Thế là con đã bước qua "đầu 2". Hôm qua mẹ ngồi làm clip cho con, tổng kết lại những gì con đã trải qua và đã đạt được trong 2 năm qua, và ba mẹ đều thấy vô cùng xúc động khi coi lại đoạn clip đó.
Còn nhớ, lúc còn chưa có con, ba mẹ cùng nhau coi bộ phim "Nỗi lòng của cha", thấm thía câu nói triết lý "tuổi thơ của con đã trôi qua không thể trở lại", ba mẹ đã cùng hứa khi có con, nhất định sẽ cùng nhau dõi bước theo từng giai đoạn của con.
2 năm qua, ba mẹ đã cố gắng thực hiện lời hứa này. Cũng có khi vô cùng vất vả, khi ba ôn thi, mẹ 1 mình đi làm, chăm con, làm việc nhà... cũng có khi vô cùng bức bối, khi không còn không khí tự do muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi... nhưng cho đến hôm nay, ba mẹ đều vui, và tự hào, vì mỗi giai đoạn trong cuộc đời của con đều có sự hiện diện của ba mẹ, yêu thương và chở che cho con trong suốt 2 năm đầu đời của con...
Mẹ vẫn còn nhớ như in cái cảm giác nhìn thấy 2 vạch hồng trên chiếc que thử thai. Những cảm xúc lẫn lộn giữa vui mừng và lo lắng...
Mẹ vẫn còn nhớ như in ngày 15/4/2009, lần đầu tiên ba mẹ nhìn thấy con trên màn hình vào ngày siêu âm đầu tiên, nghe nhịp tim của con đều đặn phát ra trong máy làm mẹ xúc động vô cùng... Mẹ nhớ ba đã đứng ngây người, tay vẫn ôm 1 mớ áo lạnh, túi xách... quên cả để xuống ghế!!!
Mẹ vẫn còn nhớ vào lần siêu âm chính thức, nhìn con ngọ nguậy, ba đã tưởng rằng con đang mắc sặc trong bụng mẹ... Mẹ vẫn còn cảm thấy buồn cười khi nhớ cô y tá đã nói con "He's so busy" khi cố gắng đếm xem con có đủ ngón tay, ngón chân hay không...
Mẹ vẫn còn nhớ như in cái cảm giác con bơi qua bơi lại, đấm đá lung tung trong bụng mẹ. Có hôm con còn giơ nấm đấm lên rồi để luôn như vậy đến 15 phút. Bụng mẹ lúc đó nhọn hoắc lên, trông đến là buồn cười...
Mẹ vẫn còn nhớ sáng sớm tinh sương ngày 16/10/2009, ba mẹ ra khỏi nhà đến bệnh viện khi trời còn mờ sáng và đèn đường vẫn chưa tắt. Mẹ nhớ cái cô y tá "buồn cười", đã chẳng chịu kêu mẹ lấy mẫu nước tiểu trước, mà sau khi bắt mẹ gắn dây nhợ, chai lọ linh tinh đầy người mới nhớ ra, làm mẹ phải đi vào restroom cầm theo 1 đống bùi nhùi chai lọ, dây nhợ để lấy mẫu nước tiểu, miệng càm ràm không ngớt...
Mẹ vẫn còn nhớ khoảnh khắc đầu tiên được nhìn thấy con, vui vì con khoẻ mạnh, mừng vì con lành lặn.
Mẹ vẫn còn nhớ cảm giác lo sợ, hoang mang khi cùng con rời khỏi bệnh viện. Cái suy nghĩ làm sao chăm con, làm sao nuôi con... Cảm thấy trách nhiệm của mình trước 1 sinh linh bé nhỏ phụ thuộc hoàn toàn vào mình làm mẹ thấy hoảng sợ vô cùng!!! Nhưng mà trộm vía con ăn ngoan, ngủ tốt những ngày đầu trong lúc mẹ chờ "viện binh" là bà dì và bà nội làm ba mẹ cũng đỡ vất vả và lo lắng!!
Rồi con bắt đầu lớn... từng ngày... nhanh... đến nỗi mẹ có cảm giác như cái ngày mẹ đem con về từ bệnh viện chỉ mới là hôm qua thôi... mà nay con đã 2 tuổi. Mẹ nhớ những ngày đầu tiên, bà ngoại đã an ủi mẹ "Ráng lên, nuôi con đến 2 tuổi là khoẻ lắm!" Lúc đó, mẹ cảm thấy khoảng thời gian 2 năm đó sao mà đằng đẵng... Vậy mà giờ đây, cái mốc đó mẹ đã chạm được rồi!! Nhưng mà mọi thứ không như bà ngoại vẫn nói... Vì mẹ nhận ra rằng chẳng có giai đoạn nào nuôi con là khoẻ cả. Là vì với mẹ, con lúc nào cũng bé nhỏ như vậy thôi...
Ba mẹ hạnh phúc khi chứng kiến từng giai đoạn... con chào đời... con khóc... con cười... con chơi... con lật... con bò... con ngồi... con đứng... con đi... con biết đọc... con biết viết... con biết nói... biết hát... biết đọc thơ... con đi học... con có bạn bè... Ba mẹ lo lắng, xót xa mỗi khi con bệnh, mỗi lần con sốt...
Ba mẹ hiểu rằng những khó khăn vất vả mà ba mẹ trải qua đều xứng đáng khi mỗi ngày đều nhìn thấy con, nghe con cười, nghe con nói... Ba mẹ hiểu rằng không có hạnh phúc nào đơn giản mà quý giá bằng khi con kề môi thơm ba mẹ, khi con bập bẹ nói yêu ba, yêu mẹ, khi con vòng tay ôm choàng lấy ba, mẹ...
Và con hãy tin rằng, ba mẹ sẽ tiếp tục cùng con đi tiếp quãng đường của con... sẽ cùng con bước qua những dấu mốc khác quan trọng trong cuộc đời của con...
Mừng con lên 2... Chúc mừng chàng trai nhỏ của ba mẹ!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét