Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

23 thg 6, 2011

Cô Melinda mắc cười con!!

Hôm qua về, thì ba kể mẹ nghe ngay, là cô Melinda bảo rằng con đã làm cô đc 1 trận cười vỡ bụng. Chuyện là cô bật nhạc cho các bé nhảy, vừa nghe nhạc, thì con là người nhảy đầu tiên. Con ngồi nhún nhún theo nhạc (kiểu này thì mẹ biết, vì ở nhà mà nghe bài nào con thích con cũng nhún nhún như vậy). Sau đó cô cho các bạn đứng lên "nhảy tự do", thì mọi người bắt đầu nhảy rất hăng. Còn con thì mắc cười nhất, con chỉ đứng, khụy đầu gối xuống 1 chút, rồi con đứng chắp tay sau đít, nhịp nhịp chân chứ ko nhảy tưng tưng như mọi người. Cô nói cô nhìn con nhịp chân mà cười đau cả bụng .

Bây g chào mọi người về, ngoài "Bye Uyên", con bây g còn "bye Melinda, bye Macy" nữa .

Mẹ đang tập cho con nói 1 câu hoàn chỉnh. Con có thể nói 1 câu hoàn chỉnh kiểu như "Ai vậy? Cái gì vậy? (Món đồ/ con vật/ người) đâu rồi? À, (món đồ/ con vật/ người) đây rồi, đây nè"... Ba mẹ tập cho con nói những câu yêu cầu lịch sự hơn, thí dụ con muốn uống sữa, lúc trước, con nói "sữa" và lên cao giọng, hoặc muốn nghe nhạc cũng thế, con cũng hét lên "nhạc". Ba mẹ dạy cho con nói "sữa ạ", "nhạc ạ", "xuống ạ"... và bây g, con ngoan lắm, con nói rất nhỏ nhẹ những yêu cầu của mình. Khi mẹ bảo "Mẹ đang bận tay chút, xong rồi mẹ sẽ lấy sữa/ mở nhạc cho con", thì con đứng yên đợi ngoan ơi là ngoan!! Bây g, ba mẹ đang tập cho con nói 1 câu dài hơn, thí dụ như con ko nói "sữa ạ" nữa, mà con nên nói "Uống sữa ạ/ Nghe nhạc ạ/ Ẵm xuống ạ"... Rồi từ từ sẽ ghép thêm "Con muốn..." cho nó hoàn chỉnh câu. Hôm qua thì con nói đc "uống sữa ạ, nghe nhạc ạ", rồi từ từ mẹ sẽ tập tiếp cho con nối dài câu chữ ra. Mà mẹ tin chuyện đó ko làm khó SuBin đc đâu, hen. SuBin mẹ giỏi lắm đó mà!!

Con bây giờ "bắt" và học các từ rất nhanh. Có những từ ba mẹ ko hề dạy con, nhưng con cũng biết xài, thí dụ, muốn lấy cái gì, thì con chỉ tay và kêu "Lấy", chứ ko kêu "cho" nữa. Đòi ẵm thì giơ 2 tay lên, kêu "ẵm". Buồn cười nhất là bây giờ con kêu "ghế" là "ngồi". Chắc con nghe chữ "ngồi" nhiều hơn chữ "ghế" nên bay g cứ thấy ghế là con lại kêu "ngồi"
. Cho nên phải cẩn thận với con, vì con đang tuổi học nói và bắt chước, nên câu từ dùng trong nhà bây g ko đc nói linh tinh.

Con buồn cười lắm nha. Ko biết là con sợ mẹ hơn, hay con thích nghịch với ba hơn, nhưng mà mẹ thay đồ cho con, thì con rất ngoan ngoãn hợp tác. Mẹ kêu "Thay tả SuBin ơi", là con te te chạy vào phòng, lấy tả, để lên giường, rồi nằm xuống, giơ chân lên sẵn sàng cho mẹ thay tả. Chứ ba mà thay tả, là con cứ chạy vòng vòng, ko chịu, còn khóc lóc ỉ ôi nữa . Hôm qua, mẹ cầm cái chai thuốc muối nhỏ mũi, mẹ bảo SuBin vào nhỏ mũi, ko hiểu sao, con nhìn thấy là biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng mà con cũng vừa khóc, vừa nằm xuống giường sẵn sàng cho mẹ nhỏ mũi và hút mũi. Tội ghê chưa??!! Ko thích nhưng mà cũng ko có kháng cự gì hết trơn, còn ngoan ngoãn hợp tác nữa chứ.

Hôm qua con làm 1 chuyện, mà ba mẹ cũng hơi bị bất ngờ. Chuyện là con bé tí thế kia, mà đã tỏ ra có 1 số tính theo mẹ là tốt, trong đó có kiên nhẫn và sáng dạ. Đặc biệt mẹ rất là thích tính kiên nhẫn của con. Tính kiên nhẫn của con đã thể hiện từ bé. Con mà thích làm gì, thì con kiên nhẫn ngồi làm, làm chăm chú, làm ko đc, thì nhờ ba mẹ chỉ, rồi con tự ngồi mày mò, làm cho đến khi đc thì thôi. Trước đây thì con chơi trò xếp hình, con cũng kiên nhẫn xếp các khối cho khớp lại với nhau. Hoặc xếp các hình vào khuôn cũng vậy, mẹ chỉ cho con, rằng nếu con xếp ko đúng khớp, thì con xoay xoay nhẹ nhẹ các hình, thế là từ sau đó, hình nào con cũng có thể xếp đc khớp với nhau 1 cách dễ dàng (trước đó, con biết phải xếp hình nào vào vị trí nào hết rồi, con chỉ ko biết cách sao cho hình có thể khớp vừa vặn vào khuông thôi, nhưng sau khi mẹ chỉ con cách xoay xoay nhẹ các hình cho vào khuông khổ, thì con đã chơi mấy cái trò đó "trùm" luôn).

Cách đây 2 hôm, con tỏ ra thích chơi với cái seat belt của cái ghế rocker. Con cứ loay hoay tìm cách gắn cái seat belt đó vào mà ko biết làm sao. Ngày nào con cũng chui xuống gầm ghế rocker rồi loay hoay ở đó. Hôm kia, thì ba chỉ cho con cách gắn vào, ba biểu đễn 1 lần, chầm chậm từng thao tác. Chỉ vậy thôi, mà hôm qua con đã gắn cái khóa seat belt 1 cách thành thục, nhuần nhuyễn. Lúc ba ra làm vườn, mẹ dọn chén, mẹ thấy con im lặng nên vào phòng coi con làm gì, thì thấy con đang ngồi, loay hoay dưới gầm cái rocker, kiên nhẫn ráp cái seat belt vào đúng vị trí. Tối, ba thấy, hỏi là mẹ cài cái seat belt hay SuBin, thì mới biết SuBin đã làm thành công. Mẹ cho rằng ráp đc cái seat belt đòi hỏi con kiên nhẫn dữ lắm, tại vì theo mẹ, nó đòi hỏi kỹ năng khéo hơn nhiều so với chuyện con ráp mấy cái hình.

Ba mẹ tháo ra, rồi SuBin nhào vô, gắn lại, nhanh và chuẩn ko ngờ luôn. Sau đó thì SuBin đòi mẹ mở ra, và đang háo hức học cách mở ra lắm, nhưng đòi hỏi sức phải mạnh. Mẹ ko thể nhịn đc cười, rằng con đã đặt tay vào đúng khớp, mẹ bảo "SuBin dùng sức, nhấn mạnh lên", thì con liền gồng mạnh đến mức rung bần bật cả người luôn, haha . Nhưng mà nói chung con còn yếu sức, nên chưa mở đc cái seat belt đó. Nhưng mà con ý, phàm là cái gì con muốn làm, con cứ muốn tập trung làm cho đến khi đc thì thôi. Nhưng mà hôm qua đến giờ đi ngủ, nên ba mẹ dụ con đi ngủ, ko cho làm nữa. Thế là con cũng òa khóc nức nở y như cái hôm mẹ ko cho đọc sách mà bắt đi ngủ vậy. Phải dỗ 1 hồi con mới chịu nín. Nhưng mà bắt mẹ phải ôm 1 lúc lâu sau mới chịu rời ra, leo lên giường ngủ.

Con vẫn còn hơi sụt sịt sỗ mũi. Mong con mau hết sổ mũi hen!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét