè. Hôm qua ở Norman bị mưa bão và mưa đá dữ dội lắm, điện nhà chập chờn. Sáng nay ba bảo 9g sáng thì nhà đã bị cúp điện. Hy vọng chiều thì ở nhà sẽ có điện lại.

14 thg 6, 2011

14/6/2011

Có mấy chuyện xảy ra với con hơi buồn cười nên mẹ ghi lại.

- Hôm cuối tuần, đưa con đi ăn và đi chợ, ba mẹ quyết định mua Pediasure để "bồi dưỡng" cho con. Vì con ko thích mùi chocolate, nên mẹ định mua Vanilla hay dâu cho con. Phân vân ko biết mua gì, mẹ làm bộ hỏi SuBin "Con uống dâu hay Vanilla?" Thì hỏi cho vui thôi, ai dè con nói "dâu". Ba mẹ buồn cười quá, hỏi lại "Vanilla hay dâu?" Con liền nhìn mẹ, khẳng định "Dâu!!". Thế là ba mẹ mua sữa dâu. Cũng may mà con chịu uống chứ ko tuyệt tình như với sữa Chocolate.

- Lại chuyện uống sữa. Con rất là... buồn cười ý. Hồi đó cho con uống straw cup, mẹ mua bộ 2 bình, 1 xanh 1 vàng. Thì cơ chế y như nhau thôi, chỉ khác màu. Bình vàng thì con uống sữa, bình xanh để uống mấy cái khác như nước hay pediasure hay juice. Rồi con có ấn tượng cái bình vàng luôn. Cùng 1 loại sữa nha, mà để trong bình xanh thì con ứ chịu uống, hoặc uống rất là ít. Nhưng chuyển sang bình vàng thì con cầm đi 1 vòng, quay lại đưa mẹ đã hết vèo.

- Cũng chuyện khó khăn (hoặc do định kiến) trong ăn uống của con, con ko thích ăn đồ ăn trộn lẫn. Con mà ăn rau, lỡ dính chút xíu thịt con cũng nhè ra, hoặc ăn cơm mà dính chút xíu rau cũng ko đc. Cơm là cơm, rau là rau, thịt là thịt. Ko đc có chút tạp nhạp nào hết.

- Mấy nay mẹ cho con ăn cơm, mẹ hay dụ SuBin, rồi hỏi "ngon ghê chưa?" thì con gật đầu lia lịa. Mẹ thử 2 lần rồi, con đều gật gù tâm đắc ghê lắm. Vậy mà ba hỏi "ngon ko con?" thì con lắc đầu lia lịa. Sao kỳ vậy ta??

- Tối qua đang ngủ thì cái đèn bị lỏng dây, tắt tối thui. Con thức dậy thì sợ, nên khóc, bò bò xuống tìm mẹ. Mẹ phải bế con, nằm yên xuống gối của mẹ con mới bình tĩnh nằm yên cho mẹ ra chỉnh lại cái đèn. Mở đèn lên thì con lại bò bò lên giường mình ngủ tiếp. Thương cái dáng bò lon ton của con mà mắt vẫn nhắm tịt vì buồn ngủ!!!

- Con có sự liên tưởng khá tốt. Những chữ phát âm giống nhau, hay những vật trong ti vi, sách, mà trong nhà cũng có, con đều tìm cách "gắn kết lại với nhau. Thí dụ như mẹ chỉ "con rùa" trong phim, thì con "liên tưởng" ngay tới "nốt ruồi" ngay chân của con, hôm qua coi "stroller" thì con cũng "liên hệ" ngay cái stroller của con.

Haizaa... sao ngày nào đi làm mẹ cũng nhớ con hết vậy ta???

13 thg 6, 2011

Ngày cuối tuần của con

Cuối tuần vừa rồi con dậy sớm ơi là sớm. Thứ 7 thì 6g30 sáng con đã dậy rồi. Dỗ sao cũng ko chịu ngủ hết. Mẹ nghĩ chắc con thấy mẹ ở nhà nên con đòi thức chơi với mẹ.

Ba mẹ mua webcam mới cho ông bà nhìn con rõ hơn. Ông bà đều rất thích. Nhưng ông bà ngoại chưa có dịp coi vì tuần này mình chưa chat với ông bà ngoại đc. Con dậy sớm, lăng xăng làm tùm lum trò. Trưa thì mệt quá, nên ngủ gục trên ghế ăn luôn. Nhìn con vừa ăn vừa ngủ, mẹ vừa buồn cười, vừa bực mình, mà vừa thương ơi là thương nữa!

Con dạo này biết nói đủ thứ hết, iu lắm. Con cứ bi bô ba đâu rồi, cái gì vậy, ủa ai đây... Nghe ghét ơi là ghét. Chiều qua đi ăn sinh nhật bạn Sóc, 2 mẹ con ra khỏi nhà bác Hoạt trước, ba đi sau. Con ra khỏi nhà bác Hoạt, ko thấy ba, con ko chịu đi nữa, cứ ba ơi, ba đâu rồi. À, hôm qua đi sinh nhật bạc Sóc, con cứ bám mẹ, nhưng con cũng rất giỏi, gặp ai con cũng khoanh tay, cúi đầu ạ, ngoan ơi là ngoan luôn.

Tối con đang lim dim ngủ mà ba chạy sang nựng con, làm con ham chơi, thức dậy luôn, ko chịu ngủ lại nữa. Con nằm cứ tay phải, tay trái búa xua. Mẹ làm lơ, nhắm mắt ngủ, ai dè con nói, lên giọng ầm ĩ mà mẹ cứ "nhắm mắt làm ngơ", thế là con nhảy phắt xuống giường, giơ tay, minh họa điên cuồng tay trái, tay phải, giơ tay giơ chân la hét ầm ĩ, làm mẹ mắc cười quá phải hưởng ứng 1 tẹo để con bình tĩnh về lại vị trí.

Ôi, bây g, ngồi ở office, mẹ vẫn thấy nhớ và thương con quá chừng. Biết ko, mẹ thương SuBin từ cái chỏm đầu "ko giống ai", tóc phía sau ót của con ko mọc thẳng, mà cứ cong quắn qua 2 bên. Biết ko, mẹ iu cái cùm tay, cùm chân của con cứ tròn lẳng, lúc nào cũng múp míp. Biết ko, mẹ yêu cái môi cong cong vểnh vểnh của con giống mẹ y chang, mẹ cũng iu nốt từng cử chỉ, nét mặt, dáng ngồi, tướng đi ... của con. Yêu tất tần tật ý!!!

Mẹ biết là con rất thích cuối tuần. Cuối tuần, con đc ở nhà với ba mẹ, đc đi chơi, đc đi ăn... Mẹ cũng vậy, bé con à!! Nhà mình đang định July 4 này đi Houston chơi. Ban đầu mẹ định cho con đi tắm biển, nhưng đọc review thấy biển Houston bị ô nhiễm, nên mẹ định dời lại đến chuyến đi Florida sẽ cho con tắm biển sau vậy.

10 thg 6, 2011

SuBin ngủ giỏi + little helper

SuBin ngủ giỏi lắm nha. Bây g con đã quen thuộc với cái ổ mới của mình rồi. Đến g là con lên giường ngủ. Tối thỉnh thoảng con cũng đòi uống nước. Con ngủ luôn 1 giấc tới sáng ngon lành. Ôi, mẹ thương SuBin ghê luôn!!!

Chiều hôm qua, con ko chịu ăn đàng hoàng, cứ ngồi nghịch đồ ăn. Ba liền tịch thu dĩa đồ ăn của con. Mẹ bảo con "ạ" ba đi, con ko chịu. Con khoanh tay, nhưng mà như làm bộ gãi ngứa cái tay vậy ý. Nhưng ko chịu nói "ạ". Lát sau, lúc ba đút cho con ăn hột vịt lộn, con mới khoanh tay "ạ" ba rất... nịnh. Thế là ba hết giận con luôn.

Mấy hôm nay bảo con vào tắm là con cứ ko chịu, mà cứ lơ lơ, bắt con vào tắm thì con giẫy nẫy, khóc lóc ầm ĩ. Hôm qua ba giận quá nên đét đít con 2 cái. Sau đó mẹ giải thích với con và hỏi con tại sao con ko chịu vô tắm. Nói 1 hồi, rồi bảo con đi tắm, thế là con vừa khóc vừa đi vào nhà tắm. Sau đó thì con liền ôm chân ba khóc lóc ỉ ôi nữa chứ. Nhiều lúc ba mẹ rất thương con, nhưng mà nhiều lúc con cũng làm ba mẹ giận quá chừng à.

SuBin ngoan, đừng lì, ng lớn nói phải biết nghe lời, nghen con!

Nhưng mà SuBin có 1 điểm cộng lớn. SuBin của mẹ thích giúp đỡ ba mẹ lắm nha, là 1 little helper đáng iu vô cùng luôn!!

Đi tắm, con giúp ba để quần áo và tả lên giường.

Đi ngủ, con giúp mẹ mang bình nước và thùng nước ra ngoài cho mẹ rửa bình và châm nước. Sau đó con giúp mẹ đem vào chỗ ngủ lại.

Mẹ mở bình châm nước, con giúp mẹ đóng nắp bình nước và thùng nước. Có khi lên giường rồi nhưng thấy mẹ mở thùng là con leo xuống giúp mẹ đóng nắp.

Vào đánh răng, con biết tự tìm kem và bàn chải của con đưa cho mẹ. Sau khi mẹ trét kem, con biết giúp mẹ đậy nắp tuýp kem. Sau đó con tìm bàn chải của mẹ và kem của mẹ đưa cho mẹ.

Tối đi ngủ con biết tự tắt đèn.

Mẹ có thể nhờ con tìm giúp 1 món đồ trong nhà và đưa nó cho mẹ.

Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, SuBin của mẹ giỏi quá chừng!!

9 thg 6, 2011

Con ngủ đc tới sáng

Sau 3 đêm, đêm qua, con đã có 1 bước tiến bộ rõ rệt: Con tự động ngủ, ko cần mẹ dỗ trên rocker, và con ngủ luôn 1 giấc tới sáng. Con trai của mẹ giỏi quá à!!!

Từ ngày con ngủ riêng, mẹ thấy con uống nước nhiều hơn hẳn bình thường. Có lẽ là do con hơi bị stress, nên con uống nước để bình tĩnh hơn, nhỉ?

Hôm qua con cứ lăng xăng lấy cái xe bự chơi của con đem vào phòng ngủ. Ba nói con thiệt bận rộn, cả ngày suy nghĩ thêm chuyện để làm ko thôi. Mẹ chắc phải lăng xăng lấy cái này ra, cái kia vô trong office để bận như con chứ g trong office mẹ rảnh ghê luôn .

Dạo này con dễ thương ơi là dễ thương. Ba mẹ cứ tranh thủ đè con ra hun tới tấp. Cũng có khi con nằm yên cho hun, có khi con "phản kháng" dữ lắm. Bà nội con cũng "thèm" con lắm, cứ chờ weekend để lên chat với con. Còn bà ngoại con cứ than thở hụt chuyến về VN hè của con.

Haizaa, sao ngày nào đi làm mẹ cũng nhớ con nhiều thế này nhỉ???

À, hôm qua con cũng có chuyện hay lắm nha. Con rất là để ý. Mẹ lấy mền xếp, rồi cất lên đầu giường. Con đi vô phòng, thấy. Rồi con lấy 2 cái mền mẹ tấn 2 thành giường để con có va đầu cũng ko bị đau, lấy ra, xếp xếp, rồi cũng cất rất gọn gàng chồng lên đống mền mẹ đã xếp .

Sau đó, tối, mẹ lấy 3 tấm mền, xếp lên 2 thành giường và cuối giường, để đêm con có lăn đụng cũng ko u đầu. Con nhìn, rồi con lấy cái mền của ba ra trả lên đầu giường cho nó giống với cái mẹ làm .

Con mà chơi mệt, là con sẽ leo lên cái rocker, mở chế độ rung, rồi nằm đó hưởng thụ. Con còn 1 thói quen là lấy quần áo hay mền của mẹ trải ra đất rồi nằm lên trên. Hôm qua thì con lấy cái áo khoác ngủ của mẹ, trải lên cái rocker, rồi nằm lên. Mẹ dọn đi thì con la, nhất định để cái áo ở đó cho con nằm lên, bật máy rung, nằm hưởng thụ vậy đó.

2 hôm nay mẹ làm cá fillet tẩm trứng chiên. Con tỏ ra mê tít món đó. Trộm vía con ăn quá trời luôn, làm mẹ vui ơi là vui!!

Hôm thứ 3, ba đưa con lên Health Department làm 1 số giấy tờ. Lúc đưa con lên bàn cân nghe ba kể con khóc dữ dội lắm. Rồi con khóc từ đó cho đến lúc về luôn. Ba cũng dụ con bằng cách cho con đọc mấy cái poster trên tường. Con đang đọc, ba quay lại thì thấy cô y tá đang trố mắt nhìn 2 cha con vì con đọc đc hết các chữ cái. Nghe nói cô y tá cứ lẩm bẩm "amazing" cả buổi .

7 thg 6, 2011

Ngày thứ 2 con ngủ giường mới

Hôm qua là ngày thứ 2 con nằm giường mới. Tối trước khi đi ngủ, ba mẹ hỏi "vị trí của SuBin đâu?" thì SuBin te te chạy lên giường, ình xuống rất ngon lành. Nhưng hôm qua mẹ mệt nên ngủ sớm hơn bình thường, con chưa ngủ đc nên cứ trằn trọc nên mẹ phải dỗ ngủ trên rocker rồi cho lên giường của con. Con ngủ 1 giấc đến 5g sáng thì dậy. Dạo này con hay ngủ đến chừng 4-5g sáng thì dậy, khi thì nằm chơi 1 mình, khi thì nằm ôm mẹ, con chỉ kêu mẹ khi con muốn uống nước thôi. Thương lắm!

5g sáng con dậy, mẹ rót cho bình nước đầy và dặn "Con chỉ đc uống 1 bình nước thôi, rồi sau đó phải đi ngủ nha!". Con cầm bình nước và nói "thanh kìu", rồi uống.

Uống xong, con vẫn chưa ngủ lại đc. Cứ nằm bi bô one, two, three...

Mẹ biết, khi trời gần sáng, con thích nằm áp lưng vào mẹ lắm. Nên mẹ cho xuống nệm mẹ nằm. Con nằm áp cái lưng bé xíu của con vào lưng mẹ. Chắc con thấy ấm. Nên 1 lúc sau là con ngủ ngon lành.

Thôi thì theo mẹ thế là giỏi lắm rồi đấy!!!

6 thg 6, 2011

SuBin - 19.5 tháng

Thật ra con đã hơn 19.5 tháng 1 chút và hết sức là... nhiều sự.

Hôm qua, cả nhà ngồi xếp đồ. Con lấy cái áo đưa ba, sau đó con cứ "dí" mặt ba, nói "thanh kìu, thanh kìu", rồi nhìn mẹ la um lên. Ba ngơ ngác nhìn, mẹ phải nhắc tuồng "SuBin nhắc ba nói thanh kìu vì SuBin giúp ba lấy cái áo kìa". Thế là ba nói "thanh kìu", SuBin cười toe toét .

Bây g mẹ về, vào nhà, mà quên bế SuBin, hỏi thăm SuBin là SuBin dỗi, khóc la um sùm ngay. Sáng qua mẹ đi công chuyện mà SuBin chia tay mẹ bịn rịn lưu luyến lắm cơ. Kiểu nhưu dỗi "Sao mẹ ko ở nhà chơi với con?" ấy. Mắt rươm rướm (chứ ko khóc òa), miệng méo xẹo, nói "bye bye" với mẹ. Thương gì là thương thương!!!

SuBin bây g giỏi lắm. Có thể đếm rành rọt từ 1 đến 5 luôn. Buồn cười nhất con tự xòe tay đếm, mà con chưa điều khiển thành thục ngón tay, con xòe đc 2 ngón, rồi cứ la ầm lên "mở ra, mở ra" . Mẹ phải giúp con bật từng ngón tay lên cho con đếm.

Dạo này con nói to tiếng kinh khủng. Ba mẹ cứ luôn nhắc con "Inside voice". Mẹ nói sau này con có thể theo dì Ti làm nghề "hỏa xa" (theo như ông ngoại miêu tả) đc đấy.

Bình thường con phấn khích, ba mẹ sẽ bắt chước cô, nói con "Nam, easy!". Hôm nọ bị ba mẹ mắng, con liền nheo mắt, nói "easy, easy" . Bó tay con luôn!!!

SuBin và chuyện đi ngủ

Nhân dịp hôm qua ba mẹ mua giường mới cho SuBin, hôm nay mẹ viết lại 1 vài dòng cho chuyện đi ngủ của SuBin.

Khác với chuyện ăn của SuBin, trộm vía, cái "đc" nhất của SuBin là chuyện đi ngủ, từ lúc mới sinh cho đến bây g.

Kỷ niệm chuyện ngủ của SuBin mà mẹ nhớ và thương nhất đến bây g là hôm đầu tiên 2 mẹ con mình xuất viện. Vì nhà xuất viện khá trễ nên nhà thuốc đóng cửa, ba ko mua thuốc giảm đau cho mẹ đc (vì mẹ sinh mổ mà). Sáng ba phải đi OKC để báo cáo, lúc ba đi nhà thuốc lại chưa mở cửa. Sáng đó chừng 6g sáng, con dậy, ba làm vệ sinh, cho con bú mớm đầy đủ sạch sẽ, dỗ con ngủ lại rồi ba đi. Tầm 9g mẹ nhờ 1 ng bạn drop cái prescription chỗ nhà thuốc, rồi nhờ cô Hương lấy thuốc dùm mẹ. Đáng lẽ đúng ra là 9-10g sáng con phải dậy bú nữa rồi. Nhưng mà mẹ nói với SuBin là SuBin ráng ngủ đi, tại mẹ còn đau lắm. Thế là 10g mà SuBin chưa dậy luôn. Rồi 10g, cô Hương lấy thuốc cho mẹ, mẹ uống xong, nằm nghỉ. Mẹ nói với SuBin tiếp là: bây g mẹ vẫn còn mệt lắm, nên SuBin ngủ tiếp nha. Xong 2 mẹ con ngủ khèo, tới 12g trưa mẹ dậy, khỏe khoắn, tươi tỉnh, thì chừng 5 phút sau là SuBin dậy. Đó là giấc ngủ khá dài đối với em bé mới sinh. Mà mẹ đến g còn nhớ và thương, hok bít SuBin lúc đó có hiểu mẹ nói gì ko mà ngủ giỏi ghê luôn!!!

Tầm 5 tháng trở đi là SuBin ko còn thức đêm nữa.

Từ sơ sinh đến 7 tháng, SuBin ngủ crib. Lúc 7 tháng thì SuBin bị bệnh lần đầu tiên. Mẹ thương quá, lại phải thăm chừng nhiệt độ, nên bế ra ngoài giường ngủ với mẹ. Sau đó thì con ko chịu vào crib ngủ nữa. Mà mẹ cũng thương quá nên giữ con ngủ ngoài giường luôn.

Đến tối, mẹ kêu "SuBin vào vị trí", là con lập tức te te chạy vào đúng chỗ cái gối của mình rồi ình xuống, giơ sẵn 2 tay đón bình nước "chí yêu" của con :D. Thường thì vị trí của con ở sát góc tường. Có hôm mẹ xoay cái nệm ra giữa nhà, tối, mẹ kêu SuBin vào vị trí, SuBin cứ đứng ngơ ngác hỏi "dị chí? Dị chí?" chắc muốn hỏi là ủa, giờ con nằm ở đâu? :DD.

Hôm qua, ba ráp giường mới cho SuBin, SuBin khoái ơi là khoái, lăng xăng chạy lên chạy xuống rất hưng phấn. Sau đó đến g đi ngủ, mẹ nói "SuBin vào vị trí nào", thế là SuBin lập tức chạy te te lên giường của mình, ôm cái gối của SuBin... chạy xuống giường mẹ :D. Mẹ phải giải thích với SuBin là hôm nay SuBin ngủ trên giường của SuBin cơ, còn mẹ ngủ nệm của mẹ, và an ủi SuBin là 2 mẹ con chỉ cách có tấm ngăn Elmo thôi. SuBin nghe xong, thì cũng ôm gối lên giường của mình nằm (dù mặt mày cũng hơi ngơ ngơ ngáo ngáo), uống nước. Sau đó nằm ngủ, lăn qua góc sát tường, sau chắc nhớ ra gì đó, bạn lại lăn lại cái tấm vách ngăn giữa 2 mẹ con, quay mặt ra, nhướn nhướn mắt nhìn mẹ, rồi ôm cái vách nằm ngủ. Mẹ thương quá mà biết sao giờ.

Chừng nửa đêm, bạn thức dậy, rồi bạn tự nhiên bò bò quanh giường, nửa muốn chui xuống với mẹ, mà nửa chắc sợ bị la nên cứ vừa bò vừa hức hức. Mẹ buồn cười quá nên lôi cái gối xuống, cho bạn nằm chung giường. Rồi lại gần sáng, bạn lại dậy, lại bò bò trong cơn ngái ngủ, chẳng biết muốn bò đi đâu, lại thấy bạn bò lên giường, rồi lại bò bò xuống nệm của mẹ ngủ tiếp :DD.

Nói chung đêm đầu tiên ngủ riêng của SuBin là vậy đó. Hy vọng đêm thứ 2 thì bạn ngủ luôn trên giường mới :D.

3 thg 6, 2011

SuBin và sách

Hôm qua, ba đón SuBin về, ba kể với mẹ là cô Melinda nói với ba như vầy:

- Lúc coi đoạn video các bộ phận cơ thể, SuBin nói trước cái ti vi và các bạn luôn. Cô hỏi ở nhà có dạy bé ko? Mẹ nhớ ra, bảo chỉ coi Baby Einstein với SuBin về các bộ phận cơ thể có 1 lần thôi, còn thì toàn nói tiếng Việt ở nhà, mà cũng coi mấy tuần trước rồi, ko ngờ SuBin vẫn còn nhớ??!!

- Con đã có thể đọc theo cô hoàn thành 1 câu hoàn chỉnh.

- Cô nói cô tập trung dạy cho con đọc nhiều hơn các bạn trong lớp vì cô thấy con thể hiện niềm say mê đọc sách hơn các bạn, và con học cũng nhanh hơn các bạn khác trong lớp. Cô nói cô nghĩ là chừng 3 tuổi SuBin sẽ đọc đc rồi. Ôi, ôi, mẹ thấy vui ghê !!

Hôm qua ba cũng kể, chị Macy ngồi trong lòng cô (Macy là con cô), con lăng xăng chạy tới chạy lui chơi trò bác sĩ với cô, lấy ống chích tới chích cô. Chị Macy đưa tay cho con chích, con ko thèm nhìn Macy luôn, chỉ chích cho cô rồi bỏ đi, lát lại quay lại chích cho cô, chứ ko nhìn chị Macy. Sao kỳ vậy hen? Mẹ thấy chị Macy xinh gái lắm mà!!

Tối qua, mẹ chuẩn bị cho con đi ngủ, thì con bất ngờ lôi ra trong gầm ghế cuốn sách về banh (trong bộ 4 cuốn của Baby Enistein). Cuốn đó kẹt trong gầm ghế mẹ nghĩ cũng cả năm rồi ý. Con khoái ơi là khoái. Thế là mẹ cũng "dại dột" dạy cho con phân biệt bóng đá, football, bóng rổ, tennis . Sẵn nhà có trái banh chơi bóng đá, football, với bóng rổ, nên mẹ lấy ra minh họa cho cuốn sách. Con nghe qua 1 lần là biết, sau đó mẹ lặp lại là con có thể nói theo các từ bóng đá (thật ra con nói là xi đá hay cái gì đá đó, ko phải bóng, nhưng mà con cũng nhận ra chữ "đá" keyword, thế cũng tốt ), football (con phát âm cực chuẩn và rất iu), và bóng rổ (con nói đc âm "r" như rổ, rún khá chuẩn). Tennis con chưa nói đc, nhưng hỏi banh tennis đâu thì con tìm đc hình và chỉ cho mẹ. Con hăm hở và háo hức với mấy cái đồ và mấy cái từ mới học đến nỗi ko chịu đi ngủ luôn. Mẹ phải đọc với con 1 lúc sau, rồi dụ con tắt đèn, trong lúc con tắt đèn mẹ giấu cuốn sách xuống dưới cái mền , thế là con đi ngủ. Mà buồn cười lắm, mẹ giấu cuốn sách, còn 3 trái banh thì để ở phòng khách, đã tắt đèn rồi, nhưng mà con muốn ôm banh vào phòng ngủ, con đứng trước phòng ngủ 1 hồi, chắc phân vân suy nghĩ xem có nên chạy ra lấy ko, lát sau, con hít 1 hơi (chắc lấy can đảm), chạy ù ra phòng khách, ôm trái banh rồi chạy ù về phòng ngủ. Mắc cười quá chừng !!!

Sáng nay, tự dưng chừng 4g sáng, mẹ giật mình dậy, nằm 1 hồi mà ko ngủ đc. Chắc mẹ suy nghĩ, phân vân về vụ ACOG. Mẹ nhìn qua con, thấy con ngủ, bình yên và đáng iu ghê luôn!! Rồi tự nhiên con mở mắt ra, thấy mẹ đang nhìn, con lăn cái ùm sang, nằm gọn trong lòng mẹ ngủ tiếp. Yêu ghê!!!

1 thg 6, 2011

1/6

Hôm nay là 1/6. Mẹ thì ko biết mua gì cho SuBin, bởi vì hôm cuối tuần đã mua đồ chơi bóng rổ cho con rồi còn đâu. Nhưng mà mẹ định là sẽ mua cho con 1 bồn tắm nhỏ, cho con bơi trong đó mùa hè này. Với lại hồi nãy mẹ đi mua đồ, có mua cho SuBin 1 quyển sách. SuBin vốn thích sách mà, ha.

Mỗi ngày, mẹ đều muốn viết 1 điều gì đó cho con. Đơn giản là tính mẹ hay quên, nhưng lại rất tham lam, mẹ muốn ghi dấu lại hết tất cả mọi thứ của con ko sót cái nào, dù cho là nhỏ nhất.

Hôm qua ba cho con mặc bộ đồ tây trắng (quần tây trắng, áo sơ mi trắng) do bà nội đích thân may và gửi qua cho con. Nhìn con cưng ơi là cưng!!! Bạn Jonathan nói con là "doctor", còn cô Melinda nói con là "doctor kid", chú Sơn bảo con là "bạch công tử", còn mẹ thì thấy con giống "cán bộ xã" quá chừng . Sau khi về, ba cho con thay đồ ăn cơm, con mặc áo thun ba lỗ, quần đùi ngắn cũng do bà nội gửi qua, ta nói... tội nghiệp con lắm, tại dễ thương quá nên bị ba mẹ đè xuống hun tới tấp tơi tả luôn .

Dạo này con đã có thể nhờ vả đc rồi. Chẳng hạn như nhờ con cất đồ dùm, lấy đồ dùm... con đều hiểu và lấy, cất cho mẹ. Tối ngủ thì con biết tắt đèn. Trước khi đi ngủ thì mẹ đưa con đi súc miệng. Hễ mà nói "súc miệng" hay "đánh răng", là con lập tức chạy ra đứng trước cửa phòng tắm chờ. Bế con lên bục, là con lập tức tìm bàn chải và kem của mình đưa cho mẹ. Sau đó mẹ trét kem cho SuBin súc miệng. Nói vậy thôi, chứ sau khi SuBin súc xong, mẹ cũng phải chải lại răng cho SuBin. Nhưng mẹ vẫn muốn rằng mẹ chỉ mang tính "giúp đỡ" thôi.

Khi SuBin làm gì, lấy gì đưa mẹ, mẹ quên, SuBin đều nhắc mẹ nói "thank you" hết trơn.

Thấy dơ là SuBin la ầm lên "ẹ". Ba mẹ mà ko để ý là SuBin la ầm lên cho đến khi để ý thì thôi. Có hôm còn khóc nữa. Ng gì sạch sẽ thấy ghê!! Có khi SuBin thấy giấy rơi rớt, thì SuBin biết nhặt lên, và nhất định đập cửa nhà tắm đòi "dục dục". Có phải gene của dân môi trường ko ta???

SuBin nhỏ lớn có 1 đặc điểm hơi ko giống ng khác lắm, là ko thích đi chơi, ko thích ra đường. Từ bé, hễ bế SuBin ra đường, là SuBin ko vui, nhưng về nhà thì vui vẻ, hoạt bát hẳn. Bây g lớn, ra đường 1 chút, nhìn ngắm 1 hồi, là y như rằng SuBin sẽ chỉ tay ra cửa, hoặc ra xe, kêu ầm lên "Đi dề, đi dề". Về đến nhà thì SuBin rất vui vẻ. Đúng là con nít mỗi ng 1 tính!!

Chiều nay thì ba mẹ sẽ sang nhà chú Tú, gửi chú cái rocker và bình sữa cho con của cô Vân Anh. Mẹ ko biết chú có đem cái rocker về đc hay ko nữa, tại mẹ thấy nó cũng hơi nặng. Vậy là SuBin sắp làm anh Hai của mấy em gái rồi hen. So ra, hình như SuBin là cháu trai duy nhất trong cả nhà nội ngoại. Con của bác Hương, bác Lý, bác Phong, bác Quân, cô Vân Anh, và cô Thu đều là con gái cả. Choa, gươm lạc giữa rừng hoa nghen!!! Cho nên SuBin phải gan hơn và ngoan hơn, biết ko? Chứ mẹ thấy con hơi nhát, nhưng đc cái rất hiền lành.