Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

22 thg 5, 2013

Mớ

Hôm qua, mẹ có những suy tư riêng nên trằn trọc ko ngủ đc (ko hiểu sao mẹ chưa già mà hễ có việc gì bận tâm hay bực mình là lại ngủ ko đc). Và trong lúc nằm trằn trọc đó, mẹ nghe con mớ 2 lần.

Lần 1, chỉ 1 tiếng "tornado", rồi ngủ tiếp.

Mẹ nghe mà vừa buồn cười vừa thương con. Hôm chủ nhật và thứ 2 vừa rồi bang OK bị tornado quét qua. Rất nhiều bạn nhỏ trong trường tiểu học bị chết, nhiều ng chết, và nhà cửa bị bay mất. 1 ng bạn trong lớp của con là Sammuel cũng bị bay mất nhà. Con chỉ coi tin tức với ba mẹ nhưng có vẻ như con sợ lắm. Hôm qua mẹ đưa con đi học mà con khóc rất thương, nên mẹ cho về nhà với mẹ nghỉ ngơi.

Hôm qua mẹ con mình cũng lấy bỉm dư của con, và ghé Walmart mua 1 ít đồ ăn như bánh mì, cereal,... rồi đến nhà thờ quyên góp.

Lần thứ 2 con mớ, thì con nói cả câu "Mẹ ơi, con có chút xíu à, con chưa có cao".

Lần này mẹ nghe mà thấy thương con quá chừng!!! Ko biết con mơ thấy gì nhỉ??!! Hôm qua lúc đi ngủ con cứ ôm chặt mẹ mặc cho mồ hơi ướt cả tóc. Lát sau mẹ hỏi: con sợ gì, thì con nói con sợ con ẹ. Mẹ nói: con đã rửa tay khi về nhà, đã tắm, đã súc miệng, vậy thì con ẹ sẽ ko cắn con. Con lại nói con sợ tornado. Mẹ nói: thứ 1 là tornado đã bay lên trời rồi; thứ 2 là nếu có tornado thì mẹ sẽ bảo vệ cho con, vì con còn nhỏ và con là con của mẹ!!

Nghe vậy thì con yên tâm ra gối của mình nằm và ngủ. Thương gì là thương con trai của mẹ!!!

Hôm qua, nói với con xong, nhìn con ngủ, tự nhiên 1 cảm giác tràn về trong lòng mẹ, cứ như là ngày đầu tiên mẹ con mình gặp nhau vậy đó. 1 cảm giác kiểu như: mình sẽ nuôi đứa trẻ này như thế nào?? Rất nhiều thứ đã xảy ra và đan xen vào cái khoảng cách 3 năm rưỡi đó, ko gian và hoàn cảnh đã khác nhau. Mẹ ko còn lóng ngóng chẳng biết con uống bao nhiêu sữa là đủ. Mẹ ko còn vất vả thay bỉm cho con thường xuyên, cho con ăn liên tục... Nhưng có lẽ trách nhiệm đối với con thì vẫn nguyên vẹn như vậy: mình sẽ nuôi đứa trẻ này như thế nào??

Thiên tai, nhân hoạ vẫn xảy ra hằng ngày xung quanh chúng ta. Mẹ đã biết đau lòng và khóc khi đọc 1 tin tức về chuyện ko hay xảy ra cho 1 đứa trẻ khác, hoặc xúc động và khóc khi nhìn cảnh ông bố, bà mẹ tìm lại đc đứa con trong đống vỡ vụn ở trường học... Cái cảm xúc đồng cảm của 1 ng làm mẹ mà thật sự mẹ ko hề có trước khi có con... Cảm giác mình đang sở hữu 1 thứ mong manh dễ vỡ. Lại sợ mình bao bọc quá con ko cứng cáp vững vàng tự bước đi. Lại sợ mình ko đủ chở che cho con trước sóng gió cuộc đời...

Ngày trước mẹ làm công tác Đoàn, có khi sáng sớm đi đến tối mịt về nhà. Rồi những lần rong ruổi đi chơi xa cùng bạn bè, cắm trại cùng Đoàn Hội... Mẹ ko vui khi ông bà ngoại la rằng ko biết tìm mẹ nơi đâu (nhưng vẫn cho mẹ "thoả chí tung hoành"), hay mẹ cũng ko hiểu những gia đình mà ba mẹ cấm tiệt ko cho hội hè gì, nhất là qua đêm... Nhưng g có con rồi, mẹ cũng băn khoăn rằng liệu mẹ sẽ cho con đi như mẹ hay ko?? Liệu rằng làm sao để con luôn bình an trong vòng tay ba mẹ??!!

Có 1 lần, bạn của mẹ đăng 1 câu chuyện lên như thế này. 1 ngày đẹp trời, chị của bạn ấy quyết định dậy sớm chạy bộ. Cả nhà ngạc nhiên, vì "con sâu ngủ nướng" chịu dậy sớm mà còn chạy bộ nữa chứ. 6g sáng, chị ấy dậy, thay đồ, và ra khỏi nhà. Cả nhà ngồi chờ. 8g, rồi 9g mà vẫn ko thấy chị về. Cả nhà đã hơi lo. Tầm 10g, chị ấy về trên chiếc... xích lô!! Chị ấy bảo, mãi chạy, chạy xa quá, mệt, về ko nổi. Đợi mãi mới đón đc chiếc xích lô này về nhà. Mẹ của chị ấy đã nói như vầy: Có đi cũng đừng quá xa, để mà còn có thể trở về nhà đc, con nhé!!!

Mẹ lo xa quá, con nhỉ??!! Nhưng mà mẹ hy vọng rằng sau này, dù có đi xa nơi đâu, có mệt thế nào, thì hãy nhớ về nhà, con nhé. Và sau này, dù con có cao thế nào, thì với mẹ, con cũng ko lớn đâu, nhé!!! Yêu con nhiều!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét