Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

7 thg 3, 2012

1 tuần con bệnh

Dạo này mẹ ko viết Blog cho con, bởi vì mẹ muốn dành 1 thời gian thích đáng, trong 1 tâm trạng thoải mái để có thể viết đầy đủ hơn về những sự kiện vừa xảy ra.

Hôm thứ 6, ngày 17/2, mẹ đc về sớm, nên tranh thủ về nhà làm mấy cái JBF để đi drop. Sau đó 2 ba con về, mẹ rủ đi Hibachi ăn tối. Về đến nhà thì chat với ông bà nội. Đang chat thì con có biểu hiện mệt, nên mẹ sờ thử, thì thấy con rất nóng, đo nhiệt độ thì hơn 101 độ, nên mẹ cho con uống thuốc giảm sốt, và đi ngủ. Đến tầm 5g sáng thì ba gọi mẹ dậy vì lúc đó con sốt rất cao, tầm 104 độ, ba mẹ thay nhau chườm mát, cho con uống giảm sốt tiếp, nhưng con vẫn ko hạ nhiệt, nên ba phải nhúng con vào trong chậu nước, thì con hạ đc 1 chút. Cứ thế cho đến tầm 7-8g gì đấy thì con hơi hạ nhiệt 1 chút, nên cả nhà đi ngủ, đến tầm 10g thì dậy. Mẹ nấu cháo cho con ăn, và cả nhà quyết định đưa con đi Urgent Care vì con vẫn ko hạ nhiệt đc. Mẹ gọi cho cô Hương thì cô Hương cũng bảo Tú Uyên đêm qua cũng sốt y như con, mà sốt còn cao hơn nên phải đi Emergency Room đêm hôm qua.

Khi vào khám, thì bác sĩ làm 1 vài test cho con, thì con ko bị flu, ko bị viêm nhiễm, đưa con đi chụp X-Ray thì may mà con cũng ko bị viêm phổi. Bác sĩ bảo con bị viêm hô hấp trên, nên cho thuốc kháng sinh về uống. Cả ngày thứ 7, chủ nhật con mệt và sốt liên tục dù mẹ vẫn đều đặn cách 4 tiếng 1 lần cho con uống Motrin và Tylenol xen kẽ.

Uống kháng sinh 2 ngày mà con bị đi tước dữ quá, nên thứ 2 mẹ ngưng, vì mẹ nghĩ năm ngoái con bị virus trong 5 ngày, mẹ hy vọng lần này cũng thế. Mẹ cũng gọi điện hẹn bác sĩ nhưng bác sĩ đã kín lịch nên ko hẹn đc. Mà mẹ nghĩ con cũng ko sao nên cũng thôi.

Vậy mà tối đó con sốt đùng đùng, cả ngày hôm sau thì chỉ nằm trên tay mẹ thôi. Cho nên ba mẹ gọi điện cho bác sĩ. Thật ra bác sĩ cũng full lịch rồi, nhưng mà nghe tình trạng của con, với lại may là có 1 bệnh nhân bỏ hẹn, nên bác sĩ hẹn con khám lúc 3:50 chiều. Đi khám thì bác sĩ cho biết con bị viêm phế quản, cho con 1 loại kháng sinh khác để bảo vệ phổi cho con, đồng thời cho con thở mặt nạ để thông đường thở. Lúc đầu đem cái mặt nạ vào, con khó chịu lắm, cứ khóc, nhưng mà chắc cả ngày ngột ngạt ko thở đc, đeo vào, thở dễ dàng nên con rất thích, nằm lim dim rất sảng khoái. Lát, cô y tá vào, cô hỏi:
- Do you like it?
Con gật đầu.
- Do you want some more?
Con lại gật đầu.
- Can I turn it off?
Con lắc đầu.
Vậy là chắc con cũng hiểu hết đó hen!!

Về nhà thì bác sĩ cũng cho ba mẹ mua 1 cái mặt nạ và thuốc xịt thông đường thở cho con như vậy đó.

Đến thứ 4, nhờ thuốc bác sĩ cho nên con đỡ 1 chút, nhưng vẫn li bì.

Thứ 5 thì ba đi New York, 2 mẹ con ở với nhau thôi. Con vẫn mệt dù đả hết sốt, nhưng vẫn ngủ li bì.

Đến thứ 6 thì con tỉnh táo 1 chút. Mẹ đưa con đi Walmart mua đồ ăn. Đi đc 1 lát thì con than mệt nên 2 mẹ con về. Thứ 7 thì con ăn đc đồ ăn bình thường. Chủ nhật thì con gần như khoẻ đc 80%.

Rồi, còn đây là nhận xét của mẹ về SuBin trong đợt bệnh năm nay nè.
Thứ 1 là suốt cả mùa đông năm nay, lớp của SuBin cứ bệnh suốt, nhẹ thì ho hen sổ mũi, nặng thì là 1 đợt tummy virus và đợt virus này. Những đợt trước, SuBin đều "thoát" hết. Cả 1 mùa đông SuBin chẳng chảy mũi hay ho 1 chút nào, là vì hễ nghe thông báo có bạn bệnh, là mẹ liền nấu phở cho SuBin ăn ngay để ngừa bệnh. Phở mẹ nấu cho rất nhiều gừng và hành, ăn ấm người, giải cảm, nên hầu như cả 1 mùa đông SuBin đều chẳng nhảy mũi cái nào (cô Melinda cũng rất ngạc nhiên về khả năng ngừa bệnh này của nhà mình đấy!!). Đợt tummy virus thì ba mẹ giữ SuBin ở nhà 1-2 ngày gì đấy rồi mới cho đi học lại, cộng thêm tối về ngày nào ba mẹ cũng cho SuBin uống nước gừng và tỏi xay ra, cho nên SuBin cũng may mắn "thoát". Nhưng mà lần này, thứ 1, ba mẹ cũng hơi bận và mệt, nên ko nấu phở cho SuBin đc. Thứ 2, ba mẹ nghĩ bạn của con chỉ bị cảm thường, chứ ko nghĩ bị nặng như thế. Thật ra sau khi con và bạn Uyên bệnh, chị Minh Anh cũng sốt, con cô giáo, chị Macy cũng bệnh như thế, nhưng còn nặng hơn vì Macy bị asthma, lúc đó mọi ng mới biết thì ra cái bệnh mà nhà bạn Jonathan mang vào lớp là nghiêm trọng như thế!! Thậm chí chú Minh và chú Sơn vì chăm chị Minh Anh và bạn Uyên cũng bị lây và sốt luôn. May mắn thế nào nhà mình lại ko bị sao cả.

Nói thật là ba mẹ rất giận nhà cái bạn Jonathan đó. Bởi vì năm ngoái con bị sốt cao cũng bị lây bởi nhà này, mà năm nay, tất cả các bệnh trong lớp, từ nặng tới nhẹ đều xuất phát từ nhà này. Mà mẹ ko hiểu sao con mình bệnh mà vẫn cứ thích tống vào lớp. Thật là... (Sau đợt bệnh đó, sau đó nhà Jonathan lại bị tiếp 1 đợt ear infection khác nữa, may mà con ko bị lây, ghét thật đấy!!!)

Thứ 2, là mẹ phải nói rằng mẹ thấy... tự hào về con trai của mẹ ghê luôn!!! Con ngoan ơi là ngoan!!! Mỗi khi con ho, mẹ hỏi "SuBin có sao ko?", con đang lim dim, cũng ngóc đầu dậy thì thào "OK, thank you mẹ!". Khi bệnh, con cứ đòi mẹ bế. Mẹ cũng bế SuBin, nhưng khi mẹ phải đi nấu cơm, hay có việc, thì mẹ đặt SuBin xuống giường, hoặc ghế sofa, mẹ nói "SuBin nằm đây nha, mẹ đi nấu cơm/ làm việc/ ra ngoài 1 chút mẹ vào nha", SuBin cũng OK, và mẹ lại đi ra ngoài làm việc của mình, chỉ lâu lâu ghé vào thăm coi SuBin thế nào thôi. Khi SuBin đòi cái gì, như là đòi coi TV, mẹ chỉ cần nhẹ nhàng giải thích: à, ko đc đâu con, vì con đang mệt, con đi ngủ nha, ngủ dậy khoẻ rồi mẹ cho coi, thì con cũng ok vui vẻ đi nằm, ko mè nheo khóc lóc gì hết trơn.

Khi mà con ói, con cứ chỉ mẹ, rồi nói "SuBin ói đằng kia kìa, SuBin ói ra giường, dơ giường rồi", thương gì là thương!! Bình thường, khi ói, con sẽ khóc (mẹ nghĩ tại con thấy... dơ quá, chứ ko phải gì hết, haha ), nhưng mẹ giải thích cho con là: ko sao hết, SuBin mệt nên SuBin mới ói, ói ra rồi ng khoẻ, dơ thì mình rửa, ko sao hết con! Thế là SuBin ko khóc nữa, ngoan gì mà ngoan thế này??!!

Khi mà con muốn gì, con hỏi vầy: mẹ ơi, uống nước ko? mẹ ơi, coi phim ko? mẹ ơi, uống sữa ko?... Lịch sự quá chừng!!

Thậm chí, có những việc, mẹ biết con ko hề thích chút nào, như là nhỏ mũi và hút mũi. Nhưng mà khi mẹ nói với con như thế này, "SuBin cho mẹ nhỏ mũi 4 cái nhé", thì con cũng nằm im chấp nhận, rồi "SuBin cho mẹ hút mũi ra 10 cái nhé", con cũng đồng ý. 2 mẹ con vừa hút mũi, vừa đếm, có khi hút 10 cái rồi mà mẹ vẫn còn muốn hút thêm, thế là lại xin xỏ "SuBin cho mẹ hút thêm 4/5 cái nhé", con cũng chấp nhận. Ta nói... SuBin ngoan gì là ngoan, mẹ cưng SuBin gì là cưng luôn đó nha!!!

Đến tầm thứ 6 là con nhớ lớp lắm rồi, suốt ngày cứ hỏi mẹ: mẹ ơi, đi Melinda ko? Cô Melinda đâu rồi?

Còn 1 chuyện nữa, là hôm thứ 6, con khoẻ chút, con dậy chơi. Con cầm điện thoại của con đưa cho mẹ, nhờ mẹ sạc pin dùm. Sạc xong, mẹ đưa con, thấy con bấm bấm gọi, mẹ hỏi "SuBin gọi ai thế?", SuBin liền bảo 'Gọi cho Tú Uyên đây!". Rồi ngày nào cũng "gọi Tú Uyên đây" vài bận vậy đó, chứ chẳng hỏi gì ba hết. Mẹ hỏi: "Ba đâu rồi SuBin?", SuBin đều trả lời "Ba đi mất tiêu rồi/ Ba đi làm rồi/ Ba đi vô trường rồi/ Ba đi học bài rồi" , sau đó thì mẹ nói "Ba đi New York rồi", cho nên về sau thì SuBin cũng bổ sung "Ba đi New York rồi".

Đến thứ 2, thì con mới phát hiện ra thiếu ba, nên khi ăn cơm, con hỏi mẹ "Ba đâu rồi mẹ?", mẹ nói "Ba đi New York rồi". Thế là ăn xong, con lại cầm điện thoại bấm bấm gọi, mẹ hỏi "SuBin gọi cho Tú Uyên hả?", con nói "Ko phải đâu, SuBin gọi cho ba đây" .

Khuya thứ 3 thì ba về. Sáng thứ 4 ba đưa SuBin đi học, nghe ba kể SuBin tự nhiên muốn khóc, chắc là nghĩ: lâu quá mới gặp ba mà phải đi học, con nhỉ??!! Nhưng mà con mếu thôi, rồi nhìn nhìn ba, chứ ko khóc!! Thương con trai ghê!!!

Lần này con bệnh, 1 phần do mẹ cũng có chút kinh nghiệm hồi năm ngoái, 1 phần là con đã lớn, con cần gì thì con sẽ nói cho mẹ nghe, cũng 1 phần là con ngoan ơi là ngoan, nên mẹ cũng cảm thấy ko vất vả lắm, nhưng mà cũng stress kinh khủng!!

Bệnh xong, con nói nhiều hơn trước, lý sự cùn nhiều hơn trước, và... hiếu động nhiều hơn trước!! Chúc con lúc nào cũng khoẻ mạnh và ngoan nha!!! Thương con quá chừng chừng!!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét