Hôm qua, mẹ đi làm về, bị mệt. Mẹ đi tắm rồi vào giường nằm, mẹ nói "SuBin ơi, mẹ mệt rồi!". SuBin vào nằm kế bên mẹ. Lát, mẹ nói:
- Thôi mẹ dậy đi nấu cơm.
SuBin liền đẩy mẹ xuống.
- Thôi, mẹ nằm ngủ đi. Cho hết bệnh!
Làm mẹ choáng váng hết cả người!!! Ko ngờ con trai 27 tháng, chẳng ai dạy nói câu đó, mà có thể nói như vậy. Con nằm kế mẹ, cứ quay qua nhìn nhìn mẹ âu yếm, rồi quay qua hôn mẹ nữa chứ. Thương gì là thương!!!
Hôm qua con ăn cơm, lại bị mẹ la vì ăn chậm và ngồi nhơi. Lát, mẹ lại "nhõng nhẽo" với SuBin.
- SuBin ơi, mẹ mệt. Phải làm sao giờ?
- Phải im lặng!
, haha.À, hôm nọ đi chơi, mẹ mặc cái áo màu đỏ. Ba SuBin bảo:
- Áo mẹ đỏ thế??!!
SuBin thì chỉ mẹ và nói:
- Mẹ xinh đẹp quá!!
Đấy, lời con trẻ ngây ngô mà thật thà thế!!
Ba SuBin là còn phải học tập SuBin, con nhỉ??!!Hôm qua mẹ cho con đi ngủ sớm hơn bình thường. Con ko chịu. Con giận, con khóc. Mẹ phải cho con ngồi lên, giải thích: Mẹ mệt, và con cũng phải ngủ sớm để mai đi học cô Melinda. Thế là con gật gù nghe (chả hiểu là có hiểu đc gì ko). Sau đó, con ngoan ngoãn đi ngủ. Con ko hề quây quọ, ko hề mè nheo như bình thường. Con bảo "nằm mẹ", rồi cuộn tròn trong lòng mẹ, nằm lên cánh tay mẹ, ôm cánh tay mẹ vào lòng và ngủ. Lát, mẹ thấy con ra mồ hôi, mẹ bảo: Thôi, SuBin nằm ra ngoài 1 chút cho mát nha. Con cũng ngoan ngoãn nằm lăn ra gối ngủ.
Mẹ bảo: Bụng con trương lên kìa, còn no lắm, con uống nước sẽ bị ói đó. Con bị ói là con mệt, ba mẹ cũng mệt nữa. Thế là sau đó con ko uống nước trước khi ngủ luôn dù mẹ bảo thôi uống chút xíu cũng ko sao (chuyện lạ hiếm có!!), nhưng đêm dậy thì vẫn đòi nước.
Điều đó chứng tỏ con trai của mẹ cũng là ng biết lý lẽ, biết yêu thương mẹ. Đôi khi, vì chủ quan, vì nghĩ con còn nhỏ, nên dù đã nhiều lần mẹ dặn lòng nên chú ý đến suy nghĩ và cảm xúc của con nhưng bị nhiều yếu tố chi phối nên quên mất. Từ giờ, mẹ sẽ cố gắng giải thích mọi chuyện với con, bàn bạc với con trước khi ra quyết định, con hen!!!
Sao mà yêu con trai thế này, nhỉ??!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét