Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

13 thg 5, 2011

Ước mơ

Hôm nay, tình cờ lang thang trên mạng, mẹ đọc đc câu chuyện này, mẹ thấy hay, nên ghi lại cho con sau này đọc nhé.

Ước mơ của 1 cô bé

Nhiều năm về trước, tại một thị trấn nhỏ ở miền nam California, có cô bé ngày nào cũng mang một chồng sách ở thư viện về nhà.

Cô bé thích đọc sách. Nên ngày nào cô bé cũng đi bộ tới thư viện, lục tung phần sách dành cho thiếu nhi - chỉ là một góc nhỏ trong phòng sách. Chẳng bao lâu sau, cô bé "phiêu lưu" xa hơn, tới những giá sách khác, nhất là giá sách có đề "sách mới".

Một ngày, cô bé "tự thú" mục tiêu của mình với người thủ thư:

- Khi nào cháu lớn, cháu sẽ trở thành nhà văn. Cháu sẽ viết sách!

Người thủ thư già, tóc bạc, có nụ cười hiền hậu, ngẩng lên và xoa đầu cô bé:

- Khi nào cháu viết được sách, cháu nhớ mang đến đây và chúng ta sẽ cùng đặt nó lên giá "sách mới" nhé?

- Cháu hứa! - Cô bé gật đầu, cười rạng rỡ.

Cô bé lớn lên và giấc mơ của cô cũng vậy. Khi học lớp 9, cô bé làm thêm ở một tờ báo nhỏ, được 1,5 đôla/tuần. Nhưng tiền chẳng là gì so với niềm vui được nhìn thấy bài của mình trên báo.

Nhưng viết một quyển sách vẫn là một ước mơ rất xa.

Cô bé dần trở thành biên tập viên của tờ báo địa phương, rồi kết hôn, rồi chuyển đi nơi khác, nhưng ước mơ không mờ đi.

Cuối cùng, cô bé - lúc này đã là một cô gái trưởng thành - bắt tay vào một cuốn sách. Cuốn sách đó bị 2 nhà xuất bản từ chối. Nhưng cô không bỏ cuộc. Cô viết lại từ đầu.

Xuất bản sách không phải chuyện một sáng một chiều, nên cả phần viết và phát hành mất tới 2 năm. Khi nhận được bản in đầu tiên, cô bật khóc. Cô gái ôm lấy quyển sách, như ôm lấy ước mơ của mình trong tay.

Người đầu tiên cô gái nghĩ đến là người thủ thư ở thư viện nhiều năm về trước, và lời hứa của mình. Cô gọi điện về thư viện. Người thủ thư đã mất vài năm trước. Cô gái kể lại câu chuyện về cô bé 10 tuổi với lời hứa về cuốn sách. Ông giám đốc thư viện đồng ý để cô đem sách tới.

Cô tìm thấy một thư viện lớn và hiện đại ở khu phố ngày xưa. Nhưng những căn phòng vẫn bố trí như vậy. Những nhân viên thư viện vui mừng chào đón cô. Và cô tặng họ những cuốn sách của mình, cũng như một cuốn cho phần "sách mới".

Cô gái khóc khi đặt cuốn sách của mình lên giá. Đó là thời điểm chứng minh rằng ước mơ được thực hiện và lời hứa được giữ. Dù mất tới 28 năm.

Cô gái ôm từng nhân viên thư viện để tạm biệt. Lúc đó họ mới lấy ra một phong bì lớn, nói rằng người thủ thư trước đây muốn mảnh bìa bên trong phong bì sẽ được đính lên giá "sách mới" khi nào cô gái quay lại.

Và họ làm theo.

Đó là một tấm bìa ghi dòng chữ: "Jann yêu quý, chúc mừng cháu trở lại".



Mẹ ghi lại câu chuyện này vì 2 mục đích:

- Vì con thích đọc sách, nên mẹ hy vọng thói quen đó sẽ theo con mãi mãi. Mẹ ko biết vì sao con thích đọc sách, nhưng sở thích này của con bộc lộ khá sớm. Con ko xé sách bao giờ cả. Ngày xưa, co y tá hay đến nhà mình Yvonne có bảo mẹ đã đến tuổi dạy con xé giấy, mẹ rất vất vả dạy con cái khoản này vì con ko thích và ko chịu xé giấy. Lớn chút, con say sưa đọc theo mẹ những hình trong sách, rồi đến những chữ cái. Con thích học, thích tìm hiểu. Mẹ rất vui vì con có sở thích này và sở thích này cũng là của mẹ. Mẹ thích đọc. Còn nhớ, thời son rỗi, sau 1 ngày mệt mỏi, giờ phút sung sướng nhất của mẹ là nằm trên giường đọc sách. Lúc đó là lúc thoải mái relax nhất của mẹ.

- Thứ 2, là mẹ muốn con có 1 ước mơ và nuôi dưỡng ước mơ của mình. Người ta hay nói "ko ai đánh thuế ước mơ" cả. Có mơ ước, con sẽ có động lực và ý chí để thực hiện điều đó. Nói thì dễ, nhưng thực hiện thì ko dễ chút nào con ạ. Bởi vì ngay cả việc xác định cho mình 1 ước mơ, 1 mục đích sống cũng ko phải là chuyện dễ. Và khi có ước mơ, tìm phương tiện đúng đắn để đạt đc ước mơ đó cũng ko phải là chuyện ngày 1, ngày 2. Cho nên, mẹ sẽ rất vui nếu như con có 1 ước mơ để nuôi dưỡng, và có 1 kế hoạch để thực hiện, và đạt đc nó. Nhưng mà, con biết ko "Success is not a destination, it's a journey". Nói 1 cách đơn giản, kết quả ko quan trọng bằng quá trình. Và còn nữa, cuộc sống là của con, và ước mơ là dành cho con, cho nên mẹ sẽ ko bao giờ nói "Này con, mẹ muốn con học ở trường Harvard", hay là "Con phải thành bác sĩ". Ước mơ là của con và cuộc sống là của con, nhưng nếu hỏi mẹ muốn gì, thì mẹ muốn con là 1 người sống có ước mơ, có hoài bão để ko tiếc nuối về thời gian trôi qua của mình, cũng như mẹ luôn tự hào về thời tuổi trẻ và những trải nghiệm của chính mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét