Cụ thể là mỗi ngày, ba sẽ đưa con đi học về tầm 5g30, mẹ thì 5g45 hoặc 5g50 gì đó sẽ về đến nhà. Mẹ nghỉ 1 chút, rồi đi tắm. Mẹ tắm xong, thì tầm 6g15. Sau đó mẹ đi nấu cơm. Trong lúc chờ mẹ, SuBin sẽ đc coi chị Dora 1 chút. Sau đó ba đưa SuBin đi tắm trong lúc mẹ làm cơm, rồi ba cũng đi tắm. Tầm 7g thì cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm. Ăn cơm xong thì khoảng 8g. Mẹ dọn xuống, bỏ chén vào máy, ba thì coi SuBin 1 chút hoặc là đi làm việc, SuBin thì sẽ đc coi Team Umizoomi trên TV.
Dọn xong thì mẹ nghỉ ngơi, hoặc đọc báo, giải trí 1 chút. Sau đó tầm 8g30 hoặc 8g45 gì đó, mẹ sẽ đọc truyện cho SuBin nghe, hoặc là cùng ngồi chơi game với SuBin, đến chừng 9g15 thì mẹ đưa SuBin đi súc miệng, thay bỉm, xức lotion, xức môi, xoa dầu, thay quần áo ngủ. Tầm 9g45 là xong, và 2 mẹ con lăn quay ra ngủ. Chẳng biết là do ngủ sớm, hay do trước khi ngủ, mẹ đã "làm việc" với SuBin, kiểu như nói cho SuBin biết, à, giờ ăn thì con phải ăn, giờ chơi thì con đc chơi, và bây g là g ngủ thì con phải ngủ, con ngủ thì con mới khỏe, mai mới đi học đc, blah blah blah... cho nên dạo này trộm vía con ngủ rất ngoan, ko cò kè, ko ỉ ôi, thỉnh thoảng vẫn lăn lộn, nhưng đi vào giấc ngủ rất nhanh, nên mẹ cũng đc ngủ đủ giấc hơn.
Điều quan trọng nhất là mẹ cảm thấy mình đã "xài" 4 tiếng thời gian ở nhà hiệu quả, và nhất là có thời gian để thư giãn cho riêng mình, nhưng vẫn có thời gian chơi với con và dạy dỗ con. Dạo này nhà mình đã ko còn tiếng hò hét mỗi tối khi con ngủ, cũng ko còn cảnh con la ó đòi chơi khi ba mẹ bận tay. Hoan hô!!!
Con cũng tỏ ra vô cùng nghe lời và ngoan ngoãn. Nếu con đang làm gì đó, thí dụ đang chơi, mà mẹ muốn hút mũi cho con, chỉ cần mẹ nói: SuBin ơi, mũi con ẹ quá, nằm xuống cho mẹ hút mũi nha. Nếu nói 1 cách nhỏ nhẹ, tôn trọng con, thì con sẽ hợp tác rất vui. Nói chung, con là 1 chàng trai biết nghe lời và chịu nghe lý lẽ. Như hôm trước, đi ngủ hơi sớm, con chơi chưa đủ nên khóc. Mẹ liền nói: hôm nay mẹ mệt, 2 mẹ con ngủ sớm chút nha! là con ngưng ngay và ngủ rất là ngoan. Hoặc con đang mải chơi game, mà mẹ muốn con ngưng chơi, thì cũng phải giải thích nhẹ nhàng, con mặc dù cũng sẽ nhõng nhẽo, sẽ khóc lóc, nhưng rồi con cũng nghe theo và hợp tác.
Khi con khóc, nếu mà do con bị đau, thì ba mẹ sẽ dỗ dành con. Nếu con khóc do nhõng nhẽo, thì ba mẹ sẽ nói "SuBin hết khóc chưa, hết khóc thì ba mẹ nói chuyện với con, còn khóc thì con ra đằng kia đứng khóc cho xong rồi lại đây", thì con lại nín ngay, và nói "rồi, khóc xong rồi!" rất là dễ thương. Nhưng mẹ cũng học đc rằng là với mọi chuyện, nên tôn trọng con, dù có đưa ra quyết định gì thì cũng phải cho con biết lý dó, chẳng hạn như vì sao ko chơi game nữa, vì sao con ko đc nói lớn tiếng, vì sao làm như thế là ko đúng...
Và mẹ cũng cho con biết những giới hạn đc phép của mình, thí dụ như đọc sách, thì mẹ cũng nói rõ trước khi bắt đầu, chẳng hạn như: hôm nay mình sẽ đọc 1 quyển sách thôi, con hãy chọn đi, chọn 1 quyển rồi đem ra đây mẹ đọc cùng con. Hoặc là chơi game: con đc chơi game đến khi kim dài chỉ đến số 3 thì con phải tắt và đi súc miệng, nhé! Mẹ cảm thấy rằng cho con biết trước giới hạn của mình thì con sẽ dễ dàng chấp nhận kết quả hơn. Cũng có khi con sẽ khóc và cố đòi "đọc thêm 1 truyện...", nhưng mẹ chỉ cần nhỏ nhẹ bảo: hồi nãy SuBin đã hứa với mẹ rồi là chỉ đọc 1 truyện thôi, truyện này là do con tự chọn mà, cho nên mình phải làm đúng lời hứa, đọc xong thì phải đi ngủ chứ. Thì sau đó con ko mè nheo nữa mà vui vẻ đi ngủ. Nhưng nói chung, theo mẹ, cũng là do con của mẹ là em bé ngoan nữa nên mới hợp tác đc vui như thế!!!
Hôm qua ba mẹ đưa con sang thăm em bé nhà chú Thành và chào bà Hiếu về VN. Con rất thích. Con còn sờ đầu em Tom nữa. Con cũng còn nhớ chú Thái. Con bên đó chơi rất vui và ngoan.
Hôm trước, đi ngủ, mẹ hơi mỏi lưng nên vỗ vỗ cái lưng. SuBin nằm kế bên liền hỏi "Mẹ đau lưng hả?" Mẹ nói "Ừ, mẹ đau lưng", thế là SuBin liền lấy bàn tay bé xíu xiu của mình đấm đấm lên lưng của mẹ
.Dạo này SuBin rất yêu đời, ca hát líu lo, và con thuộc bài hát nhanh ơi là nhanh. Như bài bé khỏe bé ngoan con cũng đã thuộc cả bài. Bài đó hát như vầy:
"Em bé khỏe, em bé ngoan, mẹ mong sao em lớn nhanh từng ngày. Em bé khỏe, em bé ngoan, em ca hát làm vui cả nhà. Em ăn ngoan, ngoan thật là ngoan. Em ngủ ngon, ai cũng phát thèm. Em học hành cũng chăm ngoan lắm. Em chính là bé khỏe bé ngoan."
Nhưng buồn cười nhất chính là con tự "chế" câu cuối thành "Em chính là bé Nam", hoặc là "em chính là SuBin"
.Có hôm con ăn ẹ quá, nên mẹ chọc "em ăn ghê, ghê thiệt là ghê", thế là sau đó, mỗi khi hát bài này, con ko cho mẹ hát cái câu " em ăn ngoan" nữa, hát là con nói "ko phải đâu, em ngủ ngon thôi"
. Có hôm mẹ chọc "em ăn ghê, ghê thiệt là ghê. Đó chính là...???" thì con nói "đó chính là bé ăn ghê" chứ ko còn là "bé SuBin" nữa. Nhưng mà ba mẹ mà nói "bé khỏe bé ngoan đó chính là...??" thì con sẽ nói ngay "là bé SuBin", haha. Nhỏ mà khả năng "tự sướng" hơi bị cao đó nha!!!Vậy đó, mẹ chúc cục cưng cùa mẹ ăn ngoan, ngủ ngoan, học ngoan để làm bé khỏe bé ngoan, nghen!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét