Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

31 thg 5, 2009

Những lời chúc mừng

Vì lý do là bạn Yahoo 360 của mẹ đã sắp bị dẹp tiệm, nên mẹ lưu lại cho con những lời chúc tốt đẹp từ bạn bè và người thân của ba mẹ. Để sau này con đọc lại sẽ thấy rằng mình đã đc lớn lên và nuôi dưỡng trong tình thương và sự quan tâm của những người xung quanh như thế nào, SuBin nhé.

Tiếc là mẹ ko còn lưu tin nhắn trong Yahoo Messenger nên ko ghi lại hết tất cả những lời chúc mừng. Đây là những lời chúc mừng mẹ đem từ Y360 qua.

Đầu tiên khi mẹ đổi Avatar hình mẹ sang 3 con chim cánh cụt thì dì Diễm My bạn cấp 2 của mẹ đã hỏi như vầy: Smile Avatar đáng ngờ quá nha! Có gì mới ko mày? Thấy hình Lê Tư mới nhớ à ra là hồi xưa mình cũng mê coi film HK mê diễn viên HK lắm lắm, hehe. Tao còn nhớ mày thích Lê Tư. Mày còn nhớ tao thích ai ko? hehe

Sau khi mẹ đợi đến 3 tháng thì tuyên bố chính thức lên Blog thì nhận đc tin nhắn từ dì My như thế này: Smile hehe vậy là tao đoán cũng ko có tồi... từ hồi thấy 3 con chim cánh cụt nhưng thấy mày lãng qua chuyện khác nên thôi. Chúc mừng mày nha. Tháng 10 thông minh lắm đó, hehe

Cô Việt Thu con của bà Tư (tức dì Tư của ba) thì nhắn như vầy nè: Hug chuc mung chi Tram nha!hehe

Dì Đan Quế bạn mẹ: Smile Thiet ha T, vay thi chuc mung, chuc mung

Dì Trang (em họ dì Lan, để phân biệt với dì Trang mẹ bé Ford): Chuc mung chi Tram nhe.

Lúc mẹ bị dị ứng vì phấn hoa thì mẹ bé Xíu đã hỏi thăm mẹ con mình như thế này nè: Cam on co Tram da chuc mung Sn cua con. Con cung chuc co mau chong vuot qua nhung kho chiu do allergy gay ra nhe!

Còn cậu Khoa thì nhắn: Mua benadryl ma uong Tram oi, het ngay thui. (Nhưng mẹ lại đang có bầu con nên đâu dám uống bậy bạ đành ráng chịu mà thôi.)

Rồi cô Anh Thư, em cô Việt Thu, cũng gửi tin nhắn cho con như vầy: chi Tram ne, em chuc mung chi tram va anh Trung co them 1 thanh vien nhi' nua nhe! Se dong vui lam day! Hehehe

Sau đó cô Thư còn gửi tin nhắn vầy: ua?chi Tram sinh em be bao gio vay! Em chuc mung anh chi nha! Em ko bit de chuc mung som hon T___T

Dì Thuận An bạn cấp 3 của mẹ thì chúc mừng như vầy: Congrats Chuc mung Tram va anh Trung nhe! Me Tram giu gin sinh khoe, an uong nhieu vao nghen.

Dì Châu bạn mẹ hồi học ở trường Đoàn thì nhắn 1 hơi 3 tin như vầy: CHUC MUNG NGHEN, MAI MOT VE DAN THEO NO NHA. CHUC MUNG EM NHA. TRUI UI HOI NAY POST MA NO HONG VO GIO MOI THAY HIEN LEN 2 TIN LUON, HEHEHE, THEM CAI NUA NE.

Dì Vũ An bạn hồi mẹ chơi ở Đại học (và có thể sẽ đc gặp con vào tháng 10 này khi con chào đời đó) nhắn như vầy: Wink May co baby rui a? Chuc mung may nha Tram!! Giu gin suc khoe va an nhieu vao nhe hehe...

Bác Bủm (mẹ anh Bo Bịch) thì nhắn vầy: úi da, nếu đúng ngay EDD thì bé Su sẽ sinh cùng ngày, cùng tháng với anh Bo đó nha :)

Có thời gian mẹ bệnh, sức khoẻ yếu nên ăn vào là buồn nôn thì đc dì Hồng Anh, bạn chung khoa Môi trường dưới mẹ 1 khoá quan tâm nhắn nhủ như vầy nè: Chúc mừng chị. Nghén thời gian đầu, sẽ qua nhanh thôi. khekh. Nghĩ lại thời kì em bị nghén, rùng mình luôn. chúc chị mau hết nghén..

Dì Dương ở bên Hàn Quốc cũng là bạn của mẹ hồi học Đại học thì nhắn với mẹ và SuBin như vầy: Hehe, moi vao doc blog may, chuc mung vo chong ban Tram nhe. Tao chua co baby, nhung plan dat ten con la Truc :D, co thich ngoi sui voi tao ko? Truc - Thong cung hop nhau lem :P take care nha may

(Em Trúc xinh như mẹ Dương thì em SuBin nhà này phải đi gửi gạo sớm thôi dì Dương ha. Dì nhớ thông báo sơm sớm để em SuBin còn lấy đà chuẩn bị tinh thần nha.)

Còn dì Huệ đang ở bên Nhật thì nhắn mẹ dễ thương như vầy nè: Hug Chut chut. Nghe tin Mom-to-be, thay mung mung. Chuc me va be doi dao suc khoe nghen!

Bác Bủm còn comment trong Blog mẹ như vầy: Chúc mừng dì nha .. hồi hộp quá, ko biết là boy hay girl .. hihi ..

Sau đó còn hỏi mẹ là: Dì ui, vậy cuối cùng là bé Thông hay bé Thư ạ :)

(Bây g thì biết rồi đó bác Bủm à, con là SuBin đấy, hihi).

Còn dì Yến học trên mẹ 1 khoá ở Đại học thì nhắn vầy: Hi hi vui qua be Tram oi, chuc mung Tram va anh Trung nhen. Be quay som nhu vay gioi ghe, hoi do anh Bambi toi gan 6 thang moi chiu ma'y lam chi lo qua troi, ma con ha`nh chi nghe'n ko an uong gi duoc nua chu. Chuc 2 me con khoe manh nha.

Khi mẹ thông báo con là SuBin thì nhận đc tin chúc mừng từ bác Trúc Phong bên Pháp (bạn mẹ ở nhóm Quy hoạch Thành uỷ) như sau: chúc mừng nhé :)

Còn dì Cẩm Thành thì chúc mừng: He he. Chuc mung nha. gio het hoi hop roi hen, gio co ten chinh xac la Subin roi ha.

Ngoài ra mẹ còn nhận đc nhiều lời chúc mừng từ khi biết mình có bầu đến khi biết con là SuBin từ nhiều nhiều ng quen thân thiết khác nữa. Mẹ tiếc quá là ko để chế độ lưu trong YM để ghi lại cho con. Nhưng cả nhà SuBin xin cảm ơn đến tất cả mọi ng đã quan tâm và yêu thương SuBin mặc dù em SuBin vẫn chưa ra đời, hihihi.

Mẹ mong là SuBin sẽ ngoan và khoẻ mạnh như sự mong đợi ko chỉ là của ba mẹ, ng thân, mà còn từ những ng xung quanh con nữa, con nhé.

29 thg 5, 2009

Và em là...

Thế là hôm nay ba mẹ đã biết đc giới tính của con. Rất vui là bác sĩ cũng cho biết con khoẻ mạnh và phát triển bình thường.

Ba mẹ lại đến nơi trễ hơn giờ hẹn do bệnh viện này quá xa mà đường highway kẹt xe quá xá. Mà đó là mẹ hối thúc ba dữ lắm chứ nếu ko còn trễ nữa. (Mọi ng có biết đâu nhà này mà xuất phát trễ toàn do ông chồng chậm chạp, chứ nhiều ng cứ nghĩ do mình điệu đà mà ra mới oan ức chứ.) Đến nơi chờ chừng 10 phút thì đc kêu vào phòng siêu âm. Cái cô hôm nay siêu âm cho mẹ ko đc vui vẻ và nhiệt tình như cái cô lần trước, nhưng đổi lại cô chép cho ba mẹ 1 cái dĩa ghi hình của con và giải thích tỉ mỉ hơn cô kia.

Cô cho biết con là BÉ TRAI!!!

Ba con hỏi cổ chứ.
- Sao biết là con trai dzậy?

Thế là cô chỉnh chỉnh lại cái màn hình, rồi chỉ.
- Cái này là 2 cái chân của em bé nè. Em bé đang nằm banh chân ra nè. Nè, cái này là của con trai nè. Thấy chưa.

Ba con cảm thán 1 câu hết sức... vô duyên rằng:
- Ủa, sao nó... bự quá vậy???!!!

Mẹ bó tay ba con luôn!!! Mà mẹ nghĩ cô đó chắc bó toàn thân ba con luôn quá!!!

Rồi cô còn tiếp tục coi, vừa coi vừa chỉ cho ba mẹ coi các bộ phận của con. Tim của con đã chia làm 2 ngăn. Cô còn chiếu 2 dòng máu chảy bằng 2 màu xanh và đỏ để phân biệt cho ba mẹ coi (hình như tâm thất tâm nhĩ gì đó). Rồi cô chỉ cho ba mẹ coi các bộ phận khác của con như tim, phổi, bao tử... và cho biết mọi thứ sắp xếp đúng vị trí và bình thường làm ba mẹ cũng yên tâm lắm. Cô cũng xem con có bị hở hàm ếch hay ko và cho biết con bình thường. Điều quan trọng nhất của ba mẹ chính là con đc bình thường và phát triển 1 cách khoẻ mạnh.

Cô khá vất vả trong việc chọn tư thế và chụp lại hình các thông số vì con di chuyển liên tục. Cô cười và thốt lên rằng "He is so busy!" (Nhóc này thật bận rộn!!) Buồn cười con nhỉ?? Cô nào siêu âm cho con cũng phải lắc đầu vì con hiếu động quá, tay chân ko lúc nào ngừng hoạt động. Lúc thì con quờ chỗ này, con đấm chỗ kia, còn chân thì cũng choi choi đạp đạp. Mẹ nghĩ chắc do thành bụng mẹ dày nên mặc dù bên trong mẹ vẫn cảm nhận sự chuyển động của con nhưng bên ngoài thì khá yên ắng. Ba tức tối lắm. Cứ bảo sao ba ko cảm nhận đc gì hết. Trong khi con ng ta đạp là bên ngoài có thể cảm nhận đc. Còn con choi choi suốt ngày mà chỉ mỗi mẹ cảm nhận đc thôi. Đặc quyền của mẹ mà, con ha!!!

Mẹ cũng đoán đc vì sao con thích gồng. Con vẫn thích cái trò nẩy nẩy ng lên cao như hồi 13 tuần. Nhưng bây g con đã hình thành xương đầy đủ và có lẽ nặng nề nên con nẩy ko cao như ngày xưa. Nhưng đôi khi đc đà con nẩy lên cũng khá rõ và đó chính là những lúc bụng mẹ trồi lên 1 cục. Sợ con chưa kìa??!!

Sau đó cô chép đĩa CD và in hình ra cho ba mẹ coi. Cô giữ lại các tấm có ghi các thông số để chuyển cho bác sĩ coi. Sau đó 1 lúc thì bác sĩ vào. Đây là bác sĩ Charles Mirabile theo dõi mẹ lần trước siêu âm. Bác sĩ cho biết các nguy cơ lần trước của mẹ thì bây g ko thấy nữa và em bé phát triển khoẻ mạnh, bình thường. Con nặng đc 10 oz (tức 283 gram). Chủ yếu bây g của con chỉ là khung xương và da, lớp mỡ chưa hình thành và bác sĩ cho biết như vậy là tốt. Cộng thêm vị trí nằm của con hiện tại bác sĩ cho biết khả năng sinh bình thường là cao. Cứ như thế mà phát huy con nhé.

Sau đó bác sĩ chiếu lại 4-D cho ba mẹ coi. Con nằm tư thế rất buồn cười. Cứ "chỏng khu, banh càng" (theo cách nói của ba mẹ) nhưng lại che mặt. Trước khi vào phòng siêu âm mẹ đã dặn đi dặn lại con 3 điều "Nằm đúng tư thế. Banh 2 chân ra. Quay mặt ra ngoài." để bác sĩ khám. Nhưng vào trong thì con chỉ thực hiện 2 điều đầu mà lại ko làm điều sau làm bác sĩ cứ phải vỗ vỗ mãi. Con cứ dụi đầu vào thành bụng của mẹ, lúc nấp chỗ này, lúc chui vào chỗ khác, còn khi quay ra thì cứ lấy tay dụi mắt, che mặt. Mãi sau con mới bỏ tay xuống và bác sĩ nhanh tay chộp đc tấm hình của con. Trộm vía, con trông yêu lắm. Mẹ thấy 2 mắt con tròn xoe, mũi có vẻ giống ba và cái cằm lẹm của mẹ. Nhưng bác sĩ cho biết con sẽ còn thay đổi. Nhưng cơ bản như thế là trông yêu lắm rồi. Con còn cứ cho tay vào miệng mà nút, rồi quờ quạng. Ba thì thích tấm hình đó lắm vì con trông rất buồn cười và đáng iu (trộm vía).

Ba mẹ vào siêu âm hết 1 tiếng rưỡi. Lúc ra khỏi phòng khám là 4g. Mẹ đã phải chờ đến 7g để gọi báo tin cho bà ngoại. Bà rất vui và chúc mừng ba mẹ. Bà ngoại nói đã đoán con là SuBin từ lâu vì chỉ có con trai mới nghịch và khoẻ như thế. Còn Ba thì mãi đến 10:30 thì mới liên lạc được về nhà nội của con. Cô Vân Anh nhận điện thoại thì tò mò hỏi ngay "SuBin hay SuSu?" Cô nghe Ba trả lời SuBin thì rất vui và chúc mừng cả gia đình bé nhỏ của mình. Nhưng mà dù con là SuBin hay SuSu thì điều vui nhất với mọi người chính là con mạnh khỏe và bình thường. Bây giờ thì ông bà nội đều đang đi làm nhưng chắc chắn sẽ rất vui khi nghe cô Vân Anh báo tin lại. Sáng ngày mai thì ông bà nội sẽ cùng trò chuyện với nhà mình.

Ba mẹ cũng gọi điện báo tin cho 1 số bạn bè thân thiết của mình. Mọi ng đều chúc mừng ba mẹ. Cô Linh nhà chú Ánh còn bảo con là "mì chính cánh", hí hí. Còn chú Phương thì bảo anh Sóc đã có bạn chơi. Cậu Thắng Mập thì bảo mỗi lần nói chuyện với mẹ là mỗi lần nôn nao muốn có em bé ngay.

Còn có chuyện này hôm qua mẹ quên viết ra nên hôm nay mẹ bổ sung cho con. Khi mẹ gọi báo tin cho bác Dương mẹ chị Xíu, thì bác ấy hỏi ngay con là SuBin hay SuSu? Mẹ bảo bác ấy rằng kết quả là SuBin. Bác ấy bảo.

- Thế chúc mừng 2 vc nhé. Nhưng mà chị hỏi này, Su nào là con trai, Su nào là con gái thế em?

Oạch. Té cái đùng, hihihi. Nhưng bác ấy khi biết con là con trai thì vui lắm lắm và chúc mừng ba mẹ.

Đến tối thì mới liên lạc đc với cậu Khoa và tất nhiên mọi ng đều bảo con trai đầu lòng là nhất rồi.

Bây g ba mẹ đã có thể yên tâm mà bắt đầu mua đồ cho con rồi nhé. Ba bảo hay quá, con trai thì ko cần sắm sửa nhiều như con gái. Rất thích hợp với hoàn cảnh hiện tại, hehehe. Nhưng bây g thì mẹ phải ngắm nghía tăm tia xem có nhà ai thích hợp để còn "gửi gạo" nữa, hehehe. Nghe nói bây g ở VN các bé gái là "hàng hiếm" nên chắc phải mau mau tìm nhà nào "gửi gạo" để sau này con đỡ "đấu đá" vất vả con nhỉ.

Ui, con trai!!! Trong bụng đã thế này, chào đời chắc mẹ phải vất vả lắm đây mới cho con vào kỷ luật đc. Nhưng ko sao. Với mẹ, con mạnh khoẻ chính là điều ba mẹ trông mong nhất ở con đấy, biết ko nào SuBin của ba mẹ??!!

28 thg 5, 2009

Cập nhật vài dòng cho con

Su à,

Chừng 24 tiếng đồng hồ sau thôi ba mẹ sẽ biết bé Su của ba mẹ là SuBin hay SuSu rồi. Sự hồi hộp và tò mò cứ lớn dần theo mẹ mặc dù với ba mẹ thì con là trai hay gái ba mẹ đều yêu hết.

Mẹ vừa mới đổi theme, làm lại "ngôi nhà" này cho con. Mất của ba mẹ cả 1 buổi tối để tìm xem mẫu theme nào đẹp cho con, rồi chỉnh chỉnh sửa sửa. Cuối cùng thì cũng đã vừa lòng ba mẹ. Con đã có 1 "ngôi nhà" khá hoàn chỉnh thế này đây.

Mấy hôm nay mẹ cứ ngồi đoán non đoán già. Mẹ cho rằng con quậy như vậy có thể con là SuBin. Nhưng mặc dù con quậy, con hay đạp, hay gồng, di chuyển nhiều nhưng con đạp lại ko thật mạnh. Mẹ thấy con đạp choi choi thì để tay lên thành bụng như ngoài chuyện mẹ cảm giác bên trong thì bên ngoài lại ko thấy gì mạnh cả. Mẹ lại nghĩ rằng con hay hoạt động nhưng hoạt động lại ko mạnh nên có thể con sẽ là SuSu. Mẹ cứ đoán tới đoán lui vậy mà càng ngày càng hồi hộp ko biết con là bé Su nào đây, hihihi.

Dạo này con lại nghịch và bắt đầu đổ lì với mẹ. Con chỉ có 1 trò chơi thôi, nhưng cứ chơi hoài, là gồng lên, rồi trồi lên trồi xuống trong bụng mẹ. Có hôm con trồi cao quá bụng mẹ chỗ đó còn u lên 1 cục khá rõ nữa. Nhưng bây g mẹ biết tính ý con rồi nên mỗi lần như thế mẹ ko còn sợ nữa. Nhiều ng cho biết bé còn bơi qua bơi lại nữa. Con thì ko (hoặc chưa) bơi qua bơi lại. Con chỉ gồng lên và thích trồi lên mà thôi.

Hôm qua dì Chung gửi qua cho mẹ mấy bản nhạc hoà tấu cho bé nghe thông minh, mẹ mở lên rồi áp vào bụng cho con nghe (mẹ sợ mẹ nghe ko hiểu gì thì con càng ko thông minh, bị phản tác dụng thì chít, hehehe.) Áp vào rồi là con cứ nhắm chỗ tai nghe mà ngọ nguậy, đạp. Mẹ dời sang chỗ khác con lại đạp chỗ đó. Cứ như hoặc là con quá phấn khích, hoặc con ko thích nghe vậy. Nhưng chứng tỏ là con khá nhạy với âm thanh.

Còn chuyện con lì thì cũng buồn cười lắm. Chuyện là vầy, con vốn rất háu đói, hễ mẹ đói bụng là con sẽ gồng lên trong bụng mẹ. Nhưng hễ hôm nào cuối tuần hoặc ko có gì làm thì mẹ vẫn hay dậy trễ. Mỗi lần như vậy con lại gồng lên, hay đạp mẹ để mẹ dậy ăn. Nhưng hôm nào mẹ mệt quá thì mẹ vẫn nằm ngủ. Một lát sau thì con sẽ im re hà. Đến khi mẹ dậy ăn con vẫn im re hoặc hoạt động rất ít. Ba nói con đã đói quá mà ngất xỉu trong bụng mẹ rồi.

Nhưng mấy hôm nay con đã ko còn như vậy nữa. Con quyết đạp mẹ cho đến khi mẹ ngồi dậy ăn mới thôi. Hôm nay mẹ canh thử coi con đạp đc bao lâu (2 mẹ con thi nhau ai lì hơn ai, hehehe), thì thấy con đạp suốt 2 tiếng đồng hồ với cường độ ngày càng mạnh. Sau mẹ ko chịu nổi đành ngồi dậy đi ăn mà thôi. Ăn vô rồi thì con đạp nhè nhẹ lại rồi im hẳn. Sau đó con lại quay lại "trò chơi" hàng ngày của mình. Xem con có lì ko chứ??? Lại còn dữ nết nữa chứ. (Hình như cái này thì giống mẹ thì phải, hihihi.)

Ngày mai cả nhà mình lại lên đường đi khám bệnh cho Su nhé. Bác sĩ sẽ xem con có khoẻ ko, có bị hàm ếch hay ko (eo ui, mẹ sợ quá!!!), rồi còn coi con là bé SuBin hay SuSu của ba mẹ nữa. Con phải ngoan để bác sĩ khám cho con nhé. Con phải nằm đúng vị trí nè, khoẻ mạnh nè, nhất là đừng có mắc cỡ để bác sĩ khám cho con nhé, hihihi.

Mẹ ghi chú thêm hôm nay con chính thức bước sang tuần thứ 19 rồi đấy. Nhanh quá phải ko con? Thế là 2 mẹ con mình đi đc 1 nửa chặng đường rồi đấy. Con cứ ngoan ngoãn và khoẻ mạnh cho ba mẹ yên tâm, biết ko nào??

23 thg 5, 2009

Vài trò ngộ nghĩnh trên mạng

Thứ 6 tuần sau ba mẹ sẽ đc gặp mặt con và có thể biết đc con là bé trai hay bé gái. Ba mẹ ko hồi hộp mà chỉ tò mò mà thôi vì với ba mẹ trai hay gái đều không quan trọng, miễn con là thương lắm rồi. Nhưng mẹ coi mấy cái này trên mạng thấy buồn cười quá nên mẹ lưu lại cho con để sau này có kết quả rồi thì coi có đúng ko, con nhé.

1. Mẹ làm test "Con đầu lòng của bạn là trai hay gái?" Kết quả là "Sinh đôi 2 bé trai". Hahaha... Thế mà trong bụng mẹ hiện tại chỉ có 1 bé Su à. Đâu ra 1 bé khác nhỉ? Mà 1 Su thôi mẹ đã muốn chết, 2 đứa mà cùng đạp mẹ choi choi chắc tiêu quá Su ơi.


Tram just took the "What sex will your first baby be?" quiz and the result is Twin boys.

2. Test thứ 2 là "Bạn là mẫu cha mẹ như thế nào?" Kết quả là "1 người cân bằng giữa luật lệ và hài hước. Trong mắt trẻ, bạn là nhất!" Hí hí... Nghe thích quá Su nhỉ?? Hy vọng mẹ sẽ làm đc điều này, hihihi.


Tram just took the "What kind of Parent are you?" quiz and the result is Balanced Parent.
You have a great balance between rules and fun! Your kids think you are the best!!

3. Test thứ 3 là "Tên em bé của bạn là gì?" thì kết quả là "David. Bạn sẽ có 1 bé trai gọi là David và bé đó là dành cho bạn." Ặc ặc... kết quả lại là 1 bé trai nữa à?? Nhưng mẹ thấy tên David này xí quá, mẹ ko thích chút nào. Nhưng em bé trong hình quả thật quá xinh Su nhỉ!!

Tram just took the "What will be ur babys name" quiz and the result is David.
A Baby Boy Called David is out there and he is for you.

4. Hơ, đã có 2 kết quả là bé trai. Mẹ mà ko mau mau kiếm kết quả bé gái là bé SuSu sẽ kiện mẹ cho mà xem. Đây là cái test thứ 4 của mẹ nè "Con gái bạn tên là gì?" Kết quả là "Madison. Gốc của tên này là Madeleine, tiếng Pháp có nghĩa là "Người từ Magdala." (hok bít Magdala này là ở đâu và có gì hay nữa). Nhưng mẹ cũng ko thích cái tên này luôn mặc dù em bé trong hình cũng rất xinh xắn đáng iu.


Tram took the What will your daughter be named? quiz and the result is Madison

Meaning: Its source is Madeleine, a French name meaning "Person from Magdala."

5. Xong của con rồi bây g đến mẹ đây, hihi (bon chen quá). Câu hỏi là "Tên tiếng Anh của bạn là gì?" thì kết quả là "Stephanie", hay mọi ng có thể gọi là "Steph". Hơ... mẹ thấy tên này cũng hay à. Nhưng mẹ thích tên "Steven" dành cho con trai hơn.

Tram just took the "What is your english name.???" quiz and the result is Stephanie.

S for stephanie!!Thats ur english name!!!!!As a pet name ur friends can call u "Steph".

Chọn tả cho con

Hôm trước tìm mua tả cho con, mẹ thu thập đc 1 số thông tin sau. Mẹ ghi lại luôn để sau này mẹ không quên, và nếu các bạn mẹ có đọc thì coi như là lấy đó làm tham khảo (thiệt ra cái này toàn kinh nghiệm của ng khác ko à, nhưng mẹ vẫn cứ ghi lại. Nếu sau này mẹ có kinh nghiệm khác thì lại ghi bổ sung sau.)

Hôm trước mẹ thấy trên Amazon sale tả Pampers cho con rất nhiều (nhân dịp lễ Memorial Day thứ 2 nè) và định mua, nhưng cứ chần chừ gọi điện cho mọi ng hỏi xem nên mua loại nào và mua bao nhiêu. Đến khi "thu thập" đầy đủ thông tin thì size cần mua cho con đã hết, hix hix. Thôi để mẹ "canh me" lại rùi đợt khác mẹ lại mua cho con nhé. Hy vọng đến lễ Quốc khánh 4/7 nó lại sale tiếp.

Về các loại tả thì có 2 loại phổ biến và tốt cho em bé là Huggies và Pampers. Pampers thì mềm hơn Huggies, nên thích hợp cho các bé mới sinh. Tuy nhiên Pampers có 2 khuyết điểm cần lưu ý là khi mà đổi size cho các bé, thí dụ như size 0 đổi lên size 1 thì sẽ bị trào ngược do size 1 vẫn còn hơi rộng, chưa thật khít. Nhưng nếu mặc size 1 khít rồi thì ko bị nữa. Với lại nó "thua" Huggies 1 chỗ là khả năng chứa của nó ko nhiều bằng Huggies. Huggies thì cứng hơn Pampers nhưng được cái giữ được "đồ thải" của bé nhiều hơn.

Cho nên mọi người vẫn xài Pampers cho bé mới sinh vì nó rất mềm mà "chất thải" lại chưa nhiều. Sau này bé lớn hơn thì có người vẫn xài Pampers do thích nó mềm mại dễ chịu, có ng lại chuyển sang Huggies nếu bé đó ko thấy khó chịu. Cái đó tuỳ sở thích của bé và tuỳ khả năng của ba mẹ vì Huggies thì rẻ hơn Pampers 1 chút.

Cái loại tả cho bé mới sinh (New born (N) hoặc size zero (0)) thì ko cần xài nhiều. Mua 1 bịch nhỏ là đủ. Nhưng xài bao nhiêu vẫn phụ thuộc em bé lớn hay nhỏ. Nếu gặp bé nào mới sinh chừng 2kg mấy - 3kg thì xài nhiều hơn 1 chút. Nhưng bé nào mà chừng 3kg rưỡi trở lên thì xài ko nhiều vì khi bé chừng 4.5 kg là đã ko xài đc nữa. Mà em bé thì lớn nhanh lắm.


Size 1 thì xài nhiều hơn 1 tí. Có thể xài đến khi em bé 6.5kg. Size 2 thông thường thì xài đến khi em bé 4 tháng (tất nhiên là tính trung bình). Từ chừng tháng thứ 4, thứ 5 trở đi đến khi em bé 1.5 tuổi thì xài size 3. Coi như size 3 là xài "ác đạn" nhất. Cho nên để tiết kiệm, mẹ quyết định mua cho con loại tích hợp size 1-2 chung. Vì đâu biết con sẽ lớn nhanh hay chậm và như thế nào đâu. Cứ coi như size 1-2 là xài cho đến khi con 3-4 tháng. Như vậy sẽ dễ tính và dễ mua đồ trữ hơn. Sau đó thì con sẽ chuyển sang size 3 và cứ thế mà xài thôi.



Ba thì quyết định cho con xài Pampers luôn vì ba bảo mềm mại cho nó dễ chịu (với đợt sale như thế này thì Pampers lại rẻ và kinh tế hơn Huggies nhiều.) Và ba cũng nói là phải thay tả thường xuyên cho con chứ ko tiết kiệm đc. Bà ngoại thì ngại con xài tả này thì sẽ không tốt và khó chịu. Với lại con cũng có bà nội sang chăm sóc 6 tháng nên ba mẹ có thể sẽ cho con xài xen kẽ tả giấy và tả vải truyền thống. Nhưng mà cũng ko biết có tiện ko vì nhà của mình trải thảm khắp nhà, lỡ mà cho con mặc tả vải thì lỡ con "tè" hay "ị" ra nhà thì dọn cũng "phê" lắm à. Nhưng nếu có xài tả thường thì chắc cũng chỉ đến khi con 5-6 tháng thôi. Sau đó bà nội về VN rồi, và con đến tuổi lăn lê bò trườn, đi đứng chạy nhảy thì chắc là phải cho con xài tả này thôi chứ ba mẹ bận ko có thời gian giặt tả và cũng sợ con làm dơ thảm dọn cực lắm. Hồi đầu ba Trung rất hăng hái nhé, kêu là ba sẽ xung phong giặt tả cho con, mà còn đòi giặt tay chứ ko thèm giặt máy nhé. Nhưng sau 1 đợt thi cuối kỳ vừa rồi, ba mẹ quay cuồng như chong chóng nào bài vở, nào công việc, nào cơm nước, nhà cửa nhìn tan hoang... thì đã ko còn nghe ba Trung nhắc nhở việc này nữa, hehehe.

Còn mua loại nào của Pampers thì cũng đau đầu lắm nhá. Pampers thì có 3 loại: Baby Dry, Swaddlers, và Cruisers (theo thứ tự từ rẻ đến đắt). Theo mẹ hỏi thăm thì mọi người ở đây thông dụng vẫn cho bé xài Baby Dry vì theo mọi ng Baby Dry là đã mềm lắm và cũng tốt rồi, cũng ko cần mềm hơn làm gì. Cũng có người tháng đầu cho bé xài Swaddlers (size 1), sau đó chuyển sang Baby Dry (size 1-2). Ba mẹ thì cho rằng xài Baby Dry là tốt rồi. Tốt hơn nữa thì cũng thế mà thôi lại ko đáng. Với lại mình mua loại ko đắt tiền, mình còn dám thay nhiều, chứ mua loại đắt, mình tiếc, ko thay thì lại càng ko tốt cho con.

Loại size 1-2, tính ra trung bình 1 ngày thay cho con 8-10 cái tả (tuỳ mức độ "thải" của con), thì tính ra cũng phải mua cho con đến 3-4 hộp loại 192 cái lận đó. Nhưng mẹ nghĩ có lẽ mua chừng 2 hộp cho con là đc vì con còn xài tả vải xen kẽ nữa, và biết đâu con lớn nhanh, lại ko vừa nữa thì tiếc lắm. Mẹ nghĩ chủ yếu là cho con mặc tả giấy khi ngủ cho nó khô thoáng, con ngủ ngon giấc hơn, hoặc lúc cho con đi chơi ra ngoài mà thôi. Mà lúc đó có thiếu ra Sam's Club mua cho con 1 hộp thì cũng ko bao tiền. Còn size 3 thì cứ mua thoải mái 5-6 hộp để dành. Hy vọng đến khi con 1 tuổi, biết nhận thức thì sẽ "cai tả" được cho con, hihihi.

Còn Size 0 trước mắt ba mẹ mua chừng 10-20 cái, khi nào sinh con ra mà thiếu thì mua thêm vì mẹ đoán với mức độ "ù" của con thì chắc con ko xài nhiều đâu, con nhỉ, hihihi. Hôm trước mẹ còn nhận đc mấy cái tả Huggies dành cho bé mới sinh free, nhưng bây g nghe mọi ng nói nó cứng, mẹ đang ko biết con xài có bị sao hay ko nữa. Thôi cứ đem ra cho con xài thử. Ko đc mẹ lại đổi Pampers cho con nhé.

Cô Rana ở gần đây chỉ cho ba mẹ ra Walmart mua loại tả Parent Choice rẻ hơn loại Pampers hay Huggies nhiều. Nhưng ba ko chịu vì cho rằng tả rất quan trọng với em bé. Vì lỡ mà có hâm, có viêm nhiễm gì thì sau này tội cho con lắm vì ba cho rằng nó liên quan trực tiếp đến "vùng nhạy cảm" của bé mà. Cho nên tinh thần chung là ba mẹ quyết định xài Pampers Baby Dry cho con. Sau này con chừng 1 hay 1 tuổi rưỡi, mẹ sẽ tập cho con ngồi bô và bỏ tả dần. Nhưng Su phải ngoan và phải học cách bỏ tả sớm con nhé. Như vậy thì mới mau thành người lớn, để còn mau mau có em, làm gương cho em nữa chứ, hihi.

Đấy, đây chỉ mới là chuyện tả, bỉm của con thôi mà đã nhiều sự thế rồi. Ko biết sau này còn chuyện gì nữa ko. Mẹ đang nghiên cứu từ từ các loại đồ dùng cần thiết cho con để còn làm registry ở các cửa hàng nữa. Các cô bạn trong lớp mẹ kêu mẹ làm để đến khi các cô làm Babyshower cho con thì các cô ra cửa hàng, theo list mà mua. Nhưng ba mẹ cũng cần hỏi thăm 1 số người để xem nên chọn những đồ gì cho con (thí dụ như giữa highchair va ghế bust thì cái nào tiện hơn. Loại car seat nào tốt...).Cũng phải làm tiếp 1 vài "nghiên kíu" nho nhỏ nữa mới đc, hihihi.

21 thg 5, 2009

Su đi khám bác sĩ lần 4

Cuối cùng hôm nay 2 mẹ con Su cũng đc đi khám bác sĩ dưới sự "hộ tống" của ba Trung. Đến nơi thấy cô Phương (Đỗ) đang ngồi trong đó rồi. Lát sau còn gặp cô Hương chú Sơn đi khám ra nữa mới buồn cười chứ. Hôm nay đông vui tấp nập quá Su nhỉ.

Bác sĩ cân đo đong đếm cho mẹ thì bảo bình thường. Chắc cái cân ở nhà đã bị hư. Mẹ cân ở nhà có 120lbs thôi. Mà mẹ lo quá vì cách đây 1 tháng là 118lbs. Mà 1 tháng lên có 2lbs là quá ít. Nhưng mà chỗ bác sĩ cân mẹ đến... 125lbs làm mẹ cũng hoảng hồn ko ngờ mình lên kí nhanh vậy. Tuy nhiên bác sĩ lại cho mẹ biết là mẹ thuộc nhóm skinny (ốm) mới ghê, hahaha. Thành ra cứ yên tâm mà ăn tiếp tục.

Đo tim thai con đc 153 lần/phút. Ko chênh lệch lắm so với tháng trước. Bác sĩ cho biết con hay gò, thích di chuyển, thậm chí trồi lên trong bụng mẹ chứng tỏ con active (nghịch ngợm) quá thôi, ko có gì lo lắng. Bác sĩ cho biết mẹ sờ thấy bộ phận cơ thể của con khi con trồi lên cũng là chuyện bình thường. Mà bác sĩ còn bảo em bé active thì sẽ thông minh. Mà Su của ba mẹ thì chắc là phải thông minh rồi, con ha, hihihi. Ko hiểu sao con nằm lệch hẳn qua phía bên trái bụng của mẹ chứ ko nằm giữa như ngày trước nữa. Bác sĩ cho biết 80% em bé nằm ở vị trí đó. Mẹ nghĩ hay do em bé thích nằm gần tim của mẹ nhỉ???

Bác sĩ cho biết mẹ bình thường và con khoẻ. Khám bác sĩ ra con cứ chòi chòi đạp đạp trong mẹ suốt đường đi về làm mẹ cứ đau nhoi nhói. Để mẹ sinh con ra rồi coi thử con thế nào mà nghịch quá như vậy.

Trên đường về ghé hiệu thuốc CVS đầu đường mua thuốc. Đưa toa cho dược sĩ xong xuôi, thì đc bảo chờ... 30 phút. Ba kêu 30 phút sau là cả nhà lăn đùng ra xỉu hết chứ ở đó mà đợi lấy thuốc. Mà hok bít nó làm cái gì, hay bây g nó mới nghiền, mới nắn thuốc hay sao mà bắt đợi 30 phút. Cho nên ba mẹ về nhà luôn để còn ăn cơm vì quá đói bụng rồi. Bó tay mấy cái nhà thuốc. Cái Walgreens thì cà chớn, đi mua thuốc mà nó ko có hàng hay hết hàng là nó "phán" nhà sản xuất ko SX thuốc này nữa. Trong khi chỗ khác vẫn bán ầm ầm. Rút kinh nghiệm hôm nay đi CVS mua, hy vọng nhà thuốc lớn thì ko lừa gạt mình như vậy thì bắt chờ 30 phút. Bó tay!!! Ba Trung kêu mỗi nhà thuốc có cái "bệnh" riêng của nó, hihihi.

Tuần sau hy vọng ba mẹ sẽ lại gặp con và biết con là SuSu hay SuBin, con hen. Nhưng Su phải ngoan và khoẻ mạnh mới đc, con nhé.

20 thg 5, 2009

Kể chuyện cho Su nghe

Hôm nay mẹ gặp mấy chuyện này mà cứ buồn cười mãi. Nên mẹ viết ra, để sau này Su lớn Su đọc rồi cười chung với mẹ nhé, hihi.

Câu chuyện thứ 1.
Hôm nay ba mẹ đi ngân hàng để mở tài khoản. Vừa vào kéo ghế chưa kịp ngồi thì nghe cái chú đó hỏi when when gì đó. Thế là mẹ xớn xác trả lời luôn.

- Yeah, today.

Ngồi xuống rồi nhìn thấy mặt chú đó ngơ ngác nhìn ba mẹ á khẩu luôn. Mẹ chẳng hiểu gì cả. Thế là ba hỏi lại là chú đó vừa hỏi gì. Thì ra chú đó hỏi:

- When is your Big Day? (Chừng nào bạn sinh em bé?)

Thía mà mẹ tưởng chú ấy hỏi muốn chừng nào mở tài khoản. Thiệt trớt quớt lãng xẹt. Đi về mẹ cứ cười mãi. Chắc chú ấy nghe hết hồn. Tưởng ba mẹ trên đường đến bệnh viện đẻ ghé mở tài khoản luôn. Rồi hok bít lỡ đang ngồi mà cái bà này (là mẹ) mà dở chứng sinh bé Su trong ngân hàng thì ổng cũng hok bít làm sao, hahaha.

Mẹ cứ buồn cười mãi. Thiệt là câu trả lời trớt quớt hèn chi mà chú ấy ngơ ngáo nhìn mẹ á khẩu luôn, hahaha.

Câu chuyện thứ 2.
Là mẹ coi trên đĩa nhạc. Hôm nay ba kêu mẹ nói nhiều quá nên mở đĩa nhạc cho coi để mẹ khỏi nói nữa. Thì có cái đoạn này mắc cười quá.

Đĩa Paris By Night Nhạc theo yêu cầu. Có 1 bác yêu cầu vầy nè.

- Tui coi Paris By Night Huế - Hà Nội - Sài Gòn, thấy Thế Sơn và Hương Thuỷ hát bài "Đi đâu cho thiếp theo cùng. Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam." Nay tui đề nghị cho Thế Sơn và Hương Thuỷ song ca 1 bài nữa.

Sau đó PBN đã sắp xếp 2 người đó ca bài... "Đoạn cuối cho cuộc tình".

Mới vừa "đi đâu cho thiếp theo cùng" mà mới đó đã "Đoạn cuối cho cuộc tình", hahaha. Kiểu này PBN muốn ko cho cặp này ca tiếp nữa đây, hahaha.

Rồi, đến chuyện thứ 3. Là chuyện của Su nè.
Chuyện này ko có gì mắc cười hết. Là Su hư lắm. Hễ mẹ ngủ trưa là con lại gò và trồi lên trong bụng mẹ. Hôm qua con trồi lên 2 lần. Mẹ còn sờ đc cái chỗ tròn tròn như cái đầu của con và 2 cái nắm nhỏ xíu như 2 nắm tay của con vậy. Trưa nay ba mẹ đi công chuyện về, cũng trễ nên ba ko đi làm mà ở nhà. Mẹ vào ngủ. Một lát thì con lại quay lại với trò chơi của mình. Thía là mẹ kêu ba vào coi. Ba nhìn thấy thì ngạc nhiên lắm. Nhưng ba ko có nhấn con xuống như mẹ nhưng mà ba xoa con nhè nhẹ, còn hỏi mẹ cái tròn tròn này là cái đầu con đó à? Sao bự thía?

Con hư quá. Mà cái trò này có gì hay đâu mà càng ngày con càng chơi nhiều thế nhỉ? Dạo này con rất hay gò. Thế cũng tốt chứng tỏ con khoẻ nhưng mà mẹ thì mệt quá. Hôm nào con mà tự nhiên phấn khích là con còn đạp mẹ ầm ầm nữa như chiều nay chẳng hạn. Bà ngoại nói con 90% là SuBin. Nhưng mẹ thấy SuSu cũng có khả năng quậy vậy lắm à.

Ba Su dạo này rất hay bênh Su nhé. Mẹ mở cửa tủ là ba để ý rồi nói mẹ phải mở cửa tủ rộng ra coi chừng mở he hé thế lỡ quay lại đụng trúng cái bụng thì sao (ý là đụng trúng Su thì sao đúng hơn!!). Rồi khi Su trồi lên mẹ nhấn Su xuống thì ba nói sao lại đè đầu con như vậy. Xoa nhè nhẹ để Su xuống là đc (ko nhấn Su xuống Su trồi kiểu này mẹ sợ quá. Lỡ có gì thì sao??!!) Nói chung ba rất rối chuyện và cứ hay bênh Su. Kiểu này chắc đẻ ra là ba Trung toàn chiều Su mà chỉ có mẹ là đánh đòn Su thôi quá. Kiểu này nghi quá à ...

16 thg 5, 2009

Su theo ba mẹ đi ăn tiệc

Chào cả nhà ạ. Lại là bé Su nói chuyện với mọi người đây ạ vì mẹ con hum nay ko khoẻ mà con lại có quá nhiều chuyện để chia sẻ, để ông bà, các bác, các cậu, các dì có thể cập nhập thông tin về gia đình của con.

Mấy hôm nay mẹ con đưa con đi ăn tiệc hoài à. Con ngán đồ ăn Mỹ lắm. Ko thích ăn nhiều. Nhưng mà con chỉ thích theo mẹ con đi 8 với mọi người thui. Hôm trước ba mẹ đưa con qua nhà bà Hà và ông Larry mừng các bác, các cô chú tốt nghiệp. Hôm đó thì mẹ con vui lắm vì gặp quá chừng con nít hà. Đây là gương mặt ham dzui của ba mẹ con nà.

Thấy ba con đẹp trai ghê ko? Cái quả đầu này là mẹ con tỉa tót cắt hớt cho ba con đó. Chứ mấy hôm trước đi ăn Pizza với các cô chú, mọi ng đều kêu ba con giống... Einstein hết. Mà giống cái bộ tóc chứ hok phải bộ óc mới chết, hí hí...

Anh Cún quậy lắm (con trai mưh), chạy lăn tăn khắp nơi. Mẹ Thu dí theo ko kịp luôn. Chẳng những thế mẹ Thu lôi đi chỗ khác mà giống như 2 mẹ con đang thi kéo co vậy. Anh Cún chừng 2 tuổi thui mà mạnh còn hơn mẹ Thu U-30 nữa mới kinh chứ. Mẹ con nhìn thấy sợ quá. Lỡ mà Su Bin cũng quậy thế thì... Anh Cún luôn tay luôn chân. Chụp cái này, buông cái kia, rượt cái nọ. Lúc mọi ng về còn giữ cái túi của chị Nhím ko cho chị Nhím về nữa chứ.

Chạy thế này làm sao mẹ Thu đuổi kịp mình nhỉ??? Hí hí...

Mẹ quay sang chị Bông nhà chú Ánh và cô Linh. Chị Bông chỉ sắp 1 tuổi thôi. Ngồi ăn rất chững chạc nhé. Lâu lâu lại cau mày trông như người lớn. Nghiêm chỉnh lắm. Nhưng cái tính ham dzui y như mẹ Linh. Cái mặt trông rất buồn ngủ nhưng thấy mọi ng hát hò chơi bời thì vẫn cố nhướng mắt nhìn theo chứ ko nhè nhè khóc đòi ngủ. Nhưng mẹ con cho rằng như vậy là rất ngoan (tại mẹ con cũng ham dzui lém, hihihi).

Bộ váy 2 mẹ con mình ton sur ton như vậy rồi, còn cái nón này để làm gì thế nhỉ??

Chị Bon Bon thì đã lớn lắm rồi. Nhớ ngày nào mẹ con sang US này thì chị Bon Bon vừa mới sinh ra đời. Bây g chị ấy đã ra dáng lắm, suốt ngày quấn chân ba Hiển thôi.

Bon Bon với ba Hiển và bác Hà.

Chị Bống nhà cô chú Phương Phương thì nghịch hơn. Chị ấy bị mẹ nhốt trong cái high chair để ăn. Nhưng bình sữa đưa cho chị thì chị gạt ra, mà cứ tay chỉ cái dĩa đồ ăn của mẹ Phương, miệng cứ kêu "mì mì" (tức là bánh mì á). Rồi khi cô Hà tới hỏi chị Bống ăn xong chưa, chị Bống biết là sắp có ng đưa mình đi chơi, thì cái chân cứ choi choi định leo ra khỏi high chair nhưng bị kẹt cái seat belt ko ra đc, thế là đưa 2 tay cho cô Hà miệng kêu "kíu kíu" (tức là cứu chị ấy ra khỏi cái "chuồng" á) trông buồn cười ko chịu nổi. Chị ấy cũng nghịch lắm cơ, cũng chạy lăng xăng nhưng mẹ của con cho rằng đấy là "nghịch trong vòng kiểm soát" vì mẹ chị Bống vẫn có thể dí theo (mặc dù đang bầu anh Sóc) và vẫn có thể giữ chân chị ấy vào những lúc cần thiết (như lúc mọi ng phát biểu, cắt bánh...).

Bố ơi, thả con ra để con còn chơi bong bóng.

Chị Nhím bên nhà bác Tùng Phương thì trông rất e lệ, nhu mì nhé. Chị ấy mà phát hiện ra ko có mẹ là oà khóc nức nở ngay chứ ko hăng hái tìm kiếm như chị Bống đâu. Nói chung chị ấy rất nữ tính và e lệ, luôn luôn theo sát mẹ Phương nên chị ấy rất dễ trông chừng.

Tay thì ôm mẹ nhưng mắt cứ nhìn theo bong bóng thôi.

Ba mẹ con cuối cùng rút ra kết luận là con trai cỡ nào thì cũng quậy hơn con gái (Ba mẹ con nói câu này hơi bị dư nhỉ??!!). Có con trai mà quậy cỡ cậu Tí hay anh Cún là mẹ con trông mệt xỉu luôn à

Hôm nay con cũng theo mẹ con đi ăn tiệc. Hôm nay mẹ con ko đc vui lắm. Lại có nhiều chuyện làm mẹ con si nghĩ lo lắng. Thía là mặc dù đến 3g trưa con mới đc ăn trưa nhưng con "biết điều" lém. Con im re à. Con hok dám quậy mẹ con đâu. Tại con biết là mẹ con đang lo mà con còn quậy là mẹ con quạu lắm đó. Con ngoan ghê ko?

Cho nên mẹ con thương con lắm. Ba con cũng thương con nữa. Ba mẹ con bàn tính si nghĩ 1 hồi thì mọi chuyện tạm giải quyết xong. Xong rùi mẹ con mới hỏi "Ủa, sao hôm nay Su im re vậy hen?" Ba con cũng lo lắng hok bít con có khoẻ ko. Lát sau con hơi gò gò 1 tí, 1 tí thôi, con sợ mẹ con đau thì mẹ con lại quạu nên gò 1 tí cho ba mẹ yên tâm, báo cáo "Su đây ạ" rồi thôi. Đó, con ngoan vậy đó nên ba mẹ càng thương con hơn nữa, hihihi. Con biết là có con, ba mẹ con phải suy nghĩ và tính toán nhiều thứ lắm. Cho nên con sẽ là 1 bé Su ngoan và khoẻ mạnh để ba mẹ con yên tâm và thương con nhiều nhiều ^_^. Ba mẹ con đang dọn dẹp nhà cửa đó. Dọn dẹp lại để chỗ cho con sau này chào đời có chỗ chơi, chỗ ngủ. Nhà ba mẹ con nhỏ lắm, khoảng 60m2 à. Nhưng mà mẹ con cũng cố sắp xếp cho con 1 ko gian rộng rãi để con bò, con chơi. Mẹ dành hẳn cho con 1 cái phòng để con chơi luôn. Mẹ con chơi sang dễ sợ luôn. Hôm nay con nghe ba mẹ con trò chuyện với nhau như vầy nè, để con mét ông bà, và các bác, các dì, các cậu nghe.

- Mẹ sướng quá. Mẹ ko làm gì hết. Hút bụi cũng ba, dọn dẹp cũng ba, chà toilet cũng ba luôn =(. Hôm qua 10g mẹ đi ngủ rùi. Ba tới 2 g sáng mới đc ngủ.

- Thì ba tính coi 1 bữa vầy ba làm đc mấy tiếng? Ba chỉ dọn nhà có mấy tiếng mà ba la ó cái gì? Mà lâu lâu mới dọn nhà 1 lần. Mẹ mang vác bé Su 24/24 suốt 9 tháng mà mẹ còn ko la. Vậy ba đổi đi. Ba mang bé Su đi mẹ dọn nhà cho.

- ???

Mẹ con nói vậy đó rồi ba con nín thinh à. Cuối cùng ba thở dài 1 tiếng, than thở: Lấy vợ may mà chỉ đang học Thạc sĩ thôi mà cãi lý thế rồi, mai mốt có bằng Thạc sĩ thiệt ko biết thế nào???

Mà ba mẹ con chỉ đùa nhau thế thôi. Chứ trong lòng con ba con là nhất. Ba con cái gì cũng ưu tiên cho mẹ hết. Có hôm mẹ lén lén ba đang học bài, chui vào phòng trong lấy đồ ra ủi, ba con nghe có tiếng lật đật chạy vô, mắng mẹ 1 trận rồi đuổi mẹ ra, dành lấy cái bàn ủi để ủi đồ cho mẹ. Ba ko cho mẹ làm cái gì trong nhà hết, nhất là mấy cái việc nặng nhọc. Ba con thương mẹ, thương Su lắm. Cho nên Su cũng thương và yêu ba Trung nhiều nhiều nhiều !!!!!!

13 thg 5, 2009

Su đã cùng mẹ đi đc 1 chặng đường

Ngày hôm nay, 2 mẹ con mình đã kết thúc học kỳ, 1 học kỳ đầy bận rộn, mệt mỏi, nhưng quá nhiều kỷ niệm sâu sắc với mẹ. Bữa giờ mẹ "mắng vốn" Su nhiều rồi nhỉ. Hôm nay mẹ để Su "mắng vốn" lại mẹ nhá.

"Chào mọi người, con là bé Su bụ bẫm đáng iu của ba Trung và mẹ Trâm đây ạ. Bình thường thì con rất ngoan. Khi mẹ đi học, đi làm thì con không có quậy quọ gì hết. Con nằm rất im. Nhưng nhiều lúc mẹ con hư lắm. Mẹ con hay nhí nhảnh ham dzui nè. Khi con hơi hơi giận mẹ thí dụ như mẹ cứ thức khuya để 8, hay là coi phim là con lại choi choi đạp mẹ nhắc mẹ đi ngủ. Như vậy thì tốt cho sức khoẻ của mẹ và con luôn mà. Khi mà mẹ để con đói, là con giận mẹ ngay. Con sẽ gồng lên cứng ngắc trong bụng mẹ. Mà mẹ con thông minh lắm nha. Nhiều lúc đang ngủ mà con gồng mẹ con cũng biết con đói là mẹ con phải dậy ăn ngay.

Hôm nay con giận mẹ con lắm. Mẹ chỉ ngủ có 3 tiếng đồng hồ thôi hà. Con ngủ chưa có đã gì hết mà mẹ đã dậy học bài rồi. Con giận quá nên con làm mẹ con bị đau lưng và đau bụng nguyên buổi sáng luôn (đây là cường độ giận nhất của con đó). Mẹ con dỗ dành con nè, xoa xoa bụng chỗ con nằm nè, thủ thỉ nói chuyện dỗ dành con nè. Nhưng mà con vẫn giận lẫy mẹ. Lúc mẹ làm bài thi thì con "hợp tác" hơn, nhưng mẹ thi xong là con lại "hoạt động" lại ngay. Con đang dỗi mà!!! Thía là thi xong mẹ con phải về nhà nằm ngủ ngay ko dám lang thang nhiều chuyện với mấy cô bạn trong lớp nữa.

Mà mẹ ngủ thì ui thui, ngủ quá trời quá đất. Con đợi hoài đợi hoài mà hok thấy mẹ dậy ăn cơm trưa. Mà hôm nay ba con bận quá ko làm cơm đc. Mẹ con hứa làm cơm cho ba con ăn vậy mà mẹ ngủ hoài ko chịu dậy. Thía là con đói quá, con gồng lên làm mẹ phải giật mình thức dậy. Mẹ còn chạy ra "mét" ba con nữa chứ. Kêu ba con rờ thử cái bụng, ba cũng cười kêu sao nó cứng ngắc vậy nè. Ghét ba mẹ con ko? Ngủ đến 2 giờ rưỡi chiều mới dậy mà còn hỏi tại sao con gồng cứng ngắc!!?? Thía là mẹ con đi ăn cơm ngay. Có cơm vào là con hết gồng liền hà. Đó, con ngoan vậy đó.

Nhưng mà con thương ba mẹ con lắm nhé. Khi mẹ đi học, đi làm là con ko làm phiền mẹ con vậy đâu. Miễn là mẹ con ăn ngủ đầy đủ là con sẽ rất ngoan, hí hí hí."

Thế là hôm nay 2 mẹ con mình đã kết thúc học kỳ rùi con à. Vậy là mình lại vượt qua đc 1 chặng mốc nữa. Kỳ này mẹ học khá vất vả vì có 1 môn vẽ (mẹ vẽ xấu hoắc à) và 1 môn Luật đất đai (chữ chi chít chữ, đọc chả hiểu mô tê ất giáp gì ráo), nhưng mẹ vui vì cuối cùng mẹ cũng "vượt qua chính mình" hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đc giao, hehehe.

Bây g nghỉ hè, mẹ con mình sẽ đc nghỉ ngơi nhiều hơn, vui chơi nhiều hơn con nhé. Mà điển hình là tuần này mẹ con mình kít mít lịch party, hihihi. Mẹ vẫn thường chọc ba rằng Su giỏi lắm nhé, Su theo mẹ đến trường, Su theo mẹ đi học, Su theo mẹ đi làm nữa. Nhưng Su vẫn ngoan lắm, và vì vậy ba mẹ có thể yên tâm học tập và làm việc. Cho nên ba mẹ thương Su nhiều lắm.

Tuần sau mẹ con mình lại đi khám bác sĩ con nhé. Chỉ còn 1, 2 tuần nữa thôi ba mẹ sẽ biết con là SuBin hay SuSu rồi. Lúc đó sẽ ko gọi chung chung con là bé Su nữa.

Các thầy và bạn trong khoa của mẹ đều đã biết đến sự hiện diện của con. Mọi người rất vui và chúc mừng mẹ. Ngay cả ông thầy khó tính nhất trong khoa cũng chúc mừng niềm hạnh phúc của ba mẹ nữa. Mẹ xin các thầy kỳ sau nghỉ 2 tuần nhưng các thầy đều bảo là cần nghỉ nhiều hơn nữa, chứ 2 tuần thì sợ ko đủ. Thôi thì cứ tới đâu hay tới đó vậy.

Bây g nghỉ hè, nhưng tất cả mọi ng trước khi về cứ dặn mẹ là khi nào biết giới tính của con thì phải gửi mail cho mọi ng ngay. Ông thầy trưởng khoa của mẹ còn bảo là khi biết giới tính, mọi ng hãy nghĩ ra 1 cái tên để mẹ có thể chọn lựa. Mọi ng còn bảo trong khoa Quy hoạch này, con là em bé đầu tiên. Và vì vậy, mọi ng đều yêu thương, quan tâm con ngay cả khi con vẫn chưa chào đời. Con thiệt là 1 em bé may mắn và hạnh phúc. Ngay từ trong bụng mẹ, con đã đc lớn lên và nuôi dưỡng trong tình yêu thương của mọi người chung quanh mình. Và vì vậy, mẹ mong mỏi, bé Su, con yêu của ba mẹ, sẽ là 1 em bé ngoan và khoẻ mạnh, con nhé!!!


12 thg 5, 2009

Siêu ý tưởng

Hôm nọ ba mẹ đi sang chơi nhà chú Phương, thấy chú trang trí phòng chị Bống đẹp quá. Ba mê tít. Mẹ sang chơi nhà cô Phương (Lê), cũng thấy trong nhà dán hình thú khắp nơi cho chị Nhím chơi. Mẹ thấy cũng hay hay. Thế là ba mẹ bàn nhau làm sao để trang trí phòng cho Su. Sau khi bàn bạc thì ba Trung bỗng nhiên đưa ra "đề nghị" hơi bị "hay ho" thía này:

- Mình phải dán trong phòng của Su hình gia đình để sau này Su về VN thì gặp ông bà ko bị lạ.

- Ừ, thì mình có mấy tấm hình cưới chụp gia đình đó, phóng to lên là đc.

- Ko, phải hình từng người cơ.

- ??

- Mình nói ông bà gửi hình ông bà sang, hình nào cái mặt to to rõ rõ chút để Su dễ thấy.

- Sao ba ko nói là gửi hình thẻ sang cho rồi.

- Ừ, ý ba là thế.

(té cái bịch).

- Làm vậy hok giống là để Su nhìn cho quen đâu. Làm vậy biết giống cái gì ko?

- Giống gì?

- Lệnh truy nã.

6 thg 5, 2009

Su gò

Mẹ nghe mọi ng bảo khi có bầu sẽ có cảm giác thai gò, và thai máy. Mẹ ko hiểu thế nào là gò. Khi mẹ nghe nhoi nhói nơi bụng, mẹ gọi là Su đang đạp, đang đấm đá mẹ. Sau mọi ng bảo đó là thai máy. Khi mẹ đói, mẹ thấy bụng mẹ có 1 chỗ bị gồng, đụng vào cứng ngắc. Sau mọi ng bảo mẹ mới biết gọi là thai gò.

Khi mẹ mới cấn bầu con, khoảng tuần thứ 7, thứ 8, mẹ đã thấy con gồng khi mẹ đói rồi. Khi đó mẹ ko biết đó là thai gò. Bây g biết ra mẹ ngạc nhiên quá vì con gò quá sớm mà mẹ cũng cảm nhận thai gò qua sớm. Sau này mẹ ăn uống điều độ, ít cảm nhận thai gò hơn. Rồi hôm trước, mẹ đi ngủ trưa. Đột nhiên có 1 chỗ trong bụng mẹ bị gồng lên, rồi cứ thế trồi lên cứng ngắc. Mẹ hết hồn, ko biết là gì. Hỏi ra mới biết là thai gò. Con ơi là con, giỡn chơi như thế rồi nó sút cái dây ra rồi sao hả con??!! Gồng lên là đc rồi, sao lại còn chui lên chui xuống làm gì hả con? Nghịch chi mà nghịch thế??!!

Rồi có hôm cuối tuần, mẹ nằm nướng đến tận 12g mới chui ra khỏi giường. Bụng đói meo. Thế là con gồng lên trong bụng mẹ. Mà ngộ lắm. Vì lâu rồi mẹ ko thấy con gồng. Ngày xưa con chỉ bé tí thôi. Gồng lên cũng chỉ thấy 1 chỗ bé tí. Bây g con đã lớn, mà con gồng lên nguyên 1 mảng bự luôn. Ba bảo con xấu đói y chang ba. Mẹ thấy con cũng xấu đói y chang bên ngoại. Học gì ko học, sao học tính xấu thế hả con??!! Thế là mẹ ra ăn vào 1 miếng bánh mà hôm qua dì Alicia làm đem qua cho mẹ. Con giãn ra từ từ rồi ko gồng nữa. Mẹ buồn cười quá. Con như thế mà nói sao ko béo cho đc hả con yêu (trộm vía, trộm vía).

Cuối tháng này, 2 mẹ con ta lại đi siêu âm nữa nhé. Mẹ sẽ biết con là SuBin hay SuSu. Mọi ng bảo con nghịch thế chắc là SuBin. Nhưng cũng đâu có ai cấm SuSu nghịch thế, đúng ko con? Nhưng nghịch gì thì nghịch, đừng có trồi lên trong bụng mẹ nữa. Như thế ko ngoan đâu, biết ko con??!!


5 thg 5, 2009

Su theo mẹ đi Minneapolis và đón sinh nhật cùng mẹ

Từ ngày 24/4/2009 đến 29/4/2009, mẹ phải đi dự Conference ở Minneapolis. Mẹ đăng ký đi từ sớm mà ko biết đã có con. Nếu biết có con, chắc mẹ đã ko đi dự Conference này rồi.
Mẹ con mình lên đường cùng với 3 cô bạn thân trong lớp học của mẹ. Nói chung là có lẽ do mẹ bị say máy bay, con cũng ko khoẻ lắm nên mấy ngày ở Minneapolis con ko quậy mẹ nhiều. Các cô bạn của mẹ cũng thường sờ bụng mẹ để nựng con. Các việc nặng nhọc như khuâng vác này nọ các cô đều dành làm hết. Có cô Yu còn xung phong đi ra siêu thị mua nước cho mẹ, xách nước về khách sạn vì mẹ ko uống đc nước trong khách sạn. Cô Miaomiao thì lúc lên xuống train (từ sân bay về khách sạn và lúc ra sân bay) thì toàn là xách vali và hành lý cho mẹ. Ở sân bay các cô cũng kéo vali cho mẹ luôn. Có con mẹ thấy mẹ đc ưu tiên quá chừng, hí hí.
Chuyến đi này mẹ học đc rất nhiều điều. Thành phố Minneapolis là 1 thành phố đẹp và cũng có nhiều thứ để tham quan. Kiến trúc của thành phố thì rất đẹp. Các kiểu nhà cao tầng mỗi toà 1 kiểu kiến trúc khác nhau, lạ mắt xen kẽ với các toà nhà cổ kính trông rất hay và lạ.

Chuyến bay về 2 mẹ con bị bầm dập tơi tả do tối trước mẹ ngủ thiếu. Cộng thêm máy bay cứ liên tục delay, rồi sân bay Dalas ko cho máy bay hạ cánh nên nó cứ bay vòng vòng trên trời suốt 2 tiếng đồng hồ. Rồi chuyến bay về OKC lại bị delay tiếp tục. Túm lại mẹ con mình về đến nhà là 2g30 sáng trong tình trạng tả tơi xơ mướp. Đã vậy mẹ còn bị cảm lạnh, ho và sỗ mũi nữa. Tội nghiệp Su quá chừng. Về nhà cả tuần lễ mà mẹ vẫn thường nôn sau khi ăn, còn Su thì im re, ko hó hé gì hết. Thương bé Su lắm!!! Sau 1 tuần, mẹ cân lại phát hiện sụt mất 3 lbs.

Đây là tấm 4 "người đẹp" chụp khi tham quan trường University of Minneasolta vào ngày cuối trước khi về. Chỗ này nằm ngay trung tâm thành phố St. Paul. Cả bọn đón xe bus (vì khách sạn ở trung tâm thành phố Minneapolis) sang đây, rồi đi ăn ở quán ăn người Việt Nam (quán này có cả Bún mọc, bún măng vịt, phở, bún bò Huế, cơm tấm... ngon ơi là ngon). Từ trái qua là dì Yu, Miaomiao, mẹ, và dì Wakana.


Tấm này chụp trong quán ăn Việt Nam đây. Ngày cuối, các dì nhất định phải đi ăn quán ăn VN cho bằng đc. Thế là mẹ tìm trên mạng. Quán này ở ngay khu trung tâm St. Paul, vừa đi ăn mà vừa đi chơi đc. Dì Wakana gọi 1 tô bún măng vịt, mẹ 1 tô bún mọc, còn dì Miaomiao và dì Yu gọi tô bún bò Huế. Sau đó mẹ và dì Yu còn gọi mỗi người 1 hộp cơm tấm đem về khách sạn ăn từ từ nữa chứ. Miam miam... Mọi ng xuýt xoa khen đồ ăn ngon mãi mà mẹ thấy ngon thiệt, hehehe.


Còn đây là 2 mẹ con mình lúc đi Mall of America, nghe nói là Mall bự nhất nước Mỹ. Mà đúng là bự thiệt. Mẹ đi miệt mài 3 tiếng đồng hồ mà ko hết đc 1 dãy hành lang đành quay về vì quá mệt và sợ ảnh hưởng đến bé Su. Trong Mall có cả khu trò chơi cảm giác mạnh nữa.

Đi Mall, 2 mẹ con mình còn đc ăn kem Haagen - Dazs mà nghe dì Wakana giới thiệu là rất ngon. Mà mẹ ăn thì thấy cũng ngon thiệt. Đây là dì Wakana, mẹ, và dì Sarah trong lúc đợi dì Miaomiao tung tăng shopping đã tranh thủ mỗi ng 1 ly kem thế này đây.


Khi vào ăn tiệc thì nghiêm chỉnh thế này



Còn trên đường đi, do trời quá lạnh cộng thêm skyline bị đóng cửa sớm do ngày chủ nhật nên 2 ng trùm kín mít như vầy. Thía mà mẹ vẫn bị cảm lạnh đấy.


Thêm 1 tấm thể hiện tâm hồn ăn uống nhiệt tình của các cô gái xinh đẹp. Công nhận 1 điều ở Minneapolis đồ ăn ngon ơi là ngon. Đây là trong quán Sushi mà dì Wakana phát hiện ra, nằm dọc theo skyline.

Ba Trung bảo hồi đó đi Las Vegas, ăn uống tạm bợ ko hà nên chuẩn bị tâm lý cho mẹ rất kỹ. Trước khi đi còn bồi dưỡng cho mẹ nữa vì sợ mẹ thiếu dinh dưỡng. Ai dè đâu mẹ đi lên Minneapolis đồ ăn ngon, mẹ ăn uống như điên làm ba ganh tỵ quá chừng chừng, hí hí.

Cuối tuần con lại cùng mẹ đón sinh nhật của mẹ. Năm nay có bạn ba là chú Mang Lung từ Hong Kong về bảo vệ luận án, cộng thêm bác Sally ở Texas qua nên nhóm cũ tụ tập cũng khá xôm tụ. Mọi ng đều hỏi thăm con. Mẹ còn đc tặng quà nữa là 1 phiếu Gift card ở Target để tha hồ mua quà cho con (ngộ vậy, sinh nhật mẹ mà mọi ng toàn bảo mua quà cho con là sao??!!). Bác Sally dẫn mọi ng đi ăn, rồi về nhà chú Lam, mẹ thổi nến và cắt bánh cho mọi ng ăn. Mẹ cũng nhận đc rất nhiều lời chúc mừng sinh nhật thông qua các mạng Yahoo, Facebook, và điện thoại. Cảm ơn tất cả mọi người nhiều nhiều. Thế là mẹ đã có 1 sinh nhật ấm áp trong tình cảm của gia đình, bạn bè, và ý nghĩa nhất là mẹ đã có con trong cuộc sống của mẹ.

Đây là 1 vài hình ảnh. Gia đình nhỏ của mình gồm ba mẹ bé Su và bé Su (đã bị áo khoác mẹ che mất, hihihi).


Đây là hình ảnh mọi ng chụp ở nhà hàng do bác Sally "chủ xị" (áo thun hồng). Từ trái qua là chú Mang Lung, chú Lam Koh Mun (chú này đã từng là room mate của ba mùa hè năm ngoái khi mẹ về VN), dì Alicia (thường hay làm bánh rồi đem sang tặng mẹ lắm, mà bánh nào dì làm cũng ngon, hihihi), mẹ, ba, bác Sally, và chú Abel.

Lúc mẹ thổi nến

Cắt bánh cùng bác Sally và dì Alicia

Đây là tấm "hậu" khi về nhà, mẹ chụp cho mọi ng xem mẹ và bé Su.


Mẹ mong sang năm, vào ngày này, con sẽ lại đc cùng mẹ tận hưởng niềm vui như thế này, con nhé.