Sáng, cả nhà phải dậy thật sớm để mẹ có mặt ở sân bay lúc 5g sáng. Tội con lắm, buồn ngủ mà bị dựng dậy, rồi suốt đường đi ra sân bay thì cứ líu lo. Con như biết mẹ sắp đi, nên con cứ quấn mẹ. Ba dừng xe lại, con nằng nặc đòi bế xuống chứ ko chịu ở trên xe. Lúc đưa con lại cho ba, con khóc quá chừng
. Mẹ thương ơi là thương!!
Mẹ đến DC lúc 1:40 chiều. Sau đó cả đoàn đi xuống tầng hầm chuẩn bị đi Metro. Đang loay hoay, thì toà nhà bắt đầu rung chuyển. Mẹ nghĩ "Tàu đến à? Chẳng lẽ mỗi lần tàu đến nhà rung dữ vậy à??" Sau đó mới biết thì ra là... động đất
!!
Sau đó điện thoại mẹ ko gọi đc nữa. Làm mẹ tức tối mắng chửi hãng Samsung quá chừng, sau mới biết là do động đất nên mang điện thoại bị ngưng hoạt động
. Chiều tối thì ba gọi điện vào phòng khách sạn cho mẹ nói chuyện với con.
Tối nào cũng vậy, ba xong xuôi thì gọi điện cho mẹ. Vậy mà hôm thứ 4, nói chuyện với mẹ xong con cứ khóc um sùm ko chịu đi ngủ, nên ba phải entertain con đủ thứ rồi con mới chịu đi ngủ. Tội ba ghê!! Thương 2 cha con!!
Hôm thứ 6 mẹ bay về, thì vừa bay về là bão lại kéo đến bờ Đông. Thiệt là
...
Chuyến đi này của mẹ cũng giúp mẹ học hỏi đc nhiều, mẹ cũng đc đi tham quan Nhà Trắng. Đi tham quan riêng thì mẹ cũng chỉ loanh quanh đi vòng vòng gần gần. Thiệt là cũng ko có hứng lắm trong việc đi tham quan.
Lúc gặp con ở sân bay, con gặp mẹ thì mừng, nhưng sau đó cứ liếc mẹ, ko chịu high-five với mẹ, dỗi 1 hồi thì con mới chịu chơi lại với mẹ
. Tối về thì cứ ngồi rịt trong lòng mẹ. Bây g đi ngủ, con có thêm 1 màn mới, là bắt mẹ nằm ngửa ra, xoải tay mẹ ra, rồi nằm trong lòng mẹ. Con cứ nằm trong lòng mẹ, rủ rỉ đủ chuyện, rồi giỡn với mẹ, mẹ quay mặt đi là con bắt mẹ quay lại. Chiều qua mẹ phải đi pick-up đồ với cô Linh, con ngủ trưa với ba, thức dậy ko thấy mẹ, con khóc quá chừng. Khi mẹ về, con ôm rịt mẹ, ko chịu cho mẹ đi đâu luôn.
Hỏi con "Mẹ đâu rồi?" thì con trả lời "Mẹ đi làm rồi, chưa có về!" thương ghê
!!
2 ngày cuối tuần ở nhà với con, mẹ cũng "phục hồi" sức khoẻ 1 chút. Thương ba ở nhà với con, chăm con vất vả nhưng cũng rất chu đáo. Ba chăm lo cho con ăn uống no đủ, tắm rửa sạch sẽ. Con ở nhà với ba cũng ngoan, chỉ trừ con nhớ mẹ nên khóc thôi.
Thương 2 ba con quá chừng!!! Mẹ mong gia đình mình mãi hạnh phúc, con lớn lên trong vòng tay và tình cảm ấm áp của cả ba và mẹ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét