Điều bực mình nhất của mẹ là USDA vừa ra luật mới là trẻ sau 2 tuổi ở Daycare chỉ đc uống sữa Skim milk hoặc la 2% low fat milk. Lý do rất củ chuối là lo trẻ em bị béo phì. Theo mẹ thì điều này củ chuối ở 2 chỗ: 1 là ko phải tất cả trẻ em bị béo phì, và cách xử lý kiểu đó làm các trẻ suy dinh dưỡng (như SuBin) tình trạng sẽ thêm tồi tệ; 2 là sữa ko phải là nguyên nhân chính gây ra béo phì. Và điều làm mẹ khùng nhất là khi ba mẹ đề nghị sẽ đi mua sữa cho con gửi cô, thì cô nói rằng theo luật, cô ko đc phép cho con uống sữa thường ở Daycare mặc dù cô cật lực phản đối cái chính sách củ chuối thúi quắc kia. Thiệt là... con tui, tui muốn cho nó uống gì kệ tui chứ!!! Sao mà bắt nó ăn uống kiêng khem giống mấy đứa phì lũ kia???
Điều lớn nhất mẹ học đc bữa g là học cách tôn trọng con như 1 ng lớn thực sự. Điều đó thể hiện qua việc mẹ để con tự do làm 1 số việc hơi... bất thường 1 chút nhưng mà ko làm hại gì cả. Thí dụ nè:
- Khi con đi xe, xuống xe, con thích tự tay cài seat belt của car seat lại. Điều này gây mất thời gian, nhưng con thích, và chẳng làm hại đến con, nên mẹ cũng kiên nhẫn đợi con khoá cái seat belt lại rồi mới ra khỏi xe.
- Hôm qua, con đòi tự cắn sợi nấm mèo chứ ko chịu cho mẹ xé nhỏ ra. Con dành nấm mèo khỏi tay mẹ, và nói "cắn, cắn", tức là con sẽ tự cắn, nên mẹ đưa con thử. Miếng đầu tiên, con hơi dợm ói ra (chắc cắn ko đc nên nuốt trọng), ba mẹ kêu con nhả ra, con lắc đầu, và nhất quyết cắn, nhai (con nói vầy "nhai nuốt, nhai nuốt", thương ghê!!). Sau đó thì con ăn thành thục hơn. Chàng trai của mẹ lớn rồi, thích làm nhiều chuyện 1 mình rồi nhé!!
- Uống bình nước xong, con muốn tự mình đóng nắp lại và đem cất.
Mấy nay con đã quay lại giường Elmo ngủ. Mẹ cũng ko cho con uống nước nhiều buổi tối nữa. Ko biết cái nào là nguyên nhân của việc 2 hôm nay cứ 5g sáng là con dậy, làm đủ chuyện gây sự chú ý của ba mẹ, nào là đòi mẹ rót nước, rồi chạy xuống chỗ ba đưa bình nước cho ba, ca hát,... làm 2 hôm nay mẹ đi làm trễ và buồn ngủ quá chừng!!!
Cuối tuần này mẹ sẽ cho con quay lại chương trình đi thư viện và đi play ground chơi, nhé.
À, hôm qua mẹ nói chuyện với cô về việc con quá hiền, thì cô bảo đó là tính rất tốt. Cô ko nghĩ con cần phải phản kháng lại 1 cách bạo lực, nhưng mẹ cần học cách bảo vệ con. Nếu cần thiết có thể chỉ thẳng cho con, bảo đó là hành động ko hay, hoặc đứa bé kia ko tốt,... và đưa con tránh xa chỗ đó.
Hôm qua, con thấy mẹ tới, thì con chạy lại mẹ, rồi lại làm nhặng xị mọi thứ lên. Mẹ bảo con tới chỗ ngồi, con tới, ngó nghiêng, rồi lắc đầu, chạy đi chơi. Cô bảo con về chỗ ngồi, con ngồi, rồi oà khóc nức nở, kiểu tủi thân đó, làm cô ngạc nhiên, bảo chẳng bao g thấy con như vậy
.Mẹ hy vọng con sẽ khám phá ra nhiều điều hay ho hơn xung quanh mình ở tuổi lên 2, nhé!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét