Đôi nét về gia đình bé Su

Ảnh của tôi
Chào mừng các bạn đến với Gia đình bé Su, cùng chia sẻ những kỉ niệm ngọt ngào của gia đình chúng tôi =).

31 thg 5, 2013

Y như cũ

Đc 1 ngày con ăn nhanh (sau khi bị mẹ la tơi bời), và cả nhà đi ngủ sớm đc 1 hôm, thì hôm qua lại đâu vào đấy.

Hôm qua con lại lên bàn ăn 1 cách uể oải, lại vật vã than buồn than mệt. Thế là lúc đầu ba định vỗ về dỗ dành con, nhưng mẹ kiên quyết ko cho. Lúc đầu mẹ cho con ra ghế đằng sau ngồi, nhưng sau đó thấy ko tác dụng, thế là mẹ cho con ra góc tường đứng. Mẹ nói: đứng đây đến khi nào con thấy hết buồn, thấy vui vẻ thì trở lại bàn ăn. Con đứng đó chừng 5 phút thì lại thỏ thẻ với mẹ con hết buồn rồi, thế là con leo lên bàn ăn và ăn nhanh chóng, chứ ko uể oải như trước.

Lý do mà mẹ "rắn" với con là vì như vầy.
Thứ 1, từ 14 tháng mẹ đã luyện cho con tự ăn. Và con làm rất giỏi. Vậy ko có lý do gì mà 3 tuổi rưỡi mình lại đi thụt lùi bằng cách ba mẹ đút cho con ăn, con nhỉ??!!

Thứ 2, ăn là trách nhiệm của con, chứ ko phải quyền lợi của ba mẹ. Cho nên mẹ thấy việc ba mẹ nài nỉ dỗ dành cho con ăn là ko đúng.

Thứ 3, lên bàn ăn là phải ăn với 1 tinh thần hăng hái vui tươi, chứ ko phải leo lên đó là tra tấn. Cho nên nếu con thấy ko vui thì con nên xuống bàn ăn, và trở lên lại với 1 tinh thần hăng hái.

Và vì vậy nên mẹ kiên quyết ko "thoả hiệp" với ba để "dụ dỗ" con ăn nữa. Từ g mẹ sẽ rèn luyện lại để con có thể tự ăn, và còn phải ăn nhanh, ăn hào hứng mới đc.

Chuyện thứ 2 mẹ muốn kể ra, đó là mẹ cũng đang rèn luyện cho con có trách nhiệm. Hễ mà chuyện gì ko cho con làm, thì con ham muốn làm lắm, nhưng khi quen rồi, thì con chẳng thèm làm, cứ lơ lơ. Thí dụ như chuyện dọn nhà, hay lau bàn chẳng hạn. Cho nên mẹ bây g hay bảo SuBin "tuổi nhỏ làm việc nhỏ", và cho SuBin làm những việc như lau bàn, tắt đèn, dọn dẹp,... Thật ra có khi SuBin lau cũng ko sạch đâu, hoặc có khi còn dơ thêm, mẹ phải làm lại, nhưng mẹ muốn điều đó thành 1 thói quen cho con, để con có thêm phần trách nhiệm. Thậm chí nhiều khi con ăn đổ ra nhà quá nhiều mẹ cũng bắt con tự dọn chỗ bề bộn đó, để con bớt quơ muỗng đũa và làm đổ cơm ra nhà.


Khi nào dọn sang nhà mới, mẹ sẽ luyện tiếp cho con 1 số tính khác nữa, con nhé!!

Nhân cái chuyện bắt con lau bàn thì để mẹ kể 1 câu chuyện vui như vầy:

Hôm đó mẹ bắt con lau bàn, mẹ chỉ con là phải gấp cái khăn lại làm 4 như vầy, rồi lau vòng vòng cái bàn. Hôm sau, mẹ kêu con lau bàn, rồi đi vào bếp. Lát nghe con đang "chỉ đạo": ba, ko phải, lau vòng vòng, ba lau vòng như vầy, ba lau vòng vòng chỗ này.

Thế là mẹ quay ra, thì ra ba sợ con lau bàn dơ nên "dành" luôn, thế là con đứng đó "chỉ đạo", còn ba lụi cụi lau. Thiệt là... Cũng y như lần mẹ bắt con dọn nhà, lát sau quay lại, thì thấy con đang đứng kế bên cổ vũ ba: ba dọn nhà hay quá ta!!

Bó tay 2 ba con luôn. Làm mẹ nhiều khi thấy mình giống... mẹ mìn ghê!!!

Chuyện thứ 3 mẹ muốn nói là về chuyện dọn nhà của mình.

Thật sự thì chuyện này làm mẹ stress kinh khủng ý. Vì vẫn chưa có ngày cụ thể. Nhưng điều làm mẹ stress nhất là đồ chơi của con đã đc pack hết rồi, nên bên ngoài, ngoài những quyển sách cũ thì cũng ko có gì cho con chơi, nên con cũng buồn. Điều này làm mỗi khi mẹ thấy con và nghĩ đến chuyện dọn nhà, mẹ lại thấy áy náy vô cùng. Ba thì cũng đang bận, con thì than buồn, nhưng 2 ba con vẫn ko tỏ ra trách móc gì chuyện dọn nhà lần này (toàn là vì tương lai công việc của mẹ), mà còn rất ủng hộ mẹ, làm mẹ thấy rất vui. Và mẹ bỗng nghĩ ngợi xa xôi, và thấy ấm áp khi nghĩ về điều này.

Mỗi khi mẹ đi phỏng vấn, có khi đi 1, 2 đêm mới về, thì ba vẫn chăm sóc cho con và nhà cửa rất chu đáo, và luôn động viên ủng hộ mẹ. Có những khi mẹ thất bại, hay có những lúc lực bất tòng tâm với những thứ hầm bà lằng hồ sơ giấy tờ, thì ba và con vẫn là nguồn động viên tinh thần cho mẹ. Cảm ơn con và ba đã luôn bên mẹ, chịu đựng những cơn stress của mẹ, động viên mẹ, và là chỗ dựa tinh thần cho mẹ.

Mẹ hy vọng sau cơn mưa trời lại sáng, hy vọng sẽ sớm nhận đc receipt, và sẽ nhanh chóng bắt đầu cuộc sống mới. Mẹ đang hy vọng và ấp ủ rất nhiều điều trong lòng về 1 cuộc sống mới. Ở đó, ko chỉ mẹ có công việc thú vị hơn, mà còn là con có môi trường học năng động hơn, mà còn xây dựng gia đình của mình nề nếp, gọn gàng hơn, tổ chức lại cuộc sống ngăn nắp hơn... Và vì vậy, mẹ hy vọng cuộc sống đó sẽ nhanh chóng đến với gia đình mình, con nhé!!

Yêu và thương con và ba thật nhiều nhiều nhiều!!!

Trước khi kết thúc bài viết này, thì mẹ cũng kể luôn chuyện hôm qua là cô Hương gọi điện rủ nhà mình chủ nhật qua nhà bà Hà ăn cá (chắc do chú Sơn đi câu). Thế là con dành điện thoại nói chuyện với cô Hương, hỏi han cô Hương, rồi hỏi luôn Tú Uyên nữa chứ, hihi ^^. Cưng ghê!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét