... đến nỗi mẹ ko có hứng viết Blog cho con chút nào...
Đầu tiên, mẹ kể chuyến đi Florida của cả nhà mình, con nhé.
Thứ 6, mẹ về sớm, ba cũng đến đón con khá sớm, sau khi con ăn trưa xong ở nhà cô. Chiều thứ 5, khi cả nhà thu dọn hành lý là con đã bắt đầu "chiếu cố" mẹ dữ dội lắm rồi. Chắc con lại sợ mẹ lại đi thêm mấy ngày nữa như trước nên con "bám dính" mẹ ko rời luôn. Sau đó, con ko đi ngủ, mà cứ thức "canh chừng" mẹ, thế là sáng đó con cự nự quá trời!!
Vì thứ 7 có game football, nên đường ra Highway đông ơi là đông nên nhà mình dù đã canh giờ ra sân bay, vẫn bị hơi muộn. Đến cổng máy bay là mọi người lục đục đi vào rồi. Mà vẫn còn hơi bực cái bạn check in bên ngoài. May mà vào trong máy bay đổi đc chỗ cho cả nhà ngồi chung với nhau.
Đến nơi thì cũng hơi tối rồi, con cũng mệt, nên mình vừa đến khách sạn là con vui lắm.
Hôm sau thì mẹ sợ trời mưa nên cả nhà dậy, ăn vội chút đồ là ra biển. Do ko có kinh nghiệm nên mình mang cũng chỉ ít đồ ăn, nên ai cũng mệt cả. Con lúc đầu cũng rất hưng phấn, nhưng sau đó ba cho ra biển thì lại sợ quíu, khóc quá trời, chỉ toàn trên bờ chơi cát ko à.
Chủ nhật thì rút kinh nghiệm, cả nhà ăn uống xong thì ba mẹ mới cho con ra biển. Chơi cũng khá lâu đến khi trời lâm râm mưa thì cả nhà về lại khách sạn. Con cũng vẫn sợ nên chưa tắm biển nhiều. Khi về, mình cũng đi bơi 1 lúc, nhưng con chỉ chịu cho mẹ bế xuống hồ thôi, chứ ko chịu chơi phao hay cho ba bế.
Hôm sau thì do lễ, nên nhiều nhà hàng đóng cửa, cả nhà mình đc phen bị bỏ đói ở Florida. Sau 1 hồi chạy vòng vòng kiếm chỗ ăn trưa, thì cuối cùng đành quay về khách sạn ăn. Lần này mình ở khách sạn, mặc dù ko có bếp như hồi ở Seattle, nhưng cũng khá dễ thương, ở cũng rất thoải mái.
Lúc đi về, con đã chịu ngồi trên ghế máy bay. Lúc bay về đến OKC, máy bay vừa hạ cánh thì con mừng quá nên la "yeah!!!" làm mọi người xung quanh cứ nhìn con cười!! Chuyến đi này con học đc thêm các từ mới như là "đi thang máy", "máy bay đáp rồi",...
Kết thúc chuyến đi mừng con 2 tuổi (vào tháng sau). Thế là con cũng biết biển là gì, và ba mẹ cũng có dịp ra biển sau 3 năm.
Tuần rồi con cũng bị 1 trận bệnh làm ba mẹ khá lo lắng. Chuyện là hôm thứ 4 ba thấy con bị mẩn đỏ ở chân. Ba nghĩ rằng con bị muỗi hay côn trùng cắn. Nhưng mà sang thứ 5 thì con bị nổi lan khắp người. Đi khám thì bác sĩ nói con bị virus, và bảo con thứ 2 sẽ hết. Ba mẹ cho con nghỉ ở nhà, ba cũng nghỉ đi dạy ở nhà trông con vì project của mẹ đang gấp, ko nghỉ đc. Đến thứ 2 thì con cũng hết nổi nhưng ba mẹ vẫn giữ con ở nhà thêm 1 ngày theo dõi, thứ 3 thì con đã đi học lại bình thường.
Con vẫn thích chơi các trò dân gian ba mẹ bày cho con. Con đọc bài thơ Úp lá khoai mà mẹ mắc cười quá chừng, nghe bi bô yêu gì đâu luôn á. Con còn có trò mới là bưng cái ghế gấu Pooh để lên trên ghế sofa, ngồi trên đó, rồi khi đứng dậy thì nhảy ùm xuống sàn. Con cũng hay chơi với Su Gấu, Su Chó, Su Cá, Su Thỏ. Con hay cho 4 bạn vào giỏ xách, hay thùng, rồi giả làm xe kéo, hay máy bay chở 4 bạn đó đi chơi, nhìn rất là vui!! Tối đi ngủ thì con xếp 4 bạn lên bàn học của con, rồi con xoa đầu từng bạn chúc ngủ ngon. Ra dáng anh Hai lắm rồi!!!
Con bây g nhất định ko chịu ngủ trên giường Elmo nữa rồi. Đến g ngủ, là con cứ "ngủ mẹ, ngủ mẹ" (ngủ với mẹ). Dạo này còn có chiêu "nằm mẹ" (nằm lên người mẹ) nữa chứ. Như hôm đi Florida về, con mệt, nhưng vẫn sợ mẹ sẽ đi đâu đó, mà con ko nằm canh như hôm thứ 5 đc, nên con nhảy lên người mẹ nằm luôn. Con nằm, nóng nực nên mồ hôi chảy ra quá trời, mẹ nói thế nào con cũng ko chịu nằm xuống gối. (bình thường nằm dưới gối, hơi nóng tí là con cự nự um sùm rồi đó chứ!!)
Thế con cũng sắp đc 2 tuổi rồi. Mẹ còn nhớ lúc sinh con, bà ngoại có nói mẹ ráng nuôi con đến 2 tuổi sẽ khoẻ lắm. Mẹ cứ thấy thời gian đăng đẳng nhưng thoáng chốc đã chạm đc mốc con 2 tuổi. Thời gian trôi qua nhanh quá, con nhỉ!!
2 năm qua, con đã làm thay đổi nhiều cuộc sống của ba mẹ. Con làm ba mẹ nhận ra thế nào là tình mẫu tử/ phụ tử. Con làm ba mẹ hiểu rõ nỗi vất vả, lo lắng, và thương con mà ông bà đã dành cho ba mẹ. Con dạy mẹ tính kiên nhẫn, kiên nhẫn hàng giờ đồng hồ bón cho con ăn, kiên nhẫn dìu con đi từng bước đầu tiên, kiên nhẫn giải thích dạy dỗ con từng chữ cái nho nhỏ, từng tính cách làm người. Con dạy mẹ tính chịu đựng, kiềm chế cơn nóng giận của mình để dạy dỗ con, để phản ứng trước hành động bản năng của con. Con dạy mẹ có những niềm hạnh phúc vô cùng giản đơn, nhưng tràn đầy, như nghe con nói, nhìn con cười. Con dạy mẹ tính vị tha và vô tư, buồn đó, giận đó, rồi lại mau vui, mau quên ngay. Con giúp mẹ tan đi những mệt mỏi, buồn phiền trong cuộc sống bằng những lời bi bô trong sáng, đáng iu. Con giúp mẹ quên đi những căng thẳng trong cuộc sống bằng những vòng tay ôm và nụ hôn bé bỏng.
Cảm ơn Chúa đã mang đến trong cuộc đời mẹ món quà vô cùng quí giá trong cuộc sống này!!! Có con, gia đình mình vất vả hơn, nhưng tròn vẹn đủ đầy hơn rất nhiều. Cảm ơn con đã đến trong cuộc đời mẹ!! Yêu con!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét