Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

29 thg 4, 2013

1 tuần nhiều sự kiện

Tuần vừa qua có rất nhiều sự kiện, cả vui và buồn, và dù hôm nay thật tình mẹ rất mệt nhưng vẫn muốn viết lại đây cho con vài dòng để tâm sự.

Đầu tiên, mẹ nói chuyện vui trước nha.
Tuần rồi mẹ đi công tác từ thứ 3 đến khuya chủ nhật mới về. Vì chuyến đi này dài hơn bình thường 1 chút, nên mẹ đã "chuẩn bị tâm lý" cho con rồi. Mẹ nói đi nói lại nhiều lần là "Tuesday mẹ đi, Sunday mẹ về". Ngày nào 2 mẹ con cũng gọi điện và chat webcam. Vậy mà khi mẹ về, thì bà nội và ba kể 2 chuyện xúc động như vậy nè:
- Khuya, con đang ngủ, ngồi dậy, bò bò kiếm mẹ, luôn miệng nói: con muốn nằm mẹ, mẹ đâu rồi mẹ ơi!!
- Từ chiều chủ nhật, con đã mặc sẵn áo lạnh để ra sân bay đón mẹ. Con háo hức suốt từ chiều. Vậy mà ra sân bay thì con ngủ mất tiêu (lý do là trưa con đã ko ngủ, còn vì sao ko ngủ thì liên quan đến câu chuyện buồn mẹ sẽ kể sau).

Chuyến đi công tác này của mẹ đến trưa thứ 6 thì chính thức kết thúc, nhưng thực ra sáng thứ 5 trở đi thì đã ko còn sự kiện gì để tham gia rồi. Cho nên trưa thứ 5 mẹ ra sân bay, thuê xe, và chạy 3 tiếng đồng hồ lên Greensboro (nơi mà giữa tháng 5 này nhà mình sẽ dọn đến). Vì 1 số trục trặc nên 4g chiều mẹ mới đến nơi, trễ hơn 1-2 tiếng so với mẹ dự định. Trước chuyến đi này mẹ cũng đã làm 1 nghiên cứu về các trường học và khu nhà ở. Mẹ còn làm cả bản đồ nữa. Dựa trên 1 số thông tin thì mẹ "khoanh vùng" 3 khu là khu West (gần chợ), khu North (nghe nói rất đẹp), và khu South (thật ra khu South ko đc an toàn lắm nhưng mẹ thích 1 khu nhà ở chỗ đó nên muốn đi coi thử). Khu West thì có 2 daycare, và 3 khu nhà. Khu South thì 1 daycare và 1 khu nhà. Khu North thì 1 daycare và 3 khu nhà. Đó là những nơi mẹ cần đi.

Chiều thứ 5 thì mẹ cũng đã tham quan đc 3 trường học khu West và South trong số 4 trường trong list dự kiến của mẹ. Sau khi tham quan thì mẹ cũng đã quyết định đc là mẹ sẽ gửi con đi đâu rồi, nhưng mẹ đợi thứ 6 đi thêm 1 trường cuối cùng nữa (là nhà thờ ở khu North) để có quyết định cuối cùng.

Chiều thứ 5 mẹ cũng nhận đc tin vui từ chỗ làm mới là hồ sơ trên Department of Labor đã thông qua. Sáng thứ 6 mẹ lên chỗ làm mới chào mọi người, làm việc 1 chút với sếp mới, và hoàn tất giấy tờ với phòng Nhân sự. Trưa thứ 6 thì mẹ đi tham quan thêm trường cuối cùng ở khu North. Mẹ quyết định là tham quan hết Daycare trước rồi mới coi nhà. Vì chọn trường cho con vẫn là ưu tiên hàng đầu của ba mẹ. Sau khi tham quan xong thì mẹ gọi cho ba hội ý, và quyết định gửi con vào trường "Creative Day School" ở khu West. Lý do là mẹ thấy ở chỗ mới, xét về cơ sở vật chất thì các nơi như nhau cả, nhưng ở CDS này thì có nhiều chương trình ngoại khoá (Computer, Gymnastic, và Spanish), đồng thời mẹ cảm thấy (cái này hơi cảm tính) là các cô ở đây quan tâm tới các bạn hơn những chỗ khác mẹ coi. Cho nên mẹ quyết định chọn chỗ này. Mẹ cũng đăng ký nhập học cho con luôn rồi. Nếu ko có gì thay đổi thì ngày 14/5 con đi học ở đây, nhé!!!

Sau khi quyết định chỗ học xong thì mẹ đi coi nhà. Và vì trường con nằm ở khu West nên mẹ chỉ coi nhà ở đây. Sau khi coi xong, mẹ cũng chọn đc nhà, và trưa thứ 7 mẹ quay lại đặt cọc và làm các thủ tục nhà cửa hết luôn. Đồng thời mẹ cũng tham quan 1 số chỗ bán đồ furniture. Rồi chiều thứ 7 lái xe về lại chỗ South Carolina.

Chuyến đi này tuy ngắn ngày, nhưng nhờ mẹ đã nghiên cứu kỹ trước khi đi, nên có hiệu quả cũng khá tốt. Mẹ hài lòng với chỗ ở và trường học mới. Hy vọng gia đình mình có 1 sự thay đổi với nhiều điều mới mẻ và tốt đẹp!!

Bây g, mẹ nói chuyện buồn nhé.

Hôm thứ 5, mẹ đọc trên mạng thì biết bé Việt (Henry) con trai út 15 tháng nhà bác Huy - Hảo bị bệnh. Mẹ nghĩ đó là bệnh thôi và sẽ chữa đc. Nhưng sáng sớm thứ 6 thì em bé đã ko qua khỏi và đã ra đi... Mẹ cảm thấy cuộc sống này vô thường biết bao!!! Mẹ ko biết phải nói gì với 2 bác về sự mất mát to lớn này... Mẹ đã oà khóc khi đọc đc tin này, và phải gọi cho những ng bạn khác để xác định nó là đúng...

Mẹ còn nhớ, ngày đi siêu âm con, ba mẹ chỉ cầu mong con lành lặn, con khoẻ mạnh... Mẹ nhớ mẹ đã lo đến phát khóc lần đầu tiên con bị sốt... Mẹ nhớ mẹ đã hoảng loạn khi lần đầu con bị sốt siêu vi, nằm trên người mẹ cả ngày, mắt lờ đờ, 2 má và môi thì đỏ rực... Mỗi ngày trôi qua, những kỳ vọng cao siêu "con làm kỹ sư, bác sĩ..." cứ lui dần trong trí óc của mẹ. Mẹ chỉ mong con khoẻ mạnh, con vui vẻ.

Hôm đi tham quan trường CDS, cô có hỏi mẹ: Bà kỳ vọng gì ở chúng tôi khi gửi bé ở đây? (What are you looking from us?). Mẹ nhớ khi ba mẹ tham quan các trường ở Norman, ba mẹ luôn quan tâm hỏi đến chương trình học, con sẽ biết thêm gì, nhưng theo thời gian, quan điểm của mẹ đã thay đổi. Mẹ chỉ nói vầy: Tôi chỉ mong con tôi đc vui vẻ ở đây. Trường học là nơi bé sẽ ở hơn nửa ngày, là 1 phần quan trọng trong ký ức tuổi thơ của con tôi, và tôi muốn cố hết sức có thể để cho bé 1 ký ức tuổi thơ tốt đẹp để sau này khi lớn lên, nghĩ về nó, con tôi sẽ hạnh phúc!!

Và đó là sự thật. Mẹ đã ko còn quan tâm những thứ như curriculum, hay là study program gì gì nữa. Mỗi ngày đón con đi học về, câu đầu tiên mẹ luôn hỏi con "Hôm nay con đi học có vui ko?". Mẹ muốn con có 1 tuổi thơ vui vẻ, và bên những ng bạn, ng thầy, ng cô mà con yêu quý. Mẹ yêu những câu chuyện con kể, như là: con và Heaven chơi trò hát và quay vòng vòng "We are silly, mom. But I have fun!!".

Hôm qua ba đi dự đám tang bé Việt xong, về, có kể với mẹ, bác Huy có nói với ba như vầy: Sau chuyện này, anh sẽ phải ngồi lại tự kiểm điểm mình. Anh có nhiều điều hối hận lắm!!

Câu nói của bác Huy là mẹ có thật nhiều cảm xúc... Thật ra, mỗi 1 gia đình đi du học như nhà bác Huy, hay nhà mình, có gia đình, rồi con cái, rồi công việc... mẹ nghĩ là đều có 1 hoàn cảnh như nhau cả. Mọi ng ko gần bên gia đình lớn, để có sẻ chia về công việc, về trách nhiệm, về tình cảm. Mọi thứ phải tự làm. Có khi bản thân của mẹ cũng từng hoài nghi về con đường mình đang đi... Vì sao lại thay đổi như vậy. Nếu cứ ở VN, cứ đi làm, cứ sống bên cạnh mọi ng thân yêu... Vì sao phải ra đi, vì sao phải thay đổi???

Thật ra, mỗi 1 sự thay đổi cần những ng tiên phong, và khi tiên phong, sẽ có những sai lầm, những kinh nghiệm, và có thể là cả sự mất mát nữa... Khi thay đổi, mọi ng nghĩ tới những điều tốt đẹp hơn, vì bản thân, vì gia đình. Ba mẹ cũng đang mỗi ngày cố hết sức để hướng tới 1 tương lai ko chỉ cho ba mẹ, mà cho cả con, và cả gia đình mình. Câu chuyện của bé Việt là 1 sự cố ngoài ý muốn. Có thể, dù ko ở hoàn cảnh ở xa gia đình, nếu Chúa gọi, thì mọi ng đều phải về bên Chúa. Sự mất mát này như 1 cục đá trên đường đi làm mọi ng vấp phải trên con đường của mình vậy. Để mọi ng dừng lại, xoa vết thương, và suy nghĩ về con đường của chính mình. Mình đang làm gì, tại sao làm chuyện đó, và vì sao lại ở đây???

Mẹ nhớ có coi 1 bộ phim "On call 36", có 1 câu nói mà mẹ rất thích: "Mỗi ng khi ra đường, ko ai chắc chắn mình sẽ về nhà bình yên. Cô có biết những ng ra đi đột ngột đó mang theo bao nhiêu tiếc nuối hay ko??" Cuộc sống vô thường biết bao, chúng ta chỉ sống cho khoảnh khắc hiện tại, và vì vậy, đừng để tiếc nuối 1 điều gì cả, con nhé!!! Hãy yêu thương bản thân của mình, trân trọng những ng xung quanh con, và đeo đuổi những ước mơ của chính mình!!! Đó là 3 điều mẹ tin rằng nếu sống trọn vẹn với nó, con sẽ ko thấy hối hận hay nuối tiếc gì cả, con nhé!!!

Điều cuối cùng về câu chuyện buồn này mẹ muốn nói với con, đó là bản thân mẹ cũng sẽ tự nhắc nhở với chính mình. Rằng con đường mẹ đi, dù hướng về những thay đổi tốt đẹp, cũng phải luôn tự nhắc chính mình đừng quên vì "những bông hồng diễm lệ nơi xa xôi mà quên đi những bó cúc dại ven đường trước mắt". Mẹ vẫn sẽ duy trì thói quen đọc sách cho con nghe, chơi với con, tâm sự cùng con, viết nhật ký cho con, và đồng hành cùng con trong cuộc sống, con nhé!!!

Kết thúc Blog ngày hôm nay, là 1 câu chuyện chiều chủ nhật ở nhà mình. Vì mọi ng đi dự tang lễ nên các bé đc chia làm 2 nhóm, và em Tig nhà cô Phương Anh chú Chương, và bạn Tú Uyên thì đc gửi sang nhà mình nhờ bà nội trông dùm, và 1 nhóm đc gửi sang nhà bác Hoạt. Con với Tú Uyên chơi chung thì thích lắm rồi. Chiều cô Hương đến đón về mà Tú Uyên còn ko chịu đi về luôn nữa chứ. Bà nội cũng kể con thích em Tig lắm. Cứ ngồi với em, còn lăng xăng đòi lau miệng cho em...

Trưa đó con đang ngủ thì em Tig khóc nên bà nội bế em Tig, cho em ăn, nên con dậy luôn. Thành ra chiều con buồn ngủ nên ra sân bay là ngủ ko mở mắt dậy nổi luôn dù thấy mẹ con rất vui và cứ ôm chặt mẹ.

Bà nội cũng kể chiều nào con cũng đạp xe sang nhà Tú Uyên. Có 1 hôm con đang đứng ở trước nhà Tú Uyên thì cả nhà Tú Uyên bước ra ngoài. Con thích lắm, lập tức bỏ xe chạy ù lên. Sau đó Tú Uyên đòi đi xe đạp chung với con nên chú Sơn lấy xe đạp của Tú Uyên ra cho 2 bạn cùng đạp. Nghe nói con đạp xe rất rành rồi.

Hôm qua cô Hương khen 2 má con phúng phính nên cân thử thì con đc 13.4kg rồi (cuối cùng con cũng chịu vượt qua "ngưỡng" kiêng kỵ 13 rồi, hihi, là nhờ bà nội chăm, chịu khó cho con ăn đấy!!!). Tú Uyên thì đc 12.7kg.

Theo kế hoạch thì 2 tuần sau nhà mình dọn đi rồi. Chắc là con sẽ nhớ mọi ng ở đây lắm, con nhỉ??!! Mẹ cũng vui vì con có 1 tuổi thơ với những ký ức êm đẹp với Norman, với những bạn "nối khố" như em Pu, chị Bông, chị Bon, chị Sắn, ... và cả cô bạn gái xinh xắn "thanh mai trúc mã" Tú Uyên nữa... Mẹ hy vọng trong cuộc sống sau này, con cũng sẽ có những ký ức êm đẹp như thế này, và sẽ có duyên gặp lại những ng bạn tuổi thơ, con yêu nhé!!! Và mẹ mong con trai của mẹ sẽ mạnh khoẻ và mãi vui vẻ, hạnh phúc!!! Yêu con trai cưng của mẹ rất rất nhiều!!!!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét