Mới 29 tuần mà mẹ mình (cộng với mình) đã lên 14kg. Hồi đó mẹ nói 2 mẹ con ráng lên 15kg thôi. Còn 12 tuần nữa làm sao mà nhích 1 kg đc. Vậy là 2 mẹ con SuBin đành "vượt chỉ tiêu" thôi. Chắc cũng phải ngòm nghèm 20 kg chứ cũng ko vừa.
Bây giờ mình đã lớn rồi. Mình biết nhiều hơn rồi. Khi ba mẹ nói chuyện, mình biết "đạp" minh hoạ, khi mẹ coi phim, mình cũng nghe, cũng "cổ vũ" phim theo mẹ, mẹ cho mình nghe nhạc là mình nhảy (mặc dù mẹ mình hỏi sao nghe nhạc hoà tấu chứ có phải tango đâu mà lại nhảy tưng tưng, nhưng mình thích thế
, hihihi). Tối tối mẹ lại đưa mình vào phòng trong, rồi thủ thỉ nói chuyện với mình. Mình thích lắm, mình thường đạp mẹ, trồi lên, nhấp nhô trong bụng mẹ. Mỗi lần như thế mẹ mình lại vui ơi là vui. Bác sĩ dặn mẹ đếm trong 10 tiếng đồng hồ mình phải cử động chừng 10 lần. Nhưng hầu như mẹ mình chẳng đếm gì hết vì mình hoạt động liên tục à, 1 tiếng mà đã hơn 10 lần rồi mà. Đếm chi cho mệt. Vậy mà mẹ mình cũng rảnh lắm nha. Hồi chiều tự nhiên sờ bụng đếm, phát hiện 10 phút mà mình hoạt động tới hơn 10 cái luôn. Thế thôi mẹ hok thèm đếm nữa
.Bác sĩ nói mẹ mình ko đc khoẻ. Mẹ mình lại phải uống thuốc để cố gắng khoẻ và giữ mình lại trong bụng càng lâu càng tốt. Mình biết ba mẹ lo nhiều nên mình sẽ là 1 em bé thật ngoan và sẽ ko thèm chui ra sớm đâu
. Mình vốn rất "chảnh" mà
. Mình biết mọi ng hồi hộp coi mặt mình nên mình sẽ ở đây lâu lâu cho mọi ng hồi hộp chơi, hihihi. Và mình là em bé SuBin ngoan, nên mình sẽ ko thèm chui ra sớm
.Với lại mình chui ra bây g ba mẹ cũng hok có tên gì đẹp đặt cho mình hết trơn. Cái này mình lại đi bắt đền ba Trung thôi. Vì ba Trung bận hoài nên ba mẹ mình chưa sắp xếp đc 1 ngày nào để ngồi xuống bàn thảo nghiêm túc tên mình là gì mặc dù mẹ mình cũng đã nghiên kíu và có 1 vài cái tên "ứng cử viên" nhưng mà vẫn chưa vào vòng "chung kết" đc. Hok lẽ gọi là Trần Su Bin, hihihi. Mình hok chịu đâu nha. Nhưng mình thông cảm cho ba Trung lắm vì ba Trung bận rộn để kiếm tiền nuôi SuBin và làm research, ra trường mau mau đó mà. Cho nên SuBin vẫn thương ba Trung nhiều nhiều nhiều
mặc dù đôi khi cũng dỗi, khi mình đang di chuyển mà ba để tay lên là mình biết "lạ", có khi mình im re à, có khi mình ko để ý thì mình vẫn vô tư đạp tiếp. Còn mẹ để tay lên là mình đạp khí thế luôn. Mà bây g mình lớn rồi, mẹ mình có thể thấy đc bàn tay, bàn chân của mình di chuyển qua lại. Mỗi lần như vậy mẹ lại cười hí hửng lắm. Mẹ mình nhí nhảnh quá ha!! Mình nghĩ nếu mà mẹ nhìn thấy chắc là sẽ vui và sẽ thương mình lắm. Mới sờ đc mình có 1 tí mà đã hớn hở thế rồi kia mà. Người lớn khó hiểu quá nhỉ
??

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét