Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

19 thg 3, 2012

Nuôi con là 1 nghệ thuật, học hoài cũng ko... hiểu!!!

Bây g con đã lớn, đã biết xì trét, biết giận dỗi, và biết hờn tủi.

Hôm thứ 6 mẹ đi làm về, thì chờ lâu ơi là lâu mà ko thấy 2 ba con về. Mẹ tắm rửa xong xuôi, gần 6:30 rồi mà 2 ba con cũng chưa về. Lát, tầm 6:40 thì 2 ba con về. Ba bảo nãy g ngồi nói chuyện với cô. Rằng thì là hôm đó cô bảo "Nam is not himself today", con tỏ ra rất là bạo lực, cứ cầm đồ chơi, đi vòng vòng quanh lớp, gặp ai con cũng lấy đồ chơi đánh ngta hết. Sau đó thì con đánh Tú Uyên, rồi Tú Uyên cũng đánh lại con. Kết quả là 2 bạn đều bị "thương tích", con bị bầm tím 1 vết ngay má và bị xưng cái môi 1 chút. Thiệt là... Rồi sau đó con cũng có 1 số hành động khác thường như giật đồ chơi của bạn, xô bạn ngã...

Mẹ nghe mà thấy hơi bất ngờ vì trước g con vốn ko phải như thế. Sau đó mẹ suy nghĩ lại, và phát hiện ra thì ra những hành động này của con là do con bắt chước trong Animation Yo Gabba Gabba. Thật ra thì đây là chương trình dạy đạo đức cho thiếu nhi. Chẳng hạn như 2 bạn giành đồ chơi của nhau, sau đó sẽ có 1 bạn ra phân giải, và giải thích là ko đc giật đồ chơi của nhau, rất xấu. Nhưng mà có lẽ con đã ko hiểu đc phần nội dung phía sau, mà chỉ bắt chước theo hành động thôi nên mới làm theo trong phim như là đánh bạn, giành đồ chơi...

Mà cái này cũng là lỗi ba mẹ. Đáng lẽ phải giải thích cho con hiểu, nhưng mẹ cũng nghĩ là con đã hiểu rồi nên cũng ko giải thích gì cả. Sau lần này thì ba mẹ đều rút ra kinh nghiệm, cần dành nhiều thời gian cho con hơn, và nhất là gặp chuyện gì cũng nên giải thích rõ ràng với con.

Sau đó nhà mình ra Hibachi ăn, thì gặp nhà chị Minh Anh và Tú Uyên ở đó luôn. Khi mà mẹ có nhắc đến chuyện 2 bạn đánh nhau và xin lỗi cô Hương thì cô Hương cũng bảo ko sao, thương nhau lắm cắn nhau đau thôi, hehe.

Hậu quả nữa là ngón út của con chắc là do đánh nhau nên bị bong gân, xưng lên. Mỗi lần chơi, đụng đến là con lại than đau. Mỗi lần như thế thì mẹ lại nhắc nhở SuBin ko đc đánh bạn, đánh bạn thì sẽ bị đau như thế đấy. Con cũng gật đầu (nhưng chẳng biết có hiểu gì ko??!!).

Bây g mà ba mẹ kêu con làm gì mà con ko chịu là con giận. Chẳng hạn như con đòi chơi game, mà đến g ngủ trưa rồi, mẹ ko cho chơi, thế là giận, bỏ vào giường nằm. Mẹ kêu cũng ko thèm nhìn, ko thèm lên tiếng. Xong rồi mẹ cũng lơ, cũng vào nằm ngủ, thì SuBin lại ngồi dậy oà khóc tức tưởi kiểu như rất tủi thân ý.

Trưa qua ba mẹ kêu SuBin ăn cơm, mà SuBin ko chịu ăn, ko chịu cho bế, làm ba nổi sùng phết 1 cái vào mông, thế là khóc, giận dỗi, ko thèm nói chuyện với ba luôn. Sau đó mẹ ra bế, dỗ SuBin thì phát hiện thì ra SuBin đang... ị. Hèn chi mà SuBin ko cho bế. Thế là ba phải xin lỗi SuBin thì SuBin mới chịu cho bế vào trong rửa đít (thì lỗi của ba mà, con đang ị, con đâu muốn bị làm phiền đâu, đúng ko nè??).

Túm lại là mấy ngày hôm nay ba mẹ mới thấy thật sự là làm ba làm mẹ khó ghê luôn. Ngoài chuyện "nuôi" con, cho con ăn uống, lo con ăn thiếu chất, lo con gầy ốm yếu, còn phải lo "dạy" cho con, uốn nắn con từng câu từng chữ, từng hành động, từng cử chỉ, quan tâm từng niềm vui, nỗi buồn của con... Bởi vậy, làm ba mẹ thật chẳng dễ dàng chút nào!!

À, cô cũng bảo, trong lớp, SuBin là bé ăn 1 bữa ăn cân bằng nhất (balanced meal). Về chất, con ăn đầy đủ, từ rau, trái cây (cô nói điều này ko thường thấy ở con nít đâu, vì hầu như con nít ko thích ăn rau và trái cây), cho đến protein và tinh bột. Về lượng, con ăn gần bằng bạn Jonathan (lớn nhất lớp). Nhưng mà vì sao con ko mập thì cô cũng ko hiểu. Mà ba mẹ và cô đều cho rằng con hoạt động quá nhiều nên chắc hầu như năng lượng bị đốt cháy hết rồi. Nhưng mà mẹ thì nghĩ, miễn con ăn đủ chất, khoẻ mạnh, là đc. Còn chuyện mập ốm ba mẹ cũng chẳng quan trọng lắm.

Ở nhà, 1 phần ăn của con cũng có đủ tinh bột, protein, rau, và cuối buổi là trái cây. Nói chung là con thích rau và trái cây lắm. Con thích ăn dâu, táo, và nhất là quít. Rau thì con ăn Broccoli, cauliflower, đậu que, rau cải (con chỉ thích ăn cùi), rau mồng tơi, rau muống. Nói chung là theo mẹ thì con ăn 1 bữa cũng rất balanced.

Hôm thứ 7 thì mẹ vẫn đưa con đi Gym chơi. Nghe nói đi Gym thì con rất thích. Con cũng chơi bạo dạn hơn. Khi cô giăng cái lều lên thì con cũng dám chui vào rồi. Sau lớp Gym thì con đc học lớp Nhạc. Lúc đầu con ko thích lắm, nhưng sau đó cô lấy cái lục lạc xuống thì con lại rất thích, con múa, gõ, làm động tác theo cô rất chuẩn. Cuối cùng là khi chơi tự do, thì con nhất định chỉ... ôm cái trống thôi. Gõ trống, con còn giơ lên cao lấy nhịp làm cô mắc cười quá chừng luôn!!

Sau đó mẹ đưa con về, ngang Ross, mẹ ghé vào mua đôi giày cho con. Nhưng mà ngang hàng đồ chơi, thì mẹ thấy nó bán 1 bộ gồm cây đàn điện tử và bộ trống điện tử, mẹ thấy con rất thích nên mẹ mua về cho con. Ngoài ra mẹ còn mua cho SuBin 1 bộ xếp hình bằng gỗ (chứ bằng giấy là te tua với con cho coi) có 48 miếng. Mẹ còn mua cho SuBin 1 đôi giày rất đẹp. Đáng lẽ mẹ mua thêm 1 đôi sandal nữa, nhưng mà lại ko có size của SuBin, nên ko mua đc. Thôi để mẹ mua chỗ khác cho SuBin, hen.

Về nhà, con rất thích chơi bộ trống. Ngoài ra con cũng thích cây đàn và cái micro gắn vào cây đàn. Con ca hát suốt. Mẹ quay phim đc khi con hát bài ABC và bài Twinkle twinkle little star rồi. Đã vậy, con còn la hét um sùm vào micro "Alo alo dừa khô lên giá, ai có má đổi dừa khô", làm ba mẹ cười bể cả bụng!!

Mẹ lại down thêm vài trò chơi vào iPod cho con rồi. Có 1 trò Lego xếp hình con rất thích, nhưng mà con lại... sợ cái con robot trong trò đó, nên cứ bắt mẹ chơi rồi con ngồi coi thôi.

Trò xếp hình mẹ mua về, ba cũng dã bày ra cho con chơi. Con tỏ ra rất thích. Chơi xong rồi, con lại đòi "Some more" nữa chứ. Con cũng tỏ ra rất thông minh, con có thể liên tưởng và xếp đc 1 số mảnh vào đúng vị trí của nó luôn.

Bây g tối mẹ ko cho con uống nước nữa. Mẹ bảo SuBin uống nước đi, rồi đi ngủ. Vậy mà 2 hôm nay cũng xảy ra "sự cố" là SuBin ham chơi, lúc kêu uống nước thì con ko uống. Đến khi tắt đèn đi ngủ rồi thì lại đòi ra uống nước. Mẹ bực quá nên ko cho. Thế là lại nghe SuBin thít tha thút thít, 1 lát, lại thấy con ngồi dậy, lần lần mò mò ra ngoài phòng khách (tắt đèn tối thui, con sợ lắm, nhưng mà vẫn chui ra) để lấy cái bình nước để trên bàn học uống nước. Sau đó mẹ thấy tội quá nên cho con mở đèn ra lấy bình nước uống, ko quên nhắc con lần sau là uống 1 lần thôi, uống đủ rồi thì vào ngủ luôn. Con cũng gật đầu vâng dạ ok, mà cũng ko biết là con có hiểu gì ko.

Ngta nói ai có xoáy là... cá tính dữ lắm. Nào g mẹ nghĩ đâu có phải, SuBin ngoan lắm mà. Nhưng g mới "nếm mùi" đây. Chẳng hiểu sao các nguyên tắc lập ra với con, con chỉ vâng dạ, nghe theo trong 1 thời gian rất ngắn. Chẳng hạn như cô bảo, cô đã dạy con đi bộ, ko đc chạy, cũng time-out, cũng nhắc nhở con cả năm trời mà ko hề tác dụng gì cả. Mẹ cũng ko cho con quăng đồ chơi qua hàng rào, nhưng cũng chỉ tác dụng trong thời gian rất ngắn, rồi đâu lại hoàn đấy. Hay là tuổi này nó như thế nhỉ??

Ba kể, là mẹ ko cho con xé giấy báo nữa. Sau đó có lần ba thấy con xé giấy. Đang xé, thì con thấy ba, con liền lật đật quăng tờ báo... chạy mất!! Tức là con cũng biết ko đc làm như vậy, nhưng ko hiểu sao con vẫn làm??!!

Nói chung, với 1 vài vấn đề nho nhỏ xảy ra bữa g, mẹ nhận thấy việc làm ba mẹ là 1 công việc thiệt là khó khăn vô cùng. Cho nên, mẹ lại càng phải gần gũi con hơn nữa, giúp đỡ con nhiều hơn nữa để con sau này có thể trở thành 1 ng tử tế, tốt bụng, và có ích cho xã hội sau này!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét