SuBin à, hôm nay mẹ đã nhìn thấy 1 hình ảnh vô cùng đáng yêu tại ngay chỗ làm của mình. Cho nên mẹ phải ghi lại ngay, để hy vọng sau này mẹ sẽ có thể dạy con trở thành 1 người tốt như cảnh tượng hôm nay mẹ nhìn thấy.
Hôm nay có 1 người đến lấy sách, dắt theo 2 cậu con trai, 1 bé khoảng chừng 3 tuổi, và 1 bé chừng 5, 6 tuổi. Cả 3 đều là người Mỹ. Ấn tượng đầu tiên của mẹ là người đàn ông này rất lịch sự và 2 cậu con trai có vẻ rất ngoan. Khi mẹ lấy sách ra cho ông ta, đang check out sách, thì mẹ thấy bé con 3 tuổi nói gì với bố nó rồi chạy ra cổng. Mẹ nghĩ chắc con nít chờ lâu chồn chân thì chạy đi chơi. Nhưng mẹ bất ngờ quá.
Khi mẹ nhìn ra cửa, mẹ thấy cậu ta đang tìm cách mở cánh cửa bên ngoài thư viện, giúp cho 1 người già tàn tật đang loay hoay tìm cách không biết làm cách nào để mở cửa vào trong thư viện. Có lẽ ông già đó không biết rằng có 1 cánh cửa dành riêng cho người tàn tật ở phía bên hông. Rồi cậu nhóc 3 tuổi thì giữ cánh cửa bên ngoài, cậu nhóc lớn thì giữ cánh cửa bên trong (thư viện có 2 lớp cửa) để giúp ông lão đó vào thư viện.
Mẹ cảm thấy thật bất ngờ trước 1 nghĩa cử rất galant của 2 cậu bé nhỏ tuổi. Ko phải galant với 1 cô gái đẹp (mà bé tí thế thì biết đẹp xấu gì con nhỉ), hay 1 người thân quen. Mà 1 hành động rất tự nhiên, rất hồn nhiên, và rất tự giác: Giúp đỡ người khó khăn trong tầm sức của mình. Mẹ tin là sau này, 2 cậu bé kia chắc chắn sẽ trở thành 1 người tốt, và là 1 người đàn ông có trách nhiệm với bản thân và gia đình, xã hội. Việc làm của 2 cậu bé kia nhỏ bé thôi, nhưng mẹ nghĩ chắc chắn là phải trong 1 gia đình được dạy dỗ kỹ lưỡng thì mới có 1 hành động tốt xuất phát 1 cách tự nhiên như thế.
Cho nên mẹ hy vọng sau này, mẹ có thể như ông bố đó, hay như bà mẹ của 2 đứa bé đó, có thể dạy đc cho SuBin trở thành 1 người tốt như vậy. Đây chính là bài học về sự yêu thương, biết quan tâm, và giúp đỡ những người xung quanh mình đó, SuBin à.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét