Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

31 thg 3, 2011

Mẹ có việc làm

SuBin à, hôm qua nhà mình có 1 tin vui ơi là vui, là mẹ đã đc chỗ làm trên Shawnee nhận vào làm rồi. Mẹ rất vui vì như vậy gia đình mình ko cần phải chia ra. Nếu ko xin đc chỗ làm gần nhà, mà làm ở Bang khác, thì chắc là nhà mình sẽ phải sống xa nhau. Mà như vậy mẹ ko muốn tí nào. Nhưng cơ hội việc làm của mẹ ở Bang này ko nhiều, cho nên, có thể nói, đc nhận vào làm việc ở đây là 1 may mắn lớn cho mẹ và gia đình mình.

Ông bà nội, ngoại, và ba con rất vui. Cũng có rất nhiều bạn bè của ba mẹ chúc mừng gia đình mình. Vui quá, SuBin hen.

Hôm qua cô kể, bố của bạn August, lúc đưa August đến lớp, nghe con đọc bảng Alphabet đã vô cùng sửng sốt. Vì bạn August đã 3 tuổi rưỡi nhưng vẫn chưa đọc đc, còn con chỉ mới 17 tháng rưỡi thôi. Hồi đó cô nói khi các bé 18 tháng là có thể đọc đc bảng Alphabet, 1 vài số, và hình, thì mẹ cũng thấy điều đó khó, nhưng thực tế chứng minh qua con và bạn Uyên, là điều đó vốn có thể và bình thường. Con đã đọc đc bảng Alphabet, số thì con đọc đc số 1, 2, 5, 6, 7, 8, 9, và 10 (ko hiểu sao con nhất quyết ko đọc số 3 và 4). Nhưng rành rọt nhất thì vẫn là số 2, 6, 9, và 10. Hình thì con nhận đc hình tròn, tam giác, Oval, và ngôi sao. Còn về các đồ vật thì con nhận dạng đc nhiều lắm, cả thú vật, đồ ăn... con cũng nói đc rất nhiều. Con cũng nói rất rành rọt, chữ tiếng Anh có chữ gồm 3 âm như Triangle, con vẫn nói đc. Còn từ tiếng Việt thì con cũng nói đc từ 2 âm như "cà chua" rất rõ ràng. Mẹ thật là tự hào về con ghê luôn!!!

Con xem việc đọc sách, học những cái đó như 1 trò chơi thú vị, chứ ko phải bị ép. Con thích đọc sách, và con yêu sách từ khi còn bé tí. Con chẳng bao giờ xé sách. Mẹ nhớ lần đầu tiên "tiếp thị" quyển sách truyện ông ngoại gửi cho con, con đập đập tay vào bìa sách, rồi giở từng trang, từng trang. Con chẳng bao giờ xé sách và mẹ thấy đó là điều rất khác. Cho nên mẹ cứ để con thoải mái tiếp xúc với sách mà chẳng bao giờ sợ sách hư hay mất mát gì cả.

Vậy là mẹ chỉ làm ở chỗ OKC này đến hết tuần sau, rồi cả nhà mình đi Seattle chơi, rồi về là mẹ bắt đầu làm việc ở chỗ Shawnee.

Bên cạnh việc phấn khởi vì công việc mới, mẹ cũng hơi buồn khi ko còn làm việc ở OKC nữa. Con biết ko, mẹ yêu quí từng thứ ở OKC này, từng con người ở chỗ làm này. Nó ko chỉ đơn thuần là nơi mẹ đến, ngồi, rồi chờ lãnh lương, mà đây như 1 thế giới của mẹ, với công việc mà mẹ vô cùng yêu thích, 1 chút thử thách nhưng cũng thật nhiều ý nghĩa, cùng với những người sếp rất tuyệt vời và những đồng nghiệp cực kỳ dễ thương. Mẹ thấy xúc động vô cùng khi mà hôm trước mẹ nghỉ vì con bệnh, hôm sau vào làm gặp ai cũng hỏi thăm, thì ra họ thấy trên bảng In-Out, có ghi mẹ Out vì con bệnh. Rồi hay khi cả 1 dàn sếp của mẹ can thiệp vào chuyện Visa của mẹ, cái nhìn thất vọng của Ken khi nói về Human Resources, và cả giọt nước mắt tức tối của Susan khi nói rằng đã ko thể giữ đc mẹ vì những điều vớ vẩn như thế... Nghĩ đến việc ko còn thuộc về nơi này nữa, mẹ lại thấy lòng trĩu buồn... Hơn 1 năm gắn bó với nơi này, với những con người ở đây, thật ko dễ dàng chút nào khi phải nói lời chia tay...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét