Thứ 2, 11/4/2011
Đầu chuyến đi, ba bị mẹ nhằn quá chừng vì chỉ xuất hiện vào giờ cuối, để mẹ vừa trông con, vừa lu bu dọn đồ nên bị mẹ nhằn cho 1 trận. Cũng may là ra sân bay thì cũng ko đông nên cũng kịp giờ.
Lúc gửi hành lý ở sân bay, ba mẹ thiệt là sai lầm khi gửi luôn cái stroller của con, làm trên đường đi mẹ phải bế con trên cái baby carrier, mệt ơi là mệt, đau lưng quá chừng. Chuyến bay đầu tiên là bay từ OKC đến Utah, con sợ, nên ôm riết mẹ. Chuyến bay thứ 2 từ Utah đến Seattle cũng như chuyến về con ko còn sợ nữa. Nhưng chuyến bay lên Seattle, con vẫn bám riết trên người mẹ, làm mẹ mệt quá chừng. Tối ngủ cũng bị vọp bẻ luôn
. Mà cũng may, vì mẹ bế con suốt nên ko còn bị say máy bay như mọi lần
.Thứ 3, 12/4/2011
Sang ngày thứ 3, cả nhà dậy, đi vào downtown Seattle ăn, trong lúc ba đi gặp thầy Jason để xem lại cái báo cáo lần cuối. 2 mẹ con mình vào trong khách sạn Red Lion ăn trưa. Con đói quá, nên ăn ngốn nghiến phần khoai tây chiên, bánh mì, và thịt bò. Mẹ thì hơi kén ăn, mà phần ăn lại có trộn 1 loại rau nào đó, nên ăn ko đc, chỉ khều khều phần bánh mì 1 chút. Rồi cả nhà mình đi về khách sạn. Đường phố Seattle với những con dốc, cộng thêm tín hiệu GPS kém, nên nhà mình đi lạc khí thế luôn. Về đến nơi, ba ra Wendy mua 2 phần đồ ăn cho ba và mẹ, rồi chở 2 mẹ con mình về khách sạn, rồi ba đi lên Seattle. Khách sạn mình thuê có cả bếp, phòng khách... như 1 căn hộ vậy, nhưng mỗi tội nó xa Seattle khoảng 30' lái xe.
2 mẹ con mình ở nhà nghỉ ngơi, ngủ nghê. Chiều mẹ đưa con ra sảnh ngoài khách sạn ăn tối. Mẹ nghĩ light dinner thì chỉ ít đồ ăn, ai dè đâu đồ ăn cũng như 1 bữa tối bình thường, có cả phục vụ rượu miễn phí nữa. 2 mẹ con mình ăn uống no say rồi về khách sạn.
Hôm đó là ngày ba báo cáo, mà tình hình di chuyển, cộng thêm giờ giấc của con nên 2 mẹ con mình ko thể đi coi và chúc mừng ba đc, tội nghiệp ba ghê. Nhưng ba nói báo cáo của ba rất thành công, nên mẹ cũng rất vui.
Thứ 4, 13/4/2011
Thứ 4, thì nhà mình định đi Harbour tour, nhưng đến trễ quá, chuyến tàu cuối đã rời bến, nên nhà mình đành phải chuyển qua đi Aquarium. Con thích lắm!! Thấy cá bơi mà con cứ cười hăng hắc.
Coi cá xong, cả nhà mình đi Space Needle, lên cao, xoay 360 độ để ngắm toàn cảnh Seattle. Mẹ quyết định ăn tối trên đó luôn, vì cũng đã đến g cho con ăn rồi. Nói chung đi chơi có con, nên kế hoạch phải lên cực kỳ chi tiết, chứ ko qua loa đại khái như khi chỉ có ba mẹ đc.
Lên Space Needle, cả nhà mình đc ngắm cảnh Seattle chiều tà, hoàng hôn, và cảnh về đêm luôn. Thức ăn thì rất ngon, nên trộm vía con ăn đc cũng khá nhiều. Ba mẹ cũng ăn uống khá "hoành tráng". Nhưng mẹ rút kinh nghiệm qua lần này, rằng nói chung là đi ăn với con, ba con phải ăn nhanh lên vì con ngồi 45 phút tới 1 tiếng là con sẽ la làng ngay.
Ăn xong, cả nhà đi lên đỉnh tháp chụp hình 1 chút. Mà chụp trong tình trạng con đang gay gắt đòi về ngủ nên cũng tranh thủ dữ lắm. Cũng may con cũng "hợp tác" nên cũng có 1 vài bô hình đẹp, hihi.
Trên đường về, con ngủ luôn trên xe, nhưng về khách sạn thì lại ham chơi, ko chịu đi ngủ.
Thứ 5, 14/4/2011
Thứ 5, ba lại đi dự hội thảo. Ở khách sạn với mẹ, con đã làm 1 việc mà mẹ bất ngờ và buồn cười ko nhịn đc. Ba mẹ có đem theo router, nên chỉ việc cắm cái dây mạng khách sạn vào, là có thể xài đc chung cho cả laptop và iTouch. Mẹ bật iTouch cho con coi trong lúc làm việc khác. Mẹ bảo con tự cầm để coi. Mà con làm biếng (giống ai đây ta??), con để cái iTouch trong cái yếm (vì mẹ đang cho con ăn), rồi vừa chấp tay sau đít, vừa coi phim trên iTouch. Ta nói... bó tay con luôn!!! Cưng ko chịu nổi!!! Sáng tạo quá đi!!!
Trưa, ba về, đợi con ngủ dậy, ba mẹ cho con đi Museum of Flight xem máy bay. Nói chung đi coi như vậy thôi chứ con ko thích lắm. Mà Seattle là nơi sản xuất Boeing, nên các thứ liên quan đến máy bay thì nhiều vô cùng, nên mẹ quyết định phải đi coi ít nhất 1 thứ, nên mẹ chọn cái này, phù hợp với con nhất.
Coi xong, thì cả nhà lại vào Downtown Seattle ăn tối và ghé chỗ hội thảo của ba. Lúc đầu mẹ định cả nhà đi ăn Phở Bắc, mà ko kiếm đc chỗ đậu xe, nên đi ăn ở New Saigon, mà nói chung, mẹ thấy New Saigon làm đồ ăn ngon, rẻ, mà lại gần ngay chỗ hội thảo của ba. Cả nhà ăn xong, đi bộ tí là đã đến chỗ hội thảo rồi.
Vào chỗ hội thảo, ba vào torng nghe thuyết trình, 2 mẹ con chơi ngoài sảnh. Con thích lắm, chạy tới chạy lui. Mẹ cho con mặc đồ lịch sự, thắt cravat nữa, nên có nhiều người đi qua đều quay lại nhìn con, có người còn nựng con nữa. Mà con cũng lém lắm nha. Đang chơi, thì có 1 cô ngồi ở góc phòng xì mũi. Thế là con chạy lại mẹ, con cũng làm bộ quay mặt đi, lấy tay che mặt, rồi cũng xì mũi (thật ra con ko biết xì mũi, nhưng con cũng phát ra âm thanh "xì xì" như xì mũi vậy), rồi quay lại nhìn mẹ cười lém lỉnh. Ghét!!! Mới bé mà đã lém thế này rồi
!!??Sau đó cả nhà chụp hình lưu niệm, rồi đi về. Hôm đó cả nhà ai cũng mặc đồ lịch sự, nghiêm trọng cả. Nhưng SuBin vẫn là bảnh nhất
. Lúc mẹ đưa con đi thay tả, có mấy cô thấy con thắt cravat thì ai cũng nựng con, bảo là "Hi gentleman! You're handsome!!", haha
.Lúc đi về, con lại ngủ trên xe. Lần này đi Seattle, đường lái xe kinh quá, nên chỉ có ba lái thôi. SuBin hoan hô ba nhé!!
Lúc về, sẵn đồ đẹp, cả nhà tranh thủ chụp lưu niệm với phòng khách sạn luôn. Nói đến phòng khách sạn, mẹ sẵn nói SuBin luôn. SuBin mắc cười lắm, cứ thích sắp xếp đồ đạc, nhất là... giày dép. Niềm yêu thích vui sướng của SuBin là lấy giày của mình ra xếp, rồi cất. Mỗi lần thay đồ đi đâu, là tìm giày cho con loạn cả lên, lục tung các ngăn tủ để tìm giày cho con ý chứ
.Con còn thích lấy dép ba mẹ xỏ vào, đi tới đi lui trong phòng. Nhiều khi té dúi dụi mà con vẫn thích.
Thứ 6, 15/4/2011
Sáng thứ 6 thì cả nhà mình dậy sớm, đi Pike Place Market mua sắm. Lúc đầu mẹ cho con ngồi trong stroller, nhưng sau đó thấy chợ đông, mà như vậy thì cả nhà đều ko coi đc gì cả vì mắc trông chừng con, nên ba đeo baby carrier để cõng con. Hôm đó đi, nhà mình thu hoạch đc 2 con cua, 4 con tôm, và 2 kg mực. Con thì đc ba mua cho 1 món đồ chơi dây thiều (nhưng đã bị con phá hỏng ko lâu sau khi mua).
Ngoài ra, nhà mình cũng đi tham quan đc quán Starbucks đầu tiên ở nước Mỹ.
Nói chung khu chợ này đc giới thiệu là khá lạ, nhưng với ba mẹ, thì nó cũng y như chợ Bến Thành thôi, chả khác gì cả. Mà buồn cười nhất là lúc ba mẹ đi mua khoai tây, vì đông, nên mẹ vẫy tay kêu chú bán hàng quá trời, đến lúc chú hỏi mua gì, mẹ nói mua 1 củ khoai tây, thế là chú ấy trợn tròn mắt nhìn mẹ, hỏi: Trời, nãy giờ bạn vẫy tay khí thế chỉ để mua 1 củ khoai tây???
Nhưng chú vẫn bán vui vẻ, hahaha.Về, mẹ cho cua vào luộc lại, mực và tôm thì đem nướng. Ta nói... nó ngon thì thôi!!! Đến g mẹ vẫn còn thòm thèm này.
Chiều, cả nhà mình đi shopping. Đến nơi shopping thì con ngủ, nên mẹ vào trong mua trước, sau đó ba đưa con vào, nhưng 2 cha con chủ yếu đi chơi ở khu vui chơi thôi.
Thứ 7, 16/4/2011
Đây là ngày cuối cùng cả nhà mình ở Seattle vì CN bay sớm. Trưa mẹ bảo ba chạy ra quán VN gần khách sạn để mua ít cơm cho con. Khi về, ba khoe rằng cô bán quán là người Lào, chỉ cho ba có chợ hải sản gần đây bán mực rẻ hơn trên Pike Place Market, ngoài ra còn có 1 quán buffet hải sản rất ngon. Thế là trưa đó, cả nhà mình ra chợ Great Wall Market mua mực để đem về OK. Lúc đầu mẹ định mua 30lbs cơ, nhưng trên chợ ngta đóng thùng sẵn 20lbs. Ba mẹ ko biết nên mua 20lbs, để trong vali quần áo, hay mua 2 thùng 20lbs, rồi đóng kiện riêng... Nhưng cuối cùng thấy thùng 20lbs nhiều quá (cộng thêm ăn quá nhiều hải sản bữa giờ nên cũng ngán), nên ba mẹ chỉ mua 1 thùng, và sau đó khi về OK thì hối hận quá chừng vì mực vừa rẻ vừa ngon, hix hix). Lúc đi thì con ngủ luôn trên xe, mẹ ở ngoài trông con, chỉ có ba vào mua thôi.
Sau đó cả nhà mình ra biển, đi Harbour Tour. Nói chung con cũng hơi sợ lúc đầu khi thuyền chòng trành, nhưng sau đó con bắt đầu thích. Buồn cười, khi thấy thuyền chạy, sóng tròng trành 2 bên thuyền, con nhìn rất chăm chú, nhăn trán, nhíu mày... trông thiệt là buồn cười!!
Sau đó, cả nhà mình đi ăn Buffet hải sản. Con có lẽ bị nặng bụng do ăn quá nhiều hải sản (mẹ còn bị nặng bụng nói chi con), nên con chỉ hứng thú với dưa hấu thôi. Ba mẹ thì ăn thả dàn lobster, oyster, cua, tôm, craw fish, và cả nghêu nữa. Báo hại sau đó mẹ bị đau bụng quá chừng
.Sau đó về, mẹ cho con đi ngủ. Mà dạo này con biết đi chơi, nên con ko chịu ngủ đâu nha. Đợi khi thiệt mệt rồi con mới ngủ. Con ngủ rồi, ba mẹ loay hoay dọn đồ, xếp vào va li. 3g sáng nhà phải đi ra sân bay rồi, nên ba mẹ quyết định ko đi ngủ.
CN, 17/4/2011
Cả nhà ra sân bay từ rất sớm. Tội nghiệp con, còn ngái ngủ mà bị gọi dậy. Nhà mình do loay hoay mớ hành lý, rồi con nhỏ... nên lúc đến cửa thì mọi người đã vào gần hết. Mình vào sau cùng. Mẹ thiệt ghét các sân bay quốc tế, đông mà lại rộng nữa, làm đi mỏi cả giò, mà lại hay trễ. Lên máy bay, may mắn là băng cuối ít khách, nên mình ngồi cũng thoải mái. Cả nhà mệt quá nên ngủ thiếp đi. Ba ôm SuBin ngủ suốt chuyến bay từ Seattle tới Utah luôn. Tới Utah, mình cũng vội lắm, vì chỉ transit có 1 tiếng thôi. Thế là phải chạy hộc tốc tới cửa chờ. Chuyến này thì cả nhà cũng tỉnh táo 1 chút rồi.
Lúc ba đưa SuBin đi vòng vòng, mẹ coi ti vi, thấy ngta cảnh báo mọi người cảnh giác tình trạng bắt cóc con nít, mẹ thương ghê luôn. Ghét mấy người bắt cóc dễ sợ!! Dã man, vô nhân đạo, tàn nhẫn!!!
Về đến OK thì nhà mình có chú Thành ra đón. Cả nhà về, mua cơm chiên ở Thái Raja ăn. Mẹ tranh thủ lúc chưa "phê" thì dọn dẹp. Nói chung cũng may đồ đã phân ra sạch - dơ, ba mẹ - SuBin nên lúc dọn cũng đỡ lắm. Ba nói "Home sweet home, ko đâu bằng nhà mình cả"
. Đúng là về nhà thì cũng đỡ mệt hẳn. Con lúc đầu nhìn đồ chơi, nhìn quanh nhà có vẻ lạ lắm. Sau 1 hồi thì con cũng quen, bắt đầu hoạt động cũng dữ dội. Tối con mệt nên đi ngủ rất là sớm và cả tuần sau đó con cũng đều ngủ sớm, và ngủ luôn 1 giấc tới sáng.Nói chung, con đi chơi, theo mẹ, trộm vía, là ngoan ơi là ngoan. Con tự xúc ăn, con ko quấy khóc. Con biết nghe lời ba mẹ. Chỉ có điều con ham chơi hơn ham ăn và ham ngủ. Nhưng nói chung, mẹ vẫn cho con điểm 9, cộng 1 điểm khuyến khích cho cái sự ngoan trong chuyến đi xa đầu tiên với cả nhà, nên con vẫn đc điểm 10
.Đây là chuyến đi xa đầu tiên của cả nhà (chuyến đi Dallas tháng 9 đón bà nội thì ko tính, vì nó cũng khá gần nhà). Chuyến đi này đc ba mẹ cho là khá thành công và vui vẻ. Mặc dù cũng 1 vài điểm cần lưu ý là chiếc xe thuê hơi bị nhỏ (do ba bon chen nè, hehehe), ba vẫn còn hơi chậm chạp và mẹ thì hơi càu nhàu, hehe, nhưng tổng thể thì vẫn là 1 chuyến hành trình hạnh phúc của gia đình mình.
Giờ đây, nhà mình đã bắt đầu quen với nhịp sống mới (mẹ sẽ kể trong post khác), nhưng mẹ muốn ghi lại đây chuyến đi đầu tiên của con. Ba mẹ sẽ cố gắng đưa con đi nhiều nơi, giúp con nhìn thấy nhiều sự mới mẻ trong cuộc sống này. Ba mẹ cũng hy vọng gia đình mình sẽ có ít nhất 1 chuyến đi hạnh phúc như thế này vào mỗi năm, con hen
.Yêu thương con!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét