).
Thật ra dọn về nhà này đã hơn 2 năm nhưng chỉ trừ những ngày đầu tiên
dọn đồ trong thùng ra cho có cái xài thôi chứ mẹ do bệnh nên mệt, rồi
cộng thêm bận quá nên chẳng làm gì hết. Đến bây g mới chính thức dọn dẹp
gọn gàng ấy. Mà cũng may mẹ cũng đã hết bệnh nên dù làm quá chừng vậy
mà cũng ko bị mệt như trước. Sao mà mẹ giỏi ghê, hihi
. Sắp tới rảnh nữa thì mẹ dọn dần sang phòng khách, phòng ngủ, và phòng làm việc.Hôm chủ nhật 2 mẹ con mình đi 1 vòng chợ Sam, Ross, và Walmart. Lúc đi Ross, mẹ đang nghía nghía mấy cái túi, thì SuBin nói mẹ vầy: Cái này chắc mẹ ko thích đâu! Ặc!!! Về nhà kể cho ba, đc ba khen: SuBin giỏi quá, biết tiết kiệm tiền dùm... ba!!!

Lúc đi chợ về, mẹ định vào nhà nhờ ba xách đồ vô, thì chưa gì con đã tự nguyện nói với mẹ "Để SuBin xách đồ vô phụ mẹ nha!" thế là 2 mẹ con xách đồ vào nhà. Đang khệ nệ bưng cái thau vào cho mẹ thì con quay qua nói mẹ vầy "I love you, Mamy". Con trai dễ cưng dễ sợ luôn!!!
Bây g con đã tương đối biết kể chuyện. Chẳng hạn như hôm qua ba lấy cái bảng ra để vẽ với con, thế là làm miếng lót sàn bị trầy 1 miếng. Sau đó con chỉ cho ba nói "Nó bị hư rồi", ba hỏi "Tại sao?", con nói "cái bảng". Có hôm mẹ đang ngủ, con chơi với mấy cái thiệp, cứ tìm cách lấy ra rồi bỏ cái thiệp vào cái bao, thế nào mà làm cái bao bị trầy, thế là con vào, nói với mẹ "SuBin làm bể sách rồi"
. Có lúc mẹ đi ra, thấy mẹ, con nói "Mẹ, hôm nay SuBin mặc quần short"
.Hôm thứ 6 ba đưa con sang chào cô Melinda (thứ 6 là ngày cuối cùng của con ở chỗ cô mặc dù con đã chính thức chuyển sang học Middle Earth từ hồi 2 tuần trước nhưng theo quy định là phải báo cô 2 tuần nên nhà mình vẫn đóng tiền cho đến thứ 6 tuần rồi, với lại cũng đang thăm dò xem con học có hợp ko nữa). Trên đường đi con kiên quyết ko chịu đi, va phải giải thích hết lời. Sau đó đến nhà cô thì con nhất quyết ko chịu vào, cũng phải năn nỉ mãi mới vào. Sau đó Melinda hỏi con có muốn vào chơi với các bạn ko, con dứt khoát nói "No!", rồi cứ xà quần đứng nắm tay ba.
Ba cũng nói chuyện với Melinda. Melinda cũng kể chuyện chị Macy đi học Kinder Garden đc 1 tuần, và ngày nào về cũng khóc vì bị bạn đánh. Hôm thì bị 1 bé gái khác tát, hôm thì bị 1 bạn trai đấm vào mặt, bữa thì bị đạp vào ngực... Sau đó cô phải chuyển Macy từ học bán trú sang học 2.5 tiếng buổi sáng thôi rồi đón về. Cô bảo các bạn trong lớp Macy khá là bạo lực và theo cô thì ở đâu cũng vậy.
Lúc về ba kể mẹ nghe thì mẹ cũng hơi bị... shock! Sau đó mẹ thấy quyết định chuyển qua cho con học ở Center vào thời điểm này là thích hợp. Thứ nhất là do trường của con cũng là trường tốt và cũng khó xin vào, nên cũng may bây g có chỗ cho con vào luôn. Lớp của con xem ra các bạn cũng hiền hoà chứ ko đến nỗi đầy bạo lực như mẹ nghe kể. Thứ hai là giả sử như chuyện bạo lực nếu xảy ra ở mọi nơi, vậy thì con cũng nên học cách đối phó với nó từ giờ cũng tốt
.
Tất nhiên ba mẹ cũng dạy con ko nên đánh bạn hay bạo lực với bạn, nhưng
nếu như con biết cách tự bảo vệ mình để ko bị bạn đánh thì học từ bây g
chắc là cũng thích hợp. Ngày trước ba mẹ cũng có nghe chú Phương nói
vấn đề quan tâm nhất ở các trường học ko phải là sexual harassment, mà
là bully. Vả lại, nếu con chuyển sang 1 môi trường lớn hơn sớm như bây g
thì con sẽ học đc cách cư xử với các bạn và bạn bè sớm, cũng tốt cho
con. Vì dù sao ở lớp Melinda nó vẫn mang ko khí gia đình nhiều hơn, và
Melinda trông các con rất sát sao, lại ko cho chơi giỡn ồn ào, ko cho
chạy nhảy bạo lực... Điều này cần thiết cho giai đoạn đầu tiên của con
để con hình thành tính cách (cô giáo lớp mới khen con rất gentle và lịch
sự, điều này chắc chắn là do con học đc từ Melinda). Nhưng mà xã hội
thì chẳng lý tưởng như nhà cô, cho nên biết cách giao tiếp và ứng phó
với môi trường rộng hơn có lẽ cũng cần có thời gian, con nhỉ. Nhưng dù
sao, mẹ vẫn mong môi trường mà con đang sống sẽ ko mang đầy tính bạo lực
như mẹ nghe kể ở lớp Macy, haizz... 
Ở nhà 3 ngày nhưng mẹ cũng cố gắng để con ăn 3 món khác nhau (cho nên mới nấu nhiều dữ vậy). Vậy mà hôm qua con cũng nhìn tô bún gà ri với cặp mắt... căm thù vô hạn, và chỉ khều khều cái tô chứ nhất định ko ăn (dù bữa trưa con vẫn ăn bình thường). Thế là ba mẹ cho con xuống và cho con nhịn đói luôn buổi chiều.
Sao mà ba mẹ rầu rĩ cái chuyện ăn uống của con ghê luôn đó SuBin à!!!
Hôm nay mẹ có lên mạng đọc các thông tin về chuyện picky eating, thì
thấy có ghi đó là do gene, haizzz...
Thôi chết mất, hồi nhỏ mẹ siêu picky luôn!! Con mà giống mẹ hồi xưa chắc chết!!!Ngoài chuyện ăn uống ra thì con là 1 em bé rất, rất dễ thương. Con ca hát líu lo cả ngày, con suốt ngày cứ ôm nựng mẹ, suốt ngày cười nói vui vẻ. Nói chung là con chỉ cần ăn nhanh lên 1 chút và ăn nhiều hơn 1 chút thì con sẽ là em bé điểm 10 của ba mẹ đó, biết ko cục cưng??

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét