Hôm thứ 7, ba mẹ đi đãi tiệc chia tay các gia đình ở Norman. Do hôm thứ 4 đang đạp xe, trời chuyển gió nên con bị ho, thứ 7 con với bà nội ở nhà nghỉ ngơi. Bà nội chat với ông nội, ông nội than ở nhà buồn. Bà nội an ủi: Thôi cố lên, còn 1 tháng nữa bà nội về VN rồi.
SuBin ngồi chơi kế bên, nói: Con ko muốn bà nội về VN.
Bà nội hơi giật mình, bảo: Ko, bà nội còn 1 tháng nữa mới về VN.
SuBin ngồi kế bên ko nói gì, chơi tiếp.
Hôm qua, 2 bà cháu lại đi xe đạp. Đang đạp, SuBin quay qua hỏi bà nội: Bà nội, bà nội có thương con ko?
Bà nội: Nội thương con, nên nội mới bay từ VN qua chơi với con nè.
SuBin: Con muốn về VN với bà nội và em Khánh.
Bà nội: Vậy nội bế con về VN nha.
SuBin: Nhưng ba mẹ con đâu có về VN đâu.
Bà nội: Vậy thôi khi nào ba học xong cả nhà SuBin về VN chơi với nội hen.
SuBin im lặng, ko nói gì hết. Bà nội cũng im lặng luôn...
Tối về, bà nội kể cho ba mẹ nghe, SuBin còn "phụ hoạ": con muốn bay về VN với nội.
Mẹ nói: Nhưng mà ba mẹ đâu có về VN đâu. SuBin về ba mẹ nhớ SuBin sao??
Thì SuBin lại im lặng, ko nói gì hết.
SuBin làm bà nội xúc động rụng rốn luôn, còn ba mẹ thì tròn xoe xoe mắt ko biết mấy câu này lấy đâu ra mà già đời dữ vậy trời???!!!
Cũng từ câu chuyện trên, mẹ suy nghĩ những việc như thế này.
1. Đừng coi thường nhận thức và tư duy của 1 em bé lên 3. Con đã có thể suy nghĩ độc lập và thể hiện điều mình yêu, thích, ghét rất rõ ràng. Cũng đừng vì thế mà cứ nói chuyện vô tư trước mặt con nhỏ. Các anh chàng này rất nhạy cảm, và hiểu hết chuyện ng lớn đang nói đấy. Nhất là con là 1 ng rất giàu tình cảm.
2. Cũng đừng nghĩ trẻ em là những vật vô tri, ko cảm xúc. Dạo này con hay nói với mẹ "Con ghét máy bay", mẹ cũng ko để ý. Nhưng bây g nghĩ lại, mẹ nghĩ mẹ lơ mơ hiểu vì sao. Vì mỗi lần có ai đó "đi máy bay", là con sẽ ko gặp họ 1 thời gian. Như là ba đi conference, mẹ đi công tác, hay lúc ông nội bên này vậy. Mẹ đi công tác về, con cứ hay hỏi đi hỏi lại "Mẹ có đi máy bay nữa ko?", "Mẹ đi máy bay xong chưa?". Hay là lúc ông nội đi công tác ngắn ngày bên này, con cũng hỏi "Ông nội đi máy bay xong chưa?", còn khi ông nội bay về VN thì con thấy ông nội trong webcam, con hỏi "Chừng nào ông nội mới đi máy bay về đây??" (chỉ tay xuống nhà). Sau đó mọi ng bảo "Ông nội đi máy bay về VN rồi". Thì sau đó con cứ hay nói "Máy bay đưa ông nội về VN rồi". Cả tháng sau con đều hay nói vậy, và khi vào đánh răng thì con hay hỏi bàn chải của ông nội đâu??
Nói chung, 1 cách vô tình, có lẽ con đã bị ám ảnh 2 chữ "máy bay", nên dạo này, khi mẹ nói với con là con, mẹ, và bà nội sắp đi máy bay thì con nói "Con ko thích máy bay". Có lẽ, con đã cảm nhận đc "máy bay" là chia ly.
3. Đừng nghĩ trẻ em mau quên và đừng nên nói những điều hờn dỗi. Như lần trước bà nội dỗi SuBin, đòi về VN, làm SuBin nghĩ: bà nội về VN là do bà nội giận hoặc ko thương mình nữa. Mặc dù sau đó bà nội ko bao g nói như vậy nữa, nhưng cũng đã làm SuBin có suy nghĩ đó. Cộng thêm SuBin có phần quý bà nội hơn ông nội. Do bà nội dành nhiều thời gian chơi với SuBin, mỗi chiều đều đạp xe chung với SuBin, rồi còn cho SuBin làm những thứ mà ba mẹ ko bao g cho làm, nên SuBin thích bà nội lắm. Chính vì thích nên SuBin lại càng ko muốn xa bà. Thương ghê!!! Đó là con chỉ mới gặp ông bà nội. Ở VN còn có ông bà ngoại, dì Ti, cậu Tí, cô Ba, ông bà, cô bác, cậu dì... khác nữa. Ai cũng mong con về VN cả. Con mà về, đc mọi ng yêu thương cưng chiều, chắc con... khỏi muốn quay lại đây luôn quá!!! @.@
Nói như vậy để thấy trẻ con thật là "lợi hại" hơn chúng ta tưởng nhiều.
Kết thúc bài viết hôm nay là câu chuyện vui của con. Hôm trước cả nhà đang ăn cơm thì con "đi cục". Cho nên mẹ cho con vào trong "cục", xong rồi rửa đít, mặc quần cho con... Xong xuôi mẹ nói để mẹ ra ngoài phụ bà nội dọn dẹp. Con liền đẩy mẹ xuống, nói: Thôi đi, bà nội tự dọn 1 mình đc mà. Mẹ nằm đây chơi với SuBin đi!!!
Ặc!!! SuBin thiệt là... hihihi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét