SuBin của ba mẹ là 1 em bé giàu tình cảm. Cho đến hôm qua thì mẹ đã tin như vậy. SuBin rất thương ba. Dù ở với ba, SuBin ít nhõng nhẽo hơn với mẹ nhiều, dù khi mệt, khi bệnh, SuBin chỉ bám riết lấy mẹ, nhưng ko phải như vậy là SuBin ko yêu ba Trung nhé.
2 lần trước khi ba vào lab về trễ, lúc mẹ kêu đi ngủ, SuBin cứ bám hàng rào kêu "Ba dề ba dề", ba mẹ vẫn nghi ngờ ko biết con có hiểu gì ko. Nhưng hôm qua thì mẹ chắc là như thế. Vì ba phải làm gấp dữ liệu để báo cáo thử vào ngày thứ 6, nên tối qua ba lại ở lại lab rất khuya mới về. Mẹ cho SuBin đi ngủ. Đang nằm, thì SuBin ngồi bật dậy, kêu rất to "Ba! Ba ơi! Ba!". Mẹ ngạc nhiên quá, nhưng vẫn bảo "Ba đi làm, chưa về đc con." thì SuBin vẫn kêu "Ba dề dề, ba dề dề". Lúc mẹ mở cửa nhà tắm châm nước cho cái Humidifier, con đột nhiên chạy vô, băng qua cửa bên kia, dòm vào phòng làm việc của ba để kiếm ba. Con cứ kiếm ba như vậy, kêu ba như vậy, mẹ phải lấy điện thoại gọi điện cho ba, để ba nói chuyện với SuBin. Lúc cúp máy, mẹ kêu SuBin ngủ đi, SuBin ko ngủ, mà leo ngay xuống, cầm điện thoại, kêu "Ba ba". Thương ghê. Sau đó chắc chờ ba ko đc nên SuBin cũng ngủ luôn.
Còn hôm trước nữa thì mẹ bệnh nên đi ngủ sớm, SuBin chơi với ba buổi tối. Con thấy mẹ mệt, mẹ nằm thì ko leo lên phá, mà con còn kêu ba, dẫn ba vào phòng ngủ, rồi chỉ mẹ. Chắc ý con kêu ba vào coi mẹ thế nào đó mà. Thương ghê ko. Có lúc mẹ mở mắt, thấy con chỉ ngồi nơi đầu giường, chứ ko nghịch ngợm trèo lên như mọi hôm. Rồi hôm sau mẹ khỏe, mẹ chở SuBin đi học, đi làm bình thường. Lúc mẹ đón SuBin về, SuBin đang ở ngoài vườn với cô. Vừa thấy mẹ, SuBin òa lên khóc nức nở, khóc tức tưởi. Mẹ phải bế lên, dỗ dành 1 lúc thì mới hết khóc, nhưng vẫn đòi mẹ bế thôi. Con trai tình cảm quá đi!!! Thương ghê!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét