Hôm thứ 6, mẹ đang làm, tầm 4g hơn, thì mọi ng trong office bảo mẹ về đi vì sắp có bão. Mẹ thấy trời đang nắng trong xanh, nhưng vẫn vui vẻ đi về. Còn ba thì cũng đc mọi ng trong office cảnh báo y vậy nên cũng về sớm. Mẹ đón SuBin về nhà là tầm 5g30. Rồi sau đó SuBin và ba tắm, mẹ lấy bún hôm thứ 5 còn dư đem theo ăn. Sau đó cả nhà tức tốc chạy vào Sarkeys.
Đến cổng Sarkeys thì thấy chú Sơn và Tú Uyên. Hỏi thì thấy chú Sơn đang cho Tú Uyên đi chơi và cũng ko có vẻ gì nghiêm trọng về bão cả. Nên ba mẹ cũng băn khoăn ko biết mình có bị "lố" ko. Sau đó ba đi vào garage để xe, còn mẹ dẫn con xuống chơi với Tú Uyên. Lát tầm 7g hơn gì đấy thì chú Sơn với Tú Uyên về. Nhà mình thì sau 1 hồi phân vân, vì con cũng đang đòi đi ăn đậu hũ ở Tea Cafe, nên ba mẹ cũng ko biết là nên ở hay nên đi ăn. Nhưng cuối cùng thì mẹ cũng quyết định là trở lên office của ba để ăn cho hết tô bún rồi coi sao.
Cả nhà cũng ăn hết tô phở xào, coi như yên tâm khâu cái bụng rồi. Tầm 8g thì trời bắt đầu mây đen kịt rất nhanh, và siren bắt đầu vang lên. Ba vào weather coi thì thấy tornado bắt đầu giăng khắp nơi. Ba vừa bảo "Thật ra nhà mình nên xuống basement, chứ ở đây cũng còn hơi nguy hiểm" (vì office của ba ở tầng 5 mà), thì cả Sarkeys bị tắt điện tối om, càng làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn. Cũng may cả nhà mình đã ăn uống xong xuôi. Thế là dắt díu nhau đi bộ xuống basement. Đc 1 lát thì điện dự trữ mở đèn cầu thang và hành lang cho mọi ng. Cả nhà mình xuống basement thì tìm đến văn phòng chú Sơn để tìm nhà chú Sơn. Xuống đến nơi thì thấy đã đông ng lắm rồi. Vào phòng chú Sơn thì thấy chú Sơn và cô Hương đem theo đồ ăn đang ngồi ăn. Chú Sơn kể vừa về đến nhà là nghe báo động, lật đật quơ đồ rồi ôm Tú Uyên chạy thẳng lên Sarkeys lại, vượt cả đèn đỏ, chẳng có chỗ đậu xe nên vứt đại xe bên ngoài để chạy vào luôn.
Nghĩ lại thấy may mà nhà mình ko đi ra ngoài, "nếu ko thì đã chết vì đi ăn đậu hũ", ba mẹ còn đùa như vậy.
Cúp điện nên cũng ko rõ tình hình bên ngoài như thế nào, mọi ng chỉ tụ tập lại nói chuyện, nghe gió hú bên ngoài và mưa đổ ầm ầm trên đầu. Thiệt là 1 trải nghiệm... rất Oklahoma!!!!
Con thì chơi với Tú Uyên thì đã vui rồi, nên cũng ko quan tâm đến tornado gì nữa cả.
Chừng 9g thì bão tan, điện có lại, mọi ng lục đục đi về. Chú Sơn chở ba đi lấy xe, con thì chạy chơi với chị Minh Anh và Tú Uyên trong lúc chờ ba và chú Sơn.
Cả nhà mình về đến nhà thì cũng hơn 11g. Mẹ đi tắm, rồi sau đó lục đục 1 hồi cũng hơn 12g nhà mình mới đi ngủ. Nghe nói trên OKC cũng bị ngập lụt dữ dội, và trận thiên tai này cũng làm chết 1 vài người. Haizzz...
Sáng thứ 7 thì cả nhà dậy hơi trễ, rồi dắt díu nhau lên OKC ăn Dim Sum. Sau đó ghé chợ 1 vòng rồi lại về nhà ngủ. Chủ nhật thì sáng mình đi Tea Cafe cho con ăn đậu hũ, trưa ngủ, chiều thì qua nhà bà Hà ăn tiệc cá mọi người đi câu hôm trước. Con chơi với Tú Uyên cũng rất vui. Buồn cười là con mà khuất mắt 1 cái là Tú Uyên liền gọi ngay "Nam ơi Nam" :).
Lúc Tú Uyên về, con mắc đi potty trong toilet, mà Tú Uyên cứ tìm con. Mẹ bảo: Nam đi potty rồi. Uyên liền hỏi: tại sao Nam đi potty? Nam đi potty làm gì? =)).
2 bạn còn có "cảnh" chui vào cái ghế xoay của bà Hà, rồi nằm trong đó, còn ôm nhau nữa, haha ^^.
Nhưng mà sáng nay mẹ đưa con đi học thì con lại khóc nhè và ko muốn đi học. Lúc đầu mẹ cũng thấy thương, muốn đón về nhà hôm nay, nhưng các cô bảo mẹ cứ về đi, để con lại cho cô, nên thế là mẹ về. Kể cho ba mà thương con ghê. Càng nghĩ càng bực cái thằng receipt. Gì mà g này chưa thấy tăm hơi, làm bao nhiêu thứ trường học nè, nhà cửa nè... bị trì trệ!!! Ghét ghê!!!
Chắc chiều nay phải cho con đi xe đạp để đỡ xì trét!! Cố lên, con hen!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét