Chuyện là vầy: Hôm qua về, mẹ chở SuBin đi thư viện chơi. Lúc về, SuBin cứ giằng tay mẹ ra và chạy đi ở ngoài chỗ đậu xe làm mẹ rất bực. Cho nên mẹ đã la SuBin, và bảo khi về sẽ phạt SuBin.
SuBin biết mẹ đang giận, nên sau đó thì ngoan ngoãn vào ghế ngồi. Trên đường về, SuBin cũng cố gắng bắt chuyện với mẹ, nào là: mẹ ơi, rail road sign kìa; mẹ ơi, đèn green kìa... Nhưng mẹ bực quá, nên nói vầy: Mẹ ko nói chuyện với em bé ko ngoan, ko nghe lời. Nghe mẹ nói thế thì SuBin im re.
Sau đó về mẹ cho SuBin vào phòng. Lúc ăn cơm, mẹ vào thay đồ. Vừa ra, SuBin đã bảo: Cha, mẹ xinh đẹp quá!! Mẹ mắc cười mà ko nói gì hết, bế SuBin lên ăn cơm. SuBin sau khi seat belt xong, thì quay qua nói:
- Mẹ, mẹ no bực, OK?
Haha... Bó tay luôn!! Ba phải bái phục SuBin làm sư phụ luôn!!
Hôm qua nhà mình cũng đã tìm lại đc cái iPod cũ, mừng ơi là mừng, hihi
. Thì ra SuBin để ở gầm ghế lazy boy, trong 1 cái hốc khá sâu. Haizzz... Cũng may mà tình cờ tìm ra!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét