Hôm nay mẹ đi làm, trời mưa âm u quá chừng. Chiều qua, trời cũng âm u, nhưng ko mưa. Con cứ ra cửa sau, đứng nhìn trời rồi kêu "mưa mưa".
Dạo này, ba mẹ quyết định khi con về nhà, ko cho con bú đầy bình nữa, mà chỉ bú lưng bình thôi. Con uống hết, thì ba mẹ kiên quyết lắc đầu nói "No" khi con đòi thêm. Trong bữa ăn, ba mẹ cũng kiên quyết nói "No" khi con đòi "sữa", thay vào đó, mẹ cho con uống nước canh. Mấy nay áp dụng như thế thì con ăn hết nguyên phần cơm.
Nói về chuyện con ăn cơm, thì mẹ cũng thấy dạo này mẹ cũng khá nhàn chuyện cơm nước. Con ăn theo phần ăn ba mẹ luôn. Dĩa cơm của con có cơm, rau, và thịt. Hôm trước mẹ kho thịt, mẹ cứ ngỡ sẽ cứng, con ăn ko đc. Nhưng mà thật ra con đã nhai đc và ăn cũng tốt. Về phần cơm, thì con đòi phải chan nước thịt, nước mực, hay nước canh thì con sẽ ăn hết rất nhanh. Còn rau, thì con đặc biệt khoái ăn cà chua. Hôm nào có cà chua là con ăn hết cà chua trước tiên và ăn nhanh lắm. Ngoài ra con cũng thích rau cải bẹ xanh, broccoli, và rau muống. Con ko thích cải ngọt lắm.
Con thích đồ ăn để trên dĩa hơn là để trong chén. Có lẽ vì chén hơi cao, khuất tầm nhìn của con nên con ko thích. Ăn đc 1 lúc, con lại đổ hết chén ra ngoài. Cho nên mấy nay mẹ để trong dĩa thì con ăn cũng đc hơn, chỉ có điều hơi khó xúc đồ ăn, nên ba mẹ lâu lâu phải hỗ trợ.
Dạo này cứ tối, ba mẹ lại cùng con ngồi coi tivi, ăn kem. Cho nên, tối tối, con lại đòi "kem kem", rất buồn cười.
Hôm trước, con ăn mà ngả ngớn, cứ làm rớt muỗng xuống đất hoài luôn, rồi còn nghịch đồ ăn chứ ko chịu ăn. Ba giận, "tịch thu" muỗng. Ba ko la, mà con biết ba giận, nên con cười giả lả làm hòa. Mẹ bảo con ạ ba đi, thế là con khoanh tay ạ ba, thương lắm, làm ba hết giận luôn. Sau đó con ăn đàng hoàng hết dĩa cơm luôn. Có khi con ko cho đút đâu, cứ để sẵn đồ ăn trên muỗng, rồi con tự đút vào miệng.
Dạo này con cũng thích giúp đỡ mẹ lắm. Tối, mẹ hay bảo con lấy bình nước và thùng nước ra cho mẹ châm nước, là con te te vào phòng, khệ nệ bưng thùng ra cho mẹ. Châm nước xong mẹ cũng "nhờ" con cất thùng vào phòng, con cũng khệ nệ bưng vào. Có hôm thùng nước nặng thì con lôi xềnh xệch vào phòng, thương ơi là thương!!! Con mà thấy mẹ mở nắp bình nước, thùng nước,... ra, là con lật đật chạy tới giành cái nắp, chờ mẹ làm xong là con lật đật đóng nắp lại cho mẹ. Con cũng biết giúp ba chuẩn bị đồ đi tắm. Ba lấy quần áo và tả, con giúp ba lấy để ra giường. Tối súc miệng, con biết tự lấy bàn chải và kem của mình đưa cho mẹ. Lúc mẹ mở nắp ống kem ra, còn giữ cái nắp, và khi mẹ trét kem xong thì con giúp mẹ đậy nắp ống kem lại. Con tỏ ra rất là vui thích khi làm những chuyện như vậy.
Hôm qua, 2 ba con giành nhau cái ghế ngồi coi tivi. Ba ngồi chỗ con hay ngồi, nên con cứ chỉ, nói "dị chí dị chí". Có khi, con mở cuốn sách ra, rồi chỉ trỏ, nói 1 tràng y như đang đọc sách vậy.
Con đã đọc đc số từ 1 đến 10 hết rồi. Con còn biết xòe tay mẹ đếm từ 1 đến 5 nữa. Mẹ học đc 1 bài học là cứ kiên nhẫn "giới thiệu" cho con, rồi con sẽ dần làm quen. Như hồi trước, con nhất định ko chịu đọc số 1. Nhưng bây g kêu con đọc số là con sẽ bắt đầu từ số 1.
Hồi đó, con rất hay sợ khi nghe những câu như "mẹ ơi lấy khăn", hay "ba ơi ba". Có hôm mẹ quên, gọi to "ba ơi ra ăn cơm" là con hoảng sợ òa khóc nức nở. Nhưng hôm qua con tỏ ra ko sợ nữa, còn cười mẹ khi mẹ bảo "mẹ ơi lấy khăn". Thế là con trai can đảm hơn rồi đấy!!!
Ba mẹ đặt mua giường cho con "ra riêng. 1 chiếc giường gỗ Elmo rất xinh. Vậy mà chờ hoài, chờ hoài, ko thấy ship tới. Thì ra nó đã bị thất lạc rồi và cửa hàng cũng đã trả lại tiền cho ba mẹ. Hôm qua ba lại phải order lại cái giường đó. Chừng tuần sau con sẽ có giường mới.
Dạo này nói cái gì, con cũng hay thêm từ, rất buồn cười. Thí dụ như hỏi "con tên gì?" thì con nói "Nam a mô ni". Chỉ con chó nâu hỏi con gì, thì con nói "A nâu a mô ni" (hay là "a nâu" gì gì đó nghe ko rõ), cà chua thì con cũng nói cà chua gì gì đó, 1 tràng dài lắm mà mẹ ko hiểu gì hết trơn.
Con thể hiện 1 gout âm nhạc rất riêng nhé. Con ko thích nhạc giựt, nhạc ồn ào. Con thích coi bài "Trường ca con đường cái quan" này, hoặc những bản tình ca nhẹ nhàng, hoặc là những bài giao hưởng trong đĩa Baby Einstein này. Con đang nghe nhạc mà ba mẹ nói chuyện ồn là con "nhắc nhở" ngay. Lên xe, nghe đúng nhạc của con, là con ngồi im, lim dim thưởng thức, tay gác lên thành car seat, nhịp nhịp theo nhạc ra vẻ rất "sành điệu". Có hôm, thưởng thức "phê", con còn gác tay chống cằm, trông như ông cụ non ấy!!
Ở nhà ba mẹ nói tiếng Việt, ở lớp cô nói tiếng Anh. Mẹ cũng lo lắm, ko biết con có bị nhầm lẫn ngôn ngữ ko, nhưng mà có vẻ như con thích nghi tốt hơn ba mẹ tưởng nhiều. Con hiểu những gì cả cô và ba mẹ nói. Bây g, con còn tiến bộ hơn, con biết cái gì nói ở nhà, cái gì nói ở lớp. Thí dụ, ở nhà, con chơi ú òa, con nói "Ú... òa", nhưng mà ở lớp, con lại nói "Boo...". Ở nhà, con nói "hoa, lá", nhưng ở lớp, con nói "leaf, flower". Hoan hô SuBin!!!
Tuần sau mẹ sẽ có kết quả Visa. Mẹ cũng hơi hồi hộp tí. Nhưng mẹ tin rằng Chúa sẽ phù hộ cho mẹ và gia đình mình, con hen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét