Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

4 thg 11, 2009

SuBin 19 ngày tuổi

Lẽ ra mẹ phải cập nhật thông tin về SuBin thường xuyên nhưng mẹ mệt và lười nên chủ yếu mẹ chỉ viết vài dòng ngắn trên FB thôi.

SuBin chào đời lúc 9:02AM ở bệnh viện Norman Regional Hospital ngày 16/10. Tên thật của SuBin là Trần Vĩnh Nhật Nam.

Tuần đầu trộm vía SuBin rất ngoan. Ăn ngủ đều độ. Khi ngủ thì ngủ rất sâu.

Tuần thứ 2 bà dì Thuỷ từ Connecticut xuống phụ gia đình chăm SuBin và giúp mẹ mau hồi phục.

Ngày thứ 10 SuBin bú xong ko ngủ, đòi chơi. Mẹ cũng cho chơi. Chơi 1 tiếng sau là lại ngủ, đến g thì dậy đòi bú.

Ngày thứ 11 thì chơi 1 mạch 4 tiếng, bú rồi lại ngủ.

Ngày hôm sau, mẹ nghiên cứu thấy đâu có bé nào trong tháng mà chơi nhiều thía, thế là mẹ quyết train SuBin, ko cho SuBin chơi, bắt ban ngày đi ngủ. SuBin đành bị ép ngủ buổi trưa. Tối mắt em thao láo nhìn mẹ và bà dì. Bà dì dỗ kiểu nào cũng ko chịu ngủ. Thế là mẹ bây g đành cho SuBin chơi buổi trưa. Thường SuBin sẽ bú cữ 1 hoặc 3 g trưa gì đó, rồi là mẹ cho SuBin chơi đến tầm 6g hoặc tối đa là 8-9g tối là mẹ tắt đèn ép đi ngủ. Đôi khi SuBin cũng take nap ngăn ngắn 30 phút hoặc 1 tiếng trong lúc chơi, nhưng mẹ ko cho ngủ nhiều. Trộm vía bây g thì cũng khá quy củ và nề nếp, ít ra SuBin ko quấy phá mẹ lúc ngủ. Nhưng 2 mẹ con ngủ ngon nhất là giấc sáng. Thường SuBin sẽ bú lúc 9g, rồi đi ngủ, dậy tầm 12g đêm, bú tiếp, rồi 3-4g sáng, rồi 6-7 g sáng. Cứ 3-4 tiếng thì dậy bú 1 lần. Nhưng cữ bú 6-7g sáng, nhiều khi SuBin bú chưa hết 3oz sữa là đã ngủ gật, nhét cỡ nào, lay cỡ nào cũng ko dậy. Cứ thế mà ngủ say sưa. Cũng may 2 tuần này bà dì giúp trông SuBin, nên mẹ có thể ngủ nhiều. Tuần sau bà dì về, 1 mình mẹ chiến đấu với SuBin chắc phê lắm đây.

Trộm vía SuBin đc bà mụ dạy rất nhiều thứ. Bà mụ dạy SuBin cười, mấy ngày đầu chỉ là cười duyên, cười yêu, cười nịnh, bây g bà mụ còn dạy SuBin cười hắc hắc, cười khanh khách trong lúc ngủ nữa. Bà mụ dạy SuBin liếc, vừa lim dim vừa liếc trông ghét ơi là ghét. Mỗi tối, SuBin khó ngủ, mẹ ôm SuBin ru ngủ, là SuBin lại cười tủm tỉm, mắt liếc liếc trông ghét lắm. Mỗi lần giật mình, SuBin nhăn mặt, nhìn lại thấy vẫn đc mẹ ôm thì lại liếc liếc, cười cười, rồi nhắm mắt ngủ tiếp. Những lúc như thế mẹ chỉ muốn ôm SuBin ngủ luôn, hihihi. Nhưng ba mẹ quyết train SuBin ngủ riêng nên 1 lúc sau là mẹ lại đặt SuBin vào crib cho SuBin ngủ. Ngay từ ngày đầu tiên ở trong bệnh viện, SuBin đã ngủ riêng, về nhà cũng cho vào crib ngủ riêng nên đến g vẫn chưa thấy cu cậu khóc la gì chuyện ngủ nghỉ. Chỉ có điều nếu ko phải lúc cậu buồn ngủ thì phải dỗ cho ngủ.

Tuần sau bà dì về, mẹ định train cho SuBin 2 việc: tự ngủ và tự chơi. Chuyện tự ngủ mẹ nghĩ ko khó lắm vì bây g SuBin cũng đã tạm vào giờ giấc, có phân biệt ngày và đêm nên cũng đỡ. Nhưng chuyện tự chơi thì mẹ thấy hơi khó. Vì có lẽ con cũng ko tự chơi đc, con cần người hướng dẫn, chơi với con, trò chuyện với con, giúp con. Nhưng mẹ lại sợ con quá phụ thuộc vào chuyện chơi với ng khác sau này sẽ khó nếu ba mẹ ko có thời gian chơi với con. Mà SuBin nhiều chuyện quá chừng. Có người nói chuyện với con là con rất thích. Con chăm chú nghe, chau mày, nhướng mắt. Ngừng nói là con ư e kiếm chuyện ngay, phải nói tiếp tục.

Có con, mọi việc trong gia đình này rối tung rối mù lên. Thời gian của ba mẹ bị cắt xén đi nhiều, nhưng niềm vui thì lại nhiều vô cùng. Mẹ thích ngắm con lúc ngủ, tướng ngủ say của con đc ba mẹ đặt tên là "giơ tay đầu hàng". Con giơ tay lên, ngủ trông rất ngoan. Nhưng lâu lâu con cũng hay giật mình khóc thét lên. Dỗ dỗ con là con lại ngủ lại ngay. Mẹ cũng đã nhận ra dấu hiệu khi nào con ị đùn, khi nào con đi tiểu, khi nào con đói, lúc nào con cần người nói chuyện. Hiện g con chỉ mới có bấy nhiêu yêu cầu thôi mà mẹ đã rối rít lắm rồi.

Có con, mẹ thấy đôi khi rất mệt và kiệt sức. Trong những ngày đầu, mẹ vẫn hay nhìn con và tự hỏi mẹ sẽ yêu thương con như thế nào đây. Đôi khi cơn đau, sự mệt mỏi, làm mẹ cảm thấy có lẽ mẹ ko còn đủ sức để làm gì, nhưng nghe con khóc, thì mẹ vẫn có thể bật ngay dậy và vỗ về con. Có con, mẹ thấy mẹ cần học rất nhiều. Mẹ học để hiểu những nhu cầu của con, học để hiểu con, học để tự cân bằng bản thân, để giữ gìn sức khoẻ mà chăm con cho tốt. Mẹ học trong lúc mẹ vui sướng, hạnh phúc, học trong lúc mẹ mệt mỏi, kiệt sức. Mẹ học như 1 nghĩa vụ, và học với tình thương và trách nhiệm nữa. Và chắc chắn là trên chặng đường dài sắp tới của con, mẹ vẫn còn phải học rất nhiều thứ nữa.

Thương con nhiều, SuBin của ba mẹ!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét