Mấy hôm nay mẹ con đưa con đi ăn tiệc hoài à. Con ngán đồ ăn Mỹ lắm. Ko thích ăn nhiều. Nhưng mà con chỉ thích theo mẹ con đi 8 với mọi người thui. Hôm trước ba mẹ đưa con qua nhà bà Hà và ông Larry mừng các bác, các cô chú tốt nghiệp. Hôm đó thì mẹ con vui lắm vì gặp quá chừng con nít hà. Đây là gương mặt ham dzui của ba mẹ con nà.
Thấy ba con đẹp trai ghê ko? Cái quả đầu này là mẹ con tỉa tót cắt hớt cho ba con đó. Chứ mấy hôm trước đi ăn Pizza với các cô chú, mọi ng đều kêu ba con giống... Einstein hết. Mà giống cái bộ tóc chứ hok phải bộ óc mới chết, hí hí...Anh Cún quậy lắm (con trai mưh), chạy lăn tăn khắp nơi. Mẹ Thu dí theo ko kịp luôn. Chẳng những thế mẹ Thu lôi đi chỗ khác mà giống như 2 mẹ con đang thi kéo co vậy. Anh Cún chừng 2 tuổi thui mà mạnh còn hơn mẹ Thu U-30 nữa mới kinh chứ. Mẹ con nhìn thấy sợ quá. Lỡ mà Su Bin cũng quậy thế thì... Anh Cún luôn tay luôn chân. Chụp cái này, buông cái kia, rượt cái nọ. Lúc mọi ng về còn giữ cái túi của chị Nhím ko cho chị Nhím về nữa chứ.
Mẹ quay sang chị Bông nhà chú Ánh và cô Linh. Chị Bông chỉ sắp 1 tuổi thôi. Ngồi ăn rất chững chạc nhé. Lâu lâu lại cau mày trông như người lớn. Nghiêm chỉnh lắm. Nhưng cái tính ham dzui y như mẹ Linh. Cái mặt trông rất buồn ngủ nhưng thấy mọi ng hát hò chơi bời thì vẫn cố nhướng mắt nhìn theo chứ ko nhè nhè khóc đòi ngủ. Nhưng mẹ con cho rằng như vậy là rất ngoan (tại mẹ con cũng ham dzui lém, hihihi).
Chị Bon Bon thì đã lớn lắm rồi. Nhớ ngày nào mẹ con sang US này thì chị Bon Bon vừa mới sinh ra đời. Bây g chị ấy đã ra dáng lắm, suốt ngày quấn chân ba Hiển thôi.
Chị Bống nhà cô chú Phương Phương thì nghịch hơn. Chị ấy bị mẹ nhốt trong cái high chair để ăn. Nhưng bình sữa đưa cho chị thì chị gạt ra, mà cứ tay chỉ cái dĩa đồ ăn của mẹ Phương, miệng cứ kêu "mì mì" (tức là bánh mì á). Rồi khi cô Hà tới hỏi chị Bống ăn xong chưa, chị Bống biết là sắp có ng đưa mình đi chơi, thì cái chân cứ choi choi định leo ra khỏi high chair nhưng bị kẹt cái seat belt ko ra đc, thế là đưa 2 tay cho cô Hà miệng kêu "kíu kíu" (tức là cứu chị ấy ra khỏi cái "chuồng" á) trông buồn cười ko chịu nổi. Chị ấy cũng nghịch lắm cơ, cũng chạy lăng xăng nhưng mẹ của con cho rằng đấy là "nghịch trong vòng kiểm soát" vì mẹ chị Bống vẫn có thể dí theo (mặc dù đang bầu anh Sóc) và vẫn có thể giữ chân chị ấy vào những lúc cần thiết (như lúc mọi ng phát biểu, cắt bánh...).
Chị Nhím bên nhà bác Tùng Phương thì trông rất e lệ, nhu mì nhé. Chị ấy mà phát hiện ra ko có mẹ là oà khóc nức nở ngay chứ ko hăng hái tìm kiếm như chị Bống đâu. Nói chung chị ấy rất nữ tính và e lệ, luôn luôn theo sát mẹ Phương nên chị ấy rất dễ trông chừng.
Tay thì ôm mẹ nhưng mắt cứ nhìn theo bong bóng thôi.Ba mẹ con cuối cùng rút ra kết luận là con trai cỡ nào thì cũng quậy hơn con gái (Ba mẹ con nói câu này hơi bị dư nhỉ??!!). Có con trai mà quậy cỡ cậu Tí hay anh Cún là mẹ con trông mệt xỉu luôn à
Hôm nay con cũng theo mẹ con đi ăn tiệc. Hôm nay mẹ con ko đc vui lắm. Lại có nhiều chuyện làm mẹ con si nghĩ lo lắng. Thía là mặc dù đến 3g trưa con mới đc ăn trưa nhưng con "biết điều" lém. Con im re à. Con hok dám quậy mẹ con đâu. Tại con biết là mẹ con đang lo mà con còn quậy là mẹ con quạu lắm đó. Con ngoan ghê ko?
Cho nên mẹ con thương con lắm. Ba con cũng thương con nữa. Ba mẹ con bàn tính si nghĩ 1 hồi thì mọi chuyện tạm giải quyết xong. Xong rùi mẹ con mới hỏi "Ủa, sao hôm nay Su im re vậy hen?" Ba con cũng lo lắng hok bít con có khoẻ ko. Lát sau con hơi gò gò 1 tí, 1 tí thôi, con sợ mẹ con đau thì mẹ con lại quạu nên gò 1 tí cho ba mẹ yên tâm, báo cáo "Su đây ạ" rồi thôi. Đó, con ngoan vậy đó nên ba mẹ càng thương con hơn nữa, hihihi. Con biết là có con, ba mẹ con phải suy nghĩ và tính toán nhiều thứ lắm. Cho nên con sẽ là 1 bé Su ngoan và khoẻ mạnh để ba mẹ con yên tâm và thương con nhiều nhiều ^_^. Ba mẹ con đang dọn dẹp nhà cửa đó. Dọn dẹp lại để chỗ cho con sau này chào đời có chỗ chơi, chỗ ngủ. Nhà ba mẹ con nhỏ lắm, khoảng 60m2 à. Nhưng mà mẹ con cũng cố sắp xếp cho con 1 ko gian rộng rãi để con bò, con chơi. Mẹ dành hẳn cho con 1 cái phòng để con chơi luôn. Mẹ con chơi sang dễ sợ luôn. Hôm nay con nghe ba mẹ con trò chuyện với nhau như vầy nè, để con mét ông bà, và các bác, các dì, các cậu nghe.
- Mẹ sướng quá. Mẹ ko làm gì hết. Hút bụi cũng ba, dọn dẹp cũng ba, chà toilet cũng ba luôn =(. Hôm qua 10g mẹ đi ngủ rùi. Ba tới 2 g sáng mới đc ngủ.
- Thì ba tính coi 1 bữa vầy ba làm đc mấy tiếng? Ba chỉ dọn nhà có mấy tiếng mà ba la ó cái gì? Mà lâu lâu mới dọn nhà 1 lần. Mẹ mang vác bé Su 24/24 suốt 9 tháng mà mẹ còn ko la. Vậy ba đổi đi. Ba mang bé Su đi mẹ dọn nhà cho.
- ???
Mẹ con nói vậy đó rồi ba con nín thinh à. Cuối cùng ba thở dài 1 tiếng, than thở: Lấy vợ may mà chỉ đang học Thạc sĩ thôi mà cãi lý thế rồi, mai mốt có bằng Thạc sĩ thiệt ko biết thế nào???
Mà ba mẹ con chỉ đùa nhau thế thôi. Chứ trong lòng con ba con là nhất. Ba con cái gì cũng ưu tiên cho mẹ hết. Có hôm mẹ lén lén ba đang học bài, chui vào phòng trong lấy đồ ra ủi, ba con nghe có tiếng lật đật chạy vô, mắng mẹ 1 trận rồi đuổi mẹ ra, dành lấy cái bàn ủi để ủi đồ cho mẹ. Ba ko cho mẹ làm cái gì trong nhà hết, nhất là mấy cái việc nặng nhọc. Ba con thương mẹ, thương Su lắm. Cho nên Su cũng thương và yêu ba Trung nhiều nhiều nhiều !!!!!!
Hôm nay con cũng theo mẹ con đi ăn tiệc. Hôm nay mẹ con ko đc vui lắm. Lại có nhiều chuyện làm mẹ con si nghĩ lo lắng. Thía là mặc dù đến 3g trưa con mới đc ăn trưa nhưng con "biết điều" lém. Con im re à. Con hok dám quậy mẹ con đâu. Tại con biết là mẹ con đang lo mà con còn quậy là mẹ con quạu lắm đó. Con ngoan ghê ko?
Cho nên mẹ con thương con lắm. Ba con cũng thương con nữa. Ba mẹ con bàn tính si nghĩ 1 hồi thì mọi chuyện tạm giải quyết xong. Xong rùi mẹ con mới hỏi "Ủa, sao hôm nay Su im re vậy hen?" Ba con cũng lo lắng hok bít con có khoẻ ko. Lát sau con hơi gò gò 1 tí, 1 tí thôi, con sợ mẹ con đau thì mẹ con lại quạu nên gò 1 tí cho ba mẹ yên tâm, báo cáo "Su đây ạ" rồi thôi. Đó, con ngoan vậy đó nên ba mẹ càng thương con hơn nữa, hihihi. Con biết là có con, ba mẹ con phải suy nghĩ và tính toán nhiều thứ lắm. Cho nên con sẽ là 1 bé Su ngoan và khoẻ mạnh để ba mẹ con yên tâm và thương con nhiều nhiều ^_^. Ba mẹ con đang dọn dẹp nhà cửa đó. Dọn dẹp lại để chỗ cho con sau này chào đời có chỗ chơi, chỗ ngủ. Nhà ba mẹ con nhỏ lắm, khoảng 60m2 à. Nhưng mà mẹ con cũng cố sắp xếp cho con 1 ko gian rộng rãi để con bò, con chơi. Mẹ dành hẳn cho con 1 cái phòng để con chơi luôn. Mẹ con chơi sang dễ sợ luôn. Hôm nay con nghe ba mẹ con trò chuyện với nhau như vầy nè, để con mét ông bà, và các bác, các dì, các cậu nghe.
- Mẹ sướng quá. Mẹ ko làm gì hết. Hút bụi cũng ba, dọn dẹp cũng ba, chà toilet cũng ba luôn =(. Hôm qua 10g mẹ đi ngủ rùi. Ba tới 2 g sáng mới đc ngủ.
- Thì ba tính coi 1 bữa vầy ba làm đc mấy tiếng? Ba chỉ dọn nhà có mấy tiếng mà ba la ó cái gì? Mà lâu lâu mới dọn nhà 1 lần. Mẹ mang vác bé Su 24/24 suốt 9 tháng mà mẹ còn ko la. Vậy ba đổi đi. Ba mang bé Su đi mẹ dọn nhà cho.
- ???
Mẹ con nói vậy đó rồi ba con nín thinh à. Cuối cùng ba thở dài 1 tiếng, than thở: Lấy vợ may mà chỉ đang học Thạc sĩ thôi mà cãi lý thế rồi, mai mốt có bằng Thạc sĩ thiệt ko biết thế nào???
Mà ba mẹ con chỉ đùa nhau thế thôi. Chứ trong lòng con ba con là nhất. Ba con cái gì cũng ưu tiên cho mẹ hết. Có hôm mẹ lén lén ba đang học bài, chui vào phòng trong lấy đồ ra ủi, ba con nghe có tiếng lật đật chạy vô, mắng mẹ 1 trận rồi đuổi mẹ ra, dành lấy cái bàn ủi để ủi đồ cho mẹ. Ba ko cho mẹ làm cái gì trong nhà hết, nhất là mấy cái việc nặng nhọc. Ba con thương mẹ, thương Su lắm. Cho nên Su cũng thương và yêu ba Trung nhiều nhiều nhiều !!!!!!





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét