Hôm nay, mẹ đọc tin tức về vụ xả súng ở Connecticut, mà buồn và lo quá!! Mẹ buồn là vì cảm thương cho những gia đình nạn nhân, và lo vì trường học, là nơi để tiếp thu điều hay, học hỏi làm người có ích, lại bị biến thành 1 nơi đau thương thảm sát... Và sợ, nếu 1 ngày, trường của SuBin bị như vầy, thì phải làm sao? Đành rằng tai nạn là ngoài ý muốn, và đành rằng thuận theo tự nhiên, "trời kêu ai nấy dạ" vậy, nhưng mà mẹ có cần phải trang bị cho con kiến thức, kỹ năng gì khác để sinh tồn trong những hoàn cảnh như vậy ko?
Hồi sáng ba gọi cho mẹ, bảo: sáng nay vội quá mà con lại rề rề, nên đi trễ, thế là ba cáu lên, la con 1 trận, g nghĩ lại thấy tội quá!
Mẹ bỗng nghĩ như vầy: ko ai biết trước đc, khi mình bước chân ra khỏi cửa, thì lúc nào mới quay về nhà đc. Nếu 1 thời điểm nào đó, nếu ko may có việc gì xảy ra cho con chẳng hạn, thì ba mẹ sẽ nghĩ: lần cuối cùng mình gặp con là lúc nào, và câu nói cuối cùng mình nói với con là gì?? Chẳng hạn như sáng nay, nếu con học ở trường đó, và nếu con gặp chuyện ko may, vậy thì lần cuối cùng con gặp ba là khi ba đang bực con, và câu cuối cùng ba nói với con là ba đang mắng con... Như vậy chẳng phải là 1 kỷ niệm đẹp, con nhỉ. Và vì vậy, hôm nay, và ngày mai, và cả sau này nữa, mỗi khi tạm biệt con, mẹ sẽ ko la mắng con, sẽ ko giận dỗi con, mà mẹ sẽ ôm con thật chặt. Để cho dù, sau này có việc gì xảy ra đi nữa, thì kỷ niệm cuối cùng mà những ng trong gia đình mình dành cho nhau, ko phải là đang tức giận, mà là thể hiện tình cảm dành cho nhau.
Hôm nay về nhà, mẹ sẽ ôm SuBin thật chặt, thật là chặt. Mẹ hy vọng những em bé ko gặp may mắn trong tai nạn ngày hôm nay sẽ yên nghỉ và cầu mong mọi điều an lành sẽ đến với các gia đình nạn nhân...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét