1. Mẹ thì ko thích đọc truyện cổ tích công chúa hoàng tử cho con (và mẹ cũng rất ít kể). Lý do là mẹ ko thích những thứ như "công chúa xinh đẹp nên hoàng tử yêu", hay là "cô gái xinh đẹp chỉ yêu hoàng tử". Mẹ cảm thấy yếu tố giáo dục trong những câu chuyện đó hơi có phần... lệch lạc. Nhưng mà hôm qua mẹ đọc đc mẩu chuyện này, thấy rất hay. Đúng là 1 câu chuyện có nhiều khía cạnh để phân tích và giáo dục đc nhiều điều, chứ ko chỉ là hoàng tử và công chúa. Mẹ viết lại đây, để sau này con đọc và suy ngẫm, nhé.
Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.
Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.
Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa.
Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng
yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tệ với Cinderella.
Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu,
lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!
Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu
không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình
mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc
luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các
em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn
gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy
(Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác.
Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ
hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!
HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.
Thầy: Vì sao thế?
HS: Vì … vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.
Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều
chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi,
chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người
xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà
thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: bà mẹ kế không cho Cinderella
đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế
tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp
nhất trong vũ hội?
HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella
mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột
thành người hầu của Cinderella.
Thầy: Đúng, các em nói rất
đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella
không thể đi dự vũ hội được, phải không?
HS: Đúng ạ!
Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?
HS: Không ạ!
Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý:
Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè.
Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy
mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.
Bây giờ, đề nghị các
em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà
Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử
được không?
HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.
Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù
bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi
nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định
Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
HS: Chính là Cinderella ạ.
Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu
thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm
cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy
mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có
em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế
không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế
nào?
HS: Phải biết yêu chính mình ạ!
Thầy: Đúng lắm!
Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy
người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu
người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ
hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình
mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé
đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành
hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!
Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?
HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng
như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ
cũ.
Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa,
ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô
Bé Lọ Lem – chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ.
Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này
có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có
tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như
thế không?
Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.
2. Như đã nói thì mẹ đang trong quá trình packing. Trong đó có 1 vấn đề là sách của con. Mẹ cũng phân vân ko biết cái nào đem theo, cái nào để lại. Dạo này, cô cho con đem đồ chơi và sách về nhà buổi tối. Mẹ coi thì thấy... có lẽ sách của con nên để lại hết quá!! =)
Vì mẹ thấy sách ở trường con rất hay. Còn sách của con hơi có vẻ... con nít quá!!
Như hôm kia, mẹ thấy cô cho con mượn sách "Don't be selfish!". Trong đó dạy các bé làm sao để share đồ chơi và đồ ăn cho bạn bè. Có 1 trang làm mẹ hơi ngạc nhiên, vì ghi thế này: Nếu mình share đồ chơi với bạn, mà bạn ko biết giữ gìn đồ chơi của mình, thì trước tiên, mình phải chỉ cho bạn cách bảo quản và cách chơi, nhưng nếu bạn làm hư hoặc ko quý trọng đồ của mình, thì lần sau mình ko cần share.
(chứ ko giáo điều kiểu như lúc nào hay là gặp ai cũng phải share).
Hôm qua, thì con lại đc cô cho mượn quyển sách "I'm special. I'm ME", kể về bạn Milo có thân hình thấp bé, cận thị, và ko đẹp trai. Cho nên, khi ở trường, Milo thường ko vui. Chẳng hạn khi cả lớp chơi Jungle thì Milo ko đc làm Lion mà phải làm Monkey... Mỗi lần như vậy, về nhà, thì mẹ của Milo lại chỉ cho Milo rằng làm Monkey thú vị như thế nào, chứ ko cần phải là Lion. Và sau nhiều lần như vậy, mẹ Milo chỉ cho Milo cách nhìn ra "Con ko cao, bị cận thị, nhưng con cũng giống các bạn, con có 2 mắt, 1 mũi, 1 miệng. Nhưng điều đặc biệt là con là chính con. Và vì vậy mọi ng sẽ yêu quý con như mẹ yêu quý con vì con chính là con!!" Và từ đó, Milo trở nên tự tin hơn trong lớp học. Khi cả lớp chơi trò chơi, Milo ko còn đòi làm Lion, hay Captain nữa, Milo tự đề nghị mình làm con cá nhỏ, nhưng đặc biệt là con cá nhỏ đó biết cách tạo ra niềm vui cho cả 1 đại dương, và thế là cả lớp rất thích, còn luân phiên nhau đóng vai con cá nhỏ của Milo nữa.
Nói chung là sau khi đọc những câu chuyện con đem từ lớp về, mẹ thấy đã đến lúc dẹp đi mấy quyển sách thiếu nhi ở nhà, và tìm cho con những quyển sách hay ho như mấy quyển bữa g con đem ở lớp về rồi ^^.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét