Ngày hôm qua, nhà mình đã trải qua 1 việc mà nghĩ lại, ba mẹ vẫn còn hơi hoảng sợ.
Chuyện là vầy, như mẹ đã kể trong bài trước, là lúc mình đi từ Dallas về
Norman, ngoài trời, mưa rất to, như là có bão vậy. Nhưng do khi đến
Norman, trời quang, mây tạnh nên ba mẹ cũng ko lấy làm bận tâm nhiều.
Hôm qua trời nắng, nhìn cũng bình thường. Mẹ lại bệnh. Nên cả nhà lái xe
lên OKC ăn tối và đi chợ. Đang ăn, thì vợ chồng chủ quán (do ba mẹ ăn
quen nên quen với 2 bác chủ quán luôn) bảo đang có tornado và bão, kêu
ba mẹ ăn lẹ rồi về đi. Thế là ba mẹ lập tức lái xe về. Mẹ gọi cho cô
Hương nhờ check dùm thì cô Hương bảo I-35 đang clear, ko thấy tornado đi
ngang qua.
Lái xe đc 1 lát, thì mưa rất to, mà còn kèm mưa đá nữa, cứ dội vào xe
rầm rầm, rất sợ. Ba mẹ thấy các xe đều tấp vào nấp dưới gầm cầu hết, nên
ba mẹ cũng tấp vào. Ba dò đài radio nghe tin tức. Trời đang trong xanh,
vậy mà chỉ trong tích tắc tối sầm lại, đen kịt, nhìn rất đáng sợ.
Cứ ngớt trận mưa đá, là nhà mình lại chạy. Đc 1 đoạn, lại có mưa đá lại
núp... Cứ như thế... cho đến khi về đến nhà. Công nhận là sợ thật! Đài
radio cứ liên tục nhắc nhở mọi ng ko nên ra đường vì đá rất lớn, to hơn
cả quả banh bóng chày nữa, có thể gây bị thương và chết người. Nhưng nhà
mình lại đang ở ngoài đường, biết sao g... May mà nhà mình về đến nhà
an toàn, ko bị sao cả.
Vào coi thời tiết mới thấy tornado giăng khắp nơi, rồi mưa đá, rồi bão... sợ thật!!! Nhà mình may thật đấy!!
Cũng hôm qua, SuBin làm 1 chuyện mẹ rất mắc cười nhé. SuBin mang dép lên giường ngủ, làm mẹ rất bực, nên mẹ đã la SuBin:
- SuBin, tại sao mang dép lên giường? Mang xuống ngay!!
SuBin đang nằm trên giường, nghe mẹ la, thì lật đật lồm cồm bò dậy, miệng lẩm bẩm: Oh my Goodness!!
Rồi liền chạy tới mẹ, vừa ôm, vừa vỗ mẹ: Sorry, I'm sorry, ok? Sorry mà...
Làm mẹ đang bực mình mà cũng phải phì cười với con. Trời ơi sao mà lém thế ko biết??!!
Còn nữa nha, hôm đi chơi, ngày nào mẹ cũng thấy con gọi điện thoại, có hôm mẹ hỏi:
- SuBin gọi điện cho ai đấy?
SuBin: SuBin gọi điện cho cô Linh đây!
Mẹ: Vậy hả.
SuBin: Yeah! Alo, cô... Hương đó hả? Tú Uyên ngủ chưa? À há, à há, that's right, yeah...
Bó tay!!
Còn có hôm thì mẹ lại nghe SuBin nói chuyện như vầy: Alo, cô Hương đó hả? Cô Hương muốn nói chuyện hả? Good bye cô Hương nha!!
Còn có khi thì cứ ôm điện thoại rù rì: à há, à há (mỗi lần à há là gật
gù như ông cụ non vậy), oh yeah, that's right, ơ ơ đi chơi san antonio
(thật ra con ko nói đc chữ San Antonio, con nói cái gì mà san nhô nhô,
nghe mắc cười lắm, cứ như đang "báo cáo" cho ai vậy đó!!), ơ ơ ăn cơm
chưa,...
Nói chung là nhớ lại mẹ còn thấy mắc cười con!! SuBin đúng là Tứ lợi khẩu đó mà!!
À, nhà mình cũng nhận đc thùng đồ bà nội SuBin gửi qua rồi. SuBin có quá
chừng áo đẹp luôn. Cứ 2-3 tháng 1 lần, bà nội lại đóng 1 thùng đồ gửi
qua cho SuBin. Lần này thì SuBin có quần áo đẹp vừa đúng lúc mặc đi
chơi. SuBin mặc cái áo màu vàng vào, vuốt vuốt, rồi nói "SuBin đẹp trai
quá!" Ặc!!!
Bó tay SuBin luôn, hehe!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét