Tổng kết tình hình, thì con đã cải thiện chiều cao nhiều so với lúc mới sinh, mặc dù cũng chỉ nằm trong top 15% nhưng như vậy cũng được rồi, con hen. Cân nặng của con thì được liệt vô hàng siêu suy dinh dưỡng. Nhưng dạo này trộm vía con cũng đã được bà nội cho ăn uống nhiều món và cũng ăn nhiều hơn. Mẹ hy vọng trong thời gian tới, con sẽ mũm mĩm hơn 1 tẹo, con nhé.
Giờ ăn của con là giờ... luyện thanh của mẹ, hihi
. Mẹ hát thì con ăn thun thút, chưa hết 5' là vèo. Còn ko thì con lắc đầu nguầy nguậy chẳng cho bà nội đút muỗng vào miệng luôn. Ko biết giọng ca của mẹ hớp hồn con, hay làm hoảng hồn con, mà mồm con cứ há hốc, đút gì cũng ăn thun thút, haha
.Dạo gần đây mẹ hay rủ con chơi trốn tìm, và con tỏ ra là 1 người đi tìm rất giỏi
. Hôm nay mẹ con mình cùng coi Baby Einstein, con cũng tỏ ra rất thích thú. Khi con thấy các con vật chúc đầu vào ly uống sữa, con trố mắt nhìn, còn tìm cách lấy cái ly sữa ra nữa. Khi con thấy con sư tử đóng đinh làm bụi bay mù mịt, con còn lấy tay chùi chùi cái ipod giống như là do máy dơ nên con ko thấy, hihi
.Con cũng thích chơi cái cục ô vuông mà bác Phương Tùng cho. Nhưng vì cục đó hình vuông, mẹ sợ con sơ ý đập đầu vào góc cạnh nên chỉ khi có mẹ thì mẹ mới lấy cho con chơi, mẹ ngồi canh chừng. Con chơi xong thì mẹ đem cất. Cục đó có 5 trò: chơi bàn tính, xem đồng hồ, chơi hình dán, chơi hình khối, và tìm đường đi. Nhưng hiện tại con chỉ thích trò hình dán và hình khối.
Con cũng bắt đầu thích chơi các ô hình khối, đã có thể lắp các khối hình vào vị trí khi chơi con bọ vì cái này đơn giản nhất, mỗi khối đc cột dây vào hình rồi, con chỉ ịn lên thôi, cái này chỉ cần kỹ năng khéo léo. Còn những hình khối rời, con cần phải tìm đúng vị trí để gắn vào thì hiện tại con chỉ làm được hình tròn mà thôi. Nhưng như thế thì con của mẹ cũng giỏi lắm rồi, con hen!
Tối, con giỡn với bà, con còn leo trèo lên người bà để lấy cái mắt kiếng nữa. Ko cẩn thận, là con hay tha bình sữa đi, rồi chúc bình sữa xuống, nhìn bình sữa đổ ra nhà và tỏ ra rất thích thú. Hậu quả là có 1 lần bà nội phải chùi thảm khí thế, còn mẹ thì phải cuốn drap giường đi giặt
.Mà con cũng ranh lắm. Con tỏ ra ko thèm để ý đến bình sữa, chơi giỡn cái khác, nhưng mà vừa đi ra 1 cái, là con nhào tới chụp bình sữa trút xuống ngay!!
Con chơi với ba, ba giỡn hăng, làm con mệt, con cứ chúi đi trốn, miệng la "đi da, đi da... chời ơi..." mắc cười 2 cha con kinh khủng
.Thời gian qua, mẹ chủ yếu cập nhật 1 số tin tức của con, nhưng bây giờ, mẹ sẽ xen kẽ kể chuyện cho con nghe. Mẹ kể cho con những điều về cuộc sống xung quanh chúng ta, về những suy nghĩ của mẹ, để mai sau, con chiêm nghiệm lại với cuộc đời của mình, con nhé.
Câu chuyện đầu tiên, mẹ xin mượn lời ông ngoại để kể con nghe. Đó là câu chuyện đầu tiên ông ngoại viết trong quyển Nhật ký của mẹ.
Có 1 lần đi công tác, trên chuyến xe đò, ông ngoại nghe 2 người đàn ông nói chuyện với nhau.
1 người hỏi: Nếu ông đang ở trên 1 chiếc thuyền, trên đó có con ông, vợ ông, mẹ ông, và ông, nếu thuyền bị đắm, ông sẽ cứu ai?
Ông kia trả lời: Tôi sẽ cứu con tôi, vì nó còn nhỏ, cuộc đời nó còn dài.
Ông khác nói: Tôi sẽ cứu vợ tôi, vì vợ chồng là tình sâu nghĩa nặng.
Ông ngoại con thì lại nghĩ như vầy: Vợ chồng là tình sâu nghĩa nặng, con cái là núm ruột của mình, là cuộc đời của mình kéo dài ra. Nhưng cứu được ai trong 2 người đó, thì vẹn "nghĩa", nhưng lại thiếu "nhân". Nói đơn giản hơn, là con người ta có thể có 2 vợ, có 2 con, nhưng mẹ thì chỉ có 1. Trên đời này chỉ có 1 mẹ đẻ ra 2 con, chứ có ai 1 con mà được đẻ ra bởi 2 mẹ đâu?
Câu chuyện trên chỉ mang tính lý thuyết. Thực tế có thể sẽ khác rất nhiều, nhưng đây là bài học đầu tiên ông ngoại con đã ghi cho mẹ. Mẹ đọc được nó từ rất lâu, nhưng không hiểu, hoặc hiểu, nhưng không cảm nhận được cho đến khi mẹ có con trong cuộc sống của mẹ. Mẹ hy vọng con khi trưởng thành, sẽ là 1 người đàn ông hiểu biết lý lẽ cuộc sống, hiểu biết lý lẽ làm người, là người đàn ông tử tế và tốt bụng, sẽ là người xứng đáng với chữ "người", con nhé!
Cũng như ông bà, phần thưởng của ba mẹ, không phải là vật chất con sẽ mang lại, mà chính là cuộc sống và tình cảm của con. Mẹ hy vọng đó không phải là những điều quá sức với con, con nhỉ?? Vì con bé, mà đã biết nghĩ đến cảm nhận của ba mẹ, đã thể hiện tình thương của mình qua những nụ hôn, những khi con ngả đầu lên vai ba mẹ, qua những lần con đòi bế khi mẹ đi làm về, đòi chơi khi thấy ba, khi con cầm miếng bánh con thích đút cho mẹ ăn (nhưng sau đó 1 lúc thì cũng hỏi mẹ "cho, cho" giống như đang đòi lại vậy, hì hì), khi con ngoan ngoãn nghe lời khi ba mẹ nói "No"... Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, con nhỉ.
Mẹ hy vọng tình cảm yêu thương, sự hiếu thảo, hồn nhiên đó sẽ theo con mãi mãi
.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét