Tự nhiên hôm nay sếp giao cho mẹ mấy công việc research chán quá, nên mẹ cứ vừa làm vừa nghĩ lung tung. Và tất nhiên người mà mẹ nghĩ đến nhiều nhất là bé SuBin của mẹ. Mẹ nghĩ đến gương mặt mếu xẹo đi của con lúc sáng. Mẹ nhớ đến cái tiếng ư e trong đêm của con đòi uống nước. Mẹ nhớ cả hình ảnh ban đêm sau khi bị la, con lăn lộn trong... im lặng 1 lúc, rồi đến khi mẹ thức dậy, thì thấy con đang quỳ dưới đất, gối đầu lên giường và ngủ. Mẹ có làm đúng ko?
Mẹ lại đi 1 vòng quanh các Blog của các mẹ khác để xem. Đọc xong, mẹ thấy, SuBin của ba mẹ ngoan quá đi. Vậy mà sao ba mẹ vẫn chưa hài lòng nhỉ? Để mẹ liệt kê cho con xem con ngoan như thế nào nhé:
- Sáng dậy, con chỉ ư e 1 chút xíu, nhưng ba mẹ nói thì con biết nghe, im lặng thay đồ đi học. Con chỉ là ư e đòi bình nước thôi mà.
- Ra khỏi nhà, con biết khoanh tay ạ ba đi học.
- Con đến nhà cô, vui vẻ theo cô, khoanh tay ạ mẹ.
- Chiều đón về, con chỉ là muốn chạy đến ôm mẹ, đc mẹ bế, và nhặng xị chỉ ra cửa. Chẳng qua là con đòi về nhà, con đòi ăn thôi mà.
- Về nhà, con ngoan ngoãn cởi đồ lạnh, tháo giày, ngoan ngoãn chơi. Đến bữa ăn, đói thì con ăn nhiều, no thì con ăn ít, rồi tầm 8-9g con lại đòi ăn thêm. Khi ăn thì con ăn rất ngoan và dạo này ăn rất nhanh.
- Con cũng ko quấy mẹ, con ngoan ngoãn chơi cho mẹ làm việc nhà. Con ngoan ngoãn chơi cho mẹ giải trí. Con ngoan ngoãn đứng nép mình trước của nhà tắm chờ mẹ ra.
- Con ngoan ngoãn đi tắm, đánh răng, vệ sinh.
- Tối đi ngủ, con chỉ là ư e đòi bình nước thôi. Con ko ham chơi. Tắt đèn là con biết tự động chạy đến chỗ nằm của mình.
- Con rất dễ thương, rất tình cảm. Thấy ba mở cửa phòng học đi ra, là con chạy đến ôm chầm chân ba, bi bô "ba Trung, ba Trung". Con đang chơi, lại hay chạy đến, ôm mẹ nhè nhẹ ở phía sau lưng, dựa đầu lên lưng mẹ...
Mẹ liệt kê ra hết những điều này, mới thấy, con trai 15 tháng rưỡi của ba mẹ thiệt ngoan. Con ngoan hơn những em bé khác mà mẹ nghe bạn ba mẹ kể rất là nhiều. Con biết vâng lời, con biết ko làm cho ba mẹ giận, ba mẹ buồn. Khi con ko ngoan, ba mẹ nói là con ngưng ngay. Có thể nói chuyện ăn, ngủ, chơi của con ko mấy là làm phiền ba mẹ gì cả.
Vậy mà đôi khi ba mẹ vẫn chưa hài lòng với con... Ko phải lỗi ở con đâu, con trai à. Là ba mẹ đã quá kỳ vọng vào con, phải ko? Có nhiều khi, mẹ đã quên mất con chỉ là 1 em bé 15 tháng. Nhiều bé đã 18 tháng, hay 2 tuổi, vẫn chưa có tính tự giác như con đâu...
Có lẽ là do dạo gần đây, ba bận thi, mẹ thì lu bu việc nhà, căng thẳng việc cơ quan, nên đối với con có phần nóng nảy và thiếu kiên nhẫn. Ba thi xong, nhà mình về nếp cũ, ba mẹ sẽ dành nhiều thời gian hơn cho con, con nhé.
Mẹ thương con!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét