Con trai của mẹ càng ngày càng... cá tính ghê, nói gì mà SuBin thấy ko hợp lý là nhất định ko theo đâu nhé!
Hôm qua, ba đi tắm, mẹ làm cơm. Trước đó, mẹ hỏi:
- Con coi Umizoomi hay chị Dora?
SuBin chọn chị Dora nên mẹ mở chị Dora rồi ra làm cơm. Nhưng mà SuBin chán quá, nên đòi coi Umizoomi. Mẹ bảo chờ chút, mà SuBin cứ la hét nhặng xị. Thế là mẹ giải thích, kiểu như: con đòi coi chị Dora, thì con phải coi. Nếu con muốn đổi thì con phải chờ ba mẹ rảnh thì mới đổi đc. Đúng ko? thì SuBin lắc đầu. Giải thích hoài SuBin hok hiểu nên mẹ cho... ra đứng phạt luôn. Lát sau thì chàng ta cũng quên béng cái vụ Dora với Umizoomi.
Làm gì cũng vậy, ko giải thích là ko thể nào yên đc. Mà có khi giải thích xong vẫn ko chịu hiểu mới là điên cái đầu chứ, hoặc hiểu mà ko đồng ý còn... bó tay hơn!!
À, nhờ coi Team Umizoomi mà khả năng học toán và số của SuBin đã nhanh hơn đáng kể nhé. Thí dụ như SuBin đã ko còn nhầm vị trí 8 và 9 nữa. Hồi trước SuBin cứ đếm 6, 7, 9, 8 ko à, nhưng bây g đếm rành rọt từ 1 đến 12 đã ko còn nhầm nữa. (Ba bảo là do ngày nào cũng coi Umizoomi đếm cừu nhảy qua đường rầy hết đây, haha
).
Bây g ba xoè ngón tay, SuBin đã có thể nói nhanh là có bao nhiêu ngón, ko cần phải đếm từng ngón nữa.
Nhưng mà vầy mới làm mẹ vui và bất ngờ nè. Hôm qua ba mẹ ngồi coi Umizoomi với con, clip về shape band. Con thì học shape rất nhanh rồi, cái đó mẹ ko nói. Nhưng mà đến đoạn Umizoomi dùng trực thăng đuổi theo shape band, Umizoomi bảo: Nếu mà gặp đám mây có 4 cụm, thì phải tránh ra vì bầy chim sẽ ăn hết bánh (trực thăng làm từ bánh), còn nếu ko phải có 4 cụm thì có thể bay ngang qua.
Sau đó, mỗi lần sắp có đám mây, Umizoomi lại hỏi các bé: có phải đám mây này có 4 cụm ko? thì SuBin đều trả lời đúng hết. Đầu tiên là 1, 2 cái đầu, mẹ nghĩ SuBin "ăn hên", vì thứ 1, khái niệm "cụm mây" cũng hơi mờ, thứ 2, là SuBin trả lời Yes/No rất nhanh. Nhưng mà SuBin trả lời toàn bộ (hình như 7, 8 cái gì luôn) đều đúng hết, nên mẹ lại nghĩ: chắc SuBin coi rồi nên học thuộc. Mẹ lại hỏi ba: ở nhà SuBin coi clip này chưa? Ba nói đây là clip mới, mới mở coi lần đầu. Thế là mẹ ngạc nhiên quá. Ko ngờ SuBin của mẹ giỏi như vậy??!! Đúng là mẹ ko nên đánh giá SuBin quá thấp, nhỉ??!!
Hôm nọ cô bảo thường thì các bé sẽ học toán theo kiểu học thuộc lòng trước khi biết suy luận. Mẹ thì ko ủng hộ quan điểm này chút nào. Toán là phải tư duy, suy luận, chứ sao học thuộc lòng đc. Cho nên, mẹ sẽ cố gắng dạy SuBin học xem thế nào, và mẹ hy vọng mẹ sẽ thành công như ngày xưa ông ngoại SuBin dạy mẹ vậy.
Hôm qua mẹ thử cho SuBin lên giường Elmo ngủ lại thì ôi thôi, thất bại thảm hại. SuBin nhất định ko chịu, lên đc rồi thì chưa đầy 5 phút lại mò xuống ngủ chung với mẹ.
Dạo này SuBin có nhiều trò với các Su mắc cười lắm nhé. SuBin lấy nước, đút cho SuMickey, Su Chó, Su Cá, Su Thỏ, Su Gấu uống nè. Có hôm mẹ thấy SuBin cho Su Chó uống nước, còn nói "ngoan, giỏi quá, đúng rồi" nữa, haha, dễ thương ghê!! Mấy nay thì vào phòng ngủ, SuBin để SuMickey lên ghế rocker, bật rung, rồi đứng đằng sau lắc lắc cho SuMickey
, hihi. Mẹ nghĩ sau này SuBin có em, ko biết SuBin có cưng em vậy ko nhỉ? Ko biết mẹ có thể tin SuBin mà giao cho SuBin ru lắc cho em ngủ ko ta??!! Nhưng mà ba mẹ vẫn tin sau này SuBin mà có em, chắc là sẽ iu và cưng em lắm lắm đây!!!
Dạo này, nhà mình có đoạn đàm thoại "phải làm sao??!!" khá vui và ngộ nghĩnh. Mẹ thì rất thích hỏi SuBin, vì mỗi lần hỏi, mẹ nhận đc câu trả lời... ko thể nào ngờ đc.
SuBin cầm tờ giấy: Sách xé rồi, bị xé rồi.
Ba: Ai xé?
SuBin: SuBin xé!
Ba: Rồi làm sao?
SuBin: Hư quá, phải đứng phạt thôi!!
SuBin bị té
SuBin: SuBin té rồi
Mẹ: phải làm sao?
SuBin: đứng dậy thôi!
Mẹ: Mẹ mệt quá, phải làm sao?
SuBin: phải im lặng!!
Mẹ: SuBin ngủ đi, ko ngủ thì bị làm sao?
SuBin: ra ngoài đứng! (chỉ tay ra ngoài cửa)
SuBin: Chị Bông khóc nhè
Mẹ: Phải làm sao?
SuBin: Phải im lặng!
Hôm kia, SuBin thấy có ba mẹ ở nhà, rất vui, nên ca hát líu lo. Nghe kỹ lại, thì ra SuBin hát nguyên bài, chỉ có 2 chữ "xoè cánh", đại khái là SuBin ngân nga bài hát theo điệu kìa con bướm vàng, nhưng hát "xoè cánh... xoè xoè xoè xoè cánh.... xoe xoè cánh..." nghe mà mắc cười muốn chết!!
Hôm nọ ba mẹ giỡn, ba làm bộ đánh mẹ, SuBin thấy, đã ko bênh, còn chạy lại đánh thêm vài cái (???)
. Sau đó mẹ đánh ba giỡn, SuBin nhìn, ra vẻ rất ko hiểu ba mẹ đang làm gì, nhưng sau đó cũng chạy lại... đánh ba, còn nói "cứ đánh đi", ặc!! Ko hiểu luôn!!!
Mẹ hỏi SuBin: Cục cưng của mẹ đâu?
SuBin chỉ SuBin.
Mẹ hỏi: Cục cưng của SuBin đâu?
SuBin chỉ mẹ!
Vậy mà đến khi biểu diễn cho ông ngoại coi, mẹ hỏi: Cục cưng của SuBin đâu?
Thì SuBin te te chạy lại chỉ... ba. Sau đó còn hỏi: Đây nè, đúng ko? Đúng vậy ko?

Cục cưng của mẹ thiệt là... dễ cưng ghê luôn!!
Năm nay mẹ đón 1 cái Tết ở xa 2 ba con SuBin vì đi công tác ở Washington DC từ 21 đến 26/1. Nghe nói 2 ba con ở nhà cũng buồn hiu. Lúc mẹ nói chuyện với SuBin, hỏi "Mẹ đâu rồi?" là SuBin bảo "Mẹ đi làm rồi, chưa có về", nghe thương gì đâu!!
Nghe nói lúc mẹ đi vắng, ngày nào ba cũng cho SuBin ăn 1/3 chén nuôi + 1/3 chén thịt bò + 1/2 trái bơ.
Nghe nói lúc mẹ đi vắng, ba giỡn với SuBin dai quá, bị SuBin cắn vào tay chảy máu luôn, oạch!!!
Lúc mẹ đi về, thì SuBin đang ngủ trên xe rồi. Nhưng khi về gần đến nhà thì SuBin dậy. SuBin dỗi mẹ nguyên buổi tối nhé, ko cho bế, ko cho ôm luôn. Chắc là SuBin giận mẹ đi lâu quá đây mà
. Nhưng mà sau đó thì SuBin cứ đè mẹ xuống hun miết luôn, hehe
.
Mấy hôm cuối tuần thì mẹ quá mệt và quá phê, nên hầu như nhà mình chỉ ăn ngoài, còn mẹ thì chỉ ngủ, ngủ, và ngủ cho nó hồi phục (vì 2 đêm cuối ở DC mẹ bị mất ngủ). Hôm qua nhà mình đi lên OKC đi chợ, thì SuBin đc coi đốt pháo và múa lân. SuBin lúc đầu hơi sợ, nhưng về sau rất thích và phấn khích.
Đầu năm nhà mình cũng có 1 vài tin vui. Đầu tiên là công việc của mẹ có nhiều chuyển biến tốt đẹp. Ngoài ra thì ba cũng có 1 vài progress trong nghiên cứu của mình.
Nhà mình cũng nhận đc gói đồ ông bà nội gửi cho SuBin rồi. SuBin thế là có nhiều đồ đẹp đi học rồi nhé. Bà nội còn kỳ công may quần cho SuBin từng vòng, để khi SuBin dài người ra thì mẹ gỡ các vòng ấy ra, ko cần phải lên lai xuống lai gì hết. Bà nội thiệt là kỹ ghê và cưng SuBin ghê, SuBin hen!
Lần này mẹ đi xa, thấy nhớ SuBin và ba nhiều hơn lần trước. Ba cũng bảo: Mẹ đi rồi, thấy nhà trống huơ trống hoắc, buồn hiu à. Vậy đó, cho nên mẹ nghĩ mình đã rất may mắn hơn nhiều người lắm rồi. Mà mẹ chỉ xa SuBin có 1 tuần thôi, mà về, nhìn SuBin đã rất khác trước nhé: SuBin nói nhiều hơn, lý luận nhiều hơn, và... cá tính hơn.
Hôm qua, mẹ và SuBin đọc sách. SuBin rất vui. Mẹ cho SuBin chọn 2 quyển sách. Đọc xong 1 quyển, SuBin tự nhiên chạy ra ngoài. Thì ra SuBin lấy cái điện thoại ba cho SuBin hồi chiều, lấy ra, bấm bấm gì đó, rồi nói:
- Alo, đang đọc sách nè... uh... (mặt mày đăm chiêu, rồi cười hề hề, y như đang nói chuyện với ai vậy)... hihi... vậy nha, bái bai.
Ặc!!! Mẹ cười nghiêng ngửa với cái ông cụ non SuBin này luôn à.
Mẹ kêu đi súc miệng cũng vậy nữa. Chạy ra lấy điện thoại, rồi nói:
-Alo, súc miệng rồi, bái bai nha!
Haha
.
Thấy ba mẹ ăn củ kiệu, cũng đòi ăn. Ăn 1 miếng rồi ghiền, đòi ăn hoài. Ko cho ăn thì ko chịu. Mà chắc SuBin sợ ba mẹ ăn hết hay sao, cứ nhìn dĩa củ kiệu hoài, cho đến khi mẹ để phần riêng cho SuBin ra 1 dĩa khác thì mới... yên thân! 
Trưa hôm qua SuBin ko chịu ăn, nên chiều ngủ dậy đói run bần bật hết.
Khi SuBin mới ngủ dậy, thì SuBin rất là... ko muốn nhìn thấy ba. Hễ thấy ba, SuBin sẽ khóc, và nói "Ba đi ra, ba đừng, ba kỳ quá" rồi ôm chặt lấy mẹ.
SuBin bỗng nhiên thành ng lớn trong mắt mẹ. SuBin đòi leo lên ghế cởi giày giống ba. SuBin có thể tự mang giày 1 mình đc rồi. Ba kể hôm trước ba để cái giỏ trên ghế, SuBin 1, 2 đòi lấy cái giỏ xuống, ba tưởng SuBin lấy xuống chơi nên cũng 1, 2 giành lấy để lại trên ghế. Giằng co 1 lúc thì SuBin bỏ đi, leo qua ghế khác để cởi giày. Lúc đó ba mới biết là thì ra SuBin đòi leo lên ghế cởi giày, nên phải sorry SuBin.
Hôm qua, ba làm gì đó, SuBin nói "thank you ba", nhưng ba lại bận đi vô trong nhà, thế là mẹ nói thay ba "you're welcome con", nhưng SuBin ko chịu, SuBin nói "Ko phải đâu, thank you ba". Sau đó ba ra, mẹ nhắc ba nói "you're welcome", phải ba nói thì con mới chịu. Haizz... nhỏ mà khó tính quá!!
Năm mới, chúc SuBin đáng iu của ba mẹ ngày càng dễ thương hơn, ngoan hơn, và ăn nhiều hơn nha!!! Yêu SuBin ghê luôn!!!
Hôm qua, SuBin ăn cơm mà cứ quơ quơ cái muỗng, nên bị mẹ la. Thế là SuBin quay qua, bảo:
- Suỵt!! Quiet!! Inside voice!!
Ặc!!! Haha... bình thường con nói chuyện lớn tiếng thì hay bị ba mẹ và cô nhắc "Inside voice". Hôm trước coi Yo Gabba gabba thấy có 1 cái clip các bạn hát "Suỵt! Quite, inside voice! Tu tu, outside voice, big and loud". Con và ba mẹ đều thích cái clip này, nên mẹ cũng hay áp dụng khi con hay la. Ai dè hôm qua con áp dụng ngược lại cho ba mẹ. Thiệt là... 
Hôm trước mẹ ngủ với SuBin, mẹ nói vầy "SuBin, nếu sau này con có em gái, con thích em tên Susu hay Sumi". SuBin suy nghĩ, rồi nói "tên Yo Gabba gabba", ặc!!! 
Hôm qua ba định tối vào trường làm việc, nhưng sau đó nghĩ lại thì ba quyết định làm việc ở nhà, lý do là vì ba muốn... rửa đít cho SuBin, haha
(tại ko tin tưởng mẹ đây mà, haha).
Dạo này ba mẹ đã có thể dụ SuBin tự chơi 1 mình đc rồi, nên nhiều hôm, như hôm qua, ba mẹ dụ và SuBin tự chơi 1 mình. Xem ra sắp tới chắc trông con cũng ko cực nữa, hen
. Thương con!!!
Hôm chủ nhật, mẹ nấu lẩu Thái. Ko biết có phải vì món lẩu của mẹ hay ko, mà con bị lột lưỡi, nói quá trời nói, nói thành câu nghiêm chỉnh đàng hoàng luôn nhé. Mà con cũng rất mắc cười.
Thí dụ nè, cả nhà nằm chơi. Con đang nằm, tự nhiên quay qua đánh vào tay ba, sau đó còn nói "cứ đánh đi!" Ặc!!! Ai dạy vậy trời??!!
Chơi đồ chơi, tìm ko ra mảnh ghép, thì than vãn "oh man, oh no, oh gosh..." đủ kiểu.
Ăn xong, mẹ bế đi rửa mặt, thì bảo "khoan, phủi đồ ăn đã" rồi đưa tay phủi phủi quần áo.
Đang chơi, ba bảo đi làm cái gì đó mẹ quên rồi, con đứng lên đi, tự nhiên bảo "quên, chưa làm cái này, để làm cái này đã". Ba kêu đi vô xức dầu, thì "trả giá" "để uống nước xong đã."
Nói chung là con nói quá chừng nhiều, nói huyên thuyên, nói líu lo. Bây g con ko còn hay nói "sợ" nữa, mà cứ "không phải đâu". Ba mẹ làm gì ko đúng ý con 1 chút là con chỉnh ngay "ko phải đâu!".
Hôm qua mẹ đưa con đi rửa đít (vì ba vô trường làm việc cho xong cái nghiên cứu hôm nay đưa thầy, chứ bình thường là ba làm chuyện này), đang loay hoay "xử lý" cái vòi sen, thì con cứ nghịch ngợm nên bị té đập đầu ra sau, may mà mẹ đỡ kịp nên cũng bị nhẹ thôi. Thế là con bị mẹ la (nhẹ nhàng thôi, nhưng cho con 1 bài học rằng ba mẹ đã bảo đứng yên thì nên đứng yên), mà con chắc cũng đau, nhưng cảm thấy có lỗi nên chỉ hơi mếu mà ko khóc. Nhìn cái mặt thương gì đâu!!!!
Hôm thứ 7 thì cả nhà mình đi ăn sinh nhật em Pu. Buồn cười lắm, trong lúc ba mẹ đang chơi với các cô chú, thì bác Hoạt ra bảo "Này, đôi tình nhân trẻ đang nằm trong lều đấy", thì ra là con và bạn Uyên vào phòng bác Hoạt, chui vào cái lều của chị Sắn và chị Bon nằm chơi trong đấy, haha
. Sau đó ba vào coi chừng 2 đứa, lát sau mẹ và cô Hương vào, thì thấy 2 đứa đang đứng trên 2 cái ghế và đang ra sức gõ vào 2 cái máy tính. Ba cũng "thông báo" luôn rằng là khi ba vào, 2 bạn đã xuất sắc đứng trên cùng 1 cái ghế, ra sức gõ cật lực vào laptop của bác Hiển, và cái laptop đã ko biết vì sao mà bị lock luôn. Ngoài ra nhờ công của 2 bạn mà cái laptop đó đã bị restart đi lại vài lần
. Bó tay 2 đứa luôn!!!
Cuối tuần này mẹ đi DC rồi. Xui ghê, mẹ lại đi DC vào dịp Tết, coi như đầu năm mà đi xa nhà đến những 5 ngày. Mong SuBin ngoan cho ba đỡ cực, nghen!!!
Tối qua mẹ có chuyện hơi vui nên mẹ ko ngủ đc. Mẹ nằm kế SuBin, nhìn SuBin ngủ, mà cứ thấy vui trong lòng. Dạo này con hay có cái trò "đắp mền". Đi ngủ cứ đòi đắp mền cho giống mẹ. Có hôm đòi đắp cho đã, đc 1 chốc là lại lồm cồm bò dậy, than thở "nóng quá", rồi đạp mền chui ra. Nhưng mà đc 1 lát lại đòi đắp mền.
Con cũng rất chính kiến nhé. Chơi xếp hình với ba, ba chỉ miếng này ghép ở đây, con 1, 2 khăng khăng ko chịu, và để chỗ khác, mặc cho ba cứ bảo "phải để ở đây!", nhưng con vẫn cứ để vào vị trí của con. Sau đó ba coi lại mới thấy... con đúng!! Giỏi ghê!! Sau này SuBin cũng vậy nha, nếu con thấy đúng thì cứ giữ ý kiến của mình mà làm, nghen!!!
Thôi mẹ làm việc nha. Thương SuBin quá!!!
Tình hình là dạo này ba mẹ đã cố gắng sắp xếp khoảng thời gian ít ỏi 4 tiếng buổi tối để có thể cân bằng sinh hoạt và vui chơi cho gia đình.
Cụ thể là mỗi ngày, ba sẽ đưa con đi học về tầm 5g30, mẹ thì 5g45 hoặc 5g50 gì đó sẽ về đến nhà. Mẹ nghỉ 1 chút, rồi đi tắm. Mẹ tắm xong, thì tầm 6g15. Sau đó mẹ đi nấu cơm. Trong lúc chờ mẹ, SuBin sẽ đc coi chị Dora 1 chút. Sau đó ba đưa SuBin đi tắm trong lúc mẹ làm cơm, rồi ba cũng đi tắm. Tầm 7g thì cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm. Ăn cơm xong thì khoảng 8g. Mẹ dọn xuống, bỏ chén vào máy, ba thì coi SuBin 1 chút hoặc là đi làm việc, SuBin thì sẽ đc coi Team Umizoomi trên TV.
Dọn xong thì mẹ nghỉ ngơi, hoặc đọc báo, giải trí 1 chút. Sau đó tầm 8g30 hoặc 8g45 gì đó, mẹ sẽ đọc truyện cho SuBin nghe, hoặc là cùng ngồi chơi game với SuBin, đến chừng 9g15 thì mẹ đưa SuBin đi súc miệng, thay bỉm, xức lotion, xức môi, xoa dầu, thay quần áo ngủ. Tầm 9g45 là xong, và 2 mẹ con lăn quay ra ngủ. Chẳng biết là do ngủ sớm, hay do trước khi ngủ, mẹ đã "làm việc" với SuBin, kiểu như nói cho SuBin biết, à, giờ ăn thì con phải ăn, giờ chơi thì con đc chơi, và bây g là g ngủ thì con phải ngủ, con ngủ thì con mới khỏe, mai mới đi học đc, blah blah blah... cho nên dạo này trộm vía con ngủ rất ngoan, ko cò kè, ko ỉ ôi, thỉnh thoảng vẫn lăn lộn, nhưng đi vào giấc ngủ rất nhanh, nên mẹ cũng đc ngủ đủ giấc hơn.
Điều quan trọng nhất là mẹ cảm thấy mình đã "xài" 4 tiếng thời gian ở nhà hiệu quả, và nhất là có thời gian để thư giãn cho riêng mình, nhưng vẫn có thời gian chơi với con và dạy dỗ con. Dạo này nhà mình đã ko còn tiếng hò hét mỗi tối khi con ngủ, cũng ko còn cảnh con la ó đòi chơi khi ba mẹ bận tay. Hoan hô!!!
Con cũng tỏ ra vô cùng nghe lời và ngoan ngoãn. Nếu con đang làm gì đó, thí dụ đang chơi, mà mẹ muốn hút mũi cho con, chỉ cần mẹ nói: SuBin ơi, mũi con ẹ quá, nằm xuống cho mẹ hút mũi nha. Nếu nói 1 cách nhỏ nhẹ, tôn trọng con, thì con sẽ hợp tác rất vui. Nói chung, con là 1 chàng trai biết nghe lời và chịu nghe lý lẽ. Như hôm trước, đi ngủ hơi sớm, con chơi chưa đủ nên khóc. Mẹ liền nói: hôm nay mẹ mệt, 2 mẹ con ngủ sớm chút nha! là con ngưng ngay và ngủ rất là ngoan. Hoặc con đang mải chơi game, mà mẹ muốn con ngưng chơi, thì cũng phải giải thích nhẹ nhàng, con mặc dù cũng sẽ nhõng nhẽo, sẽ khóc lóc, nhưng rồi con cũng nghe theo và hợp tác.
Khi con khóc, nếu mà do con bị đau, thì ba mẹ sẽ dỗ dành con. Nếu con khóc do nhõng nhẽo, thì ba mẹ sẽ nói "SuBin hết khóc chưa, hết khóc thì ba mẹ nói chuyện với con, còn khóc thì con ra đằng kia đứng khóc cho xong rồi lại đây", thì con lại nín ngay, và nói "rồi, khóc xong rồi!" rất là dễ thương. Nhưng mẹ cũng học đc rằng là với mọi chuyện, nên tôn trọng con, dù có đưa ra quyết định gì thì cũng phải cho con biết lý dó, chẳng hạn như vì sao ko chơi game nữa, vì sao con ko đc nói lớn tiếng, vì sao làm như thế là ko đúng...
Và mẹ cũng cho con biết những giới hạn đc phép của mình, thí dụ như đọc sách, thì mẹ cũng nói rõ trước khi bắt đầu, chẳng hạn như: hôm nay mình sẽ đọc 1 quyển sách thôi, con hãy chọn đi, chọn 1 quyển rồi đem ra đây mẹ đọc cùng con. Hoặc là chơi game: con đc chơi game đến khi kim dài chỉ đến số 3 thì con phải tắt và đi súc miệng, nhé! Mẹ cảm thấy rằng cho con biết trước giới hạn của mình thì con sẽ dễ dàng chấp nhận kết quả hơn. Cũng có khi con sẽ khóc và cố đòi "đọc thêm 1 truyện...", nhưng mẹ chỉ cần nhỏ nhẹ bảo: hồi nãy SuBin đã hứa với mẹ rồi là chỉ đọc 1 truyện thôi, truyện này là do con tự chọn mà, cho nên mình phải làm đúng lời hứa, đọc xong thì phải đi ngủ chứ. Thì sau đó con ko mè nheo nữa mà vui vẻ đi ngủ. Nhưng nói chung, theo mẹ, cũng là do con của mẹ là em bé ngoan nữa nên mới hợp tác đc vui như thế!!!
Hôm qua ba mẹ đưa con sang thăm em bé nhà chú Thành và chào bà Hiếu về VN. Con rất thích. Con còn sờ đầu em Tom nữa. Con cũng còn nhớ chú Thái. Con bên đó chơi rất vui và ngoan.
Hôm trước, đi ngủ, mẹ hơi mỏi lưng nên vỗ vỗ cái lưng. SuBin nằm kế bên liền hỏi "Mẹ đau lưng hả?" Mẹ nói "Ừ, mẹ đau lưng", thế là SuBin liền lấy bàn tay bé xíu xiu của mình đấm đấm lên lưng của mẹ
.
Dạo này SuBin rất yêu đời, ca hát líu lo, và con thuộc bài hát nhanh ơi là nhanh. Như bài bé khỏe bé ngoan con cũng đã thuộc cả bài. Bài đó hát như vầy:
"Em bé khỏe, em bé ngoan, mẹ mong sao em lớn nhanh từng ngày. Em bé khỏe, em bé ngoan, em ca hát làm vui cả nhà. Em ăn ngoan, ngoan thật là ngoan. Em ngủ ngon, ai cũng phát thèm. Em học hành cũng chăm ngoan lắm. Em chính là bé khỏe bé ngoan."
Nhưng buồn cười nhất chính là con tự "chế" câu cuối thành "Em chính là bé Nam", hoặc là "em chính là SuBin"
.
Có hôm con ăn ẹ quá, nên mẹ chọc "em ăn ghê, ghê thiệt là ghê", thế là sau đó, mỗi khi hát bài này, con ko cho mẹ hát cái câu " em ăn ngoan" nữa, hát là con nói "ko phải đâu, em ngủ ngon thôi"
. Có hôm mẹ chọc "em ăn ghê, ghê thiệt là ghê. Đó chính là...???" thì con nói "đó chính là bé ăn ghê" chứ ko còn là "bé SuBin" nữa. Nhưng mà ba mẹ mà nói "bé khỏe bé ngoan đó chính là...??" thì con sẽ nói ngay "là bé SuBin", haha. Nhỏ mà khả năng "tự sướng" hơi bị cao đó nha!!!
Vậy đó, mẹ chúc cục cưng cùa mẹ ăn ngoan, ngủ ngoan, học ngoan để làm bé khỏe bé ngoan, nghen!!!
Hôm nọ cô Hương hỏi mẹ sinh đứa nữa thích con trai hay con gái. Mẹ bảo trai hay gái gì cũng đc. Lúc mới sinh SuBin, thì mẹ cũng mong nếu có bé thứ 2 thì có con gái, vì con gái tình cảm, con gái thủ thỉ, quan tâm mẹ hơn con trai. Nhưng mà càng ngày, cái suy nghĩ đó của mẹ cứ nhạt dần, nhạt dần, rồi giờ mẹ thật lòng mà nói, sinh trai hay gái gì cũng đc, vì SuBin của mẹ tình cảm quá, và đáng iu quá, đến nỗi mẹ nghĩ, nếu có con gái, thì cũng chắc chỉ đến thế là cùng mà thôi!!
Hôm qua, mẹ đi làm về, bị mệt. Mẹ đi tắm rồi vào giường nằm, mẹ nói "SuBin ơi, mẹ mệt rồi!". SuBin vào nằm kế bên mẹ. Lát, mẹ nói:
- Thôi mẹ dậy đi nấu cơm.
SuBin liền đẩy mẹ xuống.
- Thôi, mẹ nằm ngủ đi. Cho hết bệnh!
Làm mẹ choáng váng hết cả người!!! Ko ngờ con trai 27 tháng, chẳng ai dạy nói câu đó, mà có thể nói như vậy. Con nằm kế mẹ, cứ quay qua nhìn nhìn mẹ âu yếm, rồi quay qua hôn mẹ nữa chứ. Thương gì là thương!!!
Hôm qua con ăn cơm, lại bị mẹ la vì ăn chậm và ngồi nhơi. Lát, mẹ lại "nhõng nhẽo" với SuBin.
- SuBin ơi, mẹ mệt. Phải làm sao giờ?
- Phải im lặng!
, haha.
À, hôm nọ đi chơi, mẹ mặc cái áo màu đỏ. Ba SuBin bảo:
- Áo mẹ đỏ thế??!!
SuBin thì chỉ mẹ và nói:
- Mẹ xinh đẹp quá!!
Đấy, lời con trẻ ngây ngô mà thật thà thế!!
Ba SuBin là còn phải học tập SuBin, con nhỉ??!!
Hôm qua mẹ cho con đi ngủ sớm hơn bình thường. Con ko chịu. Con giận, con khóc. Mẹ phải cho con ngồi lên, giải thích: Mẹ mệt, và con cũng phải ngủ sớm để mai đi học cô Melinda. Thế là con gật gù nghe (chả hiểu là có hiểu đc gì ko). Sau đó, con ngoan ngoãn đi ngủ. Con ko hề quây quọ, ko hề mè nheo như bình thường. Con bảo "nằm mẹ", rồi cuộn tròn trong lòng mẹ, nằm lên cánh tay mẹ, ôm cánh tay mẹ vào lòng và ngủ. Lát, mẹ thấy con ra mồ hôi, mẹ bảo: Thôi, SuBin nằm ra ngoài 1 chút cho mát nha. Con cũng ngoan ngoãn nằm lăn ra gối ngủ.
Mẹ bảo: Bụng con trương lên kìa, còn no lắm, con uống nước sẽ bị ói đó. Con bị ói là con mệt, ba mẹ cũng mệt nữa. Thế là sau đó con ko uống nước trước khi ngủ luôn dù mẹ bảo thôi uống chút xíu cũng ko sao (chuyện lạ hiếm có!!), nhưng đêm dậy thì vẫn đòi nước.
Điều đó chứng tỏ con trai của mẹ cũng là ng biết lý lẽ, biết yêu thương mẹ. Đôi khi, vì chủ quan, vì nghĩ con còn nhỏ, nên dù đã nhiều lần mẹ dặn lòng nên chú ý đến suy nghĩ và cảm xúc của con nhưng bị nhiều yếu tố chi phối nên quên mất. Từ giờ, mẹ sẽ cố gắng giải thích mọi chuyện với con, bàn bạc với con trước khi ra quyết định, con hen!!!
Sao mà yêu con trai thế này, nhỉ??!!
Hôm thứ 7, nhà mình lại "đàn đúm" đi ăn lẩu mắm. Hôm đó, chú Chương hát Karaoke bài Cả nhà thương nhau, con nghe chỉ 1 lần, vậy mà về nhà là con đã nghêu ngao hát đc 2 câu cuối. Sau đó ba hát lại 1 lần 2 câu đầu, thế là con thuộc nguyên bài luôn. Bây g hỏi, là con hát "Ba thương Bin, vì Bin giống mẹ. Mẹ thương Bin, vì Bin giống ba. Cả nhà Bin thương iu nhau. Xa là nhớ, gần nhau là cười", rồi còn cười minh hoạ "cười hi hi hi" nữa. Trông đáng iu ghê luôn!!! Wow, con trai của mẹ giỏi ơi là giỏi!!!
Trưa hôm qua mẹ cho con đi ngủ. Con uống nước xong, con nằm gối đầu lên tay của mình, hỏi "có nằm mẹ ko?", haha, làm như con nằm với mẹ là "vinh dự" cho mẹ lắm ý. Làm giá quá nha con trai!!!
Hôm qua mẹ than đau lưng, con liền hỏi "Mẹ đau lưng hả? Hết đau chưa?" Mẹ nói "Mẹ đau lưng, SuBin đấm lưng cho mẹ đi" là con chạy lại đấm lưng.\
Hôm thứ 7, lúc chị Bông nhõng nhẽo chú Ánh, con nói "khóc nhè chị Bông" (chị Bông khóc nhè). Mẹ hỏi "Vậy phải làm sao?", con bảo "Phải im lặng!", haha. Con ko ăn cơm, ba nói "SuBin ăn cơm hay ăn roi", thì con chỉ vào mông, nói "roi vào đít", rồi ngồi ngay ngắn lại ăn cơm, haha.
Nói chung thì con cái gì cũng tốt hết, trừ chuyện ăn uống. Nếu con mà ăn ngoan, ăn giỏi nữa thì sẽ là bé ngoan 100 điểm của ba mẹ luôn đó!!! Nhưng mà dù con bao nhiêu điểm, thì con vẫn là cục cưng của ba mẹ!!! Yêu con!!! 
Đúng là 1 tuần lặng lẽ của mẹ, vì mọi ng đi Conference rồi, nên mẹ tha hồ thoải mái và tự do làm việc!!
SuBin sau hôm đi ngoài, thì sau đó bị bón 3 ngày liền. Lý do là ko có thuốc cầm cho con nít, nên ba mẹ cho con ăn những thứ cầm, như chuối, cheese... Chắc cho ăn hơi "quá tay" nên con bị bón luôn 3 ngày, đến hôm qua mới "đi" đc hết, bụng mới xẹp xuống.
Hôm qua, mẹ cho con ngủ mà con cứ ko ngủ, càng về đêm càng exited, nên mẹ nổi sùng, xách gối ra phòng khách nằm. Sau đó con ra kiếm mẹ, tỏ vẻ biết lỗi lắm, rồi mẹ vào thì con ngoan ngoãn nằm yên và ngủ luôn 1 giấc đến sáng.
Dạo này con rất thích coi tivi chương trình NickJr. Ba mẹ cũng cùng con coi 1 ít và thấy trên đó dạy con cũng khá nhiều điều hay. Ba mẹ đang định cắt ti vi, mà thấy con thích quá nên cũng phân vân... Bây g tối, có hôm mẹ đọc truyện cho SuBin, có hôm mẹ cho SuBin chơi game trên NickJr website. Mẹ thấy có rất nhiều trò hay và bổ ích cho con.
Càng ngày con càng nói nhiều, và càng "lý sự". Kiểu như tối thì con phải trải qua 1 loạt quy trình: súc miệng, thay bỉm, thay đồ ngủ, xức lotion, xức dầu, và xức môi. Mấy nay thì thêm 1 quy trình nữa là hút mũi (con ko bị sổ mũi, nhưng do nhà bật máy sưởi nên hay khô và đóng mày nên phải nhỏ nước muối cho mềm, rồi hút ra). Mà con thì rất ghét hút mũi, nên cứ kêu hút mũi là con lại la toáng lên "Không phải đâu, xức dầu thôi, đừng hút mũi".
Hôm nọ con bị đi ngoài, mẹ gọi hỏi bác sĩ, khi con nghe mẹ nói mẹ gọi cho bác sĩ, con liền chỉ ba và nói "Ba bị bệnh"
, chắc con tưởng ba bệnh nên mới gọi bác sĩ hả??
Hôm nay cuối tuần rồi, mẹ hy vọng con sẽ có 1 cuối tuần thật vui, ăn ngủ tốt với ba mẹ nghen!! Yêu con trai!!!
Thế là gia đình mình đã bước sang năm 2012 với nhiều hy vọng, nhiều niềm vui, và... cả những điều ko may, hix...
Điều ko may là con đã bị bệnh suốt những ngày nghỉ lễ vừa qua, làm ba mẹ vừa mệt, vừa lo, vừa bực mình cái nhà bạn Jonathan vì đã lây bệnh cho con (và Tú Uyên nữa, mà nghe nói Tú Uyên bị lây bệnh còn nặng hơn con, hix..). Hôm thứ 6 thì sinh nhật của Macy, mẹ nghe cô kể là lúc bắt đầu tiệc thì con ho, và "he makes himself throw up because he sees many strangers (Uyen's parents and Minh Anh's mom)". Mẹ cảm thấy điều đó là hoàn toàn ko đúng với tính cách của con, vì ba mẹ bạn Uyên và cô Tú Anh hoàn toàn ko hề xa lạ với con, và con cũng ko bao g có chuyện tự nhiên đòi ói vì ở bên ng lạ cả. Nhưng mẹ vẫn ko nói gì. Lúc về mẹ hỏi cô Hương thì cô Hương kể con ăn miếng cracker vào thì bị ho và hơi trớ ra 1 tí, mà cô Hương cũng ko nghĩ là con "make himself throw up", vì lúc đó có vẻ như con bị sặc thật. Ba mẹ ko hài lòng lắm với cô, nhưng thôi cũng ko muốn đôi co làm gì.
Sau đó, vào g ăn chiều, thì con bị ói sau khi uống sữa. Vậy là con đã bị lây bệnh từ nhà Jonathan. Thế là từ hôm đó ba mẹ ko cho con uống sữa nữa. Tối khuya con ói thêm 1 chập nữa. Làm ba mẹ điên hết cả ruột với nhà Jonathan. Bị bệnh thì ở nhà, cứ đẩy con vào lớp làm gì để lây bệnh cho mọi người tùm lum. Đúng là...
.
Sáng thứ 7 thì con khoẻ hơn. Cho nên chiều thứ 7 ba mẹ quyết định vẫn cho con đi ăn ở Hibachi với mọi người. Con và em Pu mỗi bạn 1 cái Ipod rất sành điệu nhé, haha. Mà buồn cười là 2 bạn mở trò chơi lên, nhưng mà ko chơi của mình, cứ dòm sang "hàng xóm" lăm lia thôi.
Sang chủ nhật thì con bị diarrhea. Thế là ba mẹ phải tiếp tục cho con nhịn sữa. Đồng thời hôm thứ 2 thì ba rang gạo, nấu cháo, lấy nước cho con uống. Hôm chủ nhật con đi ngoài 5-6 lần, nên tới thứ 2 thì mệt lả. Con đói bụng nên đòi dậy ăn, nhưng mà con ngủ luôn trên ghế ăn ngon lành và ko chơi gì cả buổi sáng. Sau đó ba mẹ chuyển qua cho con ăn bánh mì thay vì cơm, thì con lại tỏ ra khoái lắm và ăn khá hơn.
Hôm qua mẹ cũng có nhiều tin vui về chuyện công việc. Mẹ hy vọng đó là 1 khởi đầu may mắn cho năm 2012.
Tuy con bị bệnh, mệt, nhưng con lại rất ngoan (trộm vía), làm mẹ thương con quá chừng. Chẳng hạn như hôm qua, mẹ có vài việc phải làm, nên lúc SuBin ngủ trưa dậy, mẹ nói SuBin "Con chơi 1 mình cho mẹ làm việc đc ko?" con nói "OK", rồi từ đó đến cả buổi tối con chỉ chơi 1 mình mà ko làm phiền mẹ gì hết luôn
.
Con tỏ ra rất "hợp tác" khi mẹ đặt những câu điều kiện. Thí dụ như mẹ nói:
- Mình đọc 1 truyện rồi đi ngủ. SuBin chọn đi, mình đọc truyện nào?
Sau đó con chọn, rồi mẹ đọc cho nghe, rồi sau đó con vui vẻ đi ngủ rất tự giác, chứ ko mè nheo ỷ ôi gì hết.
Dạo này con hay nói như vầy:
- Đó, chí ông (đó, thấy ko?) - Chí rồi (thấy rồi)
- Không phải đâu.
rất là dễ thương.
Hôm qua mẹ bảo con ngồi dậy mẹ đút nước cháo cho ăn, con cứ nằm xuống rồi nói "Ngồi dậy ko đc, nằm luôn rồi".
Đang buồn ngủ díp mắt, mà ngứa, nên quay qua kêu mẹ "Ngứa". Mẹ tưởng kêu "nước", nên mẹ nói "ok, nước". Thế là con ngẩng đầu lên, lấy hết sức, nói to "Không phải đâu, ngứa!", rồi gục xuống ngủ tiếp
.
Hôm trước mẹ kêu vô súc miệng, con còn "trả giá" "để uống nước xong đã".
Mấy nay mẹ bắt con ngồi thiền cho nó tịnh tâm trước khi ngủ (chứ sao mà đi ngủ mà con rất sung sức, ca hát líu lo cả đêm à). Hôm trước, con ngồi mà chán quá, muốn nằm, nên nói mẹ "Không phải đâu, về vị trí đi", làm mẹ mắc cười quá chừng!!
Con càng lớn, ba mẹ càng công nhận là con thiệt ngoan và dễ thương!! Ba mẹ thân chúc con 1 năm mới nhiều niềm vui, và mạnh khoẻ nhé!! Yêu con nhiều
!!