Hôm qua, cả nhà ngồi xếp đồ. Con lấy cái áo đưa ba, sau đó con cứ "dí" mặt ba, nói "thanh kìu, thanh kìu", rồi nhìn mẹ la um lên. Ba ngơ ngác nhìn, mẹ phải nhắc tuồng "SuBin nhắc ba nói thanh kìu vì SuBin giúp ba lấy cái áo kìa". Thế là ba nói "thanh kìu", SuBin cười toe toét
.Bây g mẹ về, vào nhà, mà quên bế SuBin, hỏi thăm SuBin là SuBin dỗi, khóc la um sùm ngay. Sáng qua mẹ đi công chuyện mà SuBin chia tay mẹ bịn rịn lưu luyến lắm cơ. Kiểu nhưu dỗi "Sao mẹ ko ở nhà chơi với con?" ấy. Mắt rươm rướm (chứ ko khóc òa), miệng méo xẹo, nói "bye bye" với mẹ. Thương gì là thương thương!!!
SuBin bây g giỏi lắm. Có thể đếm rành rọt từ 1 đến 5 luôn. Buồn cười nhất con tự xòe tay đếm, mà con chưa điều khiển thành thục ngón tay, con xòe đc 2 ngón, rồi cứ la ầm lên "mở ra, mở ra"
. Mẹ phải giúp con bật từng ngón tay lên cho con đếm.Dạo này con nói to tiếng kinh khủng. Ba mẹ cứ luôn nhắc con "Inside voice". Mẹ nói sau này con có thể theo dì Ti làm nghề "hỏa xa" (theo như ông ngoại miêu tả) đc đấy.
Bình thường con phấn khích, ba mẹ sẽ bắt chước cô, nói con "Nam, easy!". Hôm nọ bị ba mẹ mắng, con liền nheo mắt, nói "easy, easy"
. Bó tay con luôn!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét