Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

11 thg 8, 2009

2 mẹ con vào bệnh viện

Từ hôm CN đến g mẹ thấy hơi có dấu hiệu là lạ . Mà mẹ đọc diễn đàn quá nhiều, gom góp kinh nghiệm từ đủ thứ nơi, càng đọc càng lo nhiều . Nên tối qua ba mẹ quyết định chiều nay đi khám mặc dù có lịch hẹn vào chiều thứ 5.

Sáng nay đi làm về tự nhiên mẹ buồn ngủ kinh khủng. Cơm nước xong là khoảng 1g, ba dọn dẹp rửa chén, mẹ chui vào ngủ. Dặn ba 2 giờ kêu dậy đi khám. Mà mẹ ngủ ngon quá nên ba ko dám kêu. Đến 3g thì ba vào kêu mẹ dậy. Mẹ buồn ngủ quá nên định lần lựa suy nghĩ coi có nên đi khám ko. Nghĩ tới nghĩ lui thì cũng hơi hơi tỉnh ngủ nên thay đồ đi luôn. Vô làm thủ tục check in xong ngồi chờ. Trong lúc ngồi chờ thấy đối diện có em bé mới sinh, chắc cả nhà vào khám vết mổ cho bà mẹ vì thấy bả cứ lấy tay xoa bụng hoài. Mẹ ngồi nhìn em bé đó mum sữa thương ơi là thương mà cứ tưởng tượng cảnh SuBin 1 ngày ko xa cũng sẽ như em bé đó, miệng nút chùn chụt mà mắc cứ lim dim, nhìn "phê" ko thể tả . Nhìn 1 hồi mẹ lại thiu thiu ngủ. Vừa chợp mắt thì nghe gọi tên vào khám (đi khám theo hẹn thì chờ tả tơi ít nhất 15 phút, còn khám đột xuất sao nhanh thế ko biết). Vô nói chuyện 1 hồi thì bác sĩ chỉ qua bên bệnh viện luôn. Nghe hết hồn . Bình thường thì bác sĩ chỉ nghe, gật, rồi đưa lời khuyên hoặc cho toa uống. Hôm nay nghe xong thì bắt qua bệnh viện khám. Tự nhiên nhớ lại mấy cái bài trong diễn đàn, có ng cũng vậy, lon ton chạy đi hỏi bác sĩ, bác sĩ chỉ qua bệnh viện làm xét nghiệm này nọ rồi nhập viện sinh luôn. Nghĩ thấy sợ quớ chừng vì SuBin 2 ngày nữa cũng chỉ đc 30 tuần thôi. Ra đời lúc này gọi là đẻ non rồi. Nhưng tự nhiên nhớ lại là y học bên này chắc là tân tiến, nếu có gì họ cũng biết cách giữ bé lại, ko sao. Mà ám ảnh mãi cái vụ đẻ non là cũng từ cái bạn thầy bói mà ra. Cứ làm mẹ nơm nớp chứ thật ra chuyện cũng chả to tát gì .

Rồi, ba mẹ lái xe qua bệnh viện (cũng ngay sát bên phòng khám bác sĩ, cũng tiện ghê). Mẹ cứ bắt ba phải ráng nhớ đường mà đi. Vì lần nào vào bệnh viện này ra cũng đi lạc. Đã 2 lần vào đây thăm bệnh đều phải gọi bảo vệ vì lạc đường đi ra, bảo vệ phải điều xe Security tới chở ba mẹ lòng vòng tìm coi xe đậu ở đâu (tự nhiên thăm bệnh mà thấy mình oai phết , hahaha). Lần này mẹ dặn ba ráng nhớ đường, nhớ đặc điểm vì nếu mẹ mà chuyển dạ sinh thì chỉ có ngồi đó cắn răng đau thôi chứ chả nhớ đc gì đâu. Thấy ba cũng gật, cũng ừ. Hok bít tiếp thu đc bao nhiêu vì cái màn nhớ đường, hướng thì ba thiệt tệ mặc dù là dân GIS, chuyên làm bản đồ và thiết kế đường đi .

Vào bệnh viện. Làm thủ tục chừng 10 phút. Điền hết thông tin cá nhân rồi chui vào phòng khám. Lúc đi tìm phòng khám, rõ ràng bà y tá bảo dãy hành lang này mà sao tìm mãi ko ra cái cửa nào để đi vào. Ba mẹ cứ loay hoay với cái dãy kiếng bên trái, mà sao trong đó toàn là giường be bé ko thế nhỉ ? Đến khi quay lại thì thấy bên phải có cái cửa còn cô y tá đang nhìn ba mẹ cười rất ư là... kiên nhẫn. Mẹ nghĩ chắc cô y tá nghĩ ba mẹ đang tìm gì trong cái phòng kiếng đó, mẹ thấy ba mẹ y như nhà quê lên tỉnh .

Vô thay đồ. Mẹ bảo ba là mai mốt đẻ cũng mặc cái áo này. Ba gật đầu. Xong mẹ leo lên ghế nằm xuống. Trên giường có sẵn 2 cái dây, 1 xanh 1 hồng chả biết làm gì. Xong cô y tá vào, giới thiệu tên. Lạ 1 điều là bác sĩ y tá bên này chẳng biết làm gì mà ng nào nói cũng như bắn liên thanh, nhanh ào ào. Nhưng nghe cũng đc nên mẹ ko hỏi lại. Rồi cổ bắt đầu lôi dụng cụ ra, ấn ấn đè đè bụng mẹ. Ba mẹ nhìn mà đau lòng quá chừng . Ở nhà ba mẹ cưng nựng cái bụng (tức SuBin trong đó đó), ko dám làm mạnh, ko dám đụng đậy gì hết. Lâu lâu SuBin ít move mẹ vỗ nhè nhẹ để con nghe tiếng mà move ba Trung cũng la oai oái. Thế mà vào đây bị cô y tá đè tới đè lui ko thương tiếc. Tội SuBin quá chừng!! Ba mẹ cũng đau lòng quá chừng. Nhất là ba Trung, cứ xuýt xoa mãi.

Mẹ thấy cổ lôi ra 2 cái cục tròn tròn màu trắng viền xanh be bé xinh xinh như đồ chơi vậy. Rồi 1 cái cổ xịt keo, lôi cái dây trắng xanh mà mẹ thấy hồi nãy ra cột vô bụng mẹ. Cái còn lại cổ cột bằng dây trắng hồng vô bụng mẹ phía trên. Rồi lấy 1 miếng đen đen cột vô tay phải của mẹ. Cái này mẹ biết, là cái đo huyết áp. Cổ giải thích cái mà cột vô dây xanh là đo tim thai, cột dây hồng là đo cơn gò. Rồi màn thăm khám xong xuôi. Lấy mẫu này nọ. Cổ kêu mẹ đợi chuyển mẫu sang xét nghiệm. Rồi đi mất tiêu để ba mẹ 1 mình trong phòng.

Ba lôi sách ra đọc, lôi bánh ra ăn. Mẹ thiu thiu ngủ trong tiếng bíp bíp bịch bịch tim thai của con. Đc 1 hồi thì tự nhiên nghe "tiiiiiiiiiiittttttttt" Giật mình thì ra cái đo huyết áp nó đo tự động. Làm hết hồn. Tỉnh cả ngủ. Tư thế nửa nằm nửa ngồi khó chịu quá, lại đau lưng nên kêu ba ra coi cái máy, đọc cho mẹ nghe coi nó là cái gì. Ba ra coi, đọc mấy con số và mấy cái chữ. Mẹ chẳng biết là cái gì, TOCT, rồi BP... nhưng mẹ biết mấy con số, hehehe. Thi dụ ba đọc 89/101/140/93% thì mẹ biết 2 cái đầu là là huyết áp của mẹ, tiếp là tim thai, sau chắc là cơn gò rồi. Nhưng sao tim thai con chỉ có 140 thôi nhỉ? Bình thường hơn 150 mà. Lâu lâu còn bị tụt xuống 130 nữa. Sau đó tự nhiên bị mất "sóng", chả nghe gì hết. Kêu y tá vào thì y tá của mẹ đang bận nên ng khác vào coi. Thì cổ nói em bé di chuyển sang chỗ khác nên ko nghe đc. Cổ tìm cách di chuyển tùm lum cũng hok dò ra SuBin ở đâu. Mẹ cũng oải quá nên nói thôi ngừng tí (cũng gần 1 tiếng đồng hồ nằm dí 1 chỗ rồi còn gì), mẹ đi RR. Phòng RR ngay kế bên. Mẹ phải vác theo 2 cái dây lòng thòng theo vào trong luôn mới sợ chứ .

Rồi sau đó có 1 sự kiện của ba Trung mà mẹ buồn cười quá. Ba con đúng là ng thật thà, khờ khạo hết sức. Sau khi mẹ đi RR xong, vào phòng thì cả 2 cô y tá đều bận nên mẹ nằm chơi. Ba đòi đi RR. Mẹ nói ba đi sang cái phòng RR bên cạnh mẹ vừa đi vì nó là phòng gia đình chứ ko phân biệt nam nữ. Ba đi ra. Lâu ơi là lâu, chắc cũng hơn 5 phút, quay lại nói với mẹ là đi kiếm khắp cái hành lang ko có RR . Mẹ nói cái bên cạnh sao ko đi. Ba kêu thấy nó ghi là Patient (Bệnh nhân) nên ko đi. Mẹ nói là nguyên cái phòng này chỉ có mẹ là patient, mẹ ko dùng thì ba cứ đi. Nhưng ba kêu lỡ này lỡ nọ. Mẹ bực quá gắt ba 1 cái thế là ba chui tọt ra đi luôn . Giờ này mà còn ráng đi tìm cái public RR cho đúng nguyên tắc nữa. Nhỡ vợ đi đẻ thiệt thì chả biết thế nào. Nghĩ cũng may quá, mình đẻ bên này, chả bồi dưỡng y tá bác sĩ gì cả. Chứ ở VN mà chồng lớ ngớ kiểu này chắc chết toi. Nhưng đc cái tính ba Trung là thế đấy, toàn đi đường thẳng, đường đường chính chính thôi, ko thích làm trái nguyên tắc, ko thích đi đường tắt đường vòng gì hết. Cái gì mà làm sai 1 tẹo hoặc là có gì "mờ ám" là ba Trung từ chối ngay. Haizaa ...

Ba vừa chui tọt ra thì cô y tá thay thế hồi nãy vào, gắn dây nhợ máy móc vào cho mẹ. Lúc này mới thiệt "cao trào" của sự buồn cười . Cổ nói là Sandy (là y tá khám của mẹ) đang liên lạc với bác sĩ Waterman của mẹ và đang chuyển kết quả khám qua. Phải chờ lệnh bác sĩ xem, khi nào bác sĩ cho về thì mới đc về. Mẹ nghe sợ quá . Lỡ phải nhập viện thì sao (lại liên tưởng đến mấy cái "trại đẻ" đọc trên diễn đàn). Mà sợ thiệt vớ vẩn. Có đẻ đc lúc đó đâu mà sợ chẳng biết . Nhưng mẹ cũng hỏi lại là: Trong trường hợp nào thì phải nhập viện? Có nguy hiểm ko?

Cô y tá nhìn mẹ hỏi "Why do you stay here?" (Sao bạn lại nhập viện?)

Mẹ nghĩ: Ơ, cái bà này . Bà vừa nói là bác sĩ tui nói là khi nào bả cho về mới đc về. Vậy bả ko cho về thì tui phải ở lại bệnh viện chứ chẳng lẽ lang thang ngoài đường à ?

Nghĩ vậy nên mẹ nói lại: Thì cô vừa nói là bác sĩ dặn khi nào cho về mới đc về. Vậy thường trường hợp nào về, trường hợp nào bị ở lại."

Cô y tá lại ngưng việc, quay qua hỏi mẹ: "Why do you stay here?"

Nổi điên à . Ngta đang rối bời tâm trí mà cứ hỏi tại sao lại ở lại bệnh viện. Thì đã bảo bác sĩ kêu ở lại, thì trường hợp nào bị kêu ở lại kia mà .

Lại giải thích. Cổ lại lặp lại câu đó. Lúc này mặc dù tâm trí mẹ rối bời bời, nhưng nghĩ lại chắc là cổ muốn hỏi chuyện khác , nên mẹ nghĩ, rồi hỏi: có phải ý cô muốn hỏi là tôi bị gì nên vào đây phải ko?

Cổ gật đầu. À, ra thế. Hỏi cái câu gì mà chả rõ ràng. Bác sĩ dặn đợi bác sĩ coi có đc về hay ko, hay là phải nhập viện. Ng ta đang hỏi chừng nào nhập viện, thì lại hỏi tại sao nhập viện. Vớ vẩn thế đấy. Giải thích. Rồi cổ nói cổ ko biết. Sandy đang liên lạc với bà Waterman. Bà Waterman đang xem xét kết quả xét nghiệm cùng với kết quả tim thai và cơn gò để coi mẹ bị cái gì. Rồi cổ dò tim thai. Lúc này SuBin chui xuống tuốt bên dưới nằm luôn.

Cổ đi ra thì ba Trung đi vào. (Vớ vẩn thế đấy. Đã dặn ba Trung là ráng ở trong phòng, để lỡ mẹ có gì bấn loạn hay ngất xỉu thì còn kịp nghe lời dặn của y tá và bác sĩ hoặc giải thích lại cho mẹ nghe mà lại đi trong lúc dầu sôi lửa bỏng chỉ vì cái chuyện ko dám xài RR kế bên .) Kể chuyện ba Trung nghe mà ba mẹ cười lăn cười bò . Cười nhiều quá SuBin thức dậy, chui lên trên. Tiếng Bip bip Bịch bịch lại im re. Lần này mẹ biết. Mẹ tự điều chỉnh cái cục xanh xanh luôn, dò đc tim thai của SuBin luôn. Rồi lúc đó SuBin dậy, tim thai tăng lên. SuBin đạp, tim thai đập mạnh BỤP BỤP, nhảy vọt lên 160 luôn. Xong rồi ba lại đọc sách. Mẹ lại nằm lim dim, theo dõi tiếng bíp bíp bụp bụp bụp.

Chừng nửa tiếng sau nữa thì cô y tá bước vào, cho biết là ba mẹ có thể về. Bác sĩ đã chuyển toa thuốc xuống cho nhà thuốc mà mẹ hay đi lấy thuốc rồi. Rồi giải thích sơ sơ. Đại khái là cũng có 1 ít nguy hiểm nhưng ko lớn và may là phát hiện kịp, nên ko sao hết. Uống thuốc là hết. Hồi đầu thai kỳ thì giữ quá chừng, bệnh cũng ko dám uống thuốc. Bây g uống thuốc như điên á. Hiện tại đang uống 2 loại thuốc và 1 prenantal vitamin rồi. Giờ thêm thuốc này nữa. Nhưng như vậy cũng yên tâm. Ngộ cái là lần nào mẹ nghi bị cái này, thì đi khám bao g cái mẹ nghi cũng trật lất mà lòi ra cái bệnh kỳ lạ gì ko à. Hok liên quan gì hết .

Vậy đó. Hôm nay ba mẹ cũng hết hồn. Lúc mẹ nằm trên giường mẹ còn nghĩ: Ủa, hok bít có gì ko ta? Chuyện bé tí mà sao tự nhiên mình chui vô đây chi cho cột dây nhợ lòng thòng trông hoành tráng thế này ta?? Rồi nghĩ ngày xưa có siêu âm, có khám khiếc vớ vẩn gì đâu, mà các bà vẫn phây phây 1 nhà đẻ 4, 5 đứa. Sao bây g con ng càng ngày càng bày nhiều trò chi cho mình lo lắng thế ko biết??

Rồi mẹ tưởng tượng cảnh đi sinh cũng như thế này. Bệnh viện này sau này cũng là nơi SuBin chào đời luôn nà. Tưởng tượng ba mẹ cũng khăn gói vào như thế này. Nhưng sao mẹ chẳng sợ chút nào nhỉ? Đúng là ba mẹ điếc ko sợ súng SuBin ui, hehehe. Nhưng y tá xinh tươi thế này, nói năng nhỏ nhẹ thế này, phòng ốc thoáng mát thế này, thì có gì mà sợ nhỉ. Chứ đọc mấy cái "trại" ở VN nói thật mẹ sợ quá SuBin à. Mà đẻ ở VN mẹ đã nói rồi, ai chê thì chê chứ mẹ nhất quyết chui vào Quốc tế đẻ. Thà nó đè mẹ ra mổ chứ bắt mẹ lếch thếch lôi thôi chịu đau đớn khổ sở thì mẹ chịu.

Trước g mẹ nghĩ ở VN còn khám đc thiếu ối, bé suy dinh dưỡng, rồi nhau quấn cổ, canxi hoá bánh nhau, rồi não có bị gì ko, rồi hầm bà lằng. Sao mẹ chẳng biết gì hết? Sao bác sĩ toàn hỏi, mẹ trả lời, mẹ thắc mắc, bác sĩ trả lời, rồi đi về. Vậy thôi đó. Mẹ muốn đi check lắm, mẹ muốn coi con có khoẻ ko, mẹ có bị gì ko lắm mà ko biết làm sao. Hôm nay cũng thoả lòng rồi nhá. Dây nhợ lòng thòng, đo đủ thứ, khám xét đủ thứ. Chỉ có điều ấm ức là hok đc siêu âm thôi, hehehe. Mà thôi kệ. Con và mẹ khoẻ mạnh bình thường là đc. Con đừng chui ra sớm lúc này là đc.

2 ngày sau lại đi khám bác sĩ theo lịch hẹn. Hok bít sau tuần 28 thì chuyện khám khiếc có gì đổi ko, hay lại là hỏi - đáp, rồi đi về giống như cũ , hix...

Dạo này mẹ hay chui lên diễn đàn bà mẹ trẻ em đọc lắm. Vì theo những gì mẹ nghe đc từ bạn bè, đọc trên mạng, mẹ tâm đắc câu này, của 1 bác sĩ BV Từ Dũ (quên tên rồi): Trong các trường hợp bất thường của thai phụ, đa số đc phát hiện bởi... thai phụ chứ hok phải từ bác sĩ. Tức là chỉ có ng mẹ mới biết đc chính xác chuyện gì đang diễn ra mà thôi. Nên mẹ ráng đọc nhiều biết nhiều. Với lại bên này chỉ có ba và mẹ tự chăm nhau và sau này tự chăm SuBin, nên mẹ cũng phải tự biết nhiều thứ để sau này lo cho SuBin nữa.

Hôm nay tình hình là thía mà Entry này cũng dài quá chừng luôn. Thông báo em SuBin hôm nay đc 29 tuần 5 ngày. Cuối cùng mẹ SuBin cũng sắp chui lên hàng "3" rồi. Hồi trước lúc 23 tuần nghe mẹ Chung kể đã đc 32 tuần mà nghĩ ko bít chừng nào mình mới lên đến hàng 30 đây. Bây g sắp đc rồi nhá. SuBin ngoan nghe con. Chỉ còn 1 chặng đường ngắn nữa thôi thì tha hồ muốn làm gì thì làm. Còn bây g ở trong đó ăn ngủ cho ngoan cho ba mẹ nhờ nhé.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét