Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

31 thg 5, 2011

3 ngày lễ

Thấm thoắt mà 3 ngày nghỉ lễ Memorial Day của nhà mình đã trôi qua thật nhanh. Cả nhà mình cũng đã có 3 ngày nghỉ lễ thật vui và ấm áp.

Hôm thứ 7 thì con đi siêu thị với ba mẹ. Sau đó ba mẹ đưa con ra ToysRUs, mua cho con bộ đồ chơi bóng rổ theo lời gửi gắm của bà nội. Ở ToysRUs có nhiều đồ chơi, mẹ cho con chơi thử xe điện. Ai dè đâu con leo lên, mẹ đẩy đi đc chừng 1 thước, con sợ quá, nhảy khỏi xe, vừa chạy vừa quay lại dòm cái xe kiểu như "trời, cái gì thấy ghê vậy nè??" Trong lúc mẹ coi đồ, ba dắt con đi vòng vòng, có cái mâm xoay mấy con thú, ba xoay cho con coi. Coi chừng 2-3 lần thì con tự nhiên sợ, òa khóc . Con trai thiệt nhát quá đi!!

Chủ nhật thì tối ba mẹ dẫn con qua nhà em Tôm chơi. Con biết chơi ú òa với em Tôm nữa. Lúc con đọc sách thì em Tôm tới dành quyển sách với con, thì con đã biết la ó "mét" mọi người. Chơi đc 1 hồi, chán chê thì con chỉ tay ra cửa kêu "đi dề, đi dề".

Dạo này con đã nghe và hiểu câu điều kiện. Thí dụ như nói rằng:
- Con ăn hết cơm thì mới đc coi tivi. Thì con ko đòi coi nữa.
- Con chào cô chú rồi mới đi dề. Thì con khoanh tay ạ vui vẻ, sau đó chỉ tay ra cửa.
- Con ăn 1 (hoặc 2) muỗng rồi mẹ cho xuống chơi. Thì con sẽ nhanh chóng ngoan ngoãn ăn hết muỗng cơm rất nhanh.
- Con uống sữa xong rồi mới đc ăn bánh. Thì con sẽ uống xong sữa mà ko đòi bánh nữa.

Có 1 điều mẹ rất buồn cười con. Là khi bắt đầu buổi ăn thì con sẽ tự đút. Đc 1/3 thời gian thì ba mẹ để sẵn muỗng cơm cho con đút. Sau đó thì ba mẹ phải đút cho con thì mới "thanh toán" đc dĩa cơm. Càng về cuối, con càng khó ăn hơn lúc đầu. Nhất là dạo này con mọc răng nên ăn hơi khó. Nhưng mà khi con ko ăn, thì có các cách sau để "dụ khị" con:
- Nói với con: Ùm giống ba, SuBin ùm giống ba quá hen!! Là con há to ùm ngay, và khi đc khen "Cha, SuBin ùm giống ba quá!!" là con rất thích!!!
- Xòe tay cho con đếm từ 1 đến 5. Dạo này con đếm giỏi lắm luôn rồi!!!
- Khi mà thấy con ko ăn đc nữa, thì theo phương châm của mẹ là ko ép ăn, nhưng mẹ sẽ nói" SuBin ăn muỗng cuối (hoặc ăn 2 muỗng) rồi xuống nha! Là con ăn ngay. Nhưng mẹ cũng rất giữ lời, chỉ cho ăn 1 hoặc 2 muỗng thôi.

Hôm qua ba mẹ cho con đi Sooner Mall chơi. Lúc ba và con chơi ở khu thiếu nhi còn mẹ đi mua đồ, sau đó quay lại thì ba kể lúc ba đang nói chuyện với chú Phương thì con chơi bị 1 bạn khác đè lên người, khóc quá chừng!! Tội ghê!! Ba mẹ nghĩ rằng có lẽ ba mẹ nên cho con ra ngoài chơi nhiều 1 tí để tăng tính hoạt động cho con vì mẹ thấy con hơi nhát. Hôm qua đi thì gặp bạn Sóc với chị Bống nữa.

3 ngày ở nhà, mẹ nấu 1 nồi bún mắm cho ba mẹ. Lần đầu nấu nhưng cũng khá ngon. SuBin mau lớn để cùng ăn món ngon vật lạ với ba mẹ hen!!!

27 thg 5, 2011

Điện thoại

Hôm qua, SuBin cầm điện thoại, nói 1 tràng "Ủa, alo, alo, khỏe, khỏe, dạ dạ dạ... dạ dạ dạ..." Ba mẹ cười bể bụng !!!

25 thg 5, 2011

SuBin biết nhiều quá

Dạo này SuBin biết nhiều quá rồi. Có những điều con biết làm cả ba mẹ bất ngờ.

- Con ăn cơm, mà đồ ăn nóng, là con kêu "nóng", rồi đưa cho mẹ, ý là thổi giúp con. Mẹ phải nói "nguội rồi" thì con mới chịu ăn.

- Con thích ăn canh, khi nào con cần ăn canh, con đưa muỗng cho mẹ, chỉ tô canh, nói "canh". Nhưng con ko ăn liền, con húp 1 cái "thăm dò", thấy ổn rồi thì con mới ăn tiếp.

- Khi nào mà nghe mẹ nói "Thôi con ăn muỗng cuối rồi mẹ cho xuống", là con lập tức hăng hái cố nuốt hết trong miệng để "ùm" muỗng cuối, xong rồi là chỉ vào seat belt, luôn miệng "xuống xuống".

- Bình thường khi sắp hết dĩa cơm, con hay lo ra, nên dạo này mẹ "dụ khị" con đếm ngón tay để tranh thủ ăn, hoặc là kêu ba "ùm", rồi bảo con bắt chước ba. Con ko ăn, mà kêu con "kìa, SuBin làm giống ba đi", là con liền bắt chước ba liền à. Hôm qua, cho con ăn mấy muỗng cuối, mẹ xòe tay cho con đếm ngón, con đếm từ 1 đến 5 rất giỏi nha. Vậy mà con ăn muỗng cuối, mẹ xòe tay cho con đếm, con nhất định cụp ngón tay mẹ xuống, nhất định chỉ tay xuống đất, la ó "xuống xuống". Haha... Con cũng biết đến giờ xong nhiệm vụ rồi.

- Con mà ị ra tả rồi, là con nhất định ko chịu mặc quần áo. Có khi mẹ kiểm tra, ko thấy mùi, nghĩ là con ko ị, ép con mặc quần áo, nhưng con kiên quyết ko chịu. Cho đến khi mẹ kiểm tra, thấy con ị rồi, thay tả xong, thì con mới chịu mặc quần áo vào.

- Con mà làm gì sai, chỉ cần ba mẹ tằng hắng, là con lập tức "bỏ của chạy lấy người" rất là buồn cười. Nhưng mà nếu con cho rằng con ko sai, thì dù ba mẹ có la, con vẫn làm. Thí dụ như con thích chen vào 2 cái vali chơi. Nếu lúc đó tivi mở, ba mẹ bảo con ra, con sẽ chạy ù ra liền. Nhưng nếu tivi ko mở, và con đứng đó ko phải đi vào "khu cấm địa", con chỉ đứng đó lấy đồ trong thùng đồ chơi, thì ba mẹ kêu ra, con ko ra, và con vẫn làm việc của con. Có lẽ vì con ko thấy mình sai. Ba mẹ thấy như vậy cũng tốt. Chứng tó con phân biệt đc đúng - sai, và có chính kiến của riêng mình, SuBin hen!!

- Con ngủ, đầu hôm phải mở máy lạnh mát cho con, nếu ko, ngủ tí là con thức dậy khóc lóc um sùm hết trơn, người ngợm ướt nhẹp mồ hôi. Nhưng đến tầm nửa đêm là phải dậy đắp mền cho con. Nếu mà đúng quy trình như vậy thì con sẽ ngủ luôn 1 giấc đến sáng ko quấy quó đòi uống nước gì cả.

- Hôm qua, ba mẹ chơi với con. Tự nhiên ba nói "Ủa, cái miệng SuBin dính gì vậy hen, nước miếng hả?". Ba cũng ko chỉ trỏ gì cả, và con đang chơi tít ở cuối giường. Vậy mà con giơ tay chùi miệng, ngay chỗ dính nước. Thế là ba quay qua hỏi mẹ "Ủa, SuBin hiểu hả ta ơi???".

- Dạo này con hay nói "Subin, Chubin" rất buồn cười.

À, sắp tới 1/6 rồi, là Quốc tế thiếu nhi. Để ba mẹ nghĩ coi mua quà gì tặng SuBin hen!! Cuối tuần này thì ba mẹ sẽ đưa con ra ToysRUs mua đồ bóng rổ cho con. À, đồ bà nội gửi cho con đã sang rồi. Sáng nay thì ba sẽ ra bưu điện để lấy. Để chiều 2 mẹ con mình về coi là cái gì, con hen!!!

Tornado

Tình hình là hôm qua mưa bão kèm lốc xoáy hoành hành dữ dội ở bang Oklahoma, cụ thể là ngay chỗ mình làm và mình ở luôn mới kinh!

4g chiều, bà Pat ở kế văn phòng mẹ chạy vào kêu mẹ đi về sớm coi chừng kẹt bão, nên mẹ về. Mẹ gọi ba bảo ba đón con về sớm. Trên đường về còn nhận đc 1 cú điện thoại đóng trường từ OU do tình hình thời tiết nguy hiểm. Trên đường mẹ lái về, từ hướng ngược lại, mẹ thấy xe lũ lượt chạy về. Bình thường đường HW9 mẹ đi vắng ngắt à. Hôm qua là ngoại lệ. Mẹ lái xe mà cũng hơi run xíu tại vì gió thổi giật hơi mạnh.

Lái xe về thì ba nói phải vô Sarkeys lánh bão thôi. Mẹ gọi cho nhà Tú Uyên thì nhà Tú Uyên đã vào Sarkeys rồi, nên mẹ gom vội 1 ít đồ ăn rồi cả nhà vào Sarkeys. Nhà mình vừa đến Sarkeys là trời đổ mưa to, còi báo động cũng vừa vang lên.

May mà văn phòng của ba ở dưới basement, nên mình cũng an toàn. Ở trong văn phòng của ba, mẹ tranh thủ lấy đồ ăn cho cả nhà cùng ăn. Con ăn cũng tàm tạm.

Ăn xong thì cả nhà đi qua dãy bên kia để tìm mọi người. Có cả nhà chị Bông, Bống, Tú Uyên ở trong đó luôn. À, con lịch sự lắm nha. Con đến nơi, thấy 2 chị Bông và Bống đang vẽ, con muốn tham gia, mà ko biết làm sao, nên con cứ đứng nhìn 2 chị ở phía sau. Sau đó mẹ bế con sát lại, lấy giấy và mượn chị Bông bút màu để con vẽ. Lúc con đang cầm bút, chị Bông muốn mượn lại cây bút màu đó, thế là con đưa chị Bông, rồi con "nhắc" chị Bông "thanh kiu" nữa .

Chơi 1 chút, bão tan, mọi người và nhà mình cũng về nhà luôn. May mà bão ko ghé qua Norman.

May ơi là may, mẹ về nhà sớm, chứ ko là bị dính bão rồi. Mà ghê nhất là bão còn quét qua cái đường HW9 chỗ mẹ đi làm chứ.

À, mấy nay con có 1 chuyện hay lắm nha: con biết đi dục rác. Hôm kia, cả nhà đang ngồi chơi ở phòng ngủ, con cứ đứng đập cửa phòng tắm, kêu ẹ ẹ. Ba thử mở cửa nhà tắm coi con làm gì, thì thấy con băng băng chạy lại thùng rác, dục ẹ vô thùng rồi hí hửng chạy ra ngoài. Chu choa, SuBin giỏi ghê luôn!!!

Mấy nay con còn ngoan, con ngủ luôn 1 giấc tới sáng chứ con ko thức đêm nữa.

Dạo này nhìn con cưng ơi là cưng. Ko có ngày nào mà ba mẹ ko nựng con đã đời hết trơn. Ba tắm cho con, xong rồi lúc thay quần áo, là ba nựng con nửa tiếng đồng hồ luôn. Còn tối đi ngủ với mẹ, là cứ bị mẹ đè ra hun tơi tả, hihi . Có khi "ghiền" tới nỗi con ngủ rồi mà còn len lén hun con chụt chụt nữa .

À, còn 1 tin cực vui hôm qua nữa: Visa đi làm của mẹ đã xong!! Bây g thì mẹ có thể yên tâm làm việc rồi. Ba mẹ và ông bà rất vui!! Thế là cuối cùng nhà mình cũng có thể ổn định đc 1 chút rồi. Cuối tuần này nghỉ lễ 3 ngày, lúc đầu ba định đưa cả nhà đi Dallas, nhưng mẹ bàn lại, cuối cùng cả nhà mình sẽ ở nhà, nghỉ ngơi, dọn dẹp lại nhà cửa. Mẹ muốn tranh thủ dọn cái phòng học và nhà bếp, kê lại cái giường, dọn cái nhà tắm. Nói chung là mẹ muốn trang trí, dọn dẹp cái nhà cho ra chỗ ở 1 chút, chứ nhà mình dọn về cả năm rồi, phần mẹ bệnh, phần bận bịu lu bu, nên đôi ba chỗ vẫn còn chưa đc như mẹ ưng ý lắm. Mẹ muốn tranh thủ cuối tuần này dọn luôn.

20 thg 5, 2011

20/5/2011

Hôm nay mẹ đi làm, trời mưa âm u quá chừng. Chiều qua, trời cũng âm u, nhưng ko mưa. Con cứ ra cửa sau, đứng nhìn trời rồi kêu "mưa mưa".

Dạo này, ba mẹ quyết định khi con về nhà, ko cho con bú đầy bình nữa, mà chỉ bú lưng bình thôi. Con uống hết, thì ba mẹ kiên quyết lắc đầu nói "No" khi con đòi thêm. Trong bữa ăn, ba mẹ cũng kiên quyết nói "No" khi con đòi "sữa", thay vào đó, mẹ cho con uống nước canh. Mấy nay áp dụng như thế thì con ăn hết nguyên phần cơm.

Nói về chuyện con ăn cơm, thì mẹ cũng thấy dạo này mẹ cũng khá nhàn chuyện cơm nước. Con ăn theo phần ăn ba mẹ luôn. Dĩa cơm của con có cơm, rau, và thịt. Hôm trước mẹ kho thịt, mẹ cứ ngỡ sẽ cứng, con ăn ko đc. Nhưng mà thật ra con đã nhai đc và ăn cũng tốt. Về phần cơm, thì con đòi phải chan nước thịt, nước mực, hay nước canh thì con sẽ ăn hết rất nhanh. Còn rau, thì con đặc biệt khoái ăn cà chua. Hôm nào có cà chua là con ăn hết cà chua trước tiên và ăn nhanh lắm. Ngoài ra con cũng thích rau cải bẹ xanh, broccoli, và rau muống. Con ko thích cải ngọt lắm.

Con thích đồ ăn để trên dĩa hơn là để trong chén. Có lẽ vì chén hơi cao, khuất tầm nhìn của con nên con ko thích. Ăn đc 1 lúc, con lại đổ hết chén ra ngoài. Cho nên mấy nay mẹ để trong dĩa thì con ăn cũng đc hơn, chỉ có điều hơi khó xúc đồ ăn, nên ba mẹ lâu lâu phải hỗ trợ.

Dạo này cứ tối, ba mẹ lại cùng con ngồi coi tivi, ăn kem. Cho nên, tối tối, con lại đòi "kem kem", rất buồn cười.

Hôm trước, con ăn mà ngả ngớn, cứ làm rớt muỗng xuống đất hoài luôn, rồi còn nghịch đồ ăn chứ ko chịu ăn. Ba giận, "tịch thu" muỗng. Ba ko la, mà con biết ba giận, nên con cười giả lả làm hòa. Mẹ bảo con ạ ba đi, thế là con khoanh tay ạ ba, thương lắm, làm ba hết giận luôn. Sau đó con ăn đàng hoàng hết dĩa cơm luôn. Có khi con ko cho đút đâu, cứ để sẵn đồ ăn trên muỗng, rồi con tự đút vào miệng.

Dạo này con cũng thích giúp đỡ mẹ lắm. Tối, mẹ hay bảo con lấy bình nước và thùng nước ra cho mẹ châm nước, là con te te vào phòng, khệ nệ bưng thùng ra cho mẹ. Châm nước xong mẹ cũng "nhờ" con cất thùng vào phòng, con cũng khệ nệ bưng vào. Có hôm thùng nước nặng thì con lôi xềnh xệch vào phòng, thương ơi là thương!!! Con mà thấy mẹ mở nắp bình nước, thùng nước,... ra, là con lật đật chạy tới giành cái nắp, chờ mẹ làm xong là con lật đật đóng nắp lại cho mẹ. Con cũng biết giúp ba chuẩn bị đồ đi tắm. Ba lấy quần áo và tả, con giúp ba lấy để ra giường. Tối súc miệng, con biết tự lấy bàn chải và kem của mình đưa cho mẹ. Lúc mẹ mở nắp ống kem ra, còn giữ cái nắp, và khi mẹ trét kem xong thì con giúp mẹ đậy nắp ống kem lại. Con tỏ ra rất là vui thích khi làm những chuyện như vậy.

Hôm qua, 2 ba con giành nhau cái ghế ngồi coi tivi. Ba ngồi chỗ con hay ngồi, nên con cứ chỉ, nói "dị chí dị chí". Có khi, con mở cuốn sách ra, rồi chỉ trỏ, nói 1 tràng y như đang đọc sách vậy.

Con đã đọc đc số từ 1 đến 10 hết rồi. Con còn biết xòe tay mẹ đếm từ 1 đến 5 nữa. Mẹ học đc 1 bài học là cứ kiên nhẫn "giới thiệu" cho con, rồi con sẽ dần làm quen. Như hồi trước, con nhất định ko chịu đọc số 1. Nhưng bây g kêu con đọc số là con sẽ bắt đầu từ số 1.

Hồi đó, con rất hay sợ khi nghe những câu như "mẹ ơi lấy khăn", hay "ba ơi ba". Có hôm mẹ quên, gọi to "ba ơi ra ăn cơm" là con hoảng sợ òa khóc nức nở. Nhưng hôm qua con tỏ ra ko sợ nữa, còn cười mẹ khi mẹ bảo "mẹ ơi lấy khăn". Thế là con trai can đảm hơn rồi đấy!!!

Ba mẹ đặt mua giường cho con "ra riêng. 1 chiếc giường gỗ Elmo rất xinh. Vậy mà chờ hoài, chờ hoài, ko thấy ship tới. Thì ra nó đã bị thất lạc rồi và cửa hàng cũng đã trả lại tiền cho ba mẹ. Hôm qua ba lại phải order lại cái giường đó. Chừng tuần sau con sẽ có giường mới.

Dạo này nói cái gì, con cũng hay thêm từ, rất buồn cười. Thí dụ như hỏi "con tên gì?" thì con nói "Nam a mô ni". Chỉ con chó nâu hỏi con gì, thì con nói "A nâu a mô ni" (hay là "a nâu" gì gì đó nghe ko rõ), cà chua thì con cũng nói cà chua gì gì đó, 1 tràng dài lắm mà mẹ ko hiểu gì hết trơn.

Con thể hiện 1 gout âm nhạc rất riêng nhé. Con ko thích nhạc giựt, nhạc ồn ào. Con thích coi bài "Trường ca con đường cái quan" này, hoặc những bản tình ca nhẹ nhàng, hoặc là những bài giao hưởng trong đĩa Baby Einstein này. Con đang nghe nhạc mà ba mẹ nói chuyện ồn là con "nhắc nhở" ngay. Lên xe, nghe đúng nhạc của con, là con ngồi im, lim dim thưởng thức, tay gác lên thành car seat, nhịp nhịp theo nhạc ra vẻ rất "sành điệu". Có hôm, thưởng thức "phê", con còn gác tay chống cằm, trông như ông cụ non ấy!!

Ở nhà ba mẹ nói tiếng Việt, ở lớp cô nói tiếng Anh. Mẹ cũng lo lắm, ko biết con có bị nhầm lẫn ngôn ngữ ko, nhưng mà có vẻ như con thích nghi tốt hơn ba mẹ tưởng nhiều. Con hiểu những gì cả cô và ba mẹ nói. Bây g, con còn tiến bộ hơn, con biết cái gì nói ở nhà, cái gì nói ở lớp. Thí dụ, ở nhà, con chơi ú òa, con nói "Ú... òa", nhưng mà ở lớp, con lại nói "Boo...". Ở nhà, con nói "hoa, lá", nhưng ở lớp, con nói "leaf, flower". Hoan hô SuBin!!!

Tuần sau mẹ sẽ có kết quả Visa. Mẹ cũng hơi hồi hộp tí. Nhưng mẹ tin rằng Chúa sẽ phù hộ cho mẹ và gia đình mình, con hen.

18 thg 5, 2011

Nhõng nhẽo

Chu choa, con mấy nay nhõng nhẽo lắm nha. Ko biết con học đâu ra chữ "đau đau" mà dạo này con hay sử dụng lắm nha. Con vô tình đụng trúng hay đá trúng cái gì, là liền ôm chân đến "mét" ba mẹ, kêu "đau đau". Có khi thấy ba mẹ ko chú ý con, con ngồi xuống xoa chân, kêu "đau đau", ba mẹ phải hỏi han, phải thổi phù phù vào chỗ con xoa, thì con mới cười thích thú dậy chơi tiếp.

Hôm qua mẹ cho con đi ngủ, mà con cứ ham chơi ko ngủ, nằm lăn lộn, ca hát ư e gì đó. Mẹ ko ngủ đc trong khi mấy nay ngày nào cũng ngủ thiếu nên mẹ rất mệt. Mẹ giận quá, liền hét lên "Có ngủ ko thì bảo??!!" (Mẹ rất kiềm chế nhé, ko hề đánh con đâu nha!!), mà con hoảng hồn, lật đật nằm lăn qua, nhắm mắt, miệng ngáy "khò khò" tíu quá. Xong, con còn hi hí mắt nhìn mẹ, làm mẹ đang giận cũng phì cười, thế là con liền lăn qua cười với mẹ. Ghét ghê!!!

16 thg 5, 2011

Hôm qua SuBin đi Zoo

Hôm qua, hẹn hò 4 nhà: SuBin, Tú Uyên, Pu, và Tôm, cả 4 nhà đi Sở thú chơi. Hẹn hò là 9h30, 10h, mà mãi 10g30 3 nhà SuBin, Tú Uyên, và Pu mới "hội họp" đc trên Zoo. Nhà Tôm thì tầm 11g mới thấy bóng dáng.

4 bạn đi chơi với nhau rất là vui. Tú Uyên là "bông hoa" duy nhất trong rừng "gươm",nhưng sporty nhất, bằng chứng là 3 bạn kia cứ bị ba mẹ lôi lên xe đẩy, chứ Tú Uyên là đi bộ băng băng thôi. Kiểu này hôm qua thế nào Tú Uyên cũng về nhà ngủ rất ngon cho coi.

Hôm qua có chuyện rất là buồn cười. Lúc đi ngang qua 1 cái xe truck cũ (chắc để làm cảnh cho mọi người chụp hình), thì em Pu la lên "xe xe truck truck" (em Pu vốn mê xe lắm mà). Còn con, đến gần, mẹ hỏi:
- Cái gì đây SuBin?
Con liền chỉ cành cây phủ lên cái xe và nói "Lá" . Ta nói... con chắc là con của dân môi trường nên đi đâu cũng chỉ toàn để ý hoa, lá, cỏ, cây thôi.

Ba cố gỡ gạc, liền gõ gõ vào cửa xe, hỏi:
- Còn cái này là cái gì SuBin?
Thì con mạnh dạn trả lời:
- Cửa!!

Haha... bó toàn thân!!!

Hôm qua đi, con cũng học đc 1 số cái, như con thấy con Monkey (khỉ) nè, voi nè, hồng hạc, hà mã... Con học đc thêm từ "cây tre". Con thích chui vào bụi tre ghê. Ba chạy theo bắt con ra mà con ko chịu, la um sùm hết trơn . Trưa về con ngủ say sưa đến 5g chiều. Tối còn khóc la um sùm đòi đi ngủ sớm. Vậy mà cho con lên giường ngủ thì con ko ngủ cứ i a i ô. Dạo này con thích hát bái "ABC" lắm nha. Con hát đc câu đầu rồi. Còn khúc sau thì ư a theo nhạc cho đến chữ "W" thì con mới hát tiếp .

Phải mà tuần nào cũng cho mấy bé hội họp với nhau chơi như vậy thì thiệt đã, con hen. Mà con lúc đuầ cũng hơi tỏ ra dè dặt, cứ dòm dòm em Pu. Sau đó mới quen từ từ, con cũng chạy tới chạy lui.

Lúc ra bờ hồ coi vịt, con thích lắm. Cứ đứng đó nhìn trời, nhìn nước, nhìn mây... Mẹ thả xuống đất, hay là bế sang chỗ khác là con la, conc hỉ thích đứng đó thôi.

13 thg 5, 2011

Ước mơ

Hôm nay, tình cờ lang thang trên mạng, mẹ đọc đc câu chuyện này, mẹ thấy hay, nên ghi lại cho con sau này đọc nhé.

Ước mơ của 1 cô bé

Nhiều năm về trước, tại một thị trấn nhỏ ở miền nam California, có cô bé ngày nào cũng mang một chồng sách ở thư viện về nhà.

Cô bé thích đọc sách. Nên ngày nào cô bé cũng đi bộ tới thư viện, lục tung phần sách dành cho thiếu nhi - chỉ là một góc nhỏ trong phòng sách. Chẳng bao lâu sau, cô bé "phiêu lưu" xa hơn, tới những giá sách khác, nhất là giá sách có đề "sách mới".

Một ngày, cô bé "tự thú" mục tiêu của mình với người thủ thư:

- Khi nào cháu lớn, cháu sẽ trở thành nhà văn. Cháu sẽ viết sách!

Người thủ thư già, tóc bạc, có nụ cười hiền hậu, ngẩng lên và xoa đầu cô bé:

- Khi nào cháu viết được sách, cháu nhớ mang đến đây và chúng ta sẽ cùng đặt nó lên giá "sách mới" nhé?

- Cháu hứa! - Cô bé gật đầu, cười rạng rỡ.

Cô bé lớn lên và giấc mơ của cô cũng vậy. Khi học lớp 9, cô bé làm thêm ở một tờ báo nhỏ, được 1,5 đôla/tuần. Nhưng tiền chẳng là gì so với niềm vui được nhìn thấy bài của mình trên báo.

Nhưng viết một quyển sách vẫn là một ước mơ rất xa.

Cô bé dần trở thành biên tập viên của tờ báo địa phương, rồi kết hôn, rồi chuyển đi nơi khác, nhưng ước mơ không mờ đi.

Cuối cùng, cô bé - lúc này đã là một cô gái trưởng thành - bắt tay vào một cuốn sách. Cuốn sách đó bị 2 nhà xuất bản từ chối. Nhưng cô không bỏ cuộc. Cô viết lại từ đầu.

Xuất bản sách không phải chuyện một sáng một chiều, nên cả phần viết và phát hành mất tới 2 năm. Khi nhận được bản in đầu tiên, cô bật khóc. Cô gái ôm lấy quyển sách, như ôm lấy ước mơ của mình trong tay.

Người đầu tiên cô gái nghĩ đến là người thủ thư ở thư viện nhiều năm về trước, và lời hứa của mình. Cô gọi điện về thư viện. Người thủ thư đã mất vài năm trước. Cô gái kể lại câu chuyện về cô bé 10 tuổi với lời hứa về cuốn sách. Ông giám đốc thư viện đồng ý để cô đem sách tới.

Cô tìm thấy một thư viện lớn và hiện đại ở khu phố ngày xưa. Nhưng những căn phòng vẫn bố trí như vậy. Những nhân viên thư viện vui mừng chào đón cô. Và cô tặng họ những cuốn sách của mình, cũng như một cuốn cho phần "sách mới".

Cô gái khóc khi đặt cuốn sách của mình lên giá. Đó là thời điểm chứng minh rằng ước mơ được thực hiện và lời hứa được giữ. Dù mất tới 28 năm.

Cô gái ôm từng nhân viên thư viện để tạm biệt. Lúc đó họ mới lấy ra một phong bì lớn, nói rằng người thủ thư trước đây muốn mảnh bìa bên trong phong bì sẽ được đính lên giá "sách mới" khi nào cô gái quay lại.

Và họ làm theo.

Đó là một tấm bìa ghi dòng chữ: "Jann yêu quý, chúc mừng cháu trở lại".



Mẹ ghi lại câu chuyện này vì 2 mục đích:

- Vì con thích đọc sách, nên mẹ hy vọng thói quen đó sẽ theo con mãi mãi. Mẹ ko biết vì sao con thích đọc sách, nhưng sở thích này của con bộc lộ khá sớm. Con ko xé sách bao giờ cả. Ngày xưa, co y tá hay đến nhà mình Yvonne có bảo mẹ đã đến tuổi dạy con xé giấy, mẹ rất vất vả dạy con cái khoản này vì con ko thích và ko chịu xé giấy. Lớn chút, con say sưa đọc theo mẹ những hình trong sách, rồi đến những chữ cái. Con thích học, thích tìm hiểu. Mẹ rất vui vì con có sở thích này và sở thích này cũng là của mẹ. Mẹ thích đọc. Còn nhớ, thời son rỗi, sau 1 ngày mệt mỏi, giờ phút sung sướng nhất của mẹ là nằm trên giường đọc sách. Lúc đó là lúc thoải mái relax nhất của mẹ.

- Thứ 2, là mẹ muốn con có 1 ước mơ và nuôi dưỡng ước mơ của mình. Người ta hay nói "ko ai đánh thuế ước mơ" cả. Có mơ ước, con sẽ có động lực và ý chí để thực hiện điều đó. Nói thì dễ, nhưng thực hiện thì ko dễ chút nào con ạ. Bởi vì ngay cả việc xác định cho mình 1 ước mơ, 1 mục đích sống cũng ko phải là chuyện dễ. Và khi có ước mơ, tìm phương tiện đúng đắn để đạt đc ước mơ đó cũng ko phải là chuyện ngày 1, ngày 2. Cho nên, mẹ sẽ rất vui nếu như con có 1 ước mơ để nuôi dưỡng, và có 1 kế hoạch để thực hiện, và đạt đc nó. Nhưng mà, con biết ko "Success is not a destination, it's a journey". Nói 1 cách đơn giản, kết quả ko quan trọng bằng quá trình. Và còn nữa, cuộc sống là của con, và ước mơ là dành cho con, cho nên mẹ sẽ ko bao giờ nói "Này con, mẹ muốn con học ở trường Harvard", hay là "Con phải thành bác sĩ". Ước mơ là của con và cuộc sống là của con, nhưng nếu hỏi mẹ muốn gì, thì mẹ muốn con là 1 người sống có ước mơ, có hoài bão để ko tiếc nuối về thời gian trôi qua của mình, cũng như mẹ luôn tự hào về thời tuổi trẻ và những trải nghiệm của chính mình.

Chuyện của mẹ đã xong thêm 1 chặng nữa

Bé yêu à,

Thế là sau bao ngày căng thẳng, stress, và "làm phiền" ông sếp ngay cả khi ổng đang đi công tác ở New Mexico, thì hồ sơ của mẹ cuối cùng cũng đã đến tay USCIS vào ngày hôm nay. Mẹ mừng quá!! Bây g chỉ còn chờ xem kết quả là ngta có đồng ý duyệt Visa cho mẹ nữa hay ko thôi. Khúc này thì mẹ cũng hồi hộp ghê lắm, nhưng mẹ mong là sẽ ko sao.

Mấy nay căng thẳng tột độ vì vụ giấy tờ của mẹ, nhưng cũng may là còn có con và ba bên cạnh mẹ. Nếu ko chắc mẹ phát điên lên luôn. Nhưng mà mẹ vui vì luật sư xem hồ hơ đã ko có sai sót và hồ sơ gửi lên USCIS đúng hạn. Thiệt là mừng và may mắn!!

Con biết ko, khi mẹ mệt, mẹ buồn, mẹ căng thẳng, nhưng chỉ cần nhìn thấy con, nghe tiếng con cười giỡn, ôm hun con, là bao mệt mỏi và phiền phức trong người mẹ lập tức vơi đi rất nhiều. Yêu con lắm !!!

Mẹ vẫn thường tự hào khoe con biết cái này cái kia, nhưng mà hôm nay để mẹ kể cho con nghe con là 1 em bé tình cảm, nhạy cảm, và đầy tình yêu thương, nhé.

Khi con làm ba mẹ giận, có khi ba mẹ sẽ la con, hoặc sẽ nói nhẹ nhàng nhưng giọng nói nghiêm nghị, là con biết ngay. Con có cách làm lành iu ghê lắm .

- Hôm nọ ăn cơm, con cứ mải coi ti vi nên quên, ko ăn nên ba mẹ tắt ti vi. Thế là con kêu "coai, coai" và chỉ chỉ ti vi đòi coi. Ba mẹ nghiêm giọng, bảo "Con ko đc coi ti vi. Con ăn xong mới đc coi!". Giọng nói cũng chỉ hơi nghiêm hơn bình thường 1 chút thôi, nhưng con hiểu, con ko đòi nữa mà ngồi ăn. Lúc mẹ đưa tay qua mâm cơm giúp con xúc cơm, con liền ôm cánh tay của mẹ, dựa đầu vào tay mẹ rất yêu thương trìu mến!! Hỏi lúc đó ai ko mềm lòng??!!

- Cũng lúc ăn cơm, con ăn no, thì bắt đầu dây đồ ăn nghịch. Mẹ la con, bảo ko đc làm như vậy nữa. Con biết bị la, nên chẳng những con ngừng dây đồ ăn, con còn nghiêng đầu, giỡn "tắt rồi ồi ồi ồi", rồi nhăn mặt, cười quyến rũ, mắt nháy liên hồi. Con làm ba mẹ "ngã liêu xiêu" trước cái hành động đáng iu này quá chừng!!!

- Mẹ chợt nhớ, lâu lắm rồi, con khóc nhè làm ba giận. Lúc đó bà nội còn ở đây. Sau khi ba la con xong, ba bỏ đi. Vậy mà con ko chịu đi ngủ, con cứ ráng thức chờ ba về, để cười với ba. Cho đến khi mẹ nói, ba bế con, giỡn với con, thì con mới đi ngủ đấy. Con thức chỉ để chờ ba thôi!! Thương lắm bé ơi!!!

- Hôm kia, ba tắm cho con, mà con làm gì đấy, ba giận. Con cũng ko chịu hợp tác mặc quần áo với ba, mà chạy lòng vòng, ba giận, ba bỏ ra ngoài. Mẹ mặc quần áo cho con xong, con chạy ra ngoài, thấy ba, con liền xà vào ôm chân ba, dụi đầu vào chân ba như xin lỗi ý, làm ba ko thể nào giận đc nữa luôn !!

Con có biết bao nhiêu là điều đáng iu, thế sao ông bà ba mẹ ko iu con cho đc, đúng ko nào??!! Mẹ vui vì con là 1 em bé khỏe mạnh, thông minh, và nhất là giàu tình cảm. Càng trải qua nhiều điều trong cuộc sống, mẹ cho rằng, tình cảm của con người là đáng quí nhất. Tiền bạc có rồi cũng sẽ mất, mất rồi lại sẽ có, chỉ cần mình thấy đủ là đc. Chức vụ, công danh cũng chỉ là phù du, nay có, mai mất, cũng ko ở lại bên ta mãi mãi. Chỉ có tình cảm sẽ là thứ theo con suốt cuộc đời này.

Mẹ cho rằng, người hạnh phúc nhất, là khi mình thành công, có những người bạn thực sự cùng con chia sẻ niềm vui chiến thắng. Ừ, mẹ đang nói chính là những người bạn thực sự, vui vì hạnh phúc chiến thắng của con, chứ ko phải những kẻ a dua xu nịnh con nhé.

Và con sẽ càng hạnh phúc hơn, khi con thất bại, có những người bạn thực sự cùng con sẻ chia nỗi buồn, "tiếp lửa" cho con có thêm sức mạnh để đứng dậy đi tiếp.

Và con cũng sẽ hạnh phúc hơn, khi có những người bạn sẵn sàng trải lòng mình bên con, dựa dẫm vào con khi họ thất bại. Bởi vì họ tin con, và họ coi con là bạn thực sự của họ.

Mẹ tin con, chàng trai 19 tháng của mẹ, sẽ là 1 người hạnh phúc. Bởi vì con là 1 người giàu tình cảm, và là 1 người rất đáng iu. Ko biết đến bao lâu thì con mới hiểu đc những điều mẹ gửi gắm ở bái viết này, nhưng mà mẹ tin rằng con sẽ là 1 chàng trai giàu tình cảm và hạnh phúc lắm. Và nhất là, mẹ mong mỏi, gia đình của mình sẽ mãi là điểm tựa cho nhau, giúp đỡ nhau, và yêu thương nhau đến suốt con đường đời, con hen!!

11 thg 5, 2011

Con trai gần 19 tháng

Chào con trai,

Thế là con trai gần 19 tháng rồi. Hôm qua, mẹ có chuyện rất stress, nhưng về nhà, nhìn con chơi đùa thì lại thấy bình tĩnh lại ngay.

Dạo này con rất thích xếp hình và có khái niệm khá rõ về thứ mà con sẽ xếp. Cô Melinda bảo con đã xếp đc đường ray xe lửa bằng gỗ rồi. Cách đây chừng 2 tháng, khi mẹ còn đưa đón con đi học, mẹ đã thấy con loay hoay với đường ray xe lửa 1 mình. Cô bảo, lúc đầu, cô xếp 2 đường ray gần nhau, và con chỉ việc nhấn 2 cái lại với nhau, sau đó cô để hơi chồng lên nhau, và con biết xe dịch để ráp vào, và nay cô đưa cho con 2 đường riêng rẽ, con cũng biết tự ráp lại với nhau .

Cái đó cũng tương tự như khi con chơi xếp các hình ở nhà. Con có 1 bộ đồ chơi lắp các shapes hình tròn, vuông, oval, ngũ giác... vào các ô trống. Lúc đầu con chỉ xếp đc hình tròn, và ko xếp đc các hình khác. Có 1 lúc con còn nổi cáu vì hình xếp vào ko đc mặc dù con biết vị trí hình nào phải xếp vào ô nào, nhưng con đặt vào chưa đúng khớp thôi. Thế là mẹ chỉ cho con, con phải xoay xoay các hình, chỉnh chỉnh 1 chút để chúng vào khớp. Bây g, con đã có thể làm 1 cách nhanh chóng và dễ dàng lắm .

Bộ Lego mà "ông già Noel" tặng cho con hôm Giáng sinh vừa rồi, bây g con đã thích chơi lắm. Có buổi tối mẹ thấy con im lặng, loay hoay xếp xếp cả buổi vậy đó. Và khi xếp xong, con tỏ ra thích ơi là thích!! Con cũng thích lấy sách ra xếp thành các hình. Chủ yếu là con xếp 1 hàng dọc dài (cái này mẹ khen con vì con xếp hàng dọc rất thẳng), và con chỉ mẹ, gọi nó là "tu tu" (xe lửa). Có khi con xếp thành hình chữ V. Hôm qua con xếp 1 hàng dài và hàng ngang như hình chữ thập và con gọi là "máy bay". Con tưởng tượng phong phú ghê chưa??

Con tỏ ra là 1 em bé khá kiên nhẫn và bình tĩnh, cũng như con bộc lộ ra những sở thích và sở trường khá là rõ ràng.

Hôm qua ba cũng sửa xong chiếc xe chạy điện cho con. Con thích lắm. Buồn cười, khi mẹ chỉ cho con cách chơi xe, mẹ nói: "Con nhấn nút trên, xe nó sẽ chạy theo hướng này (mẹ chỉ tay ra hướng xe chạy, con lập tức nhìn theo hướng tay mẹ chỉ cứ như xe đang chạy rồi vậy), còn nhấn nút dưới xe chạy theo hướng này (mẹ lại chỉ tay hướng ngược lại, con lại quay ngoắt nhìn theo cứ như xe chạy rồi)" làm ba mẹ cười quá chừng!!

Hôm trước ba cũng mua cho con 1 chiếc xe mới. Con có thể ngồi trên xe, nhưng khác mấy chiếc có ở nhà là nó có nhiều "đồ chơi" hơn. Con thích lắm!! Lúc mẹ chồm qua cái xe, vô tình, cái cằm của mẹ đụng trúng cái nút trên cái vô lăng, nên nó bật kèn. Con tưởng có trò mới, thế là con cũng lấy cái cằm nhấn nút trên vô lăng xe rồi cười nắc nẻ. Con còn "sáng tạo" ra bằng cách lật cái yên lên để ngồi trên cái thùng nữa.

Dạo này con cái gì cũng thích đeo choàng qua cổ, hay kẹp dưới cổ. Có hôm con cứ xách cái quần, kẹp dưới cổ, đi vòng vòng quanh nhà chơi vậy đó.

Con cũng thích lôi hết nệm ghế sofa xuống đất.

Con có những hành động quan tâm đến ba mẹ rất buồn cười. Hôm nọ, mẹ trong phòng, bị vọp bẻ cái chân, nên mẹ kêu ba. Ba chưa kịp vào, thì con đã chạy băng băng từ phòng khách vào phòng ngủ và lập tức... leo lên bụng mẹ ngồi !!

Hôm qua thì mẹ bị vướng đồ chơi của con đâm vào chân, đau quá nên mẹ lại la lên và ngồi xuống. Con cũng lập tức bỏ đồ chơi, nhảy lên người mẹ ngồi và nhìn mẹ .

Bình thường, con có thể tự chơi 1 mình. Ăn xong, ba vào phòng làm việc hoặc tắm, mẹ ở dưới bếp, thì con ko sao. Nhưng con mà "phát hiện" ra ba mẹ đang ở chung với nhau là con lập tức la ó phản đối đòi "tham gia" ngay !!

Nói chung ở nhà, con ko ngơi nghỉ tay chân chút nào hết. Nhưng dù con hiếu động thế nào đi nữa, mẹ cũng phải khen rằng con là 1 em bé ngoan và biết nghe lời lắm (trộm vía!) . Con ăn, đòi coi ti vi, ba mẹ nói "Ko đc, con ăn xong mới đc coi ti vi", là con ko đòi nữa. Con nhõng nhẽo, ba mẹ hỏi "Tại sao con khóc? Có gì đâu mà con khóc?" thì con cũng nín ngay.

Bây g lên bàn ăn, con đã biết tự gọi tên món ăn, và nếu có món nào mà con thích, con sẽ nói để ba mẹ lấy thêm cho con ăn. Bây g con ăn chung đồ với ba mẹ luôn. Mẹ nấu 1 món mặn và 1 món canh cho cả nhà. Sau đó mẹ lấy rau, xắt nhuyễn cho con, đồ ăn mặn mẹ cũng cắt nhỏ, rồi thêm 1 chén cơm là đủ chất. Có hôm con ngán cơm thì mẹ lại lấy nui cho con. Nói chung 1 bữa vậy con có 3 chén: rau - đạm - tinh bột. Con ko thích đồ ăn trộn lẫn vào nhau, nên phải để riêng cho con ăn. Con bây g tự ăn đã ko còn làm đổ ra nhà như mấy hôm đầu nữa. Đồ ăn rơi vào yếm cũng đã bớt nhiều lắm. Phương thức ăn thì vừa bốc, vừa dùng muỗng. Nhưng mà như vậy là cũng rất rất tốt rồi đấy, con trai à !!! À, con cũng rất thích ăn canh. Ăn 1 lát là thế nào con cũng chỉ tô canh nói "canh". Khát nước thì con nói "sữa". Đồ ăn còn nóng thì con kêu "nóng" để mẹ thổi cho nguội. Ăn xong thì con sẽ kêu "xuống".

Về mặt học hành thì mẹ đang cố gắng dạy cho con nhận mặt số. Con đã nhận hết mặt chữ cái rồi. Shape thì con cũng đã biết đc hình tròn, tam giác, vuông, oval, ngôi sao, ngũ giác. Số thì con vẫn chưa gọi đc số 1, 3, và 7. Mẹ thích con đọc số 6 và 8 lắm. Nghe rất là dễ thương. À, dạo này con đọc cái gì cũng hay có mấy cái âm sau đuôi lắm nhé. Thí dụ như Bắp, thì con đọc là "Bắp - pờ" . Ngoài ra, bây g con cũng đã biết thêm vào các từ đệm phía trước, thí dụ như bí, bắp, nho, dâu thì con biết gọi là "trái bí", "trái bắp pờ" . Thỏ, chó, gà thì con biết gọi là "con thỏ, con chó, con gà, con vịt tờ" . Nhiều lúc nghe rất tíu!! Mà những âm con tự thêm vào đằng trước đó mẹ cũng ko biết từ đâu mà con biết luôn. Nhưng mà hỏi con như vầy:
- Cái này là cái gì?
Thì con biết trả lời: - Cái chổi
Hỏi: - Con này là con gì?
Thì con liền nói: - Con thỏ

Cho nên mẹ nghĩ là do con lấy ra từ câu hỏi mẹ đặt. Như vậy cũng giỏi quá rồi, phải ko?

Cô Melinda nói cô rất thích nghe con nói chữ "bye bye" và Tú Uyên nói "Hi". Cô nói 2 bạn nói 2 từ này nghe rất đáng iu. Ba mẹ cũng thấy như vậy nữa. Mẹ cũng thích nhìn con cười lắm. Con có mấy cái răng chuột cười nhìn duyên và iu ơi là iu luôn!!!!

Ui, sao càng viết, mẹ càng nhớ con trai cưng của mẹ quá đi à!!!!

5 thg 5, 2011

Nhớ SuBin

Mấy hôm nay ODOT cũng chưa họp, nên mẹ vẫn chưa có việc gì làm hết. Ngày nào mẹ cũng chỉ vào đây, lên mạng chơi, coi phim, chat chít, viết Blog... Thôi thì tận hưởng đc ngày nào thì tận hưởng tại vì sau cuộc họp với ODOT, mẹ biết là mẹ sẽ bận lắm.

Dạo này đi làm chỗ này, mẹ đc lên mạng khá thoải mái (chính xác là lên mạng tới ngán luôn), nên về nhà và cuối tuần mẹ ko có nhu cầu lên mạng nữa mà dành trọn thời gian chơi với con, nghỉ ngơi, nên mẹ cảm thấy enjoy cuộc sống vô cùng, nhất là khoản chơi với con đấy. Thường mẹ nấu cơm xong, nhà mình dùng cơm, mẹ dọn dẹp, tắm rửa xong là 2 mẹ con mình chơi với nhau.

Có những trò chơi đơn giản lắm. Mẹ mở xe tu tu lên, con ngồi vào lòng mẹ nhìn xe tu tu chạy. Chỉ vậy thôi, mà nhìn con vui vẻ thích thú chơi xe tu tu, mẹ cũng thấy vui và bình yên lắm.

Hôm nay mẹ vào làm, ngồi coi lại hình con lúc nhỏ, thấy bây g, con lớn nhanh quá. Mẹ ước gì lúc xưa mình đừng quá bận rộn, đừng quá mệt mỏi, đừng quá stress để có thể hưởng thụ quá trình đó nhiều hơn. Nhưng ko sao cả, vì bây g, mẹ thấy mình đang hưởng thụ cuộc sống với con rất trọn vẹn, rất bình yên. Mẹ thật thích và yêu khoảng thời gian mỗi ngày chơi với con lắm, biết ko cục cưng của mẹ?

3 thg 5, 2011

Tai nạn

Dạo này ta nói, chàng trai của ta bị tai nạn liên miên.

1. Hôm thứ 7, con nằm, quơ quơ sách "Con chó đỏ", mẹ thay tả cho con, ba nằm kế bên, đột nhiên con khóc thét lên, mẹ hoảng hồn bế con lên, ui cha, thì ra con làm rớt quyển sách, bị trầy 1 đường ngay sát mí mắt trái. Tội ơi là tội !!

2. Hôm qua, con chơi xe tu tu ở hành lang sát cửa ra sân sau, mẹ đang loay hoay dọn chén bát, lại nghe con khóc, thì ra con bị té, do trời mưa, khí ẩm nên chỗ hành lang bị ẩm, trơn, con bị trợt té. Bế lên dỗ dành thì đã bị sưng 1 cục to tổ chảng giữa trán .

3. Tai nạn này mới kinh hoàng. Con loay hoay chơi ở chỗ ghế salon, mẹ đang ngồi coi phim kế bên. Tự nhiên mẹ thoáng thấy con rớt dần ra ngoài, mẹ lật đật chụp con mà ko kịp, chỉ kịp đẩy cái ghế ra cho con ko bị vướng, mẹ chụp con từ trên nên con chỉ rơi nhẹ xuống sàn. May mà sàn có lót thảm ý. Con ko đau vì mẹ chụp kịp, nhưng con sợ, con khóc, ôi thôi, ta nói ...

Bởi, tuổi này, là phải cẩn thận coi chừng dữ lắm. Mẹ nói ba hoài, phải đoán trước các tình huống tai nạn của con mà phòng hờ. Hôm qua mẹ cũng hối ba tháo cửa kiếng chỗ kệ ti vi ra rồi. Mẹ lo con loay hoay chỗ kệ ti vi, ngã vào, trúng kiếng là tiêu. Ta nói... khổ lắm!! Vậy mà cũng bị ấy chứ.

Roài, tới tiết mục khoe con nghen .

SuBin dạo này nói rõ ơi là rõ, mẹ thích ơi là thích. Mà trộm vía con học nhanh lắm nha. Mẹ yêu ghê, bây g con nói các từ 3 âm rõ lắm. Thí dụ con nói Broccoli đã rõ từng âm, hay umbrella cũng rõ lắm, ko còn ngậm âm trong miệng nữa. Hôm nọ đọc sách Con chó đỏ, mẹ dạy con nói "Emily", con đọc lại "E -- mili". Chữ E con kéo dài, còn mi-li thì dính liền, ta nói yêu khủng khiếp luôn !!! Mẹ dạy con "chó bông", con nói rõ ơi là rõ chữ "chó bông", "chó đỏ" thì con nói ko rõ bằng, nhưng vẫn giữ 2 âm "chó dỏ - chó dỏ", còn "chó nâu" thì con chỉ nói chữ "nâu" thôi à. Bây g con nói đc âm "đ" rồi, như "đàn", chứ ko chuyển sang âm "nh" như trước nữa.

Nhưng con cũng hay "chế". Ba nói con ý, là vốn từ 50% do bắt chước, 50% là chế, haha . Thí dụ như "mưa", thì con chế thành "nhâm mưa", "trời" thì con chế thành "a trời", haha. Đâu có ai dạy con vậy đâu .

Con còn có 1 cái giỏi ơi là giỏi. Dạy cái gì vài lần là con nhớ. Mẹ hay chơi trò "con thỏ - ăn cỏ - uống nước - chui vô hang" với con. Bây g mẹ kêu "con thỏ", là con sẽ la "ăn có, ăn có" (ko phải cỏ, haha ), rồi con chụm tay đưa vào miệng, rồi con sẽ bỏ qua động tác "uống nước", mà con la lên "chui dô hang" luôn, chụm tay đưa vào lỗ tai. Trông yêu ơi là yêu!!!

Con cũng chỉ đc các bộ phận cơ thể của mình: tóc, đầu, mắt, mũi, bụng, rún, chân, tay. Con còn phân biệt đc tay trái và tay phải nữa. Con còn nói đc chữ "tay phải", "tay chái" nữa cơ. Con la lên "tay phải", rồi đưa tay phải lên, "tay chái", rồi đưa tay trái lên. Giỏi ơi là giỏi (trộm vía con trai yêu!!) !!!

À, khi mà ba mẹ hỏi
- Con tên gì?
hoặc: What's your name?
Con se nói: Nam!
Ui choa, nghe thích ơi là thích!!!

Khi mẹ hỏi con:
- Cục cưng Number 1 của mẹ đâu?
Con sẽ làm theo trình tự như vầy:
- Con xòe tay ra, đếm đếm gì đó
- Rồi con vỗ tay vào bụng của mình.
Haha . Mẹ cũng ko hiểu tại sao có cái vụ xòe tay ra đếm luôn, chắc con nghe "Number 1" ý mà, haha. Iu lắm ý!!!

Chúc con trai khoẻ mạnh và ngày càng giỏi hơn nữa nha!!

2 thg 5, 2011

Sinh nhật mẹ

Hôm qua là sinh nhật mẹ nha .

Hôm thứ 7, như thường lệ, cả nhà đi OKC đi chợ VN, rồi đi ăn. Dạo này ba mẹ phát hiện ra có 1 quán ăn Vn bán đủ thứ, cháo lòng nè, bún mắm nè, canh bún nè,... trùi ui, đã ơi là đã !! Cho nên tuần nào cả nhà mình cũng ghé ăn hết trơn. Rồi ba mẹ mua đồ về cho CN ăn nữa. Xong rồi cả nhà đi Penn Square chơi. Vô Penn Square, ba mẹ đi tìm cái chỗ bán máy mát xa cho mẹ thử. Tại mấy nay mẹ hay bị đau lưng, nên mẹ cũng muốn mua 1 cái máy mát xa, nhưng vô trong đó thì ko có cái máy nào mẹ thích hết, mẹ chỉ thích... cái ghế mát xa bự thôi hà. Mà tiền của nó cũng bự luôn, mới chết, haha .

Lúc về, mẹ thấy SuBin ngủ gật trên xe, đầu nghẹo 1 bên hoài, nên mẹ và ba sẵn ghé Walmart mua đồ, mẹ mua cho SuBin 1 cái gối chữ U kê đầu. SuBin khoái con chó trên cái gối, cứ ôm hoài, nhìn cưng lắm .

Chủ nhật, thì sáng, như thường lệ, ba cho SuBin dậy ăn sáng, chat với ông bà nội. Mấy nay, cứ cuối tuần là mẹ lại ngủ li bì bù cho cả tuần dậy sớm. Cũng may SuBin cũng chịu "hợp tác", và khi SuBin dậy thì ba cũng dậy theo lo cho SuBin nên mẹ đc ngủ tiếp đến trưa, hihi .

À, dạo này SuBin có nhiều cái iu lắm, phải ghi lại mới đc nha.

- Con thích chơi "ảo thuật" bắt chước ba, cứ quơ tay rồi la "u u u u". Thấy ghét ghê lắm!!
- Hễ nghe ba nói "máy ủi đâu?" là con bắt đầu... chạy trốn ba, tại vì sẽ bị ba ủi cho nằm xuống rồi hun, haha.
- Con thích chơi với ba (chứ chơi với mẹ toàn bị đuối sức, hehe), nên con cứ muốn chơi là con la "ba ơi, ba, ba ơi". Có hôm dậy, con ko thấy ba, là con la "ba ơi, ba, ba à", rồi con nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, con bảo "ba trong này", rồi con chạy ra đứng trước cửa nhà tắm chờ ba.
- Con vẫn thích đọc sách. Con học đc hết bảng chữ cái rồi. Nhưng con đọc số thì chưa hết, con chỉ đọc đc 2, 3, 4, 5, 6, 8, 9, 10 thôi, nhưng vẫn rành nhất là 2, 6, 8, 9, và 10. Con đọc rất mắc cười nhé, thí dụ như 6 thì con đọc là "chít", 8 là "ây-tờ" đàng hoàng .
- Bây g vốn từ của con nhiều lắm rồi. Con thích gọi tên các món ăn. Bây g thích ăn gì, con sẽ nói tên món đó, như cà chua, rau, trứng, thịt, heo, bò, gà, tôm, cơm, nuôi, dưa hấu, cam, sữa, juice... có hôm, ba chỉ, nói "cà chua", con tưởng ba chỉ chén cam mà nói thành cà chua, con còn chỉ vào chén cam, rồi sửa cho ba, con cao giọng, nói "Cam".
- Con thích nghe nhạc, con sẽ chỉ ti vi, nói "nhạc".
- Con ăn no, muốn xuống, con sẽ nói "xuống".
- Con ko biết cái gì, mà muốn mẹ chỉ, con hỏi "cái gì". Cho con ăn, bây g, phải nói cho con biết món đó tên gì thì con mới chịu ăn nhé.
- Dạo này con ko chịu ngủ, con cứ đòi thức chơi. Mẹ phải tắt hết đèn, con mới chịu nằm yên ngủ.

Thôi, kể chuyện về con chắc tới mai vẫn chưa hết . Nhưng mà nói chung, trộm vía, con là 1 em bé rất ngoan và nghe lời ba mẹ, dù rằng bản tính vốn là hiếu động. Nhưng mà vậy vẫn tốt, con hen.

Chiều qua, lúc 2 mẹ con mình đang ngủ, ba đi đánh cầu lông, thì 2 cô Hoàng Anh và cô Hải qua nhà mình chơi, đem cho mẹ bánh Su, mousse, và flan do 2 cô làm để chúc mừng SN mẹ. 2 cô làm mẹ cảm động và vui ơi là vui luôn!! Mà con ý nha, mẹ dậy ra mở cửa, rón rén lắm, mà con như "ngửi" hơi mẹ hay sao ý, con cũng dậy luôn, mặc dù còn ngái ngủ nhưng vẫn bám mẹ ngồi nói chuyện với 2 cô. Ham dzui quá!!

Mà nói chuyện ham dzui, mẹ nhớ vầy, con cũng mắc cười lắm nha. Ba mẹ mà "tụ tập" lại, là con lại nhảy vào đòi tham gia. Hễ mà con ko tham gia đc, thí dụ ba mẹ ở trong bếp, là con la ó phản đối liền. Nhưng cho "nhập bọn" thì con hớn hở và giỡn rất hăng!!

Chiều thì mẹ chơi với con chờ ba về, rồi cả nhà đi ăn. Mẹ bảo ba ra quán On the Border, nghe dì Wakana "quẳng cáo" ở đó có Fajita ngon, nên ăn thử. Ôi giời ơi, mẹ thì thấy steak của nó ko bằng Apple Bee, còn Fajita thì thua xa Chili. Ăn 1 lần cho biết thế rồi thôi!! Ba và SuBin tặng cho mẹ 1 cái áo rất đẹp, hihi. Mẹ thích ơi là thích!! Sau đó cả nhà mình về nhà, chơi, ăn kem. SuBin mắc cười lắm nha. Lúc ba cầm hộp kem, thì SuBin chạy vô lòng ba ngồi. Khi ba đưa hộp kem qua cho mẹ, thì SuBin lập tức nhảy qua người mẹ ngồi. Túm lại, hộp kem ở đâu là SuBin ở đó, hihihi .

Túm lại là mẹ đã có 1 sinh nhật rất vui và đầm ấm bên cạnh 2 cha con cùng bạn bè, nhận đc nhiều lời chúc mừng của mọi người. Cảm ơn SuBin và ba đã cùng mẹ trải qua 1 SN vô cùng ấm áp và hạnh phúc, nhé!!