Hôm trước mẹ có đọc 1 bài báo, đại khái nói rằng 1 ông bố trước khi đi xa, dặn dò con trai 10 tuổi của mình rằng "Bố đi vắng, con là ng đàn ông duy nhất trong nhà. Con hãy thay bố chăm sóc mẹ và em nhé!", và điều này khác với việc dặn 1 đứa bé 10 tuổi "Bố đi vắng, con ở nhà ngoan, nghe lời mẹ nhé!".
Đọc xong, mẹ thấy đây là 1 điều rất đáng suy nghĩ. Kiểu như giống như 1 câu nói "Nếu muốn ng khác coi mình là ng gì, thì mình phải là 1 ng đó trước đã". Chẳng hạn như nếu ba mẹ muốn con cứng cáp, trưởng thành, thì ba mẹ trước hết phải cho con tự làm ng trưởng thành trước đã.
Khi mẹ đi đón con, có thể nhận thấy con là 1 chàng "thanh niên" nhỏ, đc các cô rất yêu quý. Con giúp bà April mọi thứ, con tung tăng khắp trường, con giúp cô dọn dẹp... Lúc đó, mẹ thấy hình ảnh đó sao mà khác xa với con ở nhà.
Cho nên, dạo này ba mẹ đã thay đổi các dạy con 1 chút xíu.
Thứ 1, ba mẹ ko ép con làm gì hết, mà chĩ giải thích cho con vì sao con cần làm cái việc này, nếu con ko làm thì con sẽ bị gì. Chẳng hạn như con ko thích uống thuốc ho (rau tần xay nhuyễn). Ba mẹ ko ép, chỉ nói: "Nếu con ko uống, con sẽ ho và bị ói. Nếu con muốn bị ói, thì con ko uống thuốc. Nếu con ko muốn bị ói, thì con uống thuốc. Ói thì sẽ dơ và mệt. Vậy con có uống thuốc hay ko?" Ba mẹ giải thích, và con lựa chọn. (tất nhiên cũng phải có "mẹo" là ba mẹ thường cho con uống thuốc vào thời điểm con vừa ho húng hắng xong, thì tất nhiên sẽ hiệu quả hơn, hehe). Cách này mẹ thấy hay ở chỗ là cả nhà ko còn cảnh hò hét, ép buộc nữa. Con lại vui vẻ và tự nguyện làm. Điều quan trọng là con đang học 1 điều: những việc này là việc của con, con làm là vì con, chứ ko phải vì ba mẹ!!
Thứ 2, ba mẹ ko la con. Khi giận, ba mẹ bỏ đi chỗ khác. Có những việc con làm sai, ba mẹ sẽ phạt. Thí dụ, mẹ nói: khi súc miệng, con ko đc thọt tay vào ly nước, nếu con làm vậy, mẹ sẽ cất ly nước. Đôi khi con cũng "thử" mẹ bằng cách thọt tay vào ly, thì ngay lập tức mẹ dẹp cái ly luôn. Cái này cần consistent, cho nên dạo này cũng bớt hẳn những lúc mẹ bực mình và con cũng bớt hẳn bị la. Mẹ thấy cách này cũng hay. Và điều nữa là con cũng khá nghe lời. Chẳng hạn 1 hôm mẹ đưa con ra ngoài, mà con cứ chạy chỗ đậu xe, mẹ nắm tay con lại, và bắt con nhìn vào mắt mẹ, sau đó mẹ nói "Ra ngoài là phải nắm tay ba mẹ!" Sau lần đó, mỗi lần ra ngoài là con đều đứng lại, chờ ba mẹ, nắm tay ba mẹ, còn vừa đi vừa nói "ra ngoài nhớ nắm tay ba mẹ nha!!"
Mà cũng vì dạo này áp dụng 1 vài thay đổi như thế, nên nhà mình dạo này bớt hẳn stress. Và chắc con cũng đang quen dần với chuyện ít bị ba mẹ la. Hôm qua, mẹ mệt, muốn đi ngủ sớm. Mẹ nói SuBin xức dầu, mà con cứ làng xàng, bực quá, mẹ quát "Có nhanh lên ko?" thế là con lật đật chạy lại cho mẹ xức dầu, còn xởi lởi giả lả cười nói lấy lòng mẹ. Lát sau, đi ngủ, con ôm mẹ thủ thỉ "Mai mốt mẹ đừng có hét lên như vậy!!" Thiệt là!!!
Hôm nọ, mẹ đưa con đi Walmart, trên đường đi, mẹ nói "SuBin nè, hôm nay mình đi Walmart mua 3 món: sữa, sữa tắm cho con, và bánh mì. Mẹ quên thì SuBin nhắc mẹ nha!" Đến nơi, mẹ bế SuBin ra khỏi xe, mà thấy SuBin đưa 3 ngón tay lên lẩm nhẩm "1, bánh mì; 2, sữa; 3,... uhm uhm (chắc quên cái gì rồi, sau đó lại đếm lại) 1, bánh mì; 2, sữa..." nhìn dễ thương gì đâu luôn!!!!
Hôm qua mẹ đi làm về, đi field trip nhiều nên tay hơi đau, mẹ lấy cao dán. Con thấy vậy liền hỏi "Tay mẹ bị đau hả? Sao tay mẹ bị đau vậy?" Mẹ nói "Mẹ đi làm nhiều nên tay bị đau" Thế là SuBin chu miệng suýt soa "Ô, sorry", tay thì vuốt vuốt tay mẹ. Sáng dậy, SuBin thấy mẹ thay đồ, nên hỏi "Mẹ đi đâu vậy", mẹ nói "Mẹ đi làm" SuBin nói "Mẹ đi làm cho tay bị đau hả? Mẹ must be careful nha!!" Con trai của mẹ sao mà dễ cưng quá vậy nè??!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét