Điều ko may là con đã bị bệnh suốt những ngày nghỉ lễ vừa qua, làm ba mẹ vừa mệt, vừa lo, vừa bực mình cái nhà bạn Jonathan vì đã lây bệnh cho con (và Tú Uyên nữa, mà nghe nói Tú Uyên bị lây bệnh còn nặng hơn con, hix..). Hôm thứ 6 thì sinh nhật của Macy, mẹ nghe cô kể là lúc bắt đầu tiệc thì con ho, và "he makes himself throw up because he sees many strangers (Uyen's parents and Minh Anh's mom)". Mẹ cảm thấy điều đó là hoàn toàn ko đúng với tính cách của con, vì ba mẹ bạn Uyên và cô Tú Anh hoàn toàn ko hề xa lạ với con, và con cũng ko bao g có chuyện tự nhiên đòi ói vì ở bên ng lạ cả. Nhưng mẹ vẫn ko nói gì. Lúc về mẹ hỏi cô Hương thì cô Hương kể con ăn miếng cracker vào thì bị ho và hơi trớ ra 1 tí, mà cô Hương cũng ko nghĩ là con "make himself throw up", vì lúc đó có vẻ như con bị sặc thật. Ba mẹ ko hài lòng lắm với cô, nhưng thôi cũng ko muốn đôi co làm gì.
Sau đó, vào g ăn chiều, thì con bị ói sau khi uống sữa. Vậy là con đã bị lây bệnh từ nhà Jonathan. Thế là từ hôm đó ba mẹ ko cho con uống sữa nữa. Tối khuya con ói thêm 1 chập nữa. Làm ba mẹ điên hết cả ruột với nhà Jonathan. Bị bệnh thì ở nhà, cứ đẩy con vào lớp làm gì để lây bệnh cho mọi người tùm lum. Đúng là...
.Sáng thứ 7 thì con khoẻ hơn. Cho nên chiều thứ 7 ba mẹ quyết định vẫn cho con đi ăn ở Hibachi với mọi người. Con và em Pu mỗi bạn 1 cái Ipod rất sành điệu nhé, haha. Mà buồn cười là 2 bạn mở trò chơi lên, nhưng mà ko chơi của mình, cứ dòm sang "hàng xóm" lăm lia thôi.
Sang chủ nhật thì con bị diarrhea. Thế là ba mẹ phải tiếp tục cho con nhịn sữa. Đồng thời hôm thứ 2 thì ba rang gạo, nấu cháo, lấy nước cho con uống. Hôm chủ nhật con đi ngoài 5-6 lần, nên tới thứ 2 thì mệt lả. Con đói bụng nên đòi dậy ăn, nhưng mà con ngủ luôn trên ghế ăn ngon lành và ko chơi gì cả buổi sáng. Sau đó ba mẹ chuyển qua cho con ăn bánh mì thay vì cơm, thì con lại tỏ ra khoái lắm và ăn khá hơn.
Hôm qua mẹ cũng có nhiều tin vui về chuyện công việc. Mẹ hy vọng đó là 1 khởi đầu may mắn cho năm 2012.
Tuy con bị bệnh, mệt, nhưng con lại rất ngoan (trộm vía), làm mẹ thương con quá chừng. Chẳng hạn như hôm qua, mẹ có vài việc phải làm, nên lúc SuBin ngủ trưa dậy, mẹ nói SuBin "Con chơi 1 mình cho mẹ làm việc đc ko?" con nói "OK", rồi từ đó đến cả buổi tối con chỉ chơi 1 mình mà ko làm phiền mẹ gì hết luôn
.Con tỏ ra rất "hợp tác" khi mẹ đặt những câu điều kiện. Thí dụ như mẹ nói:
- Mình đọc 1 truyện rồi đi ngủ. SuBin chọn đi, mình đọc truyện nào?
Sau đó con chọn, rồi mẹ đọc cho nghe, rồi sau đó con vui vẻ đi ngủ rất tự giác, chứ ko mè nheo ỷ ôi gì hết.
Dạo này con hay nói như vầy:
- Đó, chí ông (đó, thấy ko?) - Chí rồi (thấy rồi)
- Không phải đâu.
rất là dễ thương.
Hôm qua mẹ bảo con ngồi dậy mẹ đút nước cháo cho ăn, con cứ nằm xuống rồi nói "Ngồi dậy ko đc, nằm luôn rồi".
Đang buồn ngủ díp mắt, mà ngứa, nên quay qua kêu mẹ "Ngứa". Mẹ tưởng kêu "nước", nên mẹ nói "ok, nước". Thế là con ngẩng đầu lên, lấy hết sức, nói to "Không phải đâu, ngứa!", rồi gục xuống ngủ tiếp
.Hôm trước mẹ kêu vô súc miệng, con còn "trả giá" "để uống nước xong đã".
Mấy nay mẹ bắt con ngồi thiền cho nó tịnh tâm trước khi ngủ (chứ sao mà đi ngủ mà con rất sung sức, ca hát líu lo cả đêm à). Hôm trước, con ngồi mà chán quá, muốn nằm, nên nói mẹ "Không phải đâu, về vị trí đi", làm mẹ mắc cười quá chừng!!
Con càng lớn, ba mẹ càng công nhận là con thiệt ngoan và dễ thương!! Ba mẹ thân chúc con 1 năm mới nhiều niềm vui, và mạnh khoẻ nhé!! Yêu con nhiều
!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét